Mình đã chọn Grab và thấy phù hợp tình hình bây giờ... cám ơn bạn nhé..!
Face book giờ mà đóng cửa ở vn chắc nhiều nhà giàu khóc lắm đây
mình nghĩ không phải ai cũng vậy đâu, cũng tùy người thôi, nhưng "thực dụng" vẫn chiếm đa số :D
Dạo này người ta hay nói câu gì ý nhỉ? À đúng rồi, "bảo dân trí thấp lại tự ái". Đây không phải là đứng dưới phương diện kinh doanh hay không mà là đứng dưới phương diện đạo đức. Hàng nhái là hành vì ăn cắp. Chỉ thế thôi. Tôi đã nói rõ là nếu không có tiền thì đừng mua hàng hiệu, hoặc tự làm cái gì đó mà tặng. Còn cố tình mua hàng nhái là sự lừa dối với người được tặng và ăn cắp sức lao động của nhà sản xuất. Ở các trường đại học nước ngoài luôn luôn có trình duyệt tránh ăn cắp bài viết của người khác. Chỉ cần trong bài luận văn hàng chục nghìn chữ của bạn, có nửa câu (một cơ số chữ liên tục) trùng khớp với bài viết của một ai đó trong data base, bạn auto trượt môn đó, thậm chí phải học lại. Không một chỗ nào bán sách copy hoặc dịch vụ copy nào dám copy 1 chapter trong 1 cuốn sách cho bạn. Bởi vì đó là hành vi ăn cắp. Tất nhiên có nhiều người vẫn copy chui, hoặc đọc sách online lậu, nhưng nếu để người khác biết, nhân cách của bạn bị đánh giá không bằng hạt bụi. 10-20 năm nữa bạn đọc lại comment này của tôi sẽ hiểu.
:)) Tôi có câu nào nói "bạn dân trí thấp" sao? Tôi nói ai có suy nghĩ đó là dân trí thấp. Còn bạn có nghĩ thế hay không chỉ mình bạn biết thôi mà.
Ng thực dụg thì dùg tiền, ng cần tình cảm thì chăm sóc. Làm ng vui thì trước hết mình vui. Cho nên đừg nói rằg thì mà là ng thực dụg hay thế này thế nọ. Mình làm nhữg điều ng vui cũg là vì bản thân mình. Yêu mới làm, ko yêu có làm đâu mà kể lể, trách móc.
Đắt cỡ nào? :>
Tùy người thôi bạn. Tặng quà là một nghệ thuật. Ông bà dạy thế và đến bây giờ mình vẫn còn phải học. Tặng quà nhưng phải phù hợp với người ta chứ mắc quá mà ko phù hợp cũng vô dụng. Bạn trai cũ của mình mỗi lần đi công tác là mua nước hoa mấy trăm $, giỏ sách phải là da thật, bút cũng cỡ vài trăm$, mắt kính, bóp, bộ trang điểm, đồng hồ,..tặng mình. Quen 3 năm gom quà dc 1 thùng lớn chưa bao giờ đụng đem trả lại khi chia tay. Có lẽ mình đa cảm quá hay sao. Thực sự sinh nhật mình tặng mình 1 trái chuối mình cũng vui. Bạn mình bảo mình cực kì dễ chiều nhưng cũng cực kì khó chiều.
Thật ra tui nghĩ hàng hiệu cũng tốt mà hàng không hiệu cũng tốt, nhưng hàng nhái là không ổn. Không có nhiều tiền thì mua hàng rẻ, hoặc tự làm gì đó mà tặng. Hàng nhái vừa là ăn cắp chất xám của người khác, vừa là sự lừa dối đối với người được tặng. Dân mình dân trí còn thấp nên nghĩ quá nhẹ về hàng nhái. Khi bạn bỏ ra bao nhiêu chất xám, công sức, thời gian và bị ăn cắp thành quả, bạn mới thấu rõ được nó nghiêm trọng thế nào. Nói đâu xa, cà fê Trung Nguyên của mình, sau khi đã rầm rộ ở trong nước muốn nhen nhóm ra nước ngoài nên đăng ký trade mark, không ngờ bọn Thái nó khôn, nó đăng ký từ lâu rồi, bán hàng Thái mà lấy nhãn Trung Nguyên. Trung Nguyên phải xây dựng lại từ đầu, mới lấy tên là G7 đấy.
Yêu bay h thực dụng lắm bạn, đôi khi thứ mình cần rất đơn giản nhưng không phải ai cũng cho
Chỗ nào có thể bán hàng thì phải tận dụng chứ.
