chia sẻ với bạn một tí nhe. Về phần anh bạn trai của bạn:Thứ nhất, bạn mới đi. Anh ta ở vn rất buồn rất nhớ bạn, tâm trạng thay đổi nên tính tình cũng thay đổi chút, mình nghe bạn kể lại khi bạn qua rồi anh ấy nói giá mà bạn đừng đi. Sao giống mình thế, khi anh nhà mình về lại bên đó, mình cũng đã thốt lên lời nói đó. Gía mà anh đừng về ở lại với em....Hãy hiểu và thông cảm cho anh ấy chút nhe. Bây giờ bạn ở xa, hãy làm tất cả những gì bạn có thể như gọi dt thường xuyên, gửi email cho anh ta hàng ngày...ôn lại kỉ niệm cũ hai người đã từng có với nhau...Mình nghĩ đó là cách để anh ta biết dù xa nhau nhưng tình yêu bạn vẫn ko hề thay đổi...Còn về phần bạn. Bạn và anh ấy cũng đã trải qua một thời gian để tìm hiểu nhau. Chỉ có bạn là người trong cuộc hiểu rõ nhất tình cảm của hai người như thế nào. Đừng nhìn một điều gì đó ko chắc chắn để đánh mất tình yêu chân thật của mình. Hai người nên nói chuyện thẳng thắn tất cả những suy nghĩ trong lòng để rồi hiểu nhau hơn nhe!Chúc bạn sớm thích nghi với môi trường mới và có một tình yêu thật đẹp!
- Chẳng có ai thích mà không sợ cảm giác cô đơn hết em à. Nhất là lúc gần nhau, xa nhau rồi thời gian đầu rất nhớ, nhất là những lúc bệnh, nhớ vợ nhớ người yêu, rồi nằm khóc ( ông xã nói vậy đó) mà mình cũng vậy.Bây giờ thời biết bắt đầu se lạnh rồi.Nhưng rồi mọi chuyện cũng đâu vào đó, vì ở bên đó phải làm nhiều, học nhiều, ko có nhiều thời gian để nhớ đâu - Con trai thì sẻ có người này người kia, sẻ có người thay lòng đổi dạ, và có người chung thủy, cái đó thì bản thân em là người rõ nhất chứ ko phải ai cũng thế. cái này gọi là hên xui thôi. ( nhưng mình cứ chung tình cái đã) thì mới nói được người ta.- ở đây BF của mọi người ở đủ các châu, châu mỹ, châu âu, châu á, châu úc. và đầu cuối giữa việt namNếu em sắp qua đó thì vui rồi, chúc mừng nghen, vì sớm gặp được BF, e đi lâu không ? du lịch hay du học? thích nhỉ :Smiling:- Em phải cho biết người yêu em ở Thành phố nào của nước mỹ, thì mới biết giờ bên đó lệch với mình thế nào chứ :Thinking:+từ số di động của mình gọi sang mỹ em bấm : +1 xxx xxx xxxx ( x là số điện thoại) + nhắn tin cũng vậy:+1 xxx xxx xxxx hình như 1 tin nhắn là 2 ngàn mấy , còn gọi thì 1 phút 1 ngàn mấy. ( 500 ngàn gọi được 2 trăm mấy chục phút)người bên mỹ check tin nhắn của việt nam gửi qua thì bị trừ mấy chục xen.(cái này là người nhắn cũng tốn mà người đọc cũng tốn)- chị ko có nhắn tin vì sợ anh xã tốn tiền, toàn gọi để lại lời nhắn ko à, tốn tiền 1 chiều thôi :Smiling:@ mấy bà kia vào đọc sao ko ai để lại comment gì hết vậy. hơn 1 tuần rồi mà chưa hết 2 trang :Thinking:
chia sẻ với em gái nhé, chị nghĩ đơn giản mà nếu em nhau, đi định cư, qua đó vẫn liên lạc bình thường, có điều kiện thì mỗi năm đều về. chờ đến khi có quốc tịch cưới nhau, bão lãnh qua, thế là ở bên nhau mãi rồi.ở đây người yêu của các chị cũng đi định cư đó mà, có 1 số bạn yêu cách nhau đầu cuối trong nước.Quan trọng là tình yêu dành cho nhau, còn khoảng cách ko là vấn đề đâu em.Mà phải thật lòng nha, còn nếu không thì đành chịu vậy, bởi vậy người ta mới nói " xa mặt cách lòng" đối với chị thì thấy nhớ nhiều hơn, yêu nhiều hơn, chứ không xa chút nào"Em đừng buồn, mấy tuần đầu xa nhau ai cũng buồn, cũng tủi thân khóc hoài à, nhưng sau đó thì đâu lại vào đó thôi, bây giờ dể mà, online là thấy mặt, còn ko thì alo, cũng có cảm giác gần nhau rồi. Chúc em vui nhé, đừng buồn nữa.Mọi người ở đây cũng vậy mà
_còn e thì e buồn não nề đây mấy ss ui . 20/10 sn của ox e mà 2 đứa mỗi đứa 1 nơi . đứa thì bên Mỹ đứa thì VN . hên là e cũng đã chuẩn bị sẵn nên đặt bánh kem jao cho ox ngay ngày sn nên xã cũng đỡ buồn . mà sao thấy chạnh lòng khi nghe xã nói . Giá như có e ở bên cạnh a thì vui hơn rồi . Hix e bùn wá đi
_mấy tuần nay , ko bec sao e nhớ VN kinh khủng , nhớ xã kinh khủng , tất cả kỷ niệm cùng xã nó cứ ùa về , lâu lâu đứng rửa chén lại khóc 1 cách lãng xẹt , mệt mỏi wá . Mấy ss có cách nào thoát khỏi cảnh này ko mấy ss