Thịnh hành
Cộng đồng
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Đăng nhập
Tạo tài khoản
Đăng nhập qua Facebook
Đăng nhập qua Google
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
NGoại tình tư tưởng có nên được tha thứ?
Nàng gọi chàng với một giọng mừng rỡ, chàng nghe tiếng nàng nân dừng lại và nhìn xung quanh rùi chàng thấy nàng đang đứng trước cửa nhà hàng, chàng nói sẽ ăn trưa cùng nàng. Nàng gọi món bò (steak) còn chàng gọi món pasta và một ly bia, họ ăn trưa cùng nhau và cùng nói cười vui vẻ, chàng nói chàng đã rất ngạc nhiên vì nàng có thể gọi đồ ăn trong khi đó chủ nhà hàng không nói tiếng anh. Chàng đâu biết rằng nàng đã phải rất khó khăn mới gọi được món ăn.
Vậy là đã được 1 tháng từ ngày nàng rời Việt Nam, nàng vẫn chỉ là có ít cảm xúc nhưng những cảm xúc đó chưa thể gọi thành tên. Nàng đăng ký một lớp học tiếng địa phương, ngoài giờ học tại lớp nàng hay thường xuyên nhờ chàng dạy nàng tiếng bản địa, tuy nhiên ngôn ngữ quá khó đối với nàng nên nàng càng ngày càng không muốn tiếp tục.
Sau 1 tháng nàng đã dần dần quen thêm nhiều bạn mới và đồng thời quen với hoàn cảnh xung quanh. Nàng thường hay ở văn phòng và chàng cũng vậy và để làm cho nơi làm việc đẹp hơn, nàng mua những bông hoa tươi thắm để tô điểm cho văn phòng thêm sống động, nàng mua trái cây và các loại hạt để nàng và chàng có thể ăn vặt trong khi làm việc. Nàng thường hay dọn dẹp bàn của chàng mỗi sáng sớm, nàng chưa bao giờ uống cafe nhưng nàng rất thích mùi cafe nên lúc nàng cũng mua cafe để sẵng. Nàng xem chàng như một người bạn thân, mối quan hệ giữa nàng và chồng nàng vẫn là những cuộc điện thoại ngắn và những tin nhắn về công việc thường ngày.
Nàng không nghĩ bản thân mình có thể thích một ai đó khác, tuy nàng và chồng nàng không lấy nhau vì tình yêu nhưng nàng cảm thấy bình yên bên gia đình bé nhỏ của mình........Thời gian trôi qua nàng và chàng có nhiều thới gian ở bên nhau hơn. Có một hôm nàng đang pha cafe cho chàng, chàng tự nhiên bỏ đi, nàng không biết chàng đi đâu, sau đó 2 phút chàng chạy lên thở hổn hểnh và đưa cho nàng 1 thanh sô cô la và nói rằng nàng thử cái này đi vì ngày xưa mẹ chàng cũng rất thích ăn loại này. Nàng và chàng nhìn nhau trìu mến.
các bữa ăn tối giữa chàng và nàng càng thường xuyên hơn, một hôm nàng và chàng cùng ăn bánh mì và rùi tóc nàng bị dính lại 1 ít bánh, chàng đã lấy tay dịu dàng gỡ xuống và nở một nụ cười thật thân thiện, nàng hình như càng ngày càng không thể kìm nén cảm xúc của mình.
Nàng không còn muốn đi đâu vào ngày nghĩ mà chỉ muốn vào trường gặp chàng, không khí dần dần càng ngày càng lạnh hơn, sau một lần ăn tối và đang bước trên đường về ký túc xá, chàng thấy nàng đang rất lạnh và chàng đã cởi áo khoác của mình để nàng mặc, nàng vô cùng hạnh phúc về hành động đó và nàng thấy cứ như mình đang sống trong một giấc mơ.
Rùi một ngày sau một ngày làm việc chàng rất mệt mõi sau giờ làm việc, sau đó nàng gặp chàng trước cổng họ cùng nhau tản bộ xung quanh sân trường, nàng bước bên cạnh chàng đi qua những hàng cây, hai người nhìn nhau và họ..............
