images
Thịnh hành
Cộng đồng
Webtretho Awards 2025
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
EQ- Trí thông minh cảm xúc - Người phụ nữ giữ lửa...
@lucthanhgiang
Chị "hi sinh" 2h mỗi ngày tập văn nghệ cho hs, thì hs cũng đang hi sinh 2h chơi, nghỉ ngơi, học thêm mỗi ngày để tập văn nghệ vậy.
Đi thi đạt giải thì lớp hưởng, cô hưởng, chứ nó có được hưởng cái khỉ gì ngoài lời chúc mừng, tí danh hão?
Chị à, khi xuất phát điểm của mọi nhìn nhận, đánh giá, cảm giác của chị đều từ việc so sánh cái chị mất, cái chị ko được, cái chị cho đi...mà ko phải là so sánh cái ng khác mất, cái ng khác ko được, cái ng khác cho lại chị...thì chị còn dằn vặt, suy nghĩ, buồn khổ dài dài.

Chị sẽ phải học hỏi em nhiều ở khoản làm nũng chồng. Đấy là có khi hâm tính lên thôi chứ tốt nhất là mình nên tự thân lo cho thân mình đi. Còn việc nhờ chồng làm việc nhà thì anh nhà chị không có nhiều thời gian lắm nhưng lúc cần cũng vui vẻ, ko phải dụng công nhiều. Gần đây, biết chồng bận, định há miệng sai như thói quen, đã kịp dừng lại và hỏi xem anh có thể giúp em không, nếu câu trả lời là ko thì vui vẻ làm, ko oán thán nữa.
Thực tế, trường khác chị ko biết chứ ở trường chị thì cái vụ thi thố như thế ko liên quan gì đến thành tích của gv, nếu đc giải thì lớp đc hưởng là cộng điểm, tiền thưởng, chúng nhận và xung quỹ lớp hoặc dẫn nhau đi liên hoan thôi, chị ko tính toán gì đến việc đó.
Mình chỉ ấm ức là mình đang cố gắng vì tụi nó chứ ko phải vì mình, thực sự là như thế, mà tụi nó chẳng hiểu, cứ như việc của ai. Các việc khác thì đúng là khi chị cho đi thì vẫn nhiệt tình nhưng khi không thấy người ta có lời cảm ơn thì bức xúc (tuy vậy, lần sau nhờ vẫn nhiệt tình, thế mới ngu :(() chứ riêng với HS thì chị vẫn vô điều kiện. HS có thể mất 2h ăn, ngủ, nghỉ ngơi nhưng chị cũng nói là " các em còn có thể ăn, ngủ, nghỉ nhiều nhưng việc tập này không phải lúc nào cũng phải làm, và có thể các em chẳng còn cơ hội mà tập cùng nhau, thể hiện cùng nhau dưới mái trường này". Đằng sau đó, mình thấy các em có tí trách nhiêm hơn với tập thể, tự tin hơn một tí, biết vì người khác một tí (ở đây là vì cô và vì bạn đội trưởng, hic), bảo làm gì thì ít đùn đẩy hơn... Mình nghĩ đó là cái các em ý được. Cái mình được là sự kiên nhẫn và sự tiến bộ của các em ý thôi.
Và đúng là cho đi mà ko cần nhận lại thì cuộc sống thật nhẹ nhàng và đáng yêu!
03:30 CH 16/10/2015
EQ- Trí thông minh cảm xúc - Người phụ nữ giữ lửa...
@Luc..: Bạn muốn học sinh ghi nhận sự cố gắng và hi sinh của mình thì bạn còn khổ, còn dằn vặt nhiều.
Mình chỉ muốn bạn nghĩ rằng đừng vì nhìn vài người thực dụng rồi suy nghĩ như vậy. Mình rất tâm đắc với ý kiến các chị. Làm gì cũng xuất phát từ tâm, từ thái độ. Rồi bạn thấy mọi việc đơn giản, cuộc sống thoải mái.
Chia sẻ vài lời với đồng nghiệp.

Bạn nói đúng. Nhưng đúng là mình đã không thực sự suy nghĩ thấu đáo khi đối xử với chồng, còn với HS, thực tâm mình làm hoàn toàn tự nguyện, không ai bắt mình phải làm như vậy cả, kể cả các gv khác trong trường mỗi người có cách làm khác nhau, nhưng với mình và với hs lớp mình, mình nghĩ nếu mình ko làm thế thì các em chẳng có gì ngoài mớ kiến thức mà sau khi thi ĐH là quên gần sạch. Mình ko đòi hỏi các em phải biết cảm ơn cô đã giúp đỡ chúng em, mình chỉ muốn học sinh nhìn thấy rằng cô đã cố gắng để tạo cơ hội cho tất cả các bạn thì các em cũng nên hợp tác, cố gắng vì chính mình. Thậm chí có khi chúng nó cũng chẳng cố gắng vì chính chúng nó (vì nó thấy chả có ích gì) nhưng nó nhìn cô nhiệt tâm mà phải cố gắng vì cô. Còn về sau này thì mình nghĩ chúng hiểu. Mình nhấn mạnh với cả lớp rằng cô ko cần các em được giải mà, điều đó dẫn đến mình cũng ko cần thành tích qua việc nhỏ như vậy. Đối với các em hộ nghèo, việc mình đi xin tài trợ, thậm chí cho tiền chúng thì đâu có ai biết mà đánh giá thành tích?
Mình biết có một số chị/bạn đều là giáo viên. Mà phần lớn giáo viên hiện nay như mình biết cũng rất hết lòng vì hs chẳng mưu cầu điều gì khác ngoài lợi ích của chúng. Khi bạn/chị nói vậy thực sự là động vào tự ái của mình bởi mình qua thời gian đã chấp nhận việc các em chưa nhận ra ngay việc làm của các cô, thậm chí ko nhận ra (nhưng mình nghĩ là ko nhiều HS như thế). Và dù HS có làm mình bực thì lần sau, sau nữa mình vẫn hết lòng với chúng chứ ko phải vì chúng ko biết mà mình ko tận tâm với chúng được.
Nhưng các chị/ bạn/ em đều đúng khi đánh giá là mình hay nhìn vào mặt xấu của người khác nên có cái nhìn tiêu cực với cuộc sống. Điều này thì người đầu tiên khổ là em/mình thôi. Vì thế mới cần vào nhà EQ để học hỏi.
Mai em bắt đầu phải đi công tác 1 tuần. Xin phép mọi người dừng việc bàn bạc về nghề giáo ở đây và khi trở về sẽ lội tầng để tiếp tục học hỏi ạ. Rất mong mọi người chỉ bảo.
03:10 CH 16/10/2015
EQ- Trí thông minh cảm xúc - Người phụ nữ giữ lửa...
