images
Thịnh hành
Cộng đồng
Webtretho Awards 2025
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Ai bảo bụng to thì không đẹp nhỉ?
Kính thưa các mẹ.
Và đây là những hình ảnh đêm thi thứ 2 ạ.
Có vẻ như việc xuất hiện những đứa con yêu dấu luôn là điều may mắn đối với bất cứ người mẹ nào :x


07:28 CH 31/12/2010
Ai bảo bụng to thì không đẹp nhỉ?
Em chộp được mấy cái ảnh cuộc thi hôm qua bằng máy phim.
Up khoe các mẹ nhé :D








Trông dịu dàng hạnh phúc không? Đối với em, bất cứ bà bầu nào cũng trông thật nhân hậu các mẹ ạ :D



Hội chợ còn mấy khuôn viên chơi cho các em bé hay lắm, màu sắc rực rỡ tươi sáng.
Em sẽ khoe ảnh với cả nhà sau nha.
06:48 CH 29/12/2010
Ai bảo bụng to thì không đẹp nhỉ?
Hôm nay em lại qua xem đấy các mẹ ạ.
Hôm nay có 6 mẹ bầu tham gia.
Công nhận, nhìn cái bụng cong cong, dáng đi khệ nệ của các mẹ mà yêu quá :x :x
06:33 CH 29/12/2010
Chuẩn bị hành trang làm mẹ!
Mẹ Thu Hà ơi,
Trong SG cũng hay tổ chức hội chợ, mà chưa có hội chợ này hả bạn?
Mình cũng chưa tham gia hội chợ nào có hội thảo với trò chơi vậy cả, nên cũng tò mò.
Mấy nữa rủ nhóc tì đi xem sao :D
10:54 SA 24/12/2010
Chuẩn bị hành trang làm mẹ!
Á, chút thì quên.
Các khóa học ngắn là free nhé các mẹ nhé.
Trong đó có khu cho tụi nó chơi riêng. Có khi mình để cho ông xã chơi với tụi nó, còn mình lẻn đi tham gia hội thảo nhỉ :Battin ey:
10:02 SA 24/12/2010
Làm thế nào để ươm mầm, đánh thức và vun đắp ước...
Hmmm.
Mình lại nhận thức được vấn đề này từ rất lâu. Tuy nhiên mình đang thực hiện việc này bằng cách rất thông thường và bản năng. Hàng ngày nói chuyện với con, quan tâm để ý con để phát hiện sở thích, sở trường của nó.
Việc giáo dục tại trường lớp ở VN hiện nay cũng làm mình băn khoăn về vấn đề này. Như trước đây, các thầy cô toàn lắc đầu vì điểm môn văn của mình. Ít ai có thể tưởng tượng bây giờ mình là cộng tác viên của các báo...
He he, mình hay ngẫm nghĩ và cho rằng: chính cách dạy và giáo trình của các thầy cô đã không phát hiện ra năng khiếu của các em. Ko phải ai cũng có khả năng viết chính luận, và kiểu viết khác lạ, cá tính cũng ko được biết đến mà phát triển nó.
Mình rất rất mong muốn ở VN có một mô hình giáo dục, định hướng nghề cho các bé yêu từ lúc các con bé tí tị.
Khi nào mới có nhỉ các mẹ nhỉ? :D
09:32 SA 06/05/2010
Hành trang làm mẹ !
Viết cho ngày con sắp chào đời.....
Con yêu.....
Mẹ viết những dòng này cho con có lẽ là hơi sớm fải ko? Nhưng khi thời gian con chào đời chỉ còn được tính bằng ngày thì chẳng có gì là sớm cả, con nhỉ???
Yêu thương của mẹ, vậy là mẹ cũng đợi được đến ngày hôm nay. 9 tháng 10 ngày mong chờ rồi cũng sắp đến lúc được bế con trong tay, được hôn lên đôi má thơm mùi sữa, được cảm thấy mình thật vĩ đại vì đã sinh ra 1 thiên thần....Mẹ Hạnh fúc....và ko dám tin rằng: mẹ đã vượt qua được tất cả đắng cay, tủi nhục, vượt qua được những đêm lặng lẽ khóc để có những đêm êm đềm bên con.....
