gia đình ai không ít thì nhiều cũng xảy ra xô xáttrước đây, có đôi lần bố mẹ em cãi nhau doạn này dọa nọ, mấy chị em em sợ lắm toàn co rúm lại thôicó lần em sợ quá, khóc nấc lên, cứ nấc hoài vậy thôi không sao dừng lại được.lúc ấy bố mẹ em sợ quá, tưởng em sao cơbố mẹ em cũng thương tụi em lắm, nhưng mà do khắc khẩu nên thỉnh thoảng cũng xô xát k ai chịu nhường ai. giờ con cái lớn rồi nên car hai phải nhường nhịn lẫn nhau, mới đỡ hơnKhi chị và ck cãi nhau, ck chị mắng con gái chị thế này thế kia, chị đừng tưởng tụi nó nhỏ k biết nó nhỏ nhưng thật ra em nghĩ nó sẽ để lại 1 vết sẹo vào tuổi thơ của chúng, để rồi chúng lớn lên và nhớ lại...Chị k khuyên bảo đc ck, vậy hãy thử nhờ bố mẹ ck chị xem sao? biết đâu ng lớn thì ck chị sẽ suy nghĩ lại hơn??
Bố chồng mình đã mất, mẹ chồng thì theo kiểu bênh con và không bao giờ đứng về phía con dâu. Nên từ xưa tới giờ mình không bao giờ có thói quen tâm sự chuyện gia đình với những người bên nhà chồng. Bên nhà mình thì mình cũng không muốn nói, vì mình hiểu có nói ra cũng không giúp gì được mà còn to chuyện vì nhiều người biết, chồng cảm thấy mất mặt, mất thể diện. Thế nên mình chôn trong lòng và đem lên đây chia xẻ (nơi chả ai biết mình là ai hết)