" @lucthanhgiang:Có lần chị cũng đã từng khóc vì lớp, khi các em không thể hiểu cho sự cố gắng và hy sinh của mình"
Con mình học 3 năm THPT mình hay hỏi con kiểu " Cô chủ nhiệm thế nào con?" "Bình thường", " Cô dậy hay không con?" "À..ờ..được", "Cô vui tính/dễ tính không?" ..."Cô giảng dễ hiểu không con?"..., chứ cái sự "hiểu cho sự cố gắng hy sinh của cô" thì học sinh phải hiểu thế nào nhỉ? và nêú có thì bọn chúng phải truyền tải ra sao? Nghĩ thương bọn h/s quá.
comment by WTT mobile view

Thế nên em mới nói là phải dạy chúng thật nhiều và thật kiên nhẫn. Cái vụ ấy là do trường tổ chức cho các em thi nhảy hiện đại. Mà lớp thì phần lớn các em ở quê, có thể đã được xem nhiều trên tivi, mạng nhưng chưa bao giờ thực hiện cả. EM nói với các em ý là không cần các em được giải, nhưng cần ở các em sự cố gắng và đoàn kết. Nhưng cứ mạnh đứa nào đứa nấy làm, đứa nọ đùn đẩy đứa kia. Cuối cùng là phải ép, chọn ra 1 bài thật dễ, bảo nhìn vào, cả lớp xếp hàng tập. Ròng rã 2 tuần, mỗi ngày 1h (thực ra phải là 2h vì còn đợi nhau, ổn định, xếp hàng...), tập từng đoạn một. Cuối cùng thì cũng xong. Và trong suốt 2 tuần đó thì ngày nào cô cũng phải đón 2 bé về trường ở từ 4 - 6h tối theo dõi xem tụi chúng tập tành thế nào. Em không biết bạn nhà chị học thì có hay tham gia nhiều vào các hoạt động khác không chứ như ở trường em thì em thấy có nhiều hoạt động, nhiều bạn ngại, nếu không "ủn mông" thì các bạn không làm. Vậy nên về sau, có những việc có khi cả cô cả trò mải làm mà quên cả giờ cơm trưa vào chủ nhật là có. Sau đó tụi đó vào KTX ăn, cô sợ ko xong vẫn mải miết làm thì trò mua cơm về cho cô. Em không dám nhận là "cô đã hy sinh vì các em rất nhiều" nhưng có HS đã nhắn tin cho em rằng "cảm ơn vì cô đã nhiệt tình và tận tâm với chúng em". Em cũng nói là có thể HS ko nhận ra ngay, kể cả những việc chúng em bắt chúng phải làm, nhưng khi vào ĐH, khi đi làm thì chúng sẽ hiểu phải làm những việc vô lý như thế giúp gì cho mình. Em lại thuộc loại trâu bò chứ không có khả năng chỉ đạo, tổ chức để các cháu tự hoạt động. Tuỳ vào đặc trưng của từng lớp, từng lứa mà phải cố thôi chị ạ. Em cũng muốn được nhàn lắm ạ!
08:29 SA 16/10/2015
EQ- Trí thông minh cảm xúc - Người phụ nữ giữ lửa...
Luchanhgiang:
Nói chung, bạn phải học cách buông bỏ thì mới hạnh phúc được.
Còn nếu bạn thuộc tuýp masochism thì không nói làm gì. Bạn đang sống đúng.

Vâng, em cảm ơn chị Bống. Em không biết masochism nghĩa là gì nhưng em hiểu ý chị. Em đúng là đã không tin tưởng cô giáo của con, săm soi tiểu tiết, nói nhiều (bệnh này gần đây mới phát chị ạ, em cảm giác mình cứ như ko nói ra cái điều mình nghĩ thì ko thể chịu được ý), điều quan trọng là những điều em nói làm ảnh hưởng đến người khác. Và thêm 1 điều nữa là quá kì vọng vào ngôi trường mới nơi con học, trong lúc giáo dục mầm non rất nhiều vấn đề thì ngôi trường mới với lý tưởng của cô hiệu trưởng đã gieo vào lòng phụ huynh như em niềm hy vọng quá lớn, và em đã ko nhìn vào thực tế để hiểu rõ điều đó hơn.
Em kì thị với chuyện pb của các cô ở trường tư là vì lương trả rất cao, và khi mới đầu vào chưa kịp chào ra mắt bằng pb thì thấy ngay sự bất bình đẳng giữa bé nhà em và các bé khác. Là trường tư nên có thể đón bất cứ lúc nào, 2 lần em phát hiện ra cô không cho bé uống sữa và 1 lần bà nội phát hiện ra là để bé đứng ở 1 góc còn các bạn khác thì chơi, thấy bà nội đến, cô này hất cằm ý bảo cô kia dẫn bé ra chơi. Vì thế mà em ác cảm với trường tư (trong tp em thôi, ko dám nghĩ rộng ra ngoài).
Bây giờ sự đã rồi (với cô giáo của bé lớn ý ạ), em nên làm thế nào để có thể truyền tới cô cái thông điệp là muốn giải toả tâm lý cho cô ạ?
06:52 CH 15/10/2015
EQ- Trí thông minh cảm xúc - Người phụ nữ giữ lửa...
nói thật, làm gv ở miền Nam nhiều lúc thật tủi.
ở miền Bắc và miền Trung, gv có địa vị xã hội, được coi trọng, có tiếng nói trong cộng đồng.
Còn ở miền Nam này, gv cũng chỉ là 1 NGHỀ, như bao nhiêu nghề khác.
Hs học hết năm vẫn ko biết tên gv.
2 đứa đi cùng nhau, gặp 1 hs, nó chỉ chào ng dạy nó, còn m thì ko, dù nó biết m cũng là gv trong trường.
mỗi lần kiểm tra tập trung, phải soạn sẵn đề cương, rồi giải đề cương cho hs, đến hôm kiểm tra, đi ngang qua thấy 1 đứa đang xé 4 mảnh giấy để tung xúc xắc cho những câu trắc nghiệm.
Tỉ lệ trên 5 nếu dưới 20% thì phải kiểm tra lại (có những bài kiểm tra toán, 3 lớp chỉ có duy nhất 1 điểm 5).
Hs vô tư bảo: cô ơi, em được 4,5 rồi, còn nửa điểm nữa, cô nâng cho em đi, em cho cô 1 hộp xà bông tắm...
....
Lòng yêu nghề cứ mòn dần đi theo mỗi lần bước lên bục giảng. Chua chát lắm.
Nhưng cũng có những hôm, thấy lóe lên vài tia sáng
đi chợ gặp 1 phụ huynh, dù ko dạy con họ, nhưng họ vẫn vui vẻ hỏi: cô đi chợ muộn thế?
đi dạo gặp 1 hs đi ngược chiều - cậu nhóc thường xuyên nói chuyện riêng trong lớp, nghịch ngợm đủ trò, nói kiểu gì cũng ko được - cậu nhóc khoanh tay: em chào cô" rõ to.
1 hôm ngồi trực buồn thiu, 1 đám lóc chóc thò đầu vào cửa phòng: cô đang làm gì á?
....
Mong các vị phụ huynh hãy tin tưởng những ng làm nghề gv thêm 1 chút ạ. Và có trách nhiệm hơn trong việc giáo dục con 1 chút, đừng khoán trắng cho nhà trường, nghĩ rằng đóng chừng đó tiền thì con tôi phải được giáo dục thành người. 1 ngày 24h, các em ở trường chưa đầy 8h đâu.

To các chị: Có vẻ bọn em hơi sa vào vụ nghề nghiệp giáo viên này, mọi người thông cảm vì dù sao nó cũng có tí liên quan đến EQ và cái suy nghĩ cũng như hành động dở hơi của em.
