images
Thịnh hành
Cộng đồng
Webtretho Awards 2025
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Mai Khôi: Có con là sự vô minh của loài người
Mình ủng hộ cách sống của bé này. hãy sống vì mình, có trách nhiệm với bản thân mình.
10:48 SA 27/06/2013
Kỹ thuật phẫu thuật cột sống của Việt Nam đạt tầm...
Em ạ vì độ nổ. Sao cái gì mình cũng giỏi vậy ta?
12:33 CH 07/06/2013
Nhìn từ một ca trị bệnh ở nước ngoài
Chụp MRI sao lại nhiều tiền thế. Chắc nhà báo viết quá tay rồi. Bố mình chụp não ở BV tư Mount Elizabeth cũng có hợn 1000 đô Sing thôi.
05:09 CH 26/02/2013
Tuổi già có đôi
Nhà Mai Hoa thường post những chủ đề rất hay. Cám ơn nhé.
09:46 SA 13/02/2013
Tiết lộ kịch bản và hậu trường Táo Quân 2012
Phần hay bị cắt hết rồi ạ. Khổ thân nhà đại bị các mẹ chê oan.
12:21 CH 10/02/2013
Phạm Duy: Chuông nguyện hồn ai...
Mình đang ở đây, thuộc nằm lòng từng con phố như ông, nhưng không còn thấy gì hình bóng cũ.
Đọc NHẬT KÝ PHẠM DUY như lật giở lại từng trang kỷ niệm về Hà Nội, Sài Gòn xưa, cuộc đời Phạm Duy đi qua bao nhiêu thời đại, gặp gỡ bao trắc trở. Cảm động nhất là đọan về giai đọan cha con bác chia ly 2 bên bờ đại dương và bắt đầu cuộc sống mới ở 1 thế giới mới từ 2 bàn tay trắng như thế nào:

Lin
NHẬT KÝ PHẠM DUY


Chương 2

Nhà tôi ở Phố Hàng Dầu
Số nhà 54, đứng đầu… du côn…

Phạm Duy Cẩn


Phố Mã Mây - Rue Des Pavillons Noirs - circa 1920

Ít lâu sau khi tôi ra đời, gia đình họ Phạm dọn từ phố Mã Mây (Rue Des Pavillons Noirs — phố Cờ Đen, lại một cái tên có liên hệ tới gia đình tôi) xuống phố Hàng Dầu (rue Fellonneau), một con phố có chưa tới 30 căn nhà thấp bé nằm ôm lấy nhau.
Bên phải phố Hàng Dầu là phố Bờ Hồ nằm đối diện với một khu đất trên đó có Đền Bà Kiệu và rạp chiếu bóng Pathé. Hồ Gươm không xa nhà tôi mấy. Đứng trước cửa nhà, tôi có thể nhìn thấy mặt hồ lúc nào cũng lặng lẽ và xanh đục. Và thấy xe điện leng keng lọc cọc đi ngang. Trong 17 năm sống với thủ đô, tôi có tới 14 năm sống chung quanh hồ Gươm cho nên Hà Nội đối với tôi chỉ là Đền Ngọc Sơn, Cầu Thê Húc, Tháp Rùa, đền Bà Kiệu và khu vườn nhỏ bên bờ hồ là nơi tôi hay ra leo lên cây đa hoặc lúi húi hái hoa bắt dế. Trong 3 năm còn lại, tôi theo gia đình lên ở bên cạnh Hồ Trúc Bạch trước khi rời xa Hà Nội đi sinh sống ở Moncay, Hưng Yên, Kiến An, Bắc Giang. Thỉnh thoảng ghé về thăm mẹ, tôi không có đủ thời gian để yêu được tất cả Hà Nội 36 phố phường.
Các nhạc sĩ như Trần Văn Nhơn, Hoàng Dương (em họ của Thái Hằng, vợ tôi), Nguyễn Đình Thi… khi thương hay khi nhớ Hà Nội, họ đều có những bài hát nói tới đầy đủ các khu các phố. Văn Cao có bài Thăng Long Hành Khúc xưng tụng đủ cả Nhị Hà, Tháp Gươm, Văn Miếu, Cột Cờ, Tràng Thi… Tôi chỉ có một mối tình dành riêng cho hồ Hoàn Kiếm mà thôi. Qua bài Gươm Tráng Sĩ…
Đã có nhiều nhà văn cho chúng ta thấy cái thơ mộng của hồ Gươm. Anh bạn Nguyễn Đình Toàn nhìn nó như trái tim của Hà Nội rồi còn nghe được tiếng guốc thiếu nữ reo vang trên những lối đi quanh hồ… Ông còn ví hồ này, vào mùa thu, giống như con mắt buồn bã của người tình. Tôi cũng thấy như vậy. Nhưng vì quanh năm sống với hồ Gươm nên tôi còn thấy nó trong những hoàn cảnh ít nên thơ hơn, như ra coi những xác người treo cổ trên cây đa bên bờ hay trầm mình xuống hồ nước, vì thất tình hay vì lý do buồn bã hơn là sự túng quẫn.
Nói tới Hồ Gươm, người ta còn nói tới mùi nhang thơm trong đền Ngọc Sơn hay nói tới môi hôn ngọt của cặp tình nhân trên cầu Thê Húc. Tôi được sống lâu với chiếc cầu và ngôi đền nên còn nhìn thấy cả đám ăn mày ngồi la liệt trên lối ra vào với lũ ruồi bu đầy trên những đôi mắt toét đỏ lòm. Và cảnh nhà nho cuối cùng mặc áo bông rách, ngồi viết những chữ Phúc Lộc Thọ hay những câu đối trên giấy đỏ… chỉ làm tôi bùi ngùi hơn là bồi hồi. Hồ Gươm với tôi là giọt lệ, không phải lệ ngọc ngà mà là lệ buồn thương.

