images
Thịnh hành
Cộng đồng
Webtretho Awards 2025
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Chiến đấu với bệnh Trầm cảm
Mình vừa đi khám về khi có các dấu hiệu của bệnh trầm cảm : không thấy vui ( ngay cả khi xem phim hài), hay lo lắng thái quá, buồn chán, hay cáu gắt phát điên, không muốn làm việc....

Bác sĩ kết luận bình bị trầm cảm nhẹ.

Mình vẫn làm chủ được cảm giác và mình biết mình có vẫn đề về tinh thần. Nguyên nhân phần lớn là do mình sinh bạn thứ 3 ngoài ý muốn nên chồng mình không vui, cùng với gánh nặng kinh tế chồng mình hay rầy la mình làm mình phải suy nghĩ nhiều dẫn đến tình trạng ức chế, chán nản và buồn bã.

Mình đi khám bác sĩ cho thuốc nhưng mình không uống vì bệnh của mình nhẹ, chỉ cần điều chỉnh tâm lý là có thể tiến triển tốt. Hơi buồn là chồng mình vẫn không đủ thông cảm cho mình, vẫn kêu ca than thở nhiều lúc làm mình muốn phát điên lên.

Nói thật là nhiều lúc mình muốn bỏ chồng để sống cùng các con vì mình nghĩ nếu sống với chồng mình không biết mình sống được thêm được mấy năm nữa...hic.

Chồng mình là 1 người tốt nhưng hay kêu ca phàn nàn làm mình càng ngày càng phải đau đầu suy nghĩ. May mà mình là người cũng củ chuối, chả thèm quan tâm nhiều nên mới bị nhẹ như vậy, chứ như người khác chắc tự tử lâu rồi.

Hậu quả của việc cam chịu là giờ mình bị mất đi nhiều khả năng ngôn ngữ, nói chuyện nhiều lúc linh tinh, đang nói giữa chừng không biết mình đang nói gì và nên nói gì. Đầu óc thì lười suy nghĩ, thụ động trong mọi việc.

Buồn và đang cố quên đi nỗi buồn đây.

