@lucthanhgiangChị "hi sinh" 2h mỗi ngày tập văn nghệ cho hs, thì hs cũng đang hi sinh 2h chơi, nghỉ ngơi, học thêm mỗi ngày để tập văn nghệ vậy.Đi thi đạt giải thì lớp hưởng, cô hưởng, chứ nó có được hưởng cái khỉ gì ngoài lời chúc mừng, tí danh hão?Chị à, khi xuất phát điểm của mọi nhìn nhận, đánh giá, cảm giác của chị đều từ việc so sánh cái chị mất, cái chị ko được, cái chị cho đi...mà ko phải là so sánh cái ng khác mất, cái ng khác ko được, cái ng khác cho lại chị...thì chị còn dằn vặt, suy nghĩ, buồn khổ dài dài.
@Luc..: Bạn muốn học sinh ghi nhận sự cố gắng và hi sinh của mình thì bạn còn khổ, còn dằn vặt nhiều.Mình chỉ muốn bạn nghĩ rằng đừng vì nhìn vài người thực dụng rồi suy nghĩ như vậy. Mình rất tâm đắc với ý kiến các chị. Làm gì cũng xuất phát từ tâm, từ thái độ. Rồi bạn thấy mọi việc đơn giản, cuộc sống thoải mái.Chia sẻ vài lời với đồng nghiệp.
" @lucthanhgiang:Có lần chị cũng đã từng khóc vì lớp, khi các em không thể hiểu cho sự cố gắng và hy sinh của mình"Con mình học 3 năm THPT mình hay hỏi con kiểu " Cô chủ nhiệm thế nào con?" "Bình thường", " Cô dậy hay không con?" "À..ờ..được", "Cô vui tính/dễ tính không?" ..."Cô giảng dễ hiểu không con?"..., chứ cái sự "hiểu cho sự cố gắng hy sinh của cô" thì học sinh phải hiểu thế nào nhỉ? và nêú có thì bọn chúng phải truyền tải ra sao? Nghĩ thương bọn h/s quá.comment by WTT mobile view
Luchanhgiang:Nói chung, bạn phải học cách buông bỏ thì mới hạnh phúc được.Còn nếu bạn thuộc tuýp masochism thì không nói làm gì. Bạn đang sống đúng.
nói thật, làm gv ở miền Nam nhiều lúc thật tủi.ở miền Bắc và miền Trung, gv có địa vị xã hội, được coi trọng, có tiếng nói trong cộng đồng.Còn ở miền Nam này, gv cũng chỉ là 1 NGHỀ, như bao nhiêu nghề khác. Hs học hết năm vẫn ko biết tên gv.2 đứa đi cùng nhau, gặp 1 hs, nó chỉ chào ng dạy nó, còn m thì ko, dù nó biết m cũng là gv trong trường.mỗi lần kiểm tra tập trung, phải soạn sẵn đề cương, rồi giải đề cương cho hs, đến hôm kiểm tra, đi ngang qua thấy 1 đứa đang xé 4 mảnh giấy để tung xúc xắc cho những câu trắc nghiệm.Tỉ lệ trên 5 nếu dưới 20% thì phải kiểm tra lại (có những bài kiểm tra toán, 3 lớp chỉ có duy nhất 1 điểm 5).Hs vô tư bảo: cô ơi, em được 4,5 rồi, còn nửa điểm nữa, cô nâng cho em đi, em cho cô 1 hộp xà bông tắm.......Lòng yêu nghề cứ mòn dần đi theo mỗi lần bước lên bục giảng. Chua chát lắm.Nhưng cũng có những hôm, thấy lóe lên vài tia sángđi chợ gặp 1 phụ huynh, dù ko dạy con họ, nhưng họ vẫn vui vẻ hỏi: cô đi chợ muộn thế?đi dạo gặp 1 hs đi ngược chiều - cậu nhóc thường xuyên nói chuyện riêng trong lớp, nghịch ngợm đủ trò, nói kiểu gì cũng ko được - cậu nhóc khoanh tay: em chào cô" rõ to.1 hôm ngồi trực buồn thiu, 1 đám lóc chóc thò đầu vào cửa phòng: cô đang làm gì á?....Mong các vị phụ huynh hãy tin tưởng những ng làm nghề gv thêm 1 chút ạ. Và có trách nhiệm hơn trong việc giáo dục con 1 chút, đừng khoán trắng cho nhà trường, nghĩ rằng đóng chừng đó tiền thì con tôi phải được giáo dục thành người. 1 ngày 24h, các em ở trường chưa đầy 8h đâu.
@luchanhgiangbọn em ao ước điều gì từ phụ huynh ấy à?- gặp nhau ngoài đường hay nhìn thấy ở cổng trường chỉ cần gật đầu chào nhẹ 1 cái, nhắc con khoanh tay chào cô- 1 tháng đôi lần gọi điện, hoặc khi đón con dừng ở cổng trường hỏi han cô giáo: + cháu có nghịch ko cô, + cháu có ngoan ko cô, + cháu có nghe lời ko, + giờ học cháu có tập trung nghe giảng ko=> cháu mà ko ngoan thì cô cứ phạt nghiêm nhé, cháu mà nghịch ngợm phá phách thì cô bảo tôi để tôi về rèn lại cháu nhé, cháu mà chậm tiếp thu thì cô bảo tôi để tôi kèm cháu thêm cô nhé- con ốm nghỉ học thì cố gắng gọi điện hoặc ntin sớm cho gv biết, đừng gọi sau 10h đêm và trước 6h30 sáng, cũng đừng gọi sau 12h trưa và trước 1h kém 15p chiều.- gv gọi p.h trao đổi về con thì lắng nghe và hỏi các giải pháp, hạn chế giải thích, phân bua giùm con- họp phụ huynh luôn có mặt đầy đủ- các khoản đóng nộp nếu ko nộp đc 1 cục thì nộp trước các mục quan trọng, phần còn lại nói rõ là bao giờ nộp, để các cô đỡ áp lực thu tiềnCòn về phần "lễ lạt" mà các chị hay nói thầm với nhau- 8/3, 20/10 bảo con mua cái thiệp nho nhỏ tặng cô - ko cần quà cáp gì hơn- 20/11 nếu có quà thì thực sự là rất vui, cho tiền 1-200k cũng được, còn hoa thì 1 bông thôi ạ, nhiều bông cũng chỉ là hoa thôi, đem về chả biết để đâu - nói chung ngoài bắc hay sĩ diện hão, chứ từ hồi vào Nam em thực tế hơn rồi, ko cảm thấy ngại ngần về việc quà cáp của phụ huynh.Em có lẽ thuộc tuýp hơi lãng mạn, nên rất cảm động mỗi khi học trò tặng m những mảnh giấy vẽ trái tim hay viết tên, bông hoa tự gấp, cái vòng tay tự làm... Và cảm thấy thế là đủ.
Nhắc tới chuyện quan tâm khi bị đau, giai nhà em có kiểu rất quái đản, em bị gì là lão xuýt xoa rồi mắng mỏ em cái tội không cẩn thận, mắng như mắng con. Được quan tâm thì có thích, nhưng em thích ko bị mắng hơn, đâm ra bị gì nhẹ thì "ém" luôn ko dám la lên, còn bị nặng hơn thì phải làm như chỉ bị nhẹ thôi không có gì haha.@luchanhgiang: mình ráng chịu đau chút nếu ko nghiêm trọng để người kia khỏi lo lắng, với mình vậy là yêu thương rồi. Mình thấy bạn toàn tâm toàn ý cho gia đình, đó là điều tốt nhưng bạn nên open mind chút, mình làm vì mình thích chứ đừng mong nhận lại, sẽ đỡ mệt mỏi hơn.
@luchanhgiangchị ơi, chị tha cho cô giáo con chị đimà ko thì chị chuyển lớp/trường cho con chị tới chỗ nào mà lớp chỉ 20-30 bé ý.những phụ huynh như chị là ác mộng của gv tụi em đấy ạ
Câu trên vừa bảo thế nàythì ở dưới nghĩ ngay ra biện phápChắc cô giáo không chỉ căng thẳng, mệt mỏi, sợ nữa mà hoảng mọe luôn ý :-SThế các phụ huynh khác họ làm thế nào hả em???Hay chỉ có 1 mình em là khác biệt???Và em định trình bày với cô như thế nào để cô giáo không có cảm giác em là một con mụ cảnh sát soi xét, không tin cô, nên bắt cô phải in ra dán lên để khỏi chối cãi.Xong rồi ngày nào cũng có sự kiểm tra, soi xét lại xem bà in ra như thế, nhưng bà làm có y hệt thế không - mà với một style rất gây khó chịu cho người khác????
@nguyenlan1988 : Cái tôi , quan điểm cá nhân , ai cũng có hết bạn . Nhưng khi bạn trưởng thành , hay khi bạn sử dụng trí thông minh cảm xúc của bản thân , bạn sẽ tự mình cảm nhận được khi nào bạn nên nêu quan điểm cá nhân của mình , và nêu nó ra bằng cách nào để khiến quan điểm của bạn được người ta đồng tình , thay vì hét vào mặt họ như hồi bạn 15 tuổi . :) Có 1 số người có khả năng này như 1 kiểu thiên phú . Họ dễ dàng cảm nhận được cảm xúc của người đối thoại ,vui buồn , hờn dỗi , biểu hiện cảm xúc và nêu quan điểm của họ 1 cách khéo léo , khiến đối phương từ từ chấp nhận quan điểm của họ . Cái đó là EQ . Cuộc sống là 1 quá trình dài học hỏi và cảm nhận , để dần dần từ đó ta trưởng thành , biết nói lúc nào thì tốt , nói thế nào để truyền đạt nội dung ta muốn , mà không làm cho người nghe khó chịu hoặc tổn thương . Mà khi ta truyền đi sự dễ chịu thì sẽ nhận lại được những cảm xúc tích cực . Đấy là khi ta hoàn thiện bản thân mình , bỏ bớt cái tôi của bản thân để bao dung hơn với quan điểm của người khác . Lùi 1 bước trời cao bể rộng ^^.
Mình thấy buồn cười nhất là thế này.1. Em tính tình thật thà thẳng thắn ko thảo mai được đâu các chị ạ. Nên EQ của em kém lắm.2. Em tính tình mơ mộng lãng mạn lắm, nên em cứ hay đòi hỏi chồng.:o:-S[-(Chị em thấy có liên quan gì không?
Còn nữa, không ai cấm em lãng mạn và mơ mộng, cũng không ai cấm em thể hiện ra, nhưng em không thể bắt chồng em cũng thể hiện ra những điều đó được;.
@ luchanhgiang: ở đời, ngoài chữ yêu, còn có chữ TÂM em ạ.Em đang không cảm nhận được chữ YÊU từ phía chồng, mà em chỉ thấy ĐƯƠNG NHIÊN mọi chuyện là như thế. Đương nhiên như cỏ mọc bên đường mà không phải là sự cố gắng hết sức, cho đi những gì có thể từ chồng.Bình tĩnh mà nhìn cho chậm lại, rằng mình đã thật sự trân trọng chồng chưa, rằng những gì anh ý làm là tình yêu anh ý dành cho mình chưa, hay trong mắt vợ những việc đó chả đáng 1 xu?????PS: chị suốt ngày càu nhàu, phàn nàn, kể xấu chồng trên nhà EQ nhưng không ai phủ nhận tình yêu mà chị dành cho anh ý. Cái TÂM nó là thế đấy em ạ.
Chị sẽ phải học hỏi em nhiều ở khoản làm nũng chồng. Đấy là có khi hâm tính lên thôi chứ tốt nhất là mình nên tự thân lo cho thân mình đi. Còn việc nhờ chồng làm việc nhà thì anh nhà chị không có nhiều thời gian lắm nhưng lúc cần cũng vui vẻ, ko phải dụng công nhiều. Gần đây, biết chồng bận, định há miệng sai như thói quen, đã kịp dừng lại và hỏi xem anh có thể giúp em không, nếu câu trả lời là ko thì vui vẻ làm, ko oán thán nữa.
Thực tế, trường khác chị ko biết chứ ở trường chị thì cái vụ thi thố như thế ko liên quan gì đến thành tích của gv, nếu đc giải thì lớp đc hưởng là cộng điểm, tiền thưởng, chúng nhận và xung quỹ lớp hoặc dẫn nhau đi liên hoan thôi, chị ko tính toán gì đến việc đó.
Mình chỉ ấm ức là mình đang cố gắng vì tụi nó chứ ko phải vì mình, thực sự là như thế, mà tụi nó chẳng hiểu, cứ như việc của ai. Các việc khác thì đúng là khi chị cho đi thì vẫn nhiệt tình nhưng khi không thấy người ta có lời cảm ơn thì bức xúc (tuy vậy, lần sau nhờ vẫn nhiệt tình, thế mới ngu :(() chứ riêng với HS thì chị vẫn vô điều kiện. HS có thể mất 2h ăn, ngủ, nghỉ ngơi nhưng chị cũng nói là " các em còn có thể ăn, ngủ, nghỉ nhiều nhưng việc tập này không phải lúc nào cũng phải làm, và có thể các em chẳng còn cơ hội mà tập cùng nhau, thể hiện cùng nhau dưới mái trường này". Đằng sau đó, mình thấy các em có tí trách nhiêm hơn với tập thể, tự tin hơn một tí, biết vì người khác một tí (ở đây là vì cô và vì bạn đội trưởng, hic), bảo làm gì thì ít đùn đẩy hơn... Mình nghĩ đó là cái các em ý được. Cái mình được là sự kiên nhẫn và sự tiến bộ của các em ý thôi.
Và đúng là cho đi mà ko cần nhận lại thì cuộc sống thật nhẹ nhàng và đáng yêu!