images
Thịnh hành
Cộng đồng
Webtretho Awards 2025
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
EQ Trí thông minh cảm xúc - người phụ nữ giữ lửa...
Em chúc các chị và cả nhà mình năm mới nhiều sức khỏe, may mắn và hạnh phúc ạ!
Các chị khuyên em chuyện này với! Các chị nhiều kinh nghiệm, ngoài cuộc bao giờ nhìn mọi việc cũng khách quan hơn. Em cảm ơn các chị nhiều!
Một tuần nay vợ chồng em chiến tranh lạnh. Là do em muốn thuê nhà ở riêng mà chồng cứ lảng đi. Em đã trao đổi với chồng nhiều lần nhưng lần nào chồng cũng lảng như thế. Lần này em muốn tỏ thái độ một chút thay vì trước đây dù chồng không trả lời em vẫn niềm nở nói cười như không có chuyện gì xảy ra.
Em xin kể về hoàn cảnh gia đình và lý do em muốn ở riêng.

Cơ quan em cách nhà khoảng 27km. Đi làm từ 6h kém. Nếu làm một buổi thì khoảng 2h chiều về tới nhà. Nếu làm 2 buổi thì khoảng 6 rưỡi chiều. Nếu ở trung tâm thành phố hoặc ở gần cơ quan, em vừa có thể kiếm tiền, vừa có thêm thời gian cho con.
Gia đình chồng và em khác biệt quá lớn. Gia đình chồng em làm ruộng. Bố mẹ chồng, chị bỏ chồng có 1 đứa con nhỏ, vợ chồng em trai chồng và vợ chồng em sống chung, sinh hoạt chung ở 1 vùng quê rất lạc hậu và đậm nông thôn. Tất cả đều có thể làm ruộng, trừ em. Gia đình em là viên chức, kinh tế tốt hơn nhà chồng, cách sống và sinh hoạt hoàn toàn khác. Em có học hành, nghề nghiệp tương đối ổn, biết giao tiếp, khá khéo léo, biết tiếp thu, và không ích kỷ với nhà chồng, nhưng suy nghĩ hơi tự do và cái tôi lớn. Nhưng hai điều này chỉ ảnh hưởng tới tâm lý của em thôi, chứ em sống ở nhà chồng, hầu như mọi việc có thể làm đều chu toàn, không điều tiếng gì, cho tới lúc sinh thì chưa từng cãi mẹ chồng, còn được hàng xóm khen chịu khó và mau miệng. Sống chung từng ấy người, vì em ở nhà cả ngày nên vẫn phải cơm nước dọn dẹp, mà về giờ giấc không giống nhau, nên cứ phải 9, 10h mới xong bữa tối. Chồng đi từ sáng tới tối, về chỉ bế con.
Mối quan hệ giữa em và mẹ chồng không tốt. Me chồng em là người sĩ diện, keo kiệt, kém hiểu biết, kém giao tiếp, nói năng ghê gớm, thích chỉ đạo, suốt ngày cáu gắt, đoảng và làm việc chẳng đâu vào đâu, có tiếng trong mấy làng. Dù em cực kỳ ức chế và mệt mỏi những ngày sống cùng bà, những việc trong nhà em không can thiệp, để tùy ý bà, vì em nghĩ sớm muộn gì em cũng không thể sống ở thôn quê được, với lại đây là nhà của ông bà ( dù tiền nhà chủ yếu là của chồng em). Em bắt đầu tỏ thái độ từ khi sinh con. Em chia sẻ rất vui vẻ với bà lượng sữa cho con ăn trong ngày đầu em chưa có sữa. Bà vui vẻ như không có gì. Thế mà ngay ngày thứ 2 sau mổ, khi y tá bảo em cho con ăn nhiều lên ( vì con em bị vàng da), bà về phòng quát và suốt ngày nói chuyện là em không cho con ăn nên nó bị vàng da ( thực ra sau này là lý do khác). Sau đó bà tự pha, tự dồn ép cho con em ăn sữa ngoài. Về nhà, em thể hiện ngay với bà là những gì liên quan tới con em em sẽ quyết định. 10 ngày tiếp theo ở nhà chồng, ngày nào bà cũng ra rả là em cho con ăn ít, nó đói ăn, sữa ít thì phải cho nó ăn sữa ngoài ( dù sáng nào em cũng ướt áo), rồi nó sợ con to nên có bầu không dám ăn. Khách vào chơi bà ngồi đó, nói chuyện rất lâu, và luôn luôn có cái điệp khúc đó. Em thấy đầu căng lên, cổ họng nghẹn lại, không thể cãi bà trước mặt khách. 2 hôm đó em bị mất sữa. Hầu như ngày nào em cũng khóc.

Con em được 17 ngày, đi viện Nhi 2 tuần, tất cả tiền nong thủ tục ban đầu em và mẹ đẻ lo, mẹ chồng đi cùng ra buổi đầu tiên chỉ ngồi trông đồ, còn lại không ra thăm một buổi nào. Vợ chồng em không muốn bà ra chăm vì bà ra lại tốn thêm tiền cho bà ở HN, mà bà chỉ giúp được em mỗi việc mua cơm ăn. Em gái em ở HN, mẹ đẻ ở cùng còn nấu cho em được vì em đang thời gian ở cữ. Con ra viện, người ta hẹn 2 tuần sau khám lại, em bàn với chồng không về nhà vì tốn thêm 2 chiều tiền taxi. Khi về, có mẹ đẻ và em gái đi cùng nên em về thẳng nhà ngoại để đợi chồng làm về qua đón. Về tới nhà chồng, mẹ chồng nhìn thấy mặt em là gằn giọng ra lệnh cho em từ giờ phải mở cửa phòng riêng ( vì phòng em rất bí). 2 ngày sau đó ở nhà chồng em bị mất sữa, còn sau đó thì lên mẹ đẻ gần Tết mới về.
Cho tới bây giờ, bất kỳ lúc nào nhìn thấy mẹ chồng, cảm giác chán ngán dâng lên tận cổ. Ở nhà chồng, sữa rất ít, một phần em mệt vì phải một mình chăm con và thường xuyên thức đêm. Con quen bú mẹ nên không chịu ăn sữa ngoài, mỗi lần ăn là khóc rất lâu. Mẹ chồng suốt ngày dằn vặt là em không cho con ăn sữa ngoài nên nó khóc, chồng phải gắt lên, vì thật sự vì cho nó ăn sữa ngoài nó mới khóc thế.