04:27 CH 14/05/2015
Ngoại tình - chuyện chứ không phải "truyện"
hi ban,
minh dang tap viet thu nen ca nha ung ho nha
Tôi xin bắt đầu câu chuyện và mong được sự chia sẽ của cả nhà mình
Nàng năm nay vừa tròn 30 tuổi, một lứa tuổi đủ chín chắn và trưởng thành để điều tiết cảm xúc của mình và nàng luôn biết mình muốn gì và nên làm gì là đúng nhưng chuyện đời có nhiều chuyện mình không thể ngờ được.
Nàng là một cô gái không xinh đẹp nhưng lại khá xinh xắn dễ thương và cách nói chuyện có thể thu hút mọi ánh nhìn và sự chú ý của mọi người, nàng là giáo viên đang giảng dạy tại một trường đại học có tiếng tại Việt Nam, chống nàng là một bác sĩ tại một bệnh viện lớn, nàng có một cậu con trai đáng yêu vừa tròn 2 tuổi, gia đình chồng và gia đình nàng luôn ở bên cạnh hỗ trợ hết mình để vợ chồng nàng có thể yên tâm phấn đấu cho sự nghiệp của mình. Cuôc sống của nàng tưởng chừng trôi qua yên bình và lặng lẽ nếu như không có một ngày nàng phải đi học tiếp tại Châu Âu xa xôi.
Nàng nhận được tin trúng tuyển chương trình học bổng và phải lên đường đi học, chồng nàng luôn động viên vợ và cả gia đình chồng cũng như gia đình nàng luôn hỗ trợ cho nàng. Nàng cất bước đi mà lòng rối như tơ vò, nàng dự định sẽ đi vài tháng rùi về .......
Khi ngồi trên máy bay nàng luôn nghĩ phải làm sao để học xong càng sớm càng tốt để về với gia đình. Nàng ngồi máy bay gần 15 tiếng thì mới đến nơi, trường nàng nằm ở một thành phố nhỏ yên bình, người dân địa phương hiền hòa, khung cảnh nên thơ chào đón nàng. Thời tiết đang trở lạnh lại làm nàng thêm cảm thấy nhớ Việt Nam hơn, múi giờ chêch lệch nàng vẫn chưa thể nào ngủ được nàng dậy rât sớm mỗi sáng. Từ phòng nàng có thể nhìn thấy được khung cảnh rất đẹp với những hàng cây và hoa xung quanh.
Ngày hôm sau nàng được hội sinh viên của trường đến ký túc xá đón vào trường và khoa mà nàng sắp học, nàng vào khoa làm thủ tục nhập học, nàng thấy nhưng người nơi đây đều rất dễ thương và thân thiện, tuy nhiên do tên nước ngoài nên hơi khó phát âm. Sau khi hoàn tất thủ tục nhập học, nàng được đưa đi giới thiệu với nhưng người học cùng và được bố trí vào một văn phòng để có nơi ngồi học tập và làm việc. Nàng gặp các bạn đến từ nhiều nước khác nhau như: Châu phi, Châu Á và cả dân địa phương.
trong đó có một người mà trước khi qua nàng đã nghe đồng nghiệp nói về anh ta là một người rất giỏi về nghiên cứu, vậy là nàng rất có ấn tượng về chàng ta. Nàng và chàng bắt tay nhau để làm quen, nàng được ngồi bàn thứ 02, còn chàng thì ngồi bàn cuối.
Nơi nàng ở là một thành phố nhỏ nên người ngoài trường đại học người ta không dùng nhiều tiến anh. nàng gặp khá nhiều khó khăn khi lần đầu tiên ở đây.
Nàng đến văn phòng làm việc ngày đầu tiên với một chiếc váy nhẹ nhàng và gương mặt trang điểm nhẹ, nàng cần phải có máy tính để bàn và set up hệ thống vào mạng internet cũng như printing, chàng đã rất nhiệt tình hướng dẫn cặn kẽ, chi tiết và dắt nàng đi vào phòng IT để nhờ người giú đỡ, hướng dẫn nàng set up mọi thứ, đến trưa chàng mời nàng đi ăn trưa cùng các bạn cùng văn phòng để làm quen.
