cái cảm giác xa nhà, em hiểu.lúc nào cũng chỉ muốn chạy về nhà với mẹ, nhất là những lúc ốm đau nhớ lúc ở nhà được mẹ nấu cho món này món kia mà lại càng tủi, càng muốn bay về nhà :(
đang là sinh viên năm 4, đi làm có tí tiền nhưng vẫn không đủ trang trải, khi đi làm mình nhận ra ngửa tay xin tiền phụ huynh thực sự rất ngại
Sống phải có chí hướng, có động lực và có niềm tin để vươn lên đó là điều tốt nhưng mà phải có cơ sở em à. Mới năm đầu đại học trước tiên phải thích nghi với cách sống xa nhà, đầu tư vào học hành để trang bị kiến thức chuyên môn cũng như kỹ năng sống sau đó mới nghĩ đến chuyện làm thêm. Đúng là cứ có điều gì là xin tiền cũng ngại nhưng mà xin vào những việc chính đáng và biết chi tiêu đồng tiền hợp lý thì không có cha mẹ nào phàn nàn gì đâu. Đi làm thêm được thì tốt nhưng làm thêm ảnh hưởng đến chuyện học thì cũng không nên, chưa nói xã hội phức tạp, camk bẫy rình rập, đi làm không khéo gặp họa nữa thì cha mẹ càng khổ hơn. Còn cái chuyện mơ mộng năm sau trở thành quản lý của jollibee hay kfc thì cứ mơ mộng nhưng trước hết hãy cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ trước mắt đi nhé. Chúc em thành công
- Em à, mỗi lần đèn đỏ dừng lại mình hôn nhau một lần nhé
Cô gái lúc đó, nghẹn ngào trả lời chàng trai- tuổi thanh xuân của mình rằng:
- Được anh, vậy anh hãy chọn con đường xa nhất đến nhà em nhé
- Tùng Leo-
Hôm nay tôi đã được nghe câu chuyện từ tùng leo, một người tôi chỉ biết đến với cương vị là mc không nghĩ lại là nhà viết sách. Sau mẩu chuyện này tôi chắc chắn sẽ đọc sách của anh ta, xem những câu chuyện nào có thể hay hơn nữa không, Tôi là người không thích đọc sách tình cảm, không thích đọc những sách nói về châm ngôn hay chân lý cuộc đời, hơi đặc biệt tôi chỉ thích đọc lịch sử về các thời đại ông hoàng, bà hoàng sống như thế nào. Vốn dĩ, thời gian lại có sức bào mòn thanh xuân con gái đến như vậy. Thôi định viết tiếp nhưng buồn ngủ quá rồi, cũng khuya rồi đi ngủ để sáng mai còn học bài nữa. Mạnh mẽ lên tôi ơi@};-