Hồ Gươm, thời tôi còn nhỏ
Hồ Gươm còn có những buổi chiều mùa lạnh với sương mù toả xuống mặt hồ, cảnh vật mờ ảo làm tôi tưởng tượng như đang sống trong một truyện Liêu Trai. Tôi vừa sợ, vừa thèm gặp con ma hồ Gươm mà người trong khu phố cho rằng nó thường hay ra đây dụ dỗ người ta tự tử. Hình như con ma này đẹp lắm !Đối diện với Hồ Gươm là rạp chiếu bóng Pathé. Phía sau rạp có bãi đất rộng, thỉnh thoảng người Tầu tới dựng lều làm trò múa rối. Những màn múa rối này tinh vi hơn múa rối Việt Nam tôi được coi ở Hội Chùa Thầy. Chỉ mất có mấy đồng trinh mà tôi được biết nhiều màn ca kịch rất linh động của truyện Tầu trước khi biết chữ để đọc tiểu thuyết. Tại đây còn có Ông Hai Tây hay tới làm trò đóng đinh lỗ mũi và trò quỷ thuật. Ông Hai Tây còn thổi kèn bằng mu bàn tay và bằng ống đu đủ. Có thêm những người Tầu bán thuốc Sơn Đông và đánh võ. Họ dán thuốc cao vào những vết dao mà họ chém trên ngực để cho chúng tôi thấy công hiệu của thuốc cao. Nếu là ngày hội 14 Juillet (lễ Quốc Khánh của Pháp) thì tại đây có các cuộc vui như leo cột mỡ, đập nồi, bịt mắt bắt vịt. Nhất là có những đám hát xẩm…
Tất cả những biến cố nghệ thuật và những trò chơi bình dân này đã gây nên giấc mộng giang hồ và cái thú biểu diễn nơi cậu bé họ Phạm. Rồi đã có lần tôi bỏ nhà đi theo một anh làm trò quỷ thuật sau khi bị mê hoặc thêm bởi cuốn tiểu thuyết Vô Gia Đình (Sans Famille) của nhà văn Pháp Hector Malot. Nhà văn này đưa ra nhân vật tiểu thuyết là một ca sĩ nổi danh một thời rồi chẳng may bị mất giọng. Muốn giữ mãi hình ảnh tuyệt vời của mình trong lòng người, anh thay tên đổi họ và sống cuộc đời lang thang trong một gánh xiếc nhỏ. Cuối cùng anh chết vì đói rét trong khi tên tuổi anh vẫn còn vang lừng khắp Âu Châu.
Bên trái phố Hàng Dầu là phố Hàng Tre thông ra bờ đê sông Hồng. Vào mùa nước cạn, tuy cho chuồn chuồn cắn rốn nhiều lần mà vẫn chưa biết bơi nên tôi hay chạy chơi trên bãi cát rộng. Nhưng vào mùa nước lớn, dù trong đêm tối, tôi cũng ra bờ đê để coi mọi người trong khu phố phấp phỏng ngồi canh mực nước, chuẩn bị đề phòng nạn lụt. Dòng sông Cái (nghĩa là sông Mẹ ?) bình thường êm ả nay bỗng trở thành bà mẹ hung dữ khiến tôi sợ lắm ! Đứng nhìn dòng nước phóng đi như điên cuồng, tôi thấy con sông lúc thường đỏ thắm vui tươi, trong mùa lụt, sông Hồng giận dữ và đỏ ngầu như máu đục.
Phía sau phố tôi là phố Hàng Bè, nơi vú già hay giắt tôi đi chợ và phố Hàng Thùng, nơi có lớp mẫu giáo để tôi đi vào chữ nghĩa khi tôi lên 6. Phố nào cũng ngắn với dãy nhà tí hon. Riêng phố Hàng Bè có thêm ngôi nhà ba tầng — gọi là nhà Tây — của Bác Sĩ Lê Văn Chỉnh, người gốc miền Nam, có người con trai không hiểu vì sao mà tự tử (bằng súng lục). Cái chết của con Bác Sĩ Chỉnh và của những người tự vẫn ở Hồ Gươm ám ảnh tôi rất lâu.
Người mở lòng cho tôi trong lớp mẫu giáo ở phố Hàng Thùng là một thầy giáo mặc áo the thâm, đầu đội khăn xếp, với bộ râu nằm ngang trên cái miệng răng đen, trông thầy giống như một bức tranh hí hoạ. Lớp học trong cái phố chuyên môn làm thùng gánh nước bằng sắt tây, cậu bé hỉ mũi chưa sạch là tôi thường ê a đọc bài với nhịp điệu văng vẳng của tiếng đập thùng nghe giống như tiếng trống nhạc jazz vậy.
Đầu phố Hàng Dầu và xế nhà tôi là một cửa hàng tạp hoá với những món hàng rất sơ sài. Bà chủ cũng góa chồng như mẹ tôi nhưng không có con nên bà yêu tôi lắm, thường cho ăn ô mai không lấy tiền. Bên cạnh cửa hàng của bà là nhà làm nước đá, có nước nóng để tôi được tắm táp trong những ngày đông giá. Khu phố tôi chưa có ống dẫn nước, vú già phải đi gánh nước về, ít khi có chuyện đun nước để tôi tắm.
Gọi là phố Hàng Dầu nhưng tôi chỉ thấy có một cửa hàng bán dầu ở xế cửa. Vào thời tôi mới sinh ra, Hà Nội không còn dùng dầu lạc để đốt đèn nữa vì đã có đèn điện và có loại đèn Hoa Kỳ dùng dầu lửa (pétrole) tiện lợi và sạch sẽ hơn dầu lạc. Hoa Kỳ láu cá lắm, biếu không cho người Việt Nam hàng vạn cái đèn để khi có đèn rồi thì phải mua dầu của họ. Cạnh nhà tôi là nhà Ông Ký Hải, ông lang nổi tiếng. Các cháu bé của ông là những bạn thân thiết nhất của tôi thời thơ ấu. Trong thời gian ở phố Hàng Dầu, tôi không thấy hàng xóm cũ dọn đi hay láng giềng mới dọn tới. Chỉ gia đình tôi là sẽ rời bỏ con phố này khi anh Khiêm từ Pháp về sau 7 năm du học.
Nhà của chúng tôi ở giữa phố và cũng thấp bé như những nhà trong phố nhưng lại rộng hơn nhà Bác Hai phố Hàng Đường hay nhà cậu Trưởng phố Hàng Gai. Trong nhà có xây sáu cái giường quây chung quanh một cái sân nhỏ lộ thiên nằm giữa nhà. Tôi thường nằm trên giường để nhìn nước mưa buồn buồn chẩy xuống những chậu hoa trên sân. Hoặc ra sân để tắm mưa.
Dưới gầm của những giường ngủ có chôn những cái vại bằng sành rất lớn để đựng dầu. Mua lại căn nhà là một cửa hàng bán dầu nhưng bố mẹ tôi không sinh sống bằng nghề bán dầu, những vại dầu trống không này chỉ là một thứ đồ chơi của tôi khi còn bé. Chơi đi trốn với anh chị hay với bạn bè, tôi thường hay nhẩy vào một trong những vại dầu cao hơn đầu tôi này. Vì trong nhà có tới 12 cái vại cho nên bắt được tôi rất khó, tôi đã phải nằm trong đó rất lâu để tưởng tượng mình là Ali Baba của truyện thần thoại Ả Rập.
Nơi quan trọng thứ nhất của nhà tôi là bàn thờ tổ tiên, chiếm hết một phần sáu của diện tích căn nhà. Trước bàn thờ là hai bức tường có gắn những tượng người bằng sành rất đẹp. Vào ngày Tết Nguyên Đán, bàn thờ được mẹ tôi làm cho lộng lẫy từ ngày ông Táo về trời và được duy trì cho tới sau ngày 21 tháng giêng, nghĩa là sau hai cái giỗ của bà nội tôi và của bố tôi, rồi mới được buông mành che đi. Tôi được ăn Tết lâu hơn các trẻ con khác trong phố.,,,,,
07:40 CH 28/01/2013
Hỏi địa chỉ mua vest nam may sẵn ở Hà Nội - chất...
Em vote cho Thiện Linh ,may đẹp giá hợp lý
05:34 CH 24/11/2012
Làm thế nào để gây điểm với bố mẹ chồng tuơng lai...
Mua quần áo mùa đông tặng các cụ hoặc mua chè khô
04:30 CH 23/11/2012
Những trải nghiệm thú vị ở xứ sở hoa Hà Lan
Mình vừa ở Hà Lan hôm qua. Trời mù và lạnh. Nhưng vẫn thấy rất đẹp. Chắc mình phải sang đây cùng giãy chết với họ thôi.
05:24 CH 18/11/2012
Ngọc Trinh trắng nõn trong váy đỏ
Tối qua, mình thấy hình của Ngọc Trinh trên tạp chí khiêu dâm ở Đức. Còn một lô các cô người mẫu khiêu dâm Việt Nam khác trên các số tạp chí khác nhau nữa. Ở đây vấn đề tình dục thoải mái, nhưng thấy em Trinh lồ lộ ra như thế, kinh.
11:20 SA 14/11/2012
Con gái 1 tuổi của Miss World 1994 đẹp như mẹ
Tớ thì hâm mộ bố chồng của hoa hậu cơ.
08:59 SA 05/11/2012
Hương của vợ!
Tàu ngầm lâu nay giờ lại nổi lên vì gặp đúng vấn đề mình quan tâm.
Mình rất là nhạy về mùi, ngồi cạnh một người có mùi cơ thể không tốt hoặc xịt nước hoa quá đà là mình có thể chóng mặt buồn nôn hoặc nhẹ nhất là đau mũi ngay lập tức. Không biết có ai bị giống mình không.
Cho nên mình nhạy cảm với rất nhiều người. Ví dụ như chỗ mình làm có 1 em nam KTV, mỗi lần ngồi cạnh em ấy do công việc mình phải kiểu thở bằng miệng hoặc đứng dậy ra ngoài liên tục, mình nghĩ em ấy cũng sạch sẽ nhưng ăn nhiều hành quá, xong hay ngáp không che miệng nữa, thật kinh khủng.

