Nhưng nếu có những vấn đề mà mình nói với NYC mình thấy được chia sẻ nhiều hơn thì thế nào? Mình có tự tin quá khi nghĩ rằng mình vẫn có thể điều khiển được bản thân không để đi quá xa làm ảnh hưởng đến hạnh phúc 2 gia đình không? Mình xin lỗi vì hơi tò mò nhưng chồng bạn xử sự như thế nào trong chuyện của bạn? Bạn biết chuyện rồi bạn xử sự như thế nào?
Nếu chồng không làm tri kỉ được thì sao ạ? Như là một số vấn đề mình thấy nói chuyện với NYC thấy chia sẻ nhiều hơn hay ví dụ khi say nắng làm sao nói được với chồng nhưng nói với NYC thì được. Vì nếu nói với NYC có thể giúp mình tìm được hướng quay về với chồng con. Nếu nói với bạn bè nữ thì thấy không tin tưởng bằng nói với NYC, NYC có thể giữ kín chuyện này giùm mình vì nam họ không buôn chuyện như nữ. Không có bạn nam thân thì đành nói với NYC vì hiểu rõ họ là người tốt. Thế có gì bất ổn không ạ?
"Liêu trai" là sao bạn? Thật lòng mình không hiểu chứ không có ý gì?
Và tuổi tác có liên quan gì không? Mình 33 tuổi.
Không bạn ạ. Anh cũng đang hạnh phúc. Mình cũng không có ý chứng minh điều gì. Thật lòng là mình thấy vui khi tụi mình liên lạc lại với nhau. Mình cứ nghĩ là sau từng ấy năm không liên lạc mà anh liên lạc lại nghĩa là tụi mình vẫn hiện diện trong cuộc sống của nhau, không vô nghĩa. Không hề có mẹ nào có suy nghĩ giống mình hết sao? Hay mình đa cảm quá? Với mình tình cảm nào mình cũng trân trọng hết. Dù là tình yêu hay tình bạn.
Gia đình mình đang hạnh phúc, mình có 2 con trai. Mình yêu con và "thương" chồng. Nên cho dù có xảy ra chuyện gì thì mình cũng sẽ tìm đường về với gia đình. Vì chồng mình tuyệt vời và mình nợ anh nhiều.
Mình chỉ nghĩ là có thể làm bạn với NYC. Mình vẫn xao động với NYC nhưng xảy ra nhiều chuyện mình biết giới hạn đúng sai. Và mình không còn yêu người cũ, mình nghĩ cảm xúc xao động chắc cũng có nhiều mẹ có.
Bạn đã gặp cả 2 đôi luôn rồi vậy anh chồng kia phản ứng thế nào khi biết vợ muốn làm tri kỉ với NYC? Chẳng lẽ anh chồng chấp nhận vợ mình làm thế? Mình không đoán được chồng mình sẽ phản ứng như thế nào, anh rất yêu mình, mình sau mối tình đầu nghĩ chắc khó là yêu được ai khác, lấy chồng vì thương anh ấy, vì anh ấy yêu mình rất nhiều.
Nhưng nếu có những vấn đề mà mình nói với NYC mình thấy được chia sẻ nhiều hơn thì thế nào? Mình có tự tin quá khi nghĩ rằng mình vẫn có thể điều khiển được bản thân không để đi quá xa làm ảnh hưởng đến hạnh phúc 2 gia đình không?
Mình xin lỗi vì hơi tò mò nhưng chồng bạn xử sự như thế nào trong chuyện của bạn? Bạn biết chuyện rồi bạn xử sự như thế nào?
Nếu chồng không làm tri kỉ được thì sao ạ? Như là một số vấn đề mình thấy nói chuyện với NYC thấy chia sẻ nhiều hơn hay ví dụ khi say nắng làm sao nói được với chồng nhưng nói với NYC thì được. Vì nếu nói với NYC có thể giúp mình tìm được hướng quay về với chồng con. Nếu nói với bạn bè nữ thì thấy không tin tưởng bằng nói với NYC, NYC có thể giữ kín chuyện này giùm mình vì nam họ không buôn chuyện như nữ. Không có bạn nam thân thì đành nói với NYC vì hiểu rõ họ là người tốt. Thế có gì bất ổn không ạ?
Ý mình là họ giúp mình chia sẻ một số vấn đề giúp mình cân bằng hơn trong cuộc sống. Nên có vẻ mình được nhiều hơn là mất thời gian.
