Lúc đầu em cũng bực bội như chị vậy đó.Sau nghĩ thoáng hơn,nhập gia tuỳ tục hơn, thì thấy cuộc sống bỗng nhẹ tâng.Mẹ ruột mình la mắng câu trước câu sau mình quên sạch,còn mc thì nhớ hoài.Mẹ ruột nói: cái con này làm biếng như heo,mình cười hề hề chứ mc nói vậy là y như rằng khắc cốt ghi tâm.Mẹ ruột: mới 10tr đây tiêu cái vèo là hết,mình cười: phụ nữ khoái nhất đi buôn than.Vậy cứ xem mc như mr,rùi đơn giản hóa mọi thứ là mình dễ chịu liền hà.Chứ buồn nhìu thì mình là người héo đầu tiên...Không ra riêng được thì mình phải tìm cách sống chung chị à.
Mẹ chồng em cũng giống mc chị ở cách nấu cơm,sáng sớm đi chợ và sơ chế từ từ đến 6h chiều mới ra bữa.Thế nên dù muốn phụ mẹ mà không biết đường nào mà lần.Rồi đến khi sinh bé,mẹ và mình cũng bực nhau vài lần về cách chăm bé do quan điểm khác nhau...Nhưng ở chung 4 năm mẹ con mình vẫn thắm thiết lắm,1 điều nhịn chín điều lành chị à.
Cái này mình nghĩ mẹ chồng và con dâu chưa tìm dc tiếng nói chung do khoảng cách thế hệ, và khi điều này xảy ra thì chồng bạn phải là người đứng ra dàn xếp. Như nhà mình ở chung với bố mẹ, vợ mình chăm chỉ, ngoan ngoãn nên thực sự ở cũng k vấn đề gì với ông bà. Trc khi có con thì 2 vợ chồng ngủ đến giờ nào cũng ok, tùy thuộc nhu cầu, nhà có việc gì cần dậy sớm ông bà sẽ báo trc để 2 vợ chồng cân đối. Mẹ mình bảo với 2 vợ chồng t7 cn k phải đi làm, tranh thủ mà ngủ bù, có hôm ngủ quên cả ăn sáng dậy chơi tí rồi ăn trưa cũng chả sao. Còn việc chi tiêu thì cũng thoải mái, tiêu ít tiêu nhiều ông bà và 2 vợ chồng mình cũng k bao giờ có xung đột gì. Mùa hè tiền điện nhiều vợ mình chủ động đưa thêm cho ông bà vì nhà mình dùng điều hòa chứ ông bà k dùng. Khi vợ mình có bầu, đến khi sinh em bé, việc cơm nước, nhà cửa ông bà cũng đỡ cho nhiều. Thỉnh thoảng lắm ăn xong mình mới rửa bát thôi còn không ông bà cũng giúp hết ^^ Còn vấn đề đặt tên, ông bà nội ngoại 2 bên cũng cùng quan điểm với vợ chồng mình là tên con do 2 vợ chồng quyết định. Tất nhiên có hỏi ý kiến ông bà, là vợ chồng con định đặt tên cháu thế này, ông bà xem có dc không, có trùng với ai trong họ hàng không để bọn con biết và điều chỉnh. Rất dân chủ, và để có dc điều này thì mình nghĩ phần lớn là do chồng bạn phải nói dc, phải cân đối dc.
chị cứ mạnh dạn đóng góp ý kiến. em thấy tự chị tạo khoảng cách đấy chứ.Chị muốn dậy muộn, muốn ko phải làm việc nhà, muốn đóng ít tiền, muốn tứ đặt tên con : thì chị ko phải suy nghĩ nhiều đến ý kiền mẹ chồng, cứ làm theo cái gì mình thấy đúng. Dĩ nhiên, sau này, tình cảm mẹ chồng, nàng dâu có sứt mẻ thì hoàn toàn do bản thân mình đã chọn, sướng trước khổ sauChị dấy sớm, đóng thêm tiền ăn, làm việc nhà theo ý bà, đặt tên con theo đúng mong muốn của bà : như vậy, tình cảm mẹ chồng tốt lên. khổ sau sướng trước. Hihi. 1việc làm, tốt hay xấu là do cách đánh giá của mỗi người thôi. Chúc chị sớm tìm được hướng đi đúng đắn nhắn.PS : bản thân em thấy, mẹ chồng chị như vậy đã là rất tuyệt rồi. chị đang nhìn mẹ chồng chị bằng con mắt ác cảm, bà làm gì cũng thấy sấu. Trong khi đó, qua lời kể của chị, em ko thấy bà có cư xử gì là quá đáng cả. Nhiều bà mẹ chồng còn tai quái hơn nhiều....
