images
Thịnh hành
Cộng đồng
Webtretho Awards 2025
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Cách giảm cân nhanh nhất bằng ăn kiêng và mật ong
top 10 bộ fim hay đáng xem dành cho mọi lứa tuổi
các bạn có thể xem film tại đây
https://goo.gl/Hzzpac
12:42 CH 23/03/2018
Làm dâu nhà giàu - blog truyện dài - chương 1
Chương 44: Cuộc sống của phu nhân hào môn​Buổi sáng Chu Thiến tỉnh lại đã khôngthấy Triệu Hi Thành đâu. Chu Thiến cảm thấy lạ, vì sao mỗi lần anh rờigiường cô đều không biết? Trong đầu không khỏi hiện lên cảnh anh nhẹnhàng rời giường. Lập tức lại lắc đầu, anh ta mà biết chăm sóc như vậy?Sao có thể? Nhất định là vì cô ngủ quá sâu.
Đi xuống lầu, Chu Thiến tìm được Triệuphu nhân đang cùng người hầu tỉa hoa ở sau vườn. Lúc này, bà đang cầmkéo tập trung tỉa cây. Từng chút từng chút, từ bồn hoa này sang chậu câu kia. Chuyện nặng nề như vậy mà bà làm rất thuần thục.
Chu Thiến đi tới bên bà, khẽ gọi:
- Mẹ!
Sau đó, trong lòng thầm nghĩ nên xin lỗi chuyện hôm qua như thế nào. Triệu phu nhân ngẩng đầu nhìn cô một cái, vẻ mặt bình thản:
- Dậy rồi! Ăn sáng chưa?
Sau đó lại tiếp tục tỉa hoa
Chu Thiến đi theo bà nói:
- Con vừa ăn… Mẹ, tối qua con về muộn cũng không gọi điện thoại làm mẹ lo lắng… xin lỗi mẹ. Cô cúi đầu
Triệu phu nhân ngừng tay, xoay người lại, nhìn cô nói:
- Hôm qua mẹ có lo lắng nhưng người lo lắng cho con nhất không phải là mẹ.
Chu Thiến nghe vậy ngẩng đầu lên nhìn bà, rất là khó hiểu. Triệu phu nhân cười:
- Là Hi Thành! Sau khi đi làm vềcứ ở trong đại sảnh đi tới đi lui, lúc nào cũng nhìn đồng hồ, cơm ăncũng không ngon! Càng muộn nó càng lo lắng, con lại không có bạn bè gì,nó muốn tìm con cũng không biết nên đi đâu tìm, chỉ có thể gọi về nhà mẹ đẻ con hỏi nhưng cũng không có kết quả. Tuy rằng ngoài miệng tỏ ra tứcgiận nhưng thực tế nó rất lo cho con!
Chu Thiến sửng sốt, anh ta mà lại lo lắng cho cô. Triệu phu nhân thấy vậy không khỏi nhíu mày:
- Thiệu Lâm! Vẻ mặt con sao thế?Nó là chồng con đó! Nó lo lắng cho con thì kì quái thế sao? Đúng, trướcđó nó không đúng với con nhưng trong đó cũng có trách nhiệm của con. Con quá lạnh lùng với nó. Nhưng sau khi con mất trí nhớ, tâm tư của nó vớicon mọi người đều thấy. Ngày nào cũng về nhà, bên người không còn đámphụ nữ bát nháo, chứng tỏ nó muốn sống an ổn với con. Thiệu Lâm, concũng phải mở rộng lòng với nó mới được, dù sao hai đứa là vợ chồng, hạnh phúc sau này của con đều ở trên người nó. Con cứ cố chấp khiến nó lạnhlùng thì có lợi gì đâu?
Những lời này khiến lòng Chu Thiến lạirối loạn. Trong đầu tựa hồ lập tức trào dâng rất nhiều ý nghĩ, lộn xộn,hỗn loạn, nhất thời trở nên mơ hồ.
Triệu phu nhân thấy cô không nói gì nghĩ cô nghe hiểu, ôn hòa cười, tiếp tục nói:
- Mẹ nói nhiều như vậy con đừngtrách mẹ dài dòng, mẹ cũng là muốn tốt cho các con. Nếu con cảm thấy ởtrong nhà quá nhàm chán thì có muốn chơi mạt chược với chúng ta không?Đây chính là thứ giết thời gian tốt nhất. Vừa khéo, chiều nay có mộtngười không thể tới
Chu Thiến vội nói:
- Chơi mạt chược? Con không biết chơi
Cô liên tục xua tay nhưng Triệu phu nhân rất cao hứng:
- Sợ cái gì, mẹ dạy, học là được.
Triệu phu nhân lôi kéo cô đi vào đạisảnh, bảo Dung tẩu gọi điện thoại cho cô. Từ khi bọn họ chuyển về, Dungtẩu cũng chuyển về đây, xem ra Triệu phu nhân rất coi trọng bà.
Triệu phu nhân thừa dịp Dung tẩu gọi điện thì nói:
- Nhất thời thiếu chân, mẹ cònđang nghĩ chiều nên làm thế nào cho qua ngày, có con thế vào là đượcrồi. Mau hẹn với Trương phu nhân và Vương phu nhân nếu không bọn họ sẽcó kế hoạch khác mất
Chu Thiến hỏi:
- Ngày nào mẹ cũng chơi mạt chược?
Triệu phu nhân thở dài:
- Không chơi thì sao qua ngàyđược. Đàn ông có chuyện của mình, ban ngày không ở nhà, các con đều lớn, có chuyện của mình. Loại phụ nữ không cần đi làm như chúng ta, trongnhà cũng có người hầu làm việc nhà, có thể làm gì? Chẳng phải đi dạo phố với bạn bè, uống trà, chơi mạt chược cho qua ngày?
Sau đó bà nhìn Chu Thiến cười:
- Nếu các con sớm cho mẹ đứa cháu thì mẹ cũng không nhàm chán như vậy
Chu Thiến cũng không dám tiếp lời, chỉ cười cho qua.
Ăn cơm trưa không lâu, hai vị phu nhân Triệu phu nhân hẹn đến.
Đều là khoảng 50 tuổi, quần áo tinh tế,đẹp đẽ. Triệu phu nhân giới thiệu Chu Thiến cho hai người. Trong đó cóngười mặt tròn, hơi mập là Trương phu nhân, dung nhan thanh tú, vóc dáng mảnh mai là Vương phu nhân.
Trương phu nhân giọng khá lớn, bà nhìn Chu Thiến nói:
- Nguyệt Cầm (tên của Triệu phu nhân), con dâu của bà đẹp thật, kết hôn cùng Hi Thành cũng đã lâu như sao chưa gặp?
Triệu Nguyệt Cầm cười nói:
- Trước kia không ở chung, giờ thấy tôi ở một mình buồn nên mới chuyển về đây bầu bạn.
Vương phu nhân thì khẽ nói:
- Nguyệt Cầm thật có phúc, condâu hiếu thảo như vậy. Chẳng như con dâu tôi, ngày nào mặt trời chưa lặn thì không về, chẳng biết bên ngoài có gì hấp dẫn nó
Dung tẩu dẫn người hầu bưng trà, đồ ăn lên. Không lâu sau, mọi thứ đã được chuẩn bị kĩ.
Triệu phu nhân đón khách đến bàn mạt chược. Trương phu nhân uống một ngụm trà:
- May mà Nguyệt Cầm tìm tôi chơi bài, bằng không chiều nay tôi cũng không biết làm gì.
Triệu Nguyệt Cầm ngạc nhiên nói:
- Không phải bà định đi spa với con dâu à
Trương phu nhân nói:
- Con dâu sáng sớm đã về nhà mẹ đẻ!
Đột nhiên có tin bát quái này khiến Triệu, Vương đều tò mò, không hẹn cùng hỏi:
- Sao lại thế này?
Có thể thấy bọn họ vô cùng nhàm chán.
Trương phu nhân vẻ mặt không cho là đúng:
- Chẳng qua là vì tối qua con tôi không về nhà! Chẳng biết gây loạn bao nhiêu lần rồi, nó không ngại phiền.
Vương phu nhân vừa vuốt mạt chược vừa nói:
- Chỉ cần là phụ nữ, chuyện nàysao có thể hoàn toàn nhìn thoáng. Năm ấy, chồng tôi có phụ nữ bên ngoài, tôi cũng chẳng làm loạn nhưng có tác dụng gì đâu? Ông ta được mấy ngàylại như cũ, sau này tôi cũng nghĩ thông. Chỉ cần nữ chủ nhân nhà họVương là tôi, con tôi là người thừa kế thì chuyện khác tôi cũng mặc kệ.Có quản cũng không được
Triệu phu nhân đánh ra một con rồi nói:
- Đúng, chính là đạo lý này
Nói xong như lơ đãng mà liếc nhìn Chu Thiến một cái.
Chu Thiến làm bộ không phát hiện, tronglòng lại suy nghĩ, nếu sống như vậy thì có ý nghĩa gì! Đơn giản là bọnhọ cung cấp cuộc sống tốt thì mình phải khúm núm? Thậm chí mặc kệ mọithứ? Vậy cô là sống cuộc sống bình thường.
Chu Thiến càng ngày càng cảm thấy mình không thích hợp làm con dâu nhà giàu, thứ cô theo đuổi không phải cuộc sống này.
Đột nhiên trương phu nhân kêu to:
- Ha ha, thắng rồi, trả tiền đây.
Trả tiền? Lúc này Chu Thiến mới ý thứcđược bọn họ chơi ăn tiền. Nghe tới con số Trương phu nhân nói cô suýtthì phun máu. Chỉ một chút công phu mà mất đi 2000 tệ.
Cô đau lòng sắp khóc…
07:23 CH 29/05/2017
Làm dâu nhà giàu - blog truyện dài - chương 1
Chương 43

Chu Thiến ngâm mình trong bồn tắm lớn hồi lâu không chịu đi ra ngoài. Cô có chút bất ngờ, Triệu Hi Thành lạikhông truy cứu chuyện cô về muộn. Dựa vào tính chiếm hữu của anh ta, hẳn là tra đến ngọn ngành, vợ mình đã đi đâu, gặp ai, sao về muộn. Anh tahẳn là phải truy cứu mới đúng.

Nhưng không có. Anh ta cũng chỉ nhẹ nhàng trách cứ cô vài câu, giọng điệu thậm chí cũng không nghiêm khắc. Còncười dịu dàng như thế với cô! Rất quái lạ! Sự quỉ dị đó khiến cô hoảngloạn.

Chẳng lẽ anh ta không biến thái như cô nghĩ?

Nhưng anh ta quả thật không trung thành với hôn nhân! Nhưng thế cũng liên quan gì đến cô? Cô đâu phải vợ anh ta.

Anh ta có mấy lần định cưỡng gian cô!Nhưng trong mắt anh ta thì chỉ là chuyện muốn gần gũi vợ, hơn nữa anh ta cũng không hề bắt ép cô quá…

Nhưng anh ta thiếu chút nữa bóp chết cô!Nhưng anh ta chẳng qua là thịnh nộ mà mất lí trí, chung quy cũng khôngra tay nặng… Ngược lại, là cô chỉnh anh ta thê thảm, nhưng anh ta cũngchẳng làm gì cô hết…

Có lẽ, anh ta không đáng sợ như cô nghĩ…

Cuối cùng cô đang nghĩ gì thế! Cô độtnhiên té nước vào mặt, việc gì phải nghĩ nhiều như vậy? Anh ta khôngbiến thái hay không đáng sợ đâu liên quan gì đến cô? Cô là Chu Thiến,không phải Tống Thiệu Lâm, không liên quan gì đến nhau hết.

Mà nếu cô không quay về được? Nếu cả đời này cô chỉ có thể là Tống Thiệu Lâm?

Không không không, cô vẫn có hi vọng trởvề, cho dù không thể quay về, cô cũng không muốn làm con dâu nhà giàu,nhìn chồng làm loạn bên ngoài mắt nhắm mắt mở.

Cô đứng dậy, lau không người, mặc vào bộ áo ngủ bảo thủ do Dung tẩu đưa đến rồi mới ra ngoài.

Đi ra ngoài thấy Triệu Hi Thành đang ngồi trên giường đọc sách, ánh đèn trên tường bao phủ tạo thành ánh sáng nhu hòa.

Nghe thấy tiếng động, anh ngẩng đầu nhìn cô nói:

- Tôi còn đang nghĩ, nếu em không ra, tôi có nên vào ôm em ra không

Cô lườm anh một cái, yên lặng đi tới góc giường bên kia, nằm đó, quay lưng về phía anh.

Mỗi ngày, buổi tối là lúc Chu Thiến lo lắng nhất.

Cô theo bản năng sờ xuống đầu gối. Kỳthật cô cũng không nghĩ lại dùng tỏi đối phó với anh, động tác đó chẳngqua chỉ là tự tìm cảm giác an toàn.

Triệu Hi Thành nhìn thấy, lạnh giọng nói:

- Khỏi tìm. Về sau trong phòng này không bao giờ xuất hiện tỏi nữa

Nghe anh nói như vậy, thần kinh Chu Thiến lập tức căng thẳng. Anh ta nói vậy có ý gì, chẳng lẽ là anh ta còn định cưỡng ép cô? Thì ra cô không nhìn nhầm, anh ta chính là kẻ biến thái!Cô rụt người lại, vô cùng lo lắng. Trong lòng trăm ngàn ý nghĩ xoaychuyển nhưng không có ý nghĩ nào có thể giải vây cho cô.

Bên tai nghe được tiếng anh buông sách,tắt đèn, nằm xuống rồi như lần trước, đặt tay lên lưng cô rồi ôm cô vàolòng. Ngoài động tác này cũng không làm thêm gì.

Trong phòng chìm trong bóng tối, sau đó,ánh trăng sáng lặng lẽ chiếu vào, rải lớp ánh sáng bạc lên căn phòng.Trong lúc yên tĩnh, anh nhẹ nhàng nói vào tai co:

- Em không cần lo lắng, chuyện lần trước… sau này sẽ không xảy ra nữa, anh sẽ đợi đến khi em cam tâm tình nguyện

Rồi lại cười khẽ:

- Hi vọng đừng quá lâu… em không thể để anh là hòa thượng mãi được!

Hơi thở ấm áp đừng đợt phun vào tai côkhiến cả người cô như tê dại. Nhưng bởi vì lời anh nói khiến thần kinhcô hơi thả lỏng xuống.

Cô không nhịn được châm chọc:

- Anh sẽ làm hòa thượng? Anh mà chịu bạc đãi mình sao, anh sẽ đi tìm phụ nữ khác thôi!

Những lời này Triệu Hi Thành nghe lạithành một hương vị khác. Anh mừng thầm trong lòng, thì ra còn có thểghen, xem ra cô ấy với mình không phải hoàn toàn vô cảm. Lập tức, anhnhư thản nhiên nói:

- Sao còn có đàn bà nào? Văn Phương đã bị anh điều đi, anh và cô ta kết thúc rồi!

Anh lặng lẽ nhỏm người dậy, nương theoánh trăng nhìn lén sắc mặt cô. Chu Thiến nghe xong không khỏi chấn động. Kết thúc? Nhưng trên mặt cũng không tỏ vẻ gì. Triệu Hi Thành có chútthất vọng, không nhịn được hỏi:

- Chẳng lẽ em không thấy vui?

Chu Thiến xoay người, nhìn anh:

- Vì sao tôi phải vui vẻ, người cũ đi người mới lại đến. Sao nào, lại coi trọng ai?

Triệu Hi Thành đột nhiên cao giọng:

- Anh đã nói anh không có người phụ nữ nào khác, không có, một người cũng không!

Khuôn mặt tuấn tú dưới ánh trăng có vẻ vô cùng chân thật. Chu Thiến giật mình, hồi lâu mới nói:

- Thế thì làm sao? (haha =))

Triệu Hi Thành thở dài, lại nằm xuống, một lát sau mới nhẹ giọng nói:

- Anh biết em không thích anh có phụ nữ khác, anh đã nghĩ làm như thế em sẽ vui

Anh xoay người sang chỗ khác, trong lòngcười khổ, rất mất mặt, câu này sao có thể xuất phát từ miệng Triệu HiThành anh? Thật là, rõ ràng là vợ mình sao lại khó giải quyết đến vậy?