To Janykim: nói thế nào được nhỉ, hs trường chị là trường Chất lượng cao của tỉnh, được lựa chọn kĩ càng, ngoan (đặc biệt là hs lớp chị, bắt nguồn từ cuộc sống của các em ko khá giả lắm nên rất nghe lời), lễ nghĩa mình chỉ dạy các em một lần, những lần sau tiến bộ rõ (giáo viên trong trường đều khen về thái độ của các em, tất nhiên việc hs lười, học kém thì có đủ). Trường chị có đặc thù riêng (có kí túc xá, mục tiêu giáo dục thì rất cao đòi hỏi giáo viên phải chịu nhiều áp lực) nên phụ huynh rất tin tưởng vào hệ thống giáo dục nhà trường. Có lần chị cũng đã từng khóc vì lớp, khi các em không thể hiểu cho sự cố gắng và hy sinh của mình. Về sau nghĩ rằng bọn nó trẻ con, mình phải dạy, ko chỉ một lần mà nhiều lần chúng nó mới biết, thậm chí có khi học đại học, xong đại học hoặc lâu hơn nữa nó mới nhận ra.
Thế còn nói về nghề giáo thì ở đâu cũng thế cả, trong miền Nam chị cũng đã từng giao lưu với trường ở TPHCM, tuỳ vào từng trường mà thái độ của người dân cũng khác chứ họ không hiểu cho sự hy sinh của giáo viên, giáo viên nào cũng vất vả và phần lớn giáo viên là vì học sinh. Nhưng ở ngoài Bắc thì hiện giờ, tại tp của chị, phụ huynh họ cũng rất thực dụng nên khi chị là phụ huynh thì chị thấy mình không như họ là mình không bình thường.
Còn chủ trương chung của nhà trường (kể cả trường chị hay trường nào cũng thế), chỉ đạo từ hiệu trưởng là quan tâm hơn đến các em có PH là Mạnh Thường Quân hoặc có liên quan đến các lợi ích của nhà trường. Nhưng chị không hề có ý ghen tỵ với những bé như thế tại lớp của con chị. Và mình cũng xác định việc dạy và kèm con của mình là chính, không thể trông chờ hết vào các cô.
Sự thật hiện nay vô cùng phổ biến ở tp em là: các con đi học thêm thầy cô ở lớp cho đủ mặt, còn lại muốn thi cái gì thì bố mẹ lại tự bàn, tự lập lớp, tự mời thầy để con học còn đi thi. Và dù là ai (tức người có tiếng nói rất cao) cũng ko nằm ngoài được quy định (luật) đó.
06:35 CH 15/10/2015
EQ- Trí thông minh cảm xúc - Người phụ nữ giữ lửa...
To cả nhà: em không hề có ý định sẽ giúi nhiều tiền cho cô giáo của con để con được quan tâm hơn (thực ra cũng chẳng có để mà giúi), quà của em năm trước chỉ là bó hoa (1 bông bọc trong bóng kính), hoặc chai dầu gội, em ghi trong thiếp là "Gia đình bé... cảm ơn cô nhiều về sự chăm sóc và dạy bảo của cô. Kính chúc cô..." rồi em tập dượt cho bé tặng cô khi còn ở nhà, đến lớp em đưa cho bé tặng, dạy bé nói "Con kính tặng cô". Nhưng quả thực, em thấy vô cùng tự ti về món quà và cách biểu hiện của mình. Thứ nhất là em cảm thấy nó ko thực tiễn (vì em thấy 99% phụ huynh đi pb thôi ạ, gọn nhẹ, không biết liệu quà của mình cô có dùng được không), thứ hai là quá loằng ngoằng. hic hic. Có lần 2 vợ chồng đi đón con, em mang theo bó hoa lên tặng, chồng em bảo ngại, em bảo mình đi tặng quà cô đường đường chính chính có lí do sao lại phải ngại. Nhưng về sau thì em bị chột ạ, em lại chẳng khác gì, thậm chí chẳng bằng người ta.
@JAnykim: học sinh của chị cấp 3, lớp chị chủ nhiệm có 60% ở nông thôn, bố mẹ làm nghề nông hoặc tự do, 5/31HS là hộ nghèo. Chị biết hoàn cảnh lớp chị nên phụ huynh đến theo kiểu đại diện chi hội thì chị nhận quà, còn cá nhân đến lúc cuối năm kiểu như cô tạo điều kiện cho cháu điểm chác thì chị bóc quà luôn, có phong bì trả thẳng, điểm thì còn xem xét thái độ học hành của học sinh đó. Nếu không thể gửi trả được thì chị xung quỹ lớp, tuyên bố thẳng với phụ huynh, và nhắn tin cho phụ huynh cả lớp là phụ huynh em X gửi tặng quỹ lớp bằng này, cám ơn sự quan tâm của PH. Có phụ huynh gửi biếu chục bắp ngô, học sinh mang đến đưa cho cô ở nhà xe mà mặt đỏ ửng lên vì ngại nhưng mình lại thấy trân trọng, có học sinh gửi cô chục trứng thì mình nhớ chứ mình chả bao giờ nhớ là chi hội PH đã tặng mình pb bao nhiêu... Híc, thế nhưng sao khi mình tặng quà cô lại cứ phải như mọi người xung quanh??? Lúc đầu cũng chỉ định cám ơn cô trong ngày 20/10, 20/11, Tết và 8/3, vừa là để giáo dục con, nhưng về sau nhìn PH khác mà lo: đầu năm ra mắt cô giáo mới cũng có quà, rằm trung thu cũng có quà nên mình cũng đành phải theo. Mình làm trong nghề mà mình cũng muốn khóc về sự mâu thuẫn của mình.
Tại chị nghĩ đơn giản nếu ko báo được cho cô chủ nhiệm thì báo cho cô kia, đúng là mình đã sơ suất chỗ này rồi. Cảm ơn em Janykim, sẽ rút kinh nghiệm sâu sắc. Rồi, coi như mình và cô đã nói xong chuyện hôm trước, qua nay đi đón mình ko hỏi han gì thêm, chào hỏi, đón con rồi về luôn. Tiếp theo thì nên làm thế nào để giải quyết cái sự băn khoăn trong lòng cô 1 cách tự nhiên và nhẹ nhàng đây?
06:14 CH 15/10/2015
EQ- Trí thông minh cảm xúc - Người phụ nữ giữ lửa...
Cảm ơn Janykim về cái pic, hôm trước đã vào đó mò mẫm đọc rất nhiều nhưng không thấy cái đó. Có những pic cũng rất hữu ích với mình: "làm sao khi chồng không thể hiện tình cảm", "buồn vì chồng không quan tâm đến cảm xúc của vợ", "còn đâu ngày xưa ấy". Sẽ phải luôn nhớ câu của chị Wick (và em đã từng nghĩ tới chồng như bi giờ 1 phần là bản chất của chồng mà thời yêu mình chưa rõ hết, 1 phần là do chính mình): có những người đàn ông sống với cô A thì cực kỳ tâm lý mà sống với cô B thì trở nên vũ phu đấy bạn ạ. Cho nên đừng nhìn vào quả ngọt nhà khác mà mong trái đắng nhà mình tự nhiên ngọt. không có gì là tự nhiên cả"
Và câu của chị/bạn trasuanong: phải nói ra, nói một cách dễ hiểu, theo một cách dễ chịu, vào một thời điểm dễ tiếp thu
Cảm ơn mọi người nhiều ạ.