Mẹ nó có tiền thì nên tích U vì nó ko nhảy nhót như vàng mà lại ko bị mất giá như VND.Tớ mà có bây giờ tớ cũng tích. Tiếc là tớ lại đang cần bán. Nếu mẹ nó cần mua trong hôm nay thì ới tớ nhé.
Mình có đòi hỏi gì đâu, chỉ cần cùng nhau chia sẻ tâm sự, đóng góp cho nhau là cảm thấy hạnh phúc lắm rồi. Mà sao vs chồng khó quá, ko biết chồng m có tâm sự gì ko nói vs m ko, hay chồng cũng có bạn tri kỷ riêng.
Mình cảm thấy bớt đi yêu thương khi sống như thế này.
Mình có con đến nay được gần hai tháng, mình xì trét vs con thì ít, vs gd chồng thì nhiều. Mc chăm sóc con dâu vs cháu chỉ dừng lại ở: cho ăn, tắm cháu vs m ( m tự tắm đc, nh vì bà thích nên m để bà tắm cháu, bà happy lắm việc tắm cho cháu). Trong tháng bà giặt quần áo con ( quần áo vc m ko có chuyện bà giặt cho đâu). Ra tháng thì m tự giặt. Bà chưa bao giờ phải thức đêm hay thay một cái bỉm cho con nhà m. Vậy bà chỉ tắm cháu, cho mình ăn, ăn xong m rửa bát. Mình đẻ mổ, nh tính m xđ ko nhờ vả, phụ thuộc quá vào gd chồng nên dù đau, mệt, đau lưng nh m chả nề hà gì, cái gì cũng xôg pha làm hết ( cái này mc m còn nói vs ng khác là m khỏe - tựl đc hết. Nhung ko nói vs m). Thế nh bà lúc nào cũng kể công, kể lên kể xuống, nói dai dẳng mẹ làm cái này cho , cái kia cho, m đau hết đấu, lại càng ko muốn nhờ vả bà cái gì nũa. Chồng thì trong tháng m ko chê gì, biết chăm lo vợ, nhưng đc dăm bữa nửa thánh bi giờ đi làm về vứt cả đống quần áo ra vợ giặt! M thức đêm trông con triền miên, mệt mỏi, phờ phạc đã ko được yêu thương, giúp đỡ lại nhìn chồng ngày càng lười nhác, chỉ ôm ipad chơ game. Mình buồn! Thực sự buòn! Buồn vì bmc chẳng tốt, buônd thêm vì chồng nữa...
Giờmcarm thấy chẳng còn thiết tha gì cả...chẳng còn muốn nc vs chồng, thấy nản vs cs. Thấy tủi thân, bạn nào có con sẽ hiểu có con nhỏ vất thế nào, nhất là con mình lại ốm liên miên hơn chục ngày nữa, đi viện, thuốc thang, la,f mình ko còn sức sống, giảm mất hơn chục cân kể từ lúc sinh con. Mẹ đẻ nhìn m xót xa nh ko ở chăm m đc vì bmc mình hiện rất khỏe, nghỉ hưu, mẹ đẻ m ngại len đây hăm m lại ở lại ăn uống, mc m phải phục vụ them nên md m chỉ đọng vien ăn uống thôi.
Đấy là việc gd, lại việc chăm con. Ob rất buồn cười là ôb cứ như chính ôb là cha mẹ con m, muốn chăm nó theo ý ôb. Vì yêu cháu ôb lúc nào cũng đòi bế,cm ko đồng ý bế cháu nhiêud (ko có nghĩa là m cấm ôb bế đâu nhé. Vì con m, nh cũng là cháu ôb mà). Rồi bế, rồi rung, dong khắp nhà, con m ko khóc bà cũng bế dong khắp nhà nhưnkieeur bà có con mọn í. Ý kiến vs bà thì bà thôi lúc đó, sau bà lại thế... Chán lắm í. Con m từnngoan thành ra hư. Đòi bế, nămvlaf ko nghe. Ngủ cũng đòi bế. M cố fawngs rèn con trẻ lại. Đêm có ai thức triền miên chỉ để nhấc con lên lại đặt con xuống ko? Chồng thì thế nào? Ipad, ngủ! Bà còn tuyên bố vs m là bi giờ m ở nhà thì m cứ nuôi con theo í m đi, hết sáu tháng thì bà chăm thế nào m ko ản đc! Nói thật m bó tay vs mc toàm tập.
Rồi chuyện kiêng cữ, bà chẳmg giúp đỡ, m tự tay làm hết thì mng bảolamf sao mà ko sử dụng nước đc, làm sao mà tránh gió đc. Nhưng bà cứ mở mồm ra là nói là đụng nươc ít thôi, .... Sau này... Ốm thì khổ bà bà phải chăm, chăm mẹ, lại chăm cả con... Thế nhưng ai ít đụng nước đc cho khi cơm nước xong thì m rửa bát? Kể lể ở đây mng có thể nói m nói ngoa nhưng thề có trời đất, bố mẹ đẻ m, m nói sự thật.