Có mẹ nào cho rằng như thế không bình thường không?
Cám ơn admin nhiều lắm.
đừng xóa dùm em nha Mod ơi. Em xin lỗi và cám ơn Mod nhiều :)
"Uh, đúng là L.
Đúng chính là L nói trước điều chúng ta sẽ dừng trao đổi. Nhưng L muốn dừng để N lắng lại 1 chút. Bây giờ L cảm nhận được N đã bình tĩnh hơn rồi và lời lẽ trong email cũng đã dịu hơn, có thiện chí chia sẻ hơn 2 email trước trả lời cho L. Nếu N đọc lại 2 email N reply cho L thì N sẽ thấy email này N khác hơn nhiều. Nếu từ đầu N gởi cho L một email như thế này có lẽ sẽ không có email thứ 2 L gởi N. Và thật tình là email thứ 3 của N L không có đọc như L đã nói, nhưng có thấy dòng đầu tiên hình như đại loại là 1 câu L làm N thấy mệt gì gì đó nhưng nó vẫn đậm chất mỉa mai và chưa thật sự mở lòng nên L xóa ngay và vẫn để thêm thời gian để N lắng lòng mình lại đã.
Rất mừng là N đã dịu lại. Và chúng ta có thể trao đổi với nhau chân thành hơn, để thấu hiểu hơn. L biết sau chia tay 3 năm, vào năm 2007 T có nói với L là T xin L đi gặp N và do N hẹn? (điều này L không biết T nói đúng không vì theo email của N là T quay về tìm gặp N?). Và L biết cuộc gặp đó giữa 2 người không hoàn toàn trong sáng như 2 người bạn (theo như N nói là cảm xúc ùa về). Vì sau cuộc gặp, 2 người nhắn tin qua lại tới 3h sáng, lúc đó T do vô thức đã nhắn nhầm vào điện thoại L 1 tin nhắn lẽ ra là gởi cho N. Thế là 3h sáng trong cái lạnh cắt da T chạy ra nhà L để xóa tin nhắn đó và T đã khóc với L, xin L đừng bỏ T. T nói T không bao giờ dại dột xây mọi thứ trên đống tro tàn. Hình như lúc đó là N cũng đã chuẩn bị đám cưới đúng không? Thật ra L tin tình cảm T dành cho L, tất nhiên như L đã nói nó không giống như tình cảm dành cho N - mối tình đầu, nếu tình cảm đó không đủ lớn để T tiếp tục bên L thì L vẫn tôn trọng quyết định của T nếu T muốn quay về với N. Vì vậy T nói với L T đi gặp N thì L vẫn đồng ý. L đã tha thứ cho T lần đó.
L không nghĩ là L quá nhạy cảm với người yêu cũ của chồng hay trầm trọng hóa vấn đề. L sẻ chia sẻ với N lý do để N hiểu hơn.
Lý do thứ nhất: T kể cho L nghe là N gọi điện thoại cho T hỏi ý kiến về việc có một người sếp của N quan tâm đặc biệt đến N, người đó có khá nhiều điểm giống T và điều đó làm N xao lòng muốn từ bỏ những điều hiện tại để đến với người đó. Trong email cho T, N cũng nói N biết điểm dừng nhưng nói thì dễ làm vẫn khó và thấy ai giống T từ dáng đi, cách cười...cũng có chút xao lòng nên xảy ra chuyện dao động với sếp. Đây là điều làm L suy nghĩ chứ không phải do L nhạy cảm. Là người giống T thôi N đã như vậy rồi, vậy thì khi gặp lại đúng T thì cảm xúc của N sẽ như thế nào? N có thật sự chế ngự được nó không? Và khi cảm xúc bùng nổ rồi thì có làm chủ được mình nữa hay không? L không muốn điều gì đáng tiếc xảy ra vì nó sẽ phá vỡ 2 gia đình đều đang hạnh phúc. Nếu lúc đó cả vợ T là L và chồng N đều tha thứ bỏ qua nhưng rõ ràng không phải một sớm một chiều, con cái ảnh hưởng và phòng bệnh vẫn hơn chữa bệnh nên L mới để nghị N đừng liên lạc hay hẹn gặp T khi N vẫn xao động khi nghe giọng nói, hồi hộp khi nhận được cuộc gọi, cảm xúc rất là khó tả, chứ L vẫn nói 2 người có thể gặp nhau khi N chỉ rung động với kỉ niệm cũ chứ không phải với người cũ. T cũng kể cho L nghe là lúc quen T thì N có tình cảm với chồng hiện tại (nếu T nhớ không lầm thì người N cưới chính là người mà T đã gặp ở nT N). N nói N rất yêu T, mà N vẫn có thể có tình cảm với người khác tấn công N thì điều này cũng làm L cảm thấy có lẽ N là người khá đa cảm và đa cảm như vậy rất khó kiềm chế cảm xúc.Nên L mới nói Tết này vẫn chưa phải lúc để 2 người gặp nhau.
