images
Thịnh hành
Cộng đồng
Webtretho Awards 2025
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
webtretho - đôi vai của tôi
Cám ơn mọi người ủng hộ nhé
09:06 SA 02/03/2017
Đi lễ cầu sức khỏe cho con trai đang bị bệnh nặng
Cố gắng vượt qua bạn nhé, mình đã từng trải qua những ngày như vậy. Bạn và bé hãy cố lên!
09:09 SA 06/02/2017
Mẹ phải làm sao đây???
Hãy cố gắng vượt qua bạn nhé. Mình hiểu cảm giác hoang mang lúc này của bạn. Vì chúng ta là những bà mẹ chưa được hạnh phúc, nhưng phải cố gắng nhé, còn nước còn tát.
05:03 CH 29/11/2016
Con muốn được sống!
Chào bạn, đọc bài của bạn, mình rất hiểu tâm trạng của bạn bây giờ. Mình cũng vừa trải qua nỗi đau và gian khổ chiến đấu cùng con tại bệnh viện Nhi đồng, khi con vừa mới sinh ra với kết quả cuối cùng là chấn thương đa cơ quan, mà nguyên nhân chính thì vẫn chưa tìm ra.
Hãy cố gắng chiến đấu nhé bạn, vì con mình đang chiến đấu, bé đang chiến đấu giành lấy sự sống, thì không lý nào người làm cha mẹ như mình lại từ bỏ. Cầu mong phép màu sẽ xảy ra với bạn!
Ôm bạn 1 cái
05:02 CH 29/11/2016
Nỗ lực giành lại đôi mắt cho con.......
Cố lên bạn nhé, check inbox tin nhắn của mình nhé
09:55 SA 13/11/2016
Nhờ Admin sửa / xóa bài / khoá topic
Nhờ Ad xóa dùm topic sau:
http://www.webtretho.com/forum/f189/noi-dau-mat-con-khi-vua-moi-sinh-ra-2335816/
Cám ơn ad
02:30 CH 17/10/2016
Nỗi đau mất con khi vừa mới sinh ra
Hôm nay mẹ một mình trở lại bệnh viện Nhi Đồng để lấy tóm tắt bệnh án. Mẹ bước đến khu cách ly dành cho trẻ sơ sinh, nơi con từng nằm hơn 1 tháng trời. Mẹ ngồi lại và đọc lại bệnh án, mọi chuyện như một giấc mơ, ước gì...
Tiếng trẻ em ở bệnh viện khóc có, la có, cười cũng có, làm tim mẹ quặn thắt. Nước mắt mẹ rơi và nhớ lại rằng Mẹ chỉ được nghe con khóc một lần khi vừa mới sinh ra, và khi con vào nơi đây, thì không còn tiếng gì nữa, vì con phải chích thuốc ngủ, kháng sinh, an thần mỗi ngày.
Bây giờ không còn những mũi tiêm, những đường ống đau đớn nữa phải không Chip? gần 49 ngày của con rồi, ba mẹ ngày nào cũng cầu nguyện cho con mau sớm được siêu thoát. Ở nơi con đến, nhất định phải có hình hài khỏe mạnh, lành lặn, mà kiếp này ba mẹ đã không thể cho con.
10:28 SA 17/10/2016
Nhờ Admin sửa / xóa bài / khoá topic
Nho Admin xoa topic sau. Thanks admin
http://www.webtretho.com/forum/f189/noi-dau-mat-con-khi-vua-moi-sinh-ra-2335816/
04:27 CH 06/10/2016
Nhờ Admin sửa / xóa bài / khoá topic
Nhờ admin chuyển topic sau sang Topic: Tâm sự -> Chuyện con cái
http://www.webtretho.com/forum/f4435/noi-dau-mat-con-khi-vua-moi-sinh-ra-2335816/
06:10 CH 26/09/2016
Nỗi đau mất con khi vừa mới sinh ra
Ban Hagianghadung, khi con mình nằm viện, mình cũng đã chấp nhận rằng, chỉ cần con mình ở lại, thì mình sẽ chấp nhận sống cùng với bệnh của con. Nhưng mình vẫn không giữ được con. Gia đình mình đã túc trực ở bệnh viện 24/24 cùng với bé hơn 1 tháng trời, mặc dù không được vào thăm bé, chỉ nằm vật vờ ngoài hành lang bệnh viện. Gia đình mình cho rằng, con đang cố gắng chiến đấu, thì ko vì lẽ gì mà mình lại từ bỏ. Bạn hãy cố gắng đồng hành cùng con, mình tin rằng bản năng sống của các bé rất cao, bé sẽ chiến đấu cùng với bố mẹ, nên đừng bao giờ nản lòng nhé.
