Thịnh hành
Cộng đồng
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Đăng nhập
Tạo tài khoản
Đăng nhập qua Facebook
Đăng nhập qua Google
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Nhật ký cho anh và em
16h58 4/5/26 Nắng chiều nhạt màu, khẽ khàng len lỏi qua cánh ô cửa nhỏ, vẽ nên những vệt sáng yếu ớt rọi qua ô cửa lớp học. Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời như một lời chào tạm biệt dịu dàng nhưng đầy luyến tiếc của ngày cũ trước khi nhường chỗ cho bóng đêm về.
Có người nói hoàng hôn là khoảnh khắc rực rỡ nhất, nhưng với em, nó luôn mang một vẻ đẹp u buồn đến nao lòng. Anh có biết vì sao không? Bởi buổi chiều tà chính là lúc lòng em cảm thấy trống trải và nhớ anh da diết nhất.
Suốt một ngày dài, những bộn bề của cuộc sống và vòng xoáy tất bật của công việc cuốn em đi. Những lo toan, tính toán khiến tâm trí không còn chỗ trống để mơ mộng hay buồn phiền. Nhưng khi ánh dương bắt đầu lặn xuống, cũng là lúc mọi người gác lại những âu lo, kết thúc một ngày làm việc để trở về bên mái ấm. Đó là lúc nhịp sống chậm lại, và sự im lặng bắt đầu lên tiếng.
Trong cái tĩnh lặng của buổi hoàng hôn, khi nhìn dòng người hối hả ngược xuôi về phía tổ ấm, nỗi cô đơn trong em bỗng chốc lớn dần lên. Em thấy mình lạc lõng giữa thời khắc giao hòa của đất trời, chỉ biết gói ghém nỗi nhớ anh vào từng cơn gió thoảng. Hoàng hôn có thể đẹp thật đấy, nhưng nó cũng thật buồn khi em chỉ có một mình, đối diện với khoảng trống mênh mông mà anh để lại trong tim. Một ngày sắp kết thúc, và niềm mong ước duy nhất của em lúc này chỉ là được nhìn thấy bóng dáng anh hiện hữu giữa ánh chiều tà này.
04:59 CH 04/05/2026
Nhật ký cho anh và em
21h56 16/4/26 Hơn hai mươi năm ,một khoảng lặng đủ dài để người ta quên đi một gương mặt, nhưng lại chẳng đủ để xóa nhòa một vết cắt trong tim. Em vẫn nhớ, làm sao có thể quên được buổi chiều định mệnh ấy, cái ngày mà em và anh nói lời chia tay nhau.
Em đã đưa ra một yêu cầu thật lạ lùng: Cùng nhau đi hát karaoke.
Giữa không gian chật hẹp, em chọn bài hát "Hãy về với em" như thay cho lời em muốn nói cùng anh. Lúc đấy tim em đau lắm anh có biết không, em muốn giữ anh nhưng làm sao em giữ được anh bây giờ. Em khóc như mưa và anh cũng khóc. Chúng ta khóc không phải vì hết yêu, mà khóc vì còn quá đỗi yêu nhau. Vì yêu khiến em đau đớn khi nhận ra rằng: Yêu sâu đậm đến thế, thiết tha đến thế, vậy mà vẫn phải buông tay anh. Có những sự chia ly không đến từ lòng người thay đổi, mà đến từ những rào cản nghiệt ngã của cuộc đời mà anh và em năm ấy không cách nào vượt qua được."Có những người đi qua nhau để trở thành người cũ, nhưng cũng có những người xa nhau để chờ ngày định mệnh gọi tên một lần nữa. Hơn Hai mươi năm dài đằng đẵng, thế gian đã thay hình đổi dạng, chúng ta cũng chẳng còn là những cô cậu thanh niên bồng bột thuở nào. Tình yêu ấy tưởng chừng ngủ yên theo thời gian, nay lại trở về nguyên vẹn.
Hóa ra, hai mươi năm qua không phải là đánh mất, là hết yêu mà là một khoản không để chúng ta học cách trân trọng nhau hơn. Tình yêu ấy, sau bao năm vẫn nồng nàn như thuở ban đầu. Liệu em và anh có thể viết tiếp những chương còn dang dở hay không. Liệu có cái kết nào cho chuyện chúng mình không anh.
10:22 CH 16/04/2026
Nhật ký cho anh và em
13h55 15/4/26 Có những chiều ngược gió, em thường hay tự hỏi: "Nếu có một tấm vé khứ hồi trở về quá khứ, mình sẽ chọn dừng chân ở cột mốc nào?". Với em, có lẽ chẳng cần đắn đo, em sẽ chọn trở về năm 19 tuổi—cái tuổi thanh xuân rực rỡ nhất, và cũng là năm tháng em chưa từng biết anh là ai.