Mẹ vẫn nhớ ngày đầu tiên khi mẹ biết mình có con....Cầm kết quả khám trên tay mà mẹ mang 2 tâm trạng trái ngược nhau: Vừa vỡ oà trong hạnh fúc vừa ngập tràn lo lắng, tuyệt vọng....Ng đàn ông mà mẹ đã yêu, người đàn ông mà con gọi là cha_à mà ko, ng mà sinh ra con thôi (Ko fải cứ sinh ra 1 con ng là có tư cách làm cha mẹ fải ko?)_Người đàn ông ấy đã quay lưng, đã ruồng bỏ ngay khi mẹ cần ng ấy nhất để bảo vệ danh dự_và bảo vệ sự sống của con....Mẹ đau đớn và hoảng loạn.....Mẹ phải làm sao đây? Đó là khi mẹ fải đứng trước rất nhiều lựa chọn: Giữ con lại_và chấm hết mọi ước mơ, mảnh bằng ĐH mà mẹ sắp được nhận sẽ chỉ là kỷ niệm đẹp, công việc mẹ đã có cũng chỉ còn là ký ức. Mẹ sẽ đóng mọi cánh cửa trước mặt mình. Và mọi thứ khép lại trước mắt mẹ....Lựa chọn thứ 2: Bỏ con đi và bắt đầu lại từ đầu. Mẹ sẽ lại có những điều mẹ mong muốn: Gia đình, công việc, những năm tháng bình yên.....Thật tệ fải ko khi mẹ đã đem con lên bàn cân để so sánh mà quên mất rằng: Con vô tội, dù con được sinh ra từ lỗi lầm nhưng con ko thể là thứ để đem ra trao đổi, con thuộc về Mẹ. Đó là số fận....
Mẹ ko nhớ đã bao lần mẹ đứng trên cầu nhìn xuống dòng nước chảy cuộn cuộn kia với ý nghĩ: Chỉ cần nhắm mắt lại và lao xuống thôi, tất cả khổ đau sẽ chấm dứt, tất cả sẽ bỏ lại sau lưng mẹ. Chẳng còn j để làm mẹ bận tâm hay lo sợ nữa....Nhưng mẹ còn ông bà, và còn con nữa! Con đâu có tội??? Cái chết là cách chạy trốn hèn nhát nhất, ngu ngốc nhất....
Và mẹ quyết định giữ con lại.....Mẹ biết, đó sẽ là khó khăn rất lớn. Mẹ cũng chưa thể tưởng tượng ra rồi mẹ và con sẽ ra sao? Ông bà con sẽ như thế nào? 1 mình mẹ chịu đựng là đủ rồi, huống hồ cái lỗi lầm ấy sẽ kéo theo cả gia đình mình vào bế tắc...Và con, con của mẹ sẽ lớn lên ra sao đây trước những đàm tiếu, thị fi độc ác của thiên hạ? Con sẽ mang mặc cảm suốt đời, mang nỗi đau suốt đời....Lòng mẹ quặn đau....
Rồi mẹ vùi đầu vào làm đồ án tốt nghiệp. Những cơn ốm nghén khổ sở hành hạ mẹ đêm ngày. Mẹ kiệt sức, và ko dưới 1 lần nữa mẹ nghĩ đến cái chết như sự giải thoát cuối cùng. Lúc đó bên mẹ chỉ có dì Thư và mẹ Phương....Sự quan tâm họ dành cho mẹ và TY họ dành cho con đã là động lực để mẹ cố gắng. Ngày mẹ đứng lên bảo vệ đồ án tốt nghiệp ĐH thì con đã được 3 tháng tuổi. Nhịp đập của trái tim con trong cơ thể mẹ_mẹ có thể cảm nhận rõ ràng. Con đã cùng mẹ bước qua 1 thời khắc quan trọng nhất của đời mẹ. Sau lễ liên hoan tốt nghiệp mẹ thực sự mệt mỏi bởi gần 3 tháng căng thẳng với đồ án và cũng là 3 tháng chịu nhiều thay đổi nhất trong cơ thể mình....Đó là khi mẹ có đủ thảnh thơi để nghĩ đến hành trình dài trước mắt....
