Thịnh hành
Cộng đồng
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Đăng nhập
Tạo tài khoản
Đăng nhập qua Facebook
Đăng nhập qua Google
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Lớp vẽ truyện tranh / hoạt hình / game theo phong...
bay lên cho mọi người cùng thấy
05:38 CH 20/05/2015
Lớp học vẽ cho bé theo phong cách Nhật Bản ở TPHCM
lên cho các mẹ thấy nè
05:35 CH 20/05/2015
Thế Giới Lặng Im [Horror - Action - Adventure -...
Night 2 Tôi – không đơn độc
“Dậy… dậy đi con!” – Một giọng nói êm ái vang lên bên tai.
Tôi uể oải, từ từ mở mắt ra.
Bên ngoài trời đã sáng, ánh nắng rực rỡ chiếu xuyên qua cửa sổ bằng gỗ của căn nhà. Tiếng chim hót, tiếng xe cộ qua lại và âm thanh rộn ràng của buổi sớm, tất cả hòa thành một giai điệu thật du dương, xôn xao lòng người.
Mẹ ngồi cạnh tôi, khẽ lay vai tôi và mỉm cười.
-Dậy đi nào con trai, lớn rồi mà còn ngủ nướng!
-Con còn mệt quá… để con ngủ thêm chút đã mẹ ơi!
-Này, hôm nay là ngày đầu năm. Không phải con đã hứa sẽ đi ăn sáng, đón bình minh với mẹ sao?!
Ngày đầu năm?! Trời đã sáng?! Vậy đêm qua là giao thừa?!
Tôi ngồi bật dậy, kinh ngạc nhìn xung quanh.
Mọi thứ vẫn bình yên, mẹ đang ở đây, và thế giới thật nhiều âm thanh. Vậy chuyện đêm qua chỉ là một giấc mơ, là một cơn ác mộng như thật và kéo dài đến ám ảnh.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, ác mộng thật đáng sợ.
Tôi khẽ rủ chăn ra, thở mạnh và nói:
-Vâng, con nhớ rồi. Mẹ chờ con một chút!
-Nhanh lên nào. Con trai lề mề là mẹ bỏ lại đó!
“Bỏ lại?!” Mẹ thật khéo đùa. Đời nào mẹ lại bỏ tôi?! Trước giờ, mẹ vẫn thương tôi nhất mà”
Tôi nhỏm người, định đứng dậy. Đột nhiên, tôi cảm thấy hai chân mình tê cứng, lạnh buốt, không cử động nổi.
-Mẹ ơi, kéo con dậy với!!
-Mẹ, giúp con, chân con tê cứng rồi!!
-Mẹ ơi!!
Không một tiếng trả lời.
Tôi ngẩng lên nhìn, vô cùng ngạc nhiên khi thấy mẹ đang quay lưng về phía mình. Càng gọi, mẹ lại càng im lặng, và như sắp sải chân bước đi vậy.
Tôi giơ tay, nắm lấy vạt áo của mẹ, thì đột nhiên một chuyện vô cùng hãi hùng diễn ra: Giống như khi người ta đốt giấy hay vật gì đó, toàn thân mẹ hóa đen dần dần. Vết đen lan đến đâu, cơ thể liên tục vỡ vụn đến đó, biến thành hàng lớp, hàng lớp bụi tro đen ngòm và tan rã, biến mất vào hư không.
Kinh hoàng, tôi hét lên một tiếng thật to.
Tôi tung chăn, thảng thốt ngồi bật dậy.
Xung quanh vẫn tối đen, không một chút ánh sáng. Toàn thân tôi mồ hôi đầm đìa, miệng thở hồng hộc như sắp tắt thở. Tôi cố trấn tĩnh, định thần và nhớ lại chuyện vừa xảy ra.
Lại là mơ… Cứ mơ rồi thật, thật rồi mơ, mọi chuyện hỗn loạn đến mức tôi chẳng còn phân biệt nổi.
Bây giờ tôi đang mơ hay tỉnh đây?!
Trong bóng đêm và sự im lặng bao trùm thế này, tất cả trở nên thật mông lung, hư ảo. Dựa vào ngày, người ta biết khi nào là đêm. Và khi chấm dứt bóng đêm, thì mới là thời khắc của ngày. Thế nhưng, trong cái không gian này, điều duy nhất có thể cảm nhận chỉ là sự cô độc.
“6 giờ 30 phút, ngày 1/1/2014” – chiếc đồng hồ điện tử trên tay tôi hiển thị như vậy.
Tôi nặn óc suy nghĩ, xâu chuỗi những dữ kiện lại để phán đoán. Chỉ là đoán dựa trên thực tế hiện giờ thôi: Sự việc kì lạ và đáng sợ đêm qua mới là thật. Câu chuyện về mẹ khi nãy chỉ là mơ, một giấc mơ vừa ấm áp vừa khủng khiếp. Có lẽ đêm qua, tôi đã chạy thoát được về nhà và thiếp đi vì quá mệt mỏi.
Tôi sờ tay vào trán mình và cảm nhận được hơi nóng còn âm ỉ cùng cơn nhức đầu đang râm ran. Thì ra, tôi vẫn chưa khỏi sốt, và sự cố gắng đêm qua đã vắt kiệt chút sức khỏe còn lại trong cái cơ thể đang bệnh tật này.
Nhưng dù sao, tôi cũng thoát được, và bây giờ thì trời đã sáng. Đây chính là lúc tôi tìm mẹ và khám phá chuyện gì xảy ra đêm qua. Điều đó thật quá kì lạ, đến mức dù tôi tận mắt thấy, nhưng bây giờ vẫn chưa thể tin nổi.
Đêm qua thật đáng sợ, nhưng khi trời sáng thế này, tôi tin chắc sự u ám đó đã bị xua đi và tôi sẽ cảm thấy rất an toàn.
Trời sáng?! Nhưng làm gì có chút ánh sáng nào?!
Tôi lại nhìn đồng hồ đeo tay, rõ ràng là: 6 giờ 33 phút, ngày 1/1/2014.
Vậy là sao?! Đã sáu giờ sáng, mặt trời phải lên rồi mới đúng chứ. Tại sao xung quanh vẫn chỉ là bóng tối vô tận như vậy?!
Tôi thẫn thờ, không hiểu nổi sự việc gì nữa. Mọi thứ nối tiếp nhau xảy ra, theo một cách điên rồ nhất mà bất cứ bộ óc bình thường nào có thể tưởng tượng ra nổi.
Tôi căng thẳng cực độ, tim đập liên hồi, hơi thở đứt nghẹn, toàn thân lạnh buốt. Đối với tôi, không gian ngoài kia sao mà đen tối, sao mà sợ hãi đến kinh người. Tôi mường tượng rằng, bóng đen đêm qua đang chực chờ sau cửa, chỉ cần tôi ló bất kì phần cơ thể nào ra, là sẽ lập tức chộp lấy.
Nếu thế thật thì sao?!
Tôi lại trùm chăn kín đầu, co ro như con mèo ướt, cố thở thật nhẹ và không dám gây ra một tiếng động, dù là nhỏ nhất. Ánh sáng ơi, mặt trời ơi, làm ơn đến đây đi.
Không biết đã bao lâu rồi nhỉ.
Tôi đoán là lâu lắm.
Nằm trong chăn thế này, cảm giác thời gian trôi qua thật chậm, cứ như hàng thế kỉ vậy. Tôi tỉnh mà như mê, mê mà như tỉnh. Cơn sốt liên tục hành hạ, lại thêm thần kinh căng thẳng đến tột độ, làm tôi cảm thấy sinh lực sống của mình chỉ còn như ngọn đèn leo lét trước gió.
Tôi cố tập trung suy nghĩ, nằm như thế này mãi cũng chẳng phải là cách. Thà là ra ngoài, đi tìm mẹ, còn hơn cứ chết dần vì sợ hãi. Nếu thật sự tôi là người duy nhất còn lại trên cuộc đời này, thì sống cũng có khác gì chết đâu.
Tôi muốn tìm xem còn ai đó không, tôi sợ sự cô độc này lắm rồi. Hoặc sống, hoặc là chết, có gì kinh khủng hơn được nữa chứ.
Tôi lại nhìn đồng hồ : 12 giờ 24 phút … Đã giữa trưa.
Tôi tung chăn ra, và phải lập tức dùng tay che mắt lại. Một luồng ánh sáng xanh, yếu ớt chiếu qua cửa sổ, soi sáng căn nhà một cách mờ mờ.
Thì ra, mặt trời đã lên từ khi nào không biết, chỉ vì tôi trùm chăn kín nên không nhìn thấy mà thôi.
Chưa bao giờ tôi cảm thấy ngày lại đẹp đến vậy, ánh nắng mặt trời lại tuyệt diệu đến vậy. Tôi bật dậy, dùng hết sức để chạy ra ngoài. Chỉ có dưới ánh nắng, tôi mới cảm thấy mình thật sự sống, chỉ có mặt trời chói chang, mới xua tan nỗi khủng hoảng mà tôi đã phải chịu đựng suốt đêm qua.
Trời có ánh sáng, nhưng chẳng chói chang.
Khó có thể nói, thứ đang hiện diện trên cao tít kia là gì. Nó có kích thước thật giống, vị trí thật giống , nhưng lại chẳng phải mặt trời quen thuộc mà chúng ta vẫn thấy hằng ngày.
Không có ánh nắng, chỉ có một thứ ánh sáng xanh yếu ớt, leo lét đang tỏa xuống từ khối cầu khổng lồ. Ánh sáng đó chỉ vừa đủ chiếu sáng mặt đất, nhưng hoàn toàn không mang lại cảm giác rực rỡ, ấm áp, cũng chẳng xua tan nỗi sợ đang ngự trị. Hoàn toàn chỉ như một ngọn đèn Neon sắp hỏng, chẳng hơn chẳng kém.
Nhưng dù sao, có ánh sáng còn hơn là hoàn toàn tăm tối. Tôi lầm lũi, bước đi dọc theo con đường nhỏ dẫn ra trung tâm.
Thế giới vẫn thật lặng im.
Tôi vừa đi, vừa cố thở thật mạnh, thỉnh thoảng lại hét lên, để cho thính giác mình hoạt động, để tôi còn biết mình đang tồn tại, có thể nghe được, cảm nhận được. Nếu không làm như thế, tôi nghĩ mình sẽ phát điên mất.
-Có ai ở đó không?!
-Làm ơn… trả lời tôi đi mà!
Vừa đi, tôi vừa đảo mắt nhìn xung quanh. Và quả thật, nhờ có ánh sáng, tôi đã thấy được những điều mà đêm qua mình không hề nhận ra.
Ở hai bên đường, những bộ quần áo đang nằm rải rác, đủ mọi thư thế. Những ngôi nhà thì đều mở toang cửa, bên trong đen ngòm, cứ như một cái miệng đang há rộng chờ tôi bước vào vậy.
Tôi lắc đầu, không dám nhìn nữa, mà chỉ cắm đầu bước đi, gần như là bỏ chạy. Thật hãi hùng quá sức, nếu như từ những căn nhà đó, có thứ gì vồ ra và đuổi theo tôi.
Đi hết con đường, tôi lại trở về khu vực vòng xoay của đêm qua. Cảnh vật chẳng thay đổi, vẫn kì lạ, lặng im đến mức cô độc. Chỉ khác đôi chút là những bộ áo quần đêm qua hầu hết đã chẳng còn ở vị trí cũ. Chúng đang bị gió thổi bay đi, phất phơ, chập chờn như những bóng ma muốn trêu đùa với tôi vậy.
Tôi rảo bước đến góc đường Phạm Ngũ Lão, nơi làm việc thường nhật của mẹ. Địa điểm quen thuộc, tôi đã nhiều lần đến đây để đón mẹ, thế mà hôm nay trông lạ lẫm đến mức khó nhận ra. Con đường trống trải, hoàn toàn vắng lặng, lá khô và rác vụn bay đầy. Trên mặt đất, ngoài những chiếc xe máy, xe hơi đang nằm im như say ngủ, lác đác vài nơi còn có những xe rác, chổi quét đường và đồng phục công nhân vệ sinh.
Những thứ này rõ ràng thuộc về mẹ và các cô chú đồng nghiệp, nhưng nay chúng cũng lại phải chịu chung số phận vô chủ.
Mẹ tôi… đã đi đâu, tại sao lại có thể vứt dụng cụ và quần áo ở đây thế này?! Mẹ vốn là người rất kĩ tính, chỉn chu, không bao giờ có thể bừa bãi như vậy. Rõ ràng là đã có chuyện không lành xảy ra.
Nhưng mà là chuyện gì?!
Trong cái đầu còn đang sốt của mình, tôi tuyệt nhiên không bao giờ nghĩ ra nổi, là tại sao tất cả mọi người lại đồng loạt cởi bỏ quần áo, bỏ hết tư trang, tài sản lại đây, rồi cùng nhau đi đâu đó.
Dựa vào lượng số quần áo, tôi nhẩm tính được cũng có đến hàng ngàn người. Với con số khổng lồ đó, dù là ai, hay một thế lực nào, cũng không thể khống chế hết được. Vả chăng, nếu có xung đột xảy ra, thì phải có dấu tích, hay vết máu chứ. Làm sao có thể êm thấm, nhẹ nhàng đến mức, cứ như mặt đất há ra, cùng lúc nuốt chửng tất cả vậy.