Trầm cảm nó thường vậy, ko hứng thú vui vẻ với bất kỳ điều gì. Nếu bạn xác định là tự mình phải vui tươi, yêu đời lên để tự chữa khỏi cho mình thì rất tốt, vì thuốc điều trị bệnh này mình nói trước uống vào con người m sẽ thay đổi ngay. Một là bsi cho thuốc tăng hưng phấn, vui vẻ, rồi thì thuốc điều hòa giấc ngủ. thuốc ổn định thần kinh, thuốc bổ não... Còn mà nếu có những suy nghĩ lệch lạc như người nhà e thì sẽ có thuốc nặng đô hơn. Mấy thể loại thuốc này uống vào ng cũng mệt mỏi lắm. Nen bạn cố lên, tự điều trị tâm lý cho mình tốt hơn là phải có sự can thiệp của thuốc. Nhưng nếu bạn có uống thuốc thì cũng phải uống đúng và đủ liều, không đc tự ý bỏ, vì những loại thuốc này nếu không đủ liều hay quá liều cũng dẫn đến trầm cảm nặng nữa. Trong quá trình điều trị cho ng nhà mình, mình cũng quen một e bị trầm cảm nhẹ, uống thuốc bsi nhưng cứ lên mạng tìm hiểu thuốc, cứ thấy google nói nào là thuốc có thể gây đột quỵ rồi thế này thế kia đâm ra tự ý ko uống thuốc, hay uống ít liều đi, dần dần dẫn đến bệnh cứ lai rai nặng thêm lên và cũng gần 1 năm rồi cứ phải thay thuốc liên tục, chưa đâu vào đâu. Và bây giờ thành ra lệ thuộc vào thuốc ngủ, phải có nó mới ngủ đc, bsi gọi là nghiện thuốc ngủ đấy. Bạn hãy cứ đi gặp bác sĩ tâm lý tâm sự đi, sẽ tìm đc cách giải quyết mọi vấn đề ngay, không cần phải thuốc thang gì cả
04:14 CH 15/02/2017
Chiến đấu với bệnh Trầm cảm
Đối với ng bệnh thì làm đc là cả một vấn đề đối với họ, ai ai cũng khuyên nhủ cũng chỉ đường đi nước bước cho từng tí một nhưng cái cách họ đáp trả lại khiến người xung quanh thất vọng. Có nhiều ng bị còn nặng hơn, vào dạng tâm thần phân liệt: ảo giác, hoang tưởng, rồi thì nói năng hành động không kiểm soát... ấy vậy mà họ chả sợ gì, ng thân phải tiêm thuốc ngủ, thậm chí trói tay trói chân mang vào viện điều trị nhưng họ vẫn trốn về. thuốc thì trước mặt bsi giả vờ uống nhưng là chỉ ngậm đấy thôi, bsi quay lưng đi là nhổ toẹt ra, họ chống đối dữ lắm, hỏi họ ko sợ chết sao thì họ bảo chết là cái gì, việc ... gì phải sợ,chết thì thôi. Đấy nói thật chứ nhìn những ng bệnh như thế e chỉ ước ao sao ng thân của mình ko đc một chút gan lỳ như họ đi, mặc dù bệnh họ còn khổ hơn mình, chỉ cần một chút xem nhẹ cái chết đi thì sẽ có sự bất cần đời đểquên đi bệnh tật mà sống. Em xác định rồi, chữa đc bệnh này sẽ là một quá trình gian nan của e và gia đình, sẽ còn lâu nữa gdinh e mới lại đc cuộc sống trọn vẹn như xưa. Nhưng cứ có cố gắng sẽ có kết quả tốt đẹp, e vẫn luôn tin là vậy.
09:04 SA 13/02/2017
Chiến đấu với bệnh Trầm cảm
Dạ thuốc bắc thì e cũng không biết đc thành phần nó gồm những gì, bố mẹ e đi mua ạ, bảo họ là mất ngủ, căng thẳng thần kinh và bồn chồn khó chịu, các triệu chứng bệnh thì họ cắt thuốc cho thôi ạ. uống nhiều lắm, cũng không ăn thua. Còn lá nam thì vẫn đang duy trì ạ, nào là Lạc tiên, tâm sen, cây lá vông,nụ hoa tam thất, ăn hạt sen hầm thuốc bắc... kết hợp với một số lá các cụ ở quê gửi ra cho bảo chữa bệnh mất ngủ . Em đang tìm mua cây Nữ Lang mà không có ạ, cây này hơi khó tìm. Sách thì có mà không có thể đọc chú tâm đc ạ, nghe cũng ko vào đầu đc tí nào ạ. trước kia xem tivi, đọc báo xem phim là thế mà giờ chán hết ạ
07:00 CH 11/02/2017
Chiến đấu với bệnh Trầm cảm
