images
Thịnh hành
Cộng đồng
Webtretho Awards 2025
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Dạy con - các bài viết sưu tầm
Nguyên tắc 'vàng' khi dạy con kỹ năng sống
Ảnh minh họa: P.N.
Nhiều cha mẹ lúc nào cũng áp đặt con phải làm cái này, phải làm cái kia, phải chào, phải đánh răng... Nếu trẻ làm theo thì bảo "Ui, con ngoan quá", không làm theo thì lại bảo con hư. Trong khi đó, những bé đối phó mới là khôn.
Nhiều cha mẹ vì quá yêu thương mà bao bọc, làm hết tất cả mọi việc cho trẻ mà không biết rằng điều đó vô tình dẫn đến việc trẻ thiếu hụt kỹ năng sống, không biết cách tự phục vụ bản thân. Bên cạnh đó, việc giáo dục kỹ năng sống cũng chưa được quan tâm. Điều này khiến trẻ gặp phải khó khăn khi trưởng thành trong việc sống độc lập, nhà giáo Vũ Thị Diệu Lý, Hiệu trưởng Tiểu học và Trung học cơ sở Dream House chia sẻ.
Theo cô, hiện nay dạy kỹ năng sống cho trẻ đang là vấn đề được rất nhiều cha mẹ quan tâm. Họ đua nhau đưa con đến các lớp dạy kỹ năng sống mà không biết rằng đáng lẽ nếu chú ý hơn mình đã có thể dạy con ngay khi còn nhỏ.
"Cha mẹ có thể tận dụng tất các cơ hội, các hoạt động, sự kiện để dạy kỹ năng sống cho con. Vấn đề ở đây là chúng ta cần dạy con kỹ năng gì và dạy như thế nào?", cô Diệu Lý cho biết.
Những kỹ năng cha mẹ cần dạy cho trẻ như: biết làm chủ bản thân, kiềm chế cảm xúc, tự lập, tự bảo vệ mình; kỹ năng tự tin vào bản thân, sai thì làm lại, biết bảo vệ chính kiến, biết trình bày và biết phản biện, biết thuyết phục. Bên cạnh đó là kỹ năng làm việc hiệu quả, lập kế hoạch như đặt mục tiêu cho năm học, hợp tác lập nhóm học, giải quyết các vấn đề cá nhân xung đột...
Dưới đây, cô Diệu Lý chia sẻ về một số kinh nghiệm trong việc dạy kỹ năng sống cho con:
- Kiến thức chỉ cần đủ để trẻ học những điều khác
Có một thực tế là mỗi khi trẻ từ trường về nhà, một câu nói quen thuộc cha mẹ hay hỏi con mình là "Hôm nay con được mấy điểm?". Trong khi đó đáng lẽ điều mà họ nên hỏi là "Hôm nay con học được cái gì?".
Cha mẹ đang quá quan trọng hóa chuyện điểm số, kiến thức mà không biết rằng kiến thức chỉ là một phần nhỏ trong cái con người muốn, chỉ cần đủ để học cái khác. Có thể mượn những kiến thức đó làm cái cớ để dạy con kỹ năng sống.
- Không áp đặt con phải làm gì, không được làm gì
Một sai lầm mà nhiều phụ huynh hay mắc phải là lúc nào cũng áp đặt con phải làm cái này, phải làm cái kia, phải chào, phải đánh răng... Nếu trẻ làm theo thì bảo "Ui, con ngoan quá", những trẻ cá tính không làm theo thì lại bảo con hư. Trẻ không làm theo thì bị phạt, mắng. Trong khi đó, những trẻ đối phó mới là trẻ khôn.
Thực tế, có những việc cha mẹ cấm nhưng trẻ vẫn làm. Lý do là vì trẻ làm theo là bị ép buộc chứ không phải tự giác làm, mà điều gì không phải do bản thân mỗi người tự giác làm thì sẽ không có tính bền vững. Hôm nay trẻ làm theo những gì người lớn bảo nhưng không ai đảm bảo rằng khi lớn hơn, trẻ cũng sẽ làm theo.
Cha mẹ không biết rằng chính sự áp đặt của mình có thể khiến bé khi lớn lên làm gì cũng sợ sai, không sáng tạo.
- Cho con biết tại sao phải làm cái này
Để con nghe và làm theo thì trước hết chúng ta cần cho con biết tại sao chúng ta phải làm thế. Cha mẹ hãy bỏ qua những quy định tồn tại trước đó, tự đặt tình huống cùng bàn luận với trẻ, hãy để trẻ tự nói lên, tự viết ra những lý do vì sao phải làm thế. Chẳng hạn từ những việc đơn giản như tại sao phải đi vệ sinh, uống sữa đến học bài, rửa tay, đánh răng...
Khi đã hiểu, trẻ sẽ tự ra quyết định, tự viết nội quy, tự giác làm và tự giám sát. Trẻ làm không phải vì sợ mà vì đó là điều đúng, cần thiết. Kết quả đạt được là tập cho trẻ kỹ năng tự đưa ra quyết định, kỹ năng tự nguyện, tự giác.
- Chọn việc dễ nhất để yêu cầu con làm
Cha mẹ hãy vứt hết những điều con mình chưa làm được, mà chọn ra một thứ dễ làm nhất để yêu cầu con thực hiện như: ăn xong phải cất bát. Việc này có thể rất lâu mới đi vào quy củ, thế nhưng một khi con đã thực hiện được thì những việc sau trẻ sẽ làm dễ dàng hơn.
Cô Diệu lý cũng nhấn mạnh, việc giáo dục kỹ năng cho con cần có kế hoạch, từ từ, chậm chạp, không được nóng vôi. Bên cạnh đó, cần tỏ ra tôn trọng con, ghi nhận và khuyến khích những gì trẻ làm được. Điều cha mẹ cần lưu ý là trẻ được quyền mắc lỗi, khi đó cha mẹ có thể giúp con tìm giải pháp tiếp theo chứ không đi vào việc tìm lỗi của ai.
"Đặc biệt không đổ lỗi tất cả cho trẻ. Trong 10 lỗi của trẻ, người lớn cũng cần tìm ra lỗi của mình. Mình đã quan tâm đến con chưa, đã lường trước được hành vi của trẻ chưa, đã tinh tế chưa...", cô Lý nói.
04:25 CH 17/08/2011
Dạy con - các bài viết sưu tầm
Giải thích với trẻ (5 tuổi) về sex như thế nào?
Trẻ đã biết những gì ở tuổi này?
Trẻ mẫu giáo thường có thể phân biệt các bạn cùng giới. Chúng đã khám phá ra những điều cơ bản về cơ thể mình cũng như của các bạn khác giới, nhưng thật ra các em vẫn có rất nhiều câu hỏi cần được giải đáp, như làm thế nào lại có em bé, hay tại sao cả bố lẫn mẹ đều có núm vú (đây là câu hỏi khá hay). Ở tuổi này các em đang học ở trường nên thường tiếp xúc với nhiều ý nghĩ, quan niệm và những tư tưởng sai lệch từ những bạn cùng tuổi hay các anh chị lớn hơn. Lúc này bạn bè là những người thực sự quan trọng với các em, vì thế chúng thường rất tin tưởng vào những gì chúng nghe thấy từ bạn bè, dù có kì quặc đến đâu đi chăng nữa.
Nhưng, trẻ mẫu giáo cũng đã sẵn sàng nghe những câu trả lời phức tạp hơn về tình dục. Ở tuổi này các em vẫn chưa thấy quá ngượng ngùng khi hỏi về những điều đó (thật ra, bố mẹ lại là người thấy xấu hổ và lảng tránh chủ đề này.) Thêm vào đó, một đứa trẻ 5 tuổi không thể, và cũng chưa cần hiểu thấu đáo về những cơ chế của tình dục, nó cũng không hiểu được những xúc cảm đằng sau tình yêu của người lớn, và có thể bị khủng hoảng khi nghe những giảng dạy về sự cương cứng, chu kỳ kinh nguyệt, sự trở dạ, và những chức năng khác của cơ thể mà chúng chưa thể hiểu hết được.
Vậy nói về tình dục như thế nào?
Hãy bình tĩnh và thật thoải mái. Khi con hỏi về tình dục (hay những chủ đề tế nhị khác), tốt nhất bạn hãy tỏ ra đây là vấn đề hết sức bình thường để các con không cảm thấy đó là điều đáng ngượng ngùng hay bị ngăn cấm. Tất nhiên là nói vẫn dễ hơn làm. Rất nhiều bậc phụ huynh thấy bất tiện khi nói chuyện về tình dục với con mình bởi vì họ chưa từng có kinh nghiệm chia sẻ những chuyện đó bao giờ, và vì họ rất sợ phải nói quá sâu khi thảo luận với con cái. Dù có lạ lẫm hay lúng túng đến đâu, tốt nhất là bạn hãy cố gắng trả lời các câu hỏi một cách thật chân thành và bình tĩnh. Nếu nói về vấn đề này thực sự khó khăn với bạn, hãy thử tự tập luyện các câu trả lời trước, và có thể làm việc này một mình hoặc cùng với vợ, chồng mình. Hãy tận dụng các câu hỏi khi cả bạn và con đều thấy thoải mái - trong phòng chung lúc cả hai đang xem video, lúc tắm, hay trong lúc yên tĩnh khi bạn cho con đi ngủ. Ở trong ô tô cũng là chỗ lý tưởng để nói chuyện, vì lái xe phải nhìn đường nên bạn có thể tránh nhìn trực tiếp vào con, do vậy sẽ thấy thoải mái hơn.
Jerome Kagan, giáo sư tâm lý học trường Đại học Havard cho rằng "Điều quan trọng đối với bố mẹ là phân tích những vấn đề khó mà không tỏ ra mất tự nhiên. Bọn trẻ thường nghe âm điệu chứ ít khi nghe những lời bố mẹ đang nói".