Em muốn gặp anh lại từ đầu ở tuổi đôi mươi ấy, để chúng ta bắt đầu một tình yêu mới thật đẹp. Nếu thời gian quay trở lại, có lẽ em sẽ học cách kiên nhẫn hơn, anh sẽ học cách trưởng thành hơn, và chúng ta sẽ cùng nắm chặt tay nhau đi qua những bão giông đầu đời thay vì buông lơi giữa dòng đời hối hả. Em ước gì mình có thể sửa lại những lỗi lầm của tuổi trẻ, để hai từ "giá như" không còn là vết sẹo cứ mỗi lần chạm vào lại thấy nhói đau.
Nhưng thời gian vốn dĩ là một vị khách lạnh lùng, chỉ biết tiến về phía trước mà chẳng bao giờ ngoảnh lại. Năm tháng trôi đi, chúng ta từ những người trẻ đầy nhiệt huyết, giờ đây đã trở thành những người trưởng thành mang trên vai bao gánh nặng cơm áo, gạo tiền. Hai ngã rẽ cuộc đời đã mang chúng ta về hai phương trời khác biệt, nơi mỗi người đều đã có những bến đỗ riêng, những trách nhiệm riêng. Chúng ta đã già đi, không chỉ ở nếp nhăn nơi khóe mắt, mà còn ở sự tĩnh lặng trong tâm hồn sau bao nhiêu thăng trầm.
Tuổi trẻ mà, ai chẳng một lần vội vàng, ai chẳng đôi lần nông nổi để rồi đánh mất điều quý giá nhất. Những dòng chữ này em gửi lại cho những năm tháng cũ, như một lời tạm biệt muộn màng dành cho một mối tình dang dở. Dẫu biết rằng hiện tại là điều không thể thay đổi, nhưng trong một góc khuất nào đó của trái tim, em vẫn muốn giữ lại hình bóng anh của năm ấy—một ký ức đẹp đẽ, đầy lưu luyến nhưng cũng thật xót xa với những kỷ niệm thật buồn.Cầu mong ở ngã rẽ kia, anh sẽ luôn bình yên với lựa chọn của mình, còn em sẽ cất kỹ lời hứa "nắm tay nhau" vào ngăn kéo của quá khứ.
02:12 CH 15/04/2026
Nhật ký cho anh và em
14h30’ 9/4/26 Mỗi lần xem những cảnh tình cảm trong một bộ phim, em lại nhớ đến anh, một cái nhớ đến nao lòng. Có những lúc em chỉ muốn được tự do chạy về bên anh, được hành động theo con tim của mình. Giống như ngày xưa vậy, cái thời mà chưa có điện thoại để liên lạc được với nhau như bây giờ , tất cả chỉ biết dựa vào linh cảm mà thôi.
Anh có còn nhớ buổi chiều hôm ấy không? Em nhớ lúc đó anh đang làm việc ở Tam Kỳ. Em nhớ anh thế là bắt xe đi một mạch về Tam Kỳ. Em phải đi vào giờ buổi chiều để chờ anh tan làm. Mà sao cái thời ấy em ngu ngơ dữ vậy, lỡ may em vào đó mà không gặp được anh thì em biết tính làm sao? Nhưng tình yêu nó là vậy, muốn là đi, nhớ là phải gặp.
Đúng 5 giờ chiều em vô đến nơi anh làm việc, may mắn thay em đã gặp được anh. Không biết những lần bất ngờ như vậy có làm anh xao lòng không nữa? Em nhớ thời đấy ghê, thèm cái cảm giác nhớ là vác ba lô lên và đi, đi để thỏa nhớ mong.
Giờ đây khi cuộc sống đã đủ đầy hơn, khi phương tiện liên lạc chỉ cách một cái chạm tay, thì sự tự do trong tâm hồn em dường như chật hẹp lại. Em thèm được sống lại những giây phút nông nổi mà chân thành ấy, thèm được yêu anh bằng tất cả sự dũng cảm của một thời chưa biết sợ hãi là gì. Giờ này chắc anh vẫn đang miệt mài với công việc, còn em thì vẫn đang nhớ anh, nhớ về chuyện chúng mình.eyanl
02:45 CH 09/04/2026
Nhật ký cho anh và em
9h23 9/4/26 Có những ngày lòng trĩu nặng, em cứ suy nghĩ rằng: "Nếu". Nếu có kiếp sau, xin đừng bao giờ để lạc mất nhau thêm một lần nào nữa anh nhé ,để em chẳng còn phải buồn khi nhắc về chuyện chúng mình.
Đến tận bây giờ, em vẫn không thể lý giải nổi vì sao hai ta lại xa nhau. Rõ ràng chúng mình đã từng gặp gỡ khi cả hai vẫn là những người tự do, tâm hồn chưa vướng bận, vậy mà sao lại dễ dàng buông tay nhau đến thế? Có bao giờ giữa những bộn bề cuộc sống, anh chợt dừng lại và tự hỏi: "Liệu ngày ấy nếu mình nắm chặt tay nhau thêm chút nữa thì đã không mất nhau rồi?".