Tôi cần thêm dữ kiện, cần thêm tin tức, để có thể phán đoán sự việc.
Tin tức?!
Thật đơn giản để nghĩ ra, khi cần tin tức bạn có thể tìm ở đâu. Nhanh nhất, chính là trên báo chí, truyền hình hoặc mạng Internet. Nhưng sự việc vừa diễn ra, vả lại giữa không gian hoang tàn này, tôi cũng chẳng mong gì mình tìm thấy một tờ báo nào. Internet, thì phải có máy tính, vậy chỉ còn truyền hình là khả thi nhất.
Tôi nhìn xung quanh, khu vực này có rất nhiều nhà cửa, khách sạn, cao ốc. Thật không chắc là những căn nhà tư nhân kia còn có điện, vả lại, phải bước chân vào đó, tôi không đủ can đảm. Hàng dãy nhà san sát nhau, nhưng tất cả đều mở toang cửa, bên trong tối om om, im lìm như bầy quái thú khổng lồ giả vờ ngủ, chờ bất kì con mồi nào lỡ bước vào vậy.
Chỉ còn cách là vào những khách sạn lớn. Khả năng là sẽ có máy phát điện dự phòng, Tivi, mạng cáp đầy đủ.
Trên trời cao, mây đen từ đâu kéo đến, che kín cả một góc, như sắp có mưa to.
Phía bên kia đường, là một khách sạn thuộc loại bốn sao, rất lớn.
Chẳng thể suy nghĩ được nhiều hơn, tôi lầm lũi, cố cắm đầu bước đến đó.
Cửa kính tự động của khách sạn không hoạt động, làm tôi cứ tưởng nơi này đã bị mất điện. Nhưng thật may, bên trong từng dãy đèn vẫn còn sáng.
Lại là khung cảnh quen thuộc, rải rác những bộ quần áo nằm khắp nơi.
Tôi bước vào đại sảnh của khách sạn, và thở phào nhẹ nhõm khi nghe thấy âm thanh. Chính xác thì đó là tiếng nước chảy phát ra từ hệ thống thác nước nhân tạo dùng để trang trí của khách sạn. Âm thanh nhỏ, đều dặn, nhưng trong thế giới lặng im này, nó như dấu hiệu của sự sống vậy.
Tôi rẽ nhanh vào lối đi bên hông đại sảnh, đây là khu vực thang máy chính. Một dãy năm, sáu thang máy nối tiếp nhau, đèn báo hiệu vẫn còn sáng. Như vậy, có nghĩa là chúng đang hoạt động bình thường. Quá tốt.
Nhưng… bước vào đó, tôi thật sự ngần ngại. Sau những sự việc đêm qua, tôi trở nên nhút nhát, yếu ớt và nhạy cảm lắm. Tôi sợ bóng tối, sợ những không gian hẹp, sợ sự im lặng, sợ cả những bóng đen lẩn khuất. Có lẽ, tôi sẽ cảm thấy dễ chịu hơn nếu như đi thang bộ, mặc dù phải tốn khá nhiều công sức.
Tôi vòng ra lối thang bộ cho nhân viên ở phía sau. Đường thang lên khá sáng, có lẽ là nhờ những ô cửa sổ nhỏ dọc theo gờ tường. Cách thiết kế này có thể tận dụng ánh sáng trời, làm sáng đường đi.
Thật hay, ít nhất là với tôi bây giờ, nó cho tôi cảm giác thông thoáng, yên tâm hơn nhiều.
Men theo đường thang bộ, tôi đến được tầng một của khách sạn. Nhưng không gian ở đây khá âm u, tăm tối. Có lẽ vì nó ở thấp, bị các tầng trên che khuất, lại không có nhiều cửa sổ. Quyết định vào đây, rõ ràng không phải chuyện hay.
Tôi đành tiếp tục leo thang, mặc dù hơi thở đã bắt đầu gấp gáp. Tầng hai, tầng ba cũng đều như vậy, thật là một sự thử thách cho cái thể lực đang bị bào mòn bởi cơn sốt này.
Đến tầng bốn, tôi thở dài nhẹ nhõm. Ở phía cuối hành lang, có một cửa kính khá lớn nhìn thẳng ra bầu trời. Rõ ràng đây chính là thiết kế đặc biệt để các vị khách ngắm cảnh từ trên cao. Nhờ có nó, tầng bốn trở nên vô cùng sáng sủa, dễ chịu và có tầm quan sát rất tốt.
Dừng ở đây là hợp lý rồi.
Tôi đi dọc theo hàng lang tầng để tìm xem phòng có thể dùng. Cũng không phải mất nhiều thời gian, vì ngay trước mắt tôi, cửa phòng 402 đang mở hé ra.
Tôi dừng lại một chút, quan sát bên trong. Qua cái khe nhỏ, tôi nhận thấy bên trong phòng cũng có ánh sáng. Thật tốt, chứ tôi chẳng muốn phải vào một căn phòng tối thui, âm u chút nào.
Tôi nhẹ nhàng mở cửa, bên trong phòng rất sáng sủa, nhờ vào cái cửa kính hai cánh rất lớn ở cuối phòng. Qua lớp kính, người trong phòng cũng có thể nhìn thấy bầu trời và bao quát cảnh vật bên ngoài.
Có lẽ đây là thiết kế chung của tầng – Tôi nghĩ thầm. Trên kệ gỗ nhỏ ở ngay bên cạnh cửa sổ, chính là cái tôi đang tìm: Tivi. Remote nằm trên giường, và… dưới sàn là một bộ quần áo nằm lăn lóc. Tôi thoáng hơi rùng mình, nhưng mặc kệ, cứ xem Tivi trước đã.
Tôi hướng remote vào Tivi và bấm chọn kênh. Tất cả kênh đều như nhau, chỉ là màn hình sọc vô cảm. Đến cả truyền hình cũng không còn, đất nước này thật ra đã bị gì vậy?!
Tôi mệt mỏi ngồi bệt xuống giường, cảm giác hoàn toàn bế tắc. Không thông tin, không liên lạc, tôi hoàn toàn đơn độc giữa cả thành phố rộng lớn mà câm lặng. Thật đáng sợ .
Tôi lại xem đồng hồ rồi nhìn ra cửa sổ: 13 giờ 12 phút.
Giữa trưa, vậy mà bầu trời vẫn chẳng có vẻ gì sẽ sáng sủa hơn. Mặc kệ, thế là tốt rồi. Cho đến khi mặt trời lặn, tôi vẫn có thể an toàn.
Cho đến khi mặt trời lặn – Đúng vậy.
Mặt trời lặn ngay lập tức. Từ hướng nhìn của tôi, nó có vẻ như đang bắt đầu tan ra và biến mất sau những tầng mây xám xịt. Ánh sáng cũng theo đó, từ từ tắt dần. Tôi kinh hoàng đến sững sờ. Mặt trời chỉ mới hiện ra nhiều nhất là sáu tiếng, vậy mà giờ đã sắp lặn. Chỉ có sáu tiếng ít ỏi cho ngày, còn lại hoàn toàn là đêm tối hay sao?!
Nhưng... nếu trời lại tối, thì tôi phải làm gì?!
Tôi đang ở trong khách sạn rộng lớn này, và nếu trời tối, thì ai biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Không còn thời gian để nghĩ, tôi tung cửa, cắm đầu chạy ra ngoài. Tôi lao như tên bắn trở lại lối thang bộ. Nếu thật nhanh… không phải nói là nếu may mắn… thì tôi có thể ra khỏi khách sạn trước khi trời tối và trở về nhà. Dù sao ở nhà vẫn làm tôi cảm thấy an toàn hơn.
Vận may chẳng dành cho tôi. Tôi chỉ kịp chạy đến thang bộ của tầng hai, thì mặt trời đã tắt hoàn toàn. Không gian lại trở nên tối mờ mờ, chỉ còn nhìn thấy được nhờ vào ánh sáng của những bóng đèn huỳnh quanh nhỏ gắn dọc theo tường.
Tôi sững người, chết lặng. Giờ thì xem như tôi bị kẹt ở đây rồi. Làm sao tôi dám băng qua những tầng tối âm u còn lại để ra ngoài chứ. Mà có làm được, thì liệu có trở về nhà được không?! Nơi này quá gần với chỗ bóng đen xuất hiện ngày hôm qua, và ai biết trong đêm tối sẽ còn gì ghê gớm hơn?!
Tôi cố trấn tĩnh, tập trung mọi tế bào não mà suy nghĩ. Nhưng, đúng lúc đó, tôi nhìn thấy từ phía hành lang tối đen một điều thật khủng khiếp. Những bóng đen, nhiều lắm, có đến hơn mười cái. Chúng từ từ xuất hiện, đúng hơn là lướt xuyên qua cửa hoặc tường của những căn phòng để ra ngoài. Vậy… thứ này đã ở trong những căn phòng đó từ lâu rồi sao. Nếu khi nãy, mình chọn tầng này mà vào thì sẽ thế nào?! Tôi lắc đầu, không dám nghĩ nữa, vì nó khủng khiếp quá.
Bỗng nhiên những bóng đen dừng lại. Từ chỗ đứng hiện tại, mặc dù cách khá xa và không gian và hơi tối, tôi vẫn có thể nhận thấy được chúng đang xoay đầu nhìn về phía mình. Rồi liền sau đó, những bóng đen lừ lừ tiến về phía lối thang bộ , chính xác là về phía tôi.
Chỉ trong khoảnh khắc, tôi đã nhìn rõ được chúng: Có hình dáng giống như con người, nhưng hoàn toàn chỉ là một bóng đen, không mặt mũi, không đặc điểm gì để phân biệt. Thậm chí, tôi còn có thể nhìn xuyên qua cái cơ thể đen ngòm đó để thấy được mờ mờ phía sau. Chúng bước đi, nhưng cứ như đang lướt, nhẹ nhàng, im lặng chẳng có đến một tiếng động. Nhìn bọn chúng, tôi cảm thấy chẳng khác gì là những bóng ma câm lặng trong phim kinh dị.
Tôi kinh hoàng, hét lên một tiếng rồi chạy ngược trở lên lối thang bộ. Trong lúc bấn loạn, đó hoàn toàn là hành động vô thức, chứ nếu còn thời gian, tôi cũng sẽ nghĩ được rằng: Làm thế chỉ là đi trở lại ngõ cụt thôi.
Tôi chạy lên tầng ba, và lại chết sững thêm lần nữa. Ở lối thang bộ, khoảng giữa tầng ba và bốn, là hai bóng đen cũng đang lừ lừ tiến xuống. Tôi hoàn toàn bị kẹt giữa những bóng đen, không thể lên cũng chẳng xuống được. Tiến thoái lưỡng nan mất rồi.
Trong khoảng khắc sinh tử đó, tôi chẳng còn nghĩ nhiều, lao thằng vào hành lang tầng ba. Đây là cách duy nhất, nếu may mắn, thì tôi có thể tìm được chỗ nấp, và chúng sẽ không tìm thấy tôi. Tất nhiên, may mắn là thứ tôi rất nghèo nàn, và nếu xảy ra trường hợp ngược lại thì kể như xong đời: Đã có vài bóng đen chờ sẵn nơi đây, chúng chỉ việc xuất hiện bất thần và vồ lấy tôi.
May mắn làm sao. Không có bóng đen nào cả. Nhưng… xui xẻo làm sao, phòng nào cũng bị khóa trái từ bên trong.
Tôi kinh hãi, cố đập cửa từng phòng, hết xoay tay nắm thì lại dùng sức húc mạnh vào. Thật vô vọng, chẳng có cái nào mở ra cả.
Ở phía sau tôi, các bóng đen đã tụ họp lại nơi trước cửa thang máy, và đang lừ lừ tiến vào hành lang. Chúng chỉ còn cách tôi khoảng chừng hơn mười lăm mét. Hành lang này là một ngõ cụt, có nghĩa là, không đầy một phút nữa, tôi sẽ bị chúng bắt được.
Tôi run rẩy, cứ lùi dần, lùi dần cho đến khi lưng chạm vào vách tường ở cuối hành lang. Nhìn những bóng đen đang tiến đến, mắt tôi mờ dần đi. Tôi thở dốc, hoa mắt, kiệt sức vì cơn sốt và sợ hãi. Có lẽ tôi sẽ chết thật, và câu chuyện đành kết thúc ở đây thôi.
Đúng lúc đó, qua đôi mắt sắp đóng lại, tôi thoáng nhìn thấy được cánh cửa phòng bên trái mình chỉ đang khép hờ, không khóa. Chẳng kịp suy nghĩ, tôi phóng người, tông cửa lao vào phòng.
Trong phòng vẫn tối âm u, nhưng dưới sàn không có bộ quần áo nào, và đặc biệt là… rất lạnh. Chiếc máy lạnh đời mới nhất đang liên tục phả ra những luồng gió rét buốt xuống sàn. Có lẽ người khách ở phòng này đã quên mất việc tắt điện nó trước khi ra ngoài. Khí lạnh bao trùm cả căn phòng, biến nơi này chẳng khác gì một cái tủ cấp đông. Cái rét thấm vào da thịt, làm cơn sốt của tôi trở nặng hơn. Tôi nằm bẹp dưới sàn, mắt hoa lên, thở không ra hơi, toàn thân lả đi.
Trong lúc mơ màng, tôi vẫn kịp nhận ra cửa phòng còn chưa đóng, và hiện diện ngay ngoài cửa chính là những bóng đen khủng khiếp kia.