Hãy thật đơn giản. Ở tuổi này, câu trả lời tốt nhất là phải ngắn gọn và không quá phức tạp. "Em bé được tạo thành như thế nào? Đây đúng là điều rất thú vị. Một hạt giống từ cơ thể bố và một quả trứng từ cơ thể mẹ kết hợp với nhau trong bụng me. Đó là nơi em bé lớn lên, trong một cái bao đặc biệt, gọi là dạ con." Trong lúc bạn không muốn mình giống như bác sỹ, hãy dùng các từ miêu tả cơ thể chính xác("dương vật" hay "âm đạo", không dùng những từ lái đi) Điều này sẽ làm giảm bớt cảm giác các chủ đề về giới tính bị cấm và đáng ngại ngùng.
Nhiều em sẽ thấy thỏa mãn với những câu trả lời như thế, song nhiều em sẽ tiếp tục với những câu hỏi khác, như "Ý mẹ là quả trứng giống như trứng trong tủ lạnh ạ? Bố giữ hạt giống ở đâu? Bố mẹ có phải tưới nước cho chúng không? Em bé có nhìn thấy hay nghe thấy điều gì lúc còn đang ở trong bụng không ạ?" Hãy tiếp tục trả lời những câu hỏi đó nếu con thực sự quan tâm, nhưng không nên làm con quá tải với các thông tin khi nó đã muốn dừng lại để đi chơi.
Khuyến khích trẻ. Dù câu hỏi của con là gì, bạn cũng không nên cáu kỉnh với con, như "Con có ý nghĩ đó từ đâu?" và không lái chuyện sang hướng khác. Một trong hai cách đó đều làm cho con bạn hiểu rằng câu hỏi của chúng bị cấm kỵ, và chúng thật tồi tệ khi nghĩ về điều đó. Giáo sư Pepper Schwartz, tiến sỹ xã hội học trường đại học Washington ở Seattle, đồng tác giả của cuốn 10 cuộc thảo luận với con trẻ về giới tính và tính cách mà bố mẹ phải thực hiện cho rằng: "Bạn cần phải là người bố, mẹ ‘có thể hỏi được'. Con trẻ cần biết là bạn thích nói chuyện về vấn đề này. Chúng thường liên tục hình thành hình ảnh trong đầu óc mình về những sự thật xung quanh - và không phải lúc nào các suy nghĩ đó cũng đúng. Bạn cần là người cho con biết sự thật và làm khuây khỏa những lo lắng của con." Vì vậy, hãy trả lời mọi câu hỏi của con, và khen con đã biết hỏi: "Câu hỏi hay đấy! Nếu cần biết thêm, con có thể hỏi mẹ vào bất cứ lúc nào khác nhé!" Nếu bạn không biết câu trả lời, hãy nói thật "Mẹ không chắc lắm, nhưng mẹ con mình cùng đi tìm hiểu nhé."
Tất nhiên, bạn không thể nào biết được khi nào thì con sẽ hỏi mình. Có thể ngay giữa đám đông trong tiệc mừng bé sắp chào đời, con có thể năn nỉ muốn biết em bé nhà dì Rachel sắp chui ra khỏi bụng bằng cách nào. Thậm chí nếu con gây ra cho bạn một tình huống khó xử, đừng đánh lạc hướng nó - những người lớn trong tầm nghe đã từng nghe thấy những câu hỏi tương tự, và điều trước tiên bạn nên làm là giúp con cảm thấy chúng có thể nói với bạn về bất cứ thứ gì. Sự tự nguyện chia sẻ trung thực với con của bạn là một món quà rất lớn vì sẽ giúp chúng xua tan những rắc rối, lầm lẫn của tuổi thiếu niên, thanh niên, hay sau này nữa.
Sử dụng mọi cơ hội hàng ngày. Bạn không cần phải đợi con hỏi mình. Ở tuổi này có thể con đã biết một chút kha khá về giới tính và sinh sản nhờ quan sát dê mẹ cho con bú ở vườn thú, hay nhờ hỏi bố mẹ về quả trứng đã nở mà chúng thấy trên vỉa hè. Rất nhiều phim ảnh và truyện trẻ em có nói về cách em bé được sinh ra. Nhiều bố mẹ dành thời gian đọc truyện cho con để giới thiệu những cuốn sách dành cho trẻ em nói về sinh sản. Ông Pearl Simmons, chuyên gia giáo dục, hiện đang giảng dạy các lớp học làm bố mẹ ở bệnh viện trẻ em Pittsburgh nói "Tôi rất khuyến khích cuốn sách "Trẻ em được sinh ra như thế nào" của Andrew Andry và Steven Schepp. Bạn có thể ngồi lại với con và nói rằng có một quyển sách tuyệt vời muốn đọc cho chúng nghe."
Hãy dạy con về sự riêng tư. Con của bạn hiểu được nhu cầu thỉnh thoảng có "thời gian riêng tư", và nó cần biết rằng nếu phòng bạn đang đóng cửa, thì phải gõ cửa trước khi vào phòng. Hãy thực hiện điều này khi con bạn đã đóng cửa phòng nó. Có thể ở tuổi này, con cần hoặc chưa cần riêng tư, song nó sẽ hiểu nội quy gia đình tốt hơn nếu bạn cũng thực hiện nội quy đó. Bé cũng cần biết những bộ phận kín đáo của cơ thể là riêng tư, và không ai được đụng đến đó trừ bố, mẹ, người chăm sóc, hay bác sỹ, và cũng chỉ được đụng đến đó khi giúp bé sau lúc đi vệ sinh hay kiểm tra sức khỏe. Hãy bảo với bé rằng, nếu có ai cố tình đụng đến những bộ phận đó, bé cần phản đối, và bảo với bố, mẹ hay người đáng tin cậy gần đó.
Điều con hỏi... Điều bố mẹ trả lời
"Bạn Sarah bảo con lúc ra chơi là Chúa đã mang lại em bé cho bố và mẹ. Có phải vậy không ạ?" Lúc này, có thể con đã biết nhiều hơn "Em bé đến từ đâu?" Nó biết là em bé sinh ra từ cơ thể người mẹ. Nhưng nó đang cố gắng kiểm tra lại thông tin nó nghe được từ sân chơi. Bạn có thể giải thích bằng một số cách khác về sự sinh sản, trong khi nhắc lại cho con những gì nó đã học được từ bạn: "Hãy nhớ rằng, chúng ta nói về em bé được sinh ra nhờ một hạt giống của bố và một trong những quả trứng từ cơ thể mẹ. Đó là sự thật. Nhưng rất nhiều người lại tin rằng trẻ em là một món quà từ chúa, và mẹ nghĩ điều đó cũng đúng", hay tùy theo niềm tin của bạn và câu hỏi này ở mức độ nào.
Tất nhiên là trẻ em ở lứa tuổi này thường rất khác nhau về mức độ tò mò về các vấn đề giới tính mà chúng hỏi bạn, vì thế bạn đừng lo lắng nếu bé vẫn chỉ hỏi "Em bé sinh ra từ đâu?", hay nhiều hơn nữa là "Tình dục là gì?"
"Tình dục là gì?" Một đứa trẻ mẫu giáo rất dễ hỏi câu hỏi này nếu chúng được gợi mở từ việc xem được hay nghe thấy từ một đứa trẻ lớn hơn hay từ vô tuyến. Đừng lảng tránh câu hỏi này, dù bé vẫn quá nhỏ để có thể hiểu được chi tiết về tình dục. Hãy bảo với bé là, "Tình dục là lúc bố mẹ âu yếm nhau để thể hiện tình yêu dành cho nhau. Có thể phụ nữ và đàn ông sẽ có em bé khi họ quan hệ tình dục" Những câu hỏi có liên quan gồm "Sao con người lại quan hệ tình dục? Làm tình là gì? Quan hệ tình dục là giống như bố mẹ làm trên giường phải không?"
"Mẹ chỉ cho con thấy cách bố mẹ tạo ra em bé được không?" Một khi bé đã nghe về "cách đặc biệt" mà bố và mẹ âu yếm, hôn nhau rồi tạo ra em bé, thì cũng không phải là quá đáng nếu 1 đứa bé tò mò chỉ mới 5 tuổi muốn được xem thực tế. Hãy chân thành, nhưng trực tiếp: "Không, các bố mẹ tạo ra em bé một mình trong thời gian riêng tư của họ. Vào những lúc như thế bố mẹ muốn âu yếm nhau để thể hiện tình yêu cho nhau. Đó là cách bố mẹ đã tạo ra con - nhưng trong thời gian đặc biệt dành riêng cho bố mẹ."
"Con có thể có em bé không?" Lúc này bạn có thể bảo cho bé biết một số thông tin về sự khác nhau của cơ thể người lớn và trẻ em. "Không, có em bé là điều chỉ người lớn mới làm được. Cơ thể con chưa sẵn sàng, nhưng con sẽ làm được khi lớn hơn." Những câu hỏi tương tự có thể là "Những ông bố có con được không? Khi con lớn đến lúc con được xỏ lỗ tai thì có em bé được không? Sao con với mẹ không có em bé khi mẹ hôn tạm biệt con ở trường?" ("Vì cách mà người lớn ôm hôn nhau lúc tạo ra em bé khác với như thế, và bởi vì chỉ có hai cơ thể người lớn mới có thể tạo ra em bé được thôi.")
