AT cũng chẳng muốn cưa đâu. Tại vì thấy anh vừa xa vừa gần nên AT mới làm thế. Nhưng hóa ra là anh có người yêu lâu rồi mà
Khổ thân bạn, ở một mình à? Thế còn bạn bè đâu? Cố gắng lên nhé, chúc bạn nhanh khỏi. AT mà nghe đến phẫu thuật, dao kéo là sợ.Mà ốm thế ai nấu cho mà ăn được nhỉ? Ăn quán không đảm bảo vệ sinh lắm đâu. Haizz
Hợp ý AT quá, AT đang muốn theo đuổi đến cùng. Hehe, cho nên anh Tý bàn lùi là cứ lờ đi.Tấn công mạnh vào là làm những gì chứ, AT làm gì anh cũng hờ hững mà. Chỉ có gặp AT là anh vui vẻ nói chuyện thôi. Anh thì đi làm về muộn, có mấy khi được gặp nhau đâu :(Kể cả AT tự ý cho anh sdt rồi, anh cũng chẳng thèm liên lạc :((
Zai hỏi vậy thôi, chắc đùa :( Chứ có cho AT về đâu. Ôi sợ cuối tuần quá, cuối tuần rảnh rang thế mà zai không liên lạc cho AT là biết tỏng ý zai rồi đấy
Em mổ ở bệnh viện y học cổ truyền TW Nguyễn Bỉnh Khiêm, mổ công nghệ cao không đau mấy :). Bệnh viện cũng khá ok, ko lộn xộn như các bệnh viện khác
Mình cũng đang dtri lao tháng thứ 3. Tình hình bệnh của mình có giảm nhưng rất chậm. Bác sĩ nói theo tình hình này mình có thể uống đến một năm. Nghe bạn nói mua thuốc 2 tháng mà 20 triệu. Sao dữ vậy??? Mình mua thuốc cũng hàng của Đức một tháng khoảng một triệu. Thuốc của đức có khi k có hàng nên mua là mua một tháng luôn.Làm gì có chuyện thuốc lao mà đấc thế. Còn thuốc nội thì một tháng chỉ có mấy chuc ngàn thôi. Có lẽ do thuốc này ở nhà thuốc ngoài ít ai bán vì nó nằm trong chương trình phòng chống lao quốc gia nên ngta k bán dc. Chỉ có ở BV Phạm Ngọc Thạch nhưng chỉ có thuốc nội thôi. Lúc mới bị chạy khắp SG chỉ có một vài chỗ bán thôi mà lại k đủ. Đến trung tâm chợ thuốc trên đường Tô Hiến Thành mà vẫn k đủ. Đến khi ông a mình làm bác sĩ nên biết báo cho mình mới biết một chỗ chuyên về phổi trên đường Ngô Quyền. Mình mua ở đó đc 2 tháng rồi. Nói a bạn cố gắng uống thuốc k nên chích nhé vì se gây điếc. Với lại cần phải theo dõi tiền đình và độ nhạy của tai. Trường hợp lúc đầu chưa phát hiện lao kháng thuốc giờ phát hiện ra kháng thuốc thì đổi phác đồ điều trị là bình thường. A bạn có uống thuốc hỗ trợ gan k? Uống nhiều nước. Nếu nấu nước mát uống hàng ngày thì tốt nhưng uống sau khi uống thuốc khoảng 2 tiếng vì uống sớm sẽ làm giảm tác dụng của thuốc ( là mình nghĩ vậy) vì có tính mát mà. Mà a bạn ở đâu? Có j thì lên đây trao đổi thêm nha.
Năm đó cô .... tuổi ,anh 23 tuổi .... họ lại được ở bên nhau
Ặc ặc, lâu rồi mình mới lại vào đây. Tưởng topic chìm nghỉm rùi chứ. Thôi đừng buồn AT ha, dù sao AT cũng đã tìm dc câu trả lời cho mình. Cái gì ko phải của mình thì vương vấn làm chi. Cái tên này, sắp lấy vợ rồi còn đò đưa làm khổ con gái người ta :p
Cảm ơn AT nhiều nha. Mình ở 2 người, nhưng bạn mình đi công tác rồi! Phẫu thuật vs dao kéo ai chẳng sợ AT ah, nhưng vì sk nên mới phải làm thôi. Chúc AT ngày mới vui vẻ nhé :)
7h sau mổ mới đi tiểu dc mà đi mâý lần mới hết và nhẹ bụng. Lúc này thuốc tê bắt đầu mất tác dụng và có cảm giác đau, đau cả đêm k ngủ dc. Thế mà bọn phòng khám Tàu khựa dám quảng cáo là không đau, 30' sau về. Toàn là lừa đảo không ah. Mình mổ ở bv trung ương, chọn longo là pp tiên tiến nhất mà vẫn bị đau một đêm sau mổ nữa là :p
18/09: Một ngày sau mổ, sáng dậy không còn đau nữa, chỉ hơi tức tức. Có thể đi lại ăn sáng rồi lại nằm, một ngày bsi sẽ tiêm 2 lần sáng + chiều và phát thuốc uống cho cả ngày. Buổi sáng thì tất cả bệnh nhân vào phòng thay băng, chị y tá sẽ thay cho và đặt thuốc protoclog. Ở bv ăn ngủ rất khoa học! Sáng 6h dậy, tối 10h
