Được chồng ủng hộ chuyện ra riêng là nhất rồi, bạn còn chần chờ gì nữa mà kg ra riêng? Bao nhiêu chuyện xảy ra như vậy mà bạn còn muốn ở lại gđ chồng sao? Bạn phải ra riêng để đầu óc còn thanh thản mà sinh con nữa. Bạn ở riêng thì con bạn vẫn là cháu của ông bà chứ có mất đi đâu mà sợ. Chắc gì ở chung mà con bạn được ob thương hơn. Cái gì cũng muốn thì kg được đâu bạn ơi.
Mình cũng làm dâu, cũng có hoàn cảnh và muốn ra riêng giống chủ topic. Mình suy nghĩ, trong thời gian này chị cứ ở lại nhà và cố tránh xảy ra cãi vã. Đợi vc anh chị cả đi nước ngoài, sau đó kiếm phòng trọ gần gần nhà và chỗ làm để ở. Vì chỉ có ở gần như vậy thì chị thỉnh thoảng chở cháu về cho bà nội cưng chứ vì bà cưng cháu thế mà. Đi ở riêng chị thoải mái hơn để mà tịnh dưỡng ko căng thẳng khi mang thai như thế, căng thẳng ko tốt cho thai nhi đâu...Thế nào vắng vc anh chị thì bmc sẽ thấy là mất đi 2 người được nhờ và có hiếu nhất nhà. Hy vọng là họ nhận ra điều này sớm trước khi chị sinh bé. Vì chị đi làm mà lúc thai to gần sinh thì mệt lắm cũng cần có sự giúp đỡ của gia đình.Có thể từ bây giờ anh chị hạn chế giúp gia đình khi gia đình sai bảo điều gì đó và viện 1 lý do gì đó ko thể nào giúp đc xem sao.
Sao bạn lại phải xin lỗi? Bạn chẳng có lỗi gì với mình cả, nếu bạn làm chuyện khờ dại, bạn sẽ có lỗi với thiên thần bé nhỏ của mình, chỉ cần có ý nghĩ thoáng qua thôi, cũng là lỗi lầm rất lớn rồi bạn ạ! Nếu không có bạn, bé sẽ ra sao? Hãy dẹp ngay cái suy nghĩ đó đi, vì con, mình phải giữ lại sinh mạng của mình, mình phải biết trân trọng bản thân mình. Suy nghĩ "điên rồ" nhất của mình khi bế tắc là ôm con đi thật xa và bắt đầu lại từ đầu, dù đau khổ mấy mình cũng không bao giờ nghĩ đến việc tự tử cả, bởi mình đã từng sống trong cảnh xung quang không phải cha mẹ ruột của mình, đau khổ lắm!Mình mở tóp này ra để chúng ta, những ai đang chịu chung cảnh "tủi phận" này có nơi để trải lòng mình ra, để cùng cảm thông và rồi, tìm ra cho mình 1 lối đi đúng đắn.Mỗi cây mỗi hoa..., mình không dùng hoàn cảnh của riêng ai để "áp chế" những người còn lại được. Ai đang "vui" thì mừng cho họ, còn ai đang khóc thì hãy khóc cùng mình nhé, bạn không phải là người đơn độc duy nhất gặp chuyện éo le đâu. Hãy cùng trải lòng ra, động viên nhau để thêm mạnh mẽ đối mặt vì còn nhiều lắm những chông gai phía trước.
Sao cuoitho cu loay hoay mai moi du 12 ngay the nhi ??? lần này quyết tâm nha....chắc chắn sẽ về đich thon thả mà....chị đã show cuoitho coi ảnh trước khi das của chị rồi đó...mỉm mỉm i như em vậy mà
Un mong cuoitho nao, un mong CT tăng tốc phấn đấu dạt mốc 50k nhá
như mình đã nói là đi kiếm thuê nhà ở, kiếm được rối, đặt cọc, đến ngày ký hđ thì ox mình lại k chịu đi, cải nhau, ox năn nỉ, mình xuôi lòng ở lại, chịu đựng nhưng vẫn nói chuyện với mẹ chồng, vì nghĩ dù sao cũng là mẹ của ch mình. ức chê 2 đứa e ch mất dạy, a của tụi nó mà tụi nó làm như là người ngoài, ăn uống gì nó kêu a rể, bà vợ a ch ngọt lắm, chồng e với con e đứng đó nó k thèm hỏi, bởi vậy ngày xưa e biết e k cho 1 cắt nào, nghĩ nó ở nhà k, k có tiền nên mình chắt chiu cho nó vậy mà nó phủi như phủi bụi, chắc đối với nó, mấy trăm ngàn chả là j nên tụi nó coi là ít, đâu biết mình làm cực khổ mới có được....