Lý do thứ 2: việc T gọi lại cho N như T nói với L nó xuất phát từ cuộc gọi trước của N để hỏi ý kiến về chuyện với người sếp. T nghĩ nó hoàn toàn trên phương diện một người bạn. Nhưng hình như với N nó không đơn giản vậy. L cảm nhận được N rất vui khi nhận cuộc gọi và nghĩ là những kí ức đẹp đẽ xưa kia dẫn lối cho cuộc gọi (Nếu cái này N cho rằng L hiểu sai về N thì L sẽ nghĩ lại, vì những gì L nghĩ là dựa trên tâm lý con người, nhưng tất nhiên vẫn có những ngoại lệ, không phải ai cũng nghĩ giống nhau). T muốn hỏi xem N giờ đã quyết định như thế nào rồi vì T thấy lúc N gọi cho T mọi chuyện có vẻ nghiêm trọng. Vì điều N hiểu lầm rằng cuộc gọi của T cho N như là vì kí ức của T về N vẫn còn nên L mail cho N dài vậy cũng là để cùng T giúp N nhận ra đâu là điều quý giá thôi. Nhưng có lẽ điều này L cũng sai, chưa suy nghĩ kỹ trước khi nói những điều đó với N vì thật ra nếu điều đó được nói ra từ một người bạn dễ chịu hơn là từ vợ của người yêu cũ.
Còn như điều N nói 'khi kết thúc cuộc gặp gỡ, N có nói với T "hy vọng một ngày nào đó, khi mình gặp lại nhau trên đường đời. Mình có thể nói với nhau...chúng ta là những người hạnh phúc". Vậy thì L nghĩ theo lẽ thường tình, N chỉ cần nói vậy là đủ. N chỉ cần nói với T đoạn cuối email về gia đình hạnh phúc, về tình yêu thương tôn trọng của gia đình chồng dành cho N. Vì nếu mọi người biết về tất cả những gì N nói với T thì L e là những thứ tốt đẹp N đang có sẽ mất đi có thể không trắng tay nhưng cũng một phần. Vì vậy mà L chia sẻ với N để N thấy mọi điều N đang có thật sự rất quý giá. Còn lại thì không cần phải kể ra nhiều điều như vậy. N kể ra những điều như vậy nó làm L thấy lo cho N nếu N gặp T. Như L đã nói với N, nếu N làm một cuộc khảo sát thì 99% những người phụ nữ đều thấy email nói ra những điều đó là không bình thường nếu thật sự không còn lưu luyến và thật sự coi nhau là bạn, Có thể N thuộc về 1% phụ nữ còn lại thì N không sai, còn nếu xét trên bình diện quan niệm xã hội thì chưa đúng.
Khi biết T và N định là Tết sẽ gặp. Thì L có suy nghĩ như vầy: việc gặp lai có quan trọng không? Có cần thiết không khi cả 2 đều đã biết người xưa của mình hạnh phúc, thành công qua cuộc điện thoại, mọi thông tin cần quan tâm đã được thông báo đủ và rõ ràng? Và N vẫn còn dao động nhiều vậy thì có nên không? L có trao đổi với T về chuyện 2 bạn hẹn gặp. T cũng có nói với L chuyện gặp lại là do N muốn gặp? Vì vậy L mới đặt ra cho N câu hỏi gặp để làm gì và gặp để được gì để N suy nghĩ. Vì cũng theo lẽ thường tình người ta sẽ không hẹn gặp như vậy đâu. Nhưng nhiều khi mọi việc đâu phải lúc nào cũng theo lẽ thường tình và vẫn có vài cá nhân có suy nghĩ khác những người khác. L không có quyền và không có khả năng bắt buộc N làm theo lẽ thường tình. Nhưng L chia sẻ như vậy, chỉ để cho N có thêm một cách nhìn từ góc độ tâm lý chung của xã hội.
