images
Thịnh hành
Cộng đồng
Webtretho Awards 2025
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Tạm đặt: Xin đừng rời xa em!
Hôm đó, P gọi cho T bảo qua ăn tiệc sẵn dịp làm lành vì mấy ngày giận nhau cô luôn tìm cơ hội tránh mặt. Lúc đầu T từ chối nhưng P năn nỉ quá thấy cũng tội nên đành qua vậy.
Ăn xong P nói lên phòng chơi, T lên vì mấy lần qua chơi vẫn lên bình thường. Vừa vào phòng, P đóng cửa khóa chốt ập đến đè T xuống giường. Không kịp phản ứng, P lấy 2 tay mình đè tay T không cho cử động. Cô định ré lên thì P đã hôn cô tới tấp làm T không thể nói được gì. Mặc cô nhăn nhó, chống cự P vẫn hôn môi khiến T khóc nức nở. Thấy T khóc, P dừng lại:
P: Anh xin lỗi, em đừng khóc. Mình đừng giận nhau nữa. Anh nhớ em lắm.
T im lặng nhìn P tức giận.
P thả tay mình ra đỡ T ngồi dậy, thủ thỉ xin lỗi liên tục.
T: Anh có biết mình vừa làm gì không?
P: Anh... Mình quen nhau 3 năm rồi đâu phải lần đầu hôn nhau đâu em?
T: Nhưng em đau? Anh không thấy quá đáng à?
P: Anh xin lỗi mà. Mấy ngày hôm nay không gặp em, anh nhớ em nhiều lắm. Hôm nay mới gặp được nên anh không kìm chế được. Em tha cho anh đi.
Nói xong P quỳ xún làm trò chọc T cười. Thấy cô cười P đứng lên lại gần ôm T vào lòng , hôn lên trán, mắt, mũi rồi đến môi. Tay P nâng mặt T lên cứ thế 2 người trao nhau nụ hôn nồng cháy. Tay P bắt đầu đưa xuốn ngực, T sững sốt đẩy ra nhưng bàn tay P khỏe quá cô không có cách nào đẩy ra được, một phần cũng thấy có cảm giác như luồng điện chạy dọc cơ thể mình khiến cô không muốn chống cự. P cứ thế xoa bóp rồi nắn khuôn ngực của T. P đè T nằm xuống, miệng vẫn hôn liên tục.
Reng..!! Reng!! Điện thoại T reo lên đưa cả 2 về thực tại. T vùng dậy đẩy P ra, tay run rẩy cầm điện thoại. Mẹ gọi:
Mẹ T: Khi nào con về?
T: Dạ. Con về đây mẹ.
T: Em phải về rồi.
P: Ừ để anh tiễn em.
Cả 2 bối rối bước xuống. Trong đầu T trống rỗng không suy nghĩ được gì. Thầm cảm ơn mẹ vì đã gọi điện đúng lúc nếu không không biết chuyện gì sẽ xảy ra. T lấy xe về, không quên chào mọi người.
Tối đó, T nằm suy nghĩ lung tung, trong đầu cứ nhớ lại cảnh lúc chiều mà rợn hết cả người. Không biết mình như vậy có phải là gái hư , dễ dãi quá không? Sao P lại làm vậy? Không lẽ những người yêu nhau lại có những hành động như vậy sao? Bao nhiêu câu hỏi xoay quanh trong đầu cô làm cô không thoát ra được. Cô lấy điện thoại ra nhắn tin cho P.
T: Anh ngủ chưa?
P: Chưa, anh không ngủ được. Em chưa ngủ à?
T: Uk chưa.
P: Anh nhớ em quá. Nhớ 2 đứa lúc chiều nữa.
T: EM thấy kì quá anh. Như vậy có được không?
P: Kì gì đâu em. Yêu nhau thì những chuyện đó là bình thường mà. Anh còn muốn nhiều hơn .
T: Anh ghê quá! Em không muốn anh làm vậy nữa. Thôi em ngủ đây. Ngủ ngon.
P: Ngủ ngon. Yêu em.
Tắt máy, cố gắng ngủ để không phải lan man nữa. Vì thật lòng trước đây T đến với P không phải vì thích P, mà là cảm động trước những cử chỉ ân cần của P nhưng lỡ theo thuyền rồi không thể dứt ra được nên kéo dài đến hôm nay. Cảm giác lúc chiều chắc cũng là do bản năng giữa nam và nữ khi gần nhau, T vẫn chưa biết được mình có yêu P hay không và không muốn 2 đứa đi xa quá để sau này phải hối hận.