hôm wa, anh ch mình chuẩn bị mọi thứ để định cư nước ngoài, mình đi làm về mệt kinh khủng, ch mình thấy vậy mới nói mình dậy chở đi dạo mát chút rồi về ngủ cho khoẻ, 2 vc chuần bị đi, xuống gặp con bé con anh ch mình, mình ngồi giỡn với nó (nó rất thích mình), mình định bụng sẽ đi mua ít đồ cho con bé + mua cái lẩu về ăn uống cho vui, vậy mà......mình vừa đội mũ vô đi thì ba ch mình nhằn giọng nói: tụi mày đi đâu mà đi wài, ngày nào cũng đi, đi lựa lúc mà đi, mày ở nhà phụ má giữ cháu..... mình tức wa mới nói là vậy 2 đứa con gái ba đâu, ba ch mình quê mới nói: uh, đi rồi, 1 đứa đi mua giày, 1 đứa nói động tới nó nên ch nó chở nó đi. rồi.... vc mình vẫn đi, trên đường bao nhiêu tức tối mình đổ lên đầu ch mình hết, như 1 con điên nói xối xả, ch mình im lặng, về nhà, cơn điên nổi lên, mình kiếm chuyện la lối, ông anh ch mình nghe chạy wa, bm ch lên, mình tức tối nói hết, nói k ai hiểu mình cái gì cũng cho mình suy nghĩ nhiều chứ có ai làm gì mình đâu, mình nói ba má nói con con chịu, mà mấy đứa e ch k có quyền gì nói con, mình quật luôn ba ch là ba k đẻ con ra, k nuôi con nên k được hở ra là áp đặt con thế này thế kia, nói chuyện nhằn nhằn với con, ba có khó chịu thì nói với con ba, con cũng cha mẹ sinh ra, cũng nuôi ăn học chứ đâu phải tự nhiên mọc lên đâu, ba ch mình nói là k có nói gì mình chỉ nói nhỏ nhẹ là sao đi wai, anh ch mình, mẹ ch mình cũng nói là đâu có nói gì nặng đâu, ch mình mới nói, ba là vậy đó nói chuyện với vợ con khác nói chuyện với vợ a... khác, rối ông anh ch mình với mình đôi co 1 hồi, nói mình phải phụng dưỡng bm ch, lo cho nhà ch, mình nói lại, a k đi nc ngoài c cũng đâu ở chung, a cũng dự định ra riêng, mình nói mình cũng có ba mẹ nên mình k lo nỗi cho bm ch, mình cũng chuẩn bị 2 đứa con rồi nên mình k có lo được, nghe mình nói vậy a ch mình nói nếu đủ dk thì đi ra ngoài, đừng để bm khổ, ch mình mới nói là đi thì đi (ch mình tức nên nói vậy thôi chứ ch mình có hiếu với bm lắm-điều mình càng thêm khổ tâm và cũng là điều mình k ra riêng đc), rối bà vợ a ch mình chạy wa hỏi ba ch mình nói j mình, mình nghe mới ngọt ngào làm sao: ba đâu có nói j đâu, chỉ nói là sao đi wai, bả nhảy vô nói mình sao phân bì với bả, mình nói bả k trải wa hoàn cảnh như mình nên k hiểu, bã nói là vì vc bả là a cả nên bm thương nhiều hơn, mình k thèm nói với bả (đúng hơn lá tức wa, quên hết những gì cần nói)......về mc mình thì k muốn mình đi nên cũng xuống nước với mình......mình ức vì k nói được những suy nghĩ của mình, chắc vì mình nóng tính, mình thấy mệt mỏi, ch mình khuyên mình đừng suy nghĩ gì nữa, nhưng sao được mình ức chế lắm, k biết sao, hôm nay là vc a ch mình đi, đáng lẽ phải vui vẻ, mà mình thấy ức vì bm ch mình bênh ra mặt, mình nói ch mình bỏ nhau đi, mình nói mình thương ch nhưng k thể chịu đựng được nữa, mình thấy ch rơm róm nc mắt, mình buồn, mình cố gắng k suy nghĩ gì nữa nhưng nó cứ quanh quẩn trong đầu k lối thoát....