04:06 CH 15/10/2015
EQ- Trí thông minh cảm xúc - Người phụ nữ giữ lửa...
Em cũng là giáo viên nhưng thực sự tại tp của em, thì giáo viên cấp 3 trường em khác nhiều các trường khác, và cũng khác nhiều so với giáo viên cấp 1, 2 và mẫu giáo. Kinh nghiệm của các chị cùng trường em khi con đi học là
- Với học sinh cấp 1, cô yêu cầu cho con đi học thêm tại nhà cô (ko tự nguyện đi ko được đâu ạ): đóng tiền học cho con nhưng gọi điện xin phép cô là con ốm, con mệt để con đỡ phải học nhiều, đi học thêm là chiều các cô thôi.
- Với học sinh mầm non, muốn cô để ý hơn đến con mình là: quà cho cô thì nhiều vào.
Em với cô giáo đang dạy bạn bé và cô giáo dạy lớp 4 tuổi của bạn lớn khá là cởi mở và thân thiện với nhau(thậm chí gặp nhau ngoài đường còn hỏi nhau chán), riêng với cô giáo lớp 5 tuổi này em thấy khó gần thế cơ chứ!
03:49 CH 15/10/2015
EQ- Trí thông minh cảm xúc - Người phụ nữ giữ lửa...
@luchanhgiang
bọn em ao ước điều gì từ phụ huynh ấy à?
- gặp nhau ngoài đường hay nhìn thấy ở cổng trường chỉ cần gật đầu chào nhẹ 1 cái, nhắc con khoanh tay chào cô
- 1 tháng đôi lần gọi điện, hoặc khi đón con dừng ở cổng trường hỏi han cô giáo:
+ cháu có nghịch ko cô,
+ cháu có ngoan ko cô,
+ cháu có nghe lời ko,
+ giờ học cháu có tập trung nghe giảng ko
=> cháu mà ko ngoan thì cô cứ phạt nghiêm nhé, cháu mà nghịch ngợm phá phách thì cô bảo tôi để tôi về rèn lại cháu nhé, cháu mà chậm tiếp thu thì cô bảo tôi để tôi kèm cháu thêm cô nhé
- con ốm nghỉ học thì cố gắng gọi điện hoặc ntin sớm cho gv biết, đừng gọi sau 10h đêm và trước 6h30 sáng, cũng đừng gọi sau 12h trưa và trước 1h kém 15p chiều.
- gv gọi p.h trao đổi về con thì lắng nghe và hỏi các giải pháp, hạn chế giải thích, phân bua giùm con
- họp phụ huynh luôn có mặt đầy đủ
- các khoản đóng nộp nếu ko nộp đc 1 cục thì nộp trước các mục quan trọng, phần còn lại nói rõ là bao giờ nộp, để các cô đỡ áp lực thu tiền
Còn về phần "lễ lạt" mà các chị hay nói thầm với nhau
- 8/3, 20/10 bảo con mua cái thiệp nho nhỏ tặng cô - ko cần quà cáp gì hơn
- 20/11 nếu có quà thì thực sự là rất vui, cho tiền 1-200k cũng được, còn hoa thì 1 bông thôi ạ, nhiều bông cũng chỉ là hoa thôi, đem về chả biết để đâu - nói chung ngoài bắc hay sĩ diện hão, chứ từ hồi vào Nam em thực tế hơn rồi, ko cảm thấy ngại ngần về việc quà cáp của phụ huynh.
Em có lẽ thuộc tuýp hơi lãng mạn, nên rất cảm động mỗi khi học trò tặng m những mảnh giấy vẽ trái tim hay viết tên, bông hoa tự gấp, cái vòng tay tự làm... Và cảm thấy thế là đủ.

Janykim sinh năm bao nhiêu nhỉ? Mình sinh 1985, ko biết có phải là chị của bạn ko?
Hs của mình thì khá ngoan, nếu muốn các em cần tỏ lòng với các cô (nhân dịp ngày PNVN chẳng hạn) thì phải gọi con trai hỏi xem đã có chương trình gì cho các bạn nữ chưa, gọi cán bộ lớp ra dặn dò là với những cô đang dạy thì các em mua quà này kia... Nhưng mình biết giữa trẻ cấp 3 và bé mẫu giáo là 2 việc chẳng liên quan gì đến nhau. Những mong muốn như Janykim nói thì chủ yếu là về lễ nghĩa, mình nghĩ là mình ko hề sơ suất tí nào luôn. Dẫn các bạn đi dưới sân trường, gặp cô nào cũng bảo con chào chứ ko phải chỉ chào mỗi cô dạy con đâu. Vấn đề quà cáp mình cũng ko nặng nề lắm, ngày trước thì cứ suy nghĩ là nên mua quà gì tặng cô, giờ thấy mọi người rất phổ biến pb nên có pb cho vào thiếp chúc mừng (và ko bao giờ dùng pb máy bay đâu). Còn các cô mẫu giáo thì ngoài 1 lần gọi điện vì con ốm, 1 lần hỏi xem chị đăng kí đồng phục cho cháu mấy bộ thì chưa lần nào gọi cho mình trao đổi về con (có lẽ con chưa đến mức đáng phải để trao đổi riêng). Có 2 cô thì 1 cô gọi ko bao giờ nghe máy, (chính là cô chủ nhiệm), mình toàn gọi cho cô kia xin nghỉ con ốm. Tầm muộn nhất mải việc quên là 10h trưa. Những điều gv mong chờ mình đều làm được, có chăng là mình đã đi quá khi cứ hỏi liên tục và lặt vặt, sát sao quá như vậy...
@ chị Dab:
Đoạn 1 (các ngày bình thường): Sau khi con đã được cô gọi về khi thấy bóng mẹ thấp thoáng ngoài cửa:
- Em ơi cháu còn ăn chậm quá ko? (hoặc có ổn ko?, hoặc có hay mất trật tự, nói chuyện không?)
- Dạ đợt này cũng đỡ (hoặc tiến bộ) hơn rồi mẹ ạ! (Thường là như thế, hoặc thỉnh thoảng là cũng hơi chậm so với các bạn)
- Cháu ăn chậm, nhờ các em chịu khó giục cháu hộ chị chứ đừng đút, nếu đút thì cháu ăn tốt nhưng thế là cậu ta hư đấy em ạ.
- Vâng ạ!
- Chị xin cháu nhé (thay cho lời chào về) và nhắc con chào cô lại lần nữa
Đoạn 2:
- Em ơi, cho chị hỏi tí, lịch học các môn Năng khiếu và KNS của các con là thứ mấy nhỉ?
Cô giáo lấy thời khoá biểu rồi nói:
- Lớp mình học là ... và ... mẹ ạ
- Ừ, chị hỏi để biết cháu học thế nào. Cảm ơn em.
- Vâng ạ
Đoạn 3:
- Em ơi, hôm trước cháu về nói là các bạn đi mà con không đi thì là thế nào hả em?
- Mẹ ơi, hôm qua là lịch học môn..., còn học KNS thì thứ... cơ mẹ ạ!