Nếu em đi làm, để con ở nhà em không tin tưởng mẹ chồng. Bà quá keo kiệt và thích làm theo ý mình. Và cả bằng chứng là đứa cháu chồng mấy ngày liền chỉ ăn cơm chan nước rau luộc, hơn 5 tuổi rồi mà được 15kg, còi cọc hơn tất cả bạn bè cùng lứa.
Về kinh tế, thu nhập của chồng khoảng 7 triệu, mỗi tháng hai anh em chồng góp 8 triệu trả nợ tiền xây nhà. Tiền điện, tiền làm ruộng đều trích ra từ khoản đó. Còn lai chồng nộp tiền ăn cho cả 2 vợ chồng 1 triệu 2 một tháng ( ở nơi em sống, và gia đình đông người, nộp thế này là đủ ăn uống bình thường- chỉ bữa sáng và bữa tối ). 2 khoản to nhất là sinh con và con đi viện thì chồng đưa tương đối đủ để nộp viện phí. Lương em thấp, nhưng khả năng kiếm thêm thì nhiều. Nên kể cả có một mình, em vẫn đủ tự tin thuê nhà nuôi con.

Chồng em không muốn ra riêng vì:

Chồng còn nợ tiền xây nhà, giờ chưa đủ khả năng mua đất mua nhà khác.
Chồng không muốn ở cảnh nhà thuê, không thoải mái, thiếu thốn
Chồng ngại thay đổi. Bây giờ nếu có sẵn tiền, sẵn đất đai nhà cửa, chồng sẽ sẵn sàng ra ở riêng luôn.
Nhà hiện tại chủ yếu là tiền của chồng. Nếu ra riêng bây giờ, chồng vẫn đóng góp vào đấy để trả nợ, mà chừng ấy người vẫn sống ở đó, dự tính sau này đi được thì để lại nhà cho em chồng, nó đưa một khoản tiền để đi. Bây giờ mà đi thì chưa thể làm gì được.