Càng hoài niệm em lại càng thấy đau với những mảnh kỷ niệm vụn vặt: là nụ hôn nhẹ nhàng a vội trao em lúc sắp chia xa, là cái chạm tay khẽ khàng khi đi bên nhau, hay ánh mắt anh nhìn em trìu mến dưới ánh đèn đường mờ ảo. Những điều tuy nhỏ bé ấy, mà sao mỗi lần chạm vào trong tâm trí lại khiến tim em đau nhói.
Mỗi lần quay lại thành phố ấy, dẫu phố xá đã thay màu, cảnh vật đã khác nhưng trong em hình bóng anh vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu. Thành phố ấy là nơi cất giữ quá nhiều ký ức, nơi anh vẫn luôn hiện diện trong tâm tưởng của em, một người luôn chờ đợi đón em quay trở về. Kỷ niệm quá nhiều , nỗi nhớ quá sâu, khiến em nhận ra có những điều dẫu thời gian có trôi đi bao lâu, vẫn mãi là nỗi đau khôn nguôi.
09:37 SA 09/04/2026
Nhật ký cho anh và em
13h39 8/4/26 Có nhiều lúc em lặng người đi, để mặc tâm trí trôi về một miền xa xôi—nơi mà hai chữ "tương lai" không còn là điều gì đó xa vời hay đầy những cách ngăn. Em đã từng nghĩ về nó rất nhiều, về một ngày mà giấc mơ và niềm khao của em và anh trở thật sự thật hiện hữu bên đời nhau.
Em tự hỏi, nếu một ngày mình thực sự thuộc về nhau, liệu tình yêu này có vì sự bình lặng của đời thường mà nhạt màu đi không? Nhưng rồi em nhận ra, tình cảm mình dành cho nhau vốn đã quá cách trở với những nhớ nhung mòn mỏi. Nếu được về bên nhau, em tin rằng tình yêu ấy sẽ không chỉ là sự cuồng nhiệt ban đầu, mà là sự gắn kết sâu nặng của hai tâm hồn đã thấu hiểu quá rõ nỗi đau chia cắt.
Em cũng mơ về những buổi sớm mai bình yên ấy. Khi tia nắng đầu ngày khẽ chạm vào ô cửa, anh đánh thức em bởi nụ hôn nhẹ trên trán .Em khẽ tựa vào lòng anh để nghe anh thì thầm những câu thương nhớ . Với em, tương lai ấy luôn là khát khao, là mong chờ.
01:50 CH 08/04/2026
Nhật ký cho anh và em
22h30’ 6/4/26 Đêm càng về khuya, không gian càng trở nên tĩnh lặng. Trong sự tĩnh lặng ấy, em biết giờ này anh đã chìm vào giấc ngủ say. Chỉ có em, nơi phương trời xa xôi, vẫn đang nhớ về anh. Em mơ được tựa đầu vào vai anh, được anh vỗ về và khẽ đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi em.
Em mong chờ từng ngày để được gặp lại anh, nhưng cũng đầy lo sợ sau phút giây ngắn ngủi bên nhau đó lại là những tháng ngày dài đằng đẵng chia xa. Có những ước muốn tưởng chừng giản đơn nhưng lại trở nên thật xa xỉ đối với em và anh. Mọi giấc mơ đều có thể thành hiện thực, chỉ riêng giấc mơ được bên anh mãi mãi là vẫn cứ dở dang.
Chúng mình chẳng thể làm gì khác được, phải không anh? Dù cả hai đều hiểu rõ những rào cản phía trước, nhưng trái tim vẫn chẳng thể ngừng yêu. Nếu một năm có bốn mùa xuân, hạ, thu, đông thì chúng mình cũng có bốn mùa yêu thương nhau, chỉ là không được cùng nhau chung bước.
10:09 CH 06/04/2026
Nhật ký cho anh và em
13h45 ngày 6/4/26 Tâm sự gửi anh
"Em nhớ anh nhiều lắm, nhớ ánh mắt, nụ cười, nhớ giọng nói và cả cách anh vẫn hay chọc cho em cười. Có lẽ chúng mình không đủ duyên nợ để được kề cạnh bên nhau, nhưng mình hãy cứ yêu nhau như thế này cho đến hết cuộc đời, anh nhé. Bởi em nhận ra rằng, có những người được ở bên nhau chưa chắc đã có được hạnh phúc thực sự.
Ngay cả trong những giấc mơ, em cũng luôn thấy bóng hình anh. Dẫu biết yêu anh là có lỗi, nhưng em chẳng thể nào ngừng yêu anh được. Mọi vui buồn của em, phần lớn đều gắn liền với anh. Anh là mối tình đầu, là ký ức đẹp nhất nhưng cũng buồn và dang dở nhất trong em.
