Thịnh hành
Cộng đồng
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Đăng nhập
Tạo tài khoản
Đăng nhập qua Facebook
Đăng nhập qua Google
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Chuẩn bị gì khi ra Hà Nội sống ?
Mình cũng đã từng sống một chút ở Hà Nội và Sài Gòn nên chia sẻ với bạn một vài điều mà mình nhận thấy.
Nếu còn trẻ thì bạn cũng nên thử sức. Có thể vài năm sau bạn lại quay lại Sài Gòn mang theo văn hóa của hai miền thì rất dễ làm việc với cả nội bộ lẫn đối tác. Hơn nữa Hà Nội cũng là một môi trường đáng học hỏi ở các khía cạnh xã hội khác ngoài công việc.
Xa nhà cũng là một điều không dễ dàng, bạn đã chuẩn bị những gì rồi, bạn có nhiều bạn bè ở Hà Nội không? Nếu chưa có nhiều thì nên kết giao thêm, đặc biệt là với các chị trên WTT :)
Chất lượng dịch vụ và văn hóa làm việc của Hà Nội về mặt bằng chung kém SG nhiều. Vì thế bạn có thể khó chịu khi mình không được service tốt hoặc trong môi trường làm việc, mình thấy đồng nghiệp của mình có những thái độ làm việc làm mình thất vọng. Tuy nhiên, vì sao bạn không làm việc cho một chi nhánh tại HN của 1 công ty SG nhỉ?
Nhưng văn hóa của người Hà Nội là thâm trầm và sâu sắc, điều này nên học hỏi. Không phải ngẫu nhiên mà những người Bắc vào Nam tỉ lệ thành công rất cao.
Và bên cạnh đó, Hà Nội đẹp, món ăn ngon! Mình cũng đi nhiều nơi nhưng nếu biết ăn thì không đâu bằng Hà Nội.
Cảm ơn bạn vì tình yêu Hà Nội, Mình cũng yêu Hà Nội nhiều. Nếu có gì cần thì bạn có thể PM cho mình.
Thân ái!
05:25 CH 16/02/2010
Hội Karaoke_Nhạc gì cũng nhảy: Nhạc xanh, Nhạc...
Chào các anh chị
Em là thành viên mới xin được gia nhập đồng thời xin được đi off luôn và ngay theo đúng tinh thần THÍCH LÀ NHÍCH. Không biết có được chấp nhận không ạ.
04:24 CH 16/02/2010
Người Mỹ dạy trẻ mẫu giáo
Sự tôn trọng: Chất “dinh dưỡng” đặc biệt
Ở Mỹ, việc tôn trọng trẻ em không chỉ vì chúng nhỏ tuổi, cần sự ưu ái, quan tâm, chăm sóc mà còn vì trong quan niệm của họ, mỗi đứa trẻ, ngay từ khi ra đời, đã là một cá thể độc lập, có cá tính và những mong muốn độc lập của mình.
Bất kể là bố mẹ hay thầy cô giáo đều không có đặc quyền chi phối và hạn chế hành vi của chúng.
Đặc biệt là trẻ em, sau này trưởng thành, cha mẹ hay thầy cô không thể thay thế thế chúng trong những lựa chọn mà chúng phải đối mặt trong hiện thực. Vì thế, cần phải làm cho trẻ cảm thấy rằng, bản thân chúng, chứ không phải ai khác là chủ nhân của mình.
Chẳng hạn, người Mỹ rất chú ý đến phương pháp cũng như giọng điệu khi nói chuyện với trẻ. Khi nói chuyện với trẻ, người lớn không chỉ phải chăm chú nghe mà
có lúc còn phải quỳ xuống để nói chuyện với trẻ một cách “bình đẳng”, khiến trẻ cảm thấy được tôn trọng.