Em nói với chồng là chồng cứ trả nợ, mỗi tháng góp cho con một khoản thôi, thuê nhà em sẽ lo, nhưng chồng cũng không muốn. Chồng biết em khóc nhiều, biết em vì mẹ chồng mà mất sữa, biết con phải ăn sữa ngoài nên quấy suốt đêm, biết em mệt mỏi. Nhưng chồng cứ lảng đi như thế. Em đề nghị lên mẹ đẻ thì chồng bảo đang vụ cấy nên ở nhà. Em đưa cho mẹ chồng tiền bảo bà thuê người làm vài buổi, mà mỗi lần đưa tiền xong thì bà nhẹ nhàng với em lắm, hết tiền thì lại cáu gắt. Nhưng như phản xạ có điều kiện ấy, sữa vẫn không về, Em chỉ cần sữa cho con.
Những lần trước chỉ quá 3 ngày, chạm vào nhau cái là làm lành. Lần này chả đứa nào cần. Vẫn trao đổi việc liên quan tới con, nhưng không chia sẻ, không trò chuyện, không cười đùa, không ôm ấp hôn hít. Em đang dần chán chồng luôn. Vì hóa ra, chỉ hạnh phúc, chỉ vui vẻ khi chồng đi làm về, em vẫn hồ hởi nói cười, còn mẹ chồng thế nào em phải chịu, em khóc lóc hay stress thế nào kệ em ư?
08:20 SA 02/03/2015
Sống để yêu nhau!
Em là đàn bà
Một nhà văn, mình không nhớ rõ có phải là Y Ban không, trong một truyện ngắn của mình, nói “ người đàn bà ấm hơn chăn chiếu”. Mình cứ nhớ mãi câu này. Trong quãng đời ấu thơ, mình đã nhìn những cuộc hôn nhân của bố mẹ mình, khi lớn lên thì của bạn bè mình và những người quen biết khác. Những câu hỏi tại sao và làm thế nào thuở nhỏ giờ không còn quá khó khăn để trả lời. Bố mình là một người đàn ông phong lưu giỏi giang vào thời điểm lấy mẹ mình, sau hơn 30 năm, bố là điển hình của một người đàn ông thất bại trong cả sự nghiệp lẫn hôn nhân, và luôn sống trong tâm trạng bất đắc chí với cuộc đời. Chính vì thế, dù hai người cũng thương nhau đấy, cũng gắn bó đấy, nhưng những dằn vặt, day dứt, định kiến, cay đắng họ tự tạo ra trong quá trình chung sống… không thể nào xóa bỏ được. Bây giờ, mỗi khi hai người cãi nhau, mỉa mai nhau bằng thứ ngôn ngữ nặng nề và cay nghiệt, mình thấy xót thương, biết rằng không thể xây dựng lại hoàn toàn những gì đã mất, nhưng vẫn có thể tránh gây tổn thương cho nhau trong những năm tháng cuối đời.
Hôm qua chồng ốm, đi làm về là trùm chăn nằm lên giường. Mình hỏi gì anh cũng lắc đầu. Mình xoa dầu đánh gió cho anh. Tối muộn mình giã gạo nấu cháo cho chồng, chuẩn bị thuốc và sữa cho anh. Chồng mình trước đây như đa số đàn ông, ốm không thích thể hiện mình ốm, không thích được chăm sóc. Nhưng bây giờ anh nhận sự quan tâm chăm sóc của vợ một cách tự nhiên. Mình biết là bây giờ, bất kỳ khi nào mệt mỏi, thất bại, đơn độc, có thể anh sẽ không nói với mình, nhưng anh sẽ về nhà để nhìn thấy vợ, để được vợ yêu thương và quan tâm. Và khi mình mệt mỏi, khi mình cần anh, anh sẽ đối với mình nhiều lần hơn thế.
Là đàn bà, phải mềm mại và ngọt ngào. Người đàn ông hình như chỉ được sức khỏe cơ bắp thôi, còn lòng họ yếu đuối hơn đàn bà, dễ tổn thương hơn đàn bà. Có những lúc họ như một đứa trẻ thích được dỗ dành cưng nựng. Ngoài xã hội, họ phải gồng mình với bao nhiêu trọng trách, bao nhiêu căng thẳng. Về nhà, họ không cần gì hơn một người đàn bà mềm mại và ngọt ngào. Mình chẳng mấy khi gọi điện cho chồng khi anh ra ngoài, nhưng khi anh về nhà, bao giờ anh cũng cảm nhận được tình yêu của vợ. Mình không bao giờ căn vặn, không bao giờ chê trách, không bao giờ ra lệnh, mình chấp nhận chồng như bản thân anh ấy vốn có, với rất nhiều cái xấu xí vô duyên, và mình thật sự thấy hạnh phúc. Nếu muốn anh ấy làm gì, mình sẽ nhẩu môi ra nài nỉ hoặc yêu cầu một cách tinh nghịch. Bao giờ mình cũng chào đón anh với một khuôn mặt hân hoan và mỉm cười, và luôn luôn ôm hôn anh. Mình nghĩ là đàn bà, có thể vụng về, có thể lười biếng, nhưng không thể thiếu nụ cười. Việc nhà nếu mệt hoặc nếu không thích thì lúc khác làm, đừng cố làm rồi cáu kỉnh. Những việc nào bắt buộc phải làm ngay thì cứ cười và ngọt ngào với chồng trước đã, rồi anh ấy sẽ lấy mặt trăng xuống cho thôi.
Là đàn bà, cứ nịnh nọt, trân trọng và khen ngợi những gì chồng làm. Rồi khi thành thói quen, khi càng yêu nhau, càng gắn bó, mình sẽ cảm thấy đúng là anh ấy có những ưu điểm không chê vào đâu được. Mình nhớ một bài viết tình cờ đọc được trên mạng. Đại ý là anh cứ đi vá trời lấp bể, em ở nhà thêu thùa may vá làm những việc của đàn bà. Khi nào anh mệt thì về nhà, em sẽ mỉm cười khen anh giỏi, hết mệt rồi anh lại đi. Em lại ở nhà chờ anh. Chồng mình chăm chỉ và thích mày mò. Hồi đầu khi anh làm được gì đó, mình khen anh như một cách động viên. Nhưng sau này mình thấy anh làm được nhiều thứ hay ho thật. Mình hay có trò chạy ra hôn chút chit rồi bảo: “eo, sao mà tình yêu làm hay thế; eo tình yêu làm thế nào thế; sao tình yêu làm được mà vợ lại không làm được; chồng mình mà lị; càng ngày mình càng thấy chồng mình chuẩn chứ; sao càng ngày mình càng yêu chồng chứ, thế này nguy hiểm quá; tình yêu ơi hộ vợ cái này với, không có tình yêu vợ làm không nên hồn huhu”….. Nhiều hôm đii làm về muộn, anh vẫn giặt quần áo cho vợ. Về sớm thì phụ nấu cơm để vợ đi tắm trước. Nhiều rắc rối của mình, nhiều vấn đề mình không giải quyết được vào tay anh đều rất suôn sẻ. Mỗi lần như thế, mình đều cười âu yếm và ôm hôn anh,” tình yêu vất vả quá đi”. Thậm chí mình khen chồng trước mặt cả bố mẹ đẻ mình, khi anh làm xong việc gì đó, “có chồng con mọi việc suôn sẻ hết ý mà”. Mỗi lần anh đưa tiền, mình cười nói với em bé trong bụng: “ bố đi làm suốt ngày kiếm tiền nuôi Bông Bông đấy, bố vất vả quá đi” rùi hôn chồng. Mình nghĩ rằng, mình may mắn lấy được người chồng tốt bụng và chăm chỉ, nhưng chính sự trân trọng của mình khiến chồng mình sẵn sàng làm cho mình mọi việc trên đời.
Đàn bà giống như một con mèo, êm mượt như nhung và bộ móng thật sắc. Mèo biết dụi đầu vào chân chủ nịnh nọt,, lúc lim dim nằm ấm áp trong lòng chủ, lúc kêu chua loét nhe hàm răng nhọn và bộ vuốt sắc ra dọa người ta. Nhiều người đàn bà, như mẹ mình, như đa số bạn bè mình, nhưng bản thân mình từ khi còn nhỏ đã được giáo dục theo chuẩn mực xã hội, đứng đắn, nghiêm túc, đoan trang. Bước ra khỏi cửa, tất cả cử chỉ, lời nói, thái độ của mình cực kỳ nghiệm túc. Nhưng khi vào nhà mình, với chồng mình, nếu ai nhìn thấy chắc chẳng thể nghĩ được rằng mình lại “ lẳng lơ”, nhõng nhẽo và quái đản đến thế. Người đàn bà 32 tuổi đang đứng, chồng chỉ vào giường bảo ngồi xuống đi, đáp rằng không thích ngồi ở đấy, chồng hỏi thế thích ngồi ở đâu, đáp rằng thích ngồi ở ( chỉ vào lòng chồng) đây cơ, cho vợ ngồi tý đi, ngồi đây còn được ôm chồng.
