Master có 2 loại, 1 loại professional development đòi hỏi có kinh nghiệm và/hoặc bằng cấp liên quan, loại kia giống như 1 degree khác cho người có bằng đại học nhưng muốn switch profession.VU thì đúng là hơi bèo, chỉ được cái là học phí mềm hơn tụi còn lại. Nói chung sinh viên quốc tế là cỗ máy in tiền cho Uni nên đầu vào chả khó lắm, miễn là đủ tiền đóng học, thấy trường nào có tiếng, dạy chất lượng dc mà nhắm đủ $$$ thì cứ nhảy vào xin CoE, tội gì học trường vớ vẩn.
Chào sadness,Điều kiện đầu vào của khóa Master ở các trường uni nhìn chung yêu cầu bạn phải có chứng chỉ hay bằng cấp cử nhân của ngành có liên quan như banking, finance, business & eco. E rằng họ không chấp nhận bằng Bc tiếng Trung của bạn, và bạn cũng không thể sử dụng văn bằng chuyên ngành 2 để học Master vì bạn chưa hoàn thành khóa học. Cho nên trước mắt garlic nghĩ bạn có 2 sự lựa chọn: 1. Hoàn tất văn ngành 2 đang học, sau đó đăng ký học Master; 2. Đăng ký khóa bachelor, bạn sẽ có thể xét credit rút ngắn thời gian học. Bạn có danh sách trường và tìm hiểu về các khóa học chưa? bạn nên reseach vì sẽ tự trả lời được phần nào, và giúp cho việc lên kế hoạch du học của bạn.Trong trường hợp bạn học bachelor, theo luật chồng bạn chỉ có thể làm part-time và vì chồng bạn không biết tiếng Anh cho nên việc tìm kiếm việc làm hơi khó nhưng không phải là không có với điều kiện chồng bạn không kén việc. Nói tóm lại nếu childcare có ông bà hỗ trợ, có sẳn học phí, chỉ cần làm lo chi phí ăn ở thì có thể. Còn về phần Melb không đắt bằng các tp khác thì garlic không rõ, các bạn thành viên nào đã từng sống 2 tp khác nhau trở lên ở Au vào confirm phần này dùm garlic. Thân ái,*stitchthp aka garlic. Everything said just for REFERENCE
Ôi, nếu mà nhờ OB nội sang thì mình sợ OB sẽ chỉ ngồi đó chỉ đạo thôi. Nhờ thì nói dễ thế chứ chắc gì OB đã làm. Lúc đó lại bảo vợ nó phải làm chứ. Đặc biệt anh chồng mà ko có nhà, đảm bảo OB chả đụng tay việc gì đâu. OB ngồi nói chứ có làm đâu mà thấm thía cái mệt mỏi được.Vì nhà mình cũng thế, sáng nào đi làm chồng mình cũng xuống nhờ mẹ giúp mình việc này việc kia, thế rồi chồng mình đi thì bà có làm đâu cơ chứ. Chăm cháu thì mệt còn OB ko giúp đâu, chỉ đợi lúc nào có khách là ôm ngay lấy cháu rồi khoe là tôi trông nom nó thế nọ thế kia. Nên nếu đã thật sự thương và muốn chăm cháu thì đã tham gia ngay từ đầu. Chứ như nhà bạn này, cái gì cũng bảo con dâu phải làm thì ko nhờ vả được gì đâu.
Ừm, bạn nói cũng có lý. Chắc sau này mình sẽ suy nghĩ lại, chứ từ năm ngoái đến giờ mình sống theo kiểu này thấy hạnh phúc hẳn. Hi hi. Cũng may là bảo hiểm sức khỏe mình mua thanh toán 100% khi có vấn đề. Mình cũng tính là nếu xảy ra chuyện gì thì vay ngân hàng, rồi từ từ trả nợ. Làm vậy cũng cho chồng và mình luôn có động lực kiếm tiền để trả nợ và nhà cũng không có đồng nào để cho ai.