nói về bà chị dâu mình, thì khỏi nói lúc nào cũng lên mặt dạy đời, làm biếng tỏ ra bận rộn, làm như 1 mình mình đi làm, cái gì cũng nhà mẹ đẻ hơn, ông anh ch mình k hiểu sao mà sợ bả lắm, cái gì cũng nhà vợ hơn, 2vc làm 1 tháng 40,50tr (chủ yếu là anh ch mình), mà đưa bm ch mình 5tr (ăn ở ở đó,cả 2vc ngày 2 bữa, cái gì mẹ ch mình lo hết, quấn áo giặt sẵn, cơm nước dọn ra chi việc xuống ăn, ăn xong lấy cớ coi con, để mc or ch rửa chén), đi chơi có ng giữ con, về chỉ bế con lên ngũ...2 vc mình làm 1 thang hơn 10tr đưa 2tr, thử làm phép so sánh thử coi sao, vc mình rất eo hẹp... mà mình chỉ ăn tối ở nhà (có gì ăn nấy, k đòi hỏi, mình hay mua đồ về nấu ăn mà ăn ngày có 1 bữa thôi.....) nhưng mà cái gì cũng bắt bẻ mình, mình đi làm về mệt, bầu bì mà cũng k dám than, sợ nói giả bộ, vậy mà, nhìn lại bà chi dâu mình, về có cơm sẵn, k phải làm j, thì k bị nói, mình về mà k đụng tay là thế này thế nọ, nữa tháng nay mình chẳng ăn cơm, mình k làm j luôn (mình nghĩ ai cũng dựa vào cái cớ bắt bẻ mình, mình ghét đã bắt bẻ mình k làm thử sao), chuyện tối wa mình còn tức lắm k biết giải toả thế nào.............mình nghĩ quẫn, ba mẹ còn mình chết cho xong, kiếp này thấy khồ wa......
Thanks lời khuyên của bạn, ko phải mình k muốn ra riêng, mình rất muốn, vấn đề là ở chồng mình, ch mình thấy tội con, 1 phần là vc anh ch chuẩn bị định cư nc ngoài (khoảng 1 tuần nữa là đi rồi), nhà còn có bà nội đã hơn 90t, rắc rối ở chổ bà nội rất thương thằng con mình, lần trước có lần vc đã xin ra riêng, bà nội lên cơn đau tim, nhập viện....mình chỉ sợ ch mình mang tiếng bất hiếu mà thôi.........hazzzz chán wa, đang đi kiếm phòng, mong sao trời còn thương cho mình kiếm được chỗ ở ok 1 chút......
Muôn vàng lời nói cũng k diễn tả được, mấy đứa e ch, làm như k có chuyện j xảy ra, cùng với bà chị dâu cười nói vui vẻ, giỡn với nhau, như chọc tức vc mình, mình nghĩ, tụi nó cũng là nhân tố làm cho mọi chuyện thêm căng thẳng, và 1 phần ch mình là anh của mình,tụi nó ghét mình đã đành còn ch mình là anh ruột mà, có chuyện gì thì cũng k nên như vậy, vc anh tụi nó buồn, chẳng lẽ tụi nó sung sướng như vậy sao, cũng là con người, có ăn có học sao lại cư xử tệ đến mức đó, bây giờ mình về nhà như cái bóng k nói k cười, nhà cũng chẳng thèm nói j tới mình, mình cũng chẳng muốn ở nữa, chỉ mong kiếm được chỗ ở, khó khăn tới đâu thì tính tiếp, có ai như mình, mình ám ảnh cả trong giấc mơ, đang ngủ bật dậy khóc ngon khóc lành như đứa con nít, nằm xuống thì lời nói của mấy ng đó cứ dăng dẳng bên tai, cố k suy nghĩ vì con, nhưng nó cứ như con ma đeo bám mình, mình nghĩ chắc chết đi mình cũng k quên được cách ng ta đối xử với mình...........
giờ đọc lại muốn xã......