Nói chung mỹ phẩm nước hoa giúp được khá nhiều, nhưng nếu cơ thể có mùi sẵn thì khó đè lên lắm. Không thể nào vừa nấu ăn xong lại có thể lăn vào lòng chồng thơm tho sạch sẽ được. Nên cách mình làm nếu ở nhà là cuốn tóc thật gọn lúc nấu ăn, mở máy hút mùi + quạt. Nấu cơm gần xong hoặc ăn cơm xong thì chạy ù đi tắm, cũng đỡ được.
Lúc gần đi ngủ thì đừng xịt nước hoa, nước hoa sẽ làm mình khó ngủ hơn. Bôi kem dưỡng thể có mùi thơm là ok, thơm nhẹ, đều mà lại không quá nồng. Cái khó cải thiện nhất là mùi tóc, vì tóc chỉ thơm nhất lúc gội đầu xong, sau đó giữ khô ráo không có mồ hôi, chứ nhiều người tóc dầu hoặc dày, gội đầu xong 2,3 tiếng đứng ở chỗ nóng là đã ngửi thấy mùi mồ hôi rồi ấy. Trong khi các bác trai lại rất thích áp mặt vào tóc :D
Cho nên cách tốt nhất chỉ là gội đầu mỗi ngày, giữ cho tóc khô, sạch và sử dụng thêm leave on.
Chúc các mẹ vui :D

