images
Thịnh hành
Cộng đồng
Webtretho Awards 2025
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Nhật ký cho anh và em
10h33”14/1/2025"Mỗi ngày, việc đầu tiên em làm khi cầm điện thoại lên là lại muốn nhắn tin cho anh như một thói quen vậy. Anh dường như đã trở thành điểm khởi đầu và cũng là nơi kết thúc của một ngày trong em: là người đầu tiên xuất hiện trong tâm trí khi em thức giấc dưới ánh nắng sớm, và cũng là gương mặt cuối cùng em nhớ đến trước khi chìm vào giấc ngủ sâu.
Giữa cuộc đời hối hả với biết bao mối quan hệ đan xen, em đôi khi tự hỏi tại sao lòng mình chỉ hướng về mỗi anh. Em tự hỏi, liệu giữa chúng ta có tồn tại cái gọi là 'yêu nhau' thực sự không? Có lẽ sự hòa hợp ấy không nằm ở những sở thích tương đồng, mà nằm ở chính cảm giác mỗi khi em nghĩ về anh. Dù tương lai có ra sao, thì sự hiện diện của anh lúc này chính là câu trả lời ấm áp nhất cho những xao động trong trái tim em. Em không biết định nghĩa chính xác về sự tương hợp, em chỉ biết rằng thế giới của em bắt đầu và khép lại bằng tên anh."
10:38 SA 14/01/2026
Nhật ký cho anh và em
17h33”11/1/2025Mỗi ngày trôi qua, là mỗi ngày hình bóng anh vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí em. Anh là nắng sớm mai cũng là hoàng hôn tắt nắng. Ở cái tuổi này rồi, nói yêu thôi có lẽ cũng không phải nữa, em chỉ biết rằng từ suy nghĩ đến giấc mơ, lúc nào em cũng thấy anh. Nhưng thật buồn, chẳng có giấc mơ nào trọn vẹn, cũng như tình mình mãi chẳng có một kết thúc nào bình yên.
Anh có biết, mỗi lần gửi đi một dòng tin nhắn đi là cả khoảng thời gian dài sau đó em cứ quẩn quanh bên chiếc điện thoại để chờ hồi âm. Có những tin nhắn gửi đi rồi bặt vô âm tín, vài giờ rồi đến vài ngày anh vẫn lặng im. Nhiều lần như thế, sự chờ đợi trở thành một nỗi ám ảnh khiến em cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống.
Em không thích cảm giác chờ đợi vô vọng ấy. Em biết anh đã đọc, nhưng anh chọn im lặng. Phải chăng anh sợ việc trò chuyện với em sẽ làm mất thời gian của anh? Anh luôn nói yêu em, nhưng em chẳng thể cảm nhận được điều đó. Việc trả lời một tin nhắn có lẽ không tốn quá năm phút, nhưng nếu ngay cả năm phút ấy anh cũng thấy tiếc, thì chúng ta còn giữ liên lạc để làm gì nữa anh?
05:39 CH 11/01/2026
Nhật ký cho anh và em
18h17”8/1/2025"Anh đã bao giờ nếm trải cảm giác phải ngồi chờ đợi một ai đó hàng giờ, hàng ngày trong vô vọng chưa? Em ghét cái cảm giác ấy, ghét cách mình phải mòn mỏi trông ngóng anh từ giờ này qua giờ khác. Chính sự chờ đợi tồi tệ đó đã biến tình cảm trong em thành sự chán ghét, ghét cả anh và ghét cả việc phải cố gắng giữ liên lạc.
Việc em khóa Zalo không đơn thuần là cắt đứt liên lạc, mà là để tự giải phóng mình khỏi sự kỳ vọng. Bởi khi không còn chờ đợi, em sẽ không còn thấy bực bội hay tổn thương. Sự chờ đợi một người không rõ ngày trở lại không chỉ là lãng phí thời gian, mà nó còn bào mòn lòng tự trọng và sự kiên nhẫn cuối cùng trong em.