Chúng đứng lừ lừ đó, nhìn về phía tôi. Thế là hết, tôi không còn di chuyển được, và chúng thì chỉ cách tôi chưa đến một mét. Tôi buông xui, nhắm mắt, chờ đợi điều sẽ xảy ra với mình.
Có đến hơn năm phút trôi qua…
Chẳng có gì xảy ra cả.
Tôi ngạc nhiên, cố ngẩng lên nhìn. Lẽ nào cái lũ đeo bám đó lại tha cho tôi sau khi đã đuổi theo đến sát nút như vậy. Không thể nào.
Nhưng… chúng đã biến mất, chẳng có ở đó nữa.
“Thế… là sao” – ý nghĩ cuối cùng kịp thoáng qua đầu trước khi tôi gục xuống mê man bất tỉnh.
END NIGHT 2
Cùng like Page King's Novel và đọc các tiểu thuyết cực hay, do chính các tác giả VN thể hiện nhé các bạn
www.facebook.com/kiranovel
07:01 CH 25/10/2014
Thế Giới Lặng Im [Horror - Action - Adventure -...
Night 1 Thế Giới Lặng Im
Tôi ghét bóng tối.
Rất nhiều người ghét bóng tối.
Thậm chí có thể cả bạn cũng vậy.
Nhưng… bóng tối vẫn hiện hữu đó thôi. Đâu thể thay đổi được gì?!
Vấn đề ở chỗ, có đêm thì lại có ngày. Nhờ ánh mặt trời, mà đêm tối trở nên êm dịu, và nỗi sợ chẳng tồn tại được lâu.
Vì đơn giản một lẽ, ai cũng có thể hi vọng vào ngày mai, khi bình minh lại xuất hiện xua tan cái ám ảnh bao quanh.
Dưới ánh nắng, tất nhiên chẳng có gì khiến bạn phải sợ cả, có đúng thế không?!
Tôi từ từ mở mắt ra, không gian xung quanh tối mờ mờ.
Hoàn toàn vắng lặng, chẳng có ai cả.
Thật không thích điều này chút nào.
Tôi nhướng người nhìn lên vách, nơi có treo một cái đồng hồ nhỏ.
23 giờ 46 phút… Thế là gần nửa đêm rồi.
Mình đã ngủ bao lâu rồi nhỉ. - Tôi vỗ trán, nghĩ thầm.
Lúc này có lẽ mẹ tôi đã ra ngoài làm việc. Bà là một công nhân vệ sinh, tất nhiên chỉ có thể lao động giờ này, khi những người khác đã bước vào giấc ngủ.
Cách đây ba ngày, tôi đã bị sốt cao. Có lẽ là sốt do nhiễm cái lạnh cuối năm. Đây cũng là một chuyện lạ, vì trước đến nay tôi vẫn tự tin vào sức khỏe của mình, vẫn coi thường thời tiết đó chứ.
Mà chuyện cũng qua rồi, tôi đã ngủ một giấc li bì cả ba ngày, và giờ thì cảm thấy ổn hơn nhiều.
Cám ơn mọi người quan tâm.
Tôi lồm cồm bò dậy, rời khỏi chỗ nằm đã ấm hơi của mình mấy ngày qua.
Khát cháy cổ, đó là cảm giác đầu tiên sau khi tỉnh dậy. Tôi tu ừng ực một chai nước to để làm dịu cổ họng khô đắng. Đặt chai nước gần cạn xuống, tôi nhìn lên tấm lịch treo gần đó.
“Ngày 31/12/2013!”
Thì ra hôm nay là ngày cuối năm.
Với một kẻ không cha, phải sống cuộc sống thiếu thốn, vất vả như tôi, thì có là ngày nào cũng không phải vấn đề to tát lắm. Nhưng dù sao, tôi cũng cảm thấy hơi xôn xao trong lòng.
Đâu phải ngày nào cũng là cuối năm. Năm cũ qua đi, ánh bình minh của năm mới sẽ lại đến, ai cũng có quyền hi vọng cho mình một cuộc sống đầy những may mắn, hi vọng mới .
Tôi cũng vậy chứ nhỉ.
Đúng rồi, tại sao tôi lại không ra ngoài đón mẹ khi bà vừa hết giờ làm, và hai mẹ con sẽ cùng đi ăn một bữa khuya mừng năm mới chứ. Đó có thể là một niềm vui nho nhỏ cho mẹ vào thời khắc giao thừa thật rộn ràng này.
Tôi thay vội một bộ quần áo, rồi dắt xe đạp ra cửa.
Chà, thật thiếu xót nếu nói đến đây mà lại để mọi người mù mờ về kẻ đang huyên thuyên nãy giờ. Tôi tên là Phong, Nguyễn Minh Phong.
Nghe cái tên này, ai cũng có thể đoán ngay được: Tôi là người Việt Nam, và hiện đang sinh sống ở Thành Phố Hồ Chí Minh.
Bước qua 12 giờ đêm nay, tôi sẽ tròn mười sáu tuổi. Ngày đầu năm trùng với ngày sinh nhật, chẳng rõ là hên hay xui nữa. Vì ngày đó, mọi nơi đều rộn ràng, ai ai cũng như vui mừng cùng tôi, nhưng cũng thật tức cười, chẳng ai nhớ được hôm đó là sinh nhật tôi cả.
Vì ai cũng bận rộn đón mừng năm mới.
Thế đấy, sinh ngày 1/1, thật chẳng công bằng chút nào.
Tôi đạp xe dọc theo con đường nhỏ.
Hôm nay cung đường quen thuộc, chật hẹp mà lắm dân này có vẻ yên ắng. Kể cũng hơi kì lạ, nhưng mà chắc bà con đã đổ ra Sài Gòn xem pháo hoa cả rồi.
Nơi mẹ tôi làm việc, lại là quận Một, quận trung tâm mới chết chứ. Không cẩn thận mà ra đó giờ này, dám tôi bị kẹt cứng và không thể về luôn chứ đừng nói là tìm được mẹ giữa dòng người đang chen chúc nhau đó.
Tôi chọn những con đường nhỏ, đan xen nhau mà đi. Rẽ vòng rẽ trái, sẽ rất mất thời gian để đến được quận Một đây. Nhưng dù sao mất thời gian cũng còn hơn là chẳng đi được, cẩn thận vẫn là hơn.
Vừa đạp xe vừa hít thở dòng không khí trong lành của buổi đêm. Thật là sảng khoái, tôi như tỉnh hẳn cả người. Sự lựa chọn của mình thật sáng suốt, đường xá vắng tênh, không có một tiếng xe máy. Cứ thế này chẳng mấy chốc mà sẽ đến nơi thôi.
Năm mới, thêm tuổi mới, tôi sẽ có dự định gì nhỉ?!
Tìm kiếm một ý tưởng mới, hay một công việc để có thể phụ giúp kinh tế cho mẹ chăng?!
Nhưng chắc bà sẽ không vui nếu biết tôi phải ra ngoài lao động đâu. Dù hoàn cảnh chẳng sung túc, nhưng mẹ luôn dành những thứ tốt nhất cho tôi cả.
Mẹ là một người phụ nữ tuyệt vời nhất trên thế giới này.
Mãi đeo đuổi theo những suy nghĩ, tôi hoàn toàn không nhận ra rằng: Dù là nơi nào đi nữa, nhưng vào đêm cuối năm, mà lại có một con đường không bóng người, thì quả thật là rất kì lạ. Tôi cũng chẳng nhìn thấy, lác đác hai bên đường, có vài chiếc xe máy đang dựng nghiêng ngả và hoàn toàn không có chủ nhân canh giữ, mặc dù chìa khóa vẫn còn nằm trong ổ.
Xin đừng ai nghĩ rằng quanh đây không có kẻ gian. Cứ thử xem, nếu bạn để xe máy ngoài đường mà không trông chừng, thì mặc kệ có khóa hay không, chiếc xe vẫn sẽ mọc cánh mà bay trong vài phút đấy.
Cẩn thận chuyện này nhé.
Mà thôi, đó cũng chẳng phải vấn đề quan trọng. Chỉ đơn giản là tôi đang thư thái, nên quên mất để ý xung quanh thôi. Ai mà chẳng có lúc như vậy.
Tôi sắp đi hết con đường nhỏ, và chuẩn bị rẽ vào Vòng Xoay Phù Đổng.
Chà, sẽ kẹt xe lắm đây, hi vọng mình có thể chen qua được.
…
Kẹt xe?! Đông người?! Rất tiếc, tôi đã lầm to.
Giao thừa là phải đông người?! Chắc chắn rồi.
Đông người hẳn phải nhiều xe lắm?! Lại không?!
Thế, người đâu cả rồi?!
Tôi bóp mạnh phanh, thắng gấp lại. Trước mắt tôi, một cảnh tượng đáng kinh ngạc nhất mà bất kì ai cũng khó có thể tưởng tượng ra nổi.
Dọc theo những tuyến đường xung quanh vòng xoay là la liệt, vô số xe máy, xe hơi nằm ngổn ngang. Chiếc thì dựng hờ, có chiếc hoàn toàn bị đổ ngửa. Hầu hết trong số xe đó đều còn gắn chìa ở ổ khóa. Số lượng có lẽ phải đến hàng ngàn.
Nhưng tuyệt nhiên, chẳng thấy chủ nhân của chúng đâu.
Chuyện gì thế này?! Lễ hội đi bộ đầu năm à?!
Không thể.
Không lý nào tất cả mọi người lại vứt xe bừa bãi ở đây để cùng làm điều gì đó. Mà có muốn đi nữa, họ cũng phải gởi vào bãi chứ. Đường phố, tất nhiên đâu phải sân nhà, mà có lại có thể vô trật tự đến vậy. Hơn nữa, nhiều xe thế này, thì số người cũng phải gấp đôi, gấp ba.
Hàng nghìn người, một con số không hề nhỏ.
Đông đúc như vậy, thì họ đi đâu cả rồi.
Không một tiếng động.
Thế giới hoàn toàn lặng im.
Ánh đèn đường trên cao cứ chập chờn, lập lòe chiếu xuống, càng làm không gian thêm âm u, kì quái. Khung cảnh này chẳng khác gì trong những bộ phim kinh dị cả, thật gai người.
Tôi xuống xe, từ từ dắt bộ đến gần để xem.
Tôi giật nảy mình, suýt buông tay làm ngã cả xe. Trên mặt đất là vô số bộ quần áo, có vẻ đến hàng chục ngàn.
Chúng nằm chồng chéo lên nhau, nhăn nhúm, đủ kiểu, đủ cỡ, đủ tư thế, có cái thì bay phất phơ trong gió, cứ như một bóng ma vô hình đang lặng lẽ nhảy múa vậy.
Véo má thật mạnh nào. Nếu đây là mơ, làm ơn cho mình tỉnh lại.
Đau thật đó, đau lắm.
Vậy… đây hoàn toàn không phải cõi mộng.
Tôi lại nhìn đồng hồ: 0 giờ 3 phút, ngày 1/1/2014. Đã qua giao thừa rồi.
Chẳng có xe cộ, chẳng có pháo hoa, không náo nhiệt.
Chỉ bóng đêm và sự yên lặng đến kinh ngạc bao trùm.
Tôi run rẩy toàn thân, chẳng hiểu là vì gió hay sợ hãi. Lần đầu tiên trong đời, tôi thầm ước có tiếng ồn ào, có người qua lại, có còi xe, có khói bụi đến vậy.
Một lần, có lẽ là duy nhất cho đến mãi mãi, tôi biết rằng bóng đêm và sự im lặng đáng sợ như thế nào.
“A… a… a! Có ai ở đây không?!”
Dùng hết sức lực, tôi cố hét thật to, chỉ mong có người nghe thấy. Ai cũng được mà, nếu có xin hãy trả lời tôi với. Mọi người, mẹ tôi, tất cả đi đâu hết rồi?!
Tôi lại hét lên, rồi lại đảo mắt nhìn xung quanh.
Vẫn chẳng một bóng người.
À không, tôi lại nhầm rồi.
Có một bóng, nhưng không chắc được là người.
Từ xa xa ở góc đường, trong ánh sáng chập choạng của đèn, tôi nhìn thấy một bóng đen, rất giống dáng người, đang từ từ xuất hiện.
Bóng đen bước về phía tôi, chính xác phải nói là lướt về mới đúng, lờ lờ, chậm chạp. Nó cứ như tan trong ánh sáng yếu ớt, lúc ẩn lúc hiện.
Trái với mọi mong đợi, tôi kinh ngạc đến gần nghẹt thở.
Đột nhiên, tôi cảm thấy toàn thân lạnh toát, một nỗi sợ vô hình lên lỏi trong từng thớ thịt, làm dựng cả tóc gáy. Bản năng trỗi dậy, thôi thúc cho tôi biết, thứ này… nên phải tránh thật xa.
Có cơn gió lạnh, nhẹ nhàng nhưng buốt giá thổi qua làm hai chân tôi run rẩy muốn khụy xuống. Bóng đen cũng như cơn gió, lừ lừ tiến về phía tôi trong yên lặng.
Dùng hết sức bình sinh, tôi vùng dậy, cắm đầu bỏ chạy. Tôi phóng nhanh lên yên xe, đạp lấy đạp để, cứ như sức lực cả đời chỉ được dành cho lần này vậy.
Tôi phóng nhanh khỏi khu vực vòng xoay, quay ngược hướng trở về nhà mà không dám ngoái đầu lại dù chỉ một lần.