Em giống mẹ này, mũi cực thính. Nhiều lúc cũng thấy phiên hà quá. Mũi điếc một tý cho dễ sống.
02:16 CH 25/10/2012
Ông chủ Bảo Sơn nhắm ‘mỏ vàng’ trị giá 4 tỷ USD
Không hiểu ai tư vấn cho bác Bảo Sơn này về truyền thông mà bác ấy lần nào lên báo cũng phần phật thế này. Bác Sơn không thay đổi mấy cộng sự đang làm mảng bệnh viện ngay đi thì bệnh viện này của bác ấy sẽ là một cái nồi lẩu mà bao nhiêu phần ngon ngọt sẽ bị lũ diều hâu rỉa hết.
06:23 CH 24/10/2012
Công chúa Luxembourg lộng lẫy váy Elie Saab
váy đẹp, nhưng cô dâu không đẹp.
02:53 CH 24/10/2012
Lành 'còi' làm thuê nuôi bố mẹ bệnh tật
Mình thấy bực mình. Tại sao ông bố bị tâm thần rồi mà còn cho lấy vợ. Ở quê nghèo đến người khỏe còn không đủ ăn, cho ông tâm thần lấy vợ khổ thêm vài mạng người nữa.
11:14 SA 24/10/2012
Ly dị rồi, muốn dứt hẳn qua lại với bố mẹ chồng
Nếu là mình , Minh sẽ cho ông bà tới thăm cháu chứ ko bao h về nhà bmc hay để con về đó mà ko có mình theo cùng. Nghĩ lại lý do dẫn tới hoàn cảnh bh thì đúng là bmc ko vì cháu mà dạy bảo Mình hẳn hoi, lại hắt hủi mình" như thay quần thay áo" ,
như vậy thì trước mặt các cháu họ có nói gì về mình ? Nói chung là khó đo lòng người,Hơn nữa lối suy nghĩ , cách sử sự sẽ ảnh hưởng tới con trẻ.Tối nhất là cư sử lịch sự Nhưng trong tầm kiểm soát