Đàn bà cần giống như một con mèo hoang trên giường. Vì mẹ mình giáo dục mình theo chuẩn mực xã hội từ nhỏ, trước khi lấy chồng mình có một quãng thời gian dài nghi ngờ điều ấy. Chồng mình là người đàn ông nghiêm túc và đứng đắn bậc nhất, mình như rất nhiều người khác nghĩ rằng mình sẽ bị đánh giá nọ kia. Nhưng chẳng bao lâu, mình nhận ra mình lầm. Đàn ông dù bề ngoài có nghiêm túc đến đâu thì bản năng xxx của họ, như ăn uống ngủ nghỉ vẫn tồn tại mãnh liệt. Mình cũng may mắn luôn có ý thức thay đổi và hoàn thiện, và cũng may mắn được dẫn đường chỉ lối. Mình yêu chồng mình, yêu tất cả mọi thứ thuộc về anh ấy và có thể làm bất kỳ điều gì trên giường với anh ấy, và không chỉ trên giường. Chồng mình cảm nhận được tình yêu của vợ, sẵn sàng đáp lại bằng mọi cách, đến mức mình nghĩ rằng anh ấy cũng yêu mình lắm mới có thể cố gắng được như thế. Và trên hết là tình cảm vui vẻ, quấn quýt, nồng nàn mà mọi người đều có thể cảm nhận được trong mối quan hệ giữa vợ chồng mình.
04:53 CH 07/11/2014
Sống để yêu nhau!
Giận chồng
Ba ngày nay mình dỗi chồng mình. Chồng biết. Vì mỗi lần dỗi là mình từ bỏ thói quen chủ động ôm và hôn. Và thay vì gọi anh bằng cái từ rất âu yếm “ tình yêu”, mình trở lại gọi anh bằng một từ trung lập “ chồng”.
Mình chưa bao giờ nghĩ rằng mình muốn dỗi chồng. Mình chỉ dỗi để đòi thêm sự quan tâm, để tận dụng cái quyền lực mà bất kỳ người đàn bà nào được yêu đều có. Mình biết, có rất nhiều người đàn bà khác, trong đó có mẹ đẻ mình, khi giận dỗi thì mặt nặng mày nhẹ, không nghe điện thoại, dằn hắt, chồng chạm đến người thì hất tay ra, cấm vận cả chuyện vợ chồng. Nếu giận chồng với mục đích là giận thì đàn bà chỉ thiệt thòi thêm thôi.
Mình dỗi chồng. Ngày ngày chồng mở mắt ra là đi làm, về không còn thấy mặt trời, chỉ kịp ăn tối và tắm rửa là tới giờ đi ngủ. Nhưng việc tiếp theo của chồng bao giờ cũng là mở máy tính ra xem Chim sẻ đi nắng hoặc xem phim. Tất nhiên kể cả đang lúc say sưa, chồng cũng có thể đứng dậy làm theo bất kỳ yêu cầu nào của vợ. Mình biết chồng cần giải trí sau một ngày vất vả. Mình luôn tôn trọng những sở thích của chồng. Nhưng hầu như cả tuần, sau một ngày dài ngồi máy tính, chồng về và ngồi máy tính tiếp, vừa hại sức khỏe lại chằng có thời gian ôm vợ hay trò chuyện với con. Vợ nghỉ chờ sinh, ở nhà từ sáng tới tối chờ chồng. Vậy mà vợ mới sờ mó tý tẹo chồng đã đẩy ra, lại còn cù vợ quá mức làm cho vợ cáu. Thế là vợ dỗi. Tối đầu tiên, vợ không đi ngủ cùng chồng, vợ ngồi toilet thật lâu, vào thì chồng đã ngáy khò khò. Tối thứ 2, vợ đòi vác bụng bầu đi chơi một mình với bạn rồi xin phép bố mẹ chồng về nhà ngoại ngủ, để chồng ở nhà một mình. Tối thứ 3, vợ lại ngồi toilet thật lâu, rồi ngồi mở máy tính, để chồng đi ngủ một mình.
Mình dỗi chồng. Chẳng mặt nặng mày nhẹ, dù cũng ngồi trong toilet khóc đấy, nhưng khóc xong rồi thôi. Khi chồng nhẩu môi ra vẫn để môi mình chạm lấy. Chồng đi làm về vẫn hỏi han. Trời lạnh vẫn nhắc chồng mặc ấm. Mọi trao đổi trong ngày vẫn đủ đầy. Bước ra khỏi phòng ngủ, với mọi người trong gia đình vẫn vui vẻ nói cười. Lẽ đơn giản bởi vì trong lòng mình có thật sự giận chồng đâu, chỉ là mình tham, mình muốn được yêu hơn mà thôi.
Mình dỗi chồng. Nhưng tối tối chồng đi làm về, trời lạnh, nhìn anh lủi thủi dò ý, nịnh nọt vợ, lại thấy thương anh quá. Cũng mở máy tính nhưng lòng chả yên, cứ để ý xem vợ đang làm gì, và có lẽ cũng cố đoán sao vợ lại thế. Nửa đêm về sáng, thấy nằm sát lại gần, kéo chăn đắp cho mình. Tối qua cố gắng về sớm rủ vợ đi chơi mà vợ bảo muộn rồi. Hôm nay về sớm hơn phụ vợ nấu cơm, rồi rủ đi ăn ốc mà vợ bảo no rồi. Lại hẹn mai về 5h đưa vợ đi ăn ốc, hay ăn hải sản mà vợ ậm ừ, chả ra đồng ý chả ra từ chối ( nhưng mà bụng vợ cứ cồn lên vì thương). Mọi ngày, chỉ cần chồng chỉ làm một việc nhỏ thôi, vợ lúc nào cũng ôm rồi hôn chút chit. Vậy mà….
Tối nay 9h kém chồng đã đi ngủ rồi. Chẳng nhẩu môi đòi hôn. Người đàn ông khỏe mạnh của mình, ốm hầu như không cần uống thuốc, mà cứ ho từ khi thời tiết bắt đầu chuyển mùa. Tự nhiên nước mắt mình chảy ra. Mình lấy dầu xoa vào gan bàn chân, cổ và ngực cho anh. Anh không ho nữa và đang ngủ ngon. Người đàn ông của mình, khô như ngói, nhưng đi trên đường gặp gió to, mưa to và đường trơn, đến công ty là gọi về cho vợ nhắc đi cẩn thận. Người đàn ông của mình, khi mình than đau hông và đau chân, miệng bảo vợ không chịu khó tập thể dục nên mới thế, vợ vận động nhiều sẽ bớt đau, nhưng nằm xuống giường lại bóp chân cho mình. Người đàn ông của mình, luôn cố gắng để mình sống một cách thoải mái nhất trong thế giới của anh. Mọi việc của mình, khi có anh ấy đều trở nên suôn sẻ. Người đàn ông của mình đấy, ở bên anh ấy, mình cảm thấy rất an toàn.
Mình nhận ra rằng, trong hôn nhân, nếu thật sự yêu thương nhau và cả hai người đều cảm nhận được điều ấy, thì rất nhiều thứ râu ria chẳng có gì là quan trọng. Ừ thì mình giận đấy, mình dỗi đấy, nhưng dỗi mấy thì dỗi, anh vẫn là con người ấy, ngốc nghếch, khô khan và ấm áp vô cùng. Còn anh, vẫn biết vợ nhõng nhẽo, đỏng đảnh, thi thoảng nắng mưa, rồi sau đợt dỗi lại rúc đầu vào nách anh và nhẩu mỏ lên đòi hôn suốt ngày.
05:51 CH 03/11/2014
Sống để yêu nhau!
Những nguyên tắc
Ngày đồng ý lấy anh, mình chia sẻ hết những nỗi sợ, những mong muốn và suy nghĩ của mình về hôn nhân. Những giới hạn mình đã đặt ra, chồng tuân thủ tuyệt đối. Cũng bởi mình may mắn lấy được một người hiền lành, chăm chỉ và có trách nhiệm. Nhưng với một người có trách nhiệm đi nữa, nếu dễ dãi và nuông chiều họ ngay từ đầu, thì rất khó đưa vào khuôn khổ sau này.
Mình cần anh chưa từng, không, và không có ý định nghiện cái gì. Khi mình nói thế, anh hỏi, thế vào facebook ngày 20 lần thì có thể coi là nghiện không? Mình cười. Mình có một người bạn xinh xắn giỏi giang, yêu một anh chàng đã chơi cờ bạc trước đó 2 năm và đã bỏ. Trong thời gian yêu bạn mình, anh ấy càng ngày càng tốt lên. Thế là bạn lấy, rồi bạn nhận ra cuộc hôn nhân đó là một sai lầm, nhưng thương con mà không thể ly hôn. Còn mình, đợt World Cup vừa rồi, mình thấy chồng im lặng mấy ngày. Hiểu là anh đang suy nghĩ gì đó nên mình vẫn quan tâm anh như bình thường, không âu yếm và không gặng hỏi. Nghe nhiều người quanh mình chơi cá độ quá, mình sợ anh chơi rồi nợ tiền người ta. Chồng mình đang rất áp lực về tiền vì anh vẫn còn nợ tiền xây nhà. Khi anh trở lại bình thường, mình hỏi: mấy hôm rồi tình yêu có việc gì cần suy nghĩ à? Đáp: ừ. Hỏi: tình yêu có nói với vợ được không? Đáp: việc của chồng có nói vợ cũng không hiểu được. Mình im lặng và từ đó vẫn để ý cuộc sống của anh. Vài tuần qua đi khi ngồi cùng nhau trò chuyện vui vẻ, mình chia sẻ nỗi lo rằng đó . Anh nhăn mặt: lo vớ vẩn, trước chồng đã nói không chơi là không chơi. Chúng mình đã thống nhất với nhau rồi, những trò may rủi không bao giờ tham gia, kể cả có nghèo khó, vất vả thế nào đi nữa, vì tiền không do mình đổ mồ hôi công sức kiếm được, thì trước sau gì ông trời sẽ lấy lại theo cách nào đó thôi.
