Tết năm nay là Tết đầu tiên mẹ con em xa người đàn ông thiếu trách nhiệm ấy! là ba mà không bao giờ yêu con mình,thật sự lo lắng cho con mình,chỉ lo ăn chơi!Và em đã ra đi khỏi cuộc sống ấy nhưng em cũng thật buồn và thương con quá! Cháu vừa tròn 1 tuổi,tết năm nay gia đình bạn bè ai cũng vui vẻ,tội nghiệp con bé chỉ có mình mẹ,em đã khóc rất nhiều vì thương con.Phải xa ba nó,chắc nó buồn lắm.em muốn tìm cho con một nụ cười,đôi mắt ngây thơ của con thật buồn!Có anh chị nào cùng hoàn cảnh với em thì mình cùng đi đâu đó được không?đưa cảc các bé đi chơi Tết nữa! Hy vọng em sẽ có đủ sức mạnh và niềm tin để lo cho con!
các mẹ ở SG ơi!!!! có mẹ nào từng theo khám BS Đoàn Thị Thuý Anh chuyên khoa hô hấp ở phòng khám bệnh theo yêu cấu của BV Nhi Đồng 1 k? cho em tý kinh nghiệm với!!!!! thank các mẹ nhìu!!!!!!!!!!
Tiếng kêu của một người chồng sắp bị vợ bỏ chứ ko phải và bỏ vợ đâu bác
Lâu lâu vào DĐ WTT 1 lần mà lần nào cũng thấy xót xa...đâu đâu cũng thấy hình những baby bé bỏng mỉm cười trong sáng quá, toàn những bà mẹ yêu con biết bao khi để hình đẹp nhất của con làm avatar thế mà toàn những lời cay đắng,làm sao để bảo vệ những thiên thần nhỏ ấy giữ mãi được nụ cười trong sáng ấy, sao nhìn thấy con cười mà lòng lại xót xa hả các bà mẹ.Xót xa cho riêng m: đâu rồi 1000 con hạc mang điều ước HP anh gấp cho,mỗi con là 1 lá thư TY, đâu rồi đêm noel anh đứng trên ban công dung bao nhiêu xốp làm tuyết cho m khỏi buồn vì nhớ bố,đâu rồi những cơn mưa anh lại đứng trước ngõ nhà mình vì mỗi khi mưa anh lai nhớ e,đâu rồi ngày sinh nhật 2 đửa ra ban công ngồi thắp nến với chiếc bánh ga tô bé xíu rồi cùng chơi trò tìm quà sinh nhật, mình đã cùng viết thư cho nhau rồi 2 đứa cùng chôn trên núi cao để sau 2 năm chia tay lại đào lên rồi ko thể xa nhau được nữa,em còn nằn nì mãi để anh chịu tham gia dạ hội hóa trang với em thành 2 nhân vật truyện tranh em yêu thích dù anh hơi già để làm chuyện đó,nhìn bọn nhóc nó trêu anh mà em hối hận quá,thế mà anh lọt vào top 5 còn em bị loại,nhin anh gãi đầu gãi tai vì có biết gì về nội dung chuyện đâu mà trả lời câu hỏi BGK em buồn cười quá, đâu rồi bao lần anh trốn bảo vệ vào trường em viết lên bảng: "mèo con ơi!anh xin lỗi" để đám bạn trêu mãi,mình đã cùng nhau đi qua những miền hoa thật đẹp ,2 đứa điên điên nhiều khi đi trong giông bão...nhũng kỉ niệm ko kể hết được cùng bao quyển nhật ký mình viết cho nhau em vẫn giữ,...mà sao anh lại để em xót xa khi nhìn thấy con cười thế này anh ơi!
Bạn ạ, cuộc sống đôi khi phải đối mặt với sự thật, dù sự thật có đau xót đi chăng nữa thì mình cũng phải chấp nhận để mà sống.
Đã là vợ chồng với nhau, thì ít nhiều cũng phải chia sẻ cùng nhau trong cái thời buổi khó khăn này. Chồng của bạn thật vô tâm và hờ hững quá.
Thôi thì còn vài ngày nữa là Tết rồi, hãy dẹp bỏ những ưu phiền qua một bên để cùng đón Tết với các con trong tình yêu thương chia sẻ của mọi người.
Qua Tết, nếu bạn cần giúp đỡ, hãy PM cho mình. Mình luôn sẳn sàng.
Chúc bạn cùng các con có một cái Tết ngập tràn niềm tin yêu. Thân mến.:Rose::Rose::Rose::Rose::Rose:
Ghét, ghét, ghét tết...:Laughing::Laughing::Laughing::Laughing:
Chia sẻ cùng em. Không biết khuyên em thế nào, nhưng dù sao thì cũng phải cố gắng vượt qua, đừng khóc nữa em ạ. Hãy đưa con về nhà ngoại đi em, dù sao ở đó cũng còn bố mẹ và các anh chị em, em sẽ không thấy cô đơn và lẽ loi trong những ngày tết. Chúc mẹ con em, một năm mới nhiều niềm vui và sức khỏe. Thân mến :Rose::Rose::Rose::Rose:
Mình có quen một bs tên Nhiên, chuyên khoa hô hấp, hình như là khám vào sáng thứ 6 hằng tuần của pk theo yêu cầu-bv nhi đồng 1.
Bs này khá giỏi, vì đã từng điều trị cho con mình. Bs này ko có phòng mạch, nên mẹ nó cố gắng hỏi thăm lịch khám của bs Nhiên để khám.
Mình chỉ có thể thông tin chút ít cho mẹ nó vậy thôi.
Nhưng tớ thì lại là người quán xuyến và quyết định tất cả mọi việc trong gia đình. Vì xã tớ nhường tớ thôi, chứ không phải xã yếu đuối gì đâu...:Laughing::Laughing::Laughing::Laughing:
Bây giờ các hãng xe có trạm bảo hành hắn hoi, các mẹ chịu khó đến đó mà sửa chữa.
Ý của tui cũng giống ý của bác.
????? hổng hiểu
Chia sẽ với bạn..
Thôi thì cũng phải cố gồng mình sống chung với lũ, đến khi nào lũ lên cao quá thì phải bỏ chạy tìm nơi khác thôi...