"Em bé sắp ra khỏi bụng mẹ bằng cách nào?" Trẻ mẫu giáo thường rất thích thú với việc mang bầu và sinh nở, và thường tưởng tượng bất cứ thứ gì từ việc mẹ nôn ra em bé đến việc bố tháo khóa ở bụng mẹ để em bé đi ra. Câu trả lời đơn giản nhất là, "Em bé sẽ chào đời khi em cần nhiều thức ăn hơn mà bụng mẹ không cung cấp đủ nữa, và em quá to không ở vừa bụng mẹ. Lúc đó bố sẽ đưa mẹ tới bệnh viện, ở đó bác sỹ giúp em bé ra đời. Bà sẽ chăm con trong vòng hai hay ba ngày, rồi mẹ và em bé sẽ về nhà, và chúng ta sẽ ở bên nhau." Nhiều bé thực sự muốn biết chi tiết hơn, và sẽ rất sẵn sàng nghe những câu như "Những cơ bắp khỏe mạnh trong bụng mẹ sẽ đẩy em bé xuống âm đạo, rồi ra ngoài ở giữa hai chân mẹ. Việc này sẽ mất vài tiếng đồng hồ, vì thế mẹ sẽ tới bệnh viện để bác sỹ giúp cho em bé ra ngoài và kiểm tra sức khỏe cho em ngay lúc đó." Có thể có những câu hỏi liên quan đến thai nghén khác như "Trong đó em bé có buồn không? Có đói không? Có ngủ ở bên trong bụng mẹ không? Bây giờ trông em như thế nào? Sao lúc mẹ đi tiểu em không chui ra ngoài? Em có nghe thấy con nếu con nói với bụng mẹ không?"
"Mẹ và bố đang làm gì vậy?" Rất nhiều bố mẹ thấy sợ hãi khi con mình vào phòng lúc họ đang quan hệ. Điều này lại hay xảy ra. Và cũng gần như không thể không bối rối, nhưng hãy thử bình tĩnh (và hãy lo cho phòng ngủ của mình một chiếc khóa). "Bố mẹ đang làm tình để thể hiện tình yêu cho nhau. Bình thường bố mẹ vẫn khóa cửa vì đây là chuyện riêng tư, nhưng lần này lại quên mất." Tùy vào phản ứng của con mình lúc đó, bạn có thể hỏi "Điều đó có làm phiền con không? Con có cần gì nữa không?" Cần đảm bảo chắc chắn rằng con của bạn không hề thấy lo lắng hay sợ hãi bởi những gì nó nhìn thấy, và nhấn mạnh rằng nó không làm gì sai cả. (Đừng la mắng bé, "Con phải gõ cửa chứ!") Tùy thuộc vào những gì con nhìn thấy, câu trả lời của con với việc nhìn thấy bố mẹ làm tình có thể là một điều lo lắng "Bố có làm đau mẹ không ạ?", hay một sự tò mò "Sao bố mẹ lại gây ra tiếng ồn như thế?", hay "Bố mẹ đang chơi trò đấu vật à?"
Nếu bé có vẻ không quan tâm, bạn có thể không cần giải thích điều gì đang xảy ra. Bé có thể không nhìn thấy nhiều nếu phòng tối và bạn đang có vải che trên người. Có thể chỉ cần nói đơn giản là "Bố mẹ đang dành thời gian riêng tư cho nhau" hay "Mẹ và bố chỉ đang ôm nhau vì rất yêu nhau mà thôi."
Theo Babycenter
04:58 CH 11/08/2011
Dạy con - các bài viết sưu tầm
Cư xử của trẻ ở tuổi mẫu giáo
Ở tuổi này, bé đang nhận ra rằng những người khác cũng có cảm giác, và khi bé nhớ, bé sẽ muốn quan tâm tới họ.
Lúc này, trẻ em có thể thực sự có được lợi ích từ việc đi học mẫu giáo. Ở đây bé có thể bắt đầu học về nguyên tắc của những người khác và cách hòa thuận với bạn bè ở một nơi quy củ. Bé cần các ranh giới giúp dẫn dắt sự nhiệt tình tự nhiên nhưng không làm giảm niềm đam mêm cuộc sống của mình. Những ranh giới và một quy trình mang lại cho bé sự an toàn. Chúng bảo vệ bé khỏi bị quá tải do quá nhiều trách nhiệm trước khi bé sẵn sàng.
Trẻ mẫu giáo vẫn đang cố gắng học những thứ hàng ngày mà chúng ta cho là dĩ nhiên, ví dụ như cách chúng ta nói với nhau. Chẳng hạn như, bạn có thể nghĩ là bé không lắng nghe mình, song có lẽ bé vẫn đang cố gắng hiểu điều mà ai đó đã nói trước đó năm phút! Trong lúc cố gắng hiểu thế giới quanh trẻ, chúng ta phải tha thứ cho các bé vì đôi lúc mất tập trung. Một nguyên tắc hay là luôn dự kiến thêm 30 phút mỗi khi làm việc gì đó với các bé ở tuổi mẫu giáo.
Dưới đây là một vài điều cần lưu ý về ứng xử của trẻ ở tuổi mẫu giáo:
Nhắc nhở. Trẻ mẫu giáo có trí nhớ ngắn hạn và rất dễ sao nhãng. Bạn cần phải nhắc nhở bé về mọi thứ nhiều lần. (Hãy thử việc này. Bạn hãy nói với con "Sáng mai mẹ sẽ cho con một thanh sô-cô-la" và xem bé có nhớ hay không)
Chỉ cho bé thấy cảm giác của bạn. Khi bạn nói chân thành cho bé biết cách ứng xử của bé ảnh hưởng như thế nào đến mình, bé sẽ nhận ra cảm xúc của mình ở trong bạn, như qua chiếc gương vậy, và có khả năng sẽ cảm nhận cho bạn. Vì vậy bạn có thể nói, "Mẹ rất buồn vì có quá nhiều tiếng ồn nên mẹ không thể nói chuyện điện thoại được." Khi bạn bắt đầu câu nói với đại từ nhân xưng "mẹ, bố...", điều này sẽ cho bé cơ hội thay đổi phù hợp với lợi ích của bạn.
Thay đổi môi trường. Khi bé thấy khó chịu vì em bé gái cứ bò lên trò xếp hình của mình, bạn hãy cố tìm nơi yên tĩnh bé có thể chơi mà không bị quấy rầy.
Giải thích những hậu quả của cách ứng xử của bé để bé có thể hiểu tại sao điều gì đó lại sai. Việc này giúp bé hiểu thế giới quanh mình tốt hơn. Hãy nhớ, chỉ có cách cư xử là không chấp nhận được, chứ đó không phải là con bạn không chấp nhận được.
Time-out (thời gian tách riêng) là một cách kỷ luật mà cha mẹ có thể dùng để hạn chế cách ứng xử không phù hợp. Hãy tìm hiểu cách để sử dụng phương pháp này hiệu quả.
Kỷ luật
Từ "kỷ luật" thực chất có nghĩa là "dạy" chứ không phải mang nghĩa "phạt". Mục đich thực sự là dạy con các nguyên tắc ứng xử để bé có thể sử dụng chúng. Trẻ em học tính tự giác hay tự kỷ luật bằng việc lớn lên trong một gia đình yêu thương cùng với các nguyên tắc công bằng và đoán trước được. Phạt con có thể cản trở sự phát triển về tính tự giác, tự kỷ luật của con bạn.
Đánh đòn không giúp bé học được cách cư xử đẹp. Nó cũng không mang lại cho bé cơ hội để học cách giải quyết vấn đề của chính mình. Thay vào đó, nó có thể làm bé thấy sợ hãi, mất an toàn, và phẫn nộ. Một số bậc cha mẹ có thể đánh con vì họ đang cố gắng thoát khỏi căng thẳng và bực bội trong lòng. Trẻ em học từ các ví dụ, và đánh dạy chúng lấy được những thứ chúng muốn bằng cách đánh ai đó. Để biết thêm về cách giải quyết căng thẳng cũng như những cảm giác bực bội, hãy đọc thêm Cảm thấy căng thẳng và Khi bạn cảm thấy mình có thể làm tổn thương con.
Nếu bạn có những lo lắng về cách cư xử của con mình, hãy tham khảo ý kiến chuyên gia. Để có thêm lời khuyên về cách hướng dẫn cách xử sự cho trẻ, hãy xem Lời khuyên thiết thực về kỷ luật.
Theo Raisingchildren.net.au
04:28 CH 10/08/2011
Dạy con - các bài viết sưu tầm
10 tình huống bất trắc cần dạy trẻ
Ghi nhớ số điện thoại gia đình để gọi về khi bị lạc, tuyệt đối không đi theo người lạ, không nhận quà bánh của người lạ vì có thể sẽ bị họ bắt cóc... là những kỹ năng mà trẻ cần được trang bị để đề phòng bất trắc xảy ra.
Bà Trần Thị Thu Hằng, Hiệu trưởng trường mẫu giáo 19-5 (quận 3, TP HCM) khuyên, để giáo dục những kỹ năng này, phụ huynh cần đưa ra những tình huống cụ thể để trẻ trải nghiệm chứ không nên lý thuyết rập khuôn hoặc chỉ "cấm đoán" sẽ khiến trẻ mất đi khả năng phán đoán và tự ra quyết định. Bà chỉ ra 10 tình huống và cách xử trí thường gặp sau đây mà người lớn có thể áp dụng để tập huấn cho các em:
Ngay từ nhỏ, trẻ cần được giáo dục kỹ năng ứng biến khi gặp tình huống khó khăn. Ảnh: Thi Ngoan.
1. Bị lạc cha mẹ:
Trong bất kỳ tình huống nào, nguyên tắc đầu tiên bé cần nhớ là bình tĩnh, không khóc lóc hay chạy lung tung mà nên đứng yên tại chỗ để chờ, vì bố mẹ sẽ quay lại đây tìm bé. Trong trường hợp bị lạc ở ngoài đường, bé có thể mượn điện thoại của một người đi đường hoặc chú công an để gọi bố mẹ đến đón. Tuy nhiên tuyệt đối không đi theo người lạ, ngay cả khi họ nói là sẽ giúp bé tìm đường về nhà.