Bây giờ N thử đặt N vào tình huống như L nhé. Người cũ của chồng N có chuyện gia đình gọi cho chồng N xin ý kiên và viết một email y như N gởi cho chồng N thì N cảm giác như thế nào? N xử lý như thế nào? T cũng có kể với L về những lần N gọi điện thoại, nhắn tin hẹn gặp T khi N đi công tác ở SG nhưng chưa bao giờ T tới gặp, rồi N còn tạo lại mail cũ của T mà mail đó ghép tên 2 người để viết nhật kí nữa vậy nếu người cũ của chồng N cũng làm như N vậy thì N có tin tưởng cô ấy sẽ không còn tình cảm gì nhiều với chồng mình không? N có muốn chồng mình đồng ý đề nghị gặp mặt của cô ấy không?
Thử nhập thêm một vai nữa nha. L không biết chồng N yêu N tới mức nào và cao thượng tới đâu. Nhưng N có nghĩ tới cảm xúc của anh ấy khi viết mail như vậy cho T không? N có thử đặt tình huống anh ấy sẽ như thế nào nếu đọc được email vợ gởi người cũ như vậy không? Có thể đủ yêu thương để không bao giờ muốn đánh mất N, đủ cao thượng để bỏ qua sĩ diện của một người đàn ông để tha thứ cho những phút xao lòng của vợ, nhưng anh ấy vẫn đau, vẫn buồn chứ, và anh ấy có đáng bị đối xử như vậy không? L chỉ đặt câu hỏi thôi. Còn thì N sống với chồng và N hiểu chồng sẽ có câu trả lời cho N. L cũng không muốn biết câu trả lời là gì. Vì thật ra quan điểm của L là rất tôn trong sự khác biệt và đánh giá cao sự khác biệt nhưng vẫn không nên đi quá xa những khuôn phép, quy tắc ứng xử xã hôi nhất định. Và quan trọng L hay nghĩ tới cảm xúc của người khác trước khi quyết định làm gì đó mà có thể ảnh hưởng đến cảm xúc của người khác.
Còn N nghĩ rằng L cho rằng N là Mafia thì N hiểu sai ý L. L không nói về N, L chỉ nói chung chung trong xã hội hiện tại. N có thể nhìn thấy xung quanh mình rất nhiều người phụ nữ biết người ta đã có vợ con vẫn tiến tới, kể cả khi mình đã có chồng con nhưng vẫn cứ đong đưa. (Đừng hiểu sai ý này L ám chỉ N nữa nhé, từ ngày có con, L làm gì cũng luôn nghĩ đến việc để đức cho con và không bao giờ muốn làm gì tổn thương đến ai cả nhất là bằng lời nói hay hành động).
Còn L thì chưa bao giờ không bình tĩnh khi đọc mail của N và viết mail cho N cả. Điều này N không tin cũng có thể khảo sát về giọng văn, cũng như thái độ và cách xử lý vấn đề của L. Nếu găp những người phụ nữ khác, không bình tĩnh, ghen tuông vô cớ thì họ không xử sự như L.
L không CC email này cho T vì T đang rất bận và L không muốn chồng mình bận tâm vì những chuyện như thế này. Còn email L dùng trao đổi với N thì L blocked cả 3 cái email của N rồi, và L cũng không muốn những email kiểu như thế xuất hiện trong Inbox nên L dùng mail này gởi cho N.
L lại đã quá nhiều lời mất rồi. Hi vọng là sẽ không nghe T kể với L là N lại liên lạc với T để hỏi ý kiến hay kể chuyện nọ chuyện kia nữa. Còn hỏi thăm thì bình thường mà, đâu có gì đâu.
Hi vọng N hiểu, L luôn kiềm chế để không xúc phạm ai kể cả những người xúc phạm L. L theo triết lý nhà Phật, lấy oán báo oán, oán oán chất chồng, lấy ân báo oán, oán nghiệp tiêu tan. Nên N đừng hiểu L xúc phạm N mà N thấy bực. L chưa bao giờ có ý đó, và lời lẽ email của L cũng không chứa đựng điều đó.
Uh, nếu có duyên sẽ gặp nhau và hi vọng chúng ta không nhìn nhau bằng ánh mắt khắt khe do hiểu lầm.
Trải lòng với N vậy.
Chào N."
"???? Là L ah?