E cảm ơn chị ạ. Từng ngày từng giờ e cũng đang cố gắng cùng bạn ấy vượt qua được gian nan thử thách này đây. Một phần vì trách nhiệm gia đình, mà phần quan trọng hơn là cố gắng để giữ gìn hạnh phúc riêng cho bạn ấy, chứ bị bệnh như này ng thân còn thấy mệt huống chi là vợ con họ, vợ vừa đi làm, vừa con nhỏ, vừa ck bị bệnh này nữa cũng đang cố gắng từng ngày với ck và anh chị e tìm cách chữa trị đây ạ.
05:21 CH 11/02/2017
Chiến đấu với bệnh Trầm cảm
E Cảm ơn chị ạ, để làm đc như chị bảo thật sự khó với e lắm gì e là đứa dễ cảm xúc lắm, nhìn thấy bạn ấy tuyệt vọng như thế e không cầm lòng đc, nhiều lúc trốn đâu đó khóc chán rồi thôi, để đối mặt với bệnh nhân khi nhìn họ khóc hay than thở còn bình tĩnh để giải quyết. Trong gia đình chỉ có e là người tìm hiểu kỹ và biết rõ về bệnh tật của bạn ấy nhất để có thể đưa bạn ấy đi khám rồi điều trị, gia đình ai cũng bận, ai cũng công việc hết, mà thật ra mng không hiểu hết về bệnh này lắm,kể cả bố mẹ . E dẫn đi khám khắp các bệnh viện lớn nhỏ về tâm thần kinh các bác sĩ từ viện trưởng cho đến trưởng khoa đều kết luận là trầm cảm nặng ạ. Lúc nào cũng buồn chán, không hứng thú với ăn uống hay sinh hoạt cuộc sống bình thường. Trước kia là ng nói nhiều nhất nhà e đấy ạ, nói nhiều đến nổi thậm chí có những lúc e ước sao ko nói ít đi một tí( mà giờ thành chả chịu nói nữa luôn, làm mọi ng khốn đốn), ngại giao tiếp,tiếp xúc hay đối diện với ng khác. Bảo rằng nói chuyện với họ cứ thấy khó chịu, không dám nhìn vào mắt người đối diện nữa. Mới đầu khi chưa phát bệnh là đã suy nghĩ nhiều, thành ra đầu óc lúc nào cũng căng thẳng, cứ kêu than đầu nặng nặng, căng căng như muốn nổ tung ra ý.e cũng không nghĩ đến bệnh này, mà bạn ấy cũng không nghĩ đến vì vẫn ăn ngủ bình thường. e dẫn đi khắp các bệnh viện vào khoa thần kinh, đặt lịch khám các giáo sư đầu ngành rồi thì điện não đồ, chụp cắt lớp, siêu âm... gì gì là làm hết. nhưng kết luận không sao, bảo bị rối loạn vận mạch não, rồi thì viêm họng... uống đủ loại thuốc bổ não ngoại đắt tiền cũng chả ăn thua. Sau cùng cộng thêm bị hạch đi khám bsi họ nghi bị ung thư vòm họng nên mới phát bệnh ngay lập tức. Mới đầu chỉ mất ngủ thôi, nhưng vào viện bsi điều trị không đúng liều, chỉ cho uống mãi sedusen thành ra càng ngày trầm cảm càng nặng thêm. đến lúc thành sợ bệnh,nghĩ bệnh gì cũng sợ, rồi thì bồn chốn khó chịu nên nghĩ tiêu cực muốn tìm cách giải thoát cho mình. nhưng lại nghĩ đến ng thân, nghĩ đến con lại sợ hãi ko muốn chết...rồi thì nằm viện sức khỏe tâm thần chứng kiến nhiều ca bệnh cứ suốt ngày là hết, thần kinh không ổn định đâm ra sợ hãi, sợ rằng mình sẽ bị như họ ( mà e phải xin phép gia tiên nhà e để e phải cộng thêm nỗi sợ này vào nữa cho đủ luôn: Là vì bà nội nhà e trước kia vì ông e đi tham gia kháng chiến, bà ở nhà cứ lo đủ thứ, từ con cái rồi thì lo lắng cho ck nên dần dần mãi đến khi già phát bệnh thần kinh không ổn đinh, sáng sáng hay mắng chửi con cháu, rồi mng xung quanh... nên bạn ấy cứ sợ mình sẽ bị di truyền, rồi sẽ phát bệnh như bà)... đấy bao nhiêu lo lắng cho bệnh tật của m nên lo lắng nhiều thành một cái ám ảnh sợ bệnh. Cả ngày đầu óc lúc nào cũng nghĩ đến bệnh, không thoát ra đc, không nghĩ đc gì khác ngoài bệnh. Không thiết tha hay hứng thú gì cả, gia đình mọi ng vui vẻ nói chuyện, tổ chức gì, ăn uống gì cũng kệ mng, không muốn tham gia bàn luận, hay có tham gia cũng không thấy vui nên chả bao giờ hào hứng, Sinh