Khi trẻ ăn cơm, không thể ép, khi trẻ phạm lỗi không nên quở mắng quá lời, khi muốn trẻ thay quần áo, cũng không thể to tiếng quát nạt,… nếu không, sẽ làm cho trẻ cảm giác nặng nề và tự ti.
Người Mỹ, khi đem con đến nhà người khác, nếu như chủ nhân đưa đồ ăn cho trẻ, họ sẽ không thay trẻ nói những câu đại loại như: “Không ăn đâu!”, “Không cần đâu!”… Đồng thời, khi trẻ tỏ ý muốn ăn đồ ăn, họ cũng sẽ không to tiếng quát mắng.
Họ cho rằng, trẻ muốn xem gì, ăn gì, bản thân nó không có gì sai, nếu như trẻ có nhu cầu đó, không có lý do gì có thể chỉ trích chúng cả. Điều những người lớn phải làm là, căn cứ vào thời điểm thích hợp mà đưa ra sự giảng giải thích hợp để trẻ hiểu, với tư cách là “người hướng dẫn”.
Người Mỹ phản đối việc dạy dỗ con cái trước mặt người khác, càng không cho phép việc trách mắng là “ngu dốt”, “chẳng làm nên trò trống gì”, “không có chí khí”,… trước mặt nhiều người. Vì rằng, cách dạy dỗ đó sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến lòng tự tin cũng như sự phát triển về sau của trẻ.
Nhà giáo dục vĩ đại John Locke từng nói: “Bố mẹ không nói nhiều đến các lỗi của con cái thì chúng sẽ ngày càng coi trọng danh dự của bản thân, từ đó cố gắng để đạt được những lời khen ngợi của người khác đối với mình. Nếu như cha mẹ trước mặt mọi người nhắc đến lỗi lầm của trẻ sẽ khiến chúng xấu hổ. Trẻ em càng cảm thấy danh dự của bản thân bị tổn hại, lại càng ít chú ý đến việc giữ gìn danh dự”.
Có người cho rằng, người Mỹ tôn trọng con cái một cách quá đáng, nhưng thực tế đã chứng minh,
những trẻ em được bố mẹ chúng tôn trọng tỏ ra rất hợp tác với bố mẹ
, hữu hảo với bạn bè, rất lễ phép, không có cảm giác mất tự nhiên khi nói chuyện với người lớn.
06:42 CH 25/09/2009
Người Mỹ dạy trẻ mẫu giáo
Một nhà khoa học đoạt giải Nobel khi được hỏi, ở đâu ông học được những kiến thức khiến ông trở nên vĩ đại như vậy, đã trả lời rằng: Nơi tôi học được nhiều nhất đó là vườn trẻ, vì rằng, ở đó người ta dạy tôi cách biết tuân thủ các quy định, biết nói xin lỗi khi mình sai...
06:43 CH 22/09/2009
Người Mỹ dạy trẻ mẫu giáo
Đến sự lễ phép
Ở các trường mẫu giáo ở Mỹ, ngoài việc khơi mở trí lực giai đoạn đầu cho trẻ, người ta rất coi trọng việc dạy cho trẻ các quy tắc lễ nghi. Yêu cầu đối với mỗi em là phải nghe theo lời chỉ bảo của các giáo viên, học cách tham gia các hoạt động tập thể cùng những học sinh khác.
Trong các trường mẫu giáo ở Mỹ, mỗi khi có một bạn nhỏ hắt xì, sẽ phải nói với những người bạn xung quanh của em rằng: “
Xin lỗi!
”, ngược lại, những người bạn của em sẽ nói: “Chúc phúc cho cậu!”. Điều này đã trở thành một hành vi tự giác của trẻ.
Đối với những trẻ em phạm lỗi, không nghe lời,… người ta thường dùng phương pháp “phạt ở một mình”. Lý do là, trẻ em ở độ tuổi này sợ nhất việc phải ở một mình.
Hơn nữa, phương pháp này cũng có tính khoa học của nó.