Chuyện gì đã xảy ra?! Bóng đen đó là gì?! Mọi người đã đi đâu?!
Chẳng cần quan tâm.
Tôi chỉ biết rằng, mình đang sợ hãi đến gần tắc thở. Tôi chỉ muốn về nhà, trốn vào chăn cho qua khỏi màn đêm này đã.
Vì … đêm nay hoàn toàn u tối, và thế giới… thật lặng im.
END NIGHT 1
Cùng like Page King's Novel và đọc các tiểu thuyết cực hay, do chính các tác giả VN thể hiện nhé các bạn
www.facebook.com/kiranovel
06:52 CH 25/10/2014
Thế Giới Lặng Im [Horror - Action - Adventure -...
Thế giới không đơn độc?!
Ngày còn bé, khi chỉ là một đứa trẻ nhát gan và luôn nấp mình vào chăn để trốn bóng tối, tôi vẫn thường nghe bà kể rằng :
“Trong những đêm mưa gió, cháu không bao giờ được nhìn vào gương.
Vì nó tuy giống chúng ta, nhưng hoàn toàn không phải.
Bên trong đó, là cả một thế giới âm u, đáng sợ.
Nơi chốn ấy được ngăn cách với chúng ta, nhưng nếu ai vô tình phá vỡ màn ngăn ấy, thì ánh sáng và bóng tối… sẽ trở thành một.”
Night 0 – INTRO
Năng lượng vĩnh cửu
-Nhanh chân lên nào, Johnny – Giáo sư Dũng hào hứng nói.
-Từ từ … tôi … cần thở chút đã– Giáo sư John dở dốc, cố nói bằng thứ tiếng Việt còn ngọng nghịu của mình.
Cả John O’Briant và Hoàng Tấn Dũng đều là những giáo sư thuộc chuyên ngành công nghiệp năng lượng của Đại Học TP.Hồ Chí Minh. Tất nhiên nói đến đây, bà con đều có thể mường tượng ra họ thế nào: Những con người khả kính, quần tây, áo sơ mi, cravat chỉnh tề và thường sải bước trong những viện nghiên cứu bóng loáng hay những giảng đường đại học.
Nhưng nghĩ như vậy thì bạn đã lầm. Họ chỉ đang vận quần Jean, áo thun, toàn thân lấm lem và tất nhiên, chẳng thể nào đang ở nơi sang trọng.
Giáo sư Dũng mặc dù nhễ nhại mồ hôi, nhưng vẫn hào hứng cầm đèn thợ mỏ đi trước dò đường. Giáo sư John thì ngược lại, thở dốc và cố lê bước theo bạn mình. Trông ông có vẻ xuống sức lắm rồi, chắc chắn là như vậy.
Cả hai người đang bước đi trong một hang động đá, khá rộng và rất dài. Hang động có vẻ như đang đổ dốc xuống, và dưới ánh sáng mờ mờ của ngọn đèn, chẳng thể đoán nổi là sâu đến mức nào. Một hang động ngầm, dẫn thẳng xuống lòng đất và cực kì sâu, nơi chốn của hai vị giáo sư này là vậy đó.
-Anh có chắc… là sẽ tìm thấy thứ đó ở đây chứ?!
-Tất nhiên rồi – Giáo sư Dũng hơi nhăn mặt – Đây là đề tài nghiên cứu mà tôi đã tiêu tốn cả mười năm qua đó anh bạn.
-Hi vọng… anh đúng. Vì tôi mệt lắm rồi, và càng không vui nổi nếu chuyến đi này vô ích… Ối!!
Tiếng nói bị cắt đứt đột ngột. Giáo sư John đã bước hụt chân vào một khoảng đá nhấp nhô, và ông ngã nhào, lăn tròn như một quả bóng xuống cái hang sâu.
Giáo sư Dũng vô cùng hốt hoảng, vội vàng đuổi theo tiếng hét đang vọng lên từ dưới hang.
-Á… á… Cứu tôi… !!
-Cố gượng lại… Tôi đến đây!!
-Hự!
Sau một tiếng va chạm khá mạnh, mọi thứ trở nên im lặng đến vô cùng, như chính cái màn đêm u ám đang phủ trùm hang động vậy. Lo lắng tột độ, quên cả mệt nhọc, giáo sư Dũng cắm đầu chạy dọc theo cái hang để tìm bạn mình.
Một tai nạn xảy ra ở đây, điều đó hoàn toàn vượt khỏi dự đoán của ông, và nếu có chuyện gì không hay xảy ra thì…
Giáo sư Dũng lắc đầu, cố gạt suy nghĩ đó ra khỏi trí óc, dằn sự lo lắng xuống và căng mắt theo ánh đèn mù mờ để tìm bạn mình.
Ánh mắt ông đảo quanh không gian âm u, và khi chúng tìm thấy cái cần tìm, thì ngay lập tức nỗi lo lắng biến mất, và thay vào đó, giáo sư phải cố để không phì cười.
Giáo sư Johnny vẫn đang còn tỉnh táo, nhưng nằm sấp dưới mặt đất, hai tay ôm một bên mông bị chảy máu của mình, rên rỉ khổ sở.
-A! Anh đây rồi! – Giáo sư Dũng mừng rỡ nói – Không sao đó chứ?!
-Có… có sao đây! Mông tôi… có cái gì đó đâm vào… đau lắm!
Dưới ánh đèn mờ, giáo sư Dũng vẫn dễ dàng thấy được bạn mình đang chảy máu khá nhiều. Vết thương không phải chí mạng, nhưng cũng chẳng hề là nhỏ. Nó hẳn phải được tạo ra bởi một thứ gì đó rất nhọn và dài.
Nhưng… nơi đây chỉ toàn là đá thôi mà?! Thứ đá nào trên đời lại có thể đâm một vết sâu đến như vậy chứ?!
Giáo sư Dũng lại đảo mắt nhìn quanh, và thứ lần này thấy được không còn khiến ông thấy hài hước nữa.
Ngay phía trước, cách giáo sư tầm vài mét, là một tảng đá rất lớn chặn ngang hết cả đường. Trên tảng đá, có chạm khắc thứ gì đó trông như một cái hốc rất lớn lõm vào, và quanh mép đá là lổm chổm những gai to, nhọn và dài.
Phải, nếu có thể tưởng tượng, thì không còn từ nào thích hợp hơn để miêu tả: Cái miệng.
Đó chính xác là một cái miệng há hốc, đầy răng nhọn, được tạc trên tảng đá khổng lồ. Bên trong miệng, là một biểu tượng kì lạ, có hình thù giống như hai tam giác đan xen vào nhau. Và ở ngay tâm của chúng, là một con mắt, đang mở ra trừng trừng.
Một trong những cái răng còn đang dính thứ gì đó ươn ướt, màu đỏ thẫm. Chính là cái răng này đã đâm vào giáo sư Johnny khi ông lăn xuống, và có lẽ nếu giáo sư chệch thêm một khoảng ngắn nữa, thì ông đã bị ghim dính vào hàm răng đá kia rồi.
Giáo sư Dũng cố dìu bạn mình đứng dậy. Cả hai trợn tròn mắt, vô cùng kinh ngạc trước thứ đang hiện diện. Một khuôn mặt khủng khiếp với cái miệng lổm chổm răng sắc nhọn được tạc trên tảng đá, và chứa bên trong nó một biểu tượng kì quái.
Trong cái không gian đầy âm u, ám khí này, sự hiện diện của chúng chắc chẳng thể nào mang lại điềm tốt, và nếu may mắn, còn có thể hù chết khiếp những kẻ yếu bóng vía nữa.
-Cái… cái gì thế này?! Trò đùa sao?! Ai… ai đã… – Giáo sư John run rẩy.
-Tôi không nghĩ vậy! – Giáo sư Dũng nhíu mày – Trên đường đi tôi đã ước lượng thử … Nơi này nằm sâu đến hơn 600 mét dưới lòng đất. Và trước khi chúng ta vào, cửa hang cũng hoàn toàn bị bịt kín, anh nhớ chứ. Tôi đã phải dùng đến thuốc nổ đề phá lối vào kia mà. Còn thứ đá này… !
Giáo sư Dũng soi đèn sát vào, sờ dọc theo cái miệng đá và thoáng rùng mình.
-Đây chính là đá Painite đỏ. Thứ này cực hiếm và cứng khủng khiếp. Tôi không tin ai đó lại có thể mang thứ quý giá như vậy xuống đến tận đây, rồi dùng khí cụ nào trên đời mà đẽo đục nên hình thù này. Không thể nào!!
-Nhưng đến đây là hết đường rồi. Thứ anh đang tìm đây sao?! – Giáo sư John lo lắng.
Giáo sư Dũng rút ra một thiết bị cầm tay, trông như một cái đồng hồ đo điện năng. Kim trên mặt đồng hồ chỉ vào mức gần sát bên phải, mức của chỉ số cao nhất.
-Không phải, anh nhìn xem này. Thiết bị đo bức xạ năng lượng của tôi đang hiển thị mức cực cao. Điều đó có nghĩa, tôi đã đến gần nó lắm rồi. Nhưng… nhưng nó không phải thứ đá này. Đá Painite làm gì có năng lượng.
Giáo sư John nhún vai, nhìn giáo sư Dũng và khẽ lắc đầu. Cả hai còn đang bối rối, kinh ngạc, nên không hề nhận thấy những giọt máu của giáo sư John còn dính lại khi nãy đang từ từ chạy dọc theo răng đá để vào cái miệng há hốc.
Và một cách êm thấm nhất, giọt máu đỏ thấm vào biểu tượng ở giữa miệng.
Trong một thoáng cực nhanh, con mắt lóe sáng lên, và cả hang động rung chuyển dữ dội.
Hai giáo sư kinh hãi hét lên :
-Cái… cái gì thế này?! Động đất sao?!
-Nguy rồi! Chạy ra mau! Hang sập là chúng ta bị chôn sống trong này đó!
-Khoan đã… nhìn kìa… !
Trước cặp mắt trợn tròn kinh ngạc của hai người, cái miệng đá từ từ mở rộng, để lộ ra bên trong nó là một lối đi.
Ngay khi cái miệng mở ra hết cỡ, hang động cũng ngừng rung chuyển.
-Hơ… hết rồi kìa!
-Chuyện này là sao vậy?! Một tảng đá cứng nhất… lại có thể tự mở ra sao?!
Giáo sư Dũng ngẩng người, từ từ bước đến chỗ cái miệng đang há hốc. Giáo sư Johnny hoảng hốt, vội kéo vai bạn mình lại và nói :
-Khoan đã!
-Sao chứ ?! Thứ này thật kì lạ… rất đáng để khám phá đó! – Giáo sư Dũng ngạc nhiên.
-Không… chỉ là… tôi có linh cảm rất xấu về nó. Hay chúng ta trở về đi.
-Vớ vẩn… ! Đây chỉ là đá! Đá chẳng có gì xấu cả. Anh là nhà khoa học mà lại nói về linh cảm à?! Có vẻ buồn cười nhỉ!
-Tôi … ! – Giáo sư John ấp úng.
Giáo sư Dũng gạt ngang, ngắt lời bạn mình và bước thẳng vào miệng đá. Giáo sư Johnny mặc dù rất sợ hãi, nhưng cũng đành theo sau.
“Thật không hay chút nào” – Giáo sư Johnny nghĩ thầm.
Và bên trong cái miệng, hoàn toàn ngược hẳn với bên ngoài tối tăm, là một thế giới rực rỡ, tràn ngập một thứ ánh sáng màu xanh lam, khiến cả hai giáo sư phải nhíu mắt lại vì chói.
Ở đây trông như một hang động cực lớn, với trần cao vòi vọi hút mắt nhìn. Mặt đất thì hệt như những khung cảnh ở xứ lạnh vào mùa đông, những dòng sông băng trong suốt trải dài vô tận.
Chỉ khác một điều, trong không gian này không hề có đá, hay cát, hay băng nước gì. Thứ duy nhất cấu thành trần, thành vách, thành mặt đất, thành dòng sông kia là một cái gì đó màu xanh lam, tỏa sáng rực rỡ, trong suốt như pha lê. Thoạt trông, có lẽ bất kì ai cũng nghĩ mình đang đứng trên một khối pha lê xanh khổng lồ.
Thiết bị đo trên tay giáo sư Dũng chỉ thẳng vào mức cao nhất, và rung lên bần bật. Giáo sư Dũng không nén được sự vui mừng, reo lên:
-Thành công rồi! Tôi tìm thấy nó rồi! Đây là thứ tôi đã tìm kiếm hằng bao năm qua, một loại vật chất tạo ra năng lượng. Nhìn bức xạ năng lượng mà nó tỏa ra này, cực cao. Anh có hiểu không, cao hơn cả nguyên tố phóng xạ, mà lại không hề có phóng xạ! Đây sẽ là một cuộc cách mạng về năng lượng, và chúng ta sẽ nổi tiếng! Ha ha… chúng ta… sẽ đạt giải Nobel vì thứ này đó… !
Giáo sư Johnny nhíu mày vì ánh sáng tỏa ra từ loại pha lê này. Trong suy nghĩ, chẳng rõ vì lý do gì, nhưng ông không hề cảm thấy thích nó. Nhưng trước cảm xúc hưng phấn của bạn, giáo sư đành nén ý tưởng của mình xuống, và miễn cưỡng ôm vai bạn một cái để chúc mừng.