- Ừ, hôm trước chị thấy em báo lịch là thứ..., chị thấy cháu bảo thế nên chị hỏi lại. Xin lỗi em nhé. (chồng em bảo sao phải xin lỗi, thì ý em xin lỗi ở đây là làm phiền cô ý ạ)
- Vâng ạ
Đoạn 4 (với cô giáo khác)
- Em ơi cho chị nhờ chút
- Vâng ạ
- Cháu mới vào học buổi đầu tiên ở lớp KNS, còn lơ ngơ không biết có gì nhờ em nói với cô giáo giúp chị là gọi cháu 1 lần để cháu quen đi với nhé. Hôm trước chắc tại nhát quá ko dám lên nên hết giờ mà vẫn không đến lượt để làm.
- Hôm trước không được lên hả chị? Vâng ạ
Đoạn 5
- Mẹ ơi, tháng này các cô bận hội giảng nên nợ con học năng khiếu, tháng sau các con học không cần đóng tiền nữa mẹ ạ.
- Ừ. Hôm trước chị cũng thấy anh về nói lại như vậy. Thực ra chị không quan tâm lắm là các con được học mấy buổi, chị chỉ muốn biết hôm đó con đi học về thì có hiệu quả không, chị hỏi cháu thì cháu bảo không học thì chị hỏi lại em thôi.
- Vâng, đúng rồi mẹ ạ, các con học là phải có hiệu quả. Chúng em cũng muốn các con học nhưng đợt này các cô bận quá
- Tại cháu hơi chậm so với các bạn, chị muốn cháu học KNS để cháu nhanh nhẹn hơn nên thật ra chị cũng hơi kì vọng là sẽ giúp con tiến bộ, do đó chị mới hỏi kĩ.
- Vâng ạ, cháu thì hơi chậm hơn so với các bạn. Vì các cô nợ các con thế nên phụ huynh nào em cũng thông báo ạ.
- Ừ, thế cảm ơn em, chị xin cháu nhé.
Các mẩu đối thoại trên diễn ra cách xa nhau, ko phải liên tiếp trong các ngày ạ, và trong vòng khoảng 2 tuần gần đây các chị ạ. Cho em xin lời khuyên với ạ. Chính xác từng từ thì em ko nhớ hết được, nhưng đại ý là như thế ạ.
03:39 CH 15/10/2015
EQ- Trí thông minh cảm xúc - Người phụ nữ giữ lửa...
To các chị: bình thường ko có ai ở nhà, đau quá thì em vẫn khóc ạ, hì. Có người ở nhà đâm ra khóc nhiều hơn, dở hơi vậy nên cần các chị ném đá. Em hỏi chồng thuốc để xoa là vì chồng em hay dùng nhiều thứ đó, anh cất riêng chỗ làm việc của anh, thực ra là cố ý làm nũng thôi ạ, chứ tủ thuốc nhà em em quá biết chứ. Coi như hôm trước em hỏi đại cương, nay áp dụng vào thực tế thì mong mọi người chỉ giáo em thôi ạ. Còn việc em kể lể về vụ chồng ko cho con ăn thì ko có ý trách móc gì, chỉ là kể theo tiến trình câu chuyện (dông dài quá ạ). Em thích làm việc nhà, nếu có thời gian, hic.
@chị Hân: chị nói em trúng phóc luôn ý ạ. Em ko sung sướng hay rảnh rỗi ạ, em làm việc khuya và phải dậy sớm là tiếp nhưng có lẽ tại em quan tâm nhiều đến những thứ vặt vãnh, tiểu tiết nên bị cảm giác là thừa thời gian. Em cũng có thể tự làm được tất cả nhưng thỉnh thoảng lại hâm tính mong chờ người khác làm cho mình, nhưng chị nói quá đúng, có người bên cạnh là đã vui hơn rồi, mong chờ thì chỉ làm mình mất thời gian suy nghĩ rồi lại tự thấy thất vọng. Đúng là không chỉ hành hạ người khác mà còn hành hạ mình như chị Dab bắt bệnh.
@ chị KAENG, chị 1u29, chị: chồng quăng cho lọ thuốc đúng là sung sướng cảm động lắm chị ạ. Đúng là em vừa viển vông, mơ tưởng mà lại theo kiểu ích kỉ rồi, chỉ nghĩ đến mình mà ko nghĩ đến người khác đây ạ. Chị 1u29: không phải em ko đọc đc câu hỏi của chị mà là em đã ko thể trả lời được câu hỏi đó. Em tự thấy mình ngu dốt bởi em đã luôn suy bụng ta ra bụng người (thích thế nào thì làm như vậy với người ta nếu là điều tích cực, như tặng quà hay gì đó, còn không thích thế nào thì lại ko thèm để ý đến cảm xúc người đó có thế không).
@chị Dab: đọc chuyện của chị em cười đau bụng quá, nhưng em đi đường cứ nghĩ mãi về câu của chị “EM RẤT TỐT NHƯNG ANH RẤT TIẾC”, càng nghĩ càng thấm chị ạ. Có thể là em nghĩ cũng chưa hết nhưng em hiểu ý câu nói đó. Và em phải học chị nhiều nhiều lắm ạ, chị cứ ăn khoai ngứa đi ạ, em mong vậy để em còn rút kinh nghiệm.
@chị saudau: Em đúng là con dở hơi rồi chị ạ. Thứ nhất là ko đúng người (vì mình đã ko thực sự hiểu chồng), thứ hai là không đúng lúc, thứ ba là tội ích kỉ, thứ 4 là suy bụng ta ra bụng người... bao gồm các tội nữa là: yêu hờ hững (thực ra là chẳng hiểu thế quái nào là tình yêu, ngày xưa yêu theo cảm xúc rất là bản năng), ko thương chồng, ko có tâm nữa...
Cảm ơn các chị rất nhiều vì đã làm em tỉnh ra. Nhưng em cũng xin là ngấm từ từ, trong từng việc một ạ. Em cũng xin lỗi các chị vì ngại leo tầng mà hỏi mấy chuyện vặt vãnh, nhỏ nhen, hic.
12:48 CH 15/10/2015
EQ- Trí thông minh cảm xúc - Người phụ nữ giữ lửa...
Nhắc tới chuyện quan tâm khi bị đau, giai nhà em có kiểu rất quái đản, em bị gì là lão xuýt xoa rồi mắng mỏ em cái tội không cẩn thận, mắng như mắng con. Được quan tâm thì có thích, nhưng em thích ko bị mắng hơn, đâm ra bị gì nhẹ thì "ém" luôn ko dám la lên, còn bị nặng hơn thì phải làm như chỉ bị nhẹ thôi không có gì haha.
@luchanhgiang: mình ráng chịu đau chút nếu ko nghiêm trọng để người kia khỏi lo lắng, với mình vậy là yêu thương rồi. Mình thấy bạn toàn tâm toàn ý cho gia đình, đó là điều tốt nhưng bạn nên open mind chút, mình làm vì mình thích chứ đừng mong nhận lại, sẽ đỡ mệt mỏi hơn.

Cảm ơn chị rất nhiều ạ
12:37 CH 15/10/2015
EQ- Trí thông minh cảm xúc - Người phụ nữ giữ lửa...