Khi trẻ bình tĩnh trở lại, mới giảng giải điều hay lẽ phải cho trẻ hiệu quả sẽ cao hơn rất nhiều.
Tất nhiên, việc “giam” một mình đối với trẻ có phần nào đó khó chấp nhận đối với các bậc phụ huynh, tuy nhiên, nó có thể tạo được ảnh hưởng tích cực, đó chính là giúp trẻ hình thành thói quen giữ bình tĩnh trở lại khi đang tức giận.
Nổi nóng ở những nơi công cộng là điều dường như không ai có thể chấp nhận được ở Mỹ. Do đó, có thể khống chế được tình cảm của bản thân, bất luận trong tình huống như thế nào cũng có thể bình tĩnh ứng xử là một nội dung quan trọng trong các mối quan hệ công chúng ở Mỹ.
Phong độ cũng như sự trầm tĩnh của người Mỹ, có lẽ liên quan nhiều đến phương pháp giáo dục ngay từ độ tuổi mẫu giáo này.
Trong việc giáo dục những lễ nghi ứng xử cho trẻ ở giai đoạn này, một trong những yếu tố rất được đề cao là vai trò của giáo viên. Ở độ tuổi mẫu giáo, những điều trẻ học được không phải những lý giải mà là những mô phỏng. Vì thế, nếu những thầy cô giáo ở trường có thái độ không tốt đối với trẻ, chúng sẽ học theo các thầy cô, đối xử không tốt với bạn bè và người xung quanh.
Nói cách khác, hành vi của giáo viên sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến tâm lý cũng như sự hình thành tính cách của trẻ. Do đó, những giáo viên mẫu giáo ở Mỹ đều phải thông qua những yêu cầu rất nghiêm ngặt về trình độ.
Bên cạnh yêu cầu trình độ cử nhân trở lên, những giáo viên này còn phải thông qua một chương trình tập huấn chuyên nghiệp và đạt được “Chứng chỉ giáo viên mẫu giáo” hoặc “Chứng chỉ giáo viên tiểu học”. Những năm gần đây, một số bang của Mỹ còn đưa ra yêu cầu trình độ tối thiểu là thạc sỹ đối với các giáo viên ở trường mẫu giáo.
06:41 CH 22/09/2009
Thuế - Cùng nhau trao đổi và chia sẻ kinh nghiệm
Chào các chị
Em thành lập doanh nghiệp nhỏ ở Phường Quang Trung, Quận đống đa.
Vừa rồi em lập hồ sơ mua hóa đơn, các thứ đầy đủ hết và tất nhiên không quên phong bì. Tuy nhiên hồ sơ của em không có giấy photo sổ đỏ của chủ nhà mà bên thuế họ bảo bắt buộc phải có. Chủ nhà thì họ chỉ ký cho em hợp đồng thuê hoặc mượn nhà thôi chứ họ nhất định không đưa cho em giấy tờ gì cả. Họ bảo thuê thì thuê không thuê thì thôi. Em khổ quá mà chả biết làm thế nào. 2 tháng nay chỉ xuất tiền ra không thu được tiền vào vì không có hóa đơn.
07:15 CH 20/09/2009
Người Mỹ dạy trẻ mẫu giáo
Tôi còn nhớ có một lần được đọc một bài phân tích của một người nước ngoài khi ông được một người Việt Nam phỏng vấn liên quan đến việc so sánh tính thân thiện của người Việt Nam so với người phương Tây. Người phỏng vấn hỏi: "Tôi thấy người Việt Nam thân thiện hơn người phương Tây. Theo ông có đúng không?" Nhà phân tích nước ngoài mỉm cười và trả lời: “
Cũng chưa hẳn. Theo tôi, là con người thì ai cũng đều có hỷ, nộ, ái, ố như nhau mà thôi. Chẳng qua sự khác nhau là ở văn hóa mỗi nơi sẽ tạo cho con người ứng những cách ứng xử khác nhau. Ví như người Việt Nam các bạn thường sống trong cùng một ngôi nhà mà ngôi nhà đó vừa là phòng ngủ, vừa là phòng khách thậm chí vừa là bếp nên khi một người về đến nhà thì nhà có khách là biết ngay nên việc đầu tiên phải cất tiếng chào. Người phương Tây chúng tôi, phòng khách, phòng ngủ thường tách biệt nên nhiều khi việc ai người đó làm, khách của ai người đó tiếp. Chúng tôi quen tự lập nhưng chúng tôi cũng có tình cảm chứ. Thế nên không thể nói chúng tôi lạnh lùng hơn các bạn”.