Chu Thiến trong lòng chấn động khôngthôi, Triệu Hi Thành không ai bì nổi, bá đạo âm ngoan lại có thể nói ranhững lời yếu đuối như vậy? Anh ta đáng lẽ phải nói: Tôi thích làm gì là việc của tôi, cô đừng xen vào; cô dù bất mãn cũng đừng hòng rời khỏitôi! Nói câu đó mới hợp với anh.



Cô nhìn lưng anh, tóc ngắn cũn, bờ vai rộng, eo nhỏ. Hồi lâu hồi lâu cũng không nói được gì.
08:29 SA 28/05/2017
Làm dâu nhà giàu - blog truyện dài - chương 1
Chương 42: Về muộnTrăng sáng treo cao, trời sao lóng lánh. Ánh đèn đường rực rỡ như những viên ngọc, ồn ào náo nhiệt.
Triệu Hi Tuấn lái chiếc xe thể thao màu trắng tới.
webtretho
Anh đưa Tiểu Mạt về nhà trước. Tiểu Mạt đỏ mặt, lưu luyến không rời mãi đến khi Chu Thiến cười nói:
- Được rồi. Mau về đi thôi, sau này vẫn còn dịp gặp lại.
Lúc này cô mới hân hoan nhảy nhót trở về nhà. Triệu Hi Tuấn nhìn bóng dáng cô cười nói:
- Đây là bạn chị dâu quen sau khi mất trí nhớ sao? Một cô gái thú vị!
Chu Thiến nghĩ rồi nói:
- Đây là người hay trang điểm cho chị, chơi khá thân
Triệu Hi Tuấn nói:
- Quen biết nhiều bạn bè cũngtốt, trước kia những danh môn thục nữ hẹn chị đi dạo phố uống trà, chịluôn tìm lý do từ chối, lâu dần, mọi người đều nói Triệu phu nhân làngười tính cách lạnh lùng, cũng ít người ở bên. Bên chị có thể nói cũngchỉ có Văn thư kí.
Chu Thiến không lên tiếng, trong lòng lại suy nghĩ: Văn Phương này, tâm cơ cũng quá sâu, da mặt quá dày, câu dẫnchồng người ta rồi mà vẫn còn bạn bạn bè bè. Triệu Hi Tuấn lái xe, giữađêm hè gió thổi khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái mát mẻ. TriệuHi Tuấn nói:
- Chị dâu, xin chị giấu chuyện đêm nay cho em
Chu Thiến tiếc cho anh:
- Em thật sự muốn bỏ qua sao?
Triệu Hi Tuấn thở dài:
- Em sao muốn bỏ qua, trước cũngcó mấy công ty quản lí liên hệ nhưng em vẫn không dám nhận lời. Em rấthiểu tính cha, ông nhất định không đồng ý. Ông luôn cho rằng ngôi sao dù nổi tiếng cũng chỉ là con hát. Ông là người sĩ diện như vậy, sao chịuđể con mình đi làm con hát!
Chu Thiến nhịn không được nói:
- Nhưng em đã lớn như vậy, chuyện của mình hoàn toàn có thể tự mình quyết định
Triệu Hi Tuấn cười khổ:
- Thì sẽ là đối nghịch với cha!Chị dâu, em không sợ chị cười nhưng quả thực em không dám chống đối cha, chọc giận cha. Đến lúc đó, cha sẽ đuổi em ra khỏi nhà họ Triệu, ôngcũng không phải là chỉ có mình em là con trai
Anh yên lặng, gió thổi tóc anh bay vềphía sau lộ ra chiếc cổ tinh tế. Đôi lúc có mấy sợ tóc làm chắn tầmnhìn, anh dùng tay khẽ gạt đi. Tay anh cũng rất mịn màng.
Chu Thiến như hiểu được điều gì, quay đầu đi, nhìn ra ngoài cửa sổ không nói gì. Một lát sau, giọng Triệu Hi Tuấn nhẹ vang lên:
- Hào quang em có đều là nhà họTriệu cho. Rời khỏi Triệu gia, em chẳng là gì cả, cũng chẳng phải làTuấn Hi thong dong tao nhã. Cuộc sống của nghệ sĩ rất vất vả, để thànhdanh cũng phải đi qua con đường chông gai. Nếu hoàn toàn do em tự mìnhphấn đấu, em… thật sự không có dũng khí đó! Em như con chim nuôi trongnhà đã quen cũng sớm đã quên cách tự ra ngoài kiếm ăn.
Gió đêm như tiếng thở dài khẽ
Chu Thiến đột nhiên nghĩ: Giờ cô cũng làcon chim nuôi trong nhà đó sao? Để cô quen với cuộc sống này, cô còn cóthể trở về làm Chu Thiến tay làm hàm nhai sao?
Sau đó, hai người đều có tâm sự nặng nề, không ai nói gì.
Về nhà, đại sảnh đèn đuốc sáng trưng.
Triệu Hi Thành ngồi trên sô pha trước cửa lớn, vẻ mặt u ám. Khi nhìn thấy Chu Thiến và Triệu Hi Tuấn cùng vào thì mặt trầm lại. Anh lạnh lùng nói:
- Hai người vẫn đi cùng nhau?
Chu Thiến thấy sắc mặt anh thì tim run lrrn. Lại nghe anh nói như vậy, biết anh đã hiểu lầm, vội nói:
- Không phải, không phải, chúng tôi gặp nhau ở ngoài cửa.
Triệu Hi Thành trừng mắt nhìn cô:
- Vậy cả ngày hôm nay em đi đâu, vì sao về muộn như thế?
Triệu Hi Tuấn có chút lo lắng nhìn ChuThiến. Chu Thiến thầm nghĩ: Không nên nói đến quán bar thì hơn, vạn nhất anh ta hỏi đi quán bar nào thì phải nói thế nào? Bệnh viên cũng khôngđược, càng không được nói chuyện đã gặp Kiều Tranh, nghĩ tới nghĩ luicũng không biết nên trả lời anh ta như thế nào?
Sự do dự này càng khiến Triệu Hi Thành bực tức, anh cười lạnh:
- Sao thế, có gì không thể nói sao?
Trước mặt người hầu và Triệu Hi Tuấn, Chu Thiến bị anh ta nói đến không xuống được thang, cô nổi giận nói:
- Vớ vẩn, tôi đi đâu sao phải báo cáo với anh
Nói xong, thấy sắc mặt anh càng lúc càngâm trầm thì không khỏi chột dạ, vội xoay người lên lầu. Triệu Hi Thànhtức giận, đang chuẩn bị đuổi theo thì bị Hi Tuấn kéo lại.
Triệu Hi Tuấn thấy chị dâu vì giúp mình mà bị anh nghi ngờ thì không khỏi áy náy, anh nói:
- Anh ơi, có chuyện gì thì từ từ nói
Triệu Hi Thành cười lạnh:
- Giờ em có vẻ càng ngày càng thích quản chuyện vợ chồng anh. Hừ… đây không phải thói quen tốt.
Nói rồi gạt tay Triệu Hi Tuấn, đi lênlầu. Anh đẩy cửa phòng, thấy Chu Thiến đang ngồi trên giường. Cô vừathấy anh thì run bắn lên, vội trốn vào phòng tắm.
Triệu Hi Thành nhanh tay giữ chặt cô lại, đang định phát hỏa lại thoáng nhìn thấy sự hoảng sợ trong mắt cô, không hiểu sao cơn tức lại biến mất. Anh thoáng hòa hoãn nói:
- Em trốn cái gì? Em sợ tôi như vậy sao? Tôi ăn em được sao?
Chu Thiến nghe xong, đột nhiên nhớ tớicâu: “Loại người biến thái đó không sợ mới là lạ!” thì không nhịn đượcphì cười. Nụ cười đó như ánh mặt trời đầu xuân, nhanh chóng hòa tankhông khí lạnh lùng giữa hai người
Triệu Hi Thành nhìn chằm chằm nụ cười của cô, chỉ cảm thấy vô cùng quyến rũ đáng yêu, lửa giận còn lại cũng biếnmất sạch. Anh nghĩ, sao trước kia không cảm thấy cô ấy đẹp như vậy?Trong lòng nóng lên, muốn ôm cô vào lòng nhưng vừa nghĩ đến sự kháng cựcủa cô với anh thì cố gắng đè nén lại.
Chu Thiến thấy anh chăm chú nhìn mình,đôi mắt đen như cơn lốc xoáy sâu có thể hút cô vào. Tim không khỏi nhảydựng, mặt nóng như lửa đốt.
Cô vội cúi đầu, che dấu vẻ quẫn bách củamình, trong lòng lại nghĩ: sức quyến rũ của Hi Tuấn trên sân khấu tuyệtđối không thua anh ta nhưng sao khi gặp Hi Tuấn cô không có cảm giác mặt đỏ, tim đập? (Chậc…) Cho dù là với Kiều Tranh cũng không khiến cô quẫnbách như vậy
Nhất định là vì cao thủ tình trường này am hiểu cách câu dẫn, cô là cô gái thuần khiết không phải đối thủ của anh ta…
Cô đang miên man suy nghĩ, giọng Triệu Hi Thành trầm thấp vang lên từ đỉnh đầu:
- Lần này thì thôi, lần sau đừngvề muộn như thế,… ít nhất cũng phải gọi điện thoại chứ! Không nói khôngrằng chạy ra ngoài, cả ngày không thấy người, tôi… mẹ lo lắng gần chết!Trong giọng nói có chút mất tự nhiên.
Nhưng Chu Thiến cũng không nghe ra, lúcấy cô nghĩ: đúng thế, sao không gọi điện thoại về trước? Nói đến nói điđều là vì cô chưa từng coi nơi đây là nhà, chưa từng coi bọn họ là người nhà, không nghĩ bọn họ cũng lo lắng vì cô.
Chu Thiến cảm thấy áy náy, liền nhỏ giọng nói:
- Biết rồi, sau này tôi không thế nữa. Mai tôi đi xin lỗi mẹ
Lần đầu tiên Triệu Hi Thành thấy cô nhuthuận như vậy, cảm thấy vô cùng sung sướng, liền cười dịu dàng với cô.Nụ cười dịu dàng hiếm có này như có mồi châm lửa lòng người khiến mặtChu Thiến vừa bình thường đã lại đỏ bừng, nóng cháy.
Tim cô đập loạn, vội nói:
- Tôi đi tắm đây
Xong vội vàng trốn vào phòng tắm.
08:29 SA 28/05/2017
Làm dâu nhà giàu - blog truyện dài - chương 1
Chương 41: Sự phiền não của Hi Tuấn 1webtretho
Hát xong một bài, trán Triệu Hi Tuấn lấm tấm mồ hôi, khẽ thở dốc, ngực hơi phập phồng. Chỉ như vậy thôi cũng đủmê hoặc các fan nữ.
Nhưng vào lúc này, dưới ánh mắt kinh ngạc của Tiểu Mạt, Chu Thiến cầm đóa hoa tươi, mỉm cười đi lên sân khấu, đến trước mặt Triệu Hi Tuấn.
Triệu Hi Tuấn vừa thấy Chu Thiến, đầutiên là sửng sốt, sau đó vội nhìn xuống dưới, thấy không có anh cả thìmới nhìn Chu Thiến cười ngượng ngùng.
- Bị chị phát hiện!
Một khắc này, hào quang trên người anh biến mất, cô lại thấy một thanh niên dịu dàng dễ gần như ánh mặt trời.
Chu Thiến đưa hoa cho anh, thoải mái mà chân thành nói:
- Ít nhiều chị phát hiện được,nếu không sao được thưởng thức màn trình diễn tuyệt vời thế này. Từ naytrở đi, em lại có thêm 1 fan rồi
Sau đó, cô xoay người xuống dưới, lớn tiếng nói:
- Mọi người nói xem, Tuấn Hi có phải là người biểu diễn hay nhất không!
Fan bên dưới lập tức điên cuồng đáp:
- Đúng vậy!
- Tuấn Hi tuyệt nhất!
- Tuấn Hi đẹp trai nhất!
Tiếng hò hét liên tiếp. Chu Thiến quay đầu, nháy mắt với anh:
- Xem đi, em được hoan nghênh quá thôi!
Triệu Hi Tuấn lẳng lặng nhìn cô, trong mắt vô cùng cảm động. Chu Thiến nói:
- Chị xuống trước, không làm phiền em biểu diễn nữa, fan của em không tha cho chị mất
- Được, đợi kết thúc em đến tìm chị
Sau đó, Triệu Hi Tuấn lại hát thêm mấybài, không khí vẫn rất nóng bỏng. Mãi đến cuối khi hát một bài tình cathì quán mới an tĩnh lại
Lúc anh hát tình ca, giọng hát như có sức xuyên thấu, dường như có thể chạm vào tim mỗi người. Khi ánh mắt anhtiếp xúc với ai thì dù là ý chí sắt đá cũng tim đập loạn. Vì thế, ai nấy đều say mê, thần hồn điên đảo. Cho đến khi bài hát chấm dứt còn vẫnchìm đắm trong đó.
Không khí im lặng, không biết ai vỗ tay đầu tiên thì mọi người mới như tỉnh mộng, tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên.
Triệu Hi Tuấn đi vào hậu trường cùng với hoa tươi và tiếng vỗ tay của mọi người
Một lát sau, anh thay bộ quần áo bìnhthường, tóc buộc sau đầu, đội mũ lưỡi trai đen. Dưới ánh đèn mờ ảo củaquán bar, không nhìn kĩ tuyệt đối không nhận ra anh chính là người đãkhiến mọi người điên cuồng.
Anh đi đến bên bàn Chu Thiến, ngồi xuống đối diện cười nói với cô”
- Mời em uống một chén đi!
Chu Thiến còn chưa kịp phản ứng thì Tiểu Mạt đã nã pháo:
- Chúng tôi không thích thân cận như thế, không thích đùa giỡn, càng không mời đàn ông uống rượu! Tạm biệt, không tiễn!
Trong nhận thức của cô, đàn ông trongquán bar cơ bản không ai tốt cả, để tránh phiền toái không cần thiết nên cần có thái độ cứng rắn ngay từ đầu. (sau này, Tiểu Mạt lén giải thíchvới Chu Thiến, chủ yếu là tại đèn trong quán bar quá mờ, không thấy rõngười đến là mỹ nam, bằng không thế nào cũng phải cho người ta cơ hội)
Triệu Hi Tuấn bị cô oanh tạc mà trợn mắthá hốc mồm, lớn như vậy nhưng chưa từng bị phụ nữ từ chối bao giờ, nhấtthời không khỏi xấu hổ.
Chu Thiến ngồi đó bưng miệng cười, sau thoáng nhìn khuôn mặt tuấn tú của Triệu Hi Tuấn thì mới nói với Tiểu Mạt:
- Tiểu Mạt, cậu nhìn kĩ xem đó là ai?
Tiểu Mạt nhìn rõ rồi thì thiếu chút nữaté ngã xuống đất. Cô chỉ vào Triệu Hi Tuấn, ngón tay run run, kích độngnói không nên lời.
Chu Thiến cười:
- Để mình giới thiệu hai người!
Cô chỉ vào Triệu Hi Tuấn:
- Đây là em chồng mình, tên thật là Triệu Hi Tuấn, đây là… bạn mới quen của chị, Lâm Tiểu Mạt.
Triệu Hi Tuấn vươn tay:
- Xin chào, tôi là Triệu Hi Tuấn, Tuấn Hi là tên giả của tôi
Tiểu Mạt còn chưa hoàn hồn, cô run run cầm tay anh:
- Tuấn… Tuấn… Tuấn Tuấn Hi?
Triệu Hi Tuấn nháy mắt với cô rồi đưa ngón trỏ lên miệng, nhẹ giọng nói:
- Suỵt! Nói khẽ thôi, đừng để người khác phát hiện.
Tiểu Mạt bị luồng điện của anh làm cho ngất tại trận.
Chu Thiến nói ra sự nghi hoặc trong lòng:
- Hi Tuấn, sao em lại hát ở quán bar, trong nhà biết không?
Triệu Hi Tuấn thở dài, lắc đầu:
- Để lão gia tử biết thì chắc chắn sẽ đoạn tình cha con với em mất!
Anh hơi ngừng lại rồi nói:
- Chỗ này là quán bar bạn em mở, về nước rồi em vẫn hát ở đây
Chu Thiến ngạc nhiên nói:
- Lâu như vậy cũng chưa bị trong nhà phát hiện?
- Em sống ở nước ngoài lâu, vềnước rồi cũng ít khi xuất hiện cho nên cũng không mấy người biết em lànhị công tử nhà họ Triệu. Nhưng em sắp phải đến công ty đi làm rồi,không thể tới đây hát nữa.
Trong giọng nói tràn ngập sự tiếc nuối. Tiểu Mạt ở bên chỉ dùng ánh mắt sùng bái chăm chú nhìn anh, không quấy nhiễu câu chuyện.
Chu Thiến còn nói:
- Em bỏ được sân khấu sao? Trên sân khấu em vô cùng tỏa sáng, chị cảm thấy đó mới là nơi dành cho em.
Triệu Hi Tuấn cảm động nói:
- Cảm ơn chị, chị dâu, cảm ơn chị đã công nhận em. Chị không biết, điều này rất quan trọng với em. Nếuđổi lại làm anh cả hay cha thì chắc chắn bọn họ sẽ nghĩ em làm mất mặthọ.
Vẻ mặt anh cô đơn, ánh mắt liếc nhìn Tiểu Mạt, muốn nói lại thôi. Chu Thiến biết anh ngại Tiểu Mạt nên không hỏi tiếp
Ba người ngồi một hồi, Chu Thiến và Triệu Hi Tuấn thoải mái trò chuyện còn Tiểu Mạt chỉ ở một bên si ngốc nhìn anh.
Sau đó, Chu Thiến nói:
- Không còn sớm nữa, chị phải về rồi
Triệu Hi Tuấn nói:
- Em cũng đi được rồi, về cùng đi, đi xe em luôn cho tiện
Chu Thiến nhìn Tiểu Mạt, trưng cầu ýkiến. Tiểu Mạt sao lại không muốn, vội gật đầu. Không ngờ Tuấn Hi lạiđưa cô về nhà, là Tuấn Hi đó, Tiểu Mạt cảm thấy máu trong người như sôi trào.
08:28 SA 28/05/2017
Làm dâu nhà giàu - blog truyện dài - chương 1
Chương 36: Mình sẽ ly hôn




webtretho
- Cậu nói với anh ấy như vậy! Tiểu Mạt vừa ăn khoai tây vừa nói

Sau khi Chu Thiến rời khỏi quán cà phê thì đi tìm Lâm Tiểu Mạt, trong lòng cô buồn phiền, người tâm sự cũng chỉ có Tiểu Mạt.