Mình cần anh không yêu và không còn yêu ai khác vào thời điểm lấy mình. Nếu hai người không yêu ai và cũng không yêu nhau lắm thì tình cảm có thể xây dựng trong thời gian chung sống. Nhưng nếu yêu ai khác thì mình chịu. Mình không đủ miệt mài, nhẫn nhịn, bao dung, vô tư và tốt tính đến mức sống cùng một người vẫn nhớ tới người khác. Người đàn ông, nhiều áp lực, nhiều vất vả lo toan thì sẽ trưởng thành, tình cảm của họ dựa trên lý trí và chỉ là một phần trong cuộc sống của họ. Những người đàn ông như thế, theo mình, sẽ là chỗ dựa vững vàng hơn.
Mình cần anh đi đâu và về muộn thì nhắn cho mình một tin, nhưng không được đi chơi khi bố mẹ, vợ, con ốm hay việc gì khẩn cấp tương tự thế. Nếu báo rồi mình không bao giờ gọi điện, trừ khi có việc gì rất cần phải hỏi. Khi anh đi, mình làm những việc của mình, hoặc mình cũng đi chơi, về với mẹ hay đi gặp lũ bạn của mình. Mình vừa được tự do, lại vừa được chồng chiều chuộng sau khi anh về. Lúc ấy, mình đòi chồng mua đồ ăn, đòi chồng bóp chân, đòi chồng nhịn máy tính để nằm ôm mình…., anh không bao giờ từ chối. Và chưa từng quên báo cho mình mỗi khi về muộn. Mình cảm nhận được điều mình đã tìm hiểu rất nhiều lần những chưa hiểu lắm. Hôn nhân là sự thỏa hiệp, nếu một người chấp nhận và yêu người kia theo bản thân họ có, thì cũng sẽ được đáp lại như thế, có thể còn nhiều hơn thế.
Ngày đồng ý lấy anh, mình quên nói, tôn trọng nhau là nguyên tắc cơ bản của hôn nhân. Thời gian đầu sau cưới, có một chuyện mình suy nghĩ mãi. Chồng thích và khéo chơi với trẻ con, bế trẻ con cũng khéo hơn mình. Mình thì từ trước rất ít có cơ hội được bế trẻ con. Có nhiều lần chị họ bế con sang chơi, mình cũng đòi bế, nhưng thật sự là mình cũng thấy lóng ngóng. Chồng thì ở cạnh cứ bảo tay phải để thế này thế kia, rồi: vợ chả biết bế gì cả, ai lại để tay cháu như thế. Chị họ cũng nói đỡ cho mình. Trong bụng mình rất giận, nhưng vẫn vui vẻ bình thường. Việc đó xảy ra khoảng 2, 3 lần. Đến tối, mình thủ thỉ với chồng nằm để mình matxa đấm lưng cho. Vừa làm mình vừa chuyện trò vui vẻ. Mãi sau mình bảo: à, hôm nay tình yêu làm vợ hơi buồn đấy nhé. Mình kể chuyện ban sáng, rồi nói kiểu thủ thỉ tâm tình, nhưng tóm lại chỉ có mấy ý chính. Thứ nhất vợ ít được bế trẻ con thì không biết cũng là chuyện bình thường, tình yêu nếu chưa làm gì bao giờ thì làm nhiều rồi cũng sẽ quen, sẽ biết thôi. Thứ hai, tình yêu lấy vợ thế, mà chê vợ trước mặt người ta, thì người ta sẽ nghĩ thế nào. Thứ ba, khi ra ngoài, tình yêu có bảo cái hình tròn này là hình vuông thì vợ cũng sẽ ủng hộ tình yêu, mà cả thế giới có bảo tình yêu sai thì vợ cũng vẫn bảo tình yêu đúng, nếu tình yêu có nói gì, có làm gì khiến vợ phân vân, hay tình yêu có sai lè lè đi nữa thì vợ cũng chỉ nói khi có chúng mình thôi ( và sự thật từ trước là thế). Chồng im lặng, và sau đó không bao giờ chê vợ hay nhắc nhở vợ cái gì trước mặt người khác nữa.
05:13 CH 28/10/2014
Chi tiêu khi sống cùng bố mẹ chồng - nhờ các mẹ...
Hơi giống nhà mình.
Nhà có chị chồng và 1 con nhỏ, em chồng, bố mẹ chồng và vợ chồng mình. Bố mẹ chồng không có tiền. Thống nhất từ trước cưới thì mỗi người góp 600k tiền ăn hàng tháng ( bao gồm tiền ăn, tiền ga, xà phòng giặt, với mức sống cực kỳ tiết kiệm ăn uống của nhà mình thì đủ). Chồng và em chồng mỗi tháng mỗi người góp khoảng 3,5 triệu trả nợ. Tiền điện mỗi tháng khoảng 500k, lấy từ tiền trả nợ. Các khoản tiền giỗ chạp, đồng áng của bố mẹ chồng cũng lấy từ khoản này. Lương chồng được 7 triệu, lương mình 3, 5 triệu. Mình cũng tháng sau sinh. Khoảng 4, 5 tháng gần đây chồng nộp tiền ăn của cả hai vợ chồng là 1 triệu 2, coi như chồng góp tiền cho con. Mình tự chuẩn bị đồ đạc để sinh. Tiền sinh đẻ sắp tới chồng lo.
Mình không biết tổng các khoản nợ là bao nhiêu, chỉ biết khoản nợ ngân hàng gốc là 60 triệu và lãi mỗi tháng 700k. Em chồng sắp cưới. Mình cũng không biết bao giờ mới trả hết nợ, nhưng mình chẳng thể nào can thiệp được. Cũng xót xa cho chồng lắm vì làm việc rất vất vả để kiếm thêm. Mình tự thấy nếu chồng giữ lại lương, mỗi tháng gửi ông bà tiền ăn và tiền chi phí thêm thì vẫn tiết kiệm được một khoản và sẽ có thể trả nợ nhanh hơn, nhưng từ trước cưới đã thế này, chồng không muốn thay đổi. Cũng chán nhưng thôi kệ, vì mình cũng có khả năng kiếm thêm, chẳng qua bầu bí nên mới ở nhà và ít tiền thế này.
07:28 CH 22/10/2014
Chi tiêu khi sống cùng bố mẹ chồng - nhờ các mẹ...
Hơi giống nhà mình.
Nhà có chị chồng và 1 con nhỏ, em chồng, bố mẹ chồng và vợ chồng mình. Bố mẹ chồng không có tiền. Thống nhất từ trước cưới thì mỗi người góp 600k tiền ăn hàng tháng ( bao gồm tiền ăn, tiền ga, xà phòng giặt, với mức sống cực kỳ tiết kiệm ăn uống của nhà mình thì đủ). Chồng và em chồng mỗi tháng mỗi người góp khoảng 3,5 triệu trả nợ. Tiền điện mỗi tháng khoảng 500k, lấy từ tiền trả nợ. Các khoản tiền giỗ chạp, đồng áng của bố mẹ chồng cũng lấy từ khoản này. Lương chồng được 7 triệu, lương mình 3, 5 triệu. Mình cũng tháng sau sinh. Khoảng 4, 5 tháng gần đây chồng nộp tiền ăn của cả hai vợ chồng là 1 triệu 2, coi như chồng góp tiền cho con. Mình tự chuẩn bị đồ đạc để sinh. Tiền sinh đẻ sắp tới chồng lo.
Mình không biết tổng các khoản nợ là bao nhiêu, chỉ biết khoản nợ ngân hàng gốc là 60 triệu và lãi mỗi tháng 700k. Em chồng sắp cưới. Mình cũng không biết bao giờ mới trả hết nợ, nhưng mình chẳng thể nào can thiệp được. Cũng xót xa cho chồng lắm vì làm việc rất vất vả để kiếm thêm. Mình tự thấy nếu chồng giữ lại lương, mỗi tháng gửi ông bà tiền ăn và tiền chi phí thêm thì vẫn tiết kiệm được một khoản và sẽ có thể trả nợ nhanh hơn, nhưng từ trước cưới đã thế này, chồng không muốn thay đổi. Cũng chán nhưng thôi kệ, vì mình cũng có khả năng kiếm thêm, chẳng qua bầu bí nên mới ở nhà và ít tiền thế này.
07:24 CH 22/10/2014
Băn khoăn về việc sống chung hay riêng sau khi...
Hoàn cảnh của em hơi giống chị, nhưng không phức tạp bằng. Điểm mạnh là hai gia đình em đều có điều kiện và thu nhập của em và bạn trai khá tốt. Nếu chị là em chị cũng sẽ ra ở riêng, kể cả thuê nhà.