Với tôi, câu nói của nhà phân tích nước ngoài kia đúng lắm. Bởi có một lần được theo xe ông anh tới nhà giám đốc người nước ngoài của anh ta chơi. Đứng ở ngoài vườn tôi thấy hai đứa con của ông ta tuy còn rất nhỏ đã tha thẩn chơi với nhau ngoài vườn và cô vợ của ông ta chỉ đứng nhìn từ xa. Bất chợt đưa nhỏ ngã và khóc. Theo phản xạ tôi định chạy tới đỡ nó nhưng chợt nhìn lại phía người mẹ của đưa bé nên dừng lại. Hình ảnh tôi thấy được là: Cô ta đưa tay lên miệng cắn chặt nhưng vẫn đứng yên, anh mắt tập trung vào đứa con bị ngã. Tôi sẽ không phân tích nữa mà chỉ muốn các bạn cùng tôi suy nghĩ về hành động cắn chặt ngón tay của người mẹ đứa bé để chúng ta cùng so sánh với cách hành xử của một người mẹ Việt Nam. Có lẽ các bạn đều biết: Bà mẹ Việt Nam trong tình huống trên sẽ chạy ngay lại ôm ấp con mình, vỗ về, suýt xoa và ngó xem con mình có bị xây sát gì không?
04:45 CH 20/09/2009
Người Mỹ dạy trẻ mẫu giáo
Dạy trẻ từ tính tự lập
Người Mỹ cho rằng, nắm bắt các kỹ năng tự phục vụ có thể giúp trẻ tăng cường tính độc lập và cảm giác về sự thành công. Nó không chỉ có lợi cho sự phát triển của trẻ mà còn giúp ích rất nhiều cho chính những người lớn.
Những người làm công tác giáo dục mẫu giáo ở Mỹ đều được nhấn mạnh việc giáo dục cho trẻ những kỹ năng tự phục vụ.
Bất cứ sự chăm sóc nào từ phía người lớn cũng phải tạo cho trẻ những cơ hội để rèn luyện cho trẻ các kỹ năng này.
Đồng thời, họ cũng đòi hỏi sự phối hợp chặt chẽ của gia đình để giúp các kỹ năng mà trẻ được dạy ở lớp được rèn luyện và thực hành ngay tại nhà.
Các kỹ năng tự phục vụ của trẻ gồm: Buộc dây giầy, mặc quần áo, cài cúc áo, kéo phéc-mơ-tuya, rửa mặt, đánh răng, chải đầu, ăn cơm… Tuy nhiên, những kỹ năng này không đồng nhất ở tất cả các giai đoạn phát triển của trẻ.
Các nhà nghiên cứu, sau nhiều năm nghiên cứu và quan sát, đã chỉ ra rằng: Trẻ từ 18 - 24 tháng có thể tự dùng cốc uống nước, có thể tự nhặt lấy đồ chơi; từ 2 - 3 tuổi có thể học cách tự mình đi đại tiểu tiện, ăn cơm, mở phéc-mơ-tuya và mặc quần áo; từ 3 - 4 tuổi, tính độc lập của trẻ đều phát triển mạnh, những kỹ năng đã học được ở trên đều trở nên thành thục hơn, gần như trẻ có thể làm mà không cần sự giúp đỡ của người lớn;
từ 5 - 6 tuổi, trẻ có thể học cách tự rửa bát,
sắp xếp đồ đạc của mình ngay ngắn…
Những giáo viên mẫu giáo Mỹ khi rèn luyện cho trẻ khả năng tự lập thường dùng phương pháp: Đồng thời với việc đề ra nhiệm vụ, họ cũng đưa ra những điều kiện để trẻ có thể hoàn thành nhiệm vụ một cách dễ dàng hơn.