Lúc này, hai người ngồi ở KFC, trên bàn đầy khoai tây, đùi gà rán

Chu Thiến vẻ mặt đau khổ:

- Mình thực sự không muốn nhìn anh ấy đau lòng vì Tống Thiệu Lâm, chỉ có như thế anh ấy mới hết hi vọng!

Tiểu Mạt thở dài:

- Thật không biết đây là duyên phận gì, anh ấy lại thích Tống Thiệu Lâm như vậy

Cô đột nhiên trợn mắt nhìn Chu Thiến:

- Nhưng mà bây giờ cậu chính làTống Thiệu Lâm mà, nếu Tống Thiệu Lâm không thể tỉnh lại thì cả đời nàycậu chỉ là Tống Thiệu Lâm, đến lúc đó, cậu chỉ cần ly hôn với ông chồngbiến thái kia là có thể ở bên Kiều Tranh rồi đó thôi?

Chu Thiến nhẹ nhàng lắc đầu, vẻ mặt côđơn vô cùng. Làn da trắng nõn sáng bóng dưới ánh đèn, mắt to như giăngsương mùa, mông lung, sợ hãi, nhìn vô cùng động lòng

Tiểu Mạt nhìn mà lóa mắt, không khỏi cảmthán, khó trách Kiều Tranh thích cô như vậy. Vẻ ngoài xinh đẹp, làm bấtcứ điều gì cũng có thể đoạt hồn đoạt phách người ta.

Chu Thiến nói:

- Nhưng mình không phải là TốngThiệu Lâm, trong mắt anh ấy nhìn không phải mình, người anh ấy gọi không phải mình, suy nghĩ cũng không phải là mình. Tình cảm lừa gạt đó mìnhkhông cần. Hơn nữa, chưa đến cuối cùng thì mình không mất hi vọng. Mìnhmuốn dùng thân phận của Chu Thiến để giành lại anh Kiều Tranh.

Ánh mắt Tiểu Mạt lưu chuyển:

- Cậu nói xem, giờ chúng ta có thể tìm đạo sĩ, hòa thượng cao nhân nào đến xem, có lẽ bọn họ sẽ có cách

Chu Thiến tròn mắt, người nghiêng về phía trước:

- Cao nhân?

Tiểu Mạt gật đầu lia lịa:

- Loại chuyện này căn bản khôngthể giải thích bằng khoa học nên cũng đừng ngại thử. Mình có người thâncó quen biết, mình nhờ người ta giúp

Chu Thiến cảm thấy có đạo lý, chuyệnchiếm linh hồn kì dị như vậy còn có thể xảy ra không chừng những ngườicao nhân thực sự có cách! Trong lòng Chu Thiến nhất thời tràn ngập hivọng, tâm tình dần thoải mái hơn

Tâm tình tốt, cô bắt đầu kể chuyện mình chỉnh Triệu Hi Thành bằng tỏi cho Tiểu Mạt.

Tiểu Mạt nghe xong kích động vỗ bàn, khoai tây rơi hết:

- Làm hay lắm! Mình sớm đã không vừa mắt với anh ta! Đồ biến thái, ăn vụng không chùi mép còn định cưỡng gian…

Chu Thiến vội bưng miệng cô lại, oán trách:

- Cậu nhỏ giọng tí đi, để người ta nghe được xấu hổ lắm!

Chu Thiến buông tay, Tiểu Mạt lè lưỡi nói:

- Ngại quá, mình hơi kích động!

Lại hỏi:

- Cậu chỉnh anh ta thảm như vậy, anh ta không trả thù cậu sao? Nghe cậu nói thì anh ta có vẻ là người đáng sợ mà!

- Ban đầu mình cũng sợ lắm nhưng không có gì cả, anh ta chẳng làm gì hết!

Chu Thiến tay chống cằm, vẻ mặt mơ hồ:

- Thật sự rất kì quái!

Tiểu Mạt nhìn cô, đột nhiên nói:

- Có phải là anh ta thích cậu rồi không?

Chu Thiến cả kinh:

- Làm sao có thể? Bọn họ tình cảm rất xấu, lúc mình mới ra viện anh ta căn bản chẳng để ý gì đến mình hết

- Anh ta không có cảm tình vớiTống Thiệu Lâm nhưng cậu thì khác, có lẽ qua một đoạn thời gian ở chunganh ta đã thích cậu đấy – Chu Thiến.

Chu Thiến kiên định lắc đầu:

- Loại người chuyên coi phụ nữnhư hàng hóa, vừa bá đạo vừa dã man hoàn toàn không biết tôn trọng người khác thì sao có thể thật tình thích ai. Có lẽ anh ta phát hiện mìnhkhác với Tống Thiệu Lâm trước kia nên mới có chút hứng thú, chỉ là hứngthú thôi, mình đâu phải đồ chơi của anh ta, thèm vào mà đi thỏa mãn hứng thú của anh ta.

Tiểu Mạt gật đầu:

- Có lẽ chính là như vậy, càng không có được càng thích, trong TV chẳng phải đều diễn như vậy sao

Cô cười:

- Có vẻ thú vị đây!

Chu Thiến lườm cô:

- Sớm đã bảo cậu đừng xem phimtruyền hình nhiều quá làm gì. Nhìn xem đầu toàn bọt biển. Mình và anh ta tuyệt đối không thể nào, mình và anh ta chỉ là kẻ xa lạ, nếu mình không thể quay lại…

Chu Thiến nhớ tới gương mặt âm ngoan, ánh mắt lãnh liệt của anh ta, nhớ tới cảm giác khi bị anh ta bóp cổ thìkhông khỏi rùng mình