Cuối cùng thì cũng kết thúc năm đầu, qua năm 2 lịch học dày đặt. Hoạt động trên trường cũng nhiều hơn nên thời gian đi học và đi tham gia các chương trình lắp hết lịch của T. Cũng vì vậy mà P rất bực mình và cứ bắt T rút khỏi đoàn trường
T: Anh đừng có vô lý như vậy. Anh thừa biết em rất thích đi các hoạt động này mà sao còn bắt e rút.
P: EM phải dành thời gian cho anh chứ? EM cứ đi hoài còn anh thì sao?
T: Bao nhiều lần em rủ anh đi cùng em, anh không đi. Bảo anh cứ đi chơi với bạn bè đi anh cũng không chịu. Cứ bắt em đi cùng anh nhưng đi cùng anh, anh làm gì được cho em chưa mà cứ bắt em làm này nọ cho anh?
P: Ý em nói anh vô dụng? Anh yêu em chỉ muốn ở cùng em cũng sai à?
T: Ừ anh vô dụng. Anh chỉ học giỏi thôi thì được gì? Anh tham gia những hoạt động này có nhìu điều bổ ích giúp đỡ cho anh rất nhiều học hỏi những điều thực tế....
P: Em không cần nói nữa, anh không thích đi. Anh cũng không muốn em đi. Biết đâu được lúc em đi không có anh thằng nào nó bu em răng anh biết được? Anh không kiểm soát em được rồi em cũng bỏ anh.
Thì ra là ổng ghen, ổng muốn kiểm soát cô nhưng như thế thì có ích gì? Càng làm T mệt mỏi vì tình cảm ích kỉ của P.
T: Em muốn chia tay...!!
P: Em đang giỡn à? Không vui chút nào nha???
T: Em nói thiệt. Em không muôn mình quen nhau nữa!
P: Cho anh lý do. Anh không muốn chia tay.
T: Anh biết tính em mà. Em đã quyết định rồi. Chúng ta nên coi nhau như bạn.
P: Anh không thích và anh không đồng ý. Em buồn ngủ rồi . Mai anh qua mình nói chuyện.
Nói xong P bỏ về.
05:09 CH 07/03/2017
Tạm đặt: Xin đừng rời xa em!
Kể từ hôm sau, P càng quan tâm đến cô nhiều hơn. T cũng bắt đầu để ý đến P nhưng cô vẫn còn hoang mang không biết mình có thích P hay không. Những cử chỉ quan tâm của P ngày càng mạnh dạng hơn. P trước đến nay chưa bao giờ gây gỗ hay kiếm chuyện với ai nhưng thấy T bị mấy thằng khác lớp ghẹo là bay ra can ngăn rồi dắt T đi chỗ khác để không bị chọc.
Một hôm nọ, T đang đi mua đồ thì bị mấy thằng sinh viên gần đó áp xe vào lề làm cô bị ngã vào lề đường . Đúng lúc đó P lại đi ngang qua thấy thì cầm cây chạy tới, tụi kia sợ quá bỏ chạy tán loạn. P thấy T ngã thì chạy tới xem xét đủ thứ xem có bị trầy trợt chỗ nào không:
P: Trời! Chảy máu rồi kìa.
T: Không sao trầu xí thôi mà.
P: Mấy thằng chó! (Vẻ mặt đầy tức giận)
Nói xong, P lấy giấy mềm trong túi ra chậm máu cho T mặt lộ rõ vẻ lo lắng và xót nữa, cứ xuýt xoa miết thôi (Giấy đâu có sẵn thế không biết) .T lúc đó cảm động lắm, trong lòng vừa sợ vừa bối rối trước mặt P, mặt đỏ rực chỉ biết im lặng quan sát P. Nhìn kỹ thì P đúng là đẹp trai thật, mặt rất lai tây, người cao 1m72 lại hiền lành, chu đáo. Soái ca chứ còn gì nữa!
P chở T về. Đang đi thì P bổng cầm tay T ôm qua eo mình. T giật mình, rút tay lại nhưng đang bị ê ẩm nên không đủ sức vì P nắm rất chặt nên đành để vậy luôn.
Tối đó, ăn cơm xong T lại lên Yahoo theo thói quen.
P: Buzz!!!
T: ?
P: T đỡ chưa? Còn đau không?
T: Ờ. Đỡ rồi, cảm ơn ông lúc nãy.
P: P nhớ T.
T im lặng.
P tiếp: Mình quen nhau nhé!
Lại im lặng.
P: Chiều mai chủ nhật mình đi công viên chơi nhé!
T: đang gõ “Uk”
Chưa kịp suy nghĩ mà tay nhanh hơn não ấn Enter luôn. Vậy là nhận lời.
P: Gửi icon “ :*”
T: Tui off đây, ngủ ngon.