Đến tuổi này rồi, em cũng chẳng thể định nghĩa rõ ràng tình yêu là gì. Em chỉ biết rằng mình luôn nhớ và nghĩ về anh; đôi khi chợt nhớ lại một câu chuyện cũ nào đó liên quan đến anh, em lại một mình mỉm cười lặng lẽ.
Giờ đây, em đang học cách chấp nhận. Chấp nhận sự thật rằng mình không thể thuộc về nhau, chấp nhận rằng mối quan hệ của chúng ta chỉ có thể dừng lại ở hiện tại: không kỳ vọng, không hứa hẹn và cũng không đòi hỏi.
Biết là sẽ đau, sẽ tổn thương mỗi khi nghĩ về chuyện đôi mình, nhưng em không đủ mạnh mẽ để làm điều gì khác đi. Chỉ cần nghĩ đến việc phải quên anh, phải ngừng yêu anh, con tim em như thắt lại, một cảm giác đau lan tỏa khắp cơ thể. Nỗi đau ấy cứ giày xéo khiến em nghẹt thở.
Em chỉ mong anh có thể thấu hiểu được nỗi lòng này của em, và mong anh... có thể dành cho em thêm một chút thời gian nữa thôi."
01:53 CH 06/04/2026
Nhật ký cho anh và em
14h4”18/3/26Bình yên, suy cho cùng, vẫn là cảm giác an toàn và dễ chịu nhất. Em thích cái cảm giác được nằm lặng yên trong phòng, ngắm nhìn mây trời qua khung cửa sổ nhỏ, dõi theo những áng mây nhẹ nhàng trôi và để mặc cơn gió khẽ lùa qua kẽ tóc.
Em vô tình đọc được ở đâu đó rằng: “Nếu chẳng thể danh chính ngôn thuận ở bên nhau, thì hãy cứ yêu — yêu bằng tất cả những gì ta có thể trao đi.” Tình yêu vốn dĩ chẳng bao giờ có lỗi, phải không anh? Bởi chỉ cần một cảm giác nhẹ nhàng lướt qua thôi cũng đủ khiến em không thôi nhớ về anh. Em nhớ con đường, nhớ góc phố, nhớ cả quán cà phê nhỏ nơi đôi mình từng hẹn hò.
Thời gian chúng ta bên nhau chẳng đáng là bao, đôi khi khoảng cách giữa những lần gặp gỡ không tính bằng tháng mà tính bằng năm. Có khi cả năm, thậm chí vài năm, ta mới được nhìn thấy nhau một lần. Nhưng tất cả những khoảnh khắc ngắn ngủi ấy đều được em gom góp lại thành ký ức. Dẫu biết đó là một miền ký ức dài và buồn, nhưng em chẳng còn cách nào khác.
Em tựa như một chú chim nhỏ bị giam lỏng trong một căn phòng thênh thang. Dù căn phòng ấy có rộng lớn đến đâu, em vẫn không thể thoát ra được. Có những lúc em đã cố gắng hết sức để vùng vẫy, nhưng cuối cùng vẫn bị đưa trở lại đúng vị trí cũ. Anh có hiểu điều em đang nói không?
Thế giới của anh mênh mông và rộng lớn bao nhiêu, thì thế giới của em lại chật hẹp bấy nhiêu. Có những lúc em cảm thấy ngạt thở ngay trong chính không gian của mình. Xung quanh em dù có bao nhiêu người đi chăng nữa, thì câu chuyện của em, nỗi lòng của em, dường như chỉ có duy nhất anh là người có thể lắng nghe và thấu hiểu. Em thấy mình thật cô đơn, thật cô độc trong chính thế giới của mình... anh có hiểu không?
02:05 CH 18/03/2026
Nhật ký cho anh và em
22h13” 13/3/26"Làm sao để diễn tả hết tâm trạng của em lúc này, nỗi buồn cứ chất chồng lên nhau mà chẳng biết nói cùng ai. Chung quy lại, mọi khổ đau và nổi buồn của em đều từ anh mà ra. Có những lúc em chỉ muốn gào khóc thật to để giải tỏa tất cả, nhưng lại chẳng thể nào cất tiếng. Em cảm thấy chán chường với mọi thứ xung quanh. Giá như có một điều ước, em chỉ ước mình chưa từng gặp gỡ và quen biết anh trong cuộc đời mình, anh chưa từng hiện diện trong tâm trí em.
Suy cho cùng, anh chỉ là một kẻ ích kỷ. Anh không muốn có em, nhưng cũng chẳng cam lòng nhìn em hạnh phúc bên người đàn ông khác. Em nhìn thấu sự ích kỷ của một kẻ tiểu nhân nơi anh; hàng trăm, hàng ngàn lần anh đều không xứng đáng với tình cảm của em.