- Nếu mình không thể quay về được thì mình sẽ li hôn!
11:05 SA 27/05/2017
Làm dâu nhà giàu - blog truyện dài - chương 1
Chương 35: Gặp lại Kiều Tranh 4webtrethoTrong quán cà phê bật một bài hát, giọng nam ca sĩ trầm như đang kể chuyện: “… đừng quên anh, đừng quên anh, nhiều năm sau gặp lại, xin khẽ gọi anh…”
Lòng Kiều Tranh đau đớn nhưng cố nhịn,trong mắt là sự u tối, ưu thương. Những điều này Chu Thiến đều thất rõ,lòng cô cũng càng đau. Phải yêu cô ấy biết bao nhiêu mới có thể mãikhông quên dù bị cô làm tổn thương? Đã nhiều năm như vậy, Tống Thiệu Lâm đã kết hôn chẳng lẽ anh còn chưa thể buông tay? Anh vẫn cứ đau lòng như thế sao? Gương mặt dịu dàng ôn nhuận trong trí nhớ kia sao có thể ubuồn như vậy!
Đột nhiên cô rất muốn biết Tống Thiệu Lâm có gì tốt, đáng để anh yêu đến vậy? Trong miệng người khác Tống ThiệuLâm cũng chỉ là mỹ nhân lạnh lùng quái gở, anh Kiều Tranh chẳng lẽ thích loại con gái này sao?
Hay là, Tống Thiệu Lâm không phải tính cách đó, là vì nguyên nhân nào mà thành ra như vậy
Tống Thiệu Lâm có bí mật gì?
Chuyện này như lớp sương mù dày đặc, Chu Thiến muốn gạt nó ra. Cô không khỏi nhớ lại file word bí ẩn trong máy tính kia…
Qua hồi lâu, Kiều Tranh mới bình tĩnh lại nhưng anh không thể xem nhẹ vẻ đau đớn trong mắt cô. Anh sớm nghe nóiđại thiếu gia của tập đoàn Triệu thị là công tử phong lưu, anh ta đối xử với cô tốt không? Anh không nhịn được hỏi:
- Giờ em sống tốt chứ? Anh ta… tốt với em không?
Giọng của anh đầy sự thân thiết, ChuThiến không khỏi nghĩ, nếu anh ấy biết Tống Thiệu Lâm sống không tốt thì sẽ thế nào? Có thể cướp cô lại không? Nhưng dựa vào tính chiếm hữu lớncủa Triệu Hi Thành lại thêm sự bá đạo, âm ngoan sao có thể dễ dàng buông tay? Chỉ sợ anh Kiều Tranh còn bị thương tổn?
Vì thế Chu Thiến trả lời anh:
- Anh ấy… tốt với em lắm. Em sống rất ổn
Mặc kệ Tống Thiệu Lâm có thể tỉnh lại hay không bọn họ đều không có khả năng, cô hi vọng anh không đau lòng nữa.Cô thầm nói trong lòng: “Tống Thiệu Lâm, nếu trước kia cô đã buông tayanh ấy, làm tổn thương anh ấy thì về sau chắc hẳn không ở bên nhau đượcnữa! Nếu cô từng thật lòng yêu anh Kiều Tranh thì nhất định sẽ hiểu vìsao tôi làm thế này!
Chu Thiến ngẩng đầu, nhìn Kiều Tranh nói:
- Kiều Tranh, tuy rằng em khôngnhớ rõ chuyện trước kia nhưng em biết trước kia chúng ta nhất định rấtquen thuộc. Nhưng bây giờ với em mà nói quá khứ thế nào cũng không quantrọng. Giờ em đã kết hôn, đã là vợ người khác cho nên em cũng hi vọnganh có thể quên đi, bắt đầu lại từ đầu. Quá khứ đẹp đến mấy cũng khôngthể lấy lại được mà tương lai có rất nhiều hi vọng, nếu cứ đắm chìmtrong quá khứ thì sẽ bỏ qua những thứ tốt đẹp khác. Em tin đạo lý nàyanh nhất định hiểu. Hôm nay em gặp anh chính là vì cảm giác quen thuộcvới anh khiến em rất ngạc nhiên. Nhưng nếu chúng ta từng có quá khứ nhưvậy thì sau này cũng không tiện gặp riêng nữa. Hi Thành dường như cũngbiết chuyện quá khứ của chúng ta. Em không muốn làm anh ấy không vui.
Cô hơi dừng lại, chân thành nói:
- Em sống rất tốt cho nên cũng mong anh được hạnh phúc!
Cô đứng lên, cười cười:
- Em còn có hẹn, phải đi trước, có lẽ sau còn có thể gặp lại, nhất định phải vui vẻ
Cô vươn tay nhìn anh.
Kiều Tranh nhìn cô, vẻ mặt phức tạp, tựanhư cô đơn lại như mất mát, ánh mắt ảm đảm, hồi lâu sau mới đứng lên nắm tay cô, ngón tay lạnh, hồi lâu không nói nên lời.
Chu Thiến thấy anh như vậy, trong lòng vô cùng khó chịu nhưng vẫn quyết tâm, nhìn anh cười nói:
- Tạm biệt!
Sau đó đi ra khỏi quán cà phê không quay đầu lại.
Kiều Tranh nhìn theo bóng cô, cảm giáctim như bị cắt đi một miếng lớn, trống rỗng, đau đớn. Cô đã quên hết quá khứ… cô đã là vợ người khác… nụ cười tươi sáng của cô từng chỉ thuộc về anh nhưng giờ lại cười vì người đàn ông khác, anh và cô đã không thểquay lại…
Anh suy sụp ngồi xuống, ảm đạm đau đớn.Bảo anh quên sao? Không, anh không muốn quên, quá khứ của hai người tựanhư pháo hoa rực rỡ, tuy ngắn ngủi nhưng đã thiêu đốt những nhiệt huyếttuổi trẻ của anh. Anh sẽ cất giữ nó cẩn thận ở trong đáy lòng, mãi mãi…
11:04 SA 27/05/2017
Làm dâu nhà giàu - blog truyện dài - chương 1
Chương 34: Gặp lại Kiều Tranh 3
webtretho
Ra khỏi phòng bệnh, tâm tình Chu Thiến vô cùng nặng nề. Cô vẫn nghĩ, vẫn muốn trở lại với thân thể của mình. Cuộc sống hiện tại với cô mà nói cũng chỉ như một bộ phim, cô chỉ nhìn bằngánh mắt của người xem chứ không muốn lấn sâu bởi vì biết sớm muộn gìcũng tàn cuộc chơi.
Nhưng mãi đến hôm nay cô mới ý thức được, có lẽ vận mệnh còn có an bài khác.
Cô phải suy nghĩ cẩn thận một chút, nếu nhất định về sau cô chỉ có thể làm Tống Thiệu Lâm thì nên làm gì mới tốt?
Lúc này, phía sau có người gọi:
- Thiệu Lâm.
Giọng nói trầm thấp, hùng hậu
Chu Thiến xoay người, Kiều Tranh đứngphía sau cô không xa, khuôn mặt tuấn lãng dưới ánh mặt trời chiếu rọi có vẻ đẹp như thật như ảo. Khóe miệng khẽ cười, nụ cười như sương khói, ấm áp, mông lung khiến cho mọi thứ như an tĩnh hơn.
Tâm tình nặng nề của Chu Thiến vì vậy mà dần thư hoãn lại.
Kiều Tranh đi đến bên cô, lẳng lặng nhìn cô, ánh mắt của anh khiến không khí trở nên nóng rực. Mặt Chu Thiến lặng lẽ ửng hồng
Hồi lâu sau anh mới chậm rãi nói:
- Đã lâu không gặp, chúng ta có thể nói chuyện được không?
Anh cười:
- Ở đây thực sự quá nóng.
Người đàn ông tươi cười ấm áp trước mặtnày chính là người Chu Thiến ngày nhớ đêm mong. Tuy rằng cô biết anhnhìn là nhìn Tống Thiệu Lâm nhưng có sao đâu? Chỉ cần được ở bên anhchuyện trò, có thể nhìn anh thì đã thấy mỹ mãn lắm rồi.
Chu Thiến nhẹ nhàng gật đầu, cô không thể từ chối lời mời này.
Bọn họ đến bãi đỗ xe lấy xe, Kiều Tranhđi chiếc xe hơi màu đen giản dị, cũng giống như con người anh, khiến cho người ta có cảm giác trầm ổn.
Xe đi ra đường lớn, Chu Thiến nhìn anhgần trong gang tấc, động tác thành thục, tao nhã, bỗng nhiên có cảm giác như trong giấc mơ.
Lúc này, Kiều Tranh hỏi:
- Anh rất ngạc nhiên, sao em và Thiến Thiến lại là bạn?
Chu Thiến hỏi lại anh:
- Sao anh xuất hiện ở đây?
- Anh về nước, mẹ nói cho anh tin xấu này, trước kia bọn anh là hàng xóm, Chu Thiến là cô em gái nhỏ haychơi với anh, cô ấy… là đứa trẻ rất đáng thương, không ngờ nhiều nămkhông gặp lại thành ra thế này…
Anh khẽ thở dài một tiếng, vô cùng tiếc nuối
Tim Chu Thiến trầm xuống, tuy rằng cô sớm biết anh coi mình như em gái nhưng nghe chính miệng anh nói vậy vẫnkhiến cô thấy đau. Cô đã từng nói với anh nhưng anh quên rồi sao? Côquay đầu đi, nhìn ra ngoài cửa xe, suy nghĩ quay trở về một đêm nhiềunăm trước…
Cha nói cô chưa từng ăn bánh sinh nhật, thực ra cô đã được ăn, chỉ là cha không biết mà thôi.
Sau khi mẹ qua đời, sinh nhật 11 tuổicủa cô, cha căn bản không nhớ rõ sinh nhật của cô nhưng cô biết cha rấtbận cũng rất buồn nên cô không trách cha.
Cô co người ngồi dưới lầu nhìn trăngngẩn người, nhớ lại khi mẹ còn sống, một nhà ba người cùng chúc mừngsinh nhật, không nhịn được mà khóc. Cô nhỏ giọng nói với chính mình:
- Thiến Thiến, sinh nhật vui vẻ.
Lúc này, giọng Kiều Tranh vang lên phía sau:
- Thiến Thiến, hôm nay là sinh nhật em à?
Cô quay đầu, nước mắt lưng tròng nhìn anh, gật gật đầu.
Anh thở dài, khẽ lau nước mắt cho cô nói:
- Sao lại trốn ở đây khóc? Mẹ em biết em khóc nhất định sẽ rất buồn
Dưới ánh trăng trong sáng, khuôn mặt anh thật dịu dàng
- Em ngồi ở đây chờ anh, anh đi một tí rồi quay lại
Một lát sau, Kiều Tranh mang theo mộthộp giấy tròn đi đến. Anh kéo cô đến trước bàn đá trong sân, mở hộp ra,bên trong là chiếc bánh ngọt nhỏ đầy bơ, hương thơm vô cùng. Anh thắpmười một ngọn nến, ánh nến khiến nụ cười của anh càng tỏa sáng
Anh nói:
- Thiến Thiến, sinh nhật vui vẻ! Mau ước đi!
Cô nhìn anh rồi nhắm mặt lại, trong lòng thầm nguyện cầu
Sau khi thổi tắt ngọn nến, anh cười hỏi cô:
- Thiến Thiến, ước gì nói cho anh được không?
Cô ngẩng đầu nhìn anh, rất thành thật nói:
- Em ước sau này có thể lấy anh
…
Lời cô nói anh Kiều Tranh nhất định không nhớ rõ rồi, cho dù nhớ cũng chỉ coi như trò đùa của trẻ con, không để trong lòng đi!
Chu Thiến khẽ thở dài
- Nghe nói người gây họa rất có tiền. Anh đột nhiên nói
Lời Kiều Tranh cắt ngang suy nghĩ của cô, anh tiếp tục nói:
- Xã hội bây giờ chỉ cần có tiền thì làm gì cũng được
Anh hừ nhẹ một tiếng, trong giọng nói tràn ngập sự khinh thường. Chu Thiến nói:
- Em chính là người gây họa! Chu Thiến bị em đâm
Trong lòng cô có sự tức giận, cô rất muốn biết, nếu anh biết người gây họa là ý trung nhân của mình thì anh sẽ có phản ứng gì?
Nhưng lời vừa nói ra cô lại hơi hối hận,giờ cô như kẻ đang ghen ghét vậy mà cô có tư cách gì để ghen tỵ? Từ đầuđến cuối đều là cô đơn phương, hơn nữa anh vẫn đối xử tốt với cô như vậy sao lại làm anh không vui.
Quả nhiên, Kiều Tranh nghe xong câu này, vẻ mặt khiếp sợ, anh đột nhiên dừng xe “két” lại
- Em nói gì?
Anh quay người nhìn cô, trong mắt đầy sự khó tin
Trong quán cà phê u nhã, âm nhạc dudương, không khí tràn ngập mùi hương cà phê. Bên cửa sổ thủy tinh sángngời, Kiều Tranh và Chu Thiến ngồi đối diện.
- Trước kia em không uống rượu, sao lại để đến say rượu lái xe
- Chuyện hôm đó thế nào em đã không nhớ rõ. Sau tai nạn, em mất trí nhớ
Chu Thiến cúi đầu, cô chưa từng nói dối trước mặt anh, cô sợ anh nhìn thấy sự kích động trong mắt mình
- Mất trí nhớ? Kiều Tranh kinh ngạc.
Chu Thiến cười khổ:
- Nhiều chuyện đều mơ mơ hồ hồ, giống phim truyền hình đúng không?
- Nhưng em còn nhớ anh, đừng lừa anh, Thiệu Lâm, anh biết em còn nhớ anh
Giọng nói nhẹ nhàng mang theo sức hút mêhoặc khiến tim Thiệu Lâm gợn sóng. Cô không nhịn được ngẩng đầu nhìnanh, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ thủy tinh chiếu vào đôi mắt anh, phản xạ ra ánh sáng trong suốt, đáy mắt là tình cảm chất chứa.
Dù biết không phải nhìn mình nhưng tim cô vẫn đập loạn
- Em không nhớ rõ trước kia chúng ta có chuyện gì, chỉ là cảm thấy anh rất quen
Cô cúi đầu, chậm rãi quấy cà phê.
- Không nhớ rõ sao?
Kiều Tranh thầm thở dài. Trong lòng mất mát
- Em cũng không nhớ quán cà phê này sao?
Chu Thiến mờ mịt nhìn anh, nhẹ nhàng lắc đầu.
Kiều Tranh nhìn cô, đôi mắt trong sángnhư có vẻ buồn bã. Bảy năm trước, khi mới quen, đôi mắt xinh đẹp của côđầy sự linh động, trí tuệ. Cô hẹn anh dến quán cà phê này, cũng ngồiđúng bàn này. Ánh mặt trời khiến cô như chìm trong lớp hào quang. Côcười với anh thật ngọt ngào, như hoa bách hợp, sau đó nói với anh:
- Kiều Tranh, em rất thích anh, anh cũng thích em có được không?
Một khắc đó, tim anh nhảy lên.
Mà tất cả, cô không hề nhớ sao?
- Quên cũng tốt, quên cũng tốt!
Anh thì thào, nhớ rõ thì cũng được gì? Cô đã buông tay anh rồi…
11:03 SA 27/05/2017
Làm dâu nhà giàu - blog truyện dài - chương 1
Chương 33: Gặp lại Kiều Tranh 2webtretho
Đứng trước cửa là khuôn mặt tiều tụy của cha, phía sau là khuôn mặt kinh ngạc của Kiều Tranh!
Cha gầy đi rất nhiều, tóc cũng bạc đi.Chu Thiến nhìn ông, trong lòng vô cùng áy náy. Cha nhất định rất đaulòng! Rõ ràng ở ngay trước mặt ông nhưng lại không thể nhận thức ông,Tống Thiệu Lâm, cô nhẫn tâm vậy sao?
Chu Minh Xa nghi hoặc nhìn Chu Thiến đang khóc, chần chừ hỏi:
- Tiểu thư, cô là ai? Cô biết con gái tôi sao?
Chu Thiến kinh ngạc, chẳng lẽ cha khôngbiết người gây tai nạn? Nghĩ lại, cũng hiểu ngay được. Từ sau khi tỉnhdậy cô chưa từng lộ diện, Triệu gia lại phong tỏa tin tức, vấn đề bồithường cũng do luật sư làm nên cha cô không nhận ra cô cũng không lạ.
Một khi đã như vậy, cũng không nên phá hư không khí. Lâu như vậy mới gặp lại cha, cô cũng không muốn vừa gặp đãbị ông chửi mắng. Chu Thiến lau nước mắt nói:
- Cháu là bạn của Chu Thiến… chú…
Chữ “cha” thiếu chút nữa thốt ra.
Mũi Chu Minh Xa cay cay, nức nở nói:
- Cảm ơn cháu đến thăm nó, nhưng mà, Thiến Thiến cũng không biết…
Ông quay đi lau nước mắt. Chu Thiến thấy cha khổ sở như vậy thì tim như dao cắt. Cô đi tới, cầm tay cha:
- Chú đừng đau lòng, Thiến Thiến nhất định sẽ tỉnh lại.
Kiều Tranh nhìn cô đầy ý vị rồi cũng an ủi Chu Minh Xa:
- Chú Chu, chú đừng buồn phiềnquá, Thiến Thiến rất hiếu thảo, nhất định không nỡ để chú đau lòng, nênem ấy nhất định sẽ tỉnh lại.
Chu Minh Xa khổ sở nói không nên lời, chỉ liên tục gật đầu. Sau đó ông đi đến bên giường bệnh, bắt đầu rửa mặtcho “Chu Thiến”. Ông nhẹ nhàng lau trán cô, hai má, khóe mắt, động tácvô cùng nhẹ nhàng, đầy từ ái
- Các cháu nhìn xem, gầy đến da bọc xương…
Ông không nhịn được lại khóc:
- Tôi cũng không cho hộ lý lau rửa cho nó, hô lý chân tay thô lậu, giờ Thiến Thiến mỏng manh như vậy…
Nước mắt Chu Thiến lại rơi, cô lén quayđi lau nước mắt lại bắt gặp ánh mắt Kiều Tranh. Ánh mắt ấy có chút nghihoặc lại cũng có sự thân thiết vô cùng
Chu Thiến quay đi, trong lòng vô cùngchua xót. Trong lòng cô khẽ nói: “Tống Thiệu Lâm, nhìn thấy không, anhKiều Tranh đến đây, anh ấy… vẫn quan tâm cô như vậy, cô bỏ được anh ấysao? Mau tỉnh lại nhìn anh ấy đi!
Bên kia, Chu Minh Xa vẫn đang nói:
- Từ nhỏ Thiến Thiến đã là đứatrẻ hiếu thuận, là chú không có khả năng làm người cha tốt, không cho nó được sống thoải mái. Học trung học đã phải ra ngoài làm thêm, kiếm được tiền đều đưa cho chú mà chú không thể cho nó đi học đại học… Đứa nhỏnày chưa từng yêu cầu cái gì, sinh nhật ngay cả bánh sinh nhật cũng chưa từng được ăn… Làm chú rất đau lòng… Đứa trẻ ngoan như vậy mà giờ lạithành thế này, mà người làm cha lại chẳng thể giúp nó trị người gây họa…
Ông ngồi xuống, nước mắt tuôn rơi.
Chu Thiến vội bước đến, ngồi xổm bên cạnh ông, cầm tay ông, chân thành nói:
- Chú ơi, chú đừng bao giờ nghĩnhư vậy, Thiến Thiến nhất định hiểu sự khó xử của chú. Tiền thuốc mencho cô ấy nhất định không ít, cô ấy nhất định biết chú làm vậy là bị bất đắc dĩ!
Chu Minh Xa như được an ủi, vươn tay vỗ vỗ lưng cô, gật gật đầu.
Chu Thiến nhân cơ hội hỏi:
- Bác sĩ nói như thế nào, cơ hội tỉnh lại nhiều không ạ?
Chu Minh Xa trả lời:
- Thật ra vết thương của ThiếnThiến đều tốt, theo đạo lý hắn là đã tỉnh. Sở dĩ còn chưa tỉnh, bác sĩnói có thể là do đầu óc bị chấn thương. Nhưng cứ bất tỉnh như vậy rấtnguy hiểm, cơ thể sẽ suy yếu, cơ bắp sẽ teo lại, lúc nào cũng có thể gây nguy hiểm đến tính mạng!
Chu Thiến nghe xong lời ông nói, cảm thấy cả người như bị dội gáo nước lạnh, rét thấu xương.
11:01 SA 27/05/2017
Làm dâu nhà giàu - blog truyện dài - chương 1
Chương 32: Gặp lại Kiều Tranh 1