Hình như mình đã nói là dừng trao đổi về vấn đề này rồi đúng ko? Mình nói lại là mình ko làm gì quá đáng để phải thấy có lỗi với ai hay với bản thân mình cả.
L đọc lại những nội dung mình đã gửi, mình nhắc lại quá khứ...nhưng là nhắc những vấn đề gì? Nếu mình khơi gợi quá khứ về những tình cảm yêu thương, những khơi gợi để mục đích níu kéo tình yêu xưa cũ, xưng hô anh em hay đại loại như thế thì L hẵng phê phán hay trỉ trích. Nhưng mình chỉ nói về thời điểm chia tay nhau và mình vượt qua như thế nào, và sau 10 năm mình và T đã có được những gì thì L bảo mình quá đáng ở đâu?
Mình nghĩ là mình ko có gì để nói thêm về vấn đề này cả L ah. Mình nhắc lại một lần nữa, chưa bao giờ mình chủ động gọi cho chồng L để tâm sự hay cần một chỗ dựa, một bàn tay để nắm....L hiểu sai thì nên tìm hiểu lại. Cần thiết thì L đọc lại từng câu chữ mình đã gửi.
Mình trân trọng những tình cảm mình đã trao đi và quá khứ đối với mình cũng ko ngoại lệ. Mình làm những gì có lương tâm mình biết, Trời biết, Đất biết....còn L hay ai đó muốn nói sao, muốn nghĩ sao ...mình ko quan tâm.
Lịch sự thì mình luôn reply lại những email gửi cho mình. Nhưng thật sự mình rất khó chịu khi người khác cứ gán ghép cho mình theo cách mà họ nghĩ. L có quyền nghĩ nhưng ko nên áp đặt cho mình là mình phải là người như thế.
Mình biết L trước khi L và T đến với nhau. Khi L có gửi cho T một bài viết hay về cuộc sống, nội dung đại loại "cuộc đời như một ông thầy khắc nghiệt luôn có những bài test khó...và có người muốn cùng T giải những bài test đó" và "cuộc đời này luôn có một cánh cửa khác mở ra khi có một cánh cửa khép lại...". N đã ấn tượng rất tốt về L, về nét chữ, về tâm hồn của người viết cho dù chưa một lần gặp mặt. Và lúc đó, T có nói với N ở cafe "có một người rất quan tâm anh, em ko giữ anh là mất đó". Uh, lúc đó N rất vô tư và trẻ con, N ko có được những suy nghĩ hay những nhận định sâu sắc về cuộc sống tốt như L đc. N chỉ nghĩ đơn giản, thì đương nhiên cuộc đời thì phải có những vấn đề và mình phải tìm cách giải quyết chứ sao.
N có nói là ban đầu có suy nghĩ L là kẻ cơ hội nhưng sau đó N tự nhận thức được sự chia tay giữa N và T ko phải do L. Nhưng L vẫn khăng khăng trách N là N chưa hiểu, chưa tiếp xúc với L đã hồ đồ kết luận L như thế.... còn L xem N như một kẻ Mafia có ý đồ gì với chồng L nhưng ko dẫn chứng gì cụ thể thì không biết ai mới là kẻ hồ đồ.
Có lẽ L đã bình tĩnh hơn và nếu được, L đọc lại nội dung N gửi thì sẽ hiểu hơn là do L quá nhạy cảm với người yêu cũ của chồng hay L đã trầm trọng hóa vấn đề. Với N bây giờ và cả sau này, Hà và tình yêu của 10 năm trước vẫn luôn tồn tại trong trái tim N, nhưng nó đã ngủ yên từ lâu rồi. Bây giờ gặp lại H của 10 năm sau là một người hoàn toàn khác... N chẳng quan trọng gì, vui vẻ, hợp cách nói chuyện và hợp quan điểm nhìn nhận cuộc sống, thú vị thì tiếp tục nói chuyện, gặp gỡ. Còn không thì xã giao chứ thật sự không quan trọng trong cuộc sống của N đâu L ah. Gặp lại nhau cũng là tùy duyên thôi.
Đó là giá trị của những gì N đã trải qua, vẫn nhớ như một điều hiển nhiên nhưng nhẹ nhàng ko đảo lộn cuộc sống hiện tại. Vẫn cầu chúc cho cuộc sống của người yêu cũ luôn gặp những điều tốt đẹp và thành công.