Mặc dù em đủ lý trí để nhận ra mọi vấn đề, nhưng bản thân vẫn không sao thoát ra được. Mỗi ngày trôi qua, em như càng bị trói chặt hơn vào bi kịch này. Em càng vùng vẫy lại càng lún sâu, giống như đang đứng giữa đầm lầy, càng giãy giụa lại càng thêm tuyệt vọng."
10:17 CH 13/03/2026
Nhật ký cho anh và em
9h12”12/3/26
Khi không giận nhau em thấy nhớ anh nhiều hơn. Em nhớ cái cảm giác được nói chuyện với anh. Những cuộc trò chuyện giữa chúng mình dường như chưa bao giờ có điểm bắt đầu và cũng chẳng có hồi kết thúc. Những câu chuyện, không đầu không cuối, vụn vặt và giản đơn, vậy mà lạ kỳ thay, em và anh chưa bao giờ thấy hết chuyện để nói với anh. Anh lúc nào cũng vội vã , còn em, em luôn ở đó, dành cho anh tất cả những khoảng lặng và thời gian mà em có.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, như một năm có bốn mùa xuân, hạ, thu, đông . Em và anh, chúng mình rồi cũng sẽ già đi theo năm tháng, nhưng tình cảm trong em vẫn cứ vẹn nguyên, như những ngày đầu. Năm tháng sẽ qua đi khi thanh xuân lùi xa, thì tình cảm ấy liệu có thay đổi không anh? Em biết em sẽ chẳng có thay đổi nào nếu anh vẫn thật lòng với em, chỉ cần anh không lừa dối em thì tình cảm trong em vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu.evya.
09:33 SA 12/03/2026
Nhật ký cho anh và em
10h33”14/1/2025"Mỗi ngày, việc đầu tiên em làm khi cầm điện thoại lên là lại muốn nhắn tin cho anh như một thói quen vậy. Anh dường như đã trở thành điểm khởi đầu và cũng là nơi kết thúc của một ngày trong em: là người đầu tiên xuất hiện trong tâm trí khi em thức giấc dưới ánh nắng sớm, và cũng là gương mặt cuối cùng em nhớ đến trước khi chìm vào giấc ngủ sâu.
Giữa cuộc đời hối hả với biết bao mối quan hệ đan xen, em đôi khi tự hỏi tại sao lòng mình chỉ hướng về mỗi anh. Em tự hỏi, liệu giữa chúng ta có tồn tại cái gọi là 'yêu nhau' thực sự không? Có lẽ sự hòa hợp ấy không nằm ở những sở thích tương đồng, mà nằm ở chính cảm giác mỗi khi em nghĩ về anh. Dù tương lai có ra sao, thì sự hiện diện của anh lúc này chính là câu trả lời ấm áp nhất cho những xao động trong trái tim em. Em không biết định nghĩa chính xác về sự tương hợp, em chỉ biết rằng thế giới của em bắt đầu và khép lại bằng tên anh."
10:38 SA 14/01/2026
Nhật ký cho anh và em
17h33”11/1/2025Mỗi ngày trôi qua, là mỗi ngày hình bóng anh vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí em. Anh là nắng sớm mai cũng là hoàng hôn tắt nắng. Ở cái tuổi này rồi, nói yêu thôi có lẽ cũng không phải nữa, em chỉ biết rằng từ suy nghĩ đến giấc mơ, lúc nào em cũng thấy anh. Nhưng thật buồn, chẳng có giấc mơ nào trọn vẹn, cũng như tình mình mãi chẳng có một kết thúc nào bình yên.
Anh có biết, mỗi lần gửi đi một dòng tin nhắn đi là cả khoảng thời gian dài sau đó em cứ quẩn quanh bên chiếc điện thoại để chờ hồi âm. Có những tin nhắn gửi đi rồi bặt vô âm tín, vài giờ rồi đến vài ngày anh vẫn lặng im. Nhiều lần như thế, sự chờ đợi trở thành một nỗi ám ảnh khiến em cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống.
Em không thích cảm giác chờ đợi vô vọng ấy. Em biết anh đã đọc, nhưng anh chọn im lặng. Phải chăng anh sợ việc trò chuyện với em sẽ làm mất thời gian của anh? Anh luôn nói yêu em, nhưng em chẳng thể cảm nhận được điều đó. Việc trả lời một tin nhắn có lẽ không tốn quá năm phút, nhưng nếu ngay cả năm phút ấy anh cũng thấy tiếc, thì chúng ta còn giữ liên lạc để làm gì nữa anh?
05:39 CH 11/01/2026
Nhật ký cho anh và em
18h17”8/1/2025"Anh đã bao giờ nếm trải cảm giác phải ngồi chờ đợi một ai đó hàng giờ, hàng ngày trong vô vọng chưa? Em ghét cái cảm giác ấy, ghét cách mình phải mòn mỏi trông ngóng anh từ giờ này qua giờ khác. Chính sự chờ đợi tồi tệ đó đã biến tình cảm trong em thành sự chán ghét, ghét cả anh và ghét cả việc phải cố gắng giữ liên lạc.