02:17 CH 26/09/2016
Nỗi đau mất con khi vừa mới sinh ra
Mọi người lên thăm, mẹ vẫn cười nói bình thường, vì nghĩ rằng bác sĩ chỉ chăm sóc con thêm, với lại mai là được gặp con rồi. Mẹ vẫn lấy tấm hình đầu tiên của con ra ngắm cho đỡ nhớ. Mẹ nói ba lên khoa nhi coi con thế nào, rồi coi có được vô thăm này nọ không. Ba lên xem rồi nói, 9g sáng là giờ cho bú, thì mình lên xem bé thế nào, rồi nhận con về luôn. Mẹ nằm chờ đợi 1 đêm, vừa lo lắng, cũng vừa hồi hộp gặp con, ráng nặn sữa, nhưng chưa có sữa, thôi thì cứ lên cho con ngậm ti mẹ rồi mút xem có ra không.
8g45 sáng hôm sau, ba mẹ và ông bà ngoại lên phòng dưỡng nhi, các bà mẹ khác lần lượt nhận con ra cho bú, riêng mẹ, y tá kêu chờ. Mẹ cảm thấy nôn nao, rồi cuối cùng bác sĩ trưởng khoa ra kêu gia đình vào nói chuyện. Mẹ nghe ong ong trong đầu rằng con bị vấn đề gì đó về phối, và cần phải chuyển sang Bệnh viện Nhi đồng, lúc này cổ họng mẹ bắt đầu nghẹn, mẹ chẳng biết gì cả, chẳng hiểu gì cả, đầu óc trống rỗng, tại sao lại như vậy. Chỉ khi ba dìu mẹ ra cửa phòng dưỡng nhi, xin bác sĩ cho nhìn mặt con 1 xíu trước khi chuyển viện. Y tá bế con ra, mẹ chỉ kịp nhìn thấy một bình thở phải bê cùng với con. Con bé nhỏ đang nhắm mắt ngủ, mẹ dương tay ra định chạm vào con 1 cái thì bị ngăn lại: “Để cho bé không phải nhiễm khuẩn, xin đừng đụng vào”, rồi mẹ òa khóc, người ta bế con vào trong…
Ngày thứ 2 ở bệnh viện trôi qua dài lê thê, mẹ ngóng tin từng chút một, chờ điện thoại của ba. Rồi ba báo về: Phổi của con bị xẹp 1 bên, nhưng người ta bơm lên rồi. Mẹ nghe như xát muối vào vết thương, nhưng mà vẫn an ủi phần nào, là người ta đã xử lý, đang chờ đợi phản ứng của con. Mẹ ở bệnh viện 1 mình, vì người nhà phải túc trực ở Nhi đồng cùng với con. Mẹ cứ lết từng bước vào tolet, vì trong người vẫn còn yếu, vết thương vẫn còn đau, nhưng sao nỗi đau ấy không bằng nỗi đau không được nằm cạnh con lúc này, nước mắt mẹ cứ rơi hoài, rơi hoài.
Ngày thứ 3 xuất viện, bác của con đang mang bầu, cũng phải nghỉ làm, để đến rước mẹ về, vì giờ gia đình đang ở Nhi đồng với con. Mẹ lết từng bước ở hành lang bệnh viện, nhìn dòng người đang ẵm e bé đi tắm, mẹ như khụy xuống vì đau đớn, không biết con giờ này thế nào?
Cứ từng ngày mẹ nằm ở nhà, tin con bệnh, mỗi ngày nặng hơn, mẹ quyết định vào thăm con, mặc dù đang ở cử. Bởi mẹ vẫn thầm mong, sẽ có phép màu khi con cảm nhận được hơi ấm và tiếng nói của mẹ. Sống lưng mẹ đau buốt khi ngồi taxi đến Bệnh viện, vì bệnh viện xa nhà, phải đi cả tiếng mới tới. Ba dìu mẹ vào phòng cách ly của trẻ sơ sinh. Phòng này mỗi ngày chỉ được 1 người vào thăm, mỗi lần chỉ được 5 phút. Nhưng do là mẹ, nên được đặt cách được vào. Mẹ nhìn con mà nước mắt tuôn trào, gần 10 sợi dây đang cắm vào người con. Máy rung, máy thở hỗ trợ, làm cho chiếc giường con đang nằm rung mạnh. Mẹ nhìn những vết bầm tím trên người do lấy máu, do truyền dịch,… không còn nỗi đau mà mẹ có thể miêu tả được. Con nằm đó, tay chân thỉnh thoảng quơ quào, mà mắt vẫn nhắm nghiền. Mẹ hỏi ba tại sao như vậy, ba nói là bác sĩ chích thuốc an thần để con ngủ, chứ không con quậy lắm, quơ đứt dây thì sao. Mẹ biết ba đang an ủi, nhưng khi mẹ nghe chữ “thuốc an thần” là tim mẹ như vỡ nát rồi.