Lý do ở riêng của em là hợp lý. Khoảng cách tới chỗ làm, gia đình toàn con gái, họ hàng nhà chồng là những lý do mà chị cũng có, hiện tại cũng đang ngày càng ảnh hưởng tới cuộc sống của vợ chồng chị.
Ở chung có ảnh hưởng tới cuộc sống gia đình không.


Em đi làm xa, mỗi ngày về em sẽ thấy mệt mỏi, em cần nghỉ ngơi. Nhưng em không thể bỏ việc nhà đấy. Kể cả chồng có sẵn sàng giúp đỡ em thì mọi người cũng nhìn và nói ra nói vào, họ hàng cũng nhìn vào. Thậm chí nếu bố mẹ chồng khá thoải mái cũng cũng ít nhiều hậm hực khi họ hàng nhận xét về con dâu.
Em về nhà bố mẹ đẻ nhiều nhà chồng cũng sẽ không vui, kể cả em về vào thời gian rảnh đi nữa.
Hàng ngày có những sự việc nhỏ nhỏ nhưng tích tụ nhiều sẽ khiến em ức chế. Mà tâm trạng không vui thì em không thể vui vẻ yêu thương chiều chuộng chồng. Mà chồng mình thì quan trọng hơn gia đình chồng.

3. Nên chia tay hay không là do em quyết định. Cái này chị nghĩ là do duyên số thôi. Khi gặp một người, cảm thấy mình cần lấy người đấy thì tự khắc mọi thứ sẽ đến. Đừng suy nghĩ nhiều quá. Chị chưa bao giờ nghĩ là lấy chồng sẽ sống cuộc sống như thế này, nhưng chị vẫn yêu anh ấy và vẫn lấy, tự nhủ rằng cứ đi thì mới biết. Mình ko thể nào lựa chọn trọn vẹn tất cả mọi mặt được đâu. Nếu em nghĩ là em không thể sống cuộc sống dài lâu như thế thì dừng lại. Còn nghĩ là em có thể tự điều chỉnh được ít nhiều thì đi tiếp thôi.
04:02 CH 01/04/2014
EQ & Hạnh Phúc: Người phụ nữ khéo giữ lửa và hành...
@ Chị Urmyangel, chị Wicket và Wannabe: Em cảm ơn mọi người nhiều! Em đã suy nghĩ rất nhiều rồi ạ, em và anh ấy yêu nhau, đủ hiểu và tin nhau, em cũng cảm thấy chấp nhận được hoàn cảnh khó khăn đó.
Vấn đề là việc đã xảy ra trong gia đình anh ấy, người bị tâm thần ấy ạ. Vì điều này mà cho tới giờ tất cả mọi người trong gia đình và bạn bè đều phản đối. Em hiểu là mọi người có lý. Nhưng đôi lúc em lại muốn thử đánh cược với số phận mình.
Quanh em có một vài người khác cũng khá nhiệt tình. Em có thể lấy một người em không yêu, một người xấu tính hơn, ít đồng cảm hơn, ít hòa hợp hơn và từ bỏ một người mà em thấy yêu, thấy phù hợp chỉ vì một vết trong gia đình của người ấy, có hạnh phúc hơn không?. Em tự biện hộ là nếu em yêu một người ở xa, chẳng có thời gian và cơ hội tìm hiểu, thì có khi lấy rồi mới biết có những chuyện như thế.
Mấy năm em vẫn tàu ngầm nhà EQ để tự cổ vũ mình. Chưa có gia đình nên chưa hiểu nhiều, nhưng đọc bài của mọi người em thấy những khó khăn của mình bé tẹo. Em buồn quá, chắc thời gian sắp tới lại tàu ngầm chăm chỉ vậy.
@Chị Wick: em chúc em bé tuổi thôi nôi khỏe mạnh hay ăn chóng nhớn nhé :)
06:28 CH 18/10/2013
EQ & Hạnh Phúc: Người phụ nữ khéo giữ lửa và hành...
Em đã định xin lời khuyên của các chị và các bạn trên này từ lâu rồi, nhưng lại sợ nói ra mọi người sẽ mắng em 30 tuổi rồi mà sao vẫn còn khù khờ thế. Thôi thì em cứ viết như một câu chuyện em xin được các chị và các bạn chia sẻ cùng thôi ạ, các chị nhé J

Về em: em 30 tuổi ( tuổi các cụ là 31 rùi ạ), cũng sáng sủa, trẻ trung, không được cao ráo lắm, nghề nghiệp ổn định trong nhà nước, gia đình cơ bản, bố mẹ đều có lương; em quen và yêu bạn trai hiện tại được khoảng 7 tháng. Anh rất nhiệt tình, chúng em có nhiều điểm hòa hợp trong suy nghĩ và quan điểm sống.

