images
Thịnh hành
Cộng đồng
Webtretho Awards 2025
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Tâm sự của một Lesbian đang hạnh phúc
Rất vui vì câu chuyện cũ của mình làm bạn thấy có cảm hứng chia sẻ. Mong bạn lại tiếp tục vào và chia sẻ câu chuyện với mọi người, và mong cho hạnh phúc mãi mãi ở lại với bạn và m.
PS: Một ngày tình cờ tìm trên google một từ khóa cũ, và ra toppic này. Xem như chúng ta đã có duyên, nhỉ.
10:41 SA 29/07/2011
Xem sinh trai hay gái dựa vào tuổi vợ chồng và...
Công thức đã post nhiều lần rồi mà toàn trôi đi. Lần này post nếu mẹ nó có time thì tính cho các mẹ nhé. Có nhiều cách tính lắm nhưng pót tạm 2 cách
Phương pháp thứ I
Lấy tuổi vợ chồng theo tuổi Âm lịch, sau đó cộng tuổi vợ chồng trừ đi 40. Nếu số dư trên 40 tiếp tục trừ đi 40. Lấy số dư còn lại đầu tiên trừ 9, tiếp tục trừ 8, lại trừ 9, trừ 8… cho đến khi số dư nhỏ hơn hoặc bằng 9 -8 thì thôi.
1 - Hiệu số cuối cùng còn lại là số chẵn thì cấn bầu trong năm sinh trong trong năm là con trai. Ngược lại cấn bầu ngoài năm sinh trong năm là con gái.
2 - Hiệu số cuối cùng còn lại là số lẻ thì cấn bầu trong năm sinh trong trong năm là con gái. Ngược lại cấn bầu ngoài năm sinh trong năm là con trai.
Thí dụ:
Tuổi chồng 37. Tuổi vợ 32.
Tổng số 69.
69 – 40 = 29.
29 – 9 = 20.
20 – 8 = 12.
12 – 9 = 3.
Theo phương pháp này:
Nếu hai vợ chồng này cấn bầu trong năm và sinh trong năm sẽ sinh con gái. Ngược lại, cấn bầu trong năm nay và sinh trong năm tới sẽ sinh con trai.
.

Thế trừ hết bằng 0 nữa thì con gì hả mẹ nó. Ví dụ: vợ 28, chồng 29.
28+29-40=17 -9 = 8-8= 0
04:47 CH 27/08/2010
Tâm sự của người mẹ là lesbian
Một năm rồi em trở lại cái cảm xúc của thời hỗn mang. Những lựa chọn. Bao nhiêu lời nói dối, bao yêu thương, cả những dày vò, ghen tuông và cay đắng... Lại muốn được kể và được nói hết, mặc kệ dèm pha, kệ những lời trách móc, khinh miệt...
Em đang nhớ mà không biết nên phải làm gì. Con đường em đã chọn rồi, sao giờ chỉ muốn khóc mà thôi...
05:51 CH 26/08/2010
Tâm sự của người mẹ là lesbian
Chuyện của em bắt đầu hơn 3 năm trước. Mọi thứ đã có nhiều thay đổi. Em đang kể từ đầu cho mọi người dễ hình dung và cho em lời khuyên cho hiện tại. Chắc có lẽ ko kể một lúc được. Không biết có ai kiên nhẫn nghe em tâm sự ko nữa. Em kể tiếp nhé...
...
Người bạn ấy đi rồi em lên phòng làm việc thẫn thờ mở gói quà mà cô ấy bảo là quà cưới. Thực ra chẳng có gì, chỉ là chiếc khăn tay nhỏ nhỏ xinh xinh. Nhưng lại có một bức thư thật dài. Cô ấy bảo cô ấy chẳng định hình được cảm xúc của mình nữa. Cô ấy chưa bao giờ thích con gái, và cũng ko bao giờ nghĩ là mình có thể thích con gái. Nhưng với em, tất cả như định mệnh. Không hiểu sao vừa gặp đã thấy như là quá thân thương. Và càng gặp càng nhớ nhung đến day dứt. Chuyện em lấy chồng ko quá bất ngờ với cô ấy, nhưng lại là một chấn động trong lòng cô ấy. Cô ấy viết hơn một tháng qua cô ấy sống mà trống rỗng mông lung lắm, cứ như là có một khoảng trống trong lòng ko thể nào lấp đầy, mà chỉ rộng ra rộng ra. Vì thế, mặc dù cô ấy biết tình cảm đó thật kỳ cục và tội lỗi, biết em đã lập gia đình và cần dốc tâm cho hạnh phúc đó. Nhưng cô ấy không thể ko gặp em một lần nữa, để nói cho em biết tình cảm của cô ấy. Cô ấy cũng biết em cũng có cùng cảm xúc như thế, và muốn em biết để nhẹ nhàng quên cảm xúc ấy đi, để còn yêu chồng và yêu gia đình bé nhỏ.