Còn nếu bị lạc ở trung tâm mua sắm hay khu vui chơi đông người, sau khi đứng tại chỗ chờ một lúc lâu không thấy bố mẹ, bé hãy đến nói với các chú bảo vệ hoặc cô bán hàng nhờ họ thông báo lên loa. Sau đó ngoan ngoãn đứng ở đó chờ bố mẹ đến đón.
2. Không nhận quà bánh của người lạ:
Để đề phòng những món quà, bánh, kẹo đó có tẩm thuốc mê, bé ngửi hoặc ăn vào sẽ bị trúng mưu của kẻ xấu, cha mẹ nên dạy bé không nhận bất kỳ món đồ nào người lạ cho mà phải từ chối khéo léo rằng "ba mẹ cháu không cho phép nhận". Sau đó bé hãy tìm đến chỗ có người lớn hoặc chú bảo vệ đứng để tránh bị người lạ kia tiếp tục dụ dỗ. Trong trường hợp người đó cứ bám theo ép bé ăn hay bắt lên xe thì phải quẫy đạp và hét thật to để mọi người đến cứu.
3. Khi người lạ nhận là bạn của bố mẹ đến trường đón bé:
Cô giáo Thu Hằng cho biết, theo nguyên tắc của các trường mẫu giáo, phụ huynh nhờ ai đến đón con phải gọi điện báo trước thì giáo viên mới cho phép. Tuy nhiên để tránh trường hợp trẻ bị dụ dỗ vì tưởng là người quen, phụ huynh cần dạy trẻ không được tin lời người lạ, kể cả người nhận là bạn của ba mẹ, thậm chí biết cả tên ba mẹ và tên của bé. Trong trường hợp nhận ra họ là hàng xóm hay người quen hay thì bé hãy quay vào trường báo cho cô giáo biết, rồi nhờ cô gọi điện cho ba mẹ để xác minh xem có đúng là họ được nhờ đến đón không.
4. Quên mang theo tiền khi đi xe, mua hàng:
Mặc dù cha mẹ thường để sẵn cho bé một ít tiền lẻ trong cặp, tuy nhiên trong một số trường hợp bé đi mua đồ mà quên không đem theo tiền, bé có thể nhờ cô bán hàng gọi điện về cho ba mẹ đem tiền đến trả. Còn nếu lỡ lên xe buýt mà không có tiền trả thì bé nên tỏ thái độ thành khẩn xin lỗi bác tài xế hoặc người thu tiền và nói lý do để họ thông cảm. Để về nhà, bé nên đến nhờ một chú tài xế taxi chở về và ba mẹ sẽ trả tiền cho (ở đây nếu trẻ còn nhỏ chưa nhớ được địa chỉ nhà thì cha mẹ nên viết địa chỉ ra giấy để sẵn trong cặp cho bé). Cuối cùng nhớ lần sau trước khi đi đâu hãy kiểm tra lại túi tiền của mình thật kỹ.
5. Trong nhà xảy ra cháy:
Việc đầu tiên phải xem là nguyên nhân lửa bốc lên từ đâu. Nếu là một đám cháy nhỏ hoặc một chiếc chảo nấu ăn bốc cháy thì bé có thể dùng chiếc khăn nhúng nước rồi úp lên đám cháy đó để dập lửa. Tuyệt đối không được cầm chảo đang sôi mà mang đi nơi khác vì có thể bỏng tay và trong lúc di chuyển, gió sẽ làm lửa bốc lớn hơn. Nếu đám cháy quá lớn thì bé cần chạy thật xa khu vực có lửa rồi, la lớn tiếng và sang nhà hàng xóm để nhờ họ gọi đến số cứu hỏa 114.
Trong trường hợp bị lửa bén vào quần áo, bé không nên hốt hoảng bỏ chạy vì khi đó gió sẽ càng làm lửa cháy lớn hơn. Lúc này nếu quần áo dễ cởi thì bé nên cởi đồ ra rồi ngâm vào nước cho lửa tắt, còn nếu thấy không cởi ngay được thì nằm xuống sàn nhà lăn người qua lại hoặc lấy vải nhúng nước quấn vào chỗ cháy để dập lửa.
Nếu thấy không thể dập được lửa bé hãy kêu cứu thật to để người khác lấy nước, lấy chăn mền nhúng nước phủ lên người, dập lửa giúp mình. Cần lưu ý, tuyệt đối không được cầm bình cứu hỏa phun thẳng vào người khi đó vì hóa chất chữa cháy có thể gây nhiễm trùng vết bỏng.
6. Khi phát hiện kẻ trộm đột nhập vào nhà:
Nếu đi đâu về mà thấy trong nhà có người lạ hoặc một sự việc bất thường, bé không nên xông vào ngay vì có thể kẻ trộm sẽ ra tay hành hung. Ở đây bé có thể chạy sang nhà hàng xóm để nhờ gọi điện cho bố mẹ hoặc đến trụ sở công can, tổ dân phố, ủy ban phường... gần đó để báo. Nếu được, bé nên đứng từ xa quan sát ghi nhớ các đặc điểm của kẻ lạ mặt kia cũng như biển số xe, kiểu xe để cung cấp thông tin cho cảnh sát điều tra.
7. Người lạ gọi điện thoại đến nhà:
Khi nghe điện thoại của người lạ, bé cần hết sức đề phòng, bằng mọi giá không được cung cấp địa chỉ nhà, số điện thoại di động của bố mẹ hoặc những thông tin về tài chính gia đình. Tốt nhất hãy nói rằng: "Ba mẹ cháu đang bận việc không nghe điện thoại được, có việc gì thì chiều tối bác gọi lại hoặc để lại số điện thoại để cháu về nói lại với ba mẹ". Nếu người đó tự nhận làm người quen và nằng nặc gạn hỏi thì bé hãy nói thẳng: "Ba mẹ cháu không cho phép nói chuyện với người lạ lâu xin bác thông cảm" rồi cúp máy. Trong trường hợp bị người lạ gọi đến nhiều lần đe dọa, trêu chọc thì bé có thể gọi số 113 để tố cáo với cảnh sát.
8. Khi người lạ gõ cửa:
Khi trẻ ở nhà một mình, cha mẹ cần dạy các em tuyệt đối không mở cửa cho người lạ vào nhà, kể cả người quen của bố mẹ, hàng xóm, thợ sửa ống nước, đồ điện hoặc là nhân viên thu tiền điện thoại....mà hãy hỏi họ có chuyện gì nhắn lại hoặc hẹn chiều tối đến gặp ba mẹ. Nếu thấy họ có dấu hiệu khả nghi hay rình rập, hãy gọi điện cho bố mẹ, hàng xóm, người thân, hoặc gọi 113 báo cảnh sát. (Gia đình nên niêm yết một vài số điện thoại hữu dụng ở một nơi cố định dễ thấy trong nhà để trẻ có thể dùng ngay khi cần).
8. Xảy ra cúp điện khi bé ở nhà một mình:
Điện trong nhà đột nhiên tắt ngấm, bé không được tự tiện kiểm tra bằng cách chạm tay vào nguồn điện, công tắc hay phích điện vì rất dễ bị giật. Hãy bình tĩnh, nếu đứng gần chiếc điện thoại thì nhấc lên gọi cho ba mẹ, còn không hãy chạy sang nhà hàng xóm để gọi nhờ.
Để đề phòng tình huống này, phụ huynh nên để sẵn đèn pin hoặc đèn sạc điện sẵn ở một nơi quy định trong nhà để trẻ dễ dàng tìm thấy khi xảy ra cúp điện. Trong trường hợp không còn cách nào khác, trẻ hãy bình tĩnh ra chỗ nào có ánh trăng chiếu vào (như cạnh cửa sổ, trước hiên nhà), hoặc sang nhà hàng xóm ngồi chờ đến khi bố mẹ về.
9. Đề phòng thông tin cá nhân rò rỉ trên mạng bị kẻ gian lợi dụng:
Ngày nay trẻ có thể lên mạng để kết bạn với nhiều người ở khắp nơi, trong đó đó có kẻ tốt, người xấu. Để tránh bị kẻ xấu tiếp cận thông tin cá nhân để lợi dụng hoặc tấn công, cô giáo Thu Hằng khuyên cha mẹ nên dặn dò con không nên cung cấp thông tin thuộc về cá nhân như: địa chỉ, số điện thoại nhà, tình hình tài chính, kế hoạch sắp tới của gia đình... Đồng thời khi kết bạn trên mạng, các em chỉ nên chia sẻ thông tin (có chừng mực) với một cộng đồng nhất định của mình như: bạn chung lớp, chung nhóm... để đảm bảo an toàn.
10. Dạy trẻ chơi với thú vật:
Trẻ em thường thích ôm ấp, vuốt ve, thậm chí hôn lên chó, mèo. Tuy nhiên cha mẹ cần chỉ cho bé biết có thể làm gì và không thể làm gì với con vật đó, đồng thời chỉ ra những tác hại của từng hành động cụ thể. Cần cảnh báo cho trẻ biết rằng, những hành vi như: giật đuôi, đánh mạnh, siết chặt... sẽ khiến con vật bộc phát tính hung dữ và quay sang cắn người.
Bên cạnh đó cần dạy trẻ, không bao giờ lại gần một con chó lúc đang ăn, ngủ hoặc đang gầm gừ, cắn nhau với con vật khác. Ngoài ra các nhà giáo dục cho rằng, cha mẹ không nên để trẻ em dưới 5 tuổi chơi với bất kỳ loại chó nào dù là lớn hay nhỏ vì sẽ rất nguy hiểm.
Theo Vnexpress
04:26 CH 09/08/2011
Sưu tầm - Cẩm nang chăm sóc sức khỏe mẹ, bé và...
