images
Thịnh hành
Cộng đồng
Webtretho Awards 2025
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Em sẽ luôn là người đuổi theo anh???
Sáng hôm sau đi học, chắc zai thấy ăn năn sao đó, chủ động ngồi gần rồi chào rõ to (bình thường, học ở lecture theatre khá rộng, mình hay đến sớm còn zai đến muộn nên cũng chả mấy khi ngồi gần nhau). Mình cười xã giao rồi chào lại. Zai thấy mình cười lại, chắc nghĩ hết giận rồi nên nói chuyện như chả có chuyện gì xảy ra. Hết giờ, mình về trước.
Mấy buổi liền, cứ hết giờ là mình thu dọn sách vở nhằm thẳng bus stop mà tiến, chả như mọi lần, chờ zai về cùng. Chắc zai cũng thấy chột dạ, nên mấy lần thấy mình lừ lừ đi, cũng gọi với theo trách: “Làm gì mà đi luôn vậy, ko chờ bạn à.” Mình sướng âm ỉ nhưng mặt vẫn lạnh te. (Haizz, có phải mình quá dễ thỏa mãn ko).
Do ở chung phòng với một em cũng nhiều bất tiện, nên mình tìm thuê nhà khác. Sau mấy vòng lượn web + gọi điện thoại hẹn xem nhà, mình cũng chấm được vài phòng. Rủ zai đi xem cùng xin ý kiến. Zai đi cùng xem được đúng cái nhà gần nhà zai nhất. Mà lúc bà chủ nhà nhìn 2 đứa đến, hỏi luôn “Is he your boyfriend?”. Mình dĩ nhiên đáp “No” rồi, zai đứng đấy, lắc lấy lắc để “Just friend, not boyfriend.” Haizz, có cần phải cực lực phản đối thế ko. Buồn!
Mới sang được hơn 2 tuần, chưa quen nhiều người, mà cũng ko tiện nói với mấy em đang ở cùng nhà nên không rủ mấy em này đi xem nhà cùng được. Gọi điện cho zai thì ngoại trừ cái nhà gần nhà zai là zai đồng ý đi cùng, mấy nhà còn lại thấy zai chả hứng thú cũng chả đả động gì đến chuyện đi xem với, nên mình lóc cóc đi một mình. Qua điện thoại thì thấy chủ nhà là đàn ông chắc tầm trung niên, lại hẹn buổi tối đến, mà cái khu này cũng thuộc dạng vắng vẻ, yên tĩnh nên cũng hơi run run. Trước khi đi, nhắn cho zai cái địa chỉ nhà kia, phòng trừ trường hợp abc thì ít ra police còn biết địa chỉ cuối cùng mà nạn nhân đến. Lại thấy buồn, cảm giác giống hệt như hôm Tết.
09:52 SA 06/05/2011
Con gái thường chỉ yêu và lấy người hơn mình ?
Đúng là con gái thường thích những anh chàng có cái gì đó hơn mình. Vì tò mò, vì nể -> dễ quan tâm, chú ý đến người ta hơn. Nhưng theo mình "cái gì đó" nó bao gồm nhiều thứ lắm, ko phải chỉ giới hạn trong tiền bạc, gia thế rồi diện mạo. Vả lại tâm lý chung đàn ông cũng ko thích vợ hơn mình quá nhiều. Hai nữa, mỗi người có những quan điểm "giá trị" khác nhau, với người này, abc là quan trọng, nhưng với người kia xyz mới đáng quan tâm -> cũng khó để đánh giá là anh chàng này hay cô nàng kia hơn đối phương mọi mặt.
Nhưng cũng ko loại trừ trường hợp, con gái đổ chỉ vì một hành động nhỏ nào đó của con trai. Người ta thường bảo con gái thường rung rinh bởi những thứ linh tinh mà. (Cái này mình hay đổ ráo cho cái duyên cái số ^^)
12:21 CH 04/05/2011
Em sẽ luôn là người đuổi theo anh???
Thấy zai mấy lần gọi điện rủ đi chơi (lại còn dỗi khi ko gặp được) mình lại lấy cuốc ra trồng dưa bở, nghĩ chắc người ta muốn gặp mình. Nhưng sự thật có khi chỉ là người ta chưa quen ai, chưa thân ai, chẳng có ai nên đành rủ mình thôi.
