Chị rất thương em Romy. Ở đời đâu phải cứ nghĩ được là nói được.Chị cảm giác em nhẫn nhịn không phải là vì em nhu nhược mà là vì cái tình cảm của em lớn quá, em sẵn sàng nhận phần thiệt về mình để người khác cảm thấy thoải mái. Mẹ chị cũng như vậy, đôi khi chị rất tức giận với mẹ vì sao mẹ cứ nhẫn nhịn một cách quá thể để rồi đau khổ buồn tủi một mình. Nhưng rồi không thể khác được em ạ. Bản chất quen chịu đựng thì sẽ quen chịu đựng. Chị rất phục em đã kiên trì trong suốt 3 năm để tìm lại được tự do. Chị cũng đang cố gắng, để trong vòng 5 năm tới có thể ra ở riêng một cách tốt nhất. Bây giờ mình chưa đủ lực, ra ở riêng chỉ khổ thân thằng bé con thôi em ạ.
Muốn cho cuộc đời nó tươi sáng thì chỉ còn cách AQ "Đời mình vui" thôi em ạ. Tất cả nuốt hết vào trong cho tròn. Lúc nào mà quá tải thì sẽ hê ra vậy.
Chị treconngo ơi, mẹ em cũng vậy đấy, bà dạy con gái phải luôn nghĩ cho người khác. Chị có ở Sài Gòn không? Bé trai nhà chị mấy tuổi rồi? Em cũng đang mong con muốn gặp bé lấy hên quá :Smiling: (Xin lỗi cho em xì pam tí!)
1. Ít nói
2. Đưa hết tiền cho vợ giữ và vợ tiêu gì cũng đồng ý (vì vợ quản lý chi tiêu nên chỉ hỏi ông ấy thế thôi chứ tự mình chả dám tiêu vì mình phải trả mà)
3. Chịu nhịn mình nhưng thỉnh thoảng nói vài câu làm đau hết cả lòng mề khiến mình tự hỏi chả hiểu ông ấy có nhịn thật không?
4. Đi làm về nhà ngay (để ôm máy tính chứ ko phải ôm vợ)
5. Nhờ vả gì thì làm đấy còn không nhờ thì không biết, không thấy, không quan tâm.
6. Đứng đắn, nghiêm túc
Những cái này chả biết có phải tính tốt ko nữa