Các cụ ngày xưa bố mẹ đặt đâu chỉ biết ngồi đấy, chứ đâu được lựa chọn như bây giờ, thế mà vẫn sống tốt. Lắm đôi yêu nhau bằng trời bằng bể, đến khi cưới về được một thời gian là đánh cãi chửi nhau rồi chia tay chia chân, con cái vứt lại cho ông bà nuôi...
Mình 20 mà giờ trong đầu Đã thiết lập tư tưởng độc thân , giờ nhìn con trai mình ngán , muốn kết bạn nhưng không muốn yêu ,mệt mỏi và quải .Cuộc đời vốn đau khổ mà , đó là triết lý rồi và hạnh phúc chỉ là những khoản cách của 1 chuổi khó khăn ,thử thách.
Tối 26/2....vì chịu ko nổi....e đã nhất quyết nhắn cho a 1 cái tin...Ngay sau đó, a đã gọi lại cho e..... A bảo ko cần e nói gì hết, cứ im lặng nghe a nói là đủ rồi, a nói rất nhiều.....nào là a nhớ, nào là chưa có ngày nào a về trước 9h....công việc bận đến tối mắt tối mũi....có những đêm a nhớ e lắm, rất muốn gọi cho e.......đã đọc đc email của e, tin nhắn của e......Nhưng a im lặng, chỉ vì có ng nói thì phải có ng nghe......hành động đó khiến đàn ông các a luôn thích làm người im lặng, luôn khiến các chị e phụ nữ chúng tôi phải thấy khó chịu.....phải chờ đợi từng câu từng chữ các a nói ra.....Nhưng hình như các a lại là ng chiến thắng....
Những ngày sau đó e đều nhắn 1 tin đều đều......e như đang tự tâm sự......ko cần a hồi âm hay trả lời......e vẫn cứ thích nói bâng quơ......và e cũng phải sợ nghe a nói......e ko bik đâu là thật đâu là giả nữa.......Công việc của a là gì vậy......nó thật sự bận đến nỗi trả lời 1 tin nhắn rất là khó, để nhận 1 cuộc gọi cũng ko dễ dàng tí nào......rồi sau đó, người hẹn gặp lại là a......Rồi chta cứ như là đang bình thường a nhỉ, chẳng có chuyện gì... A àh.....sao e vẫn thấy mọi thứ thay đổi wa.......a ko có 1 tin nhắn, 1 cuộc gọi cho e.....ko hề.....toàn là e.......toàn là e - ng khơi chuyện............!
Ngày 1/3/2014: e đã bắt a phải nói thật suy nghĩ của mình.......thật ra a mún cái gì ở 2 đứa......a đang nghĩ cái gì......a coi e là gì.......cuối cùng e chỉ nhận đc......vài lời a nói "I hate you.......I hate you"........a đã lời đi câu e hỏi.......và......a gọi cho e.....a đã gọi cho e chỉ vì chạy ngang wa cty e thôi.....Nhưng a ơi, e đã về......A lại hẹn e thứ 2 tuần sau........Thế nhưng, cv của a bận wa......từ chỗ a mà đến e chắc cũng phải hơn nửa tiếng.....thôi để dịp khác......thế là a hẹn e hôm nay (6/3/2014).......a àh, a cũng bik là e chỉ có thể gặp a khi e ở ngoài và đi làm......thời gian e phải về nhà là 7h......a bik từ chỗ a wa e mất đến 1 tiếng......vậy tại sao a vẫn hẹn gặp e...... cho đến hnay......e đã chờ a đúng 1 tiếng.....khi e bik nếu a có tới cũng phải mất mấy chục phút nữa....e quyết gọi cho a để bảo a khỏi tới....e sẽ về (lúc ấy là 6h).......thế mà......thế mà......a nổi nóng với e.......a bảo a ko có lỗi.......a đúng hẹn.......a bảo a đi lúc 5h15........và bây giờ mới về đến nhà........lúc đó là 6h rồi a àh.....a định mấy giờ gặp......gặp bao lâu.......rồi a la e 1 hơi.........xong......a đuổi e về......"e về đi"......rồi cúp máy.......a tưởng e ko dám về sao? E phải về chứ......e đâu rãnh mà ngồi chờ a lâu như thế.....Vậy mà, a làm như e là ng có lỗi......cuộc nc đó a như xé nát trái tim tôi.....a làm tôi quá thất vọng.....tôi khó chịu và ko kìm nổi lòng mình nữa......tôi lao xe đi và khóc như mưa........tôi ko tin a lại dám đối xử tôi nvay.......có lẽ tôi sai rồi......sai khi 1 lần nữa đặt niềm tin và chấp nhận nghe theo con tim.......
Có lẽ tất cả đều tại tính cách của tôi.....quá do dự.......ko quyết đoán......nên mới tự làm khổ bản thân.....A này.....đây là lần cuối.......tôi để nc mắt rơi vì a.....tôi cũng đã nói với a........sẽ ko bao giờ có chuyện này nữa trong tương lai........Tôi thề với chính bản thân.......với chính lòng tự trọng của mình......tôi đã chịu đủ từ 1 ng xa lạ là a rồi......tôi sẽ ko nghe theo con tim......và ko cho a làm tổn thương tôi nữa.....Tôi sẽ mạnh mẽ xóa hết những gì thuộc về a.......dù a có muốn gì......tôi cũng ko qtam.......sức chịu đựng của tôi có lẽ tới giới hạn rồi........tôi ko cần a.....vì những ngày wa......tôi bị stress do công việc........lúc cần a nhất......a ko thể an ủi hay chia sẻ.....thử hỏi......tôi yêu a vì cái gì đây.,.......tôi là đứa ngu nhất còn xót lại trên thế gian này........tôi mắc nợ a và đây là lúc tôi trả hết........đau thương a trao.....tôi nhận đủ rồi......xin đừng xen vào suy nghĩ của tôi nữa.......Hãy biến mất đi. - bxt!............1 lần gặp mặt cũng ko nữa.........