Mối quan hệ giữa giấc ngủ và sinh trưởng
Vì rất nhiều lý do, ngủ đủ thời lượng là điều rất quan trọng với trẻ em: vì ngủ sẽ giúp hồi phục sức khỏe, giúp xây dựng các kết nối các tế bào não (đó là chưa kể đến sẽ giúp cha mẹ có được thời gian nghỉ ngơi). Khoa học cũng đã chứng minh được rằng giấc ngủ giúp nâng cao sức khỏe thể chất.
Khoa học của sự sinh trưởng
Sinh trưởng là một quá trình phức tạp cần rất nhiều hoc-mon để kích thích các quá trình sinh hóa trong máu, nội tạng, cơ, và xương.
Một Hoc-mon dạng protein được tiết ra từ tuyến yên, có tên là hoc-mon sinh trưởng, là một thành tố quan trọng trong những quá trình này. Nhiều nhân tố ảnh hưởng đến việc sản sinh ra hocmon này, bao gồm dinh dưỡng, căng thẳng, và luyện tập. Tuy vậy, ở trẻ em, yếu tố quan trọng nhất lại là giấc ngủ.
Hocmon sinh trưởng được tiết ra trong ngày. Nhưng đối với trẻ em, thời gian giải thoát hocmon này mạnh nhất là ngay sau khi bắt đầu một giấc ngủ sâu.
Trẻ em cần ngủ bao nhiêu lâu?
Trẻ 2 hay 3 tuổi cần từ 12 đến 14 giờ ngủ mỗi ngày trong mỗi 24 giờ (khoảng 12 giờ ngủ ban đêm và 1,5 - 3 giờ ngủ ngày), trẻ 4 tuổi cần khoảng 11-13 giờ (khoảng 11 giờ ban đêm). (Nhu cầu ngủ có thể khác nhau giữa các bé, một số muốn ngủ nhiều hay ít hơn bạn cùng tuổi một chút). Thời gian ngủ không thỏa đáng có thể gây ra các vấn đề về sinh trưởng, như sinh trưởng chậm và còi cọc. Quá trình tạo hocmon sinh trưởng cũng có thể bị ảnh hưởng ở những bé gặp các vấn đề về ngủ, như hội chứng ngừng thở khi ngủ.
Những trẻ không ngủ đủ thời lượng cũng cho thấy những thay đổi khác về hàm lượng hoc-mon lưu thông trong cơ thể. Những hoc-mon quy định về cảm giác đói và ngon miệng có thể bị ảnh hưởng. Thêm nữa, thiếu ngủ còn làm ảnh hưởng đến quá trình cơ thể chuyển hóa thức ăn, kích hoạt sự đề kháng insulin, liên quan bệnh tiểu đường loại 2.
Thiếu ngủ vào ban đêm còn làm ảnh hưởng đến các kỹ năng tập trung và vận động trong ngày, gây ra nhiều các vấn đề ứng xử, va chạm, và khả năng học tập không hiệu quả ở trường.
Hãy đảm bảo một giấc ngủ đêm thật ngon
Hầu hết trẻ em cần ngủ nhiều hơn so với những gì cha mẹ nghĩ.
Các dấu hiệu cho thấy con bạn chưa ngủ đủ bao gồm mệt mỏi, cáu kỉnh, dễ kích thích, ốm yếu, ngủ hôn mê trong ngày, ngủ gật trong ô tô, và rất khó đánh thức dậy. Nếu con bạn bị căng thẳng, dễ kích thích lúc đi ngủ hay mệt mỏi trước giờ ngủ, đó cũng có thể là dấu hiệu cho thấy thời gian biểu của bé chưa thực sự thích hợp.
Cách giúp con bạn ngủ đủ:
Hãy thiết lập thời gian ngủ thích hợp và kiên trì thực hiện.
Đều đặn thực hiện "lộ trình" đi ngủ hàng ngày sẽ giúp báo hiệu cho cơ thể con bạn biết đã đến lúc nghỉ ngơi. Điều này có thể là tắm cho bé, cho bé ăn nhẹ, đọc chuyện trước khi đi ngủ, nói chuyện hoặc hát nhẹ nhàng với bé khi đưa bé đi ngủ.
Hãy chắc chắn là phòng con bạn thích hợp cho việc ngủ. Phòng nên tối và yên tĩnh. Tránh ầm ĩ, náo động trước giờ đi ngủ. Nó gây kích thích chứ không hướng con bạn đến giấc ngủ.
Hãy kiên trì thực hiện thói quen và thời gian ngủ thông thường kể cả vào cuối tuần và dịp nghỉ.Thay đổi chút ít có thể không gây những ảnh hưởng lâu dài, song giờ ngủ thất thường có thể gây mất ngủ và những thói quen ngủ không tốt.
Theo BabyCenter.com
Dịch bởi Medshop.vn
06:38 CH 05/08/2011
Dạy con - các bài viết sưu tầm
Dạy trẻ từ nhỏ: "Số phận của trẻ em nằm trong bàn tay cha mẹ chúng"
Giáo dục trẻ em sớm: Chìa khóa để thành công trong cuộc sống
Viết bởi tiến sĩ Jan Strydom và Benetta Strydom
Nelson Mandela, một chính trị gia lão thành, đã từng nói, "Giáo dục là chìa khóa quan trọng trong sự phát triển của mỗi cá nhân. Nhờ có giáo dục mà con gái của một tá điền có thể trở thành bác sĩ, con trai của một thợ mỏ có thể trở thành người cai mỏ, và con của một người làm trang trại có thể trở thành tổng thống của một nước lớn."
Tính xác thật của câu nói trên chỉ có thể được hiểu đầy đủ khi chúng ta hiểu được tầm quan trọng của giáo dục tiền tiểu học. Nhà giáo dục đồng thời cũng là giáo viên dạy violin nổi tiếng người Nhật, Shinichi Suzuki, có lần đã nói rất rõ ràng như thế này: "Số phận của trẻ em nằm trong bàn tay cha mẹ chúng". Số phận của trẻ em được quyết định phần nhiều bởi cha mẹ chúng - trong vòng bảy năm đầu cuộc đời của trẻ.
Một nghiên cứu được thực hiện bởi Trung tâm nghiên cứu giáo dục tầm cao Ypsilanti, Michigan, đã cho thấy tầm quan trọng của việc giáo dục sớm. Từ năm 1962-1967, 123 trẻ Mĩ gốc Phi, tuổi từ 3-4, sinh ra trong nghèo khó, chính vì thế có nguy cơ thất học cao, đã được chia thành hai nhóm một cách ngẫu nhiên. Một nhóm được tham gia vào một chương trình mẫu giáo chất lượng cao, trong khi nhóm còn lại không được tham gia và bất kì chương trình nào. Chương trình nhóm thứ nhất tham gia vào được dựa trên phương pháp học tích cực của High/Scope. Trong giai đoạn gần đây nhất của nghiên cứu, 95% người tham gia được phỏng vấn khi đang ở tuổi 27. Ngoài ra, dữ liệu còn được thu thập từ trường học của các đối tượng, công tác xã hội và tỉ lệ bị bắt. Những kết quả thu được đáng chú ý nhất của nghiên cứu là:
Số người được học mẫu giáo tốt nghiệp từ các trường thông thường và trường học dành cho người lớn, hay nhận được bằng phát triển giáo dục chung nhiều hơn 1/3 so sánh với số người không được học mẫu giáo (71% và 54%)
Ở tuổi 27, số người đạt mức lương từ $2,000 trở lên/tháng trong những người được học mẫu giáo gấp bốn lần so với những người có thu nhập tương tự nhưng thuộc nhóm người không được học mẫu giáo (các con số lần lượt là 29% và 7%). Nhóm này cũng có tỉ lệ sở hữu nhà và ô tô cao hơn.
Ở tuổi 27, trong nhóm những người được học mẫu giáo, số người bị bắt từ năm lần trở lên chỉ bằng 1/5 so với số đó của nhóm không được học mẫu giáo (7% và 35%) và trong nhóm thứ nhất rất ít người bị bắt do liên quan đến ma túy (7% và 25%)
Tỉ lệ có con ngoài giá thú trong nhóm được giáo dục mẫu giáo cũng thấp hơn rất nhiều (57% và 83%)
Có một câu thành ngữ với ý nghĩa "học không bao giờ là muộn". Tuy nhiên, điều này chỉ đúng một phần nào đó. Trên thực tế, ở một vài khía cạnh, việc học chỉ có thể đạt hiệu quả cao trong 7 năm đầu của cuộc đời. Chính vì thế, các bậc cha mẹ nếu muốn con mình con mình được giáo dục một cách đầy đủ trước tuổi đến trường, nên quan tâm tập trung vào những khía cạnh này. Dưới đây xin được trình bày một vài kĩ năng và khía cạnh quan trọng nhất:
1. Ngôn ngữ
Khả năng ngôn ngữ được cho là một phương tiện quan trọng giúp dự đoán trước khả năng đọc của trẻ. Chính vì vậy, việc cha mẹ nên làm tất cả mọi thứ có thể để đảm bảo cho con mình có tối đa các cơ hội tiếp thu ngôn ngữ là rất quan trọng, quan trọng hơn nữa là bởi vì, trước 7 tuổi trẻ em thường có khả năng học ngôn ngữ phi thường. Từ tám tuổi trở đi, khả năng học ngôn ngữ của trẻ chỉ như người lớn mà thôi. Vì vậy, thật lãng phí nếu các bậc cha mẹ không tận dụng cơ hội ngàn vàng, chỉ có một mà lại rất ngắn trong cả cuộc đời như vậy.
Cha mẹ nên nói với con mình càng thường xuyên, càng nhiều càng tốt. Trẻ được tiếp xúc với ngôn ngữ càng nhiều, sẽ càng hiểu nhanh hơn, và sẽ biết nói sớm hơn. Việc đặt ra một khoảng thời gian trong ngày để đọc hay kể chuyện là rất quan trọng. Tuy nhiên, nên đọc/kể nhiều lần một câu chuyện qua các ngày. Bạn nên đọc đi đọc lại một câu chuyện khoảng vài tháng trước khi chuyển sang một câu chuyện mới phức tạp hơn một chút. Câu chuyện mới này cũng phải được đọc đi đọc lại trong nhiều tháng.