Đến giờ phút này, thì tâm linh có lẽ là thứ mà mẹ có thể làm duy nhất, mẹ gào khóc, cầu xin, cúng bái, là những việc mẹ chưa bao giờ làm trước đây. Cả nhà, ông bà ngoại, ông bà nội, các bác, ngày nào cũng cầu nguyện, cả gia đình ăn cơm trong nước mắt, mẹ cũng chẳng thể nuốt nổi thứ gì, nhưng vì ba nói” ráng ăn để cho có sữa, khi nào con về có sữa mẹ thì nhiều sức đề kháng hơn”, mẹ vì thế mà cố gắng ăn…và vắt sữa trong nước mắt.
Mẹ khóc nhiều lắm, Chip có biết không. Mỗi ngày, từ 3g30-4g, là lúc bác sĩ sẽ gọi tên vào thăm bệnh, và báo bệnh, nên cứ tầm 4g30 là mẹ gọi cho ba hoặc ông ngoại để biết tình hình của con, mỗi lần trước khi gọi mẹ đều cầu nguyện để được nghe tin tốt. Và rồi những thông tin nhận được, buộc mẹ lại quỳ trước trời đất, cầu nguyện cho con. Những gì ai mách bảo, đi chùa, cúng cầu siêu, thỉnh vong, mẹ đều làm hết, chỉ mong cứu được con, mong rằng có phép màu cho con.
Có hôm bác sĩ kêu đem sữa vào, để thử truyền cho con, mẹ vui sướng, đi lục những bịch sữa non, nhiều chất dinh dưỡng nhất, mẹ mừng lắm, vì có thể chuyển biến tốt, thì bác sĩ mới yêu cầu truyền sữa. Mẹ chuẩn bị túi giữ nhiệt, bình sữa nhỏ, ghi tên, đưa ông ngoại gởi lên cho con, rồi hồi hộp chờ phản hồi của bác sĩ. Rồi ông ngoại nói rằng, vẫn chưa thể truyền được, do hôm nay hệ tiêu hóa lại có vấn đề, bây giờ phải truyền dịch từ trên đầu xuống. Tay chân mẹ rụng rời, khi nghe những kiêm tiêm, những đường ống cứ đi vào con từ những nơi đau đớn nhất, sao ông trời lại đối thử thách con nhiều như vậy. Mẹ phải làm gì đây để có thể cứu con
Mẹ cố gắng 1 tuần 2 lần vào thăm con. Nhưng vì đi taxi thì tốn kém quá trong giai đoạn này, nên mẹ cố gắng đi xe buýt. Từ nhà đến đó phải đi 3 chặng, mẹ cũng mặc kệ. Mẹ luôn cầu nguyện tượng Quan âm ở bệnh viện trước khi vào thăm con. Giây phút chờ bác sĩ gọi tên vào, mẹ lại cầu nguyện, mong rằng bác sĩ sẽ nói điều tốt, rồi mẹ nhìn thấy có vài bà mẹ khác được vào ấp con, mẹ mong đến ngày đó biết chừng nào, nhưng vì con còn quá nhiều dây, và chiếc giường vẫn rung mạnh, nên mẹ biết, có lẽ phải chờ lâu. Mẹ được gọi tên vào nghe báo bệnh, và thăm con, nhưng lần nào bước ra khỏi phòng cũng là nước mắt. Con nằm đó, kéo theo các hệ lụy về thận, gan, tim, phải tăng kháng sinh, phải phẫu thuật thông tiểu, … còn gì là khúc ruột của mẹ, mẹ tự hỏi sao ông trời không lấy đi tuổi thọ, chuyển hết đau đớn đó cho mẹ, mẹ sẽ chịu đựng hết, chỉ cần con có thể ở lại kiếp này với ba mẹ. Ba mẹ đều chấp nhận sẽ sống với bệnh của con, chỉ cần con được sống.