Chẳng hạn, để dạy trẻ tự mang giày, họ thường đưa cho trẻ những đôi giày to hơn một chút so với cỡ chân của các em. Hoặc để dạy trẻ tự rót nước sữa, họ đưa cho trẻ những bình sữa có miệng to, giúp trẻ thực hiện công việc một cách dễ dàng hơn. Cách làm như vậy sẽ gây cho trẻ
hứng thú cũng như tự tin
trong việc hoàn thành các “nhiệm vụ”.
04:40 CH 20/09/2009
Người Mỹ dạy trẻ mẫu giáo
Lâu nay, người ta nói nhiều, bàn nhiều đến giáo dục Mỹ với một sự ngưỡng vọng về một nền giáo dục hiện đại và phát triển nhất thế giới. Điều gì tạo nên thành công của nền giáo dục Mỹ?
Nguyên nhân thì có rất nhiều, song, có lẽ một trong những nguyên nhân quan trọng là người Mỹ đã quan tâm một cách thực sự đến việc giáo dục và đào tạo con người ngay từ giai đoạn đầu tiên.
Cách mà người Mỹ dạy trẻ em ở độ tuổi mẫu giáo có lẽ sẽ cho chúng ta nhiều gợi ý về một sự quan tâm đúng mức trong việc giáo dục trẻ ở giai đoạn này.
Đây là bài dịch trên tạp chí Tia Sáng. Mình xin được post từng đoạn theo chủ đề để chúng ta tập trung suy nghĩ và thảo luận.
04:33 CH 20/09/2009
t
theochanbac
Bắt chuyện
634
Điểm
·
2
Bài viết
Gửi tin nhắn
Báo cáo
Lên đầu trang
Nếu còn trẻ thì bạn cũng nên thử sức. Có thể vài năm sau bạn lại quay lại Sài Gòn mang theo văn hóa của hai miền thì rất dễ làm việc với cả nội bộ lẫn đối tác. Hơn nữa Hà Nội cũng là một môi trường đáng học hỏi ở các khía cạnh xã hội khác ngoài công việc.
Xa nhà cũng là một điều không dễ dàng, bạn đã chuẩn bị những gì rồi, bạn có nhiều bạn bè ở Hà Nội không? Nếu chưa có nhiều thì nên kết giao thêm, đặc biệt là với các chị trên WTT :)
Chất lượng dịch vụ và văn hóa làm việc của Hà Nội về mặt bằng chung kém SG nhiều. Vì thế bạn có thể khó chịu khi mình không được service tốt hoặc trong môi trường làm việc, mình thấy đồng nghiệp của mình có những thái độ làm việc làm mình thất vọng. Tuy nhiên, vì sao bạn không làm việc cho một chi nhánh tại HN của 1 công ty SG nhỉ?
Nhưng văn hóa của người Hà Nội là thâm trầm và sâu sắc, điều này nên học hỏi. Không phải ngẫu nhiên mà những người Bắc vào Nam tỉ lệ thành công rất cao.
Và bên cạnh đó, Hà Nội đẹp, món ăn ngon! Mình cũng đi nhiều nơi nhưng nếu biết ăn thì không đâu bằng Hà Nội.
Cảm ơn bạn vì tình yêu Hà Nội, Mình cũng yêu Hà Nội nhiều. Nếu có gì cần thì bạn có thể PM cho mình.
Thân ái!