images
Thịnh hành
Cộng đồng
Webtretho Awards 2025
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Bình thường hay không?
Bạn thử nói chuyện thẳng thắn với chồng em sao. Hoặc chờ thêm một thời gian nữa thì biết ngay ấy mà.
Trường hợp của mình là sau 4 năm rồi, tình trạng kh còn là tình bạn trong sáng mà trở thành 02 người có quen biết nhau ở cùng nhà, ăn cùng mâm, cùng lo cho con. Nhưng không có 1 phút giây riêng tư,khg hề chạm nhẹ vào tay nhau và không hề có 1 lời tâm sự riêng tư. Thế đấy! trường hợp của mình thì mình đã hiểu rõ là lấy nhầm phải một người không phải đàn ông!!!
Không biết rơi vào người khác thì người ta xử thế nào? Riêng mình, đến nay vẫn chọn giải phảp là sống vì con, che dấu gia đình và xã hội.

Ban đầu mình khóc nhiều, hầu như mỗi đêm cô đơn là mình chảy nước mắt. Ban ngày thì vẫn đóng kịch như không có gì...dần dần mình bị stress nặng. Bệnh stress nghe thế nhưng nguy hiểm lắm bạn ạ, nó phá hủy toàn bộ cơ thể mình, cả thể xác lẫn tinh thần suy sụp.
Sau đó, mình không còn suy nghĩ gì nữa, biết là buồn nhưng cố tạo cho mình trở thành người khôg cảm xúc để tiếp tục vượt qua những ngay sống vì con.
Chúc bạn may mắn hơn mình


Đọc những dòng tâm sự của bạn mình cảm giác như bạn đang nói hộ chính mình.
Rất cảm ơn bạn về những dòng tâm sự của bạn!
Thật sự là giờ mình cũng đang rất hoang mang và suy nghĩ nhiều liều chồng mình có phải là một người đàn ông thực sự không hay việc lấy mình chỉ là một giải pháp che mắt thế gian như mình đã đọc được ở một số bài báo.
Mình cũng đã cố gắng để được như bạn nhưng không được, mình luôn có cảm giác cô độc. Vấn đề không phải nhu cầu sinh lý như bạn nào có nói mà là nhu cầu tình cảm, mình cần có người để tâm sự, để chia sẻ...
Mình đang có cảm giác mình bị stress mà không có lối thoát, mình rất lo sợ một ngày nào đó mình phát điên lên mất thì ai lo cho con mình...
08:14 SA 10/12/2011
Kinh nguyệt trở lại sớm sau sinh
Sorry, cho tớ ngoài lề một chút nhé.
Bạn mua nịt bụng quế ở đâu vậy? Hôm trước tớ tìm thử ở Maximart mà không thấy.
Thanks bạn nhiều nhé!
06:16 CH 07/04/2010
Chồng em là người thế nào?
Đêm qua lại cãi nhau với chồng. Lý do thì chả ra đâu vào đâu cả mà cũng thành cãi nhau to.
Anh hay cuộc sống đã biến mình thành con người hoàn toàn khác hẳn như thế này? Ai cũng nói trước đây mình vốn rất biết kiềm chế, không biết nóng giận vậy mà giờ đây mình thành người khó chịu, cứ có điều gì trái ý mình là mình sẵn sàng nổi sung luôn, không chịu nín nhịn một điều gì cả, đặc biệt là với anh. Mỗi điều anh làm sai, dù nhỏ đến đâu mình cũng bắt bẻ. Anh vốn ngang bướng hay giờ anh không muốn nhường nhịn mình, hay không muốn làm mình vui nên bao giờ cũng thành to chuyện. Bình thường vui vẻ không sao, cứ có chuyện gì không vui là chuyện quá khứ lại về với mình. Sao mình thấy cay thế, hận anh thế không biết.
Mình muốn quên hết đi để sống cho thanh thản nhưng không biết phải làm thế nào để quên cho được. Nói chuyện với anh rằng anh đưa ra lý do chính đáng và nói lời xin lỗi em một lần để em thanh thản bỏ qua cho anh mà anh không dám nói lời xin lỗi. Phải chăng có lỗi gì quá lớn khiến anh không dám nói với mình bởi trước khi kết hôn mình đã giao hẹn mình không bao giờ tha thứ nếu anh phản bội lại mình?
03:20 CH 25/08/2008
Chồng em là người thế nào?
Cảm ơn các bạn đã để tâm chia sẻ với mình!
Nói thật là mình cũng muốn được sống ở bên chồng lắm chứ bởi sống như thế này mình có cảm giác giống như những bà mẹ không chồng mà có con lắm nhưng mình có lòng tự trọng của riêng mình. Mình đã rất nhiều lần nói chuyện với chồng mình, nói chuyện trực tiếp và cả nói chuyện qua điện thoại cũng có, mình đã nói thẳng với chồng mình là mình mong muốn được nghe lời xin lỗi từ anh và muốn được nghe anh nói lời đề nghị được đưa mẹ con mình vào đoàn tụ với anh nhưng chẳng hiểu sao anh không hề có kế hoạch cho việc này. Đôi lần mình cũng có nói với anh hay anh ra ngoài này với 2 mẹ con nhưng anh nhất định không chịu mà ý anh vẫn muốn mẹ con mình sẽ vào trong đó nhưng lại không chuẩn bị gì cho việc này. Vì vợ chồng mình không có nhà, trước thì ở nhà thuê, từ khi mình ra, anh cũng trả nhà và về ở nhờ nhà người bà con. Giả sử mình bỏ qua cái lòng tự trọng của mình mà bế con vào thì mình cũng biết ở đâu.
Về lý do anh thay đổi thái độ với mình thì mình cũng suy nghĩ nhiều, nói chuyện với anh để tìm hiểu cũng có nhưng mình không tìm ra và lý do anh đưa ra mình cũng thấy không thể chấp nhận được. Anh nói với mình là do lần đầu có con, không biết phải làm gì, thêm nữa là công việc, rồi học hành vất vả nên có thái độ như vậy. Mình thì nghĩ và có cả nói với anh rằng nếu anh thực sự vui mừng khi có con thì không biết anh sẽ học hỏi để biêt chứ không phải không biết thì tỏ thái độ không có chút tình cảm gì như vậy. Còn công việc và học hành thì vẫn diễn ra liên tục từ trước chứ có phải đến khi có con mới có đâu mà đã trở thành áp lực ngay được. Nếu thật sự là do mệt mỏi vì chịu nhiều áp lực quá thì mình nghĩ cũng phải có quá trình chứ không thể nhanh đến mức như vậy được. Mình nói với anh vậy thì anh không giải thích được nữa.
Còn về lý do mà mấy bạn đưa ra là do anh ấy nghi ngờ đứa bé không phải con anh thì nói thật là mình thấy thật bất ngờ khi đọc những dòng tư vấn của các bạn. Trước nay mình chưa bao giờ nghĩ đến điều này vì mình thuộc type người phụ nữ truyền thống, sống cho gia đình. Mình nghĩ chồng mình cũng suy nghĩ như vậy và mình cho rằng chồng mình không bao giờ nghi ngờ về tiết hạnh của mình nên mình có thể hoàn toàn loại được nghi ngờ này.
Còn 2 lý do sau mà bác Daisy đưa ra thì mình cũng cho rằng có lẽ không phải vì chồng mình không mê tín, không tin vào bói toán nên chắc anh không tin vào những chuyện may rủi như vậy và cũng hay nói chuyện sức khỏe của anh cho mình nghe nên chắc cũng không phải.
Mình yêu chồng nhiều (thậm chí còn bị những người thân trách mình là mình yêu nhiều quá nên khổ) và mình nghĩ chồng mình cũng còn yêu mình nên mình mới hoang mang quá nhiều về thái độ và việc làm của anh hiện nay. Mình không biết nên quyết định thế nào đây?
04:41 CH 22/08/2008
h
Hanoivatoi
Bắt chuyện
673Điểm·3Bài viết
Báo cáo