Vc em sống chung với nhà chồng, vc anh trai, 2 đứa e gái chồng (1 đứa có chồng rồi vẫn ở đó), bm chồng......
Từ ngày về làm dâu em đã thấm thế nào là làm dâu.......lúc cưới về đã bao chuyện xảy ra, rồi đến lúc ông anh chồng lấy vợ về (vợ a ch đi du học về), nên bm ch và cả 2 đứa e ch lúc nào cũng thiên vị, từ cái ăn, đến việc nhà, con cái, tất tần tật cái gì cũng thiên vị.......em ví dụ đây:
*việc nhà: em: cái gì cũng bắt bẻ em, phải thế này thế kia, em đi làm xa nhà (18km) về nhà là ba chồng em bắt e phải thế này thế kia, nào là sao k hỏi má có làm gì k mà phụ, lo cơm cho bà nội, ra trước nhà ngồi chơi cho người ta thấy nhà có con dâu, mệt thì cầm cái chổi quét nhà thôi cho hàng xóm thấy, ....còn nhiều chuyện nữa..... còn bà chị dâu: đi làm về (làm gần nhà) nói mệt, cả nhà nói mệt thì đi nghỉ đi con.....có ai thấy về nhà chồng gần 3 năm mà chưa bao giờ nấu được nồi cơm cho nhà chồng k??? vậy mà nhà ch em k nói mà cứ đi nói em......
* miếng ăn: vc em ăn uống sao cũng được,dv e miếng ăn nó tồi tàn lắm,k đáng để nói ra......nhưng..... còn vc anh ch e thì phải ăn ngon, chừa đồ ăn thì chừa gấp 3 vc em, cả đứa e ch cũng vậy, e nghĩ chắc vì vc anh ch nhiều tiền nên tụi nó mới thế, có khi còn k chừa nữa, mặc dù biết vc e chưa ăn cũng k chừa, mới đây do nhiều lần wa, nên ch e mới nói nhỏ e ch, thế là nhiều chuyện đã xảy ra....
*đi chơi: vc e đi chơi là nói này nói nọ, nói sao k ăn cơm nhà,...còn vc anh ch đi thì k nói gì, còn gọi hỏi khi nào về ăn cơm, cả nhà ngồi đợi, trong khi đó vc e đi về trễ chút là gọi về báo k ăn cơm, vc ấy chẳng thèm gọi, nhà lại k bắt bẻ....
*con cái: con e, vc e tự trông tự lo, bm chồng k giữ 1 ngày trọn vẹn, còn con vc anh ch, thì lo từ a-z, tối vc anh ch đi chơi, mc e còn lo chu toàn cho bé để 2 vc ấy về khỏi phải làm gì...
*cách cư xử:
-bmc châm trước nói vợ anh ch em ở nước ngoài về nên dễ cái này cái kia (e nghỉ mới wa đó di học có 3 năm, may mà wa đó 10 năm chắc khác nữa)
-em chồng thì cái gì cũng chị chị em em, lúc đầu tụi nó nói vợ anh ch em cũng chẳng ra gì, sau này nhờ được thì khác, còn con em chồng kế chồng e lớn hơn e 2 tuổi, k gọi e bằng chị, từ trước đến giờ.....vc anh ch mà nhờ cái gì thì tụi nó cũng lẹ, vc e thì khó khăn lắm (vc e cũng cho tiền nó đó, em ghét giờ e k cho nữa...)
-cái gì trong nhà, từ việc nhò đến việc lớn, cái gì cũng kêu chồng em làm, còn ông anh chồng thì nói là làm k quen nên k kêu, ông anh ch nằm phòng khách coi tivi, ch e ở trên phòng, vậy mà k kêu dắt xe zo nhà mà kêu chồng e, đáng lẽ việc vạch vãnh đó k đáng nói nhưng nhiều chuyện gọp chung thành cả 1 vấn đề......