----------------
Mẹ đã sống trong những ngày âu lo cho đến khi ông bà biết chuyện. Họ hoàn toàn bị sốc bởi tất cả xảy ra khi ông bà đang kỳ vọng nhiều nhất vào mẹ: Tốt nghiệp ĐH, chuẩn bị có 1 công việc mới và 1 tương lai đang mở ra. Vậy mà chỉ 1 lời thú nhận của mẹ tất cả đã chìm vào bóng đêm đen tối. Bà khóc hết nước mắt, dì Uyên con ôm chầm lấy mẹ mà giàn giụa "Em thương chị lắm, sao chị ko nói với em mà chịu đựng tất cả 1 mình suốt bao nhiêu tháng qua, ko ai chăm sóc, ko ai chia sẻ?". 1 cảm giác có tội dâng tràn trong mẹ...Tàn thuốc đỏ lập loè trong đêm của ông làm mẹ đau. Nhưng để từ bỏ con thì mẹ ko thể.....
Mẹ fải cảm ơn ông bà con thật nhiều.....Vì nếu ko có ông bà và mọi người thì con và mẹ ko thể khoẻ mạnh, yên ổn đến ngày hôm nay. Mẹ khóc khi bà nói với mẹ: Mẹ hiểu, 1 đứa trẻ ko có tội. Đã quyết định sinh ra nó thì fải cho nó 1 cuộc sống tốt nhất có thể.....Và mẹ, và con_đều đã được sống trong yêu thương, chăm sóc của gia đình. Biết sức khoẻ mẹ yếu ông bà thường xuyên đưa mẹ đi khám và cũng lo lắng rất nhiều mỗi khi sức khoẻ mẹ xấu đi hay nhận 1 cái nhíu mày của bác sĩ. Mẹ được chăm lo từ bữa ăn, giấc ngủ....Giận mẹ nhiều nhưng có lẽ thương mẹ còn nhiều hơn....Ông ngoại con đã nghẹn ngào nói với bà: Nó còn trẻ quá, mới 25 thôi, làm sao cả quãng đời fía trước có thể vò võ 1 mình ôm 1 đứa con? Mẹ nghe mà nước mắt lăn dài trên má. Tại sao? tại sao??? Ông bà bao năm chỉ ao ước ngày mẹ rạng ngời HP để đi lấy chồng, chỉ ao ước có 1 đứa cháu ngoại để bồng bế.....vậy mà....mẹ đã trả ơn sinh thành nuôi dưỡng của ông bà con bằng 1 gánh nặng trên vai.
Mẹ trở về vòng tay che chở của gia đình. Càng được yêu thương, tha thứ mẹ càng thấy tội lỗi của mình lớn hơn....Mẹ chỉ còn biết lấy sự ăn năn, cố gắng của mình để chuộc lỗi. Và đau đớn thay đấy cũng là khi mà mẹ lại nghĩ đến ý nghĩ tàn nhẫn: Bỏ con. Mẹ ko chịu đựng nổi khi nhìn thấy ông bà con đau khổ. Mẹ đã định thế đấy nhưng khi đứng trước fòng thủ thuật thì mẹ lại quay lưng bỏ chạy. Bản năng ng mẹ ko cho fép mẹ làm điều thất đức ấy......Và bạn bè mẹ nữa, đó là lúc mẹ có thể nói hết với họ. Nhận được sự chia sẻ, quan tâm của họ mẹ nhận ra: Ko fải mình đã mất tất cả_Mà trái lại, đây mới là mẹ có mọi thứ. Mẹ Phương lên thăm con, rồi mẹ Huyền và dì Ril nữa. Trên blog mẹ nhận được cm hay pm của những ng mà mẹ chưa từng gặp mặt.....Mẹ nhận được món quà từ 1 người mẹ ko hề quen nhưng đã khóc khi đọc những dòng mẹ viết cho con:" Chị đã từng như em, nhưng chị ko đủ can đảm để giữ nó lại. Chị chưa 1 ngày được sống yên ổn từ khi chị bỏ đi giọt máu của mình...Món quà này tặng cho em và con trai em như 1 sẻ chia và 1 lời chuộc tội đến 1 đứa trẻ mà chị đã nhẫn tâm từ bỏ".....Rất nhiều những đồng cảm, chia sẻ từ những ng có hoàn cảnh như mẹ hay những ng đang sắp làm mẹ trong niềm HP.....Hình như khi ng ta làm mẹ ng ta có thể dễ dàng chia sẻ và đồng cảm với nhau. Những lời dặn dò có kinh nghiệm của ng đi trước, lời hỏi han của ng đi sau. Có những yêu thương từ fía sau bàn fím, con ạ.....