Nay, em trả lại tất cả cho anh: trả lại sự tự do, trả lại những im lặng và cả những khoảng cách. Anh cứ làm việc của anh, còn em sẽ sống cuộc sống của riêng mình. Chúng ta, từ nay không ai nợ ai."
06:19 CH 08/01/2026
Nhật ký cho anh và em
"Em từng hỏi anh cần gì ở em, và anh nói chỉ cần lâu lâu hỏi thăm nhau. Nếu chỉ đơn giản như vậy, thì 10 năm qua cả anh và em đã quá phí hoài thời gian vào một việc vô nghĩa.
Kiểu mối quan hệ mà vài tuần hay nửa tháng mới hỏi thăm một lần thì xã hội này không thiếu, không nhất thiết phải là em đâu. Điều em cần thì anh cũng không làm được, còn điều anh muốn lại quá đơn giản, mà điều đấy thì cũng không nhất thiết gì phải là em. Em có thể rảnh, nhưng em không rảnh để duy trì những mối quan hệ kiểu này.Em nhận ra quan điểm của chúng ta về mối quan hệ này quá khác biệt. Vì vậy, anh đừng nhắn tin cho em theo cách đó nữa. Hãy để thời gian đó mà nghỉ ngơi hoặc làm những việc có ích hơn đi anh.
07:02 SA 02/01/2026
Nhật ký cho anh và em
Sau chuyến đi Đà Nẵng (ĐN) vừa rồi, mọi hình tượng trong em về anh không còn như trước đây nữa. Nhật ký hôm em viết cho anh xem đoạn trước đấy, sau này em viết chắc cũng không dài như vậy nữa. Em từng có ý định viết cho đến hết cuộc đời này luôn. Nhưng sau chuyến đi ĐN, em không còn cảm xúc gì để viết tiếp nữa. Em đóng lại luôn rồi, vì thực tế chắc cũng không có gì để viết nữa.
Những thứ em từng nghĩ về anh là một bức tranh, nhưng thực tế em biết về anh không như trong tranh. Anh thực tế rất khác xa với những gì em từng nghĩ. Nếu khi gặp nhau lại, nếu em biết thực tế anh như vậy thì chắc chắn rằng tình cảm (TC) của em cũng không bao giờ mãnh liệt và khát khao như vậy.
Ký ức em nhớ nhất về anh đấy là câu nói quen thuộc: "Em à". Trước đây, em nhớ về anh là nhớ về những lời nói và cử chỉ nhẹ nhàng. Giờ em vẫn nhớ, vẫn nghĩ về anh, nhưng không phải là những lời nói nhẹ nhàng ấy, mà là bức tranh thực tế hoàn toàn ngược lại.
Giờ là em sống với thực tế, không còn hoang tưởng nữa, cũng không cần phải hối tiếc nặng lòng nữa.
07:31 SA 19/11/2025
Nhật ký cho anh và em
7 giờ ngày 7/11/2020 – Đây có thể nói là giờ phút mà cả đời này em sẽ luôn ghi nhớ. Chính cái ngày này, khi em gọi điện cho anh, đáp trả em là những lời chua chát, đầy miệt thị từ anh. Mọi thứ trong em về anh hoàn toàn sụp đổ từ giây phút ấy.
Đây có lẽ là lần cuối cùng em viết về chuyện chúng mình. Vì anh không còn xứng đáng với tình yêu em đã dành cho anh nữa. Dù xét ở phương diện nào hay khía cạnh nào đi chăng nữa, thì em hoàn toàn không xứng đáng phải nghe câu nói ấy từ chính anh. Trong khi em vừa vượt chặng đường 600km để đến Đà Nẵng (ĐN).
Trước đây, em luôn nhớ về anh với những lời nói hết sức nhẹ nhàng. Phải nói là em đã từng thần tượng một mẫu người như anh. Điều em biết về anh sao khác xa sự thật bây giờ quá. Có những lúc em đã tự dằn vặt bản thân mình: sao trời chia cách duyên mình, sao em không thể bỏ hết tất cả để về bên anh. Với một con người chu toàn như anh, nhưng sao hạnh phúc lại không thể mỉm cười với anh. Đúng là thời gian em và anh đã quen biết nhau đến ngày hôm nay đã gần tròn 20 năm, nhưng thật sự 20 năm ấy cũng không đủ để em hiểu biết thật sự về anh. Và chính giây phút ngày hôm ấy, em mới thật sự biết được thế nào là mặt trái của anh.