…
Đọc bức thư xong em nghe rời rã cả người. Cuối cùng một trong 2 người cũng có can đảm nói thật về thứ tình cảm vô lý đến khó tin đó. Nhưng ko hiểu sao em lại thấy buồn hơn. Buồn lắm. Và em biết mình phải làm như cô ấy nói, đó là quên cái cảm xúc đang ngày đêm giày vò mình đi, để sống cho bình thường…
03:26 CH 23/09/2009
Tâm sự của người mẹ là lesbian
Khoảng một tháng sau khi cưới, trong thời gian đó ngày nào em cũng chờ tin nhắn của người ấy với một nỗi nhớ nhung đau khổ nhưng vì một chút kiêu hãnh, phần nhiều là ngại ngùng nên em không nhắn trước. Trong thời gian một tháng đó vì thấy lòng mình nguội lạnh đi, em tìm cách bù đắp cho chồng em bằng tất cả hành động để thành một người vợ tốt, và một phần cũng mong muốn tìm lại cảm xúc yêu đương với chồng. Nhưng chồng em, cũng như bao người chồng khác, có lẽ và vô tâm hoặc là ko bao giờ có thể tưởng tượng được người vợ hiền lành của mình lại nguội lạnh với mình được. Nên chỉ sau tuần trăng mật, chồng đã trở về đúng một người đàn ông trẻ tuổi có vợ. Ngày đi làm, chiều tranh thủ chơi game ở công ty, tối có hôm bia bọt với bạn bè và nếu về nhà thì âu yếm xxx vợ xong là ngủ đến sáng.
Nói chung thì em hài lòng với chồng em. Anh ấy sống sạch sẽ, ngăn nắp, yêu em. Sự vô tâm của đàn ông chắc là cố hữu nên em cũng ko lấy đó làm thất vọng. Nhưng vì anh ấy không biết em đang cố làm nóng lại tình yêu ban đầu, còn anh ấy thì nghĩ lấy nhau rồi thì ko cần phải quá bận tâm với nhau như khi yêu. Một mình em nỗ lực và mệt mỏi. Phải thừa nhận em mệt mỏi phần nhiều vì ám ảnh và lo lắng về nỗi nhớ với người con gái đó. Không ngày nào ngủ dậy là em ko mong sẽ nhận được tin nhắn của cô ấy.
Rồi sau một tháng sau ngày cưới. Em nhận được tin nhắn của cô ấy với nội dung đơn giản "cuộc sống mới hạnh phúc chứ". Phải nói là em xúc động điên lên với tin nhắn này. Với bao nhiêu chờ đợi mỏi mong. Không ý thức đầy đủ về lòng kiêu hãnh nữa và ko kịp suy nghĩ nhiều em nhắn lại "hạnh phúc đã bị một người xa lạ lặng lẽ mang đi ko một lời từ biệt rồi". Cô ấy nhắn lại "điên thế"... Em chẳng biết nói sao nên ko nhắn lại nữa.
Nhưng sáng hôm sau em sững cả người khi thấy cô ấy chờ em trước công ty. Cười hiền lành bối rối và gửi em một hộp quà rồi nói "xin lỗi vì quà cưới muộn". Em cũng rất bối rối và chỉ lí nhí hỏi, sao biến đi đâu ko nhắn lại thế. Cô ấy trả lời, "ko đủ sức lực để nhắn lại nữa". Em hỏi tại sao. Cô ấy trả lời "vì quá đau khổ". Rồi cười lớn. Chào em, rồi lên xe đi mất...
11:38 SA 23/09/2009
Tâm sự của người mẹ là lesbian
Bọn em quen nhau như thế.