webtretho
Không lâu sau, Văn Phương đẩy cửa đi vàođã thấy Triệu Hi Thành đang ngồi sau bàn làm việc, cười như có như không nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng. Cô ta thoáng ngẩn ngơ nhưng chưa đến mộtgiây đã lại bình thường, vẻ mặt dịu dàng, giọng nói đáng yêu:
- Hi Thành, hôm nay sao đến sớm vậy
Cô ta vừa nói vừa đóng cửa. Sau đó nhẹlắc eo, lả lướt đi tới. Hôm nay cô ta mặc một bộ váy màu đen bó sátkhiến dáng người càng gợi cảm, vô cùng dụ hoặc.
Cô ta đi đến bên cạnh Triệu Hi Thành, ngồi trên đùi anh, tay ôm cổ anh, cười kiều mỵ, sóng mắt lưu chuyển, vô cùng quyến rũ.
- Có biết em nhớ anh lắm không! Giọng nói mềm mại khiến người ta miên man bất định.
Không thể không nói, Văn Phương là caothủ dụ dỗ đàn ông, lơ đãng thôi cũng có thể khơi mào dục vọng nguyên thủ của đàn ông. Đây cũng là nguyên nhân cô ta có thể ở lại bên cạnh anhthời gian dài như vậy. Nhưng mà, giờ xem ra, quả thật thời gian cô ta đã ở bên cạnh anh quá dài.
Mặt Triệu Hi Thành lạnh xuống, nhẹ đẩy cô ta ra, cô ta đành phải rời xa ra. Anh lạnh lùng nói:
- Đây là văn phòng, chú ý đến ngôn hành của cô đi! Còn nữa, về sau phải gọi tôi là Tổng giám đốc
Mặt Văn Phương cứng đờ nhưng lập tức cười quyến rũ. Cô dựa lưng lên bàn làm việc, mông tròn lẳn khẽ nhếch lên,ngực như ẩn như hiện. Trước kia thấy tư thế này của cô ta, anh sẽ đứngdậy ôm cô ta vào lòng…
Cô ta cười mềm mại, đáng yêu vô cùng:
- Chẳng phải giờ còn chưa đến giờ làm việc sao?
Nhưng Triệu Hi Thành lại làm như khôngthấy, thờ ơ, ánh mắt nhìn cô ta càng lạnh lùng. Trong lòng Văn Phươngkhông khỏi lạnh run, lúc này mới ngượng ngùng đứng dậy, vẫn vớt vát:
- Chắc anh còn chưa ăn sáng! Em đi mua cho anh!
Triệu Hi Thành cười lạnh:
- Bữa sáng của cô vẫn là người khác đi mua cho cô, sao tôi lại không biết xấu hổ mà phiền đến cô được!
Sắc mặt Văn Phương tái lại. Cô ta quanh co:
- Vừa rồi em quên… vừa khéo Tiểu Lợi phải xuống dưới, em bảo cô ấy tiện đường mua…
Triệu Hi Thành hừ lạnh một tiếng, nghĩcũng chỉ là lòng hư vinh của đàn bà phát tác, nghĩ bay lên được cành cao thì không nhịn được mà tác oai tác quái, hận không thể để cho cả thếgiới biết mình lợi hại cỡ nào. Lại nói tiếp, nếu không phải cô ta khôngbiết thu liễm trước mặt Thiệu Lâm thì Thiệu Lâm mất trí nhớ rồi sao cònbiết chuyện của bọn họ!
Nghĩ vậy anh liền bốc hỏa!
Loại đàn bà này cứ giữ ở bên người, sớm hay muộn cũng thành chuyện xấu!
Lập tức, anh bình thản, nhẹ vung tay với cô ta rồi nói:
- Giờ cô đi ra ngoài đi.
Văn Phương còn định nói gì đó, trong lòng cô ta rất bất an, luôn cảm thấy không ổn nhưng thoáng nhìn sắc mặt âmtrầm của anh thì biết lúc này không thể lại trêu chọc anh được. Dù không tình nguyện cũng phải ra ngoài.
Cô ta vừa bước ra, Triệu Hi Thành đã gọi điện cho phòng quản lý nhân sự…
*******
Chu Thiến chờ Triệu Hi Thành đi vốn định ngủ tiếp một chút nhưng vừa nằm xuống, suy nghĩ lại ùa đến, đầu óc hỗn loạn vô cùng.
Cô dứt khoát ngồi dậy, thay quần áo. Độtnhiên cô rất muốn đến bệnh viện nhìn xem, cô muốn xem xem vì sao mãi đến giờ “cô” còn chưa tỉnh lại?
Đi xuống tầng, đại sảnh đang có người hầu quét dọn, không thấy Triệu phu nhân và Hi Tuấn, hẳn là chưa ngủ dậy.
Chu Thiến không gọi lái xe. Cô không muốn người nhà họ Triệu biết mình đến bệnh viện. Cô ra khỏi biệt thự, khunày rất khó gọi taxi, cô phải đi bộ một đoạn mới có xe.
Đến bệnh viện đã gần 9h
Chu Thiến tìm được phòng bệnh, nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào.
Trong phòng bệnh ánh sáng u ám, không khí yên tĩnh. Thân thể của cô nằm cô độc ở giường bệnh. Trên tay cắm dâytruyền, người cũng bớt đi khá nhiều máy móc.
Cô nhẹ nhàng đi tới
“Chu Thiến” nằm trên giường bệnh, ánh mắt nhắm chặt, sắc mặt vô cùng tái nhợt, hai má hóp vào, nhìn qua khôngchút tức giận, vui mừng, nếu không phải máy móc vẫn chạy bên cạnh thìthật sự cô đã nghĩ nằm ở đây là một người chết.
Chu Thiến ngồi xuống bên cạnh, sắc mặtcũng không tốt đi đâu được. Ngày nào cô cũng bảo dưỡng tốt cho thân thểTống Thiệu Lâm mà thân thể mình lại thành ra thế này, vừa tức giận lạivừa khổ sở.
- Vì sao cô còn không tỉnh lại? Cô còn định tránh tới bao giờ? Cô khẽ nói.
Giọng nói phiêu đãng trong không gian tạo thành cảm giác quỷ dị.
- Cô hại tôi thành ra thế này lại còn muốn trốn tránh trách nhiệm sao? Cô mau tỉnh lại trả thân xác lại cho tôi!
Chu Thiến nhìn cô nhưng cô lại như con rối gỗ cũ kĩ, không có chút phản ứng.
- Anh Kiều Tranh đã quay về, côkhông muốn gặp anh ấy sao? Thì ra chúng ta lại có duyên như vậy, lạicùng đi thích một người…
Cô vươn tay nắm tay “Chu Thiến”. Tay côvô cùng gầy yếu, quả thật là da bọc xương, làn da tái nhợt, xanh mướt,gân xanh, mạch máu nổi đầy.
Tay Chu Thiến khẽ run. Cô buồn bã, nước mắt tràn mi:
- Xin cô mau tỉnh lại đi, tôi khó khăn lắm mới gặp lại anh ấy, tôi không muốn dùng thân phận của cô đểđối mặt với anh ấy. Cô có biết tôi chờ anh ấy bao lâu rồi không. Nhưnggiờ anh ấy ngay trước mặt, nhưng mắt anh ấy nhìn không phải là tôi… Côđừng ích kỉ như vậy, đừng trốn tránh nữa. Cô tình lại đi, cho tôi cơ hội cạnh tranh công bằng…
Cô ôm mặt, nước mắt chảy dài qua kẽ tay. Nỗi buồn từ khi gặp lại Kiều Tranh úc kết, một khắc này như vỡ òa.
Đúng lúc này, cửa mở ra.
Chu Thiến theo phản xạ ngẩng đầu nhìn ra, nước mắt vẫn đọng trên khóe mi. Thấy người đến, cô kinh hoảng đứng dậy.
10:54 SA 27/05/2017
Làm dâu nhà giàu - blog truyện dài - chương 1
Chương 31: Điều Văn Phương đi 1webtretho
Văn phòng của Triệu Hi Thành ở tầng cao nhất.
Khi tới nơi, cả tầng vẫn yên lặng. Cũng đúng, giờ còn chưa đến 8h, là anh đến sớm.
Anh đi vào văn phòng, đóng cửa lại.
Văn phòng của tổng giám đốc đương nhiênlà vô cùng rộng rãi, ở giữa là bàn ghế sô pha, bên cạnh cửa kính là bànlàm việc lớn, bên cạnh còn có một quầy bar với đủ loại rượu thượng hạng.
Triệu Hi Thành đi đến trước quầy bar, rót một ly rượu vang, sau đó mang ly rượu đến trước cửa sổ quan sát. Toànbộ thành phố đều trong mắt anh. Anh rất thích cảm giác cao cao tạithượng này, mọi thứ đều nắm trong tay.
Lúc này, ánh nắng buổi sớm nhuộm lênkhung cảnh một tầng ánh sáng vàng, con đường chật chội, chỗ nào cũng lànhững chiếc ô tô như những bao diêm, còn cả đám người màu đen nhấp nhô.
Dần dần, ngoài văn phòng cũng bắt đầuđông đủ, nhóm thư kí của anh bắt đầu chuẩn bị công tác. Anh có bốn thưkí, nghe giọng thì chỉ có ba người, tiếng các cô líu ríu nói chuyệnphiếm tựa như tiếng ếch kêu, anh không thể nghe rõ
- Này, hôm nay các cậu có đọc báo buổi sớm không?
- Có chứ có chứ. Một người hưng phấn đáp: – Ảnh chụp hai đại mỹ nam bắt tay chiếm toàn bộ trang báo!
Bọn họ đang nói ai vậy?
- Ai! Người còn lại than nhẹ: –Thật không ngờ, trên thương trường còn có người đàn ông đẹp trai có thểso sánh với tổng giám đốc của chúng ta…
Có thể tưởng tưởng lúc này mắt nàng nhất định đang long lanh long lanh
- Càng quý đó là chưa kết hôn!
- Nghe nói là kim quy biển (rùavàng nhưng ở nước ngoài), vốn làm việc ở công ty đầu tư bên Mỹ, lần nàyđược bổ nhiệm đến làm giám đốc công ty ở khu vực Châu Á! Thật quá ảo,chính là bạch mã vương tử đó
Thì ra đang nhắc đến tiểu tử Kiều Tranh kia, hừ, tiểu tử đó tốt như các cô bình luận sao? Thật đúng là mắt mọcđằng sau, không có kiến thức, mất mặt anh quá! Đọc thêm tại
blog truyện dài