Hoàn cảnh gì đấy chị?
Nhà mình giờ cái gì cũng sắm rồi, không thiếu cái gì cả. Sắp tới mà có thừa ra đồng nào, mình sẽ vay thêm ngân hàng rồi đi mua đất. Lương hàng tháng thì trả nợ. Phải làm sao cho chồng thấy là nhà mình lúc nào cũng túng thiếu, nợ nần. Không cứ có tiền thừa ra là ...
Hoàn cảnh của chị khá giống em nhưng em thì chưa cưới, chỉ là bạn trai bạn gái thôi. Điều nản nhất là người con trai không có bản lĩnh :(. Em cũng muốn giải thoát cho mình lắm nhưng vì tình cảm nên còn vương vấn. Chị đã cưới rồi chắc cũng suy nghĩ kỹ, giờ chị cứ cứu vãn tình thế hết sức có thể đi ạ, em chúc chị mau vui vẻ trở lại
cái khoản bảo hiểm, nhà mình chỉ để ý đến BH y tế của các hãng thôi. Giờ đang mua của Libertym bảo hiểm sức khỏe cho cả nhà. Bố dứng chủ HĐ, 2 mẹ con là ăn theo. Ốm đau được trả toàn bộ. Các mẹ cũng nên làm vậy, lúc gđ có ai ốm đau, đỡ lắm đó.
Nhà mình trái ngược với nhà bạn này nhé. Lấy nhau xong, BMC bảo, bố mẹ hết lực rồi, giờ muốn mua sắm gì thì tự hai vợ chồng lo. OB muốn mình sửa sang và mua cái tủ bếp mới cỡ khoảng 20T. Hồi ý mình cũng chẳng có vốn riêng nên mình lờ đi, mình mà có tiền chắc mình cũng xung phong cống hiến cho nhà chồng luôn, he he. Về sau này nhiều cái "khủng khiếp" quá mới thấy mình không cống hiến là sáng suốt, hu hu.
Câu này duyệt đăng tin sáng mai trên mục "Nhà nông" luôn. ^0^
Giống mình quá cơ!! 1-6, mẹ chồng bảo không phải mua quà cho con đâu, nó nhiều đồ chơi rồi(đồ chơi bà toàn đồ nhặt từ nhà chị gái chồng mang về). Mình cứ mua nhưng phải nói dối là quà của công ty. Mình là người cực ít quần áo luôn, đổi mùa mình sắm 2 cái áo mặc được cả tuần liền, ông bà chắc biết rõ là đồ của mình vậy mà khi rút áo vào còn nghĩ là ko phải chừa lại 2 cái áo, làm con mẹ đồng nát nó lấy trộm mất 1 cái, lúc về tức ơi là tức mà không nói được lời nào. BC còn hỏi thế cái áo ấy bao nhiêu tiền, mình bảo 200K, ông bảo "những 200K cơ àh??". Nghe vậy đã đủ biết con người họ thế nào rồi!!:(
Bạn đã thấm nhuần tư tưởng nhưng thực hiện vẫn chưa đúng cách...Ngay cả cách bạn vung tiền ra mình cũng thấy sao ý...Nếu mỗi lần MC bạn kêu thiếu tiền bạn lại sẵn tiền biếu bà vài triệu thế thì bầ đương nhiên sẽ hiểu là bạn có dư dả tiền..MC mình cũng hay kêu ca là bà hết tiền (ko phải để VC mình cho, mà vì tính bà thế, bà kêu thế nhưng khi VC mình về, ăn uống gì bà cũng dành trả, lúc VC mình lên bao giờ bà cũng cho rất nhiều đồ ăn, thậm chí dúi tiền vào tay mình bắt nhận), mỗi lần như thế mình chỉ cười và bảo: "Mẹ cứ tiêu như thế làm sao chả hết"... Nếu trong TH của bạn, dù bà ngầm ý là hết tiền để bạn cho, bạn cũng nên biết cười trừ hoặc nói 1 câu nào đấy tránh ra, chứ đừng đưa tiền. Bạn cũng nên biết lúc nào đưa tiền là hợp lý...Như vậy mới tồn tại được với MC kiểu nhà bạn
