Nhiều phụ huynh thấy con nói được nhiều từ tiếng Anh, thích nói tiếng Anh hơn tiếng Việt liền lo lắng rằng con đang có vấn đề về ngôn ngữ. Nhưng thực tế, việc trẻ sử dụng ngôn ngữ nào nhiều hơn thường phụ thuộc rất lớn vào môi trường tiếp xúc hằng ngày.
Nếu trẻ thường xuyên xem hoạt hình tiếng Anh, nghe nhạc tiếng Anh hoặc được dạy tiếng Anh từ sớm, việc trẻ ghi nhớ và sử dụng một số từ tiếng Anh nhiều hơn tiếng Việt là điều hoàn toàn có thể xảy ra.
Điều quan trọng cần quan sát không phải là trẻ nói ngôn ngữ nào, mà là trẻ có sử dụng ngôn ngữ
để giao tiếp hay không.
Các bạn hãy tự hỏi:
- Con có hiểu lời nói của người khác không?
- Con có biết diễn đạt nhu cầu của mình không?
- Con có biết đặt câu hỏi, trả lời và tương tác với mọi người không?
- Con có chủ động giao tiếp hay chỉ lặp lại những gì đã nghe?
Nếu trẻ hiểu tốt, giao tiếp tốt và sử dụng được ngôn ngữ để tương tác với mọi người thì việc nói tiếng Anh nhiều hơn tiếng Việt không phải là dấu hiệu của rối loạn ngôn ngữ.
Tuy nhiên, nếu trẻ chỉ nhại lại các câu tiếng Anh từ tivi, YouTube hoặc ứng dụng học tập mà không hiểu ý nghĩa, không dùng được để giao tiếp, không tương tác với người khác thì đó lại là vấn đề cần được quan tâm.
Dưới góc nhìn kích hoạt não, ngôn ngữ không nằm ở việc trẻ biết bao nhiêu từ tiếng Anh hay tiếng Việt. Điều quan trọng là não bộ có xây dựng được các kết nối giữa nghe hiểu – tư duy – giao tiếp – sử dụng ngôn ngữ hay không.
Vì vậy, điều đáng tự hào không phải là con nói được tiếng Anh sớm. Điều đáng mừng là con biết dùng ngôn ngữ để giao tiếp, học hỏi và kết nối với mọi người xung quanh.