Việc thu nhận ngôn ngữ đạt hiệu quả phụ thuộc vào sự nhắc lại nhiều lần các từ, cụm từ, và các câu giống nhau.
2. Sự tập trung:
Tập trung vừa là hành động của ý chí, vừa là kĩ năng cần được tiếp thu. Vì lí do này, việc cha mẹ tạo cho con mình có đủ cơ hội luyện tập kĩ năng này là rất cần thiết, để sau này bé có thể ngồi trật tự và tập trung được ít nhất 20 phút khi đến trường. Khi bé được hai tuổi, cha mẹ có thể đọc truyện cho bé nghe. Tuy nhiên, việc bắt bé ngồi im và nghe truyện là rất quan trọng. Bé không được phép chạy loanh quanh hay chơi trong khi cha mẹ đang đọc truyện. Để làm điều này dễ dàng hơn, hãy bắt đầu với những câu chuyện ngắn khoảng năm phút, sau đó từ từ tăng dần lên. Bằng cách này, khả năng tập trung của bé sẽ dần dần được nâng cao
3. Thái độ làm việc:
Ý tưởng về sự sẵn sàng cho trường học là khái niệm được chấp nhận rộng rãi. Tuy nhiên, có lẽ sẵn sàng cho công việc còn quan trọng hơn sẵn sàng cho trường học. Trong các thập kỉ vừa qua có khuynh hướng cố gắng làm cho việc học trở nên vui vẻ. Đó chắc chắn là lí do tại sao học hành ngày nay lại thất bại nhiều như vậy, bởi vì, trên thực tế, học không phải là niềm vui, nó là công việc. Nói theo cách tự nhiên, công việc-cũng giống như việc học-thông thường có thể rất thú vị, và thậm chí có thể rất đáng chú ý. Hơn nữa, trong công việc cũng như trong học tập, luôn có những khía cạnh không thú vị. Mặc dù vậy, chúng vẫn phải được thực hiện. Vì thế, điều quan trọng nhất là phải dạy cho trẻ hiểu được rằng công việc là thứ phải được làm, và phải làm bằng khả năng tốt nhất của mình. Nếu trẻ không được cha mẹ dạy dỗ thấu đáo về vấn đề này, sẽ gặp rất nhiều khó khăn trong tương lai.
4. Sự phối hợp:
Ngày nay, có hai trong số các triệu chứng của trẻ gặp khó khăn trong học hành và đọc, đó là cơ bắp không rắn chắc, và không biết bò. Cả hai vấn đề này có thể được giải quyết theo cách rất dễ dàng và đơn giản.
Cơ bắp không rắn chắc chủ yếu là vì cơ yếu, và trẻ chỉ biết bò khi được cha mẹ dạy. Trẻ chỉ có thể làm những điều được dạy.
Sức khỏe cơ bắp nói chung của cơ thể được quyết định phần nhiều bởi độ khỏe mạnh của các cơ sau. Cơ yếu khi chúng không được tập luyện. Các bậc cha mẹ nên tạo cơ hội cho con mình được tập luyện cơ bắp từ khi bé còn nhỏ, đặc biệt là các cơ sau. Điều này có thể và nên được thực hiện khi bé được một hai tháng tuổi.
Bằng cách tuân thủ các bước rất đơn giản, cha mẹ có thể tạo điều kiện cho con sau này có cơ bắp khỏe mạnh và biết phối hợp tốt. Khi con được khoảng một tháng tuổi, nên đặt bé xuống sàn nhà ở vị trí mặt úp xuống càng nhiều càng tốt. Bé sẽ ngẩng mặt lên, điều này sẽ giúp phát triển các cơ sau. Khi được đặt ở vị trí như vậy cũng khuyến khích bé di chuyển về phía trước, giúp bé tự tập bò.
Sau đó, khi bé lớn hơn một chút, việc phối hợp mắt-tay có thể được phát triển bằng cách chơi các trò ném bắt bóng hoặc túi đậu. Việc điều khiển vận động, sẽ giúp bé viết đẹp sau này, có thể được thực hiện bằng cách cho bé vò nhàu giấy. Hãy bắt đầu bằng việc xé những trang giấy trong cuốn danh bạ điện thoại cũ, đưa cho bé mỗi lần một tờ, để bé vò lại thành một quả bóng chặt, chỉ bằng một tay.
5. Các bộ phận trên cơ thể
Hãy đeo một cặp kính với mắt kính màu xanh lam lên. Mọi thứ bạn nhìn vào sẽ có màu xanh lam.
Triết gia vĩ đại người Đức, Immanuel Kant (1724-1804) đã từng nói rằng chúng ta "nhìn sự vật không như bản thân chúng, mà là theo cách chúng ta nhìn". Câu nói đầy châm ngôn này dựa trên thực tế rằng con người chúng ta thường tiếp cận và hiểu thế giới từ bản thân cơ thể chúng ta. Cũng giống như mọi thứ có màu xanh khi ta đeo kính xanh, nhận thức về thế giới của chúng ta sẽ được quyết định bởi kiến thức của chúng ta về cơ thể mình. Chính vì thế, nếu trẻ không có đủ kiến thức về cơ thể mình, sẽ rất dễ hiểu sai thế giới xung quanh.
Hãy cùng xem xét hiện tượng đảo chiều như là một ví dụ cho điều này. Cơ thể chúng ta có bên trái và bên phải. Vì thế, việc chúng ta tiếp cận mọi thứ bắt gặp theo hai bên là điều hiển nhiên. Trừ khi bé đã biết phân biệt hai bên, sẽ có nguy cơ rất cao là bé sẽ tiếp cận nhầm về các bên của các sự vật khác nhau - như hai chữ b và d chẳng hạn.
Thời gian tắm cho bé là cơ hội tốt để dạy bé về các bộ phận của cơ thể và về các phía, cạnh. Ngay khi bé biết tự ngồi khi tắm, hãy bắt đầu dạy bé ngay. Đừng đơn thuần nhấc chân bé lên kì cọ, thay vì thế, hãy để nguyên tay, và nói, "Giơ chân phải của con ra nào", và đợi con đặt chân phải của bé lên tay bạn. Nếu bé giơ chân trái, hãy nói, "Không, chân phải cơ mà," sau đó chỉ kì cọ bàn chân này thôi. Tiếp theo, chuyển sang bộ phận khác, bên trái hay phải, và kì cọ chúng. Tương tự như vậy, tắm cho bé các bộ phận khác, và theo hai bên trái-phải ở những chỗ có thể.
Nếu cha mẹ t iếp tục làm như thế trong hai, ba năm, chắc chắn bé sẽ nhận ra bên trái, phải, và hiểu thêm về hình dáng cơ thể. Nhờ vậy, bé sẽ không gặp khó khăn trong việc phân biệt b và d.
6. Đếm:
Đếm có thể được coi là ngôn ngữ của toán học. Chính vì thế, việc dạy trẻ đếm ngay từ khi còn nhỏ cũng rất quan trọng. Cách dễ nhất để dạy trẻ đếm là bắt đầu với ngón tay của bé, lúc đầu là ngón tay trên một bàn tay, sau đó là cả hai bàn. Hãy nhớ rằng, cũng giống như những thứ khác, cần phải có sự lặp đi lặp lại.
7. Màu sắc:
Màu sắc là một điều rất quan trọng, rất cơ bản, vì thế nên dạy trẻ về chúng càng sớm càng tốt. Việc dạy những màu sắc cơ bản đầu tiên như trắng, đen, đỏ, xanh lá cây, xanh da trời, và vàng là rất quan trọng. Tương tự như trên, cần phải có sự lặp đi lặp lại. Các bậc phụ huynh có thể chơi trò chơi với màu sắc, chẳng hạn như : "Đặt tất cả các khối màu vàng vào hộp màu xanh lá cây."
Theo learninginfo.org
03:59 CH 02/08/2011
Dạy con - các bài viết sưu tầm
Tạo gắn bó với trẻ tuổi tiểu học
Trong những năm đầu ngồi ghế nhà trường, cuộc sống và những mối quan hệ gia đình vẫn là yếu tố có ảnh hưởng lớn nhất đến sự phát triển của trẻ. Mối quan hệ gia đình hòa thuận sẽ giúp trẻ cảm thấy an toàn và được yêu thương, đây là môi trường hoàn hảo giúp trẻ học tập và phát triển.
Tình yêu thương là điều ai cũng mong muốn có được, cho dù thường xuyên không nhận ra nó. Trẻ nhỏ thậm chí cần được yêu thương nhiều hơn, và bằng việc giao tiếp với trẻ, chúng ta chỉ cho các bé thấy tình yêu của mình lớn như thế nào. Các kĩ năng giao tiếp của trẻ thay đổi rất nhanh, trẻ hiểu hơn nhiều so với những gì bạn nghĩ và có thể tham gia nói chuyện về các đề tài ngoài sở thích thường ngày của mình.
Dành thời gian nói chuyện cùng con sẽ giúp gắn chặt thêm mối liên hệ giữa bạn và con, phát triển cho bé lòng tự tin, và dạy bé nghĩ về thế giới xung quanh mình.
Giao tiếp với trẻ ở tuổi đi học như thế nào?
Con bạn học ở trường sáu tiếng/ngày. Nhưng khi bạn hỏi, ‘Hôm nay con làm gì ở trường', câu trả lời thường là, "Không làm gì cả". Trên thực tế, bé có hoạt động ở trường. Chỉ là bé cần bạn khuyến khích để kể về ngày ở trường của mình mà thôi. Bé cũng cần biết rằng bạn đang thực sự lắng nghe.