Với L điều N nói ra ko có nghĩa lý gì. Nhưng giữa T với N lại khác. Khi T chia tay N, H đã xin N hãy buông tay để T đi tìm thành công và hạnh phúc cho T mà N ko thể đem đến cho T được. Vì lời nói đó của T mà N đã buông tay và nếu T ko thành công và hạnh phúc thì N sẽ rất giận T, với N chấp nhận nhìn T quay lưng là một khó khăn rất lớn, một hy sinh bản thân rất lớn nên khi nhìn thấy T có đc như những gì của ngày hôm nay, N thấy mình không hối hận gì khi đã chấp nhận buông tay.
Một điều nữa là sau khi chia tay 3 năm, T có về tìm gặp N. Nói thật với L, lúc đó cảm xúc của cả 2 đều ùa về và lúc đó, N dám khẳng định là N đủ tự tin để kéo lại T về bên mình. Nhưng không, thứ nhất là vì lời nói đó của T, thứ 2...N ko phải là người vô trách nhiệm khi bên N đã có người hêt lòng yêu thương và bên T đã có L, N ko muốn tình yêu tay 3 tay 4 gì nên chỉ để cảm xúc chế ngự một đêm thức trắng mà thôi. Khi kết thúc cuộc gặp gỡ, N có nói với T "hy vọng một ngày nào đó, khi mình gặp lại nhau trên đường đời. Mình có thể nói với nhau...chúng ta là những người hạnh phúc". Nên khi T liên lạc lại, N có nói sẽ email và muốn T biết N đã làm được những gì mà T từng mong muốn.
Nhưng L hiểu sai đi hoàn toàn và cứ nhận định vấn đề theo ý L hiểu thì thật sự N ko có gì để nói nữa. Xem như email này là N tâm sự với L, giải thích để L ko lăn tăn, và N với L ko đề cập lại vấn đề này một lần nữa.
P/S: N ko phải thủ trưởng và cũng chẳng xinh đẹp gì đâu. Chỉ là người làm công ăn lương Nhà nước thôi, là 1 người bình thường thôi. L đã nói quá rồi. Hôm nay N cũng nhiều lời quá rồi.
Chào L, sau này có duyên ắt sẽ gặp nhau !!!!
Subject: Chào nữ thủ trưởng xinh đẹp của các nhân viên cty XYZ
Bữa giờ có khi nào suy nghĩ lại những gì mình đã làm, đã nói và đã nghe một cách khách quan và bình tĩnh chưa bạn ơi? Có thấy những việc đó là không bình thường lắm chưa vậy bạn? Hay vẫn thấy mình không có gì quá đáng, không có gì sai và không có lỗi với ai cả? :)
Mượn của một người bạn, chỉnh lại chút xíu gởi bạn, hi vọng bạn hiểu ra:
MỘT KHI QUYẾT ĐỊNH DỪNG CUỘC CHƠI THÌ ĐỪNG ÂN HẬN HAY HỐI TIẾC NHỮNG THỨ ĐÃ THUỘC VỀ XƯA CŨ. HÃY TRÂN TRỌNG NGƯỜI ĐẮP MỀN CHO BẠN MỖI ĐÊM THAY VÌ CỨ NGẨN NGƠ VỚI CUỘC GỌI TƯỞNG NHƯ QUAN TÂM NHƯNG KHI LẠNH CẦN MỘT BÀN TAY THÌ CHẲNG THỂ CHÌA RA ĐƯỢC"
Nhớ đừng liên lạc với chồng mình để tâm sự nữa nhé. Hỏi thăm thì được, chỉ thế thôi là tốt nhất. Không tâm sự, không chia sẻ, không nhắc lại kỉ niệm cũ với chồng mình. Mình chỉ nói thế thôi, còn quyết định làm gì là của bạn, mình đâu can thiệp được.
1) Tôi email cho người đã có vợ con để nói về cảm xúc của mình, nhắc về chuyện xưa. Theo tôi, việc này tôi không sai. Vì tôi chỉ mail để nói về cảm xúc của tôi khi nhận được đt của người cũ, nhắc lại những gì tôi đã trải qua để đứng lên khi chia tay, việc tôi trân trọng quá khứ bằng cách tạo lại địa chỉ email của người cũ mà nick được ghép tên tôi vói người đó để viết nhật kí cho riêng mình. Chứ nội dung email chẳng có gì thể hiện việc tôi níu kéo, hay tôi muốn quay lại với T hay muốn T quay lại với tôi. Tôi cũng đã khẳng định với T tôi đang có một gia đình hạnh phúc, đầy tiếng cười. Vậy thì tôi có lỗi gì?!?!?! Và có lỗi với ai???