Đợt mình sang là trước tết âm lịch vài ngày. Mấy người bạn của zai tổ chức ăn uống mừng Tết, zai rủ mình đi (dù gì thì cũng mang tiếng là bạn từ hồi ở nhà). Nấu nướng, ăn uống rồi dọn dẹp cũng phải đến gần 12h đêm mới về. Cả hội lục đục đón xe bus về nhà. Zai đi cùng hội cùng nhà, còn mình thì đi một mình. Nhà mình cách nhà zai (theo google maps) thì khoảng 7-800m (13’ đi bộ). Lúc xe bus dừng ở bến gần nhà zai, cả hội nhà zai xuống, zai cũng ... xuống luôn. Khỏi nói lúc đấy mình thấy buồn thế nào. Lếch thếch đi bộ từ bến bus về nhà (chắc khoảng 200m), đường tối om, vừa đi vừa run, tủi thân, ko kiềm được nước mắt. Lúc đấy bụng nhủ thầm: “Người ta đâu quan tâm gì đến mình đâu, thôi, dừng ở đây thôi.” Thực ra, lúc đấy nếu zai bảo để zai đưa về, chắc mình cũng khách sáo từ chối thôi, vì dù gì thì nhà người ta cũng xa nhà mình, đi thế mình cũng ko yên tâm, hai nữa có là gì của nhau đâu. Ừ, có là gì của nhau đâu.
Về đến nhà, zai cũng nhắn tin hỏi “Đã về chưa”. Mình giận chỉ reply lại “Vừa về. G9”. Ngủ một giấc, tỉnh dậy, nghĩ “Mình và zai có là gì của nhau đâu mà yêu cầu này nọ. Thôi, bỏ đi”. Nhưng bụng thầm quyết tâm “Cố gắng giữ khoảng cách, đừng lấn sâu hơn nữa”.
01:13 CH 03/05/2011
Em sẽ luôn là người đuổi theo anh???
Cập rập chuẩn bị hành lý, thế mà nháy mắt đã đến ngày bay. Lúc đầu mình còn hy vọng hai đứa sẽ bay cùng chuyến, nên đã giở trò gạ gẫm “Bạn ngày này mới đi được vì lý do abc xyz, đợi bạn cùng đi cho đỡ buồn :Battin ey:”. Nhưng chắc zai muốn tránh nên giữ vững lập trường: “Đi được ngày đấy thì cho đi cùng, ko thì nghỉ khỏe”. Ừ, thì thôi vậy, mình mới luyện được công phu mặt dày đến mức gạ gẫm thôi, còn chèo kéo thì chắc phải luyện thêm. Tặc lưỡi, thôi thì ta đi một mình, đến cái sân bay Heathrow to tổ chảng thế chả nhẽ lại ko túm được ai hỏi đường ra coach station, bắt xe về tp mình học. Cơ mà nếu có zai thì mình cũng yên tâm hơn. Lúc đấy kể cũng thấy thất vọng, nhưng nghĩ zai làm thế cũng là khiến mình đỡ trồng dưa bở -> càng thấy quý trọng zai hơn :LoveStruc:. Trước hôm mình đi cũng nhắn tin hỏi han, chỉ đường chỉ lối, rồi hỏi “Thế có gì cần hỏi ko?”. Mình gãi đầu gãi tai “Căn bản là chả biết cái gì để mà hỏi. Thôi cứ phó mặc sự đời đi” rồi cười hềnh hệch. Chẹp.
Sau mười mấy tiếng vật vã trên máy bay cuối cùng mình cũng lê xác được đến nơi. Lọ mọ kéo hành lý đến nhà một anh (quen qua một đống dây mơ rễ má bạn bè, đại loại là bạn giang hồ) ở tạm trong khi tìm nhà mới. Mình ở chung phòng với em gái anh này. Cả tuần đầu được em gái anh í nhiệt tình dẫn đi chỉ trỏ mấy chỗ thiết yếu, chẳng gặp được zai. Zai gọi điện mấy lần rủ gặp thì toàn nhè lúc mình đang ngồi gặm đùi gà với đi chợ. Tóm lại là hẹn mấy lần ko được, zai có vẻ chim cú, cho câu “Không thèm gặp bà nữa”. Mình cũng chim cú theo, “Hẹn hò gì mà ới một phát là đòi người ta phải đến ngay, bạn cũng có việc của bạn chứ. Lần sau gọi trước 1 ngày đi”. Thế mà thành cãi nhau, ôm cục tức đi ngủ :Straightf:.