@luchanhgiang
chị ơi, chị tha cho cô giáo con chị đi
mà ko thì chị chuyển lớp/trường cho con chị tới chỗ nào mà lớp chỉ 20-30 bé ý.
những phụ huynh như chị là ác mộng của gv tụi em đấy ạ

Xưng chị ko biết có đúng với bạn không???
Khi thấy phản ứng của cô giáo như vậy thì chị biết là cách làm của chị ko ổn.
Vậy em là cô giáo mầm non thì em muốn như các chị với tư cách là phụ huynh thì nên quan tâm đến việc con đến lớp như thế nào? Bởi chị cũng thấy so với các PH khác, chị về nhà hỏi han con nhiều, nhưng cũng ko ép buộc đâu, chỉ hỏi nếu con thích nói, có hôm không hỏi con cũng nói thôi quynhdab ạ. Còn nếu con không muốn nói mình cũng không ép. Mình không biết ở HN và TPHCM thì như nào, còn ở tp nhỏ như nơi mình ở, 20- 30 trẻ/lớp chỉ là trường tư, và ko phải mình ngại chi phí đắt đỏ mà mình sợ tất cả các trường tư như mấy vụ trên báo và tivi. Con mình đã từng gửi ở trường tư 1 tháng, theo các phụ huynh là cứ đầu tháng là phải biếu tiền các cô thì mình rất sợ. Còn trường công trong tp như trường con mình thì như nhau cả thôi. Mình cũng biết là trong hoàn cảnh hiện tại của giáo dục VN thì giáo viên nào cũng nhiều áp lực. Mình cũng nói thẳng với các cô là cháu ăn chậm nhưng nhờ các cô giục cháu thôi vì cháu ko tập trung chứ đừng ép, đừng đút, và mình ko dám kì vọng nhiều với việc lớp quá đông thì cô ko thể quan tâm cá biệt (trừ trường hợp bố mẹ các cháu là Mạnh Thường Quân hoặc các cháu có năng khiếu đặc biệt các cô luôn cho đi biểu điễn).
Vậy, thực tâm muốn hỏi bạn là các giáo viên mầm non mong muốn điều gì ở phụ huynh?
(Hỏi thực lòng, ko hề có ý gây hiềm khích hay tranh luận nhé :x)
12:34 CH 15/10/2015
EQ- Trí thông minh cảm xúc - Người phụ nữ giữ lửa...
Câu trên vừa bảo thế này
thì ở dưới nghĩ ngay ra biện pháp
Chắc cô giáo không chỉ căng thẳng, mệt mỏi, sợ nữa mà hoảng mọe luôn ý :-S
Thế các phụ huynh khác họ làm thế nào hả em???
Hay chỉ có 1 mình em là khác biệt???
Và em định trình bày với cô như thế nào để cô giáo không có cảm giác em là một con mụ cảnh sát soi xét, không tin cô, nên bắt cô phải in ra dán lên để khỏi chối cãi.
Xong rồi ngày nào cũng có sự kiểm tra, soi xét lại xem bà in ra như thế, nhưng bà làm có y hệt thế không - mà với một style rất gây khó chịu cho người khác????

Em có 1 chị đồng nghiệp, cũng có con học cùng lớp bé nhà em, khi em hỏi thì câu trả lời là "chị chẳng để ý đâu em ạ, cô hỏi có cho con học không thì chị cứ đăng kí thế chứ về nhà không thấy nó kể chuyện chị cũng chả quan tâm đâu". Còn phụ huynh khác, có rất nhiều thành phần... em hiểu là người ta không hỏi con cái họ nhiều về việc học ở lớp thế nào, trừ khi về khóc lóc là bạn A, bạn B đánh con. Thấy con ăn uống bình thường, chơi bình thường là ok ạ, không cần nhiều là học được cái gì. Vậy giờ em kệ hả chị, mỗi lần con về thì em đều hỏi han nhưng riêng chuyện học lớp mở rộng kia thì kệ nó ạ?
10:55 SA 15/10/2015
EQ- Trí thông minh cảm xúc - Người phụ nữ giữ lửa...
@chị HT: Vâng, em hoàn toàn hiểu mục đích của mình trong việc cho con học thêm lớp KNS và ÂN (gọi cho oai thế chứ em ko dám mưu cầu cao như đúng các cô đặt ra), em nghĩ rằng trong môi trường ít học sinh hơn thì con mình có cơ hội được cô để ý, hỏi han, cho trải nghiệm nhiều hơn thôi ạ. Nếu ở lớp thì chỉ ngồi xem phim đợi bố mẹ đến đón thôi ạ. Nhưng hôm đi học KNS (mỗi lớp chỉ có 1h thôi, bé nhà em mới đi buổi đầu, các bạn được thử mở khoá, con thì không được làm gì, phải về lớp thì em lại nhờ cô nói với cô giáo dạy KNS là sự việc như thế, cô để ý giúp. Cô luôn luôn cười tươi và luôn "Vâng" chưa bao giờ từ chối sự nhờ vả nào của phụ huynh, nhưng khi em kiểm tra thì có lẽ các cô quá bận mà không làm, hic.
Em không quá lo sợ khi con em chậm hơn các bạn bởi khi bé ở nhà, được mẹ dạy thì rất ổn, nhưng trong môi trường đông các bạn thì bé kém hoà đồng hơn, nhưng cũng không sao chị ạ, em nghĩ rồi cháu sẽ cải thiện khi lớn hơn. Nhưng chiêu của chị để bé đi phát kẹo em sẽ học tâp ngay trong đợt sinh nhật này của bé. Các cô ở trường thì thực sự là không đủ thời gian để có thể nghe em trao đổi điểm yếu, điểm mạnh bởi học sinh quá đông và các cô quá nhiều việc.
Việc tư lợi từ cô giáo thì em ko hề có ý nghĩ về điều đó đâu ạ, thực sự là em chỉ muốn hỏi về lịch học của con để theo dõi và trao đổi với con hàng ngày. Tại cái cách của em đã làm cô giáo thấy mệt mỏi và sợ. Có lẽ em sẽ đề nghị cô in thời khoá biểu và dán ở cửa, mình nhìn là thấy, đỡ làm mất thời gian của cô mà đâm ra lại hiểu lầm nhau. Việc thứ 3 chị nói em hoàn toàn nhất trí, và sẽ không suy diễn điều gì ngoài điều đó nữa. 2 năm trước của bé thì cũng toàn cô trẻ cả, em không băn khoăn lắm. Chắc do phong cách từng cô thôi ạ. Các phụ huynh đến đón con thì em thấy chỉ đón về,chả hỏi han cô gì cả, có khi có em và cùng lắm 1 vài phụ huynh khác nên đúng là em đã quá đa sự, quan tâm đến cái nhỏ nhặt rồi.
Em cảm ơn các chị đã quan tâm đến case này nhà em.
10:21 SA 15/10/2015
EQ- Trí thông minh cảm xúc - Người phụ nữ giữ lửa...
À, chuyện 1, khi các bạn đi học, con ko đi là vì các bạn đi học lớp khác (lớp đó em ko đăng kí), em cũng hỏi lại cô giáo.
06:56 CH 14/10/2015
EQ- Trí thông minh cảm xúc - Người phụ nữ giữ lửa...
Các chị ơi,trong lúc các chị đang giúp case nhà em Tpink thì em có vấn đề này muốn thỉnh sự "ném đá" của các chị, hic. Đối với 2 tình huống này, em nên xử lý thế nào thì tôt? Nếu áp dụng EQ vào đây thì sẽ như thế nào ạ?