Trong lúc đi chàng luôn nói chuyện với nàng để nàng không cảm thấy cô đơn, khi đến căn tin chàng luôn là người kéo ghế ra mời nàng ngồi , nàng cảm thấy chàng là người rất lịch sự và dễ thương.
chàng là người khá ôn hòa, hay gi1p đở người khác, học giỏi và được nhiều thầy cô cũng như bạn bè quý mến. Chàng nói là sắp hoàn thành luận án để ra trường. Ngoài đi học chàng còn đi làm bán thời gian từ thứ 02 đến thứ 04 nên những ngày đầu tuần chàng thường vào văn phòng sau giờ làm việc, còn những ngày cón lại chàng đều làm việc rất chăm chỉ ở văn phòng bao gồm thứ 07 và chủ nhật.
Nàng hằng ngày đều lên văn phòng để học và đọc tài liệu nghiên cứu những ngày chàng ở văn phòng thì học đều đi ăn trưa với nhau , thường sẽ đi cùng với các đồng nhiệp khác, đôi khi họ đi với nhau một mình. Nàng cảm thấy vui vẻ hơn, yêu đời hơn khi ở nơi mới với những người bạn mới.
Nàng gặp cô hướng dẫn và được giao giảng dạy cho sinh viên bản địa bằng tiếng anh vậy là nàng chuẩn bị mọi thứ để có thể giảng tốt nhất.
Nàng bắt đầu quan tâm đến ngoại hình hơn, nàng mua thêm những bộ quần áo xinh xắn, trang điểm kỹ hơn và thường xuyên đến văn phòng ở đến tối. Nàng và chàng bắt đầu có những buổi ăn tối cùng nhau.
Nàng cũng thường đến văn phòng vào cuối tuần, thường văn phòng chỉ có chàng và nàng vào cuối tuần nhưng giữa họ không có gì xảy ra chỉ là những bữa ăn trưa, an tối cùng nhau. Nàng và chàng trở nên thân thiết hơn, không biết từ khi nào nếu nàng hông thấy chàng vào cuối tuần để cùng ăn trưa lòng nàng lại buồn mênh mang.
Họ thường ăn trưa lúc 12g, hôm đó là ngày chủ nhật nàng chờ hoài không thấy chàng vào vậy là nàng thơ thẩn đi vào một nhà hàng gần trường mà nàng chưa bao giờ ăn, nàng chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ, từ đó có thể nhìn thấy được mọi thứ bên ngoài. Chủ nhà hàng không nói được tiếng anh, nên sau một hồi vất vả thì nàng đã gọi thức ăn và đang ngồi suy nghĩ thì đột nhiên nàng thấy chàng bước qua bên đường, nàng rất vui và chạy ra khỏi nhà hàng kêu chàng, ......................
08:50 SA 14/05/2015
Ngoại tình - chuyện chứ không phải "truyện"
Ban co thoi gian doc thu truyen nnay nhe
Tôi xin bắt đầu câu chuyện và mong được sự chia sẽ của cả nhà mình
Nàng năm nay vừa tròn 30 tuổi, một lứa tuổi đủ chín chắn và trưởng thành để điều tiết cảm xúc của mình và nàng luôn biết mình muốn gì và nên làm gì là đúng nhưng chuyện đời có nhiều chuyện mình không thể ngờ được.
Nàng là một cô gái không xinh đẹp nhưng lại khá xinh xắn dễ thương và cách nói chuyện có thể thu hút mọi ánh nhìn và sự chú ý của mọi người, nàng là giáo viên đang giảng dạy tại một trường đại học có tiếng tại Việt Nam, chống nàng là một bác sĩ tại một bệnh viện lớn, nàng có một cậu con trai đáng yêu vừa tròn 2 tuổi, gia đình chồng và gia đình nàng luôn ở bên cạnh hỗ trợ hết mình để vợ chồng nàng có thể yên tâm phấn đấu cho sự nghiệp của mình. Cuôc sống của nàng tưởng chừng trôi qua yên bình và lặng lẽ nếu như không có một ngày nàng phải đi học tiếp tại Châu Âu xa xôi.
Nàng nhận được tin trúng tuyển chương trình học bổng và phải lên đường đi học, chồng nàng luôn động viên vợ và cả gia đình chồng cũng như gia đình nàng luôn hỗ trợ cho nàng. Nàng cất bước đi mà lòng rối như tơ vò, nàng dự định sẽ đi vài tháng rùi về .......