Nói chug, m rất độc lập, cố gắng còn sức còn làm, để ko phụ thuộc... Nhưng con trâu nó đi cày nó cũng phải được nghỉ, ngủ mng ạ! Giờ m cạn kiệt sức lực, cạn kiệt tinh thần, tình yêu theo đó cũng giảm vs chồng... Mình đang ở trạng thái ko biết thế nào nữa. Ko còn muốn yêu chồng, ko muón sống chung chsj gì vs bmc, ko muốn dây dưa, ko muốn nhiều thứ lắm... Mình nản gd bé của m, nản luôn cả gd ch nữa! Mình chán nản mng ạ....
Ko hiểu A nhà Minh và ôb nc thế nào nhưng A ấy lên và vẫn quyết đặt cho con theo tên A (vì A lên mạng xem phong thủy thì tên Minh chọn vô tình lại đất điểm rất cao hợp tuổi con nên A ko đặt tên B nữa vì điểm thấp). Mình nói vs chồng là A đứng làm như thế sẽ nhìn mặt ôb đấy. Nên lúc đi chồng Minh chưa đi làm. Mình nói vs chồng nên nói chuyên hẳn hoi vs ông. Đe ti nhất có chỗ nào còn hiểu khác được rõ. Nhưng chưa kịp nói, khi chồng Minh ko có nhà, bà lên khuyên Minh nc vs chồng và hai vc nhương ông. Ông bảo nhà phải có nóc, trên nói dưới nghe, ko phải kiêu nghe vợ!!! Còn nêu mà trái í ông, ông lôi cả hai vc ra nói, và nói tất cả những thứ ông để í hai vc Minh chứ ko riêng chuyên con Cai. Rôi bà cũng khuyên ông là đưa sau thì mặc kệ hai vc Minh đặt gì là do hai đứa ko tham gia nữa. Mình nghe cũng xuôi vì nghĩ chăng căng làm gì. Bà cũng bảo bà sông toàn phải nhịn ô. Rôimbaf bảo tên hai con của bà cũng do bà nội đặt (chồng Minh và em chồng) ông ko thích nhưng ko dám Cai mẹ. Vì con Cai phải nghe lời cha mẹ, dưới phải nhịn trên, nhà có trật tự, Tôn ti!!! Vc Minh mà dám trái ý ông thì chết vs ông. Mình ko quá căng khi nghe bà khuyên nhủ, nhưng đến ,luc bà kể lại chuyện chồng Minh xuống nc vs ông, ko noí được mấy câu, vừa nhắc tơi chuyện tên con ông phủ đầu luôn là Tên vợ mày đặt chứ gì?? Nghe đến câu này Minh ức, Minh mang năng đẻ đau chẳng nhẽ ko được đặt tên con?? ĐĐa bà ko được đặt tên con? Tên cả hai vc Minh chọn chứ có phải môi mình đâu. Rồi ông còn khăng Đinh ông se nói cả hai vc Minh. Này nọ nữa. Ko vì Cai câu nói kia có lẽ Minh nghe mc rồi, nhưng giờ kình đang muốn um lên đây, thế nào là có nóc?? Những nhà vc tự đặt tên ko nóc hết à? Bất hiếu hết A? Mình vừa điên vừa muốn ra nhẽ hết. Giờ Minh nên làm sao đây mng ợi?? Mình thấy Úc chế bc quá áp đặt, cho bản thân quyền chỉ huy ng khác quá đáng. M.ng cho Minh lời khuyên. Cùng lắm là ôm con về nhà mẹ đẻ chứ **** gì nữa. Mình đang bất cần đây.