hoạt vợ ck lại càng không luôn. Dừng thuốc là lại không ngủ đc, mà uống thuốc thì đầu óc lúc nhớ lúc quên, uống từ thuốc liều nhẹ đến thuốc liều cao. khiến thần kinh yếu đi, đầu óc không đc minh mẫn như bình thường đc ( vấn đề này bác sĩ cũng đã giải thích rất nhiều, rằng khi ổn định giảm liều đến khi dừng hẳn thuốc thì trí nhớ và thần kinh sẽ lại như ng bình thường thôi). Thưởng bệnh trầm cảm điều trị tích cực khoảng 6 tháng là khỏi, nhưng bạn ấy trầm cảm nặng nên gian nan quá, hơn 6 tháng rồi mà chưa thấy ổn định gì. Bao nhiêu công sức, tiền bạc để theo bác sĩ thành ra bây giờ lại tìm kiếm bác sĩ khác để xem có thay đổi chút gì không, và xác định là lại điều trị lại từ đầu. Nói thật ra là điều trị ngần ấy thời gian cũng đã chuyển biến một chút ít, từ đầu khi chỉ biết khóc lóc than thở không muốn đi ra ngoài hay đi làm thì cũng vẫn đang đi làm bình thường, nhưng cũng vẫn bồn chồn khó chịu vào sáng sớm khi thức dậy va buổi trưa, Vẫn cố gắng giao tiếp với mng xung quanh, nhưng cảm thấy không ổn,và thuốc bsi kê uống thần kinh dần dần đi xuống, trí nhớ ngày càng giảm nên mới xin ý kiến bsi, bác sĩ cũng bảo thử đến bsi này bác bĩ nọ khám xem sao....Đấy nên giờ e mới cầu cứu các A/C để xem ai biết đc gì giúp e để e đưa bạn ấy thoát đc căn bệnh này chứ một gia đình chỉ cần 1 ng bị bệnh này thôi là kéo theo cả một bầu không khí u ám, tâm trạng cả gia đình đi xuống vì nhìn mặt ng bệnh như người ở đây mà hồn đi đâu mất, mặt mũi buồn rầu cả ngày khiến ai vui nổi.
04:53 CH 11/02/2017
Chiến đấu với bệnh Trầm cảm
Nguyên nhân thì có ạ, ng thân của e nặng về tình cảm nên con cái ốm đau hay cuộc sống gia đình hay lo lắng suy nghĩ nhiều + thêm nữa là bị một cái hạch ở cổ đi khám bsi nghi bị ung thư vòm họng cho tiểu phẩu để xét nghiệm sinh tiết, thời gian chờ đợi kết quả mấy ngày ấy lo lắng, sợ chết quá là phát bệnh. mới đầu mất ngủ xong nằm viện điều trị 1 tuần về bị lại rồi lại nằm viện gần tháng về lại bị lại, càng này càng nặng hơn. suy nghĩ tiêu cực muốn chết rồi thì các biểu hiện của trầm cảm là bị hết. giờ nó thành ám ảnh, lo lắng về bệnh tật nhiều, suy nghĩ về nó nhiều quá không tìm đc lối thoát ạ. vẫn đi làm bình thường ạ, thi thoảng lại nghỉ chữa bệnh, công việc thì ổn định, nhẹ nhàng mà lương cũng ổn ạ. nhưng đi làm cũng than vãn, mà ở nhà cũng than. Cứ bảo bồn chồn khó chịu mà ng cứ như trên mây ý, không giống ng bình thường tí nào. tại tác dụng phụ của thuốc nó làm đầu óc chậm suy nghĩ, mất trí nhớ tạm thời nhưng bị ám ảnh sợ bệnh, suy nghĩ nhiều quá nên lúc nào cũng sợ hãi bệnh nặng hay mình bị thần kinh. loay hoay mãi trong những suy nghĩ ấy nên không tìm lối thoát cho mình đc ạ. e cũng tìm mọi cách rồi. thuốc nam, thuốc bắc hay mê tín dị đoan hay chùa chiền gì e làm hết rồi ạ. mà vẫn không thuyên giảm gì. e bế tắc quá rồi ạ
06:17 CH 10/02/2017
Chiến đấu với bệnh Trầm cảm
Em cảm ơn ạ, nhưng bệnh này phải tìm đúng nguyên nhân mới cho thuốc đc ạ. ng thân của e suy nghĩ nhiều nên giờ thành ám ảnh sợ bệnh, nghĩ đến cái gì cũng sợ. thuốc thay đổi liên tục mà vẫn chưa tìm đc đúng thuốc ạ. Uống nhưng thuốc điều trị bệnh này đầu óc và trí nhớ giảm sút kinh khủng, đầu óc lúc nào cũng bảo như ng trên mây ý, chả biết phải làm gì, ng bệnh khổ 1 thì ng thân khổ 10 ạ
05:06 CH 10/02/2017
t
thanhha190
Hóng
219Điểm·1Bài viết
Báo cáo