Đồng ý với ý kiến này.
11:50 SA 23/10/2012
Ly dị rồi, muốn dứt hẳn qua lại với bố mẹ chồng
Mình đồng ý với quan điểm của bạn này.
11:47 SA 23/10/2012
Nhếch nhác bệnh viện thể thao 'hàng đầu Đông Nam...
Ngay từ khi khai Trương bệnh viện này đã hư hỏng như thế này rồi. Bác sĩ thì chuyên môn lởm khơm, toàn tranh giành, đấu đá nhau thôi.
05:44 CH 08/10/2012
Những hình ảnh hiếm có bộ phim "12A và 4H"
Con gái anh Tuấn với chị Nguyệt Hằng giờ lớn rồi, xinh và ngoan. Nhảy ballroom đẹp thôi rồi. Mem nào quan tâm đến dancersport sẽ biết mẹ con bà cháu nhà này .
04:43 CH 27/09/2012
Các phim Bollywood sắp trở lại Việt Nam
Tớ lại thích phim Ấn Hindi. Diễn viên đẹp thôi rồi. Các mẹ xem thử Mohabatine ( viết không chính xác lắm nhưng đại loại đọc như vậy ). Nhạc hay, cảnh đẹp, diễn viên đẹp.
07:35 CH 06/09/2012
d
dayenco
Bắt chuyện
516Điểm·1Bài viết
Báo cáo