1, Chuyện cu lớn nhà em học lớp mẫu giáo 5 tuổi (trường công, lớp có khoảng 60 cháu - 2 cô, còn trẻ măng, chưa có gia đình. Đây là trường thành phố, mới thành lập được 3 năm, cơ sở vật chất tốt nhưng về giáo viên thì em thấy là trẻ và còn ít kinh nghiệm). Ở thành phố nhỏ em đang sống thì việc chọn trường cho con rất khó. Trong các trường công vẫn còn phổ biến hiện tượng thao túng của phụ huynh giàu. Nhà em thì chỉ thể hiện lễ nghĩa vào các dịp đặc biệt thôi, ko quá nặng nề. Trường tư khó tin tưởng. Nhưng cu lớn nhà em ko thích đi học, trong khi cu bé (3 tuổi) học cùng trường thì lại rất thích (dù anh chàng suốt ngày tè dầm và cô phải đút).
Cu lớn nhà em nhát, cũng nghịch nhưng kĩ năng giao tiếp còn yếu. Vì thế em đăng kí cho cháu học thêm lớp kĩ năng sống và âm nhạc (nhà trường tổ chức, mỗi tuần 1 buổi). Con đi học về mẹ thường hỏi nay con học gì, chơi với bạn nào, cô có dạy bài thơ, bài hát hay phép tính gì không? Bạn nào bị phạt?... Từ hôm con học 2 lớp đó thì tuần đầu tiên mẹ hỏi, con bảo ko học. Tuần sau mẹ hỏi, con bảo các bạn đi, con ko đi. Em liền hỏi cô giáo lúc đón con là "lịch học lớp kĩ năng sống và âm nhạc của các con là như nào?" thì cô bảo thứ 2 và tứ 4. Sau thứ 4, em hỏi con có đi học ko thì con bảo "không". Em lại đến hỏi cô thì cô bảo đổi lịch. Từ đó thì em hỏi con thôi, ko hỏi cô nữa. Tuần sau, (tức là hôm qua) lóp âm nhạc không học, em ko đón mà anh chồng em đón. Anh về kể rằng "Cô nhắn bố về bảo mẹ là tháng này các cô nợ các con lớp âm nhạc, tháng sau các cô bù vì các cô bận hội giảng". Anh chồng em về nhắn lại rồi hỏi vợ "Em có nói gì không mà cô có vẻ nhắn ko thiện chí, hay tại suốt ngày em theo dõi hoạt động của các cô nên các cô khó chịu?". Em nghĩ có thể là vì em hay thắc mắc về lịch học của con (nhưng rõ ràng có thay đổi mà ko thông báo) nên cô phải làm vậy chiều phụ huynh. Hôm nay em đi đón con, trước khi đi em có hỏi chồng "Chắc cô hiểu lầm ý em, em có nên giải thích không?" thì chồng em nói "em chẳng phải nói gì cả, đón con về thôi, ai có thời gian lúc trả trẻ để nghe em giải thích?". Em bỏ ý định giải thích với cô, đến đón con bình thường. Thấy em đến, cô gọi bé nhà em ra mẹ đón rồi nói luôn "Mẹ ạ, tháng này các cô bận... nên các con nghỉ lớp âm nhạc, tháng sau các cô sẽ bù cho các con, em nhắn anh vậy vì em thấy chị cũng hay hỏi lịch học của các con". Em liền trả lời "Ừ thì chị cũng muốn biết con học có hiệu quả hay không. Chị không quan tâm lắm đến việc các cô cho con học mấy buổi đâu, nhưng tại bé nhà chị nhát và kém hơn các bạn, chị cho cháu học 2 lớp đó là để cháu nhanh nhẹn hơn nên về nhà chị hay hỏi cháu xem nay con học gì, có đi học lớp âm nhạc, kĩ năng sống không, chị thấy cháu bảo không thì chị hỏi lại em thôi". Thế là em ý trả lời "Vâng, phụ huynh nào em cũng nhắc mẹ ạ, bạn này thì nhát hơn các bạn cùng lứa...", nhưng em cảm nhận rõ là trong đó dường như cô vừa lo lắng, vừa ko hài lòng với sự quan tâm của em đến việc con học 2 lớp đó. (Em cũng đặt vào tình thế là phụ huynh rất hay gọi điện hỏi em về lịch học của con họ, thậm chí là tiền đóng của con họ có đúng không). Trường hợp này, không biết có phải em suy diễn không, nếu là các chị thì các chị sẽ giải quyết thế nào ạ?
2, Chuyện vợ chồng: từ hôm vào nhà EQ để đăng chuyện nhà mình lên hỏi các chị, em đã nhận ra ngay khuyết điểm của mình và sửa chữa. Em thấy sự vất vả của chồng những buổi tối đi làm thêm hoặc việc chăm chút cho con... nên ngay sau khi em hỏi ý kiến các chị, bị ném đá tội ích kỉ, ko yêu, ko thương, ko có tâm với chồng thì tình thế nhà em thay đổi rất nhiều ạ. Trước đó, chồng em đi công tác 2 ngày thì khi đi, 2 vợ chồng cau có, ko thèm nói với nhau lời nào. Nhưng ngay khi anh đến nơi công tác, em cho 2 con gọi điện hỏi han bố, rồi em nhắn tin hỏi chuyện. Tối hôm sau chồng về em cũng hỏi han về chuyến đi, nấu ăn chu đáo hơn. Một biểu hiện tích cực nhất là em thấy anh ngủ rất ngon (đây là 1 biểu hiện đặc trưng khi chồng em vui đấy ạ), bình thường tại em làm anh suy nghĩ hoặc các hành động dở hơi của em thi khiến chồng hay mất ngủ.Rồi chồng đi đâu về thấy vợ nấu ăn là thay quần áo rồi kiểu gì cũng luẩn quẩn ôm cái đã làm gì mới làm. Em biết sự thay đổi nào cũng phải từ từ nhưng tối nay em lại thấy... hic hic.. :(( vì 1 chuyện không đâu. Ăn tối xong, em còn đút cơm cho cu nhỏ thì học sinh đến (chuẩn bị thi nấu ăn, mang đồ đến cho cô thử ạ), em phải ra tiếp. Anh thì đang xem ti vi nên có khách thì vào phòng ngủ mở điện thoại ra xem, cũng ko vào xem con ăn xong chưa mà em mải nên cũng ko nhắc. Học sinh về thì cũng đã hơi muộn, em vào dọn dẹp chén bát rồi lau nhà cửa. Hậu đậu nên cổ tay va vào cánh cửa đau chảy cả nước mắt. Em kêu "đau thế", anh hỏi "đau cái gì?", em kể lại, xong hỏi "có cái gì xoa bóp cho đỡ đau ko anh nhỉ?" thì chồng bảo ko có gì cả rồi đi làm việc. Em đứng đó 1 lúc, nước mắt chảy ra, vừa vì đau, vừa tủi thân. Đau rồi dần dần cũng hết, nhưng trong lòng em vẫn ấm ức. 1 tiếng sau, đang làm việc, em liền chạy sang phòng làm việc của anh, kiểu làm nũng "Anh ơi, vừa nãy đau thế, giờ sưng hết lên ý, anh có gì hay hay để bôi thì cho em phát", chồng bảo "em ko bị sưng cơ hoặc bong gân thì bôi làm gì, còn sưng to hơn, lấy đá mà chườm", hic. Em lại chưng hửng đi lên. Tình huống này thì làm thế nào để có thể làm nũng được chồng (tí xíu thôi cũng được ạ) hả các chị?