Chúc mừng cho phát minh mới, thay đổi tương lai… cả loài người.
Mãi mãi!!
End Night 0
Cùng like Page King's Novel và đọc các tiểu thuyết cực hay, do chính các tác giả VN thể hiện nhé các bạn
www.facebook.com/kiranovel
06:45 CH 25/10/2014
k
kira.jing
Hóng
430
Điểm
·
4
Bài viết
Gửi tin nhắn
Báo cáo
Lên đầu trang
“Dậy… dậy đi con!” – Một giọng nói êm ái vang lên bên tai.
Tôi uể oải, từ từ mở mắt ra.
Bên ngoài trời đã sáng, ánh nắng rực rỡ chiếu xuyên qua cửa sổ bằng gỗ của căn nhà. Tiếng chim hót, tiếng xe cộ qua lại và âm thanh rộn ràng của buổi sớm, tất cả hòa thành một giai điệu thật du dương, xôn xao lòng người.
Mẹ ngồi cạnh tôi, khẽ lay vai tôi và mỉm cười.
-Dậy đi nào con trai, lớn rồi mà còn ngủ nướng!
-Con còn mệt quá… để con ngủ thêm chút đã mẹ ơi!
-Này, hôm nay là ngày đầu năm. Không phải con đã hứa sẽ đi ăn sáng, đón bình minh với mẹ sao?!
Ngày đầu năm?! Trời đã sáng?! Vậy đêm qua là giao thừa?!
Tôi ngồi bật dậy, kinh ngạc nhìn xung quanh.
Mọi thứ vẫn bình yên, mẹ đang ở đây, và thế giới thật nhiều âm thanh. Vậy chuyện đêm qua chỉ là một giấc mơ, là một cơn ác mộng như thật và kéo dài đến ám ảnh.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, ác mộng thật đáng sợ.
Tôi khẽ rủ chăn ra, thở mạnh và nói:
-Vâng, con nhớ rồi. Mẹ chờ con một chút!
-Nhanh lên nào. Con trai lề mề là mẹ bỏ lại đó!
“Bỏ lại?!” Mẹ thật khéo đùa. Đời nào mẹ lại bỏ tôi?! Trước giờ, mẹ vẫn thương tôi nhất mà”
Tôi nhỏm người, định đứng dậy. Đột nhiên, tôi cảm thấy hai chân mình tê cứng, lạnh buốt, không cử động nổi.
-Mẹ ơi, kéo con dậy với!!
-Mẹ, giúp con, chân con tê cứng rồi!!
-Mẹ ơi!!
Không một tiếng trả lời.
Tôi ngẩng lên nhìn, vô cùng ngạc nhiên khi thấy mẹ đang quay lưng về phía mình. Càng gọi, mẹ lại càng im lặng, và như sắp sải chân bước đi vậy.
Tôi giơ tay, nắm lấy vạt áo của mẹ, thì đột nhiên một chuyện vô cùng hãi hùng diễn ra: Giống như khi người ta đốt giấy hay vật gì đó, toàn thân mẹ hóa đen dần dần. Vết đen lan đến đâu, cơ thể liên tục vỡ vụn đến đó, biến thành hàng lớp, hàng lớp bụi tro đen ngòm và tan rã, biến mất vào hư không.
Kinh hoàng, tôi hét lên một tiếng thật to.
Tôi tung chăn, thảng thốt ngồi bật dậy.
Xung quanh vẫn tối đen, không một chút ánh sáng. Toàn thân tôi mồ hôi đầm đìa, miệng thở hồng hộc như sắp tắt thở. Tôi cố trấn tĩnh, định thần và nhớ lại chuyện vừa xảy ra.
Lại là mơ… Cứ mơ rồi thật, thật rồi mơ, mọi chuyện hỗn loạn đến mức tôi chẳng còn phân biệt nổi.
Bây giờ tôi đang mơ hay tỉnh đây?!
Trong bóng đêm và sự im lặng bao trùm thế này, tất cả trở nên thật mông lung, hư ảo. Dựa vào ngày, người ta biết khi nào là đêm. Và khi chấm dứt bóng đêm, thì mới là thời khắc của ngày. Thế nhưng, trong cái không gian này, điều duy nhất có thể cảm nhận chỉ là sự cô độc.
“6 giờ 30 phút, ngày 1/1/2014” – chiếc đồng hồ điện tử trên tay tôi hiển thị như vậy.
Tôi nặn óc suy nghĩ, xâu chuỗi những dữ kiện lại để phán đoán. Chỉ là đoán dựa trên thực tế hiện giờ thôi: Sự việc kì lạ và đáng sợ đêm qua mới là thật. Câu chuyện về mẹ khi nãy chỉ là mơ, một giấc mơ vừa ấm áp vừa khủng khiếp. Có lẽ đêm qua, tôi đã chạy thoát được về nhà và thiếp đi vì quá mệt mỏi.
Tôi sờ tay vào trán mình và cảm nhận được hơi nóng còn âm ỉ cùng cơn nhức đầu đang râm ran. Thì ra, tôi vẫn chưa khỏi sốt, và sự cố gắng đêm qua đã vắt kiệt chút sức khỏe còn lại trong cái cơ thể đang bệnh tật này.
Nhưng dù sao, tôi cũng thoát được, và bây giờ thì trời đã sáng. Đây chính là lúc tôi tìm mẹ và khám phá chuyện gì xảy ra đêm qua. Điều đó thật quá kì lạ, đến mức dù tôi tận mắt thấy, nhưng bây giờ vẫn chưa thể tin nổi.
Đêm qua thật đáng sợ, nhưng khi trời sáng thế này, tôi tin chắc sự u ám đó đã bị xua đi và tôi sẽ cảm thấy rất an toàn.
Trời sáng?! Nhưng làm gì có chút ánh sáng nào?!
Tôi lại nhìn đồng hồ đeo tay, rõ ràng là: 6 giờ 33 phút, ngày 1/1/2014.
Vậy là sao?! Đã sáu giờ sáng, mặt trời phải lên rồi mới đúng chứ. Tại sao xung quanh vẫn chỉ là bóng tối vô tận như vậy?!
Tôi thẫn thờ, không hiểu nổi sự việc gì nữa. Mọi thứ nối tiếp nhau xảy ra, theo một cách điên rồ nhất mà bất cứ bộ óc bình thường nào có thể tưởng tượng ra nổi.
Tôi căng thẳng cực độ, tim đập liên hồi, hơi thở đứt nghẹn, toàn thân lạnh buốt. Đối với tôi, không gian ngoài kia sao mà đen tối, sao mà sợ hãi đến kinh người. Tôi mường tượng rằng, bóng đen đêm qua đang chực chờ sau cửa, chỉ cần tôi ló bất kì phần cơ thể nào ra, là sẽ lập tức chộp lấy.
Nếu thế thật thì sao?!
Tôi lại trùm chăn kín đầu, co ro như con mèo ướt, cố thở thật nhẹ và không dám gây ra một tiếng động, dù là nhỏ nhất. Ánh sáng ơi, mặt trời ơi, làm ơn đến đây đi.
Không biết đã bao lâu rồi nhỉ.
Tôi đoán là lâu lắm.
Nằm trong chăn thế này, cảm giác thời gian trôi qua thật chậm, cứ như hàng thế kỉ vậy. Tôi tỉnh mà như mê, mê mà như tỉnh. Cơn sốt liên tục hành hạ, lại thêm thần kinh căng thẳng đến tột độ, làm tôi cảm thấy sinh lực sống của mình chỉ còn như ngọn đèn leo lét trước gió.
Tôi cố tập trung suy nghĩ, nằm như thế này mãi cũng chẳng phải là cách. Thà là ra ngoài, đi tìm mẹ, còn hơn cứ chết dần vì sợ hãi. Nếu thật sự tôi là người duy nhất còn lại trên cuộc đời này, thì sống cũng có khác gì chết đâu.
Tôi muốn tìm xem còn ai đó không, tôi sợ sự cô độc này lắm rồi. Hoặc sống, hoặc là chết, có gì kinh khủng hơn được nữa chứ.
Tôi lại nhìn đồng hồ : 12 giờ 24 phút … Đã giữa trưa.
Tôi tung chăn ra, và phải lập tức dùng tay che mắt lại. Một luồng ánh sáng xanh, yếu ớt chiếu qua cửa sổ, soi sáng căn nhà một cách mờ mờ.
Thì ra, mặt trời đã lên từ khi nào không biết, chỉ vì tôi trùm chăn kín nên không nhìn thấy mà thôi.
Chưa bao giờ tôi cảm thấy ngày lại đẹp đến vậy, ánh nắng mặt trời lại tuyệt diệu đến vậy. Tôi bật dậy, dùng hết sức để chạy ra ngoài. Chỉ có dưới ánh nắng, tôi mới cảm thấy mình thật sự sống, chỉ có mặt trời chói chang, mới xua tan nỗi khủng hoảng mà tôi đã phải chịu đựng suốt đêm qua.
Trời có ánh sáng, nhưng chẳng chói chang.
Khó có thể nói, thứ đang hiện diện trên cao tít kia là gì. Nó có kích thước thật giống, vị trí thật giống , nhưng lại chẳng phải mặt trời quen thuộc mà chúng ta vẫn thấy hằng ngày.
Không có ánh nắng, chỉ có một thứ ánh sáng xanh yếu ớt, leo lét đang tỏa xuống từ khối cầu khổng lồ. Ánh sáng đó chỉ vừa đủ chiếu sáng mặt đất, nhưng hoàn toàn không mang lại cảm giác rực rỡ, ấm áp, cũng chẳng xua tan nỗi sợ đang ngự trị. Hoàn toàn chỉ như một ngọn đèn Neon sắp hỏng, chẳng hơn chẳng kém.
Nhưng dù sao, có ánh sáng còn hơn là hoàn toàn tăm tối. Tôi lầm lũi, bước đi dọc theo con đường nhỏ dẫn ra trung tâm.
Thế giới vẫn thật lặng im.
Tôi vừa đi, vừa cố thở thật mạnh, thỉnh thoảng lại hét lên, để cho thính giác mình hoạt động, để tôi còn biết mình đang tồn tại, có thể nghe được, cảm nhận được. Nếu không làm như thế, tôi nghĩ mình sẽ phát điên mất.
-Có ai ở đó không?!
-Làm ơn… trả lời tôi đi mà!
Vừa đi, tôi vừa đảo mắt nhìn xung quanh. Và quả thật, nhờ có ánh sáng, tôi đã thấy được những điều mà đêm qua mình không hề nhận ra.
Ở hai bên đường, những bộ quần áo đang nằm rải rác, đủ mọi thư thế. Những ngôi nhà thì đều mở toang cửa, bên trong đen ngòm, cứ như một cái miệng đang há rộng chờ tôi bước vào vậy.
Tôi lắc đầu, không dám nhìn nữa, mà chỉ cắm đầu bước đi, gần như là bỏ chạy. Thật hãi hùng quá sức, nếu như từ những căn nhà đó, có thứ gì vồ ra và đuổi theo tôi.
Đi hết con đường, tôi lại trở về khu vực vòng xoay của đêm qua. Cảnh vật chẳng thay đổi, vẫn kì lạ, lặng im đến mức cô độc. Chỉ khác đôi chút là những bộ áo quần đêm qua hầu hết đã chẳng còn ở vị trí cũ. Chúng đang bị gió thổi bay đi, phất phơ, chập chờn như những bóng ma muốn trêu đùa với tôi vậy.
Tôi rảo bước đến góc đường Phạm Ngũ Lão, nơi làm việc thường nhật của mẹ. Địa điểm quen thuộc, tôi đã nhiều lần đến đây để đón mẹ, thế mà hôm nay trông lạ lẫm đến mức khó nhận ra. Con đường trống trải, hoàn toàn vắng lặng, lá khô và rác vụn bay đầy. Trên mặt đất, ngoài những chiếc xe máy, xe hơi đang nằm im như say ngủ, lác đác vài nơi còn có những xe rác, chổi quét đường và đồng phục công nhân vệ sinh.
Những thứ này rõ ràng thuộc về mẹ và các cô chú đồng nghiệp, nhưng nay chúng cũng lại phải chịu chung số phận vô chủ.
Mẹ tôi… đã đi đâu, tại sao lại có thể vứt dụng cụ và quần áo ở đây thế này?! Mẹ vốn là người rất kĩ tính, chỉn chu, không bao giờ có thể bừa bãi như vậy. Rõ ràng là đã có chuyện không lành xảy ra.
Nhưng mà là chuyện gì?!
Trong cái đầu còn đang sốt của mình, tôi tuyệt nhiên không bao giờ nghĩ ra nổi, là tại sao tất cả mọi người lại đồng loạt cởi bỏ quần áo, bỏ hết tư trang, tài sản lại đây, rồi cùng nhau đi đâu đó.
Dựa vào lượng số quần áo, tôi nhẩm tính được cũng có đến hàng ngàn người. Với con số khổng lồ đó, dù là ai, hay một thế lực nào, cũng không thể khống chế hết được. Vả chăng, nếu có xung đột xảy ra, thì phải có dấu tích, hay vết máu chứ. Làm sao có thể êm thấm, nhẹ nhàng đến mức, cứ như mặt đất há ra, cùng lúc nuốt chửng tất cả vậy.
Tôi cần thêm dữ kiện, cần thêm tin tức, để có thể phán đoán sự việc.