Anh à, mọi thứ đã sụp đổ trong em kể từ giây phút ấy. Cứ mỗi lần nhớ lại cuộc hội thoại ngày hôm ấy, em vẫn còn thấy tê tái lòng mình bởi câu nói: "Em mò ra đây làm gì?". Nghe câu nói này em thấy thấm từng câu từng từ.
Em biết là anh đã hối hận về điều này. Anh đã xin lỗi em về những câu nói trong lúc anh nóng giận. Thật ra, giờ em cũng không còn giận về chính những câu nói của anh làm tổn thương trái tim em. Nhưng những gì em biết về anh so với thực tế ngày hôm nay sao quá đỗi khác xa.
Trước đây có nhiều lúc em bướng bỉnh đủ kiểu, em muốn thoát ra khỏi cuộc tình này. Em chỉ mong sao anh quát mắng em, nói những lời thậm tệ để em nhận ra rằng tình yêu không thật sự hoàn hảo như em mơ tưởng và anh cũng không thật sự hoàn hảo như những gì em thấy. Nhưng anh hoàn toàn không. Sau mỗi lần giận nhau, câu nói đầu tiên khi mình gặp lại nhau vẫn là: "Em à, em thế nào rồi?". Có đôi lúc em quát lên về điều đó nhưng anh vẫn vậy, rất từ tốn.
Ngay giây phút ấy em nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa, nhưng em không muốn ra về rồi lại dằn vặt và hối hận tại sao không gặp nhau để nói hết những điều mình cần nói.
Chính câu nói của anh: "Anh không có quyền được quyết định gặp hay không gặp nữa. Quyết định hoàn toàn do em. Em không trả lời anh, tức là em không còn muốn gặp anh nữa rồi."
Tình cảm của em và anh đã đến nước này thì không thể nói hết là em có thể hết ngay được. Mà nó cần có thời gian để em cân bằng lại mọi thứ. Em vẫn cho nhau một cơ hội cuối cùng được gặp nhau.
Ngày hôm ấy, thật sự em đã nói với anh rất nhiều chuyện, nói hết những gì mình từng nghĩ, từng biết về anh. Và điều cuối cùng em nhớ là em thật sự sợ hãi khi nhớ lại khoảng thời gian vừa qua. Tại sao em lại lãng phí thời gian vì anh nhiều đến vậy? Tại sao em lại không nhận ra mọi thứ xung quanh mình thật tuyệt diệu? Những con người luôn yêu thương, trân trọng, luôn bên mình.
Sau cơn mưa trời lại sáng, mưa tạnh trời quang, bầu trời cũng sẽ trở nên trong xanh. Với những việc mình đang làm được cho đời, nhận được bao nhiêu là sự ngưỡng mộ từ mọi người, đấy là duyên, là hạnh phúc. Giờ thật sự em mới nhận ra rằng những ngày không có anh mới thật sự là những ngày hạnh phúc của em.
Anh không cần phải dõi theo cuộc sống của em đâu, vì em sẽ sống rất tốt. Em cũng không có gì để oán giận hay ghét gì anh cả. Cũng cầu chúc cho anh có cuộc sống thật tốt.
Máy bay cất cánh cũng là lúc em bỏ hết những tình cảm giữa anh và em về phía sau lưng.
Chia tay nhau không hẹn ngày gặp lại.
07:28 SA 19/11/2025
Nhật ký cho anh và em
13h43’ 15/11/2025
Em nhớ anh nhiều lắm, nhớ ánh mắt, nụ cười, nhớ giọng nói, và cả cách anh hay chọc em cười. Anh biết có biết lý do em luôn muốn ở cạnh anh , muốn nói chuyện với anh mỗi ngày không?