Việc em khóa Zalo không đơn thuần là cắt đứt liên lạc, mà là để tự giải phóng mình khỏi sự kỳ vọng. Bởi khi không còn chờ đợi, em sẽ không còn thấy bực bội hay tổn thương. Sự chờ đợi một người không rõ ngày trở lại không chỉ là lãng phí thời gian, mà nó còn bào mòn lòng tự trọng và sự kiên nhẫn cuối cùng trong em.
Nay, em trả lại tất cả cho anh: trả lại sự tự do, trả lại những im lặng và cả những khoảng cách. Anh cứ làm việc của anh, còn em sẽ sống cuộc sống của riêng mình. Chúng ta, từ nay không ai nợ ai."
06:19 CH 08/01/2026
Nhật ký cho anh và em
"Em từng hỏi anh cần gì ở em, và anh nói chỉ cần lâu lâu hỏi thăm nhau. Nếu chỉ đơn giản như vậy, thì 10 năm qua cả anh và em đã quá phí hoài thời gian vào một việc vô nghĩa.
Kiểu mối quan hệ mà vài tuần hay nửa tháng mới hỏi thăm một lần thì xã hội này không thiếu, không nhất thiết phải là em đâu. Điều em cần thì anh cũng không làm được, còn điều anh muốn lại quá đơn giản, mà điều đấy thì cũng không nhất thiết gì phải là em. Em có thể rảnh, nhưng em không rảnh để duy trì những mối quan hệ kiểu này.Em nhận ra quan điểm của chúng ta về mối quan hệ này quá khác biệt. Vì vậy, anh đừng nhắn tin cho em theo cách đó nữa. Hãy để thời gian đó mà nghỉ ngơi hoặc làm những việc có ích hơn đi anh.
07:02 SA 02/01/2026
Nhật ký cho anh và em
Sau chuyến đi Đà Nẵng (ĐN) vừa rồi, mọi hình tượng trong em về anh không còn như trước đây nữa. Nhật ký hôm em viết cho anh xem đoạn trước đấy, sau này em viết chắc cũng không dài như vậy nữa. Em từng có ý định viết cho đến hết cuộc đời này luôn. Nhưng sau chuyến đi ĐN, em không còn cảm xúc gì để viết tiếp nữa. Em đóng lại luôn rồi, vì thực tế chắc cũng không có gì để viết nữa.
Những thứ em từng nghĩ về anh là một bức tranh, nhưng thực tế em biết về anh không như trong tranh. Anh thực tế rất khác xa với những gì em từng nghĩ. Nếu khi gặp nhau lại, nếu em biết thực tế anh như vậy thì chắc chắn rằng tình cảm (TC) của em cũng không bao giờ mãnh liệt và khát khao như vậy.
Ký ức em nhớ nhất về anh đấy là câu nói quen thuộc: "Em à". Trước đây, em nhớ về anh là nhớ về những lời nói và cử chỉ nhẹ nhàng. Giờ em vẫn nhớ, vẫn nghĩ về anh, nhưng không phải là những lời nói nhẹ nhàng ấy, mà là bức tranh thực tế hoàn toàn ngược lại.
Giờ là em sống với thực tế, không còn hoang tưởng nữa, cũng không cần phải hối tiếc nặng lòng nữa.
07:31 SA 19/11/2025
Nhật ký cho anh và em
7 giờ ngày 7/11/2020 – Đây có thể nói là giờ phút mà cả đời này em sẽ luôn ghi nhớ. Chính cái ngày này, khi em gọi điện cho anh, đáp trả em là những lời chua chát, đầy miệt thị từ anh. Mọi thứ trong em về anh hoàn toàn sụp đổ từ giây phút ấy.
Đây có lẽ là lần cuối cùng em viết về chuyện chúng mình. Vì anh không còn xứng đáng với tình yêu em đã dành cho anh nữa. Dù xét ở phương diện nào hay khía cạnh nào đi chăng nữa, thì em hoàn toàn không xứng đáng phải nghe câu nói ấy từ chính anh. Trong khi em vừa vượt chặng đường 600km để đến Đà Nẵng (ĐN).
Trước đây, em luôn nhớ về anh với những lời nói hết sức nhẹ nhàng. Phải nói là em đã từng thần tượng một mẫu người như anh. Điều em biết về anh sao khác xa sự thật bây giờ quá. Có những lúc em đã tự dằn vặt bản thân mình: sao trời chia cách duyên mình, sao em không thể bỏ hết tất cả để về bên anh. Với một con người chu toàn như anh, nhưng sao hạnh phúc lại không thể mỉm cười với anh. Đúng là thời gian em và anh đã quen biết nhau đến ngày hôm nay đã gần tròn 20 năm, nhưng thật sự 20 năm ấy cũng không đủ để em hiểu biết thật sự về anh. Và chính giây phút ngày hôm ấy, em mới thật sự biết được thế nào là mặt trái của anh.