P: Ok. T ngủ ngon nhé. Mai P qua đón.
Trong lòng rối bời, tự nhiên lại nhận lời đi làm gì chứ? Đã vậy chỉ có 2 đứa đi, mệt thật. Nhưng lỡ nhận lời rồi biết phải nói sao, với lại P cũng hiền lành nên chắc không có gì đâu. Tự nhũ vậy cũng được.
Rốt cuộc thì chiều đó cũng đến. Không mất thời gian sửa soạn vì cũng không rạo rực lắm. Quần jean lửng và áo thun vậy là xong. P thì khác, quần jean dài áo sơ mi chỉnh tề, hôm nay sao không thấy vuốt keo nhưng cũng gọn gàng đẹp trai lắm.
T: Sao hôm nay không vuốt keo thế ông?
P: *Cười* Lên xe đi T.
T: Uk
Đến công viên, 2 đứa đi dạo mua kẹo bông vừa đi vừa tám chuyện trên trời dưới biển. P rủ đi đạp vịt, 2 đứa thuê 1 thuyền con vịt đạp nhưng không dám đi xa bờ chỉ quanh quanh quẩn quẩn. Nói là 2 đứa đạp chứ P đạp hết, chân T ngắn quá có tới đâu chứ?
P: Lần đầu P đi đạp vịt đó!
T: Uk tui cũng thế.
P: Biết sao hôm nay không vuốt keo không?
T: Ai biết chi ông.
P: Vì T
T: Liên quan ghê?
P: T đâu có thích P vuốt keo. Nghe mấy đứa gái nói đó.
T: Ờ đúng là không ưa thiệt. Nhìn đĩ muốn chết.
P: Haha
T bất giác suy nghĩ, tự nhiên vì mình không vuốt keo. Bộ thích vậy sao? Trong lòng cũng có chút rung động nhưng không biết có phải thích hay không nữa.
P bỗng nhiên cầm tay T. T giật mình nhưng rút tay lại không được .
P: Mình quen nhau nha!
Lại hỏi câu này nữa, khó trả lời quá!
P: Không trả lời là đồng ý rồi nghe!
Đột nhiên P đưa mặt lại gần mặt T nhìn chằm chằm, cô tròn mắt nhìn lại không chớp luôn. Trong đầu tưởng tượng mấy phim hàn quốc, không lẽ thằng này định kiss mình ???? Mắt nhắm lại hồi nào không hay nghĩ lại cũng kỳ quá, lâu không thấy động tĩnh gì mở mắt ra thì thấy P nhìn mình cười. Trời ơi! Quê muốn độn thổ luôn.
T: ĐẠP VÀO BỜ CHO TUI ĐI!!( Ré lên vì quê)
P sững sốt rồi phá lên cười haha đạp nhanh vào bờ.
T: Đi về thôi, tui bận.
P: Ừ thì về. (Biết tỏng T bị quê nên vừa đi vừa cười tủm tỉm thấy ghét)
Trên đường về vẫn cầm tay ôm eo. Tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài luôn vậy. May sao cũng cầm cự được về đến nhà.
Vừa đến nơi, T nhảy xuống “Bye” rồi bay vào trong nhà như siêu nhân để P đứng đó không kịp nói gì.
P nhắn tin: “ Vậy bây giờ chúng ta chính thức là bồ nhau rồi nha. Nhớ T”
T cũng nhắn lại: “Đi cẩn thận”
Người vẫn run, tim vẫn đập nhanh. Đến lúc này, cô vẫn chưa biết mình có thích T hay không? Nhưng rụng động thì có. Sau hôm nay, chính thức có bạn trai rồi. Chưa quen chút nào. Suy nghĩ vẫn rối bời chưa xác định được tình cảm của mình.
2 đứa cứ như vậy quen nhau, tình cảm trong sáng như tờ giấy trắng, không cầu kì không lãng mạn vì P không biết lãng mạn, nhìn vậy chứ khố khan lắm cái gì cũng đợi T chỉ mới làm nhưng cũng không quan tâm lắm. T thì lại thích lãng mạn nên nhiều lúc cũng thấy chán chán nhưng tính cô không muốn làm người khác tổn thương. Vậy là quen được 3 năm, đến năm 12 thì lo học hơn. Cùng nhau đăng ký chung các lớp học thêm. Đi đâu cũng đi với nhau. P thì hiền luôn nhường nhịn không dám cãi lại T. Có nhiều lúc T muốn P cãi lại vì T sai rõ mà nhưng P không làm thế nên T cũng không nói nữa. Cứ như thế mà ngày càng không thích P như ngày đầu. Một phần vì quen lâu nên cũng có qua nhà P chơi mấy lần, ba mẹ P theo như người ngoài thì thân thiện lắm nhưng đói với cô thì không như vậy. Mỗi lần đến chơi T đều thưa cô chú. Nhưng ba P không thèm trả lời lại chỉ nhìn thôi. Cảm giác hụt hẫng quá trời. Ghét kiểu như vậy lắm như khinh người khác ấy. Nhưng chập cũng quen nên không thèm quan tâm. T cũng có vài lần tâm sự với P về ba mẹ nhưng với P ba mẹ luôn là nhất ( Ai cũng vậy mà) nhưng cái gì đúng thì đúng cái gì sai thì góp ý mà không nghe thì thôi không nói nữa. Nhiều lúc nghĩ nếu có quen nhau đến lúc cưới về ở chung không biết sao mà nghĩ thì xa quá nên tới đâu hay đó vậy.
