Bây giờ em thấy hình như mình không ổn thật (cảm ơn các chị đã ném đá). - "ngây ngây thơ thơ": có lẽ đúng, em chưa bươn chải với đời lắm. - "chưa trưởng thành": hình như đúng - "không có lập trường": quá đúng Em mới đọc bài này: "Sống riêng hay chung?", hầu như các anh các chị đều khuyên là sống riêng. Vâng, em cũng thích sống riêng lắm. Kể cả có vợ rồi, em cũng thích có 1 cái nhà riêng mà vợ không biết để em có những giờ phút riêng ở đó ý chứ. Thế nhưng điều kiện kinh tế chưa cho phép. Một số chị gợi ý là thuê nhà. Đúng là riêng tư sướng thật. Nhưng: - Hai vợ chồng đi làm cũng có thể thuê nhà được. Nhưng để được 1 nhà tử tế (tương đương điều kiên đang có như nếu sống ở nhà em) thì cũng mất tầm 3 triệu/ tháng. Một khoản không nhỏ, chưa kể tiêu pha linh tinh khác. Tại sao các cô gái không chịu khổ trước, để tiết kiệm khoản tiền này dành cho việc mua nhà sau này của mình. - Thuê nhà ở riêng sướng thật. Nhưng sao cô gái không nghĩ cho gia đình nhà chồng 1 chút. Họ hàng, láng giềng sẽ suy nghĩ sao khi mà chỉ có 2 BMC ở 1 cái nhà 4 tầng trong khi con trai, con dâu đi thuê nhà bên ngoài ở. Chắc chắn tới 99% là họ sẽ nghĩ là nhà chồng này ghê gớm thế nào nên con dâu mới không dám ở nhà. Trong khi thực tế nhà chồng đã kịp ghê gớm đâu, con dâu cưới xong đã ra ngoài luôn ý chứ. Oan thế. Thế đấy, cái em muốn nói là chuyện tâm lý chung của chị em trẻ bây giờ: chưa về nhà chồng nhưng đã lo lắng, nghi ngại, tưởng tượng ra đấy là "hang hùm" rồi. Còn chuyện riêng của em: rất mừng là cô ấy đã xin lỗi vì nói ra trong lúc nóng giận. Em cũng hiểu tính này của cô ấy nên cũng xí xóa rồi. Có lẽ chủ đề chuyển sang hướng: Tại sao phần đông các cô gái trẻ bây giờ lại quá nghi ngại nhà chồng thế? Niềm tin giữa người và người đã mất hết rồi chăng?
- "ngây ngây thơ thơ": có lẽ đúng, em chưa bươn chải với đời lắm.
- "chưa trưởng thành": hình như đúng
- "không có lập trường": quá đúng
Em mới đọc bài này: "Sống riêng hay chung?", hầu như các anh các chị đều khuyên là sống riêng.
Vâng, em cũng thích sống riêng lắm. Kể cả có vợ rồi, em cũng thích có 1 cái nhà riêng mà vợ không biết để em có những giờ phút riêng ở đó ý chứ. Thế nhưng điều kiện kinh tế chưa cho phép.
Một số chị gợi ý là thuê nhà. Đúng là riêng tư sướng thật. Nhưng:
- Hai vợ chồng đi làm cũng có thể thuê nhà được. Nhưng để được 1 nhà tử tế (tương đương điều kiên đang có như nếu sống ở nhà em) thì cũng mất tầm 3 triệu/ tháng. Một khoản không nhỏ, chưa kể tiêu pha linh tinh khác. Tại sao các cô gái không chịu khổ trước, để tiết kiệm khoản tiền này dành cho việc mua nhà sau này của mình.
- Thuê nhà ở riêng sướng thật. Nhưng sao cô gái không nghĩ cho gia đình nhà chồng 1 chút. Họ hàng, láng giềng sẽ suy nghĩ sao khi mà chỉ có 2 BMC ở 1 cái nhà 4 tầng trong khi con trai, con dâu đi thuê nhà bên ngoài ở. Chắc chắn tới 99% là họ sẽ nghĩ là nhà chồng này ghê gớm thế nào nên con dâu mới không dám ở nhà. Trong khi thực tế nhà chồng đã kịp ghê gớm đâu, con dâu cưới xong đã ra ngoài luôn ý chứ. Oan thế.
Thế đấy, cái em muốn nói là chuyện tâm lý chung của chị em trẻ bây giờ: chưa về nhà chồng nhưng đã lo lắng, nghi ngại, tưởng tượng ra đấy là "hang hùm" rồi.
Còn chuyện riêng của em: rất mừng là cô ấy đã xin lỗi vì nói ra trong lúc nóng giận. Em cũng hiểu tính này của cô ấy nên cũng xí xóa rồi.
Có lẽ chủ đề chuyển sang hướng: Tại sao phần đông các cô gái trẻ bây giờ lại quá nghi ngại nhà chồng thế? Niềm tin giữa người và người đã mất hết rồi chăng?