Về bạn trai em:
- 38 tuổi ( tuổi các cụ là 39)
- Do một số chuyện trong gia đình, anh phải ngừng việc học và công việc để về quê, sau vài năm mới học tiếp tại chức quản trị kinh doanh và kế toán, đã làm kế toán được vài năm, mới chuyển việc, đều làm cho các công ty tư nhân.
- Thu nhập cố định là 8 triệu, cũng có chút thu nhập thêm nhưng có lẽ cũng không nhiều. Hiện tại đang rất nỗ lực tìm kiếm cơ hội và học hỏi để kiếm tiền
- Rất chăm chỉ làm việc, công việc chính, làm thêm hay việc nhà, ham học hỏi, có ý chí, các kiến thức chuyên môn đều do tự học.
- Tính cách hòa đồng, vui vẻ, tình cảm, không nóng tính, khéo cư xử, kiên định và chắc chắn, nhiều bạn bè và các mối quan hệ, được nhiều người yêu quý.
- Nơi làm việc là thành phố trực thuộc tỉnh, cách nơi em sống 20km.
- Là út trong một gia đình thuần nông, bố mất chỉ còn mẹ; 5 anh chị em, 3 trai 2 gái, 1 chị bệnh tim ở nhà, còn lại đều thoát ly, 3 người đều đã là giáo viên.

Vấn đề:
- Vấn đề lớn nhất: một người anh đầu đang là giáo viên cấp 3 bị bệnh tâm thần nặng, cách đây hơn 10 năm trong một lần lên cơn đã giết bố đẻ. Điều này do em tự tìm hiểu chứ ko phải anh ấy nói ạ, sau đó thì anh ấy kể tất cả và cho gia đình em xem giấy tờ hồ sơ minh chứng. Từ trước tới nay gia đình không có ai có vấn đề gì về thần kinh. Gia đình hiền lành tốt tính, con cái học hành cũng được. Nhờ những mối quan hệ và sự cố gắng của bạn trai em, người này đã được đưa vào trung tâm dành cho bệnh nhân tâm thần, nhà nước nuôi và hàng tháng vẫn có 1 khoản lương là 1 triệu rưỡi.

- Bạn trai em hiện đang sống với mẹ và chị bị bệnh tim ở nhà. Mẹ còn khỏe cũng buôn bán lặt vặt kiếm đủ tiền ăn uống hàng ngày. Người anh trai thứ 2 là giáo viên cấp 3 đang ở xa, điều kiện kinh tế của anh này tốt và cũng thường gửi tiền về cho mẹ. Gia đình như vậy nên việc hiếu hỷ họ hàng ở quê thì bạn em lo, người anh gửi tiền về và hàng năm về một đôi lần.

- Em sống ở 1 thành phố trực thuộc tỉnh khác, cách nơi anh làm việc khoảng 20km. Vì công việc của em ở đây và gia đình anh như vậy nên em muốn sống riêng ngay tại thành phố em ở, cũng gần bố mẹ em nữa. Anh chấp nhận, nhưng chúng em phải thuê nhà. Anh làm việc thế cũng xa, nhà anh gần công ty hơn, lại còn mẹ và chị gái anh nên anh không về với em hàng ngày được.


Khi viết ra như thế này, em biết là nếu em không có tình cảm, hay có gì em không ưng ở bản thân anh thì em cũng không luyến tiếc. Quá nhiều vấn đề, định kiến xã hội, sự kỳ vọng của bố mẹ em…., và nếu em có con gái thì chắc em cũng sẽ phản đối.

Em từng chia tay anh ấy, nhưng rồi thời gian qua đi, em thật sự cũng ko hiểu nổi mình, trong tâm em luôn có cảm giác anh ấy chính là người em cần tìm, người em muốn lấy nhất từ trước tới nay hic. Em thấy tâm trạng em giống bạn Gà tre hồi trước, biết là khổ mà sao khó dứt bỏ thế.


Em cảm ơn cả nhà ạ :)
06:10 CH 07/10/2013
EQ & Hạnh Phúc: Người phụ nữ khéo giữ lửa và hành...
Em đã định xin lời khuyên của các chị và các bạn trên này từ lâu rồi, nhưng lại sợ nói ra mọi người sẽ mắng em 30 tuổi rồi mà sao vẫn còn khù khờ thế. Thôi thì em cứ viết như một câu chuyện em xin được các chị và các bạn chia sẻ cùng thôi ạ, các chị nhé J
Về em: em 30 tuổi ( tuổi các cụ là 31 rùi ạ), cũng sáng sủa, trẻ trung, không được cao ráo lắm, nghề nghiệp ổn định trong nhà nước, gia đình cơ bản, bố mẹ đều có lương; em quen và yêu bạn trai hiện tại được khoảng 7 tháng. Anh rất nhiệt tình, chúng em có nhiều điểm hòa hợp trong suy nghĩ và quan điểm sống.
Về bạn trai em:
- 38 tuổi ( tuổi các cụ là 39)
- Do một số chuyện trong gia đình, anh phải ngừng việc học và công việc để về quê, sau vài năm mới học tiếp tại chức quản trị kinh doanh và kế toán, đã làm kế toán được vài năm, mới chuyển việc, đều làm cho các công ty tư nhân.
- Thu nhập cố định là 8 triệu, cũng có chút thu nhập thêm nhưng có lẽ cũng không nhiều. Hiện tại đang rất nỗ lực tìm kiếm cơ hội và học hỏi để kiếm tiền
- Rất chăm chỉ làm việc, công việc chính, làm thêm hay việc nhà, ham học hỏi, có ý chí, các kiến thức chuyên môn đều do tự học.
- Tính cách hòa đồng, vui vẻ, tình cảm, không nóng tính, khéo cư xử, kiên định và chắc chắn, nhiều bạn bè và các mối quan hệ, được nhiều người yêu quý.
- Nơi làm việc là thành phố trực thuộc tỉnh, cách nơi em sống 20km.
- Là út trong một gia đình thuần nông, bố mất chỉ còn mẹ; 5 anh chị em, 3 trai 2 gái, 1 chị bệnh tim ở nhà, còn lại đều thoát ly, 3 người đều đã là giáo viên.
Vấn đề:
- Vấn đề lớn nhất: một người anh đầu đang là giáo viên cấp 3 bị bệnh tâm thần nặng, cách đây hơn 10 năm trong một lần lên cơn đã giết bố đẻ. Điều này do em tự tìm hiểu chứ ko phải anh ấy nói ạ, sau đó thì anh ấy kể tất cả và cho gia đình em xem giấy tờ hồ sơ minh chứng. Từ trước tới nay gia đình không có ai có vấn đề gì về thần kinh. Gia đình hiền lành tốt tính, con cái học hành cũng được. Nhờ những mối quan hệ và sự cố gắng của bạn trai em, người này đã được đưa vào trung tâm dành cho bệnh nhân tâm thần, nhà nước nuôi và hàng tháng vẫn có 1 khoản lương là 1 triệu rưỡi.
- Bạn trai em hiện đang sống với mẹ và chị bị bệnh tim ở nhà. Mẹ còn khỏe cũng buôn bán lặt vặt kiếm đủ tiền ăn uống hàng ngày. Người anh trai thứ 2 là giáo viên cấp 3 đang ở xa, điều kiện kinh tế của anh này tốt và cũng thường gửi tiền về cho mẹ. Gia đình như vậy nên việc hiếu hỷ họ hàng ở quê thì bạn em lo, người anh gửi tiền về và hàng năm về một đôi lần.