Những tiếng chuông điện thoại trong lúc này, là một sự hoảng loạn và lo lắng cho gia đình mình, bởi vì có thể bất cứ lúc nào cũng là điện thoại báo nguy kịch của bệnh viện, mẹ và ông bà ngoại ở nhà, cứ nơm nớp lo lắng, mỗi lần mẹ nghe tiếng điện thoại của ông ngoại là mẹ ra cầu thang nghe ngóng xem chuyện gì, nếu không phải tin của con, thì mẹ lại yên tâm 1 chút và trở về phòng. Nhưng rồi cái ngày đó cũng đến, tiếng chuông điện thoại lúc nửa đêm, báo xấu. Cả gia đình chuẩn bị vào bệnh viện, tự dưng lúc đó mẹ lại sợ, và không dám đi, mẹ lạnh hết người và ra cửa cầu nguyện, mẹ quyết định không đi, vì mẹ không biết bản thân sẽ ra sao khi chứng kiến cái điều xấu nhất. Mẹ gọi cho ba, và ba bảo, phải lên bệnh viện, vì Chip cần cả ba lẫn mẹ lúc này. Mẹ vội vã gọi dì của con chở mẹ lên bệnh viện với mọi người, nước mắt đã ngừng rơi, thay vào đó là những suy nghĩ mông lung vô hồn.
Con chuyển biến xấu, đang trong cơn nguy kịch. Ba dìu mẹ bước vào phòng thăm con. Da con xám xịt, máy rung mạnh, mẹ mạnh mẽ nói cho con nghe: “Cố lên Chip ơi, mọi người vẫn ở bên con. Chip của mẹ mạnh mẽ lắm, đã chiến đấu hơn 1 tháng rồi, nên bây giờ cố gắng thêm 1 chút nữa thôi. Ông bà ngoại và mọi người nói rằng, nếu Chip khỏi bệnh, về với mọi người, thì mọi người sẽ thương Chip nhất nhà, chiều Chip nhất nhà, nên hãy cố gắng ở lại nhé con!”
Cả đêm đó, cả gia đình túc trực ở bệnh viện để xem con có thể qua cơn nguy kịch hay không. Ông bà ngoại và bà nội ngồi ở ngoài sân bệnh viện để bàn đến chuyện xấu nhất, mẹ không muốn nghe điều đó, nên đã đi chỗ khác để mà chờ đợi. Ba thì cứ đứng suốt ở trước cửa phòng nơi con nằm và cầu nguyện… Ba con là người theo sát con từ lúc con ra đời, nên có lẽ lòng ba cũng đau lắm, nhưng ba biết ba phải là người mạnh mẽ và lạc quan nhất trong lúc này. Ba vẫn luôn nói với mẹ: “Đừng lo lắng nhiều, Chip chỉ bệnh thôi, chữa khỏi bệnh thì về!” Ba là người cho mẹ niềm hi vọng rằng con vẫn luôn có thể về nhà cùng với mẹ, ngay cả khi bác sĩ đã bao lần tiên lượng xấu cho gia đình.
Ngày hôm đó con đã vượt qua nguy kịch, ba mẹ tự hào về sự dũng cảm và chiến đấu của con nhiều lắm. Con đã duy trì một sức sống phi thường gần 1 tháng, Bác sĩ cũng nói rằng, con đang cố gắng rất nhiều. Mẹ và ba lại tiếp tục cầu nguyện, và chờ đợi trong hi vọng, trong khi mẹ biết rằng mọi người gần như đã buông xuôi. Nhưng con là Trời ban cho mẹ, mẹ không cam tâm để người lấy con đi, và ba cũng vậy. Con đã cho ba mẹ thấy sự kiên cường chống chọi, cho ba mẹ hiểu rằng còn hy vọng là còn chiến đấu, không thể từ bỏ. Vậy thì cả gia đình ta cùng chiến đấu nhé! Mẹ chỉ có thể sống bởi suy nghĩ đó mà thôi.
Vài ngày sau đó, mẹ mơ màng trong giấc ngủ buổi sáng, tiếng điện thoại vang lên, và báo mọi người đến bệnh viện, mẹ không biết sao mình lại chậm rãi thay đồ, đeo vớ, vắt ít sữa …. Và rồi thêm tiếng điện thoại báo rằng không cần đến bệnh viện, mà đến thẳng nhà ông bà nội của con, và mẹ biết, mẹ đã mất Chip con rồi!
04:50 CH 23/09/2016
Nỗi đau mất con khi vừa mới sinh ra
Bạn cunvaga, đọc bài viết của bạn, mình cảm thấy mình ở trong đó. Những ngày đầu, chỉ mong sao con mau khỏe và về, vì chỉ nghĩ con gặp vài vấn đề mà thôi, nhưng rồi không hiểu sao càng ngày tình trạng càng đau lòng. Mình cũng có những lời động viên và chia sẻ của bạn bè, họ hàng, nhưng cảm giác đau khổ không thể vơi đi. Có lẽ bây giờ bạn đã phần nào nguôi ngoai, hãy cố gắng, vì cuộc sống này vẫn đang diễn ra. Còn mình, chắc phải cần thêm nhiều thời gian nữa. Cám ơn bạn về những lời chia sẻ.
04:28 CH 23/09/2016
o
olale11
Hóng
289Điểm·3Bài viết
Báo cáo