Mẹ vẫn sắp xếp lại giỏ đồ cho con. Rất nhiều trong số đó là quà của mọi người dành tặng cho con. Bộ sản fẩm chăm sóc bé của mẹ Phương, quần áo mẹ Huyền và dì Ril mua, quyển sách dậy cách tập thể dục cho bé mà dì Thư lùng khắp mấy cửa hàng sách cũ, những chiếc mũ, chiếc bao tay của dì Uyên, hộp sữa của bà Loan, của bác Lý, ôtô đồ chơi của bác Tiên, quần áo của mẹ Quỳnh, mũ và dép len xinh của bác Huyền, khăn mặt đáng yêu của dì Giang.....và 1 con lợn đất đã chật cứng tiền mà mọi ng bỏ ống cho con. Đấy là tiền Trung thu bà cho Bin, là tiền bà Thanh cho con, tiền thưởng 2/9 của bác Dũng....và của nhiều người nữa....Mẹ biết, tất cả đều muốn san sẻ bớt gánh nặng cho mẹ, và tất cả đều yêu con, chờ đợi con....
Giờ đây, khi thời gian con chào đời chỉ còn đếm trên đầu ngón tay mẹ viết những dòng này cho con để nhắc con trai mẹ nhớ rằng: Con có được ngày hôm nay là nhờ vào những điều đẹp đẽ nhất mọi người dành cho con. Ko chỉ mẹ và tất cả mọi người đã đem đến cho con cuộc sống. Con sinh ra ko có 1 gia đình đầy đủ, ko có 1 ng cha để nghiêm khắc với con, để dậy con những điều mà chỉ những ng đàn ông mới có thể nói với nhau.....Nhưng con yêu ạ, có những thứ thà ko có còn tốt hơn là có mà ko tốt. Bởi con sinh ra từ yêu thương của mẹ, của ông bà, của các dì, các mẹ, các bác con. Con sinh ra là hy vọng và kỳ vọng của mọi người.....Mẹ sẽ ko thể yêu con nhiều gấp đôi cho fần ng cha_vì chắc chắn mẹ chẳng thể yêu con nhiều hơn bây giờ. Sau này khi con lớn lên con sẽ có 1 ng fụ nữ của mình, ng cũng sẽ yêu con, sẽ là bạn gái, là vợ, là mẹ của các con con....Nhưng sẽ chẳng có ai yêu con hơn mẹ, thương con hơn mẹ. Sau này con sẽ có rất nhiều bạn tốt, rất nhiều ng nâng đỡ cho con....Nhưng ko bao giờ con trai mẹ được quên những ng ngày hôm nay đã bên mẹ và con, đã động viên mẹ và con khi khó khăn nhất, những ng đã nâng đỡ cho con ngay cả khi chưa 1 lần biết con.....Vì vậy, thương yêu của mẹ! Chào cuộc đời này bằng Tình yêu thì hãy trả cho cuộc đời Tình yêu.....Mẹ tin con trai của mẹ sẽ là 1 người đàn ông xứng đáng......Và ngày con ra đời_với mẹ_đó sẽ là ngày HP nhất cuộc đời mình.....Ngủ ngoan và mạnh mẽ nhé, con trai.....
^^mẹ yêu con^^
------------------------------------
Cảm ơn cuộc đời mỗi sớm mai thức dậy.
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương!

Đây chính thức là những lời mẹ Bé Bin viết cho bé Bin nè!
05:37 CH 04/07/2009
Hành trang làm mẹ !