Anh à, mọi thứ đã sụp đổ trong em kể từ giây phút ấy. Cứ mỗi lần nhớ lại cuộc hội thoại ngày hôm ấy, em vẫn còn thấy tê tái lòng mình bởi câu nói: "Em mò ra đây làm gì?". Nghe câu nói này em thấy thấm từng câu từng từ.
Em biết là anh đã hối hận về điều này. Anh đã xin lỗi em về những câu nói trong lúc anh nóng giận. Thật ra, giờ em cũng không còn giận về chính những câu nói của anh làm tổn thương trái tim em. Nhưng những gì em biết về anh so với thực tế ngày hôm nay sao quá đỗi khác xa.
Trước đây có nhiều lúc em bướng bỉnh đủ kiểu, em muốn thoát ra khỏi cuộc tình này. Em chỉ mong sao anh quát mắng em, nói những lời thậm tệ để em nhận ra rằng tình yêu không thật sự hoàn hảo như em mơ tưởng và anh cũng không thật sự hoàn hảo như những gì em thấy. Nhưng anh hoàn toàn không. Sau mỗi lần giận nhau, câu nói đầu tiên khi mình gặp lại nhau vẫn là: "Em à, em thế nào rồi?". Có đôi lúc em quát lên về điều đó nhưng anh vẫn vậy, rất từ tốn.
Ngay giây phút ấy em nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa, nhưng em không muốn ra về rồi lại dằn vặt và hối hận tại sao không gặp nhau để nói hết những điều mình cần nói.
Chính câu nói của anh: "Anh không có quyền được quyết định gặp hay không gặp nữa. Quyết định hoàn toàn do em. Em không trả lời anh, tức là em không còn muốn gặp anh nữa rồi."
Tình cảm của em và anh đã đến nước này thì không thể nói hết là em có thể hết ngay được. Mà nó cần có thời gian để em cân bằng lại mọi thứ. Em vẫn cho nhau một cơ hội cuối cùng được gặp nhau.
Ngày hôm ấy, thật sự em đã nói với anh rất nhiều chuyện, nói hết những gì mình từng nghĩ, từng biết về anh. Và điều cuối cùng em nhớ là em thật sự sợ hãi khi nhớ lại khoảng thời gian vừa qua. Tại sao em lại lãng phí thời gian vì anh nhiều đến vậy? Tại sao em lại không nhận ra mọi thứ xung quanh mình thật tuyệt diệu? Những con người luôn yêu thương, trân trọng, luôn bên mình.
Sau cơn mưa trời lại sáng, mưa tạnh trời quang, bầu trời cũng sẽ trở nên trong xanh. Với những việc mình đang làm được cho đời, nhận được bao nhiêu là sự ngưỡng mộ từ mọi người, đấy là duyên, là hạnh phúc. Giờ thật sự em mới nhận ra rằng những ngày không có anh mới thật sự là những ngày hạnh phúc của em.
Anh không cần phải dõi theo cuộc sống của em đâu, vì em sẽ sống rất tốt. Em cũng không có gì để oán giận hay ghét gì anh cả. Cũng cầu chúc cho anh có cuộc sống thật tốt.
Máy bay cất cánh cũng là lúc em bỏ hết những tình cảm giữa anh và em về phía sau lưng.
Chia tay nhau không hẹn ngày gặp lại.
07:28 SA 19/11/2025
Nhật ký cho anh và em
13h43’ 15/11/2025
Em nhớ anh nhiều lắm, nhớ ánh mắt, nụ cười, nhớ giọng nói, và cả cách anh hay chọc em cười. Anh biết có biết lý do em luôn muốn ở cạnh anh , muốn nói chuyện với anh mỗi ngày không?
Đơn giản là vì chỉ khi bên anh, em mới được là chính em. Là con người mà em muốn hướng đến. Cuộc sống ngoài kia quá nhiều lo âu nếu em không mạnh mẽ thì không thể tồn tại trong thế giới ấy, và trong thế giới ấy em không còn được là chính mình nữa.
Em muốn được yếu đuối để anh che chở, muốn được khờ dại một chút để anh chỉ bảo, và muốn được nũng nịu để anh yêu thương, dỗ dành. Anh chính là khoảng lặng, là sự thật mà em cần.
Em muốn được tựa vào vai anh, muốn trong vòng tay của anh. Muốn được một lần sống thật với cảm xúc của mình. Nhưng có lẽ tất cả điều em muốn chỉ là giấc mơ, mà giấc mơ thì ngắn còn cuộc sống hiện tại là hiện thực lại rất dài.