Tin tức?!
Thật đơn giản để nghĩ ra, khi cần tin tức bạn có thể tìm ở đâu. Nhanh nhất, chính là trên báo chí, truyền hình hoặc mạng Internet. Nhưng sự việc vừa diễn ra, vả lại giữa không gian hoang tàn này, tôi cũng chẳng mong gì mình tìm thấy một tờ báo nào. Internet, thì phải có máy tính, vậy chỉ còn truyền hình là khả thi nhất.
Tôi nhìn xung quanh, khu vực này có rất nhiều nhà cửa, khách sạn, cao ốc. Thật không chắc là những căn nhà tư nhân kia còn có điện, vả lại, phải bước chân vào đó, tôi không đủ can đảm. Hàng dãy nhà san sát nhau, nhưng tất cả đều mở toang cửa, bên trong tối om om, im lìm như bầy quái thú khổng lồ giả vờ ngủ, chờ bất kì con mồi nào lỡ bước vào vậy.
Chỉ còn cách là vào những khách sạn lớn. Khả năng là sẽ có máy phát điện dự phòng, Tivi, mạng cáp đầy đủ.
Trên trời cao, mây đen từ đâu kéo đến, che kín cả một góc, như sắp có mưa to.
Phía bên kia đường, là một khách sạn thuộc loại bốn sao, rất lớn.
Chẳng thể suy nghĩ được nhiều hơn, tôi lầm lũi, cố cắm đầu bước đến đó.
Cửa kính tự động của khách sạn không hoạt động, làm tôi cứ tưởng nơi này đã bị mất điện. Nhưng thật may, bên trong từng dãy đèn vẫn còn sáng.
Lại là khung cảnh quen thuộc, rải rác những bộ quần áo nằm khắp nơi.
Tôi bước vào đại sảnh của khách sạn, và thở phào nhẹ nhõm khi nghe thấy âm thanh. Chính xác thì đó là tiếng nước chảy phát ra từ hệ thống thác nước nhân tạo dùng để trang trí của khách sạn. Âm thanh nhỏ, đều dặn, nhưng trong thế giới lặng im này, nó như dấu hiệu của sự sống vậy.
Tôi rẽ nhanh vào lối đi bên hông đại sảnh, đây là khu vực thang máy chính. Một dãy năm, sáu thang máy nối tiếp nhau, đèn báo hiệu vẫn còn sáng. Như vậy, có nghĩa là chúng đang hoạt động bình thường. Quá tốt.
Nhưng… bước vào đó, tôi thật sự ngần ngại. Sau những sự việc đêm qua, tôi trở nên nhút nhát, yếu ớt và nhạy cảm lắm. Tôi sợ bóng tối, sợ những không gian hẹp, sợ sự im lặng, sợ cả những bóng đen lẩn khuất. Có lẽ, tôi sẽ cảm thấy dễ chịu hơn nếu như đi thang bộ, mặc dù phải tốn khá nhiều công sức.
Tôi vòng ra lối thang bộ cho nhân viên ở phía sau. Đường thang lên khá sáng, có lẽ là nhờ những ô cửa sổ nhỏ dọc theo gờ tường. Cách thiết kế này có thể tận dụng ánh sáng trời, làm sáng đường đi.
Thật hay, ít nhất là với tôi bây giờ, nó cho tôi cảm giác thông thoáng, yên tâm hơn nhiều.
Men theo đường thang bộ, tôi đến được tầng một của khách sạn. Nhưng không gian ở đây khá âm u, tăm tối. Có lẽ vì nó ở thấp, bị các tầng trên che khuất, lại không có nhiều cửa sổ. Quyết định vào đây, rõ ràng không phải chuyện hay.
Tôi đành tiếp tục leo thang, mặc dù hơi thở đã bắt đầu gấp gáp. Tầng hai, tầng ba cũng đều như vậy, thật là một sự thử thách cho cái thể lực đang bị bào mòn bởi cơn sốt này.
Đến tầng bốn, tôi thở dài nhẹ nhõm. Ở phía cuối hành lang, có một cửa kính khá lớn nhìn thẳng ra bầu trời. Rõ ràng đây chính là thiết kế đặc biệt để các vị khách ngắm cảnh từ trên cao. Nhờ có nó, tầng bốn trở nên vô cùng sáng sủa, dễ chịu và có tầm quan sát rất tốt.
Dừng ở đây là hợp lý rồi.
Tôi đi dọc theo hàng lang tầng để tìm xem phòng có thể dùng. Cũng không phải mất nhiều thời gian, vì ngay trước mắt tôi, cửa phòng 402 đang mở hé ra.
Tôi dừng lại một chút, quan sát bên trong. Qua cái khe nhỏ, tôi nhận thấy bên trong phòng cũng có ánh sáng. Thật tốt, chứ tôi chẳng muốn phải vào một căn phòng tối thui, âm u chút nào.
Tôi nhẹ nhàng mở cửa, bên trong phòng rất sáng sủa, nhờ vào cái cửa kính hai cánh rất lớn ở cuối phòng. Qua lớp kính, người trong phòng cũng có thể nhìn thấy bầu trời và bao quát cảnh vật bên ngoài.
Có lẽ đây là thiết kế chung của tầng – Tôi nghĩ thầm. Trên kệ gỗ nhỏ ở ngay bên cạnh cửa sổ, chính là cái tôi đang tìm: Tivi. Remote nằm trên giường, và… dưới sàn là một bộ quần áo nằm lăn lóc. Tôi thoáng hơi rùng mình, nhưng mặc kệ, cứ xem Tivi trước đã.
Tôi hướng remote vào Tivi và bấm chọn kênh. Tất cả kênh đều như nhau, chỉ là màn hình sọc vô cảm. Đến cả truyền hình cũng không còn, đất nước này thật ra đã bị gì vậy?!
Tôi mệt mỏi ngồi bệt xuống giường, cảm giác hoàn toàn bế tắc. Không thông tin, không liên lạc, tôi hoàn toàn đơn độc giữa cả thành phố rộng lớn mà câm lặng. Thật đáng sợ .
Tôi lại xem đồng hồ rồi nhìn ra cửa sổ: 13 giờ 12 phút.
Giữa trưa, vậy mà bầu trời vẫn chẳng có vẻ gì sẽ sáng sủa hơn. Mặc kệ, thế là tốt rồi. Cho đến khi mặt trời lặn, tôi vẫn có thể an toàn.
Cho đến khi mặt trời lặn – Đúng vậy.
Mặt trời lặn ngay lập tức. Từ hướng nhìn của tôi, nó có vẻ như đang bắt đầu tan ra và biến mất sau những tầng mây xám xịt. Ánh sáng cũng theo đó, từ từ tắt dần. Tôi kinh hoàng đến sững sờ. Mặt trời chỉ mới hiện ra nhiều nhất là sáu tiếng, vậy mà giờ đã sắp lặn. Chỉ có sáu tiếng ít ỏi cho ngày, còn lại hoàn toàn là đêm tối hay sao?!
Nhưng... nếu trời lại tối, thì tôi phải làm gì?!
Tôi đang ở trong khách sạn rộng lớn này, và nếu trời tối, thì ai biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Không còn thời gian để nghĩ, tôi tung cửa, cắm đầu chạy ra ngoài. Tôi lao như tên bắn trở lại lối thang bộ. Nếu thật nhanh… không phải nói là nếu may mắn… thì tôi có thể ra khỏi khách sạn trước khi trời tối và trở về nhà. Dù sao ở nhà vẫn làm tôi cảm thấy an toàn hơn.
Vận may chẳng dành cho tôi. Tôi chỉ kịp chạy đến thang bộ của tầng hai, thì mặt trời đã tắt hoàn toàn. Không gian lại trở nên tối mờ mờ, chỉ còn nhìn thấy được nhờ vào ánh sáng của những bóng đèn huỳnh quanh nhỏ gắn dọc theo tường.
Tôi sững người, chết lặng. Giờ thì xem như tôi bị kẹt ở đây rồi. Làm sao tôi dám băng qua những tầng tối âm u còn lại để ra ngoài chứ. Mà có làm được, thì liệu có trở về nhà được không?! Nơi này quá gần với chỗ bóng đen xuất hiện ngày hôm qua, và ai biết trong đêm tối sẽ còn gì ghê gớm hơn?!
Tôi cố trấn tĩnh, tập trung mọi tế bào não mà suy nghĩ. Nhưng, đúng lúc đó, tôi nhìn thấy từ phía hành lang tối đen một điều thật khủng khiếp. Những bóng đen, nhiều lắm, có đến hơn mười cái. Chúng từ từ xuất hiện, đúng hơn là lướt xuyên qua cửa hoặc tường của những căn phòng để ra ngoài. Vậy… thứ này đã ở trong những căn phòng đó từ lâu rồi sao. Nếu khi nãy, mình chọn tầng này mà vào thì sẽ thế nào?! Tôi lắc đầu, không dám nghĩ nữa, vì nó khủng khiếp quá.
Bỗng nhiên những bóng đen dừng lại. Từ chỗ đứng hiện tại, mặc dù cách khá xa và không gian và hơi tối, tôi vẫn có thể nhận thấy được chúng đang xoay đầu nhìn về phía mình. Rồi liền sau đó, những bóng đen lừ lừ tiến về phía lối thang bộ , chính xác là về phía tôi.
Chỉ trong khoảnh khắc, tôi đã nhìn rõ được chúng: Có hình dáng giống như con người, nhưng hoàn toàn chỉ là một bóng đen, không mặt mũi, không đặc điểm gì để phân biệt. Thậm chí, tôi còn có thể nhìn xuyên qua cái cơ thể đen ngòm đó để thấy được mờ mờ phía sau. Chúng bước đi, nhưng cứ như đang lướt, nhẹ nhàng, im lặng chẳng có đến một tiếng động. Nhìn bọn chúng, tôi cảm thấy chẳng khác gì là những bóng ma câm lặng trong phim kinh dị.
Tôi kinh hoàng, hét lên một tiếng rồi chạy ngược trở lên lối thang bộ. Trong lúc bấn loạn, đó hoàn toàn là hành động vô thức, chứ nếu còn thời gian, tôi cũng sẽ nghĩ được rằng: Làm thế chỉ là đi trở lại ngõ cụt thôi.
Tôi chạy lên tầng ba, và lại chết sững thêm lần nữa. Ở lối thang bộ, khoảng giữa tầng ba và bốn, là hai bóng đen cũng đang lừ lừ tiến xuống. Tôi hoàn toàn bị kẹt giữa những bóng đen, không thể lên cũng chẳng xuống được. Tiến thoái lưỡng nan mất rồi.
Trong khoảng khắc sinh tử đó, tôi chẳng còn nghĩ nhiều, lao thằng vào hành lang tầng ba. Đây là cách duy nhất, nếu may mắn, thì tôi có thể tìm được chỗ nấp, và chúng sẽ không tìm thấy tôi. Tất nhiên, may mắn là thứ tôi rất nghèo nàn, và nếu xảy ra trường hợp ngược lại thì kể như xong đời: Đã có vài bóng đen chờ sẵn nơi đây, chúng chỉ việc xuất hiện bất thần và vồ lấy tôi.
May mắn làm sao. Không có bóng đen nào cả. Nhưng… xui xẻo làm sao, phòng nào cũng bị khóa trái từ bên trong.
Tôi kinh hãi, cố đập cửa từng phòng, hết xoay tay nắm thì lại dùng sức húc mạnh vào. Thật vô vọng, chẳng có cái nào mở ra cả.
Ở phía sau tôi, các bóng đen đã tụ họp lại nơi trước cửa thang máy, và đang lừ lừ tiến vào hành lang. Chúng chỉ còn cách tôi khoảng chừng hơn mười lăm mét. Hành lang này là một ngõ cụt, có nghĩa là, không đầy một phút nữa, tôi sẽ bị chúng bắt được.
Tôi run rẩy, cứ lùi dần, lùi dần cho đến khi lưng chạm vào vách tường ở cuối hành lang. Nhìn những bóng đen đang tiến đến, mắt tôi mờ dần đi. Tôi thở dốc, hoa mắt, kiệt sức vì cơn sốt và sợ hãi. Có lẽ tôi sẽ chết thật, và câu chuyện đành kết thúc ở đây thôi.
Đúng lúc đó, qua đôi mắt sắp đóng lại, tôi thoáng nhìn thấy được cánh cửa phòng bên trái mình chỉ đang khép hờ, không khóa. Chẳng kịp suy nghĩ, tôi phóng người, tông cửa lao vào phòng.
Trong phòng vẫn tối âm u, nhưng dưới sàn không có bộ quần áo nào, và đặc biệt là… rất lạnh. Chiếc máy lạnh đời mới nhất đang liên tục phả ra những luồng gió rét buốt xuống sàn. Có lẽ người khách ở phòng này đã quên mất việc tắt điện nó trước khi ra ngoài. Khí lạnh bao trùm cả căn phòng, biến nơi này chẳng khác gì một cái tủ cấp đông. Cái rét thấm vào da thịt, làm cơn sốt của tôi trở nặng hơn. Tôi nằm bẹp dưới sàn, mắt hoa lên, thở không ra hơi, toàn thân lả đi.
Trong lúc mơ màng, tôi vẫn kịp nhận ra cửa phòng còn chưa đóng, và hiện diện ngay ngoài cửa chính là những bóng đen khủng khiếp kia.