Đến kỳ thi đại học 2 người cùng đăng ký vào trường X. T luôn học hơn P về mọi mặt nhưng không hiêu sao đến lúc có kết quả P đậu, T rớt. Cũng có lẽ vì sự mặc cảm và hụt hẫng của T mà càng ngày T càng có cảm giác xa lạ với P hơn. Mỗi người mỗi môi trường, địa điểm, thời gian học khác nhau từ đó ít gặp nhau nên tình cảm có chút xoay chuyển. Vào gần cuối năm 1, T bắt đầu tham gia vào các hoạt động trên trường vì T rất thích được tham gia vào các hoạt động đoàn đội, công tác xã hội,... nên thường xuyên đi tập văn nghệ hoặc đi họp đoàn vì vậy thời gian gặp P và ít nói chuyện hơn. P cũng cảm giác được nên nhiều lần nói T đừng đi hoạt động đoàn nữa nhưng cô nói thích đi và P không có quyền bắt T như vậy. Cứ thế giận nhau lại càng làm 2 đứa khoảng cách hơn.
02:12 CH 07/03/2017
Cần một người nhắc nhở ăn uống, ngủ nghỉ, bước ra...
05:37 CH 26/02/2017
Tìm hiểu, yêu thật lòng, kết hôn..........
05:30 CH 26/02/2017
Ngoại tình - chuyện chứ không phải "truyện"
.
Gởi từ ứng dụng Webtretho của Nyssh710
11:13 SA 26/02/2017
Cô đơn...
Đọc xong tâm sự của em chị rất cảm thông với em. Bởi em là cô gái quá tốt khi trong suốt 3 tháng qua em vẫn tận tình bên cạnh bạn trai em. Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó, chuyện em cảm thấy mệt mỏi sẽ sớm hay muộn thôi. Nên điều quan trọng nhất lúc này là em nên dành thời gian cho bản thân mình một chút, nếu em không sớm giải tỏa sự mệt mỏi này thì hậu quả là em sẽ buông tay mọi chuyện gì quá sức. Em nên gặp gỡ bạn bè thay vì chỉ suốt ngày tập trung chăm sóc cho bạn trai em. Em nên nhớ dù trong hoàn cảnh nào cũng chỉ có bản thân em mới khiến mình cảm thấy thoải mái vui vẻ, thậm chí là vượt qua nhiều chuyện khác. Nên học cách sống cho mình một chút em à :)

Em cảm ơn lời khuyên rất bổ ích của chị!! Chị nhắc em mới nhớ chưa bao giờ em sống cho mình...
Gởi từ ứng dụng Webtretho của Nyssh710
10:33 SA 26/02/2017
Cô đơn...
để thời gian giúp p qên đi...tìm kiếm những niềm vui mới thay vì lưu luyến kỉ niệm cũ...xóa bỏ mọi thứ ở quá khứ.nếu có j liên quan tơi ng đó ,p lên quyết 1 lần xóa bỏ hết...sau đó thì tham gia các hoạt động thể thao xã hội..p sẽ mau chóng lấy lại cân bằng..chúc p thành công ( uống 1 lon beer xóa hình xóa hết kỉ niệm cũ đi nhá)
Gởi từ ứng dụng Webtretho của MINHTRAN3094

Hiện tại em vẫn đang chăm sóc cho anh ấy . Em vẫn chưa có ý định sẽ bỏ anh ấy nên việc xóa hết kỉ niệm em vẫn chưa nghĩ đến ạ :(
Gởi từ ứng dụng Webtretho của Nyssh710
10:30 SA 26/02/2017
Cần người cùng tâm sự chuyện đời
Đời.. quái gì cũng xảy ra được :(
Gởi từ ứng dụng Webtretho của Nyssh710
09:18 SA 26/02/2017
n
Nyssh710
Hóng
0Điểm·2Bài viết
Báo cáo