Cô đứng ngoài đợi 1 tiếng sau rồi hẵng vào, con trai tôi đang “sản xuất” cháu nội cho tôi!!
Tôi lấy chồng năm 25 tuổi, gia đình chồng tôi cũng thuộc dạng khá giả. Bố mẹ chồng đều là trí thức và hiện đã về hưu. Mẹ chồng tôi nhanh nhạy nên trong khoảng thời gian còn đi làm, bà mở thêm một cửa hàng buôn bán điện lạnh. Nhờ thế nên thu nhập của gia đình chồng tôi được cải thiện rất nhiều.
Bản thân tôi là một cô giáo dạy tiếng Anh, có ngoại hình dễ coi. Mức thu nhập của tôi cũng khá. Chồng tôi là con trai duy nhất trong nhà nên khi về làm dâu, tôi cũng có nhiều áp lực. Mẹ chồng tôi yêu cầu cao lắm, cái gì cũng đòi hỏi phải hoàn hảo. Từ ngày lấy chồng, tôi cứ căng như dây đàn, lúc nào cũng nơm nớ lo sợ làm phật ý mẹ chồng. Không phải là tôi sợ bà, chỉ là tôi không muốn chồng tôi khó xử và không khí gia đình nặng nề, nên trong khả năng có thể, tôi luôn cố gắng làm vừa lòng mẹ chồng.
Năm đầu tiên trôi qua có vẻ êm thấm, tôi cũng tinh tế, luôn chú ý đến cảm xúc của mẹ chồng. Vào các dịp lễ, Tết, tôi cũng để ý để mua quà tặng bà. Nhưng đến năm thứ 2 thì mẹ chồng tôi bắt đầu tỏ ra khó chịu với tôi. Bà bảo rằng tôi là thứ con dâu vô dụng, mãi chả thấy đẻ gì cả.
Tôi cũng bắt đầu thấy lo nên giục chồng đi khám. Không may, người có vấn đề lại là tôi. Bác sỹ bảo chắc phải cần một thời gian dài nữa để cải thiện. Chồng tôi nghe thế thì động viên tôi rất nhiều, anh bảo bác sỹ nói vậy chắc cũng có giải pháp. Hôm tôi đi khám về, mẹ chồng đã đứng đợi ở cổng, thấy tôi về, bà hất hàm hỏi:
- Kết quả khám đâu đưa mẹ xem.
Tôi do dự một lúc rồi cũng móc túi lấy ra đưa cho bà.
- Biết ngay mà, ngay từ lúc thằng Huân đưa cô về ra mắt là tôi đã nghi rồi. Kiểu người cứ gầy đét như que tăm thế này thì có vấn đề về sinh sản là cái chắc.
Tôi vẫn đứng im. Một lúc sau, mẹ chồng tôi lại tiếp:
- Thằng Huân, mày làm gì thì làm chứ mày là con trai duy nhất của cái gia đình này đấy. Xem chừng mà hành động cho phải đạo nghe con, đừng để cho vợ mày nó dắt mũi. Cái thứ đàn bà “điếc” như nó thì không nên bám lấy con ạ.
Mẹ chồng tôi nói rất to, cốt để cho tôi nghe thấy. Tôi chạy ngay vào phòng ngủ, nằm úp mặt xuống giường khóc nức nở. Chồng tôi chạy đến, vỗ vào vai tôi an ủi. Anh bảo rằng anh sẽ kiên nhẫn thuyết phục mẹ để vợ chồng tôi chạy chữa.
Nhưng anh nói là một chuyện, làm lại là một chuyện khác vì thực chất, mọi quyết định trong gia đình này đều thuộc về mẹ chồng tôi. Hôm đó, gia đình tôi có giỗ nên tôi xin phép về ngoại 2 ngày. Mẹ chồng tôi không nói gì, nhưng khi xong việc, tôi trở lại, vừa mới mở cổng thì mẹ chồng đã ở phía trong đi ra, giọng lạnh tanh:
- Cô đứng ngoài đợi 1 tiếng sau rồi hẵng vào, con trai tôi đang “sản xuất” cháu nội cho tôi ở phòng ngủ ấy.
- Mẹ nói thế là sao ạ?
- Tôi phải có cháu nội, nhà này không thể tuyệt tự được. Hai chúng nó đang ở trong phòng ngủ, tôi có tâm nên không muốn cô chứng kiến cảnh đó thôi. Còn nếu cô thích thì cứ đẩy cửa mà vào.
Tôi đứng chết trân, tôi mới vắng nhà 2 ngày mà chồng tôi đã đồng ý lên giường với người phụ nữ khác ngay trong căn nhà của chúng tôi để sản xuất cháu nội cho mẹ chồng tôi ư? Tôi xông vào phòng ngủ, trên giường, chồng tôi đang âu yếm nhìn cô ta, anh cũng không ngần ngại đặt lên trán cô ta một nụ hôn ngọt ngào. Tôi chứng kiến và hiểu rằng, không có gì là gượng ép ở trong tình huống này cả, chồng tôi rất vui và tự nguyện khi làm việc này.
Tôi lao ra khỏi nhà chồng, phía sau là tiếng chồng tôi gọi với theo. Với tôi, cuộc hôn nhân này xem như đã chấm hết.