Đơn giản là vì chỉ khi bên anh, em mới được là chính em. Là con người mà em muốn hướng đến. Cuộc sống ngoài kia quá nhiều lo âu nếu em không mạnh mẽ thì không thể tồn tại trong thế giới ấy, và trong thế giới ấy em không còn được là chính mình nữa.
Em muốn được yếu đuối để anh che chở, muốn được khờ dại một chút để anh chỉ bảo, và muốn được nũng nịu để anh yêu thương, dỗ dành. Anh chính là khoảng lặng, là sự thật mà em cần.
Em muốn được tựa vào vai anh, muốn trong vòng tay của anh. Muốn được một lần sống thật với cảm xúc của mình. Nhưng có lẽ tất cả điều em muốn chỉ là giấc mơ, mà giấc mơ thì ngắn còn cuộc sống hiện tại là hiện thực lại rất dài.
01:55 CH 15/11/2025
Nhật ký cho anh và em
17h14/11/2025
Đã qua rồi cái tuổi đôi mươi mộng mơ trăng tròn, tuổi mà người ta dễ dàng hờn giận vu vơ, dễ dàng đắm chìm trong những cảm xúc. Giờ đây, anh và em, ai cũng đã bước qua hơn nửa đời người rồi, những dấu vết của thời gian và cuộc sống đã hằn sâu trên khóe mắt, trên tâm hồn, biến chúng ta thành những người từng trải.
Cuộc sống này bộn bề quá, phải không anh? Những gánh nặng vô hình cứ đè nặng lên vai, khiến cho những khoảnh khắc em và anh bên nhau trở nên quý giá. Nhưng anh biết không, khi em gác lại mọi thứ sang một bên, khép mắt lại và nghĩ về anh, em vẫn thầm ước, vẫn khao khát được thấy mình trong mắt anh là cô bé của ngày xưa. Cô bé vô tư, hồn nhiên, chưa hề biết đến mùi vị cay đắng của cuộc đời.
Em vẫn muốn được nũng nịu khi bên anh, muốn được anh cưng chiều, dỗ dành bằng cái giọng trầm ấm ấy mỗi khi em giận anh. Những ước muốn ấy, dẫu biết là xa xôi, nhưng nó lại là niềm an ủi giúp em vượt qua những ngày dài mệt mỏi.
Thế nhưng, có lẽ thời gian em và anh bên nhau chỉ được tính bằng phút, bằng giây. Quá ít ỏi để mà giận hờn, quá ngắn ngủi để mà trách móc.
Em nhớ anh, nhớ vô cùng... Nỗi nhớ không ồn ào, không cuồng nhiệt như tuổi trẻ, mà lặng lẽ, sâu thẳm .
05:07 CH 14/11/2025
Nhật ký cho anh và em
18h22 13/11/2025
Sau bao ngày mưa bão, hôm nay nắng đã quay về. Đứng trên tầng 3, nhìn ra phía sân trường để tận hưởng cái nắng ấm áp. Bất chợt nhìn về phía xa xa, em chợt nhớ tới con đường nơi anh từng chở em qua. Cũng nơi con đường ấy, em ngồi phía sau xe, tựa vào lưng anh, líu lo với câu chuyện còn đang dang dở.
"Kia là trường em học phổ thông đấy. Em ước sao mai này trở thành cô giáo sẽ quay về trường để giảng dạy." Thoáng một cái, mà lời nói ấy đã cách đây hai mươi năm rồi.
Ước mơ thành cô giáo ở chính ngôi trường ấy của em đã trở thành hiện thực, chỉ có duy nhất ước mơ của em và anh là tan vỡ thôi. Một chuyện tình kéo dài hơn hai mươi năm cũng không thể đi chung một con đường.
Mọi thứ nơi đây cũng không mấy thay đổi, nhưng có lẽ nơi đây chẳng bao giờ anh ghé qua nữa. Nắng vẫn đấy, sân trường vẫn đấy, tiếng học sinh vẫn huyên náo trong giờ ra chơi, nhưng sao trong lòng em lại trống vắng đến lạ thường.