Em cảm ơn các chị nhiều!
06:51 CH 14/10/2015
EQ- Trí thông minh cảm xúc - Người phụ nữ giữ lửa...
@nguyenlan1988 :
Cái tôi , quan điểm cá nhân , ai cũng có hết bạn . Nhưng khi bạn trưởng thành , hay khi bạn sử dụng trí thông minh cảm xúc của bản thân , bạn sẽ tự mình cảm nhận được khi nào bạn nên nêu quan điểm cá nhân của mình , và nêu nó ra bằng cách nào để khiến quan điểm của bạn được người ta đồng tình , thay vì hét vào mặt họ như hồi bạn 15 tuổi . :)
Có 1 số người có khả năng này như 1 kiểu thiên phú . Họ dễ dàng cảm nhận được cảm xúc của người đối thoại ,vui buồn , hờn dỗi , biểu hiện cảm xúc và nêu quan điểm của họ 1 cách khéo léo , khiến đối phương từ từ chấp nhận quan điểm của họ . Cái đó là EQ .
Cuộc sống là 1 quá trình dài học hỏi và cảm nhận , để dần dần từ đó ta trưởng thành , biết nói lúc nào thì tốt , nói thế nào để truyền đạt nội dung ta muốn , mà không làm cho người nghe khó chịu hoặc tổn thương . Mà khi ta truyền đi sự dễ chịu thì sẽ nhận lại được những cảm xúc tích cực . Đấy là khi ta hoàn thiện bản thân mình , bỏ bớt cái tôi của bản thân để bao dung hơn với quan điểm của người khác . Lùi 1 bước trời cao bể rộng ^^.

Cảm ơn chị, vì đọc đoạn này xong, em muốn khóc bởi ko chỉ trong gia đình mà trong cả công việc, cái miệng của em (mà em tự hào rằng mình thẳng thắn) đã làm em rất khổ sở, xuất phát từ sự dốt nát trong việc cảm nhận cảm xúc của người khác. Cứ nói cho thoả quan điểm của mình mà ko để ý đến tâm trạng đối phương, cho rằng người ta sẽ phải cảm ơn vì mình rất chân tình nhưng thực tế là làm người ta rất khó chịu. Trong nghề của em (em là giáo viên ạ), chúng em tự nhận là mình nói học sinh ko hiểu là do lỗi của mình đã ko biết truyền đạt một cách rõ ràng, dễ hiểu nhất. Khi cần điều chỉnh hành vi của học sinh, em cũng phải cân nhắc và xem xét kĩ lưỡng tâm lý bọn chúng, và thực hiện rất cẩn trọng. Nhưng rõ ràng em cũng đã ko áp dụng được điều đó với người thân của mình. Một lần nữa em cảm ơn chị và các chị trong nhà EQ!
01:57 CH 12/10/2015
EQ- Trí thông minh cảm xúc - Người phụ nữ giữ lửa...
Mình thấy buồn cười nhất là thế này.
1. Em tính tình thật thà thẳng thắn ko thảo mai được đâu các chị ạ. Nên EQ của em kém lắm.
2. Em tính tình mơ mộng lãng mạn lắm, nên em cứ hay đòi hỏi chồng.
:o:-S[-(
Chị em thấy có liên quan gì không?

Ý chị Wick là gì ạ, em không hiểu!
- Thẳng thắn theo kiểu ví dụ: em thấy đồng nghiệp em làm chỗ này không được, chỗ kia không được thì em nói luôn chứ em ko để dành đi nói xấu sau lưng hay dèm pha, đi tâu với sếp. Ý em là thẳng thắn với mọi người xung quanh, hì, ko phải với chồng bởi em thấy, nếu nói với chồng là em thích cái này, em thích cái kia thì chồng mua tặng còn gì là bất ngờ nữa. Và điều này lại xuất phát từ việc em cảm nhận việc chồng đi mua cho mình khi mình nói là việc đương nhiên, ko có giá trị nên ko trân trọng.
- Lãng mạn, mơ mộng theo kiểu là sinh nhật ko có nến, có bánh thì cũng phải có hoa ý ạ. Luôn ảo tưởng như chị KAENG bắt bệnh em là mình thích như vậy và nghĩ chồng cũng sẽ làm như thế rồi thất vọng ạ.
=> TRên đây là việc em liên kết cái bệnh của em và cái tính của em lại, thành ra cuộc sống của em, em mới thấy nó khổ như trang trước em kêu than ạ. Trong tình yêu thì tất nhiên là có cho đi và nhận lại. Em chợt nhớ đến thời yêu nhau, mình yêu và cho đi ko tính toán, nhận lại dù thế nào cũng thấy hạnh phúc. Cưới nhau rồi thành ra lại so đo là ít, nhiều, vừa ý hay không... Tự bản thân mình ích kỉ trước rồi kêu chồng ko quan tâm, vì đòi hỏi là vô tận. Nghe các chị phân tích em cũng đã ngộ ra được rồi ạ.
Còn ý chị Wick có phải buồn cười vì "cái thể loại em" dở hơi không ạ? Em biết rồi ạ.
Nhưng em ko thích cái cụm từ "ko thảo mai được" đâu ạ, còn EQ kém thì em nhận.
01:34 CH 12/10/2015
EQ- Trí thông minh cảm xúc - Người phụ nữ giữ lửa...

Còn nữa, không ai cấm em lãng mạn và mơ mộng, cũng không ai cấm em thể hiện ra, nhưng em không thể bắt chồng em cũng thể hiện ra những điều đó được;.

Cái này em cũng thấy chuẩn luôn chị ạ, hi
01:17 CH 12/10/2015
EQ- Trí thông minh cảm xúc - Người phụ nữ giữ lửa...
@ luchanhgiang: ở đời, ngoài chữ yêu, còn có chữ TÂM em ạ.
Em đang không cảm nhận được chữ YÊU từ phía chồng, mà em chỉ thấy ĐƯƠNG NHIÊN mọi chuyện là như thế. Đương nhiên như cỏ mọc bên đường mà không phải là sự cố gắng hết sức, cho đi những gì có thể từ chồng.
Bình tĩnh mà nhìn cho chậm lại, rằng mình đã thật sự trân trọng chồng chưa, rằng những gì anh ý làm là tình yêu anh ý dành cho mình chưa, hay trong mắt vợ những việc đó chả đáng 1 xu?????
PS: chị suốt ngày càu nhàu, phàn nàn, kể xấu chồng trên nhà EQ nhưng không ai phủ nhận tình yêu mà chị dành cho anh ý. Cái TÂM nó là thế đấy em ạ.

Chị nói chuẩn rồi ạ. Đúng bệnh em về cái lẽ "đương nhiên" ấy ạ, hic!
01:14 CH 12/10/2015
l
luchanhgiang
Bắt chuyện
1.2kĐiểm·4Bài viết
Báo cáo