- Nhưng dù thế nào cũng chỉ là người làm công, thủy chung cũng còn kém vương tử một chút, không đủ cao quý!
Lời này coi như có trình độ, có kiến giải, tháng sau tăng lương cho cô này.
- Anh hùng không bàn đến xuấtthân, anh ấy không xuất thân cao quý nhưng có bao nhiêu người cũng gâydựng sự nghiệp từ bàn tay trắng? Trái lại, còn hơn đám công tử tự cho là cao quý, ai cũng chỉ biết ăn chơi trác táng!
- Cậu đừng vì công tử nhà họ Lýmà vơ đũa cả nắm. Ai nói công tử nhà giàu thì sẽ phải ăn chơi tráchtáng. Nhìn tổng giám đốc của chúng ta kìa. Nhưng trên thương trường cũng đủ thủ đoạn. Còn cả ánh mắt anh ấy nữa, rất uy nghiêm
Triệu Hi Thành nghe được thì liên tục gật đầu, đúng là nên để Tống Thiệu Lâm đến nghe mấy lời này
- Này, Tiểu Lợi! Tổng giám đốckhông ở đây, có cần vuốt đuôi ngựa (nịnh nọt) như vậy không? Tổng giámđốc đúng là có năng lực, quyết đoán nhưng cũng quá lăng nhăng, còn cảchuyện anh ta và Văn Phương…
- Ây dà, ây dà, đừng nói nữa, chị Phương đến kìa!
Lúc này nghe được tiếng giày cao gót vang lên, phụ trợ cho giọng nói sắc bén của Văn Phương:
- Còn tán gẫu cái gì, tống giám đốc cũng sắp đến, mau chuẩn bị đi!
Thật kì quái, trước kia chưa bao giờ cảmgiác giọng của cô sắc bén như vậy? Trước mặt anh cô ta luôn luôn dịudàng đáng yêu. Thì ra giọng nói cũng có thể có mặt nạ!
Văn Phương lại tiếp:
- Tiểu Lợi à, cô đi mua đồ ăn sáng đến đây cho tôi
Tiểu Lợi:
- Ngại quá chị Phương, em còn phải dọn văn phòng cho tổng giám đốc
Văn Phương nói:
- Văn phòng tổng giám đốc không cần cô dọn, tôi chuẩn bị là được, cô mau đi đi
Tiểu Lợi bất mãn “A” một tiếng.
Sau đó, tiếng giày cao gót của Văn Phương lại vang lên rồi biến mất ở toilet bên kia. Tiểu Lợi thấy cô ta đi rồi thì khẽ mắng:
- Sao lần nào cũng bắt người khác mua đồ ăn sáng cho cô ta. Cô ta không tiện đường mua đi lên được à!
- Như vậy mới có thể bộc lộ được địa vị, sự tự phụ của cô ta đó
- Cái gì chứ? Chẳng lẽ thật sự nghĩ mình là bà chủ!
- Mình khuyên cậu đi nhanh đi!Cậu khiến cô ta không vui, chỉ cần cô ta thủ thỉ bên gối với tổng giámđốc thì sẽ bất lợi cho cậu đó!
Tiểu Lợi vừa nghe vậy thì nóng nảy, đâylà chuyện nghiêm trọng đó, công việc này có tiền đồ, tương lai còn phảidựa vào nó mà câu rùa vàng, không thể bỏ lớn lấy bé được:
- Mình đi đây.
10:53 SA 27/05/2017
Làm dâu nhà giàu - blog truyện dài - chương 1
Chương 40: Siêu sao Tuấn Hi 3webtretho
Trong quán bar vô cùng yên tĩnh.
Đột nhiên, sân khấu có một chùm sáng tráng chiếu lên bóng người tuấn nhã khiến đám đông vốn yên tĩnh lại sôi trào!
- Tuấn Hi…
- Là Tuấn Hi!
- Tuấn Hi… em yêu anh
Nhất thời, fan nữ la hét chói tai
Mà Chu Thiến ngây ngốc nhìn người trên sân khấu, dụi mắt mấy lần vẫn không thể tin vào mắt mình
Trên sân khấu là thanh niên tuấn nhã mặc áo trắng, thiết kế bó sát lộ rõ cơ bắp, cúc áo ngực hơi mở lộ ra da dẻ trắng nõn. Quần jean xanh đậm khiến đôi chân dài lộ rõ. Trang phục đơn giản nhưng vô cùng gợi cảm.
Anh chậm rãi ngẩng đầu lên, tóc dài như mực thả trên vai (móa ơi, vẫn còn thời trang tóc kiểu F4 đó hả) khiến da dẻ càng trắng nõn, mắtphượng dài hơi nhíu, ánh mắt rất có thần.
Đây… đây chẳng phải là em chồng cô, Triệu Hi Tuấn sao?
Ngón tay Chu Thiến chỉ lên sân khấu run run, đường đường là nhị côngtử của Triệu gia sao lại chạy đến quán bar đến ca hát? Chu Thiến kinhngạc há hốc mồm.
Lúc này, Triệu Hi Tuấn nhìn xuống dười cười nhẹ, mắt phượng congcong, đôi mắt vốn tinh thuần lại có cảm giác rất đẹp, đôi mắt lưu chuyển mang theo sự quyến rũ, thành công cướp lấy trái tim của các thiếu nữ.Tiếng thét chói tai lại vang lên.
Triệu Hi Tuấn vươn tay, ý bảo mọi người yên lặng, động tác đó vô cùng thoải mái tao nhã, tiêu sái thong dong. Fan girl nghe lời, lập tức antĩnh lại
Anh cầm lấy mic trước mặt nói:
- Buổi tối vui vẻ! Giọng nói qua mic có sức hút đặc biệt.
Fan nữ hưởng ứng:
- Buổi tối vui vẻ! Tuấn Hi!
Triệu Hi Tuấn lại cười khẽ, người như chiếu ra hào quang muôn trượng:
- Cảm ơn mọi người ủng hộ, hi vọng mọi người cùng tôi trải qua đêm phấn khích này
Tiếng nhạc lại vang lên, tiết tấu điên cuồng châm ngòi cảm xúc, ánhmắt ai nấy như si như say nhìn về dáng người với hào quang chói lọi kia.
Triệu Hi Tuấn nhanh chóng hòa mình theo âm nhạc mà nhảy múa, mỗi động tác đều hoàn mỹ, đều gợi cảm (Tác giả này viết miêu tả đàn ông lúc nàocũng rất khoa trương)
Fan girl nhiệt tình hò hét
Đây là một ca khúc tiết tấu nhanh, Triệu Hi Tuấn vừa hát vừa nhảy,giọng hát có nội lực, mạnh mẽ, vũ đạo dứt khoát, tóc dài bay bay, vàigiọt mồ hôi lấm tấm lại càng thêm gợi cảm.
Chu Thiến kinh ngạc nhìn con người vừa quen vừa lạ kia, Triệu Hi Tuấn này không ôn nhu như nước giống như Triệu Hi Tuấn cô từng biết. Tuấn Hi trên sân khấu đầy sức sống và cuốn hút giống như một nguồn sáng với ánh hào quang chói sáng.
Lúc này, trong lòng Chu Thiến đột nhiên xúc động, vì Triệu Hi Tuấn đang hết sức mình sống với tuổi thanh xuân.
Bên cạnh, Lâm Tiểu Mạt hét khàn cả giọng, chuẩn bị ngồi xuống uốngngụm rượu cho đỡ khô (Má ơi) thoáng nhìn thấy cô đang ngây người thì đắc ý nói:
- Thế nào, mình nói không sai chứ, Tuấn Hi đẹp trai chứ! Tuấn Hi hát hay không! Nếu anh ấy mà làm ngôi sao nhất định sẽ nổi tiếngkhắp Trung Quốc, không đúng, có khi nổi tiếng khắp Châu Á, cho mấy thiên vương gì gì đó xếp xó.
Vẻ mặt Tiểu Mạt kích động, mắt lấp lánh
Lúc này Chu Thiến lại cảm thấy cô không hề nói quá, cô nhìn con người trên sân khấu kia, gật đầu.
Cô đột nhiên có cơn xúc động, cô gọi bồi bàn, thì thầm đôi câu, chỉ chốc lát sau, bồi bàn đưa đến một bó hoa tươi.
09:34 SA 27/05/2017
Làm dâu nhà giàu - blog truyện dài - chương 1
Chương 39: Siêu sao Tuấn Hi 2webtretho
Trong quán bar ánh sáng hôn ám, âm nhạc đinh tai nhức óc. Đèn bảy màu nhấp nháy, có những cô gái sexy múa cột ở trên.
Theo thời gian trôi qua, người đến càngnhiều, chỗ nào cũng kín người. Mọi người uống rượu nói chuyện phiếm, nói bé cười to. Ánh mắt đều cố ý nhìn về phía vũ đài trước mặt
Chu Thiến uống một ly cooktail rực rỡ rồi hỏi Tiểu Mạt:
- Mỹ nam cậu nói bao giờ thì xuất hiện?
Tiểu Mạt vừa nghe nhạc vừa rung đùi đắc ý, nói:
- Còn sớm, Tuấn Hi là át chủ bài. Trước sẽ có vài tiết mục, tuy rằng không phấn kích bằng Tuấn Hi nhưngcũng không tệ lắm!
- Át chủ bài!
Chu Thiến đứng lên:
- Thế chẳng phải là đã khuya sao, hay là mình về trước, cậu ở lại xem
Tuy rằng cô luôn miệng nói mình không bán cho Triệu Hi Thành, không phải sợ nhưng vừa nhớ đến ánh mắt âm ngoankia của anh thì trong lòng vẫn hoảng…
Tiểu Mạt lại giả vờ đáng thương:
- Ở lại cùng mình chút đi, không phải còn sớm sao? Ngồi một chút thôi
- Mình chỉ ngồi một chút thôi rồi đi đấy nhé!
Tiểu Mạt nhìn cô cười, thì thầm vào tai cô:
- Cậu đúng là sợ chồng
Chu Thiến vừa nghe thì như bị dẫm phải đuôi mà nhảy dựng lên:
- Ai thèm sợ anh ta, còn nữa, anh ta không phải chồng mình! Mình chỉ là, chỉ là…
Chu Thiến nhất thời không tìm được lí do tốt, đứng đó mặt lúc hồng lúc trắng. Tiểu Mạt cười lớn nói:
- Coi như xong, ở trước mặt mình giả vờ cái gì. Sợ thì nói là sợ, loại người biến thái như thế không sợ mới là lạ!
Chu Thiến phì cười, càng cười càng vui, cười đến không thở được:
- Đúng, loại người biến thái như thế không sợ mới là lạ!
Cười rồi, cảm thấy sự phiền muộn tiêu tan đi không ít.
Tiểu Mạt nhìn cô, ánh mắt to tròn dưới ánh đèn hôn ám đầy dịu dàng:
- Tâm tình tốt hơn rồi chứ, cả ngày buồn bã, chẳng giống cậu chút nào
Lòng Chu Thiến như có dòng nước ấm chảyqua. Cô bỗng nhiên hiểu Tiểu Mạt kiên trì muốn cô đến đơn giản là muốncho cô vui vẻ. Cô tiến lên, ôm Tiểu Mạt, khẽ thì thầm:
- Cảm ơn cậu, Tiểu Mạt, may mà có cậu
Tiểu Mạt khẽ vỗ lưng cô, lo lắng nói:
- Này… Thiến Thiến, cậu mau thả mình ra, để người ta nhìn được lại tưởng là les
Khóe miệng Chu Thiến giật giật, sự cảm động biến mất trong nháy mắt
Qua mấy chén rượu, không khí trong quánbar càng lúc càng nóng. Tiết tấu nhạc như đánh vào lòng người, khiếnngười ta có cảm giác điên cuồng. Hơn nữa, cô gái múa cột biểu diễn những động tác nóng bỏng, đám người nhảy nhót điên cuồng, hò hét chói tai.Tất cả những điều này khiến cảm xúc Chu Thiến dâng cao. Cô cũng nhảytheo mọi người, hò hét theo. Tạm thời quên đi mọi phiền não, cũng vứtchuyện về nhà ra sau gáy…
Ngay lúc không khí trong quán đến caotrào, nhạc đột nhiên dừng lại, đèn bẩy màu cũng tắt, mọi thứ trở nên hôn ám, ai nấy đều yên lặng, không hẹn mà nhìn về phía sân khấu nhỏ ở giữa, trong mắt là sự chờ mong và cuồng nhiệt.
Tiểu Mạt đột nhiên nắm chặt tay Chu Thiến, mở to mắt nhìn sân khấu, vẻ mặt si mê, lẩm bẩm nói:
- Đến rồi, đến rồi, là Tuấn Hi đến!
09:33 SA 27/05/2017
Làm dâu nhà giàu - blog truyện dài - chương 1
Chương 38: Siêu sao Tuấn Hi 1webtretho
Sau khi tan tầm, Triệu Hi Thành bỏ qua mấy buổi xã giao, đi thẳng về nhà
Chuyện xã giao đó không thiếu giai nhân,rượu ngon, trước kia anh sẽ không từ chối nhưng hôm nay anh không có tâm tình. Anh chỉ muốn về nhà, dường như nơi đó có bảo vật quý báu hấp dẫnanh.
Trên đường về nhà, anh nghĩ, nếu cô biếtanh và Văn Phương đã cắt đứt thì sẽ thế nào? Hẳn là… sẽ rất vui… Cô để ý chuyện đó như vậy. Nay anh nguyện ý quay đầu, cô hẳn là vừa lòng!
Anh mỉm cười, sau đó mở nhạc lớn, thậm chí còn hát theo nhạc
Về nhà, anh vẫn còn rên theo lời bài hát nhưng không thấy vợ ra đón. Anh nhíu mày hỏi người hầu:
- Phu nhân đâu?
Người hầu thấy sắc mặt anh thì hơi nao núng, nhỏ giọng đáp:
- Từ sáng phu nhân đã đi ra ngoài, vẫn chưa về
Mặt Triệu Hi Thành nhất thời bị mây đen che kín.
Thật ra, Chu Thiến không phải cố ý về muộn, chỉ vì Tiểu Mạt kéo cô đi chơi:
- Đi đi, Thiến Thiến, cậu nhấtđịnh sẽ thấy không uống phí. Tuấn Hi thực sự rất đẹp, giọng hát của anhấy thật sự rất mê người, cậu nhất định cũng sẽ thích anh ấy.
Vẻ mặt Chu Thiến đen lại:
- Đừng có bô lô ba la trên đường như vậy, khó coi lắm đó.
- Đi thôi Thiến Thiến, cậu xem, khó khăn lắm chúng mình mới gặp nhau, cậu đừng vội về
Cô kéo tay Chu Thiến lắc lắc, vẻ mặt như cún con đang vẫy đuôi chờ mong. Chu Thiến dở khóc dở cười:
- Nhà này quy củ rất nghiêm, về muộn quá không tốt!
Hơn nữa, cô không dám tưởng tượng phản ứng của Triệu Hi Thành, thêm chuyện không bằng bớt chuyện.
Tiểu Mạt bĩu môi không vui
Chu Thiến mềm lòng, đây chính là bạn thân nhất của cô, cô ấy có hứng như vậy, về phần Triệu Hi Thành… kệ anh ta,sao phải xoắn, cô có phải là bị bán cho anh ta làm nô lệ đâu!
Chu Thiến cười:
- Thật sự rất đẹp trai?
Mắt Tiểu Mạt sáng bừng:
- Thật đấy, thật đây! Đẹp traibậc nhất luôn! Từ khi Tuấn Hi đến hát ở quán bar đó, quán bar đó thànhquán bar đông khách nhất, ngày nào cũng tấp nập. Mình cùng đồng nghiệpđến đó một lần, ngồi ở góc khuất, nhìn không rõ. Chỗ đó rất đắt! Nhưnghôm nay có đại gia cậu ở đây, chúng ta nhất định phải ngồi chỗ VIP
Khuôn mặt của cô vì quá hưng phấn mà đỏ bừng. Khóe miệng Chu Thiến giật giật, thì ra là thế… cô đến là để xì tiền…
Vì thế, hai người ăn bữa chiều đơn giảnrồi đến quán bar kia. Chu Thiến hoài nghi, có cần đến sớm thế không?Tiểu Mạt gật đầu như gà mổ thóc:
- Cần, cần chứ, đi trước chiếm chỗ!
Lúc này, Chu Thiến cũng trở nên vô cùngtò mò với “Tuấn Hi” kia, cảm giác này như siêu sao vậy! Nếu thực sự được hoan nghênh như vậy sao không có công ty quản lý nào tìm? Còn cần làmviệc trong bar
Chu Thiến liếc Tiểu Mạt một cái, nhất định là mắt người này có vấn đề!
Quán bar nằm ở nơi náo nhiệt nhất thànhphố, cực phồn hoa. Lúc này, mặt trời còn chưa hoàn toàn xuống núi màtrong quán đã chật ních người. Tiểu Mạt thở dài:
- Vẫn là đến muộn, trước đã có người cả rồi!
Chu Thiến thấy cô tiếc nuối thì gọi người phục vụ, đưa cho anh ta 500 tệ nói:
- Nếu anh có thể xếp cho chúng tôi ở phía trước thì số tiền này là của anh
Người phục vụ không chút do dự nhận tiền, chốc lát sau đã đưa hai người đến chiếc bàn phía trước nói:
- Nếu là bình thường thì khôngđược nhưng hôm nay hai người gặp may. Đây vốn là bàn của bạn tôi, giờnhường cho hai người
Tiểu Mạt cười:
- Là anh gặp may ấy chứ!
Phục vụ cũng cười:
- Đôi bên đều có lợi cả.
Phục vụ đi rồi, Tiểu Mạt nhìn Chu Thiến tặc lưỡi:
- Giờ thật khí phái! Người có tiền đúng là khác!
Chu Thiến nhún nhún vai, cười nói:
- Mình đâu có biết làm trò khí phái gì, cái này học theo TV thôi, không ngờ lại dùng được!
09:33 SA 27/05/2017
Làm dâu nhà giàu - blog truyện dài - chương 1
Chương 37: Điều Văn Phương đi 2webtretho
Cao ốc Triệu thị, tầng cao nhất, văn phòng Tổng giám đốc.
Triệu Hi Thành ngồi sau bàn làm việc rộng lớn. Ánh nắng chiều xuyên qua cửa sổ phủ lên người anh một lớp ánh sáng vàng nhạt.
Anh còn đang chăm chú phê duyệt hồ sơ, bên trong vô cùng tĩnh lặng, chỉ nghe tiếng kim đồng hồ trên bức tường trắng chạy.
Lúc này, cửa đột nhiên bị người bật mở, lạch cạch.
Triệu Hi Thành nhíu mày, là ai dám to gan lớn mật vào văn phòng anh mà không gõ cửa? Anh tức giận nhìn người đến
Vọt vào là Văn Phương thần sắc kinh hoàng, cô ta chạy tới trước bàn công tác thì dừng lại, hổn hển nói:
- Em nhận được thông báo của phòng nhân sự, bảo chuyển em đi khỏi phòng thư kí, là ý của anh, đúng không?
Triệu Hi Thành lạnh lùng nhìn cô ta một cái rồi lại cúi đầu, tiếp tục nhìn hồ sơ trong tay, chậm rãi nói:
- Không sai, là ý của tôi
Văn Phương khó tin nhìn anh:
- Vì sao Hi Thành? Vì sao anh đột nhiên làm như vậy! Em làm sai cái gì?
Vất vả lắm cô ta mới có được địa vị ngàyhôm nay, ngay cả một số giám đốc nhìn thấy cô cũng cung kính, đơn giảnvì mọi người đều biết cô ta là người được Tổng giám đốc sủng ái nhất.Giờ đột nhiên điều cô ta đi, lại còn đến một bộ phận nhỏ, làm viên chứcbình thường thì người ta sẽ nghĩ gì? Những kẻ từng ghen tỵ cô ta, từngbị cô ta chèn ép không biết sẽ cười nhạo cô ta thế nào!
Triệu Hi Thành chẳng buồn nhìn cô ta, thản nhiên nói:
- Lỗi lớn nhất của cô chính làkhông biết bản thân làm sai cái gi. Nhiều lời vô ích, không hài lòng thì có thể xin thôi việc, giờ đi ra ngoài được rồi.
Văn Phương quả thực không dám tin vào lỗ tai mình, trong mắt toát ra sự kinh hoàng. Cô đi lên trước, ôm lấy anh, dịu dàng nói:
- Hi Thành, đừng đối xử với em như vậy, nếu em làm sai chuyện gì, anh nói với em, em nhất định sẽ sửa!
Cô ta đầy kì vọng nhìn người đàn ông đẹptrai này. Quan hệ bọn họ chặt chẽ như vậy, dù cô ta có làm gì sai, chỉcần cô làm nũng có lẽ anh sẽ đổi ý.
Ai ngờ anh ra sức gạt cô ta ra, chán ghét nói:
- Văn Phương, chẳng lẽ cô cònkhông hiểu? Chúng ta hết rồi! Tôi sẽ chuyển một số tiền vào tài khoảncủa cô, nếu cô còn lằng nhằng không rõ thì người chịu thiệt chính là cô!
Văn Phương sợ hãi, sắc mặt tái nhợt, cô ta ôm lấy tay Triệu Hi Thành, lớn tiếng nói:
- Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, anhvì sao đột nhiên thay đổi? Trước đó chúng ta vẫn tốt mà, Hi Thành, emyêu anh, anh đừng đối xử với em như vậy…
Nói xong bắt đầu rơi lệ.
Triệu Hi Thành dùng sức gạt cô ta ra, côta lảo đảo ngã xuống đất. Lúc này tóc tai toán loạn, khuôn mặt trangđiểm nhòe nước mắt, vô cùng chật vật, đáng tiếc cô ta còn không tự biếtbản thân, vẫn giả bộ đáng yêu.
Triệu Hi Thành nhìn cô ta, trong mắt đầy sự khinh thường, hừ lạnh một tiếng, trào phúng:
- Văn Phương, giữ lại nước mắtcủa mình đi, giả vờ đáng thương cái gì? Lúc trước cô tới quyến rũ tôinên sớm nghĩ đến ngày hôm nay. Chẳng lẽ, cô cho rằng có thể ở lại bêntôi vĩnh viễn? Hay là…
Anh cười lạnh:
- Hay là cô còn có dã tâm khác?
Văn Phương nghe xong biến sắc, vội chạy tới bên cạnh, dựa vào đùi anh khóc:
- Không phải, không phải, emkhông có dã tâm gì cả. Em chỉ là quá yêu anh, Hi Thành, em không thểkhông có anh, anh đừng rời bỏ em, về sau em sẽ ngoan ngoãn, sẽ nghe lờianh, anh đừng bỏ em!
Triệu Hi Thành đứng lên, lùi về phía sau vài bước, cô ta ngã luôn xuống đất
Triệu Hi Thành đã mất kiên nhẫn, nhìn cô ta đầy âm ngoan, giọng nói lạnh như băng tuyết:
- Nói thật với cô, tôi chưa từngyêu cô, điều này chẳng phải cô rất hiểu sao? Hơn nữa, giờ tôi nói rõ cho cô, tôi đã chán ghét cô rồi, tôi không thích nhìn thấy cô trước mặt tôi nữa. Cô cũng kiếm chác được không ít từ tôi, cũng nên biết đủ! Cho nênnhân lúc tôi chưa nổi giận thì mau biến đi, nếu không, tính tôi cô cũngbiết rồi đấy…
Anh tới gần cô ta, cả người tản ra hơi thở lạnh băng.
Văn Phương liên tục lùi về sau, trong mắt đầy sợ hãi, môi không ngừng mấp máy. Cô đương nhiên biết anh là loạingười nào, trước có một ngôi sao nhỏ không cam lòng bị anh đá nên đembăng ghi hình chuyện ân ái của hai người ra uy hiếp anh, đòi số tiềnlớn. Cứ tưởng rằng anh sẽ vì hình tượng công ty mà khuất phục, ai ngờanh lại sai người tìm được máy quay đó, sau đó che mặt anh, đem tungđoạn clip lên mạng tung tin đạo diễn ngôi sao tằng tịu. Ngôi sao kia ăntrộm gà không được còn mất nắm gạo, thân bại danh liệt, từ đó biến khỏilàng giải trí, vô cùng khốn cùng.
Anh tâm địa ngoan độc, thủ đoạn âm độc, nếu chọc giận anh thì hậu quả không thể tưởng tượng.
Nhưng cô ta sao cam tâm? Cô ta không lừaanh, quả thật cô thật lòng yêu anh. Từ lần đầu tiên nhìn thấy anh cô đãyêu anh rồi. Tống Thiệu Lâm kia ngoài việc đầu thai tốt hơn cô thì cóđiểm nào so được với cô? Cô hao tổn tâm sức tới gần anh, trở thành người đàn bà của anh, thời gian anh ở trên giường cô tuyệt đối hơn Tống Thiệu Lâm nhiều. Cô ta vốn nghĩ có thể nắm bắt được tim anh, nghĩ chỉ cần cóngày có con là có thể đá văng Tống Thiệu Lâm đi.
Nhưng trong nháy mắt, giấc mộng cô ta cố gắng xây dựng sập đổ. Nhanh khiến cô ra trở tay không kịp!
Tất cả là thế nào? Đúng rồi, từ sau khiTống Thiệu Lâm mất trí nhớ, chuyện có vẻ bất đồng. Thần thái trong mắtcô ta đoạt lòng người như vậy, nhất định là cô ta đã mê hoặc Hi Thành,đúng nhất định là vậy! Cho nên Hi Thành mới về nhà lớn, mới không thểqua đêm ở nhà cô, đúng, nhất định là như vậy!
Cô ta ngồi đó, tóc dài che đi ánh mắt phẫn hận
Đều là cô sơ suất mới để Tống Thiệu Lâmnhân lúc chen chân nhưng cô sẽ không nhận thua. Cô không tin mình sẽthua Tống Thiệu Lâm. Từ nhỏ đến lớn, ngoài gia thế, Thiệu Lâm luôn thuakém cô. Bất kể là thành tích, xã giao hay năng lực, cô đều hơn Thiệu Lâm nhiều. Cô sẽ không thua Thiệu Lâm!
Cô ta không thể buông tha Triệu Hi Thànhbởi vì cô yêu anh cũng vì anh có thể cho cô những thứ cô ta muốn. Khôngcòn anh, rất nhanh cô sẽ bị đánh về nguyên hình, mọi người sẽ lại cườinhạo, khinh thường cô.
Không sai, anh cho cô nhà cửa, xe đẹpnhưng sao so được với những gì cô mất đi! Cô không cam lòng! Cô khôngcam lòng! Cô muốn mọi người đều tôn trọng cô, hâm mộ cô! Cô muốn cảmgiác cao cao tại thượng! Cô muốn Triệu Hi Thành! Cô muốn trở thành người phụ nữ tôn quý nhất bên cạnh anh.
Cô ta thất thể đứng lên, sắc mặt trắngbệch, trong mắt có sự điên cuồng. Triệu Hi Thành lạnh lùng nhìn cô, mãiđến khi cô ta đi ra ngoài mới làm như không có gì mà ngồi xuống bàn tiếp tục chăm chú làm việc
Khi ra khỏi cửa, Văn Phương quay đầu nhìn anh một cái, thấy anh không buồn nhìn cô thì lòng đau xót lại cùng điên cuồng. Một ngày nào đó, Hi Thành, một ngày nào đó anh sẽ lại là của cô.
Cô ta ra ngoài, đi về bàn làm việc, bắtđầu thu dọn đồ. Những đồng nghiệp bên cạnh nhìn cô khẽ thì thầm rồi cười lớn. Tay cô khẽ run, lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh, bên tai như nghe vô sốtiếng cười nhạo
- Mau đến xem, tiểu nha đầu nhà Tống Thiệu Lâm kìa!
- Đúng thế! Giả bộ cái gì, chẳng qua là người hầu của Tống Thiệu Lâm, nha đầu xách cặp cho Tống Thiệu Lâm.
- Ha ha! Chủ của mày ở bên kia, còn không đi theo hầu hạ!
- Ha ha! Chủ mày bị phạt đứng, có phải mày cũng có thể đi thay nó!
- Ha ha ha…
Thái dương Văn Phương toát mồ hôi lạnh.Cô lắc lắc đầu muốn đánh bay tiếng cười nhạo đó đi. Cô làm nhanh hơn,tay đột nhiên chạm phải một tờ báo. Liếc nhìn một cái rồi vội cầm lên,vẻ mặt vô cùng kích động.
Đây là báo buổi sáng, trên đó là bức ảnh hai mỹ nam bắt tay, trong đó, một là Triệu Hi Thành, người còn lại là
Kiều Tranh!
Kiều Tranh, người Tống Thiệu Lâm từng yêu đến chết đi sống lại!
Tuy rằng cô ta đã mất trí nhớ nhưng ai dám cam đoan cô ta sẽ không lại yêu Kiều Tranh?
Khóe miệng Văn Phương cười quỷ dị, một kế hoạch dần hình thành…
09:32 SA 27/05/2017
Làm dâu nhà giàu - blog truyện dài - chương 1
Chương 30: Sức quyến rũ không giảmwebtretho
Triệu Hi Thành hầm hầm đi ra khỏi phòngtắm, lập tức đi vào phòng thay đồ, chỉ nghe mấy tiếng loạt xoạt. Lúc trở ra đã thay âu phục màu xám, thắt cà vạt, tóc chải qua, người cũng sạchsẽ. Cả người thần thái sáng láng, càng thêm đẹp trai.
Chu Thiến nói:
- Anh mới khỏe lại đã đến công ty à? Bác sĩ nói anh cần nghỉ ngơi thêm!
Triệu Hi Thành hừ nhẹ một tiếng, cũngchẳng thèm nhìn cô một cái, đi thẳng ra ngoài. Chu Thiến bĩu môi nhưngcũng không tức giận. Ai bảo cô chỉnh anh thảm như vậy? Giờ chẳng qua bịthái độ thôi, thế là may lắm rồi.
Hơn nữa cũng phải nói lại, dựa vào tínhtình của anh sao không phản ứng gì? Cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị anhnổi cơn lôi đình nhưng không ngờ lại sóng êm biển lặng đến vậy
Tối hôm qua chẳng qua cô có hơi bị hoảng, suýt thì bị bóp chết nhưng lại thành ra để anh ta chịu khổ, ngược lạibản thân lại chẳng sao. Quả nhiên là người từ sao Hỏa đến, cô là ngườitrái Đất, hoàn toàn không hiểu được.
Triệu Hi Thành một đường đi như bay, tức giận vô cùng.
Người phụ nữ kia rốt cuộc nghĩ cái gì?Chỉ vì bên ngoài anh có một hai người đàn bà thì chống đối anh? Đây làđạo lý gì? Cha anh nhiều năm qua phụ nữ cũng hết người này đến ngườikhác, giờ cũng không dừng lại, mẹ chẳng phải cũng giả câm điếc, nhìnthấy cha vẫn phải tươi cười lấy lòng, thậm chí còn tận tâm hơn vì sợ tạo cơ hội cho kẻ khác. Sao lại có người như cô, hao hết tâm tư mà chốngđối?
Thật muốn vặn bung đầu cô ra xem bêntrong rốt cuộc là cấu tạo bằng cái gì? Cô chẳng lẽ không sợ anh ở chỗngười khác không về? Nhưng xem bộ dáng đó của cô thì hình như thật sựước anh không trở lại!
Triệu Hi Thành nghĩ đến đó không khỏi khẽ mắng một tiếng, chân nhấn ga, chiếc ô tô như bay đến thẳng cao ốc Triệu thị.
Cao ốc tập đoàn Triệu thị tọa lạc ở giữakhu phố phồn hoa. Tòa nhà cao ngất, cửa sổ thủy tinh chói lọi, trước làvườn hoa quảng trường, trong quảng trường còn có đài phun nước lớn. Dưới ánh nắng ban mai, tất cả đều có khí thế bức người, vô cùng đồ sộ.
Triệu Hi Thành đem xe vào bãi đỗ xe, bảo vệ thấy anh thì tươi cười chào:
- Triệu tổng, hôm nay đi làm sớm vậy!
Triệu Hi Thành lạnh lùng nhìn anh ta một cái rồi chạy xe thẳng qua. Bảo vệ ngượng chín người đứng đó, nhìn bóng xe lẩm bẩm:
- Lên mặt cái gì! Chẳng qua đầu thai tốt hơn người khác thôi.
Triệu Hi Thành đỗ xe rồi đi vào thang máy.
Lúc này, trong đầu anh vẫn còn đang tự hỏi: chẳng lẽ sức cuốn hút của anh bị giảm sút?
Đúng lúc này thang máy “đinh” một tiếngrồi dừng lại, cửa từ từ mở ra, đi vào là một cô gái trẻ mặc váy công sở, tay cầm tập công văn dày. Ngẩng đầu thấy Triệu Hi Thành thì sửng sốt,hoảng sợ gọi:
- Sếp Tổng…
Triệu Hi Thành đột nhiên nảy ra ý nghĩ mới. Anh nhìn cô gái trẻ mỉm cười, nói:
- Vào đi!
Cô gái kia mặt lập tức ửng hồng. Cô singốc nhìn anh, tài liệu trong tay rơi lả tả. Triệu Hi Thành giúp cô nhặt lại giấy tờ, đưa cho cô, cười khẽ, lộ ra hàm răng trắng bóng:
- Cẩn thận!
Vẻ mặt cô gái trẻ kia như sắp ngất đếnnơi. Lúc này mặt Triệu Hi Thành mới giãn ra một chút. Vẫn may, sức quyến rũ của anh chưa giảm…
Cả ngày hôm đó, cô gái kia lúc nào cũng như trong mơ, luôn luôn tự cười, chỉ nghĩ đến nụ cười khiến vạn vật lu mờ của sếp Triệu…
10:56 SA 23/05/2017
Làm dâu nhà giàu - blog truyện dài - chương 1
Chương 29: Nói chuyện lúc sáng sớm 2
webtretho
Triệu Hi Thành ho nhẹ một tiếng để che dấu sự thất thố của mình, anh chậm rãi ngồi lên