Khi ngồi trên máy bay nàng luôn nghĩ phải làm sao để học xong càng sớm càng tốt để về với gia đình. Nàng ngồi máy bay gần 15 tiếng thì mới đến nơi, trường nàng nằm ở một thành phố nhỏ yên bình, người dân địa phương hiền hòa, khung cảnh nên thơ chào đón nàng. Thời tiết đang trở lạnh lại làm nàng thêm cảm thấy nhớ Việt Nam hơn, múi giờ chêch lệch nàng vẫn chưa thể nào ngủ được nàng dậy rât sớm mỗi sáng. Từ phòng nàng có thể nhìn thấy được khung cảnh rất đẹp với những hàng cây và hoa xung quanh.
Ngày hôm sau nàng được hội sinh viên của trường đến ký túc xá đón vào trường và khoa mà nàng sắp học, nàng vào khoa làm thủ tục nhập học, nàng thấy nhưng người nơi đây đều rất dễ thương và thân thiện, tuy nhiên do tên nước ngoài nên hơi khó phát âm. Sau khi hoàn tất thủ tục nhập học, nàng được đưa đi giới thiệu với nhưng người học cùng và được bố trí vào một văn phòng để có nơi ngồi học tập và làm việc. Nàng gặp các bạn đến từ nhiều nước khác nhau như: Châu phi, Châu Á và cả dân địa phương.
trong đó có một người mà trước khi qua nàng đã nghe đồng nghiệp nói về anh ta là một người rất giỏi về nghiên cứu, vậy là nàng rất có ấn tượng về chàng ta. Nàng và chàng bắt tay nhau để làm quen, nàng được ngồi bàn thứ 02, còn chàng thì ngồi bàn cuối.
Nơi nàng ở là một thành phố nhỏ nên người ngoài trường đại học người ta không dùng nhiều tiến anh. nàng gặp khá nhiều khó khăn khi lần đầu tiên ở đây.
Nàng đến văn phòng làm việc ngày đầu tiên với một chiếc váy nhẹ nhàng và gương mặt trang điểm nhẹ, nàng cần phải có máy tính để bàn và set up hệ thống vào mạng internet cũng như printing, chàng đã rất nhiệt tình hướng dẫn cặn kẽ, chi tiết và dắt nàng đi vào phòng IT để nhờ người giú đỡ, hướng dẫn nàng set up mọi thứ, đến trưa chàng mời nàng đi ăn trưa cùng các bạn cùng văn phòng để làm quen.
Trong lúc đi chàng luôn nói chuyện với nàng để nàng không cảm thấy cô đơn, khi đến căn tin chàng luôn là người kéo ghế ra mời nàng ngồi , nàng cảm thấy chàng là người rất lịch sự và dễ thương.
chàng là người khá ôn hòa, hay gi1p đở người khác, học giỏi và được nhiều thầy cô cũng như bạn bè quý mến. Chàng nói là sắp hoàn thành luận án để ra trường. Ngoài đi học chàng còn đi làm bán thời gian từ thứ 02 đến thứ 04 nên những ngày đầu tuần chàng thường vào văn phòng sau giờ làm việc, còn những ngày cón lại chàng đều làm việc rất chăm chỉ ở văn phòng bao gồm thứ 07 và chủ nhật.
Nàng hằng ngày đều lên văn phòng để học và đọc tài liệu nghiên cứu những ngày chàng ở văn phòng thì học đều đi ăn trưa với nhau , thường sẽ đi cùng với các đồng nhiệp khác, đôi khi họ đi với nhau một mình. Nàng cảm thấy vui vẻ hơn, yêu đời hơn khi ở nơi mới với những người bạn mới.
Nàng gặp cô hướng dẫn và được giao giảng dạy cho sinh viên bản địa bằng tiếng anh vậy là nàng chuẩn bị mọi thứ để có thể giảng tốt nhất.
Nàng bắt đầu quan tâm đến ngoại hình hơn, nàng mua thêm những bộ quần áo xinh xắn, trang điểm kỹ hơn và thường xuyên đến văn phòng ở đến tối. Nàng và chàng bắt đầu có những buổi ăn tối cùng nhau.
Nàng cũng thường đến văn phòng vào cuối tuần, thường văn phòng chỉ có chàng và nàng vào cuối tuần nhưng giữa họ không có gì xảy ra chỉ là những bữa ăn trưa, an tối cùng nhau. Nàng và chàng trở nên thân thiết hơn, không biết từ khi nào nếu nàng hông thấy chàng vào cuối tuần để cùng ăn trưa lòng nàng lại buồn mênh mang.