Đỉnh điểm hôm wa, em đi làm, chồng e nhờ nhỏ e út đi mua giùm bịch bông gòn (tiệm tạp hoá cách nhà 2 căn) mà nó k đi, chồng 1 bực nói nó, nó chỉ mặt chồng e nói, k bao giờ nói chuyện, chồng e nóng tính mới đánh nó, chiều e về biết chuyện nhưng e giả vờ như ko, vc e đi siêu thị về, má chồng e chửi chồng e sao lại đánh nó (ý là chửi đề e biết.....), lúc đó e k nói gì, rồi mang bao nhiêu chuyện ra chửi, lúc chồng e lên gác thì nói chồng e giờ chỉ biết có vợ con, chồng e xuống thì nói bây giờ mày chỉ có con mày thôi, e sợ luôn.....đỉnh điểm nữa, tối gần lúc ngủ, vc e cho con ngủ rồi ngồi coi tivi, nhỏ em ch về đóng cửa ầm ầm, chồng e mới nói là đóng nhẹ nhẹ cho con e ngủ, nó nói vc e đóng to thì nó đóng to được, ch e điên lên mới đòi đánh nó nữa, cả nhà can, e thấy k ổn mới chạy ra nói là: anh ơi, a thôi đi, a để e sống với, a muốn e chết trong nhà này hả (e đang có bầu đứa thứ 2) vậy là chồng e lên, còn nhỏ 3 ch nói e: c nói gì vậy, chết trong nhà này là sao? e tức wa mới nói, c k nói chuyện với e, c nói là để ch c k đánh e nữa chứ c k ăn vạ ở nhà này đâu........
rồi nó lên phòng vẫn đóng cửa ầm ầm, ch e lại ra nói nó, thế là mới đủ thứ chuyện lòi ra, số là e có bầu trước khi cưới (vc e cố tình có chứ k phải bị dính, cũng dk kết hôn xong mới có, nhà cũng chuẩn bị đám cưới gần xong), vậy mà k có e là mc e nói e có bầu trước thế này thế nọ, rồi coi thường e, lúc ch e nói ra, e chỉ muốn chết cho xong......
bây giờ, e tính thuê nhà ở dù đang khó khăn về kte, ch e cung muốn đi nhưng thấy tội thằng con em, e cũng k biết sao đây, ai mà k muốn con mình được ông bà thương chứ, nhưng đổi lại e phải chịu đựng wa nhiều, e phải làm sao đây, đang bầu bì mà ngày nào cũng khóc......
Thật ra mình cũng có suy nghĩ ẫm con trốn đi, nhưng từ nhỏ sống thiếu tình thương của cha nên mình rất hiểu, k muốn con mình khổ, có lúc mình cũng chuẩn bị mọi thứ rồi nhưng vì mình cũng còn thương chồng, nhưng lần này ng làm mình đau lại thêm đau lại là chồng mình, mình đang trống rỗng, k biết sao đây, chịu đựng hoài cũng k được, nói ra thì nói mình nhỏ nhen ích kỷ,mình thất sự rất bế tắc, có lẽ với chồng mình thì chuyện k đáng gì nhưng dv mình thì nó đau lắm, làm sao đây??????????
Hee thanks chị, vì 1 vài lý do bất khả kháng (đáng nghi wá), hichic, giờ phải cố lên thôi, e sẽ theo 6-1 cho có quyết tâm hơn........
Về em: tuần này nữa là đủ 12 ngày, k biết khi nào mới khoe hình đc với mọi người,
Vẫn âm thầm cố gắng về đích đây (hic hic....)
E đang cố gắng may bộ đồ pijama or áo gài 1 bên nút (cổ tròn), chị nào có chart thì cho em với nha, và mong các chị chỉ dẫn tận tình giùm nha, vì lính mới mà, phải học hỏi nhiều mới được, thanks các chị và chúc sk mọi người nhà mình nhé.....:)))
Trời chị ơi, tạng người em thuộc dạng xương to, e mong con 60kg la mừng lắm rồi chị nói em còn 50kg chắc e còn "bộ xương" :))), dang co de ve 70kg đã rồi se tiếp tuc leo đến 60kg hehehe, cái bụng e sinh xong vẫn còn bèo nhèo mỡ nhiều lắm....
@ chị VGB: dạo này e k thấy chị "báo cáo" nữa, bữa nay trồi lên lại đi nhổ răng...hehe dạo này giảm được nhiều k chị....