- Em sống ở 1 thành phố trực thuộc tỉnh khác, cách nơi anh làm việc khoảng 20km. Vì công việc của em ở đây và gia đình anh như vậy nên em muốn sống riêng ngay tại thành phố em ở, cũng gần bố mẹ em nữa. Anh chấp nhận, nhưng chúng em phải thuê nhà. Anh làm việc thế cũng xa, nhà anh gần công ty hơn, lại còn mẹ và chị gái anh nên anh không về với em hàng ngày được.


Khi viết ra như thế này, em biết là nếu em không có tình cảm, hay có gì em không ưng ở bản thân anh thì em cũng không luyến tiếc. Quá nhiều vấn đề, định kiến xã hội, sự kỳ vọng của bố mẹ em…., và nếu em có con gái thì chắc em cũng sẽ phản đối.
Em từng chia tay anh ấy, nhưng rồi thời gian qua đi, em thật sự cũng ko hiểu nổi mình, trong tâm em luôn có cảm giác anh ấy chính là người em cần tìm, người em muốn lấy nhất từ trước tới nay hic. Em thấy tâm trạng em giống bạn Gà tre hồi trước, biết là khổ mà sao khó dứt bỏ thế.
05:31 CH 07/10/2013
Lý Số: các bạn gặp vấn đề về sự nghiệp tình duyên...
Em nữa ạ :)
Em sinh vào 2h40 sáng ngày 04/11/1983, tức ngày 30/09 âm lịch năm Quý Hợi
Về bản thân : Em dáng người thấp, da tương đối trắng, mặt vuông, tóc khô bông, tính khá trầm, có công việc ổn định trong nhà nước. Hồi nhỏ bị hen, sức khỏe hiện giờ cũng không tốt.
Về gia đình: Em có 3 chị em gái, em là thứ nhất, đều được học hành. Bố mẹ đều có công việc ổn định, bố đã nghỉ hưu.
Tình duyên: Em đã có vài mối tình nhưng không đi đến đâu. Hiện tại đang quen một người nhưng không biết có nên lấy người đó không.
Tiền bạc: Hầu như không giữ được tiền. Có một khoản nào đó nhưng vì lý do gì đó lại hết.
Mong bác tubinh007 xem giúp em về tình duyên được không ạ, khi nào em lấy chồng và em có thể lấy người hiện tại không,
Em xin cảm ơn bác nhiều nhiều :)
m sinh vào 2h40 sáng ngày 04/11/1983, tức ngày 30/09 âm lịch năm Quý Hợi
Về bản thân : Em dáng người thấp, da tương đối trắng, mặt vuông, tóc khô bông, tính khá trầm, có công việc ổn định trong nhà nước. Hồi nhỏ bị hen, sức khỏe hiện giờ cũng không tốt.
Về gia đình: Em có 3 chị em gái, em là thứ nhất, đều được học hành. Bố mẹ đều có công việc ổn định, bố đã nghỉ hưu.
Tình duyên: Em đã có vài mối tình nhưng không đi đến đâu. Hiện tại đang quen một người nhưng không biết có nên lấy người đó không.
Tiền bạc: Hầu như không giữ được tiền. Có một khoản nào đó nhưng vì lý do gì đó lại hết.
Mong bác tubinh007 xem giúp em về tình duyên được không ạ, khi nào em lấy chồng và em có thể lấy người hiện tại không,
Em xin cảm ơn bác nhiều nhiều ạ !
06:43 CH 23/09/2013
Anh yêu người yêu cũ của anh, chị ấy đi lấy chồng...
Ex của mình cũng thế, viết cho mình một bức mail nói rõ ràng lý do, và thêm vào: anh đã thực sự yêu em, và anh ko có ý níu kéo chuyện tình cảm cũ, tùy em cho anh thời gian hoặc quyết định ngay cũng được.
Mình cũng trả lời bằng mail: vậy ta sẽ dành thời gian xem xét lại tình cảm, anh cứ chọn đi, hoặc em hoặc cô ấy, hoặc có thể là người khác; còn nếu tình cảm của em ko đủ lớn để đợi thì em cũng sẽ gặp người khác; chỉ mong ai dừng lại trước thì nói.
Gửi xong mail thì cắt đứt liên lạc hoàn toàn. Ex của mình có vẻ tử tế hơn anh chàng của bạn, và mình cũng ko níu kéo dù chỉ một lời. Mình nghĩ là người ta ko yêu mình, thì chả có lý do gì để giữ
Mình trở lại cuộc sống của mình, đã khóc, đã đau, đã nhớ đến cùng cực, đã tha thiết ước người ta trở lại với mình. Thậm chí bây giờ vẫn nhớ, nhất là khi cuộc sống có nhiều điều ko đươc như ý muốn. Nhưng giờ thì mình biết rằng nếu mình gặp đúng người khác và có tình cảm trở lại, thì mình sẽ quên sạch ngay.
Và giờ mình chỉ ước tình yêu khác mau đến, chứ ko còn ước người ta trở lại nữa rồi.
06:55 CH 14/08/2010
Một phút thật lòng!Hãy là chính mình dù chỉ trong...
Cắt tóc, ngắn ngủn, xì tin và khác biệt
09:42 SA 08/08/2010
Nhật thi thoảng kí của một cô nàng... đang ngắc...
Sau khi đọc xong cực kỳ nhiều bài liên quan tới "ai đó" và bài này em cứ có cảm giác là cây si sẽ vô địch chung kết :D
09:32 SA 08/08/2010
Một phút thật lòng!Hãy là chính mình dù chỉ trong...
Thật lòng là hãy sống thực với lòng mình hãy gạt những gì có thể gạt, bỏ những gì có thể bỏ. Hận thù và trả thù làm gì đây khi chính điều đó sẽ khiến mình lao đao thậm chí đánh đổi cả Hạnh phúc của mình liệu có đáng? Thật lòng mong mày hãy quay trở lại là chính mày...Can đảm đối diện và buông tay.....Can đảm bước và làm lại từ đầu...

05:35 CH 31/07/2010
Một phút thật lòng!Hãy là chính mình dù chỉ trong...
06:14 CH 28/07/2010
Một phút thật lòng!Hãy là chính mình dù chỉ trong...
Thật lòng là muốn khóc
05:59 CH 28/07/2010
Một phút thật lòng!Hãy là chính mình dù chỉ trong...
03:36 CH 27/07/2010
Một phút thật lòng!Hãy là chính mình dù chỉ trong...
Sao mình lại có thể nhầm nhọt đến mức đó nhỉ?
Ko biết là trong thời gian đó đã bao nhiêu lần mình.......trời ơi là trời
Cuối cùng tất cả chỉ là 1 trò cười đáng xấu hổ mà thôi
06:03 CH 25/07/2010
Một phút thật lòng!Hãy là chính mình dù chỉ trong...
Ngọt ngào khiếp lên được
04:40 CH 22/07/2010
t
towardthesun
Bắt chuyện
1.3kĐiểm·7Bài viết
Báo cáo