06:23 CH 13/11/2025
Nhật ký cho anh và em
21h6’ 30/10/2025
Sáng nay, một mình dạo bước trên con đường quen thuộc đến trường, bất chợt em nghe thoang thoảng mùi hoa sữa đâu đây. Mùi hương hoa sữa làm cho em nhớ lại chuyện chúng mình. Cũng mùa thu năm ấy, khi hoa sữa bắt đầu nở, cũng là lúc em và anh quen biết nhau.
Nhớ lại cái thuở ấy sao mà tình yêu trong sáng đến vậy. Em và anh dạo bước cùng nhau trên con đường tràn ngập hoa sữa, đến cái nắm tay cũng còn ngại ngùng không dám, em chỉ lặng thinh đi bên anh mà không nói điều gì. Và cũng chính những lần lặng thinh đó mà vô tình đẩy em và anh ngày càng xa nhau. Ai cũng yêu nhưng cứ giữ mãi tình yêu ấy trong lòng, và thế là em và anh lạc mất nhau khi nào không biết nữa.
Năm tháng đã qua đi rất lâu rồi nhưng hôm nay, vô tình gặp lại mùi hoa sữa, những ký ức một thời xưa cũ bỗng hiện về nguyên vẹn trong em. Em vẫn còn nhớ rất rõ, cứ mỗi lần bên anh là em không biết nói điều gì, nhưng khi xa anh rồi thì như có ngàn lời muốn nói cùng anh. Mà cái thuở ấy, nhớ thì vẫn chỉ biết là nhớ, thương cũng chỉ biết là thương giấu trong lòng mà thôi. Muốn gặp nhau thì cũng không biết cách nào để liên lạc cùng nhau.
Có những đêm, em ngồi phòng trọ ngóng chờ anh từ lúc trời bắt đầu tối, càng chờ trời càng về khuya là em càng tuyệt vọng, vì anh sẽ không đến nữa. Đã bao nhiêu lần em chờ đợi anh như thế rồi cũng không biết nữa. Còn anh thì vẫn đâu hay biết rằng có một người con gái tuổi đôi mươi mới vừa biết yêu cứ ngóng trông anh mỗi khi đêm về.
09:11 CH 30/10/2025
Nhật ký cho anh và em
16h30’ 15/10/2025
Chiều hoàng hôn buông xuống, màu hoàng hôm nhuộm đỏ cả một màu góc trời . Em một mình, thả bước lang thang vô định dưới ánh chiều tà, cảm thấy cả thế giới như thu mình lại, chìm vào sự yên tĩnh .Chính cái tĩnh lặng ấy lại gợi trong em một nỗi nhớ khó gọi thành tên, một nỗi nhớ chênh vênh không sao diễn tả được.Cái cảm giác ấy làm cho em rất khó chịu.
Ánh mắt em hướng về phía chân trời xa xăm. Em biết, nơi khoảng trời ấy có anh. Dù khoảng cách có xa vời đến mấy thì hình bóng anh vẫn hiện hữu rất rõ trong tâm trí em. Hoàng hôn là khoảnh khắc cô đơn nhất. Khi ánh sáng rực rỡ nhường chỗ cho bóng tối, lòng người lại càng cảm thấy chơi vơi hơn. Sự tĩnh lặng của vạn vật như một tấm gương phản chiếu sự xao động khôn cùng trong trái tim.
Em đã từng nghĩ, năm tháng qua đi sẽ mang theo tất cả. Tưởng chừng mọi thứ đã ngủ yên, đã hóa thành những ký ức mờ nhạt. Nhưng điều ấy chỉ là sự ngộ nhận đầy yếu lòng. Nỗi nhớ ấy vẫn mãi còn ở lại, dai dẳng như bóng đêm chờ trăng lên. Mỗi chiều hoàng hôn, nỗi nhớ ấy lại trở về, nhắc em biết rằng, ở một nơi xa xôi nào đó, có một người đã từng là tất cả của em, và vẫn còn nằm lại sâu thẳm trong tim em.