"Chọn vợ không nhất thiết phải là người yêu nhất, không cần phải người tốt nhất, mà là người phù hợp nhất".Xin chào mọi người, tôi là H, ở HN, gia đình làm kinh doanh nhỏ thôi. Tôi đã 27 tuổi rồi, ngoại hình cao, khá ổn, mỗi tội da hơi ngăm đen. Công việc của mình bây giờ là làm phiên dịch tiếng Anh cho 1 công ty, (mình có thế nói được TA và Tiếng P) lương bổng cũng gọi là có tiền tiêu cho một người vừa mới về nước được gần 1 năm (trước mình học ở nước ngoài). Về cuộc sống thật sự mình chẳng cần phải lo gì khi bố mẹ cho mình hết mọi thứ rồi, chính vì thế mình rất ít khi khoe khoang về cuộc sống cá nhân với người khác...Ng yêu vừa mới cũ mình là sinh viên năm cuối của N**. Mình quen người yêu cũ cũng được 3 tháng rồi, chủ yếu là do bố của em ấy là một phiên dịch có uy tín lâu năm ở trong công ty. Mình khi mới vào làm thường xuyên giúp đỡ bác ấy và hay theo bác ấy học việc, tiếp khách nên được bác ấy quý mến và hay trêu đùa là "thằng rể quý". Mình cũng chỉ nghĩ là vui thôi nhưng không ngờ sau nhiều lần trêu đùa, sau vài tháng bác ấy mời mình về ăn cơm với mong muốn là để mình gặp mặt 2 cô con gái (thực ra là ba nhưng 1 cô đã lấy chồng) để ưng ng nào thì tác hợp. Lần đầu về nhà 2 bác cháu đi siêu thị mua đồ về để nấu, vì cả hai đều được nghỉ sớm, bác gái thì làm trong nhà nước do công việc đặc thù nên thỉnh thoảng về khá muộn, còn cô gái út thì đi học, con gái cả thì đã chuyển ra ngoài nhưng hôm nay bác ấy gọi về. Khi tất cả các món được bày lên ,mình ngồi phòng khách để đợi người nhà bác ấy về, còn bác ấy đi tắm. Đó cũng chính là khoảnh khắc mình lần đầu gặp được ng yêu cũ. Em ấy rất đẹp, mái tóc ngắn dễ thương, đôi mắt long lanh, cảm giác ngây thơ, mỏng manh như khiến ng khác muốn che chở. Tim mình chính xác đã gục ngã ngay lần đầu gặp. Mình chỉ biết thốt lên một tiếng "chào em" khá ngượng ngùng rồi im lặng. Còn e tuy khá rụt rè nhưng không cảm thấy ngạc nhiên khi tôi xuất hiện trong nhà. Sau đó bác gái về tôi liền biết em ấy thừa hưởng nét đẹp đó của bác gái. Sau khi đợi mọi người tắm xong, chúng tôi mới bắt đầu dùng bữa. Khi mọi người ngồi được một lúc thì cô con gái cả mới về. Chị người yêu mình cũng rất đẹp, dáng cao nhưng ánh mắt sắc lạnh khiến cho mình cảm thấy hơi sợ hãi. Chị ấy khiến tôi cảm thấy là một người nghiêm nghị, quyết đoán. Trái ngược hoàn toàn với cô em gái của mình. Vừa về nhà chị ấy cũng chỉ thốt lên "bố mẹ, chào cậu" rồi ngồi vào bàn. Bác trai lúc ấy còn tỏ ra bất mãn "con làm việc cũng vừa thôi, 29 tuổi rồi đấy. Cứ như thế không có ai lấy đâu". Rồi quay sang nói với tôi "H này, con cả của bác làm phiên dịch tiếng Pháp, cái đứa này cuồng công việc lắm nên gần 30 rồi chả có đứa nào chịu được tính khí của nó". Lúc ấy bác còn nháy mắt với tôi, tôi hơi ngượng ngùng nhìn sang cô em gái rồi điềm nhiên như không có gì. Những lần sau đó tôi đến tôi đều gặp chị ấy về muộn nhưng tôi cũng không giao tiếp nhiều vì tôi cảm thấy áp lực khi đứng trước chị ấy. Sau bữa tối, bác trai vì uống chút rượu nên đi nghỉ sớm. Tôi lấy cớ dọn dẹp, rửa bát để cùng em nói chuyện. Mọi việc đều rất thuận lợi từ việc xin số, xin facebook...Qua những lần sau đó đến nhà ăn cơm cùng gia đình tôi đều ở lại cùng em nói chuyện, giúp em học tập thêm Tiếng Anh. Cho đến khi tôi cảm thấy thích hợp, cảm thấy e thích tôi nên đã tỏ tình trong một lần đi chơi và e cũng gật đầu. Tôi đã nghĩ đến viễn cảnh sau khi e ra trường chúng tôi sẽ có một đám cưới tuyệt vời, một cuộc sống trọn vẹn. Mọi chuyện vẫn rất thuận lợi cho đến khi tên đội trưởng team của mình xin theo về thăm nhà bác trai. Cái cách hắn nhìn ng yêu của tôi khi lần đầu gặp em khiến tôi muốn đấm vào mặt của hắn. Tôi cảm thấy hả hê là khi hắn gặp cô chị cả ngoài phòng khách, hắn cứ nhìn chằm chằm vào người chị ấy để rồi phải mặt lúc xanh lúc đỏ vì sợ hãi và giận khi chị ấy bảo "cậu còn nhìn nữa là tôi móc mắt cậu ra đấy". Sau lần đó hắn bắt đầu ngang nhiên theo đuổi em nyc khiến tôi rất bực.