Họ thường ăn trưa lúc 12g, hôm đó là ngày chủ nhật nàng chờ hoài không thấy chàng vào vậy là nàng thơ thẩn đi vào một nhà hàng gần trường mà nàng chưa bao giờ ăn, nàng chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ, từ đó có thể nhìn thấy được mọi thứ bên ngoài. Chủ nhà hàng không nói được tiếng anh, nên sau một hồi vất vả thì nàng đã gọi thức ăn và đang ngồi suy nghĩ thì đột nhiên nàng thấy chàng bước qua bên đường, nàng rất vui và chạy ra khỏi nhà hàng kêu chàng, ......................
08:48 SA 14/05/2015
t
thanhtam0084
Hóng
316
Điểm
·
2
Bài viết
Gửi tin nhắn
Báo cáo
Lên đầu trang
Vậy là đã được 1 tháng từ ngày nàng rời Việt Nam, nàng vẫn chỉ là có ít cảm xúc nhưng những cảm xúc đó chưa thể gọi thành tên. Nàng đăng ký một lớp học tiếng địa phương, ngoài giờ học tại lớp nàng hay thường xuyên nhờ chàng dạy nàng tiếng bản địa, tuy nhiên ngôn ngữ quá khó đối với nàng nên nàng càng ngày càng không muốn tiếp tục.
Sau 1 tháng nàng đã dần dần quen thêm nhiều bạn mới và đồng thời quen với hoàn cảnh xung quanh. Nàng thường hay ở văn phòng và chàng cũng vậy và để làm cho nơi làm việc đẹp hơn, nàng mua những bông hoa tươi thắm để tô điểm cho văn phòng thêm sống động, nàng mua trái cây và các loại hạt để nàng và chàng có thể ăn vặt trong khi làm việc. Nàng thường hay dọn dẹp bàn của chàng mỗi sáng sớm, nàng chưa bao giờ uống cafe nhưng nàng rất thích mùi cafe nên lúc nàng cũng mua cafe để sẵng. Nàng xem chàng như một người bạn thân, mối quan hệ giữa nàng và chồng nàng vẫn là những cuộc điện thoại ngắn và những tin nhắn về công việc thường ngày.
Nàng không nghĩ bản thân mình có thể thích một ai đó khác, tuy nàng và chồng nàng không lấy nhau vì tình yêu nhưng nàng cảm thấy bình yên bên gia đình bé nhỏ của mình........Thời gian trôi qua nàng và chàng có nhiều thới gian ở bên nhau hơn. Có một hôm nàng đang pha cafe cho chàng, chàng tự nhiên bỏ đi, nàng không biết chàng đi đâu, sau đó 2 phút chàng chạy lên thở hổn hểnh và đưa cho nàng 1 thanh sô cô la và nói rằng nàng thử cái này đi vì ngày xưa mẹ chàng cũng rất thích ăn loại này. Nàng và chàng nhìn nhau trìu mến.
các bữa ăn tối giữa chàng và nàng càng thường xuyên hơn, một hôm nàng và chàng cùng ăn bánh mì và rùi tóc nàng bị dính lại 1 ít bánh, chàng đã lấy tay dịu dàng gỡ xuống và nở một nụ cười thật thân thiện, nàng hình như càng ngày càng không thể kìm nén cảm xúc của mình.
Nàng không còn muốn đi đâu vào ngày nghĩ mà chỉ muốn vào trường gặp chàng, không khí dần dần càng ngày càng lạnh hơn, sau một lần ăn tối và đang bước trên đường về ký túc xá, chàng thấy nàng đang rất lạnh và chàng đã cởi áo khoác của mình để nàng mặc, nàng vô cùng hạnh phúc về hành động đó và nàng thấy cứ như mình đang sống trong một giấc mơ.
Rùi một ngày sau một ngày làm việc chàng rất mệt mõi sau giờ làm việc, sau đó nàng gặp chàng trước cổng họ cùng nhau tản bộ xung quanh sân trường, nàng bước bên cạnh chàng đi qua những hàng cây, hai người nhìn nhau và họ..............