Chu Thiến rót một chén nước cho anh rồi đưa anh mấy viên thuốc, khẽ nói:

- Bác sĩ dặn anh tỉnh lại thì phải uống thuốc

Triệu Hi Thành nhìn cô một cái, yên lặng đón lấy viên thuốc, uống một ngụm nước. Sau đó, đưa chén nước lại cho cô

Chu Thiến đón lấy cái chén, đặt một bên,sau đó cô ngồi xuống cạnh anh, cẩn thận nhìn anh. Sắc mặt anh dù cònchút tái nhợt nhưng khá hơn hôm qua rất nhiều, trong lòng thầm thở phào. Bộ dạng đêm qua của anh đúng là khiến cô rất sợ

Lúc này, mặt anh không chút thay đổi nhìn thẳng phía trước, khuôn mặt tuấn mỹ dưới ánh sáng mỏng manh bên ngoàichiếu vào, nửa sáng nửa tối, trông như bức tranh tương phản, có vẻ đẹpthần bí.

Mặt cô hơi nóng lên, không khỏi cúi đầu, qua hồi lâu sau mới khẽ nói:

- Xin lỗi, tôi không biết lại nghiêm trọng như vậy…

Sau khi nói xong, cô vẫn cúi đầu, lẳnglặng chờ lửa giận của anh. Cô đã hạ quyết tâm, cho dù bị anh bạt tai thì cũng sẽ chỉ lặng lẽ chấp nhận bởi vì so với sự đau khổ tối qua của anh, thật sự chẳng đáng là gì

Nhưng cô đợi hồi lâu cũng không thấy gì, Triệu Hi Thành thậm chí còn chẳng có động tĩnh.

Bên trong yên lặng khiến người hít thởkhông thông. Ngay tại lúc Chu Thiến không nhịn được, như định nói gì thì Triệu Hi Thành trầm trầm nói. Giọng nói của anh có sự ấm ách vì bị ốmnhưng lại có vẻ gợi cảm mơ hồ. Trong không gian yên tĩnh này vô cùng mêngười. Anh nhẹ nhàng nói:

- Giờ tôi đã tin em thật sự mấttrí nhớ. Trước kia tuy rằng em không biết sở thích của tôi nhưng vớichuyện tôi bị dị ứng tỏi em rất rõ, căn bản không cần phải hỏi Hi Tuấn.

Chu Thiến hơi chấn động, thì ra anh ta biết hết…

- Hôm đó vừa về nhà, Hi Tuấn nóivới tôi, em hỏi thăm sở thích của tôi với nó, tôi nghe xong thật vui vẻ, về sau tôi luôn nghĩ có thể quan hệ của chúng ta sẽ được cải thiện. Cólẽ chúng ta có thể bắt đầu lại một lần nữa, không ngờ, sự thật lại khiến tôi khó xử như thế này…

Anh cười tự giễu, trong tiếng cười có sựthê lương thản nhiên. Tiếng cười này khiến Chu Thiến cảm thấy rất khóchịu, cô ngẩng đầu lên nhìn anh. Vừa vặn Triệu Hi Thành cũng quay đầulại, hai mắt anh tối đen như đầm nước sâu không thấy đáy

Anh nói tiếp:

- Tôi và Hi Tuấn đều tự cho làđúng mà nghĩ em đang hỏi về sở thích của tôi, lại không biết, thì ra emchỉ là hỏi xem tôi ghét thứ gì, em muốn tôi chán ghét em. Biết được tôidị ứng tỏi chẳng qua là niềm vui của em, nói cách khác, cho dù em mấttrí nhớ thì cũng không từng nghĩ muốn sống bên tôi. Cũng chưa từng nghĩmuốn lấy lòng tôi.

Anh nhìn cô thật sâu:

- Chẳng lẽ tôi khiến em chán ghét đến vậy?

Trong giọng nói dần có khí phách. Anhthật sự không nghĩ ra. Bất kể là phương diện nào, gia thế, tài lực, năng lực, thậm chí cả ngoại hình anh đều là người lý tưởng trong mắt phụ nữ. Anh làm chồng cô thì có gì khiến cô không hài lòng, phải tìm mọi cáchđể chống đối anh

Lúc đầu Chu Thiến thấy anh đoán lòng côchuẩn xác như vậy thì có chút sợ hãi về năng lực của anh nhưng sau khinghe hết, chỉ cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười. Nếu là trước kia nghe được lời này cô sẽ không chút nể nang mà nhạo báng anh, miệt thị anh!Nhưng cô vừa mới chỉnh anh rất thê thảm, thật chẳng dám bày ra vẻ mặt đó trước mặt anh. Trong lòng cô thậm chí vẫn còn nghĩ, người như thế nêndạy bảo cẩn thận một chút.

Cô ra sức ép mình bình tĩnh, cô nhìn thẳng anh nói:

- Anh đã bao giờ muốn sống an lành với tôi?

- Lời này của em là ý gì, tôi nhớ tôi từng nói với em rằng tôi mong chúng ta có thể bắt đầu lại một lần nữa!

- Trong mắt anh vợ chỉ là con rối để anh đùa nghịch sao? Anh không có hứng thú thì gạt sang một bên, cùng người phụ nữ khác vui vẻ, khi anh thấy có chút hứng thú, muốn bắt đầulại là bắt đầu lại sao? Lúc vợ mới ra viện, là lúc cần được chồng quantâm nhất thì kẻ làm chồng như anh đang ở đâu? Để tôi đoán nhé! Anh đang ở trên giường của bạn thân của vợ! Tôi nói đúng chứ!

Chu Thiến nhìn anh, trong mắt lóe ra tia châm chọc

Ai ngờ, Triệu Hi Thành phì cười nói:

- Thiệu Lâm, em cũng lớn lêntrong nhà giàu có, loại chuyện này hẳn em nhìn cũng quen mắt. Trước khi bị tai nạn, em chẳng bao giờ hỏi tôi chuyện này, sao giờ lại để ý như vậy?

Anh nói thật nhẹ nhàng, không chút nào để ý, dường như thấy cô đang chuyện bé xé ra to vậy. Chu Thiến lắc đầu,thở dài, cô cảm thấy bọn họ như người ở hai hành tinh khác nhau, hoàntoàn không có tiếng nói chung, không thể thấu hiểu nhau. Nhưng vì nhữngngày tháng sau này có thể an ổn, cô vẫn mong anh hiểu ý mình:

- Tôi mặc kệ cuộc sống của ngườikhác như thế nào nhưng tôi mong chồng tôi phải trung thành với hôn nhân. Chẳng phải anh mong tôi chung thủy sao? Đây là chính là đạo lý. Tôikhông nhớ rõ chuyện trước kia nhưng tôi tin rằng tôi không hỏi chẳng qua vì tôi không buồn để ý mà thôi

Triệu Hi Thành nghe cô nói vậy thì timhơi nhói lên, anh tựa vào thành giường, áo ngủ hơi hé ra da thịt bóngloáng, khóe miệng khẽ cười, ánh mắt nhìn cô như có sương mù:

- Nói như vậy, giờ em để ý

Chu Thiến thầm mắng một tiếng: yêunghiệt. Ánh mắt mơ hồ, mãi đến khi nhìn thẳng vào ánh mắt đắc ý của anhthì mới ép mình không quay mặt đi, tim đập loạn. Cô không khỏi mặt đỏtai hồng, cảm thấy vô cùng khinh bỉ bản thân, vì sao lâu như vậy vẫnkhông thể chống cự lại sắc đẹp của anh ta?

Cô hít sâu một hơi, chờ nhịp tim ổn định lại mới nói:

- Không, tôi cũng không để ý, tôi không để ý một người xa lạ có đàn bà khác hay không nhưng nếu người đólà chồng tôi, tôi sẽ không có cách nào ở chung với anh. Triệu Hi Thành,tôi rất công bằng, tôi chưa bao giờ có ý định muốn thay đổi anh, tôicũng không hề yêu cầu anh, tôi chỉ không thể nào chấp nhận anh thôi.Cuộc hôn này này, anh cũng nên công bằng một chút, cứ ép tôi phải chấpnhận anh như vậy thì có ý nghĩa gì?