Điều khiến tôi buồn bực hơn nữa là không biết làm thế nào mẹ em ấy thích hắn hơn tôi. Tôi đã bắt gặp bác gái 2 lần nói với bác trai và em ấy nói về hắn tốt như nào. "Thằng Q không tốt sao, trẻ như vậy đã là đội trưởng trong công ty rồi, đẹp trai, có nhà riêng, có xe, bố mẹ lại làm trong nhà nước, so với thằng H thì tốt hơn nhiều lần", "con à, lấy chồng không phải là người con yêu nhất, mà là người tốt nhất"...Cho đến một hôm tôi thấy bác gái gọi cho mình lúc giữa trưa. Tôi nghĩ có chuyện chẳng lành rồi. Đúng như tôi nghĩ, khi ly cà phê chưa kịp nguội thì lòng tôi đã lạnh ngắt trước rồi. "H này, cháu bỏ qua cái T nha, bác biết cháu rất tốt với nó nhưng bậc làm cha làm mẹ bác muốn em nó sau này được hạnh phúc, xin lỗi cháu". Cho đến hôm nay tôi lựa chọn rời bỏ em không phải vì tôi hèn nhát, yếu đuối không dám cạnh tranh với hắn. Mà vì cái thái độ không rõ ràng của em về tôi và hắn khi tôi nói chuyện bác gái gặp tôi với em ấy. "Em yêu anh hay em thích thằng đó?. Nếu như em nói yêu tôi có lẽ mọi thứ sẽ khác nhưng tôi cho e thời gian suy nghĩ trong mấy ngày nghỉ lễ thì em lại đi chơi với hắn...Tôi từ bỏ dù tôi biết tôi rất yêu em...Ngày đi làm lại, bác trai cũng không còn nhiệt tình như trước có lẽ vì cảm thấy hổ thẹn với tôi. Chiều về, trong căn hộ bé nhỏ của mình tôi thấy thật đơn độc. Rời khỏi nhà trong cơn mưa tầm tã, nước mưa táp vào cửa kính xe như những tiếng trống gõ vào trái tim cô đơn lúc đó. Tiếng điện thoại vang lên trong tiếng mưa như kéo tôi về với hiện thực. Hai chữ "chị vợ" trên màn hình khiến tôi cảm thấy lạnh lẽo và có gì đó sợ hãi. Gọi cho tôi hỏi tội sao? Tuy có chút sợ nhưng tôi vẫn bắt máy, đầu giây bên kia trầm mặc như biết điều gì đó. Cho đến khi một tiếng nói có chút lạnh lùng từ bên kia vang lên bằng tiếng Pháp "Cậu chưa ăn cơm phải không? Đến nhà tôi đi, tôi làm cơm đợi cậu". Sau chục giây sững sờ, tôi bỗng cười đáp "Vâng". Lúc đó tôi chợt nhận ra, có lẽ "Chọn vợ không nhất thiết phải là người yêu nhất, không cần phải người tốt nhất, mà là người phù hợp nhất".
B có thể thử với các mặt hàng b thấy thích, vì mình thích mới có quyết tâm làm. Ban đầu nếu sợ bỏ vốn hoặc chưa có kinh nghiệm thì có thể xin làm CTV cho các shop, các đại lý, như vậy vừa được nâng cao kinh nghiệm lại có hàng sẵn, ko bỏ vốn, coi như thời gian tập sự. và hãy nhớ làm với quyết tâm và sự cố gắng thực sự. Good luck!
Mỗi ngày đăng 1 bày cũng cực khó. Văn chương k lưu loát. Hizzz
Mình thấy Admin có trả lời về lỗi đăng nhập Zaodich, bạn xem link nha https://www.webtretho.com/forum/f170/loi-khong-dang-nhap-duoc-zaodich-2780467/#post36952617
Bạn này mà bán hàng là đúng kiểu coi khinh khách mua luôn, dòm coi ai đẹp đẽ, giàu có mới bán, còn hủi miếng là hắt như hắt nước lau nhà.
Buồn cười thật, ngân hàng là nơi công cộng, có đạo đức bảo người ta tránh mặc đồ hở hang quá, phản cảm quá chứ quây cái váy chống nắng thì làm thế nào? Chết ai?
Tôi cũng không thấy váy chống nắng xấu xí, nó như cái váy dài thôi. Có chăng vài người lệch xệch nhìn lôi thôi, chứ buộc chắc nhìn vẫn chỉn chu, Hơn nữa, váy chống nắng bây giờ nhiều màu sắc, hoa văn rất trang nhã chẳng khác váy mặc.