Trích: Nguyên văn bởi tintin00 Tôi cũng đang là một kẻ thứ 3 đây. Tôi không muốn điều đó. Lúc đầu tôi tự tin rằng tôi sẽ chẳng bao giờ yêu anh đâu. Nhưng giờ đây tôi đang bị xao xuyến và rung động bởi anh. Tôi và anh đã hôn nhau,hic...... mới gần đầy thôi, sau hơn 7 tháng quen nhau. Anh có ân tượng với tôi ngày từ lần đầu gặp. Khi đó anh cũng đã nghĩ rằng tôi thích anh vì cứ tháo tóc ra buộc tóc vào. Tôi không biết điều đó, chắc có lẽ vì khi đó tôi tập trung đàm phán hợp đồng với sếp anh nên đã có những cử chỉ không kiếm soát như thế. Và anh nói lúc đó anh biết rằng anh sẽ yêu tôi. Lần đầu tiên anh chạm vào má tôi, người tôi đã run bắn lên, ngạt thở, choáng váng, cảm giác đó tôi chưa bao giờ có, mặc dù tôi đã 27 tuổi rồi và cũng đã từng yêu, hic... Và rồi tôi bắt đầu nhớ anh... Mặc dù tôi luôn tìm cách hạn chế và tránh gặp anh. Nhưng tình cảm dường như cứ đang dần lớn lên trong tôi,hic... May mắn là tôi và anh ở 2 thành phố khác nhau. Tôi không bao giờ muốn xen vào gia đình anh, kéo anh ra khỏi gia đình và tôi biết anh cũng như những người đàn ông khác chẳng bao giờ từ bỏ gia đình. Tôi cũng không muốn tôi yêu anh. Nhưng tôi tham lam cách anh quan tâm và chăm sóc tôi, hic... Tôi biết tôi xấu xa. Anh nói rằng: Đừng mang anh ra để so sánh với những người đàn ông khác, nếu không em sẽ chẳng thể yêu được ai đâu. Anh nói em hãy tìm người yêu, vẫn mong tôi có người yêu, lập gia đình nhưng hãy để anh yêu tôi. Anh đã từng phóng xe lên và rồi lại đợi tôi trong khi biết rằng tôi đang ngồi tiếp chuyện một bạn trai khác, chỉ để chứng minh cho tôi thấy rằng anh đã không nói dối tôi, rối sau đó phóng xe về trong đêm. Anh nói rằng, em hãy cứ hẹn hò với những người bạn trai khác, anh sẽ đợi để được gặp em... Tôi không tin điều anh nói lắm, nhưng dần dần tôi đã bắt đầu tin điều đó. Và bắt đầu thấy mình yêu và nhớ anh..... Lý trí của tôi vẫn bảo tôi xấu xa, tôi ngu xuẩn nếu yêu anh. Tôi sợ nhiều điều lắm... Tôi biết nêu tôi yêu anh kết quả sẽ rất tồi tệ. Nhưng tôi không phủ nhận được một điều rằng, tôi đã nhớ anh rất nhiều, đã nghĩ về anh rất nhiều... Mặc dù tôi không bao giờ dám chủ động liên lạc với anh dù bằng tin nhắn những lúc ngoài giờ làm việc. Tôi không biết, liệu có phải tôi nhớ anh vì tôi tham lam cách anh quan tâm chăm sóc và những gì anh đã dành cho tôi không? hic... Tôi đã hỏi anh, anh yêu em thật sao.. Anh bảo em ngốc thế, đến giờ này em còn hỏi điều đó sao? hic... Anh yêu tôi thật uh? Tôi nửa muốn rời xa anh, nửa không muốn. Vì tôi tham lam,hic.. Tôi thật xấu xa..... Ngu xuẩn, cám dỗ và xấu xa. Lời khuyên của chị Gameonline:
Em ơi, còn nhiều chiêu nữa anh ta sẽ mang ra sử dụng để em thành nộ lệ tình yêu cho anh ta cho đến ngày hoặc là anh ta chán, hoặc là mọi chuyện vỡ lỡ, anh ta sẽ ra đi để lại em cả một bầu trời đau khổ mà khôn thể oán thán, kêu la với ai được. Đây không phải là lý thuyết suông mà đây là kinh nghiệm đau thương đang từng ngày từng giờ chị phải gậm nhấm đấy em ạ. Hãy tỉnh táo cứu vớt lấy cuộc đời mình khi chưa muộn. Đàn ông tốt nếu yêu họ sẽ yêu âm thầm để người mình yêu hạnh phúc, em hiểu không? ----------------------------------
Là tôi đó, mọi người ạ. Khốn nạn nhỉ? Bẩn thỉu nhỉ?:Laughing::Laughing: Anh còn mua xe cho tôi nữa. Vì khi đi xe của tôi anh không thích vì nó hơi nhỏ nên anh khăng khăng đòi mua xe cho tôi. Tôi suy nghĩ nhiều, tôi từ chối, nhưng anh cứ mua, mang vê cho tôi, bắt đi đăng ký. Uh, tôi nhận. Tôi có mất gì đâu. Vậy mà bay giờ tôi lại đau đầu và day dứt về điều đó :Laughing:. Tôi là đồ nửa nạc nửa mỡ. Vừa khốn nạn nhưng vô phúc lại có thêm chút liêm sỉ nê giờ mới vật vã như thế này. :Sad: Tôi cũng có những người đàn ông độc thân quý mến. Nhưng vô phúc nên cảm xúc của tôi dành cho họ lại bị khô cạn, thay vào đó là cái trạng thái lâng lang, nói dối mọi người, nói dối người thân để lén lút đi gặp anh mỗi khi anh xắp xếp mọi việc để lên với tôi. Chưa bao giờ tôi suy nghĩ về cách tổ chức sinh nhật cho bạn trai, vậy mà tôi đã nghĩ nên làm gì trong sinh nhật anh, vì những gì anh dành tặng cho tôi nhiều quá, vì hôm đó anh lặn lội mưa gió để lên với tôi. Nhiều khi nghĩ mà tôi thấy coi thường tôi quá, hình như tôi đến với anh vì những vật chất anh mua tặng cho tôi, lúc nào anh cũng mua quà cho tôi đủ thứ linh tinh. Tôi muốn có một tình yêu bình thường để đi đến đám cưới, tôi muốn cảm xúc của tôi sẽ dành cho người bạn trai tôi cũng cảm thấy quý mến (nhưng chưa phải là yêu), người vừa mới ngỏ lời yêu tôi hôm 8.3. Nhưng mà... cảm xúc của tôi... hịc.... Tôi tham lam, khốn nạn và hèn kém.
Ba tháng, đau đớn, chạy trốn... Tưởng lòng đã yên, sao bay giờ lại thấy tim rỉ máu.
Em nhớ anh, em nhớ anh, em muốn gào lên em nhớ anh. Muốn được anh ôm vào lòng, muốn được khóc trong vòng tay anh, .. Em nhớ anh lắm, anh biết không?
Anh cũng nhớ em, phải ko anh? E biết như vậy mà.
Nhưng chúng mình sẽ vẫn xa nhau. Như thế tốt hơn phải không anh? Như thế có lẽ những suy nghĩ và hình ảnh tốt đẹp về nhau sẽ vẫn mãi được lưu giữ, phải không anh?
Tìm lại những bức thư anh viết, đã không còn nữa rồi. Tìm lại những kỷ niệm của 2 đứa, cũng ko còn nữa rồi. Nhưng em biết, hơn bao giờ hết, giờ này anh vẫn hiện hữu rất rõ trong em.
Em nhớ anh....