04:47 CH 15/10/2025
Nhật ký cho anh và em
19h46’ 14/11/2025 Mỗi lần có cơ hội về thành phố ấy, em đều muốn ghé thăm biển và ở gần với biển. Biển, không chỉ là đại dương mênh mông, mà còn là nơi có quá nhiều kỷ niệm giữa anh và em. Anh còn nhớ không đêm hôm ấy, sau một ngày em và anh đi chơi cùng nhau, đã quá giờ để về nhà trọ. Thế là, anh và em quyết định ở lại bên bờ biển.
Trong Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng sóng biển rì rào. Dưới ánh trăng mờ nhạt, em nằm xuống, nhẹ nhàng gối đầu lên chân anh. Cái cảm giác ấm áp và bình yên đến lạ, xua tan đi cái gió lạnh của biển.
Và rồi, anh cúi xuống. Đặt một nụ hôn khẽ khàng, dịu dàng chạm vào bờ môi em. Nụ hôn của anh không vội vã, không cuồng nhiệt, mà sâu lắng. Giây phút ấy, em cảm nhận được trọn vẹn tình yêu anh dành cho em, một tình yêu chân thành, không cần lời nói hoa mỹ. Cả thế giới như nhỏ lại, chỉ còn có em và anh mà thôi.
Tình yêu của chúng mình buồn nhưng đẹp phải không anh. Buồn vì chỉ có yêu những không lời hẹn ước. Nhưng đẹp, vì chúng mình đã có những khoảnh khắc êm đẹp bên nhau .Nó là minh chứng cho một tình yêu đã từng rất thật, rất sâu đậm, dù cuối cùng, em và anh vẫn mãi mãi phải xa nhau cho dù yêu thương nhau thật nhiều. Biển vẫn còn đó, tình yêu của em và anh vẫn còn đó, nhưng tình yêu ấy vẫn mãi như vết thương chưa lành, mỗi lần khẽ chạm vào lại là một lần nhói đau.
08:13 CH 14/10/2025
Nhật ký cho anh và em
17h12” 13/10/2025
Hôm nay, ký ức xưa cũ tự dưng tìm về nguyên vẹn trong em như mới hôm qua. Em nhớ tất cả những kỷ niệm giữa em và anh. Nhớ Góc phố nhớ con đường quen thuộc mình từng đi chung . Nhớ cả chiếc ghế đá nơi công viên em ngồi tựa vào vai anh. Nhớ nhất là nụ hôn và vòng tay ấm áp của anh. Nhớ mùi lúa chín thơm ngát dưới anh trăng quê chỉ có em và anh. Em nhớ cái cảm giác đứng ngóng chờ anh ở góc sân nhà bạn, với những lo Âu không biết chiều nay anh có về không, em có được gặp anh không. Cái thời mà nhớ nhau cũng không biết liên lạc bằng cách nào chỉ biết dựa vào niềm tin và hi vọng để chờ nhau mà thôi.
Em nhớ cả hành trình vượt mấy trăm cây số trên chiếc xe cũ kỹ cùng anh, nghĩ lại thời đó sao mà em dũng cảm đến vậy. Mỗi ngày trôi qua, là mỗi ngày em không thôi nhớ về anh.
Phải làm sao để học được cách chấp nhận rằng mọi thứ đã chỉ còn là ký ức, anh nhỉ?
05:36 CH 13/10/2025
Nhật ký cho anh và em
20h11 21/9/2025 Đêm nay trời lại mưa. Cơn mưa đầu mùa hay cuối mùa, em cũng chẳng còn rõ nữa. Chỉ biết rằng, những hạt mưa cứ nặng dần, nặng dần, gõ lên ô cửa sổ, như gõ vào miền ký ức đã cũ. Mùa mưa năm nay quá dài, mưa như thể muốn níu kéo những điều đã mất. Em không thích mưa, đã từ lâu rồi, em không còn thích mưa nữa. Có lẽ vì mưa thường gắn liền với những kỷ niệm buồn của chúng ta.