việc tiền thì mình luôn chủ động bảo chồng đóng thêm, cơm ăn trong bữa ngày nào chồng mình và bc thường xuyên uống bia, mình cũng ko để mc mua, mình luôn nhắc anh bia sắp hết anh sang lấy két khác ko để bà phải mua, họa hoằn có bữa nào bà mua thì bà lại lên tiếng về việc mua bia với mình mà có phải mỗi chồng mình uống đâu! nên nhiều lúc thấy bà làm thế mình cũng tủi, có phải mình ăn trực ông bà đâu?? nói về mang bầu, mình chưa để bà rửa bát hộ bữa nào, em chồng cũng thế, ko biết các mẹ khác thế nào chứ mình mang bầu từ tháng thứ nhất đến tháng thứ 8 vẫn bê bụng đi rửa bát (nhà mình ko rửa ở chậu đứng - dù có vì bà bảo rửa ở đó ướt bếp, mà ra khoảng sân rộng ngồi rửa, bạn hình dung 1 bà bầu bụng 8 tháng chân không khép nổi vừa ăn xong ngồi xuống rửa bát với e chồng thì vất vả cỡ nào?) nhưng mình ko kêu than, chẳng vd, vì bản thân mình không muốn thể hiện sự mệt mỏi và mình ngại chuyện ăn sẵn ko làm gì. Đến tuần 36 của thai kỳ mình mở miệng nói với cô em chồng là nhờ cô rửa cho giờ chị đau lưng quá và ko ngồi nổi nữa. nhưng em chồng mình chỉ nghe, ko đáp lại 1 lời, mình ngại quá, hôm đó để cô e chồng rửa, h, nhưng hôm sau lại xuống cố ngồi rửa cùng nghĩ thấy tủi thân chứ. giờ bụng mình đã gần ở tuần 38 rồi, nhưng lúc nào cũng cố gắng để làm hết việc nhà, có quần áo là ko ngồi giặt nổi nữa nên chờ chồng giặt cho, cái nào ko giặt đựoc thì ném máy giặt. giá như chồng mình có thể làm trụ cột cho mình và phân minh rõ ràng cái gì nên nói với ông bà bảo vệ cái đúng thì mình đỡ tủi thân, nhưng có lẽ cách anh nghĩ là nhịn ông bà, để vợ chịu những cái ấm ức là nhịn đi là thể hiện chứ hiếu. nên mình nhiều lần nản lắm bạn ạ, nản và ko muốn nói chuyện vs chồng nữa, ngồi tủi thân ma khóc 1 mình. vì đâu chỉ có 1 chuyện gần đây như thế này, cả năm sống chung nhiều cái va đập với bmc chứ...
về việc cơm nước gia đình, mc mình rất kĩ tính, mình chỉ múa phụ họa được (sơ chế thức ăn, chuẩn bị bàn ăn) còn thì mình muốn thái đĩa thịt luộc mc mình cũng không cho bảo để đó bà thái, vì bà thích thái theo đúng kiểu của bà phải thế này thế này, bày lên đĩa thế này. mình cũng quan sát học nhưng ai làm được như in của bà đâu. bà vẫn chê. mc không ghê ghớm, đanh đá, tai quái nhưng trái lại bà quá đòi hỏi chu toàn, muốn tất cả phải theo ý bà, muốn con cái phải sống đúng như thế...nên bạn có hiểu cảm giác của mình không? đó là thay vì biết ơn có mẹ giúp đỡ việc nhà, mình cảm thấy ngột ngạt và muốn được tự mình tự chủ, tự do, được làm chủ cs của mình,c ó tiếng nói, có phong cách sống riêng. nên mình mệt mỏi vì điều đó. chưa sinh con nhưng bà đã thao túng (bằng lời nói về mong muốn của bà thế này thế kia, phải thế này thế kia) nên mình cảm thấy tủi thân vô cùng, cảm thấy kiến thức, kỹ năng của mình đi học ở các lớp làm cha mẹ chẳng nhẽ đều không tốt? bạn có hiểu cảm giác của mình về mc mình không? nó là như thế đấy. nên mình chỉ khát khao được làm vợ nấu nướng những món ngon cho chồng, được chuẩn bị chăm sóc gia đình của chính mình, được làm cơm theo đúng ý mình, được tự do nấu 1 bữa, đựoc quán xuyến việc nhà theo cách khoa học của mình. vì bạn hình dung cuối tuần ở nhà cùng mc mà không làm được gì, không dành được time ngủ muộn, hay đi đâu đó chơi rồi đúng giờ về nấu cơm (mc mình như kể trên đấy, cứ rả rích chuẩn bị 1 bữa cơm lắt nhắt thành quá nhiều lúc) nên mình mệt mỏi bạn à...
người đàn bà nào cũng coi trọng tình cảm, khi tình cảm gia đình, tình yêu không được đáp ứng người ta mới phải tìm niềm vui bên ngoài cho khuây khỏa, chị nhà anh mới chỉ tìm đến thú vui du lịch, chưa có gì là đi xa quá ...anh cần kiểm soát khẩn cấp nếu không gia đình đứng trên bờ vực của rạn nứt đấy.
một vài lời khuyên như vậy cho anh.
Bác nào có kinh nghiệm hay chia sẻ cho mình với nhé. Tks nhiều @};-
Lời khuyên của mình nếu bạn muốn có thu nhập tốt và năng lực tốt thì nên làm ngoài. Nếu bạn giỏi ngoại giao, chuyên môn tốt thì xin vào đó làm cũng ổn. Sẽ có nhiều cái lợi nếu bạn biết tận dụng từ các mqh. Còn thì không có gì đáng nể mấy. Tớ thì tớ thích xiền hơn. :))