Em chưa lấy chồng. Vì thế là em chưa sinh con.
Nhưng em đã làm một người mẹ. Mẹ của cu Bin, con trai nuôi của em.
Chuyện về cu Bin thì rất dài, song em chỉ gửi lên những cảm xúc của mình lúc mẹ Bin mang thai cháu.
Viết cho con yêu!
Con yêu của Mẹ!
Sáng nay, Mẹ đã đi mua những món quà đầu tiên cho Con đấy. Ngắm nghía, tủm tỉm, tưởng tượng và mẹ thích thú biết bao.
Con ơi!
Mẹ không ở gần Con đến thế - để nghe nhịp đập trái tim Con, rộn lòng khi Con khẽ cựa, âu yếm với từng ngón chân bé xíu nghịch ngợm của Con, cảm nhận mầm sống tuyệt diệu ấy lớn dần trong cơ thể Mẹ, nhưng mà, Mẹ cứ bối rối và ngọng nghịu khi mường tượng sắp rồi đấy, sắp tới lúc Mẹ tận tay bồng Con và ôm Con vào lòng Mẹ rồi. Mẹ đã bồng biết bao nhiêu những thiên thần nhỏ, tới lúc bồng Con - Con của Mẹ - thì Mẹ sẽ thế nào nhỉ? Dù Mẹ không mang Con, không đẻ Con ra, không chính thức cho Con 1 cuộc sống, nhưng Mẹ vẫn là Mẹ của Con phải không nào?
(Với Mẹ, được mang trong mình sinh linh bé bỏng - mang hạnh phúc của chính Mẹ thì chẳng bao giờ Mẹ coi đó là Mang nặng - Đẻ đau cả, Con yêu ạ!)
Mẹ chẳng biết mình có mang đến được những điều mà Con cho đó là đủ và hạnh phúc hay không? Trọng trách đó là rất lớn lao đấy Con ạ. Mẹ chỉ chắc 1 điều là Mẹ sẽ thương Con lắm lắm!
Con trai của Mẹ!
Con thiệt thòi biết bao nhiêu. Tình yêu thương của bao nhiêu người xung quanh Con - liệu có đủ bằng 1 cái nhìn nghiêm khắc của Bố, 1 cái lằn mông thật đau, bằng 1 giọt mồ hôi khi Bố hì hục làm cho Con 1 mô hình thủ công, 1 món đồ chơi thật đơn giản?
Mẹ thương Con...
Nhưng hãy mạnh mẽ và kiên cường nhé, Con ngoan!
Hãy đón nhận tất cả những yêu thương của các Mẹ, các Dì, các Bác, và các Bố, Con nhé.
Mọi người sẽ cố gắng dành cho Con thật đủ. Con là thiên thần nhỏ của tất cả chúng ta mà!
Bác Linh thương!
Chỉ còn vài tháng nữa là Con sẽ cất tiếng khóc đầu tiên chào cuộc sống rồi đấy nhỉ? Bác gắng giữ gìn và khoẻ nhé.
Đôi khi em hoang mang và suy nghĩ thật nhiều, liệu rằng chúng ta có đúng?
Liệu như vậy là chúng ta thương? Hay chúng ta sẽ làm khổ Con?
Nhưng niềm tin của em cũng rất mãnh liệt. Rằng việc giữ Con lại là quyết định đúng nhất, và thiêng liêng nhất nữa!
Con là quà tặng mà cuộc sống dành cho chúng ta, cho bác, cho em, cho cả mọi người. Chúng ta đâu đủ can đảm để nghĩ tới việc từ chối điều đó, phải không bác?
Mạnh mẽ lên bác nhé.
Phải mạnh mẽ hết sức, vì Con. Em nghe bảo, nếu khi mang thai, suy nghĩ nhiều là không tốt đâu đấy! Hì.
Bác thấy không, Con còn có em, có dì Thư, có anh Kurt nữa này. Con sẽ không cô đơn mà bác nhỉ?
Em sắp lên thăm bác với con rồi đấy. Bác đừng buồn nghe!
05:08 CH 04/07/2009
h
haphuong59
Bắt chuyện
661Điểm·3Bài viết
Báo cáo