Chúng đứng lừ lừ đó, nhìn về phía tôi. Thế là hết, tôi không còn di chuyển được, và chúng thì chỉ cách tôi chưa đến một mét. Tôi buông xui, nhắm mắt, chờ đợi điều sẽ xảy ra với mình.
Có đến hơn năm phút trôi qua…
Chẳng có gì xảy ra cả.
Tôi ngạc nhiên, cố ngẩng lên nhìn. Lẽ nào cái lũ đeo bám đó lại tha cho tôi sau khi đã đuổi theo đến sát nút như vậy. Không thể nào.
Nhưng… chúng đã biến mất, chẳng có ở đó nữa.
“Thế… là sao” – ý nghĩ cuối cùng kịp thoáng qua đầu trước khi tôi gục xuống mê man bất tỉnh.
END NIGHT 2
Cùng like Page King's Novel và đọc các tiểu thuyết cực hay, do chính các tác giả VN thể hiện nhé các bạn
www.facebook.com/kiranovel
Tôi ghét bóng tối.
Rất nhiều người ghét bóng tối.
Thậm chí có thể cả bạn cũng vậy.
Nhưng… bóng tối vẫn hiện hữu đó thôi. Đâu thể thay đổi được gì?!
Vấn đề ở chỗ, có đêm thì lại có ngày. Nhờ ánh mặt trời, mà đêm tối trở nên êm dịu, và nỗi sợ chẳng tồn tại được lâu.
Vì đơn giản một lẽ, ai cũng có thể hi vọng vào ngày mai, khi bình minh lại xuất hiện xua tan cái ám ảnh bao quanh.
Dưới ánh nắng, tất nhiên chẳng có gì khiến bạn phải sợ cả, có đúng thế không?!
Tôi từ từ mở mắt ra, không gian xung quanh tối mờ mờ.
Hoàn toàn vắng lặng, chẳng có ai cả.
Thật không thích điều này chút nào.
Tôi nhướng người nhìn lên vách, nơi có treo một cái đồng hồ nhỏ.
23 giờ 46 phút… Thế là gần nửa đêm rồi.
Mình đã ngủ bao lâu rồi nhỉ. - Tôi vỗ trán, nghĩ thầm.
Lúc này có lẽ mẹ tôi đã ra ngoài làm việc. Bà là một công nhân vệ sinh, tất nhiên chỉ có thể lao động giờ này, khi những người khác đã bước vào giấc ngủ.
Cách đây ba ngày, tôi đã bị sốt cao. Có lẽ là sốt do nhiễm cái lạnh cuối năm. Đây cũng là một chuyện lạ, vì trước đến nay tôi vẫn tự tin vào sức khỏe của mình, vẫn coi thường thời tiết đó chứ.
Mà chuyện cũng qua rồi, tôi đã ngủ một giấc li bì cả ba ngày, và giờ thì cảm thấy ổn hơn nhiều.
Cám ơn mọi người quan tâm.
Tôi lồm cồm bò dậy, rời khỏi chỗ nằm đã ấm hơi của mình mấy ngày qua.
Khát cháy cổ, đó là cảm giác đầu tiên sau khi tỉnh dậy. Tôi tu ừng ực một chai nước to để làm dịu cổ họng khô đắng. Đặt chai nước gần cạn xuống, tôi nhìn lên tấm lịch treo gần đó.
“Ngày 31/12/2013!”
Thì ra hôm nay là ngày cuối năm.
Với một kẻ không cha, phải sống cuộc sống thiếu thốn, vất vả như tôi, thì có là ngày nào cũng không phải vấn đề to tát lắm. Nhưng dù sao, tôi cũng cảm thấy hơi xôn xao trong lòng.
Đâu phải ngày nào cũng là cuối năm. Năm cũ qua đi, ánh bình minh của năm mới sẽ lại đến, ai cũng có quyền hi vọng cho mình một cuộc sống đầy những may mắn, hi vọng mới .
Tôi cũng vậy chứ nhỉ.
Đúng rồi, tại sao tôi lại không ra ngoài đón mẹ khi bà vừa hết giờ làm, và hai mẹ con sẽ cùng đi ăn một bữa khuya mừng năm mới chứ. Đó có thể là một niềm vui nho nhỏ cho mẹ vào thời khắc giao thừa thật rộn ràng này.
Tôi thay vội một bộ quần áo, rồi dắt xe đạp ra cửa.
Chà, thật thiếu xót nếu nói đến đây mà lại để mọi người mù mờ về kẻ đang huyên thuyên nãy giờ. Tôi tên là Phong, Nguyễn Minh Phong.
Nghe cái tên này, ai cũng có thể đoán ngay được: Tôi là người Việt Nam, và hiện đang sinh sống ở Thành Phố Hồ Chí Minh.
Bước qua 12 giờ đêm nay, tôi sẽ tròn mười sáu tuổi. Ngày đầu năm trùng với ngày sinh nhật, chẳng rõ là hên hay xui nữa. Vì ngày đó, mọi nơi đều rộn ràng, ai ai cũng như vui mừng cùng tôi, nhưng cũng thật tức cười, chẳng ai nhớ được hôm đó là sinh nhật tôi cả.
Vì ai cũng bận rộn đón mừng năm mới.
Thế đấy, sinh ngày 1/1, thật chẳng công bằng chút nào.
Tôi đạp xe dọc theo con đường nhỏ.
Hôm nay cung đường quen thuộc, chật hẹp mà lắm dân này có vẻ yên ắng. Kể cũng hơi kì lạ, nhưng mà chắc bà con đã đổ ra Sài Gòn xem pháo hoa cả rồi.
Nơi mẹ tôi làm việc, lại là quận Một, quận trung tâm mới chết chứ. Không cẩn thận mà ra đó giờ này, dám tôi bị kẹt cứng và không thể về luôn chứ đừng nói là tìm được mẹ giữa dòng người đang chen chúc nhau đó.
Tôi chọn những con đường nhỏ, đan xen nhau mà đi. Rẽ vòng rẽ trái, sẽ rất mất thời gian để đến được quận Một đây. Nhưng dù sao mất thời gian cũng còn hơn là chẳng đi được, cẩn thận vẫn là hơn.
Vừa đạp xe vừa hít thở dòng không khí trong lành của buổi đêm. Thật là sảng khoái, tôi như tỉnh hẳn cả người. Sự lựa chọn của mình thật sáng suốt, đường xá vắng tênh, không có một tiếng xe máy. Cứ thế này chẳng mấy chốc mà sẽ đến nơi thôi.
Năm mới, thêm tuổi mới, tôi sẽ có dự định gì nhỉ?!
Tìm kiếm một ý tưởng mới, hay một công việc để có thể phụ giúp kinh tế cho mẹ chăng?!
Nhưng chắc bà sẽ không vui nếu biết tôi phải ra ngoài lao động đâu. Dù hoàn cảnh chẳng sung túc, nhưng mẹ luôn dành những thứ tốt nhất cho tôi cả.
Mẹ là một người phụ nữ tuyệt vời nhất trên thế giới này.
Mãi đeo đuổi theo những suy nghĩ, tôi hoàn toàn không nhận ra rằng: Dù là nơi nào đi nữa, nhưng vào đêm cuối năm, mà lại có một con đường không bóng người, thì quả thật là rất kì lạ. Tôi cũng chẳng nhìn thấy, lác đác hai bên đường, có vài chiếc xe máy đang dựng nghiêng ngả và hoàn toàn không có chủ nhân canh giữ, mặc dù chìa khóa vẫn còn nằm trong ổ.
Xin đừng ai nghĩ rằng quanh đây không có kẻ gian. Cứ thử xem, nếu bạn để xe máy ngoài đường mà không trông chừng, thì mặc kệ có khóa hay không, chiếc xe vẫn sẽ mọc cánh mà bay trong vài phút đấy.
Cẩn thận chuyện này nhé.
Mà thôi, đó cũng chẳng phải vấn đề quan trọng. Chỉ đơn giản là tôi đang thư thái, nên quên mất để ý xung quanh thôi. Ai mà chẳng có lúc như vậy.
Tôi sắp đi hết con đường nhỏ, và chuẩn bị rẽ vào Vòng Xoay Phù Đổng.
Chà, sẽ kẹt xe lắm đây, hi vọng mình có thể chen qua được.
…
Kẹt xe?! Đông người?! Rất tiếc, tôi đã lầm to.
Giao thừa là phải đông người?! Chắc chắn rồi.
Đông người hẳn phải nhiều xe lắm?! Lại không?!
Thế, người đâu cả rồi?!
Tôi bóp mạnh phanh, thắng gấp lại. Trước mắt tôi, một cảnh tượng đáng kinh ngạc nhất mà bất kì ai cũng khó có thể tưởng tượng ra nổi.
Dọc theo những tuyến đường xung quanh vòng xoay là la liệt, vô số xe máy, xe hơi nằm ngổn ngang. Chiếc thì dựng hờ, có chiếc hoàn toàn bị đổ ngửa. Hầu hết trong số xe đó đều còn gắn chìa ở ổ khóa. Số lượng có lẽ phải đến hàng ngàn.
Nhưng tuyệt nhiên, chẳng thấy chủ nhân của chúng đâu.
Chuyện gì thế này?! Lễ hội đi bộ đầu năm à?!
Không thể.
Không lý nào tất cả mọi người lại vứt xe bừa bãi ở đây để cùng làm điều gì đó. Mà có muốn đi nữa, họ cũng phải gởi vào bãi chứ. Đường phố, tất nhiên đâu phải sân nhà, mà có lại có thể vô trật tự đến vậy. Hơn nữa, nhiều xe thế này, thì số người cũng phải gấp đôi, gấp ba.
Hàng nghìn người, một con số không hề nhỏ.
Đông đúc như vậy, thì họ đi đâu cả rồi.
Không một tiếng động.
Thế giới hoàn toàn lặng im.
Ánh đèn đường trên cao cứ chập chờn, lập lòe chiếu xuống, càng làm không gian thêm âm u, kì quái. Khung cảnh này chẳng khác gì trong những bộ phim kinh dị cả, thật gai người.
Tôi xuống xe, từ từ dắt bộ đến gần để xem.
Tôi giật nảy mình, suýt buông tay làm ngã cả xe. Trên mặt đất là vô số bộ quần áo, có vẻ đến hàng chục ngàn.
Chúng nằm chồng chéo lên nhau, nhăn nhúm, đủ kiểu, đủ cỡ, đủ tư thế, có cái thì bay phất phơ trong gió, cứ như một bóng ma vô hình đang lặng lẽ nhảy múa vậy.
Véo má thật mạnh nào. Nếu đây là mơ, làm ơn cho mình tỉnh lại.
Đau thật đó, đau lắm.
Vậy… đây hoàn toàn không phải cõi mộng.
Tôi lại nhìn đồng hồ: 0 giờ 3 phút, ngày 1/1/2014. Đã qua giao thừa rồi.
Chẳng có xe cộ, chẳng có pháo hoa, không náo nhiệt.
Chỉ bóng đêm và sự yên lặng đến kinh ngạc bao trùm.
Tôi run rẩy toàn thân, chẳng hiểu là vì gió hay sợ hãi. Lần đầu tiên trong đời, tôi thầm ước có tiếng ồn ào, có người qua lại, có còi xe, có khói bụi đến vậy.
Một lần, có lẽ là duy nhất cho đến mãi mãi, tôi biết rằng bóng đêm và sự im lặng đáng sợ như thế nào.
“A… a… a! Có ai ở đây không?!”
Dùng hết sức lực, tôi cố hét thật to, chỉ mong có người nghe thấy. Ai cũng được mà, nếu có xin hãy trả lời tôi với. Mọi người, mẹ tôi, tất cả đi đâu hết rồi?!
Tôi lại hét lên, rồi lại đảo mắt nhìn xung quanh.
Vẫn chẳng một bóng người.
À không, tôi lại nhầm rồi.
Có một bóng, nhưng không chắc được là người.
Từ xa xa ở góc đường, trong ánh sáng chập choạng của đèn, tôi nhìn thấy một bóng đen, rất giống dáng người, đang từ từ xuất hiện.
Bóng đen bước về phía tôi, chính xác phải nói là lướt về mới đúng, lờ lờ, chậm chạp. Nó cứ như tan trong ánh sáng yếu ớt, lúc ẩn lúc hiện.
Trái với mọi mong đợi, tôi kinh ngạc đến gần nghẹt thở.
Đột nhiên, tôi cảm thấy toàn thân lạnh toát, một nỗi sợ vô hình lên lỏi trong từng thớ thịt, làm dựng cả tóc gáy. Bản năng trỗi dậy, thôi thúc cho tôi biết, thứ này… nên phải tránh thật xa.
Có cơn gió lạnh, nhẹ nhàng nhưng buốt giá thổi qua làm hai chân tôi run rẩy muốn khụy xuống. Bóng đen cũng như cơn gió, lừ lừ tiến về phía tôi trong yên lặng.
Dùng hết sức bình sinh, tôi vùng dậy, cắm đầu bỏ chạy. Tôi phóng nhanh lên yên xe, đạp lấy đạp để, cứ như sức lực cả đời chỉ được dành cho lần này vậy.
Tôi phóng nhanh khỏi khu vực vòng xoay, quay ngược hướng trở về nhà mà không dám ngoái đầu lại dù chỉ một lần.
Chuyện gì đã xảy ra?! Bóng đen đó là gì?! Mọi người đã đi đâu?!
Chẳng cần quan tâm.