Quen nhau để làm bạn chứ không phải để yêu. Trong đầu 2 đứa lúc đầu đều nghĩ như thế. Cô ấy chưa có người yêu nhưng cũng không phải là les. Còn em, có chồng sắp cưới. Ban đầu thì chúng em sms qua lại. Thấy rất hợp nhau. Cô ấy là người lãng mạn tinh tế và ngọt ngào. Bọn em chia sẻ với nhau mọi cảm xúc của cuộc sống. Như hôm nay làm gì, vui hay buồn đều nhắn tin kể lể với nhau. Em và cô ấy đều cảm thấy bọn em khá giống nhau về mọi sở thích. Những tin nhắn ngày một nhiều hơn, và đôi lúc không chỉ là kể lể và chia sẻ, mà là những tin nhắn nhớ nhung. :Smiling: Em cũng không hiểu sao nữa nhưng em thấy lòng rung động với những tin nhắn như thế của người con gái đó. Em dành thời gian trong ngày để nghĩ về người kia hơn là người chồng sắp cưới. Nếu sáng mai ngủ dậy đi làm, mãi chưa thấy tin nhắn của người kia gửi đến là lòng không yên, còn nhận được rồi thì thấy lòng rất hạnh phúc. Và em biết cô ấy cũng như thế...cũng đã yêu em như thế...
Một thời gian như thế thì chúng em hẹn gặp nhau. Buổi gặp gỡ rất vui. Chúng em chỉ ngồi uống nước, nói chuyện nhưng trong lòng thì thấy những xao động nhẹ nhàng và hạnh phúc ấm áp khi ở bên nhau. Chúng em cũng chia sẻ cảm xúc đó với nhau bằng tin nhắn sau buổi gặp, và hẹn sẽ tiếp tục gặp nhau. Và chúng em gặp nhau ngày một nhiều hơn, buổi chiều khi đi làm về. Buổi tối. Có khi buổi sáng sớm đã gặp nhau để uống cùng nhau một cốc cà phê, ăn sáng mới đi làm. Ngày cưới đến gần mà em cứ mơ màng trong hạnh phúc với người bạn gái mới. Đến khi giật mình thì đã đến rất gần. Chỉ còn 2 tuần. Lần đó em hẹn gặp bạn ấy và thông báo 2 tuần nữa em cưới, trong thời gian này sẽ rất bận và ít gặp nhau hơn. Thấy thật khó nói với bạn ấy điều này. Và bạn ấy khi nghe cũng hơi ngỡ ngàng 1 chút rồi lấy lại bình thản cười nhẹ nhàng bảo em, uh, cứ giành thời gian mà chuẩn bị cho chu đáo, gặp nhau sau cũng được.
Thế rồi chuyện chuẩn bị cưới làm em cuống lên và ko còn nhiều thời gian để nhắn tin với cô ấy. Cô ấy có lẽ biết em bận nên lúc đầu cũng có nhắn mấy tin động viên e cố gắng giữ gìn sức khoẻ, nhưng những ngày sau thì dường như biến mất. Một ngày. Hai ngày. Ba ngày. Em vẫn phải chuẩn bị đám cưới nên ko có nhiều thời gian. Nhưng đến 1 tuần thì lòng em như có lửa đốt. Em cảm giác trống rỗng hoàn toàn trước đám cưới ngày một đến gần, và cảm thấy như mình đánh mất một cái gì đó quan trọng. Em nhắn tin báo bạn ấy ngày cưới. Không thấy trả lời. Em nhắn lại bảo rất nhớ. Cũng không thấy trả lời. Bạn ấy có lẽ đã biến mất. Còn em, mặc váy cưới mà vẫn trông chờ một người đến dự, để em được nhìn thấy và yên lòng. Nhưng bạn ấy đã không đến dự. Những ngày sau đó cũng không liên lạc lại một lần nào...
Em, với cuộc sống mới và những bộn bề lo toan cũng dần nguôi ngoai. Nhưng điều quan trọng là em giật mình nhận ra em ko dành hết trái tim cho chồng em được. Em ko còn muốn hôn anh ấy. Không có cảm xúc khi quan hệ một lần nào. Dù vẫn làm tốt trách nhiệm của một người vợ tốt, nhưng trái tim em như đã bị đánh cắp...
...
11:19 SA 23/09/2009
c
complete
Bắt chuyện
617Điểm·1Bài viết
Báo cáo