Cứ thế thì bảo làm sao mà bà không nghĩ là vợ chồng nó dư dả lắm, mình phải giúp con trai nắn lại chi tiêu, chứ hở tý là vung tiền ra thế này thì chả mấy chốc mà con mình, cháu mình húp cháo. Bạn nên xem lại cách chi tiêu của chính mình. Không phải cứ thấy MC nói bóng gió thiếu tiền là bạn đưa ngay như vậy được. Bạn có làm thế với BM đẻ mình không? Kể cả cứ cho là lúc đó bạn dư dả thật, nhưng lúc khác bạn sẽ thiếu. Vậy nên dù là báo hiếu, cũng phải qui định chặt chẽ để mình kiểm soát chi tiêu cho tốt. Mình chỉ VD để bạn tham khảo thôi nhé: - Hàng tháng, ngày nào gửi tiền phụng dưỡng OB, Bao nhiêu??? - Biếu bao nhiêu vào các ngày lễ - Biếu bao nhiêu vào dịp Tết (Tây và ta) - Các dịp giỗ chạp góp bao nhiêu? - Các dịp ma chay, cưới xin góp bao nhiêu?- Các dịp OB đi chơi biếu bao nhiêu? ....................Càng chi tiết, rõ ràng bạn càng hiểu rõ đồng tiền của bạn chi có ích ra sao và ko mất kiểm soát với nó. Mình đã từng đọc ở đâu dó rằng nên trích lương hưu cho chính bản thân mình từ những ngày đầu tiên đi làm.
Ủng hộ bạn này cương quyết hok về quê, nhưng còn chồng thì pải ngon ngọt với anh í kéo anh í về pía mình thôi. Được chồng là được tất chẳng care BMC í kiến í cò jì.:))
Giống tâm trạng của mình bây giờ quá!! Từ tối qua đến giờ mình chỉ muốn nói với chồng 1 câu thôi "Em ghét mẹ anh lắm!!".
Trả lời là dạo này bọn con có nhiều việc phải lo nên cũng không có, con cũng phải vay bố mẹ con bên đó đấy chứ!! Kiếm ra 1 vài lý do cho việc tiều tiền để chứng minh thì càng tốt! Với cả vc bạn sống với ông bà ngoại mà ko phải đóng góp ăn uống, chi phí sinh hoạt àh? và các khoản lo cho con nữa chứ!! Quan điểm của mình là dù ông bà ngoại có điều kiện mấy mà ở lâu là phải đóng góp, ông bà không nhận thì cũng phải cầm lấy cho vào quỹ tiết kiệm cho con chứ!! 1 năm mà biếu ông bà nội ko dưới 100M thì nhiều nhỉ, = lương cả năm của 1 đứa còn gì!! Mình đau đầu quá đi mất!! :((
Bạn tiết kiệm được ít nào thì giấu đi chứ, họ không biết sao họ hỏi vay bạn được. Mà vay ban từ chối khéo cũng có ai làm gì được bạn đâu? Mà bạn tiêu hết như thế cũng sướng thật đấy, nhưng lúc nào cũng sống trong cảnh thụ động, con cái mà có ôm đau thì cũng phải đi vay hả bạn?? Hoặc ngay chính bản thân bạn thôi, khi về già chắc lai phải bắt con zai và con dâu phụng dưỡng dài dài rùi :p!! Mình không quá tiết kiệm, nhưng nói chung là hạn chế chi tiêu hoang phí và những việc không cần thiết, mình rất ghét kiểu sống thụ động, trong túi không có 1 đồng nào cả.
Và học phí ở đó là bao nhiêu vậy các mẹ?
Cám ơn các mẹ nhiều.