2) Những chuyện quá khứ tôi chỉ tóm tắt vài dòng thì lam sao các chi hiểu được những gì thật sự diễn ra lúc đó dẫn dắt tôi đến những việc như vậy thì các chi khoan vội quy kết tôi bằn những từ ngữ nặng nề như “lăng loàn”. Tôi nghĩ có nhiều chuyện do hoàn cảnh đưa đẩy chứ con người không ai xấu cả. Nhân cho sơ, tính bổn thiện.
3) Có thể mọi người cũng cho rằng hẹn gặp lại là sai. Tôi biết khi gặp, tất nhiên sẽ có cảm xúc nhưng tôi đã và vẫn đang làm chủ được cảm xúc của mình, tôi chưa bao giờ để chuyện gì đáng tiếc xảy ra cả. Nên tôi tin cuộc gặp đó không sai. Hơn nữa, tôi đã thông báo chuyện hẹn gặp người cũ với chồng và chồng tôi đồng ý, vậy tôi có gì sai? Còn T có báo cho vợ T không làm sao tôi biết và đó là chuyện của họ. Khi L biết chúng tôi hẹn gặp, nếu L không thích thì trao đổi với chồng và họ giải quyết với nhau chứ liên quan gì tới tôi mà L email cho tôi, lại còn giáo huấn này nọ, rồi xúc phạm tôi như trong mail khi chưa tiếp xúc với tôi bao giờ.
4) Nếu có lỗi thì tôi chỉ có lỗi với chồng vì thỉnh thoảng để người cũ chen vào tâm trí mình. Các chị có dám khẳng định chắc chắn khi bất chợt gặp lại kỉ niệm cũ các chị không có cảm xúc gì không? Tôi cho là không nếu tình yêu đó sâu sắc và đẹp, nhất là lại là mối tình đầu .Nhưng nếu chồng tôn trọng quá khứ của tôi, tôn trọng tôi, và cho rằng những chuyện như vậy anh chấp nhận được thì tôi cũng chẳng có lỗi gì với chồng.
Anh viết như vậy tôi có cảm giác như anh cho rằng tôi có lỗi với con tôi????
Tôi vẫn đang cần có những cái nhìn đa chiều, từ nhiều hướng tiếp cận, trên nhiều quan điểm và đặt mình vào vị trí của những người trong cuộc. Vì là phụ nữ nên tôi cũng phần nào hiểu phản ứng của người vợ L. Còn về người đàn ông thì chắc có lẽ những người đàn ông họ đưa ra cách nhìn khách quan và đúng tâm lý đàn ông hơn vì vậy mà tôi hỏi anh về sự im lặng của T.
Bây giờ anh có thể nói thêm về tâm lý của chồng tôi trong tình huống này giúp tôi được chứ?
1) Tôi gọi điện thoại cho T để hỏi ý kiến về vấn đề tôi gặp phải (tất nhiên vấn đề này không thể chia sẻ với chồng nên tôi gọi cho T), email nói cảm xúc của tôi với T cũng như hiện tại gia đình tôi hạnh phúc, tôi thành công như thế nào thì tôi có có lỗi với chồng tôi không?
2) Theo anh, chồng tôi sẽ phản ứng như thế nào nếu biết tất cả những chuyện này? Chồng tôi biết người cũ của tôi. Tôi nói thêm một chút về chuyện ngày cũ. Khi tôi đang quen T thì chồng tôi xuất hiện, mặc dù rất yêu T nhưng tôi cũng có tình cảm với chồng tôi hiện tại (lúc này tôi và T đang không ở gần nhau vì tôi tốt nghiệp về quê và T vẫn đang tiếp tục việc học ở thành phố). Và T cũng đã bỏ qua cho tôi việc tôi lạc lòng trong thời gian yêu T. 2 người đã từng đối diện với nhau tại nhà tôi và chồng tôi cũng đã nói với T là T rất cao thượng khi bỏ qua cho tôi. Nhưng sau đó thì T đến với L và quyết định chia tay tôi nên lúc đó tôi cho rằng L là người cơ hội, đã biết T có tôi mà vẫn dành những tình cảm yêu thương, chăm sóc và tìm cơ hội dành tình yêu của T về bên mình. Sau đó thì tôi nghĩ lại vấn đề là do tôi và T.