Mãi phải một tuần sau mới hẹn gặp được zai. Hẹn 9h thế mà 9h15 mới vác mặt đến, mình ngồi chờ giữa cái quảng trường trống hơ trống hoác, lạnh chết cha chết mẹ. Vừa run vừa lầm bẩm rủa. Haizz, đúng là yêu hơn thiệt nhỉ, mình thì 8h15 đã ra bắt bus, nghĩ ra sớm tý, ko người ta chờ giữa trời lạnh thế này thì khổ. Cuối cùng thành mình khổ, haizzz :Sad:
Thế mà cuối cùng gặp nhau cũng chả nói được mấy câu, lượn ra rồi lại lượn vào, ăn sáng mấy lát bánh mỳ rồi ... dắt nhau về. (Có ai chỉ cho em với, là mấy đôi yêu nhau thì nói chuyện gì ko???). Zai em cũng thuộc loại mồm mép, thấy ngồi với mấy em cũng có chuyện để buôn, thế mà ngồi với mình cứ đáp nhát gừng, mình hỏi câu gì trả lời câu đấy là sao, là sao? Chả nhẽ mình nhạt nhẽo, vô duyên đến thế, chả có gì để nói??? (Cái này là sự khủng hoảng kinh niên của em từ hồi chạy theo zai đến giờ. Mặc dù giờ đã là một đôi rồi, nhưng vẫn có nhiều lúc, 2 đứa ... chả biết nói gì).
Thôi em phải đi làm bài đây, có gì mai buôn tiếp.
06:28 CH 27/04/2011
Em sẽ luôn là người đuổi theo anh???
hơ hơ chả bù cho mình,chẳng biết cầm cưa như thế nào,mà khi đã cầm thì chỉ cần ..xoẹt ..thế là zai toi đứ đừ:Laughing: , cơ mà thik là bạn hơn là iu vì yêu vào rùi cứ giận hờn vô cớ thì oải chết đi đc.

Mình thì vẫn muốn là người yêu hơn là bạn bè thông thường. Nhiều bạn rồi, ko thêm cũng chẳng sao. Cơ mà đúng là yêu vào rồi là hay giận hờn vì lúc đấy tình cảm cao hơn -> đòi hỏi người kia cũng phải quan tâm đến mình hơn mà.
Công nhận là con gái mà cầm cưa thì con trai khó lòng mà thoát được lắm :Laughing: căn bản là cần chút nghệ thuật :cool: mình là người chủ động và hướng mọi chuyện theo ý mình nhưng zai lại tưởng mọi thứ là tự nhiên,tình cờ, là cảm xúc dẫn dắt :o:Donttella:

Thực ra hồi vác cưa đi cưa, mình chả có chiến thuật với chiến lược gì hết. Chỉ là cố gắng nói chuyện thú vị hơn một chút, quan tâm nhiều hơn đến bề ngoài một chút, tích cực tham gia nhiều hoạt động tình nguyện hơn. Đại loại là "Tự hoàn thiện bản thân, nếu có ko cưa được zai thì cũng là bổ vào người". Mình muốn kiếm một người yêu bản thân mình chứ ko phải con người do mình vẽ nên, nên trước người đó, cố gắng bộc lộ đúng bản thân, tự nhiên và thoải mái. Giả sử có hơi tâng bốc một tí về khả năng nấu nướng, thì tranh thủ mấy ngày cuối tuần vào bếp thử mấy công thức mới, cố gắng biến lời tâng bốc kia thành sự thật. Khổ thế đấy, chẹp. Nói chuyện, chat đều với zai, vô cùng thoải mái. Nhiều khi mở lại phần message archive trong yahoo đọc lại mấy đoạn chat mà cười lăn lộn.
Theo tình tình chạy, chạy tình tình theo.
Em gái à, nghệ thuật của cưa cẩm là cưa mà như...không cưa.
Quan tâm đến Zai vừa phải thôi nhưng phải thật tinh tế, Tuyệt đối không bao giờ nói câu "em yêu anh" trước mà thình thoảng nhắn tin hay trong lúc chát hỏi vu vơ "nhớ em không?".
Chủ động ít thôi mà phải...tạo cơ hội cho Zai chủ động.
Hiiiiiiiii.....Chị đã một chồng 2 con rồi nhưng từ ngày xa xưa đi học đại học đến bây giờ đã đi làm thâm niên (và xuống sắc) mà nếu muốn ai đổ là làm được liền. Nói thật. Nhưng chị đã không bao giờ áp dụng với ai sau chồng chị, sống phải có tâm mà em. hiiiiiiiiiiii....
Cố lên, Kưa Zai là việc quá dễ mà.:Laughing:

Tiếc là em lại trót nói câu đấy trước rồi chị ạ. Mà zai này ko chủ động là zai lơ luôn í (lúc đầu là thế).
Chuyện em còn dài, chả khác gì tiểu thuyết nhiều tập. Vẫn đang trong vòng hoạt động bí mật, chả tâm sự được với ai nên đành lên đây xin lời khuyên, nhận xét, góp ý của mọi người.
08:40 SA 27/04/2011
n
nhung27
Bắt chuyện
565Điểm·1Bài viết
Báo cáo