Giao tiếp tích cực không chỉ bao gồm nói những điều "hay" hay chia sẽ những thông tin tốt. Nó còn bao gồm khả năng nói về tất cả các loại cảm giác, thậm chí là bực tức, xấu hổ, buồn phiền hay sợ hãi. Nó cũng có nghĩa là lắng nghe thực sự khi có ai đó muốn chia sẻ với bạn những thông tin như trên.
Thật sự lắng nghe những gì con muốn nói. Ngoài ra, bạn cũng nên chú ý đến cảm xúc đằng sau những lời con nói.
Dành thời gian trò chuyện với con thường xuyên theo cách của riêng bạn. Dù chỉ hai phút mỗi nửa giờ cũng sẽ tạo sự khác biệt.
Khi con cần bạn, hãy tạm gác mọi việc đang làm để nói chuyện cùng bé - có thể bé chỉ cần bạn chú ý hoàn toàn đến bé trong khoảng một, hai phút mà thôi.
Hãy nhìn vào mắt con. Điều này giúp bạn tránh được xung đột và hiểu được cảm giác của con hay những gì con đang nghĩ, vì thế, sẽ ít khả năng con thấy bực tức hơn. Để giúp con duy trì được giao tiếp bằng mắt mà không bị làm xao lãng, bạn có thể nhẹ nhàng giữ mặt bé, và tập trung vào mắt bé một cách lôi kéo, hơn là dọa dẫm. Ở lứa tuổi này, một số trẻ thường không thích khi nhìn thẳng bằng mắt. Nếu trường hợp như vậy xảy ra với con bạn, bạn có thể kiểm tra sự lắng nghe của con bạn bằng cách yêu cầu con nhắc lại những gì bạn vừa nói.
Lắng nghe tích cực giúp trẻ xử lí được những cảm xúc còn thơ dại của mình. Trẻ ở lứa tuổi này thường rất dễ bực mình, đặc biệt là khi không thể thể hiện được bản thân mình bằng lời nói. Khi bạn nói lại với con những gì bạn nghĩ về cảm xúc của bé, điều này sẽ giúp giải tỏa phần nào sự căng thẳng, và làm cho trẻ cảm thấy được tôn trọng và an ủi. Ngoài ra, nó còn có thể xóa đi rất nhiều cơn thịnh nộ tiềm ẩn. Khi bạn đã lắng nghe con, hãy hỏi xem con có cần giúp đỡ không trước khi can thiệp và đưa ra cách giải quyết cho vấn đề của bé.
Để con nói hết câu rồi mới ngắt lời, cho dù con nói lắp bắp, vòng vo như thế nào đi chăng nữa.
Hỏi con những câu hỏi mở để khuyến khích con nói nhiều hơn.
Luôn trung thực. Trẻ thông minh hơn người lớn nghĩ về chúng nhiều. Khi chúng ta nói dối, chúng ta sẽ đánh mất lòng tin nơi trẻ.
Đọc và kể chuyện cho con nghe. Sách có tranh ảnh sẽ giúp trẻ học được nhiều về ngôn ngữ.
Đừng phê bình khi con dùng sai từ. Ý tưởng ở đây là cho phép con được tự do thể hiện mình. Nếu con luôn bị phê bình về cách nói năng của mình, bé có thể sẽ chỉ ngồi im thin thít.
Cố gắng bắt được tín hiệu muốn nói chuyện của con. Đôi khi một câu thoáng qua như ‘hôm nay thầy giáo nói cái gì lạ lắm' có thể mở ra một cuộc nói chuyện quan trọng về một điều gì đang làm con bạn thấy hoang mang hay lo lắng.
Hãy trở thành một người giao tiếp hiệu quả bằng cách nói chuyện và lắng nghe một cách tích cực.
Đưa ra một vài quy tắc hiểu biết hài hước
Trong những năm đầu ở trường học, trẻ có thể phải tuân thủ quá nhiều quy tắc về học hành. Chơi các trò chơi có luật lệ sẽ giúp trẻ hiểu được điều gì là ‘đúng' và ‘sai'.
Để dạy con về các quy tắc và phẩm chất, bạn có thể giải thích cho con hiểu tại sao có những điều được coi là đúng và những điều khác lại là sai. Bạn có thể nói đơn giản về những điều không được chấp nhận trong xã hội. Khuyến khích sự thông cảm của con bằng cách nhắc nhở con đặt mình vào tình huống của người khác. Lúc đó bé sẽ thấy thế nào? Bạn có thể nói cho con nghe về các phẩm chất cần có trong gia đình và tại sao gia đình lại cần có chúng.
Mẹ vừa nói gì vậy?
Chúng ta ai cũng có lúc không tin vào những gì đã nói với con. Hầu hết các bậc cha mẹ đều thốt ra những câu như, ‘Con chẳng bao giờ học được gì đâu!' hay "Nín khóc ngay, nín!'. Sau đó chúng ta lại băn khoăn không hiểu sao lại nói ra những câu như vậy. Thông thường, cách tốt nhất trong tình huống này là thú nhận mình sai và xin lỗi để cả hai cùng cảm thấy tốt hơn.
Theo raisingchildren.net.au
04:04 CH 01/08/2011
Dạy con - các bài viết sưu tầm
Kỉ luật là một trong những thử thách khó khăn nhất đối với các bậc cha mẹ, nó có thể làm bạn vỡ mộng, chán nản, thậm chí có cảm giác mình bị hạ thấp. Khi phải đối mặt với các vấn đề ứng xử của con mình, dù là đứa trẻ mới biết đi, trẻ mẫu giáo, hay trẻ lớn hơn, bạn đều có thể luyến tiếc nhớ lại những tháng trong năm đầu của con mình và phân vân tại sao mình đã từng nghĩ việc cho con ăn, cho con ngủ lại khó khăn đến thế.
Nhận được những lời khuyên đúng đắn sẽ giúp bạn hiểu rõ và yên tâm hơn. Vấn đề ở chỗ bạn cần phải tìm cho mình phương pháp phù hợp với cá tính của bản thân. Nhưng làm thế nào để chọn khi mà lĩnh vực kỉ luật lại là một mớ hỗn độn quá rộng lớn và rắc rối?
Vấn đề sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn nếu khi biết rằng mình không chỉ phải chọn duy nhất một phương pháp kỉ luật. Bạn có thể chọn một vài khía cạnh của các phương pháp kỉ luật khác nhau. Bạn hoàn toàn có thể chọn những gì bạn thích và bỏ qua những thứ còn lại.
Ngoài ra, việc chú ý đến cảm giác của mình khi đang đọc về một phong cách cụ thể nào đó là rất cần thiết. Ví dụ, một bà mẹ ở Brooklyn, Popi Pustilnik đã nói: "Có một quyển sách làm tôi chán bản thân đến mức đã ném nó ra một góc." Cô này sau đó đã đọc một quyển khác với cách tiếp cận vấn đề hoàn toàn khác, và cảm thấy khá hơn nhiều. "Nó phù hợp với tôi hơn rất nhiều," cô nói.
Hãy bắt đầu bằng việc học về một số loại chính trong các triết lí về kỉ luật. Một khi đã hiểu chút ít về chúng, việc chọn sách phù hợp với bản thân sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Những điểm tương đồng trong các thuyết kỉ luật
Mặc dù lĩnh vực kỉ luật rất rộng lớn, rất nhiều các quyển sách về kỉ luật phổ biến đề cập các chủ đề tương tự nhau. Dưới đây là những điểm hay được đề cập nhất:
1. Nên hướng đến mức độ trung hòa giữa quá khắc nghiệt và quá dễ dãi.
2. Không sử dụng các hình thức trừng phạt về thể chất như đánh hay tát.
3. Không sử dụng các hình thức trừng phạt về tinh thần như chửi rủa hay lăng mạ.
4. Khi bạn và con mình mất bình tĩnh, hãy dành thời gian để hạ nhiệt.
5. Đưa ra những lựa chọn
6. Học cách kiểm soát bản thân khi bực tức.
7. Đưa ra sự khuyến khích, và những nhận xét tích cực.
8. Để con bạn tự trải nghiệm hậu quả của hành vi của mình.
9. Đừng để bụng. Khi vấn đề đã được giải quyết xong, hãy bình thường hóa với con.
Các thuyết kỉ luật khác nhau ra sao?
Một chuyên gia khuyên rằng thời gian tách riêng kéo dài một phút trong mỗi tuổi của con bạn, trong khi một chuyên gia khác lại cho rằng con bạn nên tự quyết định thời gian tách riêng kéo dài trong bao lâu. Một cuốn sách khuyên bạn nên nói kiên quyết với con mình rằng "Không đánh nhau", trong khi một cuốn sách khác lại khuyên bạn không nên dùng những từ phủ định như "không", "đừng". Có tác giả khuyến khích sự khen thưởng, trong khi một tác giả khác lại cho rằng phần thưởng chẳng khác gì vật đút lót.
Lượng lời khuyên quá lớn có thể gây bực mình và khó hiểu, nhưng nó cũng cho thấy rằng không có duy nhất một phương pháp kỉ luật đúng. Bạn là chuyên gia thực sự khi bạn biết cái gì hợp với bạn và con mình. Mặc dù những lời khuyên chuyên nghiệp thường hữu ích, chúng cần phải phù hợp với tính cách và quan niệm của bạn.