Hơn hai mươi năm rồi, một khoảng thời gian đủ dài để nếm trải đủ vị của cuộc đời, đủ để nhận ra rằng có những điều tưởng chừng đã quên, nhưng chỉ cần một cơn mưa bất chợt cũng có thể khiến tất cả ùa về. Anh còn nhớ không? Nhớ những buổi chiều tan học anh ngồi đợi em ở quán caffe nhỏ ven đường , hôm ấy trời cũng mưa em lén nhìn anh qua cửa kính ướt nhòe. Ký ức về anh và em, về những khoảng thời gian ngắn ngủi bên nhau tưởng chừng như đi vào dĩ vãng nhưng không ngờ đó lại là những hoài niệm tiếc nuối dây dứt mãi không thôi.
Cơn mưa đêm nay không chỉ ướt đẫm phố phường, mà còn ướt đẫm cả tâm hồn em. Càng cố gắng quên, hình bóng anh lại càng hiện rõ. Em tự hỏi, liệu bây giờ anh có đang lắng nghe tiếng mưa rơi? Liệu có khoảnh khắc nào anh chợt nhớ về em, về một người con gái đã từng là cả thanh xuân của anh? Mưa vẫn rơi, nỗi nhớ vẫn cứ thế lớn dần, không một lời hẹn trước.
08:32 CH 21/09/2025
Nhật ký cho anh và em
22h23” 15/9/25
Tháng 9, những cơn mưa cứ nặng hạt không ngớt, cũng giống như nỗi lòng em lúc bây giờ. Ngỡ rằng thời gian đã đủ để chôn vùi tất cả, ngỡ rằng trái tim này đã thôi thổn thức vì những chuyện đã qua. Vậy mà, chỉ cần một câu chuyện, một lời hỏi han từ anh, những ký ức buồn lại ùa về như một thước phim quay chậm. Tuổi thanh xuân đã trôi qua, những mơ mộng cũng dần nhạt phai, nhưng vết thương lòng thì sao vẫn âm ỉ, vẫn nhói đau mỗi khi chạm vào. Dù biết rằng chuyện chúng mình đã là dĩ vãng, nhưng có lẽ, sâu thẳm trong tim, vẫn còn đó một nỗi buồn khó gọi thành tên. Mưa tháng 9 cứ thế rơi, và lòng em cứ thế đắm chìm trong nỗi buồn không thể gọi thành tên.Nỗi buồn không tên ấy luôn mang theo ký ức về anh,về một thời đã xa, về những hoài niệm của thanh xuân năm ấy. Trời càng về khuya càng yên tĩnh vắng lặng, chỉ còn mình em với trang nhật ký còn dang dở như lời oán trách buồn ơi đừng theo bên ta nữa.
10:37 CH 15/09/2025
Nhật ký cho anh và em
10h55’ ngày 1 tháng 9 năm 2025
Sáng hôm nay trời lại mưa. Cơn mưa rả rích cứ kéo dài , mưa mang theo nỗi buồn. Em ngồi bên cửa sổ, cuộn mình trong chiếc chăn mỏng, và lại nghĩ về anh. Mỗi lần nghe một bản nhạc tình buồn, hay xem một bộ phim lãng mạn, em lại nhớ về anh. Anh là gì trong em, em cũng không biết nữa, chỉ biết rằng anh đã trở thành một phần không thể thiếu trong ký ức của em.
Anh là bình minh rực rỡ xua tan màn đêm, là hoàng hôn tím biếc nhuộm màu nỗi nhớ. Anh luôn có mặt trong những giấc mơ của em. Dù chúng ta không có một danh phận rõ ràng, nhưng trong trái tim em, anh đã là cả thế giới. Em nhớ anh, nhớ đến cồn cào, có những lúc chỉ muốn chạy ngay đến bên anh, ôm anh thật chặt để thấy lòng mình bình yên. Nỗi nhớ này, cứ lớn dần theo từng nhịp đập của con tim, không thể nào gọi tên, nhưng lại khắc khoải khôn nguôi.