Triệu Hi Thành ngồi thẳng dậy, vẻ quyến rũ khi nãy biến mất trong chớp mắt, cả người toát ra hơi thở âm ngoan

- Em không thể chấp nhận thì sao? Chẳng lẽ em cho rằng em có thể rời khỏi tôi. Anh cười lạnh, ngữ khí vô cùng bá đạo.

Chu Thiến nhíu mày, sao nói cả buổi mànhư chẳng được tác dụng gì? Cô có hơi bực mình, cô lại hít sâu, tự nhủvới chính mình: bình tĩnh, bình tĩnh, anh ta vẫn là bệnh nhân, hơn nữachọc giận anh ta mình cũng không có đồ ngon mà ăn.

Vì thế, cô nhẫn nại nói với anh:

- Tôi không có ý này, tôi khôngnói sẽ rời bỏ anh, tôi chỉ mong anh cho tôi chút thời gian, cũng là chochúng ta chút thời gian. Đừng ép tôi làm việc tôi không muốn! Tôi khôngmong chuyện đêm qua lại xảy ra.

- Em đang uy hiếp tôi?

Anh tới gần cô, gắt gao nắm chặt bả vai cô:

- Em nghĩ rằng tôi sẽ để chuyện đêm qua xảy ra lần nữa?

Anh trừng mắt nhìn cô, ánh mắt lạnh lùngâm trầm, nhưng thoáng thấy cô đau đớn nhíu mày thì lập tức buông tay.Anh nghiêm mặt, xốc chăn, xuống giường, đi vào phòng tắm. Ầm một tiếng,cửa đóng chặt lại.



Chu Thiến nhìn bóng lưng anh, vẻ mặt bấtđắc dĩ. Lần đầu tiên cố gắng nói chuyện thẳng thắn với anh ta lại thànhra thế này. Con người này là từ sao Hỏa đến sao? Bằng không sao nghe màkhông hiểu lời cô nói?
10:55 SA 23/05/2017
Làm dâu nhà giàu - blog truyện dài - chương 1
Chương 28: Nói chuyện lúc sáng sớm 1
webtretho
Triệu Hi Tuấn đứng ở cửa lớn chờ bác sĩ,bác sĩ vừa đến đã lặng lẽ đưa anh ta vào phòng Triệu Hi Thành, không làm náo động đến bất kì ai

Bác sĩ xem qua tình hình Triệu Hi Thành rồi nói:

- Không có gì đáng ngại, tôi tiêm cho anh ấy rồi, chờ anh tỉnh lại thì cho uống thuốc, nghỉ ngơi một chút là không sao!

Nghe bác sĩ nói như vậy thì lòng Chu Thiến mới thoải mái hơn. Bác sĩ đi rồi, Chu Thiến nhìn Triệu Hi Tuấn vẻ mặt mệt mỏi nói:

- Hi Tuấn, em đi nghỉ đi, chị trông anh ấy là được rồi, chờ anh ấy tỉnh lại chị sẽ cho anh ấy uống thuốc

Hi Tuấn gật gật đầu, lúc gần đi, anh bỗng nhiên xoay người nhẹ nhàng nói với Chu Thiến:

- Chị dâu, em biết trước kia anh chị ở chung có vấn đề nhưng em thấy, sau khi chị mấy trí nhớ, anh rất thành ý muốn bắt đầu lại với chị. Lần này anh chịu về đây chính là minh chứng tốt nhất. Cho nên chị dâu có thể cho hai người một cơ hội không?

Anh nói xong nhìn Chu Thiến thật sâu rồi mới xoay người rời đi.

Chu Thiến nghe được mấy chữ “bắt đầu lại” thì tim không khỏi khẽ run lên. Mấy từ này dường như Triệu Hi Thành cũng nói qua với cô nhưng bọn họ không biết, cô không phải là Tống Thiệu Lâm mà là Chu Thiến. Cô vốn không liên quan gì đến bọn họ, nếu khôngphải vì tan nạn thì cả đời cũng sẽ không quen biết bọn họ. Giờ cô chỉ là tạm thời sống trong thân thể này, sớm hay muộn cũng phải rời đi. Chonên cô không muốn quyết định bất kì điều gì thay Tống Thiệu Lâm, cũngkhông muốn xâm nhập cuộc sống của bọn họ, chỉ cần duy trì trạng thái bên ngoài, cho đến khi Tống Thiệu Lâm tỉnh là được.

Nhưng những chuyện đó nên giải thích sao với bọn họ? Chu Thiến thở dài, ngồi xuống bên giường. Sau này nên đốimặt với Triệu Hi Thành thế nào? Bảo cô dùng tỏi đối phó, cô vạn vạn không làm được. Chuyện lần này đủ khiến cô hoảng sợ. Có lẽ cô nên thử nói chuyện với anh, để anh ta cho cô chút thời gian

Chu Thiến nhìn Triệu Hi Thành, có lẽ tiêm đã có tác dụng, hơi thở dần ổn định, mặt cũng giãn ra, trán bắt đầu toát mồ hôi.

Cô vội chạy vào nhà tắm, lấy một chậu nước ấm, ngâm khăn mặt rồi lau mồ hôi cho anh. Động tác vô cùng mềm nhẹ. Khăn mặt lạnh thì lại làm ấm, hết lần này đến lần khác, không hề mấtkiên nhẫn

Lại thấy miệng Triệu Hi Thành khô thì tìm nước đến thấm ướt môi anh

Thời gian lặng lẽ trôi đi, cô không hề dừng lại. Cô hoàn toàn là vì áy náy mà chăm sóc anh. Không có lấy một câu oán hận.

Gần tảng sáng, phía đông mặt trời dâng cao, Triệu Hi Thành đột nhiên khẽ hừ nhẹ một tiếng.

Chu Thiến dựa vào bên giường ngủ lập tức tỉnh lại

Cô ngẩng đầu, vui mừng nhìn Triệu Hi Thành nói:

- Anh tỉnh rồi sao? Cảm thấy đỡ hơn không?

Triệu Hi Thành vừa mở mắt đã thấy vẻ mặtmệt mỏi nhưng đầy vui mừng của Chu Thiến, trong căn phòng u ám, hai mắtcô như hai viên bảo thạch tỏa sáng, bên tai cũng vang lên giọng nói thân thiết của cô

Ngoài cửa sổ gió nhẹ nhàng thổi rèm cửa,ngẫu nhiên một tia gió nhẹ xuyên qua rèm cửa, khẽ thổi lên khuôn mặt anh tựa như bàn tay dịu dàng của người tình

Bốn phía im lặng



Ngay trong nháy mắt này, anh đột nhiên có cảm giác kì lạ. Cảm giác này làm cho người vốn luôn trầm ổn như anh thiếu chút nữa rơi nước mắt
10:54 SA 23/05/2017
Làm dâu nhà giàu - blog truyện dài - chương 1
Chương 27: Đổ bệnh nặngwebtretho
Trong phòng tắm sương mù lượn lờ.
Dưới ánh đèn màu cam, Triệu Hi Thành ngã trong bồn tắm lớn. Đầu ngoẹo sang một bên, tay vắt trên thành bồn, vô lực cúi xuống, mặt tái như tuyết
Mặt Triệu Hi Thành ửng hồng hơi mất tựnhiên, hai mắt hơi mấp máy, lông mi rậm hơi rung, mặt nhăn lại, dườngnhư đang phải chịu nỗi đau cực lớn.
Khi Chu Thiến nhìn thấy cảnh này thì tim như nhảy ra ngoài.
Cô vọt tới bên ngoài anh, kích động vỗ vỗ cánh tay lộ ra ngoài. Chu Thiến hoảng sợ phát hiện, da anh nóng bừng.Anh bị sốt, Chu Thiến gấp đến độ nói lắp bắp
- Triệu Hi Thành, anh… anh sao vậy? Anh mau… mau tỉnh lại! Đừng làm tôi sợ!
Cô lại nhẹ vỗ mặt anh:
- Tỉnh đi, tỉnh lại nào!
Lông mày Triệu Hi Thành giật giật, khẽ rên lên một tiếng, vẻ mặt đau đớn, sau đó gục đầu sang một bên
Chu Thiến bị dọa đổ mồ hôi lạnh, tim nhưnhảy ra ngoài, cô run run vươn tay sờ mũi anh, xác định anh chưa tắtthở, chỉ mới hôn mê thì lòng mới thoáng lơi lỏng
Chu Thiến đứng lên, hoảng đến độ chạyquanh, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Đưa đến bệnh viện? Đánh thứcmọi người? Gọi xe cứu thương? Nhất thời cô không biết nên làm gì mớitốt, thái dương toát mồ hôi lạnh
Bình tĩnh, bình tĩnh, cô hít sâu, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại. Trước tiên kéo Triệu Hi Thành trong nước ra, nước đã dần lạnh, anh ta ngâm mình trong nước lạnh chắc chắn sẽ càngthêm bệnh
Cô đi đến bên bồn tắm, hai tay luồn quanách anh, muốn đỡ anh lên nhưng anh thực sự quá nặng, sức của cô khôngthể đỡ lên được. Phải gọi người giúp, cô nghĩ
Cô chạy ra khỏi phòng, vội vã chạy xuốngdưới lầu, vừa vặn gặp Hi Tuấn đi từ ngoài vào. Chu Thiến như gặp đượccứu tinh. Cô nhào tới trước mặt anh, lo lắng nói:
- Hi Tuấn, mau đi theo chị!
Hi Tuấn thấy vẻ mặt cô kinh hoàng, vừa định hỏi cô đã xảy ra chuyện gì thì đã bị cô kéo lên tầng
Triệu Hi Tuấn không hiểu ra sao, chạytheo cô vào phòng, đến phòng tắm, thấy anh mình té xỉu ở bồn tắm thìbiến sắc, hoảng sợ nói:
- Có chuyện gì đây?
Chu Thiến đi đến bên cạnh Triệu Hi Thành, vội la lên:
- Giờ không phải lúc nói chuyện đó. Anh ấy giờ đang sốt, chúng ta đỡ anh ấy lên giường đã!
Cuối là là đàn ông, Triệu Hi Thành có thể một mình vững vàng ôm Triệu Hi Thành đến giường. Chu Thiến cầm khăn tắm lau khô nước trên người Triệu Hi Thành, giúp anh mặc quần áo, đắp chăn. Lúc này cũng chẳng có chỗ để mà ngại ngùng.
Triệu Hi Tuấn sờ trán anh mình, nhíu mày:
- Sao sốt kinh vậy, ban ngày chẳng phải vẫn tốt sao?
Chu Thiến cúi đầu:
- Anh ấy gặp tỏi, nôn rất ghê, sau đó thì sốt
Triệu Hi Tuấn kinh ngạc:
- Anh ấy biết rõ bị dị ứng tỏi, sao lại ăn phải tỏi?
Chu Thiến hổ thẹn nói không nên lời. Triệu Hi Tuấn thấy cô như vậy thì ngầm hiểu chuyện gì xảy ra, cũng không gạn hỏi
- Giờ có phải nên đưa anh ấy đến bệnh viện không? Chu Thiến nhỏ giọng hỏi.
Triệu Hi Tuấn lấy điện thoại di động ra, vừa bấm số vừa nói:
- Gia đình mình có bác sĩ, rất quen thuộc với bệnh trạng của anh
Anh gọi điện thoại, sau đó đi đến một bên, nhỏ giọng nói gì đó. Cuối cùng còn mãi nhấn mạnh bảo bác sĩ phải nhanh đến
Chu Thiến nhìn Triệu Hi Thành trên giường, trong lòng vô cùng áy náy, không ngừng nói thầm trong lòng:
- Xin lỗi… xin lỗi…
10:52 SA 23/05/2017
Làm dâu nhà giàu - blog truyện dài - chương 1
Chương 26: Chỉnh Triệu Hi Thành thê thảm 2webtretho
Ai ngờ Triệu Hi Thành lại nôn càng ghê hơn, anh vừa nôn khan, vừa thở hổn hển, đứt quãng nói:
- Cô… cô tránh xa tôi một chút… miệng cô… miệng có mùi tỏi…
Chu Thiến vội vàng đứng lên chạy đi xúc miệng, chờ cô xúc miệng xong thì Triệu Hi Thành cũng dần dịu xuống
Triệu Hi Thành chậm rãi đứng lên, anh cảm thấy cả người như bị rút sức, không còn tí sức lực nào, cảm giác người rét đến thấu xương, cả người khẽ run lên
Chu Thiến có chút áy náy nhìn anh, cô không nghĩ sẽ nghiêm trọng như vậy, làm anh khổ sở như vậy. Anh giờ thoạt nhìn trông tái mét, rất suy yếu, làm gì còn khí phách mười phần,uy phong lẫm lẫm như thường
Cô rụt cổ, nhỏ giọng hỏi:
- Anh không sao chứ? Có cần đến bệnh viện xem không?
Anh chậm rãi ngẩng đầu, chậm rãi nhìn vềphía cô, lông mi dày khẽ nhíu lại, đôi mắt bình thường đầy ánh đào hoagiờ mất đi sự sáng rọi, mắt tối sầm, như có hơi nước phủ. Trong đó không có lửa giận như Chu Thiến tưởng tưởng, chỉ là thần sắc lạnh như băngcùng với cảm xúc mà nàng không thể hiểu được
Đôi môi mỏng khêu gợi khẽ nhếch, hơi thởgấp. Thân thể trần trụi đầy mồ hôi, ngực thở phập phồng. Nhìn anh nhưvậy vừa có cảm giác yếu ớt suy sụp mà lại có loại phong tình động lòngngười
Anh cứ lẳng lặng nhìn cô như vậy, khôngtức giận, không chất vấn, không nói câu gì. Nhưng thần sắc như hận, nhưbuồn trong mắt anh lại khiến tim Chu Thiến như bị trói chặt lại
Chu Thiến cúi đầu
Triệu Hi Thành chậm rãi đi tới, Chu Thiến nghĩ anh định động thủ với cô, vai không khỏi hơi run lên nhưng côkhông né tránh. Giờ cô muốn né tránh, thậm chí là chống đối lại vô cùngdễ dàng nhưng chẳng hiểu sao cô cũng không bước đi
Là vì áy náy nên cô nguyện ý cho anh xả giận. Cô tự nhủ với mình
Nhưng Triệu Hi Thành đi đến bên cô nhưngcũng không dừng bước, lướt qua cô, đi vào phòng tắm, đóng cửa lại, không quay đầu liếc cô lấy một lần
Sau đó nghe thấy tiếng xả nước trong phòng tắm
Chu Thiến ngẩn người. Cô nhìn cửa phòng tắm, trong lòng rối loạn, mơ hồ
Sự bình tĩnh quá mức này căn bản khôngphải là tính cách của Triệu Hi Thành. Hay là anh ta chờ khôi phục sứckhỏe lại thì đối phó với cô?
Cô đi ra ngoài, giúp anh lấy một bộ áo ngủ, đặt ở ngoài phòng tắm rồi khẽ nói:
- Quần áo anh tôi để ngoài cửa
Trong phòng tắm yên tĩnh, ngay cả tiếng nước chảy cũng không có. Chu Thiến hơi dừng lại rồi nói tiếp:
- Tôi không biết phản ứng của anh lại nghiêm trọng như vậy, hại anh như thế này… tôi xin lỗi!
Câu xin lỗi này của cô là thành tâm thành ý. Chuyện hôm nay, đổi lại góc nhìn khác, anh ta cho rằng cô là vợ củaanh ta, làm chuyện đó là đương nhiên. Hơn nữa… thân thể này cảm thấysung sướng là thật, đổi lại làm Tống Thiệu Lâm chưa chắc sẽ từ chối anhta….
Trong phòng tắm vẫn chỉ im ắng. Chu Thiến không khỏi cao giọng:
- Này! Anh có nghe không? Nói gì đó đi được không!
Yên lặng. Trả lời cô vẫn chỉ là sự yên lặng
Chu Thiến cảm thấy lạ, cô gõ cửa phòng tắm, gọi lớn:
- Triệu Hi Thành, Triệu Hi Thành, anh có ổn không! Trả lời tôi đi
Vẫn không có gì đáp lại.
Chu Thiến nóng nảy, đẩy cửa phòng tắm ra. Tình cảnh bên trong khiến tim cô như vọt ra ngoài.
10:51 SA 23/05/2017
p
pagesachhay
Bắt chuyện
554Điểm·34Bài viết
Báo cáo