Năm phương pháp kỉ luật cơ bản
Hãy đọc kĩ các nhóm phương pháp kỉ luật sau và xem phương pháp nào phù hợp với bạn:
•1. Kỉ luật dựa trên ranh giới: Trẻ em cần có ranh giới để cảm thấy an toàn. Nếu trẻ không biết ranh giới đến đâu, chúng sẽ tự kiểm tra cho đến khi thấy ranh giới đó. "Điều gì sẽ xảy ra nếu mình ném thìa đi?" một đứa trẻ mới biêt đi vừa băn khoăn, vừa ném thìa ồn ào xuống nền nhà. " "Hmm, hầu như chẳng có phản ứng gì. Thế sẽ ra sao nếu mình ném cả đĩa đi?", Một bé lớn hơn một chút có thể thử nghiệm giới hạn bằng cách để bút chì màu với một mớ lộn xộn trên thảm trải nền nhà, hoặc loanh quanh mất cả tiếng đồng hồ chuẩn bị trước khi đi học.
Hãy nói rõ ràng với con về giới hạn bạn cho (chẳng hạn như, "Nhớ cất các thứ vào ví của mẹ khi con đã chơi xong"). Nếu điều này không có tác dụng, hãy đưa ra hậu quả. Cố gắng làm cho hậu quả phù hợp với lỗi sai. Ví dụ như, nếu con vứt ví, lược, và chìa khóa xe của bạn lung tung trên sàn phòng khách, con sẽ không được chơi ví trong một thời gian.
Bạn cũng nên dùng những "hậu quả tự nhiên". Chẳng hạn như, nếu con bạn để quên mang hộp đồ ăn trưa, đừng gấp gáp mang nó đến trường vội, hãy để con trải nghiệm hậu quả mình gây ra
Hãy đưa ra "những lựa chọn có giới hạn" để con bạn có chút tự do. Lấy ví dụ, con gái 5 tuổi của bạn đang đánh rất mạnh vào chiếc đàn piano điện tử, với âm lượng ở mức to nhất. Với lí do bị đau đầu, bạn nhẹ nhàng nhắc con cho nhỏ âm lượng đi, nhưng bé không nghe lời. Hãy đưa ra lựa chọn: "Hoặc là con cho nhỏ âm lượng đi ngay, hoặc là mẹ sẽ cất đàn đi đến ngày mai đấy." Điều này sẽ đưa trách nhiệm vào tay bé.
2. Kỉ luật nhẹ nhàng: Trẻ em không thể học nhiều về ứng xử khi đang gào khóc. Bé (và cả bạn nữa) sẽ có lợi nhiều từ các biện pháp đơn giản hằng ngày - các chiến lược nhằm hạn chế các cơ hội ứng xử sai của bé.
Chẳng hạn như, hãy tạo ra những thói quen để bé thấy thân thuộc, vững vàng. Đưa ra các lựa chọn để cho con có quyền quyết định, như "Con muốn mặc bộ đồ ngủ màu đỏ hay màu xanh?" Đưa ra lời cảnh báo trước khi chuyển tiếp, như "Mẹ con mình cần phải rời sân chơi trong năm phút nữa."
Trình bày các yêu cầu của bạn một cách tích cực. Chẳng hạn như "Con hãy nói cách nói của một cô gái đã lớn nào," thay vì câu "Đừng lải nhải nữa." Khi có thể, hãy dùng những câu có "khi, sau đó" để thay cho những câu chỉ toàn có Không, ví dụ như, "Khi ăn tối xong, lúc đó chúng ta có thể đi chơi", thay vì "Không chơi bây giờ".
Khi xảy ra hiện tượng ứng xử sai, hãy bình tĩnh. Đầu tiên, hãy tìm hiểu xem có vấn đề nào như mệt mỏi, chán chường, hay đói đang tiềm ẩn hay không. Một khi đã giải quyết được vấn đề nguyên nhân, hành vi ứng xử sai sẽ tự biến mất.
Nếu không, hãy nghĩ đến những điều mà tác giả Elizabeth Pantley gọi là túi thủ thuật. Đây là tập hợp lớn, gồm những trò chơi ngớ ngẩn, đánh lạc hướng, hướng đến vấn đề khác, và tự dỗ dành. Bạn có thể dùng bất kì bí quyết nào trong số trên khi cần thiết để lái cư xử của bé tốt hơn.
Chẳng hạn như, nếu bé không chịu tắm, đầu tiên hãy thử để khăn tắm "nói" với con với một giọng tinh nghịch. Nếu điều này không có tác dụng, bạn có thể thử một cái khác, như thừa nhận và đổi hướng (Mẹ biết thật là khó khăn khi phải làm những việc không muốn. Con xem thử xem chúng ta tắm nhanh như thế nào nhé. Mẹ sẽ đi lấy đồng hồ nhé.")
3. Kỉ luật tích cực: Trẻ cư xử tốt khi thấy mình được khuyến khích, và có cảm giác thân thuộc. Cư xử tồi thường thường xảy ra khi trẻ thấy chán, thất vọng.
Hãy trò chuyện với bé và cố gắng tìm ra nguyên nhân gây ra hành vi xấu của bé. Chẳng hạn như, đứa con gái ba tuổi của bạn không chịu mang đĩa ra bồn rửa bát. Có phải bé sợ sẽ đánh vỡ đĩa? Hay bé đang cố gắng tạo sự chú ý? Có thể điều đó sẽ mang lại cho bé chút quyền lực. Cũng có thể bé đang buồn về một điều gì khác, và đang cố gắng "kéo sự quan tâm của bạn".
Một khi đã biết được nguyên nhân, bạn hãy khuyến khích con mình đúng hướng và tìm ra cách giải quyết. Ví dụ như, nếu bé đang thấy mình bất lực, bạn có thể khuyến khích bé bằng cách nói, "Mẹ con mình cần dọn bàn cho sạch. Con nghĩ giúp mẹ xem cần phải làm thế nào nhé?"
Trong kỉ luật tích cực, cư xử tồi được coi là cơ hội để học hỏi, và trẻ được khuyến khích tích cực để đưa ra cách giải quyết. Ngoài ra, cũng nên cho trẻ được trải nghiệm giải pháp bé đề ra.
Ví dụ, khi bé trai 8 tuổi của bạn đánh đổ soda ra đi văng, và cả hai mẹ con bạn đều quyết định rằng giải pháp là bé phải tự lau vết bẩn bằng hơi nước (bé phải thuê máy hơi nước bằng tiền tiêu vặt hàng tháng), bé có thể rất thích nhiệm vụ này. Điều này không có nghĩa là bé sẽ tiếp tục đánh đổ soda ra đi văng để được sử dụng máy hơi nước. Trái lại, nó giúp bé học được rằng phải có trách nhiệm với lỗi mình gây ra - và còn tốt hơn thế, bé phải đầu tư cho bài học của chính mình.
4. Huấn luyện cảm xúc: Khi trẻ có thể nhận ra và hiểu cảm xúc của chính mình, trẻ sẽ có lựa chọn tốt hơn. Bạn có thể dạy bé, và điều này sẽ giúp tăng cường mối quan hệ giữa hai người.
Đưa ra chuẩn mực về hành vi được phép và không được phép. Phải đảm bảo chắc chắn con bạn hiểu rõ những chuẩn mực này, và trò chuyện với bé về cảm giác của bé trong một vài hoàn cảnh.
Chẳng hạn như, nếu bé vừa đánh nhau với các bạn trong khi một vài bạn khác sắp tới chơi, bạn có thể giải thích với bé rằng như thế sẽ là quá sức với bé. Khuyên bé rằng, nếu bé thấy bực mình, bé có thể về phòng mình ngồi một lát - nhưng đánh bạn thì không được.
Hãy học kĩ năng thông cảm. Có nghĩa là đặt bản thân mình vào tình huống của con: "Cảm xúc thực sự" của bé đằng sau hành vi cư xử sai đó là gì? Hãy phản ánh lại với bé, như "Thật khó khi chúng ta thực sự muốn một thứ gì đó, nhưng lại không thể có nó. Mẹ biết lúc này con đang rất thất vọng."
Khi con biết bạn hiểu mình, bé sẽ tin tưởng bạn, và nhờ đó, bé sẽ cởi mở hơn khi bạn dạy bé về những lựa chọn có trách nhiệm. ("Chúng ta không thể lần nào nhìn thấy kẹo cũng mua được con ạ. Ăn nhiều kẹo nhiều quá không tốt cho sức khỏe đâu.")
5. Cải thiện hành vi: Nhấn mạnh tích cực giúp bé cư xử tốt hơn, còn nhấn mạnh tiêu cực giúp bé ít cư xử tồi đi. Phương pháp này tương tự như kỉ luật giới hạn vì nó nhấn mạnh các giới hạn và củng cố bằng hậu quả hết. Tuy nhiên, trong điều chỉnh hành vi, cảnh cáo và khen thưởng được nhấn mạnh nhiều hơn.
Cảnh cáo giúp con bạn nhận trách nhiệm tự dừng cư xử tồi. Ví dụ, nếu bé tranh luận với bạn vì bạn bảo bé không được ăn bánh trước bữa tối, đừng bị lôi cuốn vào cuộc tranh luận. Hãy bảo bé rằng không được tranh luận nữa, và đây là cảnh cáo đầu tiên với bé. Nếu bé còn tiếp tục, đưa ra lời cảnh cáo thứ hai, và nếu bé không dừng lại, hãy bình tĩnh bảo bé thực hiện thời gian tách riêng (quá trình này chỉ nên ngắn, chỉ nên kéo dài vài phút)
Đối với các trường hợp nghiêm trọng hơn, hãy đưa ra một hậu quả thay vì thời gian tách riêng. Ví dụ, nếu con bạn cứ liên tiếp trêu ghẹo con chó, và đủ lớn để biết nhiều hơn thế, bạn có thể cấm bé xem tivi vài ngày.
Khen thưởng khuyến khích trẻ làm tốt. Việc này có thể chỉ cần đơn giản là một lời khen của ba mẹ. Trong một vài trường hợp, bạn có thể thiết lập một hệ thống bảng với những phần thưởng cụ thể hơn. Ví dụ như, mỗi buổi sáng chuẩn bị xong đúng giờ đi nhà