11:04 SA 01/09/2025
Nhật ký cho anh và em
13h19’ 22/8/25 Thành Phố nơi ấy mỗi lần em ghé qua vẫn ồn ào như thế, nhưng sao trong em lại tĩnh lặng đến lạ.Cơn mưa rào bất chợt lại mang anh về trong từng ký ức của em. Trong ký ức của em không biết có kỷ niệm nào giữa anh và em gắn với cơn mưa không nữa, nhưng việc em nhớ a thì chỉ dù một hình ảnh nào thoáng qua cũng đều là kỷ niệm, là hoài niệm.
Mọi thứ xung quanh dường như đều có hình bóng của anh. Em đi qua quán cà phê dù không quen thuộc thì vẫn nhớ đôi lần caffe cùng anh, Em mở điện thoại, lại lướt xem những bức ảnh cũ, và những dòng tin nhắn còn nguyên đó, thì cũng nhớ về anh. Chắc do em quá rảnh về thời gian , hay do em quá tình cảm, hay do e quá iu a…
Nỗi nhớ cồn cào như một vết thương chưa lành. Em ước gì thời gian quay trở lại để có thể làm lại tất cả những việc mà đến hiện tại ta không phải nói hai chữ hối tiếc hay giá như nữa, để một lần nữa được nắm tay anh được cùng anh thực hiện nốt những giấc mơ dang dở . Nhưng giờ đây, chỉ còn lại em với những hoài niệm, và một nỗi đau âm thầm mang tên "người cũ" mà thôi.
01:45 CH 22/08/2025
Nhật ký cho anh và em
15h24’ 18/7/25 ngày này đúng tròn 1 năm cách đây là ngày mà anh và e được ở bên nhau, giờ thấy hình ảnh nhắc lại , hèn gì tự nhiên trong lòng thấy nhớ anh vô cùng,cái cảm giác nhớ cồn cào da diết, k biết dùng từ nào để diễn tả điều ấy nữa. Nhớ nhưng không thể gặp cũng không thể làm gì được khiến cho e thấy bất lực vô cùng.
03:30 CH 18/07/2025
Nhật ký cho anh và em
9h35’ 18/07/25 Mối tình đầu là gì, là mối tính sẽ không quên đúng không anh.Em và anh đã lạc mất nhau giữa đời thực, và chắc cũng chẳng thể cùng nhau đi trên một con đường được nữa, nhưng trong tim mãi mãi có nhau, ta vẫn dành cho nhau những yêu thương dẫu biết rằng những yêu thương này chỉ có thể dấu kín trong tim mà thôi. A và em đã qua cái tuổi mộng mơ ai cũng bận rộn với cuộc sống đời thực muốn vàn lo toan mệt nhọc, xen kẻ vào những ngày trôi qua ấy có những khoảnh khắc ta chợt nhớ về nhau, nhớ về những hoài niệm ta từng có nhau. Đôi khi đến dược với nhau chưa hẳn đã yêu nhau nhiều như bây giờ phải không anh, vì không đến được với nhau vì chia ly nên anh và em mới yêu nhau đến tận bây giờ.
09:52 SA 18/07/2025
Nhật ký cho anh và em
14h12/7/25 Em đã mơ thấy a nt cho em, ngay cả trong giấc mơ em cũng mơ thấy điều đó chắc bởi vì em nghĩ quá nhiều về anh. Nhưng đổi lại cái em có được chỉ luôn là cảm giác tổn thương và khó chịu. Cảm thấy tổn thương vì cho rằng anh coi thường em, em cũng không biết mình nên hiểu như thế nào cho đúng, nhưng chắc nghĩ như vậy là đúng nhất rồi. Cái cảm giác buồn mà không biết chia sẻ cùng ai, không biết nói cùng ai và ai hiểu cho ta. Đúng là ty làm cho con người trở nên mù quáng, sai cũng thành đúng mà đúng cũng trở nên sai.
02:08 CH 11/07/2025
avatar
nhudadauyeu150603
Bắt chuyện
543Điểm·2Bài viết
Báo cáo