Tôi chỉ biết rằng, mình đang sợ hãi đến gần tắc thở. Tôi chỉ muốn về nhà, trốn vào chăn cho qua khỏi màn đêm này đã.
Vì … đêm nay hoàn toàn u tối, và thế giới… thật lặng im.
END NIGHT 1
Cùng like Page King's Novel và đọc các tiểu thuyết cực hay, do chính các tác giả VN thể hiện nhé các bạn
www.facebook.com/kiranovel
Ngày còn bé, khi chỉ là một đứa trẻ nhát gan và luôn nấp mình vào chăn để trốn bóng tối, tôi vẫn thường nghe bà kể rằng :
“Trong những đêm mưa gió, cháu không bao giờ được nhìn vào gương.
Vì nó tuy giống chúng ta, nhưng hoàn toàn không phải.
Bên trong đó, là cả một thế giới âm u, đáng sợ.
Nơi chốn ấy được ngăn cách với chúng ta, nhưng nếu ai vô tình phá vỡ màn ngăn ấy, thì ánh sáng và bóng tối… sẽ trở thành một.”
Night 0 – INTRO
Năng lượng vĩnh cửu
-Nhanh chân lên nào, Johnny – Giáo sư Dũng hào hứng nói.
-Từ từ … tôi … cần thở chút đã– Giáo sư John dở dốc, cố nói bằng thứ tiếng Việt còn ngọng nghịu của mình.
Cả John O’Briant và Hoàng Tấn Dũng đều là những giáo sư thuộc chuyên ngành công nghiệp năng lượng của Đại Học TP.Hồ Chí Minh. Tất nhiên nói đến đây, bà con đều có thể mường tượng ra họ thế nào: Những con người khả kính, quần tây, áo sơ mi, cravat chỉnh tề và thường sải bước trong những viện nghiên cứu bóng loáng hay những giảng đường đại học.
Nhưng nghĩ như vậy thì bạn đã lầm. Họ chỉ đang vận quần Jean, áo thun, toàn thân lấm lem và tất nhiên, chẳng thể nào đang ở nơi sang trọng.
Giáo sư Dũng mặc dù nhễ nhại mồ hôi, nhưng vẫn hào hứng cầm đèn thợ mỏ đi trước dò đường. Giáo sư John thì ngược lại, thở dốc và cố lê bước theo bạn mình. Trông ông có vẻ xuống sức lắm rồi, chắc chắn là như vậy.
Cả hai người đang bước đi trong một hang động đá, khá rộng và rất dài. Hang động có vẻ như đang đổ dốc xuống, và dưới ánh sáng mờ mờ của ngọn đèn, chẳng thể đoán nổi là sâu đến mức nào. Một hang động ngầm, dẫn thẳng xuống lòng đất và cực kì sâu, nơi chốn của hai vị giáo sư này là vậy đó.
-Anh có chắc… là sẽ tìm thấy thứ đó ở đây chứ?!
-Tất nhiên rồi – Giáo sư Dũng hơi nhăn mặt – Đây là đề tài nghiên cứu mà tôi đã tiêu tốn cả mười năm qua đó anh bạn.
-Hi vọng… anh đúng. Vì tôi mệt lắm rồi, và càng không vui nổi nếu chuyến đi này vô ích… Ối!!
Tiếng nói bị cắt đứt đột ngột. Giáo sư John đã bước hụt chân vào một khoảng đá nhấp nhô, và ông ngã nhào, lăn tròn như một quả bóng xuống cái hang sâu.
Giáo sư Dũng vô cùng hốt hoảng, vội vàng đuổi theo tiếng hét đang vọng lên từ dưới hang.
-Á… á… Cứu tôi… !!
-Cố gượng lại… Tôi đến đây!!
-Hự!
Sau một tiếng va chạm khá mạnh, mọi thứ trở nên im lặng đến vô cùng, như chính cái màn đêm u ám đang phủ trùm hang động vậy. Lo lắng tột độ, quên cả mệt nhọc, giáo sư Dũng cắm đầu chạy dọc theo cái hang để tìm bạn mình.
Một tai nạn xảy ra ở đây, điều đó hoàn toàn vượt khỏi dự đoán của ông, và nếu có chuyện gì không hay xảy ra thì…
Giáo sư Dũng lắc đầu, cố gạt suy nghĩ đó ra khỏi trí óc, dằn sự lo lắng xuống và căng mắt theo ánh đèn mù mờ để tìm bạn mình.
Ánh mắt ông đảo quanh không gian âm u, và khi chúng tìm thấy cái cần tìm, thì ngay lập tức nỗi lo lắng biến mất, và thay vào đó, giáo sư phải cố để không phì cười.
Giáo sư Johnny vẫn đang còn tỉnh táo, nhưng nằm sấp dưới mặt đất, hai tay ôm một bên mông bị chảy máu của mình, rên rỉ khổ sở.
-A! Anh đây rồi! – Giáo sư Dũng mừng rỡ nói – Không sao đó chứ?!
-Có… có sao đây! Mông tôi… có cái gì đó đâm vào… đau lắm!
Dưới ánh đèn mờ, giáo sư Dũng vẫn dễ dàng thấy được bạn mình đang chảy máu khá nhiều. Vết thương không phải chí mạng, nhưng cũng chẳng hề là nhỏ. Nó hẳn phải được tạo ra bởi một thứ gì đó rất nhọn và dài.
Nhưng… nơi đây chỉ toàn là đá thôi mà?! Thứ đá nào trên đời lại có thể đâm một vết sâu đến như vậy chứ?!
Giáo sư Dũng lại đảo mắt nhìn quanh, và thứ lần này thấy được không còn khiến ông thấy hài hước nữa.
Ngay phía trước, cách giáo sư tầm vài mét, là một tảng đá rất lớn chặn ngang hết cả đường. Trên tảng đá, có chạm khắc thứ gì đó trông như một cái hốc rất lớn lõm vào, và quanh mép đá là lổm chổm những gai to, nhọn và dài.
Phải, nếu có thể tưởng tượng, thì không còn từ nào thích hợp hơn để miêu tả: Cái miệng.
Đó chính xác là một cái miệng há hốc, đầy răng nhọn, được tạc trên tảng đá khổng lồ. Bên trong miệng, là một biểu tượng kì lạ, có hình thù giống như hai tam giác đan xen vào nhau. Và ở ngay tâm của chúng, là một con mắt, đang mở ra trừng trừng.
Một trong những cái răng còn đang dính thứ gì đó ươn ướt, màu đỏ thẫm. Chính là cái răng này đã đâm vào giáo sư Johnny khi ông lăn xuống, và có lẽ nếu giáo sư chệch thêm một khoảng ngắn nữa, thì ông đã bị ghim dính vào hàm răng đá kia rồi.
Giáo sư Dũng cố dìu bạn mình đứng dậy. Cả hai trợn tròn mắt, vô cùng kinh ngạc trước thứ đang hiện diện. Một khuôn mặt khủng khiếp với cái miệng lổm chổm răng sắc nhọn được tạc trên tảng đá, và chứa bên trong nó một biểu tượng kì quái.
Trong cái không gian đầy âm u, ám khí này, sự hiện diện của chúng chắc chẳng thể nào mang lại điềm tốt, và nếu may mắn, còn có thể hù chết khiếp những kẻ yếu bóng vía nữa.
-Cái… cái gì thế này?! Trò đùa sao?! Ai… ai đã… – Giáo sư John run rẩy.
-Tôi không nghĩ vậy! – Giáo sư Dũng nhíu mày – Trên đường đi tôi đã ước lượng thử … Nơi này nằm sâu đến hơn 600 mét dưới lòng đất. Và trước khi chúng ta vào, cửa hang cũng hoàn toàn bị bịt kín, anh nhớ chứ. Tôi đã phải dùng đến thuốc nổ đề phá lối vào kia mà. Còn thứ đá này… !
Giáo sư Dũng soi đèn sát vào, sờ dọc theo cái miệng đá và thoáng rùng mình.
-Đây chính là đá Painite đỏ. Thứ này cực hiếm và cứng khủng khiếp. Tôi không tin ai đó lại có thể mang thứ quý giá như vậy xuống đến tận đây, rồi dùng khí cụ nào trên đời mà đẽo đục nên hình thù này. Không thể nào!!
-Nhưng đến đây là hết đường rồi. Thứ anh đang tìm đây sao?! – Giáo sư John lo lắng.
Giáo sư Dũng rút ra một thiết bị cầm tay, trông như một cái đồng hồ đo điện năng. Kim trên mặt đồng hồ chỉ vào mức gần sát bên phải, mức của chỉ số cao nhất.
-Không phải, anh nhìn xem này. Thiết bị đo bức xạ năng lượng của tôi đang hiển thị mức cực cao. Điều đó có nghĩa, tôi đã đến gần nó lắm rồi. Nhưng… nhưng nó không phải thứ đá này. Đá Painite làm gì có năng lượng.
Giáo sư John nhún vai, nhìn giáo sư Dũng và khẽ lắc đầu. Cả hai còn đang bối rối, kinh ngạc, nên không hề nhận thấy những giọt máu của giáo sư John còn dính lại khi nãy đang từ từ chạy dọc theo răng đá để vào cái miệng há hốc.
Và một cách êm thấm nhất, giọt máu đỏ thấm vào biểu tượng ở giữa miệng.
Trong một thoáng cực nhanh, con mắt lóe sáng lên, và cả hang động rung chuyển dữ dội.
Hai giáo sư kinh hãi hét lên :
-Cái… cái gì thế này?! Động đất sao?!
-Nguy rồi! Chạy ra mau! Hang sập là chúng ta bị chôn sống trong này đó!
-Khoan đã… nhìn kìa… !
Trước cặp mắt trợn tròn kinh ngạc của hai người, cái miệng đá từ từ mở rộng, để lộ ra bên trong nó là một lối đi.
Ngay khi cái miệng mở ra hết cỡ, hang động cũng ngừng rung chuyển.
-Hơ… hết rồi kìa!
-Chuyện này là sao vậy?! Một tảng đá cứng nhất… lại có thể tự mở ra sao?!
Giáo sư Dũng ngẩng người, từ từ bước đến chỗ cái miệng đang há hốc. Giáo sư Johnny hoảng hốt, vội kéo vai bạn mình lại và nói :
-Khoan đã!
-Sao chứ ?! Thứ này thật kì lạ… rất đáng để khám phá đó! – Giáo sư Dũng ngạc nhiên.
-Không… chỉ là… tôi có linh cảm rất xấu về nó. Hay chúng ta trở về đi.
-Vớ vẩn… ! Đây chỉ là đá! Đá chẳng có gì xấu cả. Anh là nhà khoa học mà lại nói về linh cảm à?! Có vẻ buồn cười nhỉ!
-Tôi … ! – Giáo sư John ấp úng.
Giáo sư Dũng gạt ngang, ngắt lời bạn mình và bước thẳng vào miệng đá. Giáo sư Johnny mặc dù rất sợ hãi, nhưng cũng đành theo sau.
“Thật không hay chút nào” – Giáo sư Johnny nghĩ thầm.
Và bên trong cái miệng, hoàn toàn ngược hẳn với bên ngoài tối tăm, là một thế giới rực rỡ, tràn ngập một thứ ánh sáng màu xanh lam, khiến cả hai giáo sư phải nhíu mắt lại vì chói.
Ở đây trông như một hang động cực lớn, với trần cao vòi vọi hút mắt nhìn. Mặt đất thì hệt như những khung cảnh ở xứ lạnh vào mùa đông, những dòng sông băng trong suốt trải dài vô tận.
Chỉ khác một điều, trong không gian này không hề có đá, hay cát, hay băng nước gì. Thứ duy nhất cấu thành trần, thành vách, thành mặt đất, thành dòng sông kia là một cái gì đó màu xanh lam, tỏa sáng rực rỡ, trong suốt như pha lê. Thoạt trông, có lẽ bất kì ai cũng nghĩ mình đang đứng trên một khối pha lê xanh khổng lồ.
Thiết bị đo trên tay giáo sư Dũng chỉ thẳng vào mức cao nhất, và rung lên bần bật. Giáo sư Dũng không nén được sự vui mừng, reo lên:
-Thành công rồi! Tôi tìm thấy nó rồi! Đây là thứ tôi đã tìm kiếm hằng bao năm qua, một loại vật chất tạo ra năng lượng. Nhìn bức xạ năng lượng mà nó tỏa ra này, cực cao. Anh có hiểu không, cao hơn cả nguyên tố phóng xạ, mà lại không hề có phóng xạ! Đây sẽ là một cuộc cách mạng về năng lượng, và chúng ta sẽ nổi tiếng! Ha ha… chúng ta… sẽ đạt giải Nobel vì thứ này đó… !
Giáo sư Johnny nhíu mày vì ánh sáng tỏa ra từ loại pha lê này. Trong suy nghĩ, chẳng rõ vì lý do gì, nhưng ông không hề cảm thấy thích nó. Nhưng trước cảm xúc hưng phấn của bạn, giáo sư đành nén ý tưởng của mình xuống, và miễn cưỡng ôm vai bạn một cái để chúc mừng.
Chúc mừng cho phát minh mới, thay đổi tương lai… cả loài người.
Mãi mãi!!
End Night 0
Cùng like Page King's Novel và đọc các tiểu thuyết cực hay, do chính các tác giả VN thể hiện nhé các bạn
www.facebook.com/kiranovel