01:55 CH 15/11/2025
Nhật ký cho anh và em
17h14/11/2025
Đã qua rồi cái tuổi đôi mươi mộng mơ trăng tròn, tuổi mà người ta dễ dàng hờn giận vu vơ, dễ dàng đắm chìm trong những cảm xúc. Giờ đây, anh và em, ai cũng đã bước qua hơn nửa đời người rồi, những dấu vết của thời gian và cuộc sống đã hằn sâu trên khóe mắt, trên tâm hồn, biến chúng ta thành những người từng trải.
Cuộc sống này bộn bề quá, phải không anh? Những gánh nặng vô hình cứ đè nặng lên vai, khiến cho những khoảnh khắc em và anh bên nhau trở nên quý giá. Nhưng anh biết không, khi em gác lại mọi thứ sang một bên, khép mắt lại và nghĩ về anh, em vẫn thầm ước, vẫn khao khát được thấy mình trong mắt anh là cô bé của ngày xưa. Cô bé vô tư, hồn nhiên, chưa hề biết đến mùi vị cay đắng của cuộc đời.
Em vẫn muốn được nũng nịu khi bên anh, muốn được anh cưng chiều, dỗ dành bằng cái giọng trầm ấm ấy mỗi khi em giận anh. Những ước muốn ấy, dẫu biết là xa xôi, nhưng nó lại là niềm an ủi giúp em vượt qua những ngày dài mệt mỏi.
Thế nhưng, có lẽ thời gian em và anh bên nhau chỉ được tính bằng phút, bằng giây. Quá ít ỏi để mà giận hờn, quá ngắn ngủi để mà trách móc.
Em nhớ anh, nhớ vô cùng... Nỗi nhớ không ồn ào, không cuồng nhiệt như tuổi trẻ, mà lặng lẽ, sâu thẳm .
05:07 CH 14/11/2025
Nhật ký cho anh và em
18h22 13/11/2025
Sau bao ngày mưa bão, hôm nay nắng đã quay về. Đứng trên tầng 3, nhìn ra phía sân trường để tận hưởng cái nắng ấm áp. Bất chợt nhìn về phía xa xa, em chợt nhớ tới con đường nơi anh từng chở em qua. Cũng nơi con đường ấy, em ngồi phía sau xe, tựa vào lưng anh, líu lo với câu chuyện còn đang dang dở.
"Kia là trường em học phổ thông đấy. Em ước sao mai này trở thành cô giáo sẽ quay về trường để giảng dạy." Thoáng một cái, mà lời nói ấy đã cách đây hai mươi năm rồi.
Ước mơ thành cô giáo ở chính ngôi trường ấy của em đã trở thành hiện thực, chỉ có duy nhất ước mơ của em và anh là tan vỡ thôi. Một chuyện tình kéo dài hơn hai mươi năm cũng không thể đi chung một con đường.
Mọi thứ nơi đây cũng không mấy thay đổi, nhưng có lẽ nơi đây chẳng bao giờ anh ghé qua nữa. Nắng vẫn đấy, sân trường vẫn đấy, tiếng học sinh vẫn huyên náo trong giờ ra chơi, nhưng sao trong lòng em lại trống vắng đến lạ thường.
06:23 CH 13/11/2025
nhudadauyeu150603
Bắt chuyện
598
Điểm
·
2
Bài viết
Gửi tin nhắn
Báo cáo
Lên đầu trang
Có người nói hoàng hôn là khoảnh khắc rực rỡ nhất, nhưng với em, nó luôn mang một vẻ đẹp u buồn đến nao lòng. Anh có biết vì sao không? Bởi buổi chiều tà chính là lúc lòng em cảm thấy trống trải và nhớ anh da diết nhất.
Suốt một ngày dài, những bộn bề của cuộc sống và vòng xoáy tất bật của công việc cuốn em đi. Những lo toan, tính toán khiến tâm trí không còn chỗ trống để mơ mộng hay buồn phiền. Nhưng khi ánh dương bắt đầu lặn xuống, cũng là lúc mọi người gác lại những âu lo, kết thúc một ngày làm việc để trở về bên mái ấm. Đó là lúc nhịp sống chậm lại, và sự im lặng bắt đầu lên tiếng.
Trong cái tĩnh lặng của buổi hoàng hôn, khi nhìn dòng người hối hả ngược xuôi về phía tổ ấm, nỗi cô đơn trong em bỗng chốc lớn dần lên. Em thấy mình lạc lõng giữa thời khắc giao hòa của đất trời, chỉ biết gói ghém nỗi nhớ anh vào từng cơn gió thoảng. Hoàng hôn có thể đẹp thật đấy, nhưng nó cũng thật buồn khi em chỉ có một mình, đối diện với khoảng trống mênh mông mà anh để lại trong tim. Một ngày sắp kết thúc, và niềm mong ước duy nhất của em lúc này chỉ là được nhìn thấy bóng dáng anh hiện hữu giữa ánh chiều tà này.