đã đi ngủ rồi trong khi mình ở nhà toàn 11-12h mới chịu đi ngủ :D
20/09: Ngày thứ 3 và cũng là ngày cuối cùng trước khi xuất viện. Không còn cảm giác đau nữa, đã có thể đi wc bình thường. Bsi giải thích cảm giác tức ở hậu môn là do vừa mổ xong nên vậy, tùy từng người sau mổ sẽ còn cảm giác rỉ dịch 2 tuần mới hết hẳn dc. Buổi chiều làm thủ tục xuất viện, trả lại quần áo chăn gối cho bv. Tổng thiệt hại cho lần mổ này: 4tr tiền viện phí ( nằm viện 5 ngày ) + 7tr tiền dao mổ + 1tr tiền phong bì + 200k mua bông băng, thuốc đặt+ 650k tiền mua thuốc về nhà uống = 12tr 850k
Trước khi về còn ngồi nán lại nói chuyện với các cô chú một lúc lâu mới về. Haizz, giữa một xh mà tình cảm của con người ngày càng ít đi thì ở nơi đây tình người thật ấm áp. Mấy ngày ở cùng nhau mà mọi người như người trong nhà, có gì cũng san sẻ cho nhau. Có một cô bé vừa thi dc 28,5 trường Y thì bị tai nạn gt dập nát một chân + gãy xương vai phải bảo lưu nằm viện. Đêm vết thương đau cô bé ấy khóc suốt, một bác cùng phòng phải nắm tay dỗ dành mãi mới ngủ.
10h30 đi gặp b.sĩ phẫu thuật chính hỏi về quá trình 'mổ, dao mổ + kí giấy cam kết trước khi mổ tiện thể phong bì 500k cảm ơn luôn bs :p
11h nhận dc thông báo lên bàn mổ, tất tưởi gửi bác cùng phòng đồ đạc, tiền bạc. Bước vào phòng mổ phong bì cho kíp gây mê 500k, nằm lên bàn mổ tiêm một mũi gây tê vào tủy sống lưng. Toàn bộ phần dưới từ từ mất cảm giác. Các bs trùm một tấm vải che từ bụng trở xuống không nhìn thấy gì, lúc đang mổ bs giơ cây súng vừa cắt đi một lớp ở hậu môn cho mình xem rồi bs lại cặm cụi khâu khâu, vá vá.
Khoảng 11h30 dc bê lên xe cáng đẩy về nằm tại giường của mình, truyền liên tục thêm 4 chai nữa .
Haizz, sai lầm của AT là tấn công vội vã quá, dồn dập quá khiến anh ấy mặc dù thích nhưng vẫn có cảm giác ....AT phải khéo léo tấn công vào, "quan tâm" chứ không "làm phiền" người ta nhé. Ông anh mình trước cũng ở một mình, đàn ông tuổi này thường muốn có một "mối quan hệ nghiêm túc" để tiến tới hôn nhân chứ không thích yêu cho vui. Vì vậy, theo mình AT phải tấn công từ từ vào. Xuất hiện đúng lúc, quan tâm đúng lúc, cố tình gây thương nhớ cho người ta.Mình ví dụ thế này nha, AT về quê, mang theo chút quà lên phòng cho anh ấy, lựa lúc anh ấy đang xem tv chứ ko phải lúc đang làm việc vì lúc đó tâm trạng khi giải trí thoải mái hơn. Rồi lựa chuyện nói sao cho anh ấy là người nói nhiều hơn, hỏi nhiều hơn. AT nói về bản thân ít thôi, chỉ lắng nghe, quan tâm và đồng cảm với các câu chuyện của anh ấy là được. Phải có một chút gì đó bí ẩn người ta mới muốn "tìm hiểu" chứ.Tình yêu mà nhanh quá thì không bền đâu AT ah, cái gì mà khó có được người ta mới thấy quý trọng nó. Mình cũng là con trai nên mình thấy, đàn ông ở một mình lại trên 30 như anh ấy.
AT xinh đẹp, dễ thương tán thì kiểu gì chẳng đổ. Trái tim con người chứ có phải săt đá đâu kia chứ. Cố lên AT nhé, chờ một kết quả happy của Topic này : D
Chắc chắn 99% là zai không cho AT về quê cùng đâu. Đàn ông (đa số) chỉ dẫn phụ nữ về quê khi đã là ny hoặc gần như thế. Mình biết 2 trường hợp con gái chủ động tán zai và đều thành công. Anh con nhà bác mình sn 82, bà chị dâu sn 90 tán chưa đến 1 tháng là đổ ah. Nói chung là phải tấn công mạnh vào. Cố gắng theo đuổi đến cùng AT nhé, ít nhất cũng phải đến khi biết dc câu trả lời của anh ấy. Ở đời gặp nhau được đã là có duyên, còn cái duyên ấy có thành hay không còn tùy sự cố gắng của người trong cuộc.
Bạn mổ bằng phương pháp Longo ah? Bạn có thể review lại quá trình mổ được không. Giá thành mổ chi phí hết bao nhiêu vậy. Cảm ơn :D
Mình ở Ninh Bình bạn ah, anh mình điều trị luôn ở Bệnh viện lao và phổi của tỉnh. Thuốc Đức mình mua cho anh mình hình như là Step..... gì đó thì phải. Tại bà bác sĩ trưởng khoa trực tiếp điều trị bà ấy bảo nếu có đk thì nên mua thì tốt hơn thuốc miễn phí nên mình mới mua(Tại hiệu thuốc mà bà ấy cho địa chỉ). Mà anh điều trị dc khoảng 1,5 tháng thì xét nghiệm đờm âm tính. Sau đó khoảng 2 tuần anh mình vẫn bị ho vào buổi sáng nên bác sĩ cho nhuộm đờm lại thì lại duơng tính(bác sĩ lại kết luận là bị nhiễm lao kháng thuốc từ người khác) :( . Cho mình hỏi bạn điều trị hết 2 tháng tấn công chỉ số xét nghiệm đã âm tính chưa ???? Trong quá trình điều trị thì bác sĩ cho uống kèm theo thuốc bổ gan và thận, hai tháng đầu thì anh mình chỉ bị tác dụng phụ là nóng và ngứa da thôi. Sang tháng thứ 3 đổi thuốc(vì bác sĩ bảo là kháng thuốc) thì nhiều tác dụng phụ hơn, lúc tiêm rất buốt và người mệt + buồn ngủ mặc dù vẫn ăn tốt. Tháng thứ 3 thì thuốc vẫn mua ngoài nhưng rẻ hơn, chỉ mất tầm hơn 1 triệu 1 tháng !!!
+ Tháng thứ 1: Uống + tiêm thuốc tấn công----> giảm dần các triệu chứng như ho ra máu, sốt về chiều, khó thở . Ăn được, ngủ được (trước ko ăn dc nhiều, gầy,ko ngủ được do ho)
+ Từ tháng thứ 1 đến hết tháng thứ 2 : Vẫn điều trị theo phác đồ tấn công cũ, tiêm + uống thuốc theo giờ của bác sĩ quy định nhưng giữa tháng xét nghiệm âm tính, gần cuối tháng thứ 2 lại dương tính nên bác sĩ cho đi nhuộm đờm----> kết luận là kháng thuốc do nhiếm vi khuẩn lao kháng thuốc của người khác.
+ Đầu tháng thứ 3 này: Bác sĩ thay đổi phác đồ điều trị, tác dụng phụ của thuốc mới là rất nhiều (tiêm buốt+mệt+buồn ngủ) mà chưa thấy có biến chuyển gì mới :(
Mình nghĩ quá trình điều trị bệnh lao là một quá trình điều trị lâu dài, rất cần sự cố gắng và hợp tác của bệnh nhân với bác sĩ (Tại hôm lên thăm anh mình thấy có ông điều trị lao mà trước khi bác sĩ tiêm thuốc sáng nào cũng ăn sáng với khoảng nửa lít rượu- ông ấy nghiện rượu ạh :D) Mình thì một mặt động viên anh mình, vì tâm lý người bệnh là hay bi quan lắm. Một mặt cố gắng tìm hiểu và tổng hợp những thông tin có ích nhất để giúp cho quá trình điều trị đạt được hiệu quả cao. Tâm lý, sức khỏe có tốt thì mới mong chiến thắng được cái bệnh này. Giờ mình chỉ mong sao cho hết tháng thứ 3 này kq sẽ chuyển sang âm tính để có thể chuyển anh mình về nhà điều trị duy trì. Anh mình là giáo viên, chỉ nghỉ dc hết tháng này thôi, tháng sau phải đi dạy học rồi!!!
Bạn cũng cố gắng lên nha, người ta bị bệnh hiểm nghèo thế nào vẫn còn cố gắng dù hi vọng mỏng manh hơn mình nhiều mà :D
Lại nhớ đến một câu truyện trong chương trình Radio 365 ngày hạnh phúc. Có một đôi trai gái rất yêu nhau. Đến một ngày chàng trai bỗng nhiên nói lời chia tay với cô gái, rồi biến mất trong im lặng. Ko điện thoại, ko yahoo, chàng trai offline tất cả. Cô gái ko chấp nhận sự thật và đi tìm về tận quê chàng trai tìm hiểu nguyên nhân, thì mới biết được lý do chàng trai chia tay cô. Chàng trai thực ra đã bị ung thư giai đoạn cuối. Và lý do chàng trai nói với cô gái khi chia tay là " hết yêu" thực ra chỉ là nói dối, chàng trai nói vậy để cô hận chàng mà có thể quên đi, tìm cho mình một tình yêu khác......
------> Mình nghĩ anh B của bạn cũng vậy. Dù anh ấy không còn ở bên bạn. Nhưng chắc rằng, ở nơi nào đó... Anh ấy cũng ko muốn bạn vì anh ấy mà đau khổ thế này đâu....