images
Thịnh hành
Cộng đồng
Webtretho Awards 2025
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Bố mẹ ép duyên. Em đang rất bế tắc!
Trước tiên dù muộn nhưng cũng chúc bạn sinh nhật vui vẻ:). Chúng mình bằng tuổi nên xưng cậu tớ cho thân mật nhé. Tớ thấy cậu tự tạo stress cho mình quá. Cứ bình tĩnh, có gì phải lo lắng. Anh ta nhắn tin thì nhắn lại, kể là giờ em có người yêu, bố mẹ thì cứ thế bla bla... nói chuyện bình thường như bạn bè ấy. Còn bố mẹ cậu muốn làm gì thì kệ, ai trói bắt cậu mặc áo cưới được, cùng lắm thì trốn đi du lịch, sợ gì:))). Mà nói chung, ai cũng có cái lý của mình, bố mẹ thì cách mình cả 2, 3 thế hệ nên suy nghĩ khác là hiển nhiên. Cậu đừng vội trách mà vừa tội bố mẹ vừa hại bản thân suy nghĩ nhiều. Đơn cử chuyện sinh nhật thôi, đôi lúc bố mẹ bận quá hoặc quan điểm sinh nhật sinh nhẽo không quan trọng nên quên mất (mình cũng từng bị vậy), thôi thì không ai chúc thì ta tự chúc, hoặc lên webtretho cho người khác chúc, aq 1 tí cho đời nó vui cậu ạ:D. Tớ hỏi cái này cậu đừng giận, giờ cậu đang làm gì? làm công ty bố hay chỗ khác hay chỉ ở nhà? Không phải tớ nói cậu thừa thời gian nghĩ nhiều đâu nhưng thật sự cứ kiếm việc nào thật bận ý, hết thời gian suy nghĩ nên nó cũng đỡ trầm cảm, đây là kinh nghiệm bản thân vì tớ cũng có thời gian hơi bị vậy. Nói chung muốn tự quyết định cuộc đời mình thì phải tự lập kinh tế nhé, rồi sống xa cha mẹ 1 tý, cậu du học rồi chắc biết, cùng lắm lại kiếm cái học bổng hoặc chương trình du học gì đó, đi xa là xong. Còn anh người yêu cậu không kể nhiều nên tớ cũng không hiểu rõ nhưng sao thấy quan hệ 2 người có vẻ không sâu sắc lắm (nếu tớ nhầm thì xin lỗi nhé). Thường những lúc như thế này ngoài bạn bè thì người yêu cũng là chỗ dựa vững chắc mà chả thấy anh người yêu cậu ý kiến gì, cậu vẫn stress như thường? Nếu được cậu có thể nói rõ hơn tại sao mẹ cậu lại ép cậu như thế không? để các anh chị trong này biết đường mà khuyên. Đến bây giờ mọi người đều nghĩ rằng bố mẹ muốn tốt cho cậu, không biết còn lý do nào khác không?


Đến đây, thì mình muốn nói thật, là người yêu mình kém tuổi... Mẹ biết chúng mình có qua lại với nhau, người yêu mình cũng đã gặp mẹ 2 lần. Nhưng lúc đó mẹ chỉ biết là bạn. Nhưng giờ mẹ biết là chúng mình có tình cảm với nhau, và mẹ không thích mình yêu người kém tuổi, nên muốn ép mình.... Hơn nữa, mình biết bố mẹ luôn coi trọng DANH hơn TÍNH, người yêu mình thì chẳng có danh, cũng chẳng có gì nổi bật ở xã hội ngoài là 1 người đa tài, biết cách chăm sóc, quan tâm và yêu thương mình.
- Dù bố mẹ như thế, nhưng người yêu mình vẫn khuyên là sẽ có cách để làm bố mẹ hài lòng. Sẽ cố gắng lấy lòng bố mẹ, nhưng thật sự là mình sợ, vì mình hiểu bố mẹ như thế nào. Mình sợ là dù làm cách nào đi chăng nữa cũng ko lay chuyển được. Một ngày có 24 tiếng thì mình và ng yêu nói chuyện với nhau đến 18 tiếng. Lúc nào cũng động viên mình, nhưng mình không thể chịu đựng được áp lực của bố mẹ.
Mình biết bố mẹ muốn tốt, nhưng cái tốt đó có thực sự tốt với mình không? Hay chỉ làm mình bị áp lực, bị đau khổ...
06:26 CH 14/11/2014
Bố mẹ ép duyên. Em đang rất bế tắc!
Các chị, các bạn.

Hôm 12/11 là sinh nhật em, nhưng cả nhà.. thật buồn cười là chả ai nhớ ra. Bố không nhớ, còn mẹ thì đến tối mới nhớ ra nhưng lại nhớ là sinh nhật em trai của em. Buồn cười thật nhỉ...hahaha.
Hôm qua, mẹ gọi điện cho em trai của em, kể với nó rằng, mẹ biết e có bạn trai và nói vì sao mẹ lại ép em như thế.... Giờ em không biết làm như thế nào nữa...Ai đó, giúp em với....
05:13 CH 14/11/2014
Bố mẹ ép duyên. Em đang rất bế tắc!
Thế nào gọi là yêu con, điều này cần dc định nghĩa lại. Yêu con mà gán cho mối làm ăn và đem bệnh của mẹ ra doạ? Yêu con mà trách con ko thương mẹ thương ba? Yêu con mà chưa thấy hỏi han tâm trạng tâm lí con, và cũng chả quan tâm liệu con mình bị trầm cảm mà lại đem sức ép lên con như thế thì có ảnh hươngr gì ko? Mình chả tin đó là yêu con, đó chỉ là sự áp đặt ích kỉ mà thôi.


Bạn nói giống ý mình nên mình không viết tiếp :) Đây là sự hợp tác ngoại giao và gắn kết lợi ích giữa 2 gia đình trên cơ sở là tiền bạc và níu kéo, hàn gắn là con trẻ :). Nếu gia đình kia tốt, người ck biết đối nhân xử thế thì hp còn có thể dài lâu hoặc phát triển, ngược lại thì...sớm muộn cũng chỉ có chữ..Haizzz mà thôi

Hôm nay em đọc đi đọc lại nhiều lần các comment của các chị, các bạn mà ứa nước mắt. Không nghĩ bố mẹ mình như thế, nhưng đến giờ thì đành phải chấp nhận. Nhưng chấp nhận bố mẹ mình như thế không có nghĩa em từ bỏ quyền của mình.
Em thấy comment của 2 người đúng quá. Nhưng thú thực mà nói, kể cả nhà kia có tốt, có biết đối nhân xử thế gì gì đi chăng nữa, thì ngay từ ban đầu, nó đã là mối quan hệ lợi ích, không tình yêu thì sao có thể gọi là hạnh phúc được.
04:38 CH 10/11/2014
Bố mẹ ép duyên. Em đang rất bế tắc!
Chào mọi người.

Chủ nhật hôm qua, em đã về Việt Nam sau 1 tuần đi "du lịch" bên đó. Sự thực là trước khi đi, em đã chuẩn bị tinh thần khá kỹ nhưng rốt cuộc em cũng không chịu nổi....

1 tuần bên đó thì ngoài ngày đầu tiên, 6 ngày còn lại em luôn trong tâm trạng rối bời, khó chịu, bực bội và tức giận.

Khi sang đó, em và mẹ cùng gia đình bên kia đi gặp ngay "hướng dẫn viên A" (tạm gọi là anh A) - cũng là người bên đó muốn mai mối.

Ngay từ ngày thứ 2. Mọi câu chuyện bắt đầu đổ dồn về phía em và anh A. Được biết anh A là tiến sĩ, hơn em 5 tuổi và đã ở Nhật 6 năm. Hai bên gia đình đều mải miết giới thiệu em mà chẳng đoái hoài đến em. Mọi chuyện không chỉ dừng lại ở đó, đến khi 2 bên gia đình mặc nhiên như em và anh A kia như đã thành đôi thành cặp rồi.

Kiểu như thấy em ăn ít, gia đình bên kia mặc nhiên nói với anh A :" về sau ko lo tốn gạo " !!?, rồi nói đến tuổi em là 24, sang năm 25 lấy chồng là đẹp, anh A cũng đẹp tuổi, hợp tuổi @@. Rồi bắt 2 đứa chụp ảnh chung để gửi về cho 2 gia đình xem mặt. Em nhất quyêt không chụp! Rồi thì bắt em phải mời anh A kia về VN chơi, em cũng nhất quyết không mời! - Mỗi lần như thế 2 bên gia đình lại chêm vào "Không phải ngại", lúc đó em tức muốn ứa nước mắt lắm.

Đỉnh điểm là trước hôm về, mẹ chụp ảnh anh A, gửi về cho bố và bố nói mời anh ấy về gặp mặt luôn. Em vô tình đọc được tin nhắn đó và cãi nhau với mẹ ngay trong hôm đó. Lý do là bố hỏi mẹ là em có ưng anh A không? Mẹ cố tình trả lời luôn là " nó có vẻ thích nhau" mà không đoái hoài đến ý kiến của em. Thế là em không chịu nổi nữa, xả luôn bực tức khó chịu trong mấy ngày vừa qua ra. Mẹ em khó hiểu đến mức nói " tại sao lại không thích anh A, anh A tốt rồi anh A thế này thế nọ , v..v.." . Lúc đó em vừa tức vừa khóc, không nói năng gì được nữa. Chỉ còn cách trùm chăn lên, cố gắng nhắm mắt. Về đến VN mà em vừa cảm giác mình mệt mỏi đến nỗi như bay vòng quanh thế giới trong 1 ngày vậy.

Sáng nay, thì sau khi được mẹ em cho sđt, anh A bắt đầu nhắn tin...giờ thì em chả biết phải nhắn lại thế nào, hay là cứ bơ đi? Trong đầu em luôn nghĩ, mấy người ích kỷ kia đã cố mời anh A về VN, liệu anh ta có về thật không, em rất sợ....
.....Không biết phải làm thế nào cả.
11:37 SA 10/11/2014
Bố mẹ ép duyên. Em đang rất bế tắc!
Kể cả dù đừng vội tin vào tình yêu màu hồng, nhưng em vẫn muốn sự tự mình lựa chọn, chứ không phải bị áp đặt :((
06:06 CH 07/10/2014
Bố mẹ ép duyên. Em đang rất bế tắc!
Cảm ơn các bạn, các chị đã lắng nghe tâm sự của em. Em rất cảm kích khi được chia sẻ mọi chuyện với mọi người.
Đọc được những dòng khuyên nhủ trên, tâm lý em cũng thoải mái hơn được phần nào.
Hiện tại thì cũng không còn cách nào khác, ngoài cách nhắm mắt phải đi, dù trong lòng em chả muốn chút nào nên nói là coi đi du lịch nhưng em cảm thấy nặng nề lắm.

Em tuy nhút nhát, ít giao tiếp, nhưng không phải là em dễ bị dụ dỗ hoặc không phân biệt cái nào tốt đẹp, để nói về sực độc lập thì em có thể tự độc lập được, kể cả mặt tài chính. Dù gì thì em cũng 7-8 năm đi du học 1 mình, không ở với bố mẹ. Có thể em không là người có nhiều mối quan hệ nên không biết được nhiều loại người như thế nào, nhưng ny em hiện tại, em có thể phần nào khẳng định, em vẫn tính toán và không hề "lóa mắt về tính yêu", bởi ny em cũng phải trải qua kha khá chuyện lớn để bọn em đến được với nhau.

Còn về bố mẹ, em biết là bố mẹ thương em, không muốn em phải khổ, muốn em mai sau có chỗ dựa vững chắc, em biết là vậy, nhưng dù gì thì bố mẹ cũng phải tôn trọng phần nào đó quyết định của chính em, mọi người thấy đúng chứ? Kể cả mai sau em và ny có lỡ không thành, em vẫn không hối hận, và lúc đó, em sẽ tự tìm lấy hạnh phúc của chính mình và chọn lựa chứ không phải áp đặt sẵn.
Còn về phần gặp mặt, đúng như bạn trên nói, gia đình em chưa hề biết 1 tí gì về cái người được giới thiệu kia. Và lần này, mẹ em đi cùng để xem có ưng không? Đây cũng không phải lần duy nhất, chẳng qua các lần trước đều do bố mẹ không ưng, em mới may mắn thoát nạn. Nhưng lần này em cảm giác khác hoàn toàn các lần trước đó, bởi tính chất, chưa bao giờ em thấy bố mẹ lại tự ý sắp xếp và làm căng như thế này.
Nhưng nói gì thì nói, em và ny cũng đã vạch ra kế hoạch khá dài hơi. Cũng đã xác định được trước 1 số trường hợp xảy ra. Trường hợp đầu tiên là mẹ em ưng hoặc không? Nếu mẹ ưng, thì lại phải xác định phía bên kia như thế nào? Nếu bên đó tiến tới, tất nhiên em cũng sẽ tỏ ra lịch sự để từ chối khéo, nếu tiếp tục không ăn thua, em sẽ làm căng lên, nhưng cũng phải hạn chế để ảnh hưởng đến mối quan hệ của bố mẹ cũng như không ảnh hưởng đến sự đánh giá của gia đình em với ny trong tương lai.
04:31 CH 06/10/2014
l
lala.tani
Hóng
377Điểm·3Bài viết
Báo cáo