Én bạc thân mến ơi!Đọc những dòng tâm sự của bạn, tớ thấy cũng thương bạn nhưng cũng có phần tớ cảm thông với vợ của bạn. Tớ cũng là 1 bông hoa đá. Tớ hiểu cảm giác của vợ bạn. Không hạnh phúc gì đâu bạn ạ. Cô ấy cũng đang mòn mỏi và sẽ chết dần trong tương lai nếu như bạn không làm cho trái tim cô ấy xanh trở lại. Một người phụ nữ có chồng quá sạch sẽ, quá khéo, đến mức nào đó, sẽ khiến cho người ta cảm thấy mệt mỏi bạn ạ. Tớ không muốn bảo bạn là hãy luộm thuộm, nhưng đừng quá sạch sẽ. Chán lắm. Tớ nghĩ cô ấy hóa đá cũng là do lỗi của bạn một phần đấy. Tớ không biết, không quan tâm đến bạn nghĩ gì về bạn và gia đình bạn. Tớ chỉ quan tâm là bố mẹ bạn có thực sự yêu thương cô ấy không????? Có rất nhiều bố mẹ chồng, chỉ thương con trai mình và các cháu, không hề thương cảm con dâu, và chỉ một vài câu nói, cũng có thể giết chết tình cảm của cô con dâu ấy với chính ông bà và cả con trai ông bà nữa. Bạn nên xem xét điều này, phận làm dâu khổ lắm, đâu như các bạn, được sống cùng bố mẹ và của người mình yêu trong chính ngôi nhà của bạn. Còn cô ấy, bố mẹ sinh ra bao khó nhọc, lớn lên, về nhà bạn, phụng dưỡng mọi người nhà bạn, thiếu thốn tình cảm, khổ, mệt mỏi …mà nào có được ai hiểu cho. Bạn thử đặt hoàn cảnh bạn vào cô ấy xem. Tớ nghĩ cô ấy mới bị hóa đá chứ không phải là ngay từ khi bước chân vào nhà bạn, đúng không?Tớ nghĩ vì con, hãy tâm sự với vợ xem đâu là nỗi khổ của cô ấy, và lý do nào khiến cô ấy trở nên như vậy? Đàn ông đôi khi cũng phải xuống nước trước, tớ thấy có gì mà phải xấu hổ đâu nhỉ, xuống nước với vợ 1 lần để cải tạo và chia sẻ cùng cô ấy đi. Chẳng có người phụ nữ nào lại có thể hóa đá trước tình cảm nồng nàn, chân thành của 1 ông chồng đâu bạn ạ. Mong bạn sớm tìm ra hướng giải quyết.
Cảm ơn hoa đá.
Tôi nghĩ rằng mình không phải người đàn ông xét nét và cũng chưa bao giờ quá sạch sẽ, tôi chỉ là người ưa gọn gàng thôi. Tuy nhiên giờ đây tôi cũng thấy mình khác lắm rồi, vì ở cùng với 1 người vợ quen với sự bề bộn, tôi tự tìm ra cách thích nghi là cũng sống bề bộn. Bạn hỏi sao tôi không nói chuyện với cô ấy? Một điều thật lạ là "giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời", cô ấy không thể thay đổi được. Điều tôi lo lắng bây giờ là con gái tôi đang bị ảnh hưởng bởi sự bề bộn của cô ấy. Tôi không biết phải làm sao để thay đổi con người này nữa.
Bạn cũng nói rằng bố mẹ tôi có thực sự thương con dâu hay không? Tôi xin trả lời rằng tôi không dám chắc bố mẹ tôi thương vợ tôi như chính con đẻ của mình nhưng ông bà rất hiểu cảnh làm dâu. Vì bố mẹ tôi có ít con nên ông bà rất quý người, nhất là các con cháu. Chưa bao giờ bà nói nặng với con dâu mà chỉ dùng cách trò chuyện "mưa dầm thấm lâu". Khổ nỗi cơn mưa bà gieo xuống gặp phải hòn đá rắn quá nên nó bật đi đâu cả.
Tôi cũng biết đa phần các cô gái phải phụng dưỡng bố mẹ chồng là chính, còn bố mẹ đẻ thì hiếm hoi mới có dịp. Tuy nhiên với vợ tôi thì dường như điều ấy cũng không đúng. Tôi chưa thấy vợ tôi một lần nào nấu cháo cho mẹ chồng khi bà ốm (ơn trời, mẹ tôi còn khoẻ nhưng cũng có lần trái gió trở trời). Còn khi cô ấy ốm, bà chính là người đi chợ mua thức ăn về nấu cho cô ấy ăn (khoản nấu nướng thì tôi rất vụng). Vậy mà con người này lại thù ghét mẹ tôi hơn ai hết.
Có lẽ lý do sâu xa là từ cái ngày chúng tôi còn chưa nên vợ nên chồng. Mẹ là người phản đối đám cưới của chúng tôi nhiều nhất. Tuy nhiên, sau đám cưới bà đã nói: "Mọi chuyện ngày xưa bỏ qua một bên, bây giờ đã thành vợ chồng phải lo cho hạnh phúc của vợ chồng. Mẹ không có điều tiếng gì với con nữa!"
:Sad:
Buồn...
Chán...