Phục bạn nha. mình học đại học, ba mẹ lo từ a-z. ra trường lấy chồng cũng lo luôn. mà mình k lo dc gì cho ba mẹ đây nè.Hoàn cảnh của bạn y như phim. Bạn đừng bao bọc họ nữa, chỉ giới hạn thui bạn ạBạn đừng nghĩ lấy đại 1 ông chồng là sẽ thoát được đâu, coi chừng bạn lại dính vào 1 hoàn cảnh mới tương tự. Khi có người yêu, bạn cũng đừng kể quá nhìu về hoán cảnh của mình, vô tình ng bạn yêu sau này là chồng bạn k cảm thông với bạn , lại tỏ ra khinh thường ba mẹ bạn thì bạn sẽ khổ thêm nữa. (nhớ điều này bạn nha)Chúc bạn luôn khoẻ mạnh, vững bước tương lại và tìm thấy 1 người chồng tốt bù đáp cho bạn
Em mua đất hay mua bất cứ cái gì cũng nên vẫn đứng tên để họ ko thể tự ý bán đi tiêu xài. Đó là với ba mẹ em. Quá giỏi để mới 24 tuổi ko có bằng ĐH mà mua được nhà cho mẹ, vốn cho ba, xe xịn, đt xin cho em. Phục em quá xá luôn. Nhưng nếu đúng như thế em nên dừng lại hết đi. Vậy là đủ rồi. Mặc ai nói gì thì nói, em làm đúng thì ko phải sợ ai đàm tiếu. Ba mẹ coi như em đã tạm chu toàn, với các em em, em nói rõ với chúng nó, nếu còn lo đi học thì em sẽ phụ để chúng nó học chứ ko chu cấp để ăn chơi. Phần của em, em ko nên lấy chồng vội nếu ko muốn lập lại lịch sử như ba mẹ em, một cuộc hôn nhân như thế nữa diễn ra với chính em, em có chịu nổi nữa không. Nếu như cuộc sống đã tạm ổn thì chi bằng chính em nên quay lại mái trường, tiếp tục học để tìm việc tốt hơn, tiến thân và trong môi trường đó hy vọng em sẽ gặp được người có nhận thức tốt và là người tốt thật lòng yêu em.Chị 30t mới lấy chồng đây, nên em còn dư thời gian chán để gầy dựng cuộc sống mới cho mình và quá đủ thời gian để đi tìm hiểu thật kỹ trước khi muốn lấy một ai đó.Đã đến lúc em lo cho bản thân mình đi, còn kịp và có khi đó là cách giúp đỡ lâu dài nhất cho gđ sau này.Hy vọng em hiểu ý chị muốn nói và chúc em có 1 tuơng lai sáng tốt lành hơn.
Mệt mỏi quá ư? Anh có cảm tưởng em đang ở giai đoạn giữa của sự khổ ải thôi. Em còn khổ dài dài. Thời gian tới, ba, mẹ ngã bệnh, em thử nghĩ ngã xuống đó ai lo? Con em gái của em hay thằng em trai chưa đi làm? Rồi em gái em sẽ nã tềin em để làm ăn, vì ko phải tiền mình bỏ ra nên ko xót, nếu thành công thì sẽ ko nhớ tới chị, nếu thất bại thì chả sao, tiền của n guời khác mà lai đi xin tiếp. Rồi đứa em học lớp 12 nữa. Nó thi ĐH, nếu ko đậu thì sao, đậu thì sao? Em thử nhìn lại trong nhà ai có thể lo đuợc nữa? Nhà và đất lo cho em và mẹ. Nhưng mẹ và em bán đi, hoặc đem cầm cố, em sẽ phải làm sao? Đành lòng buông không? Cho nên, lấy chồng làm biện pháp giải thoái...nhưng liệu có giải thoát nổi không?Anh ko khuyên em ko lấy chồng, anh chỉ k huyên em đừng có lấy biện pháp lấy chồng ra để chạy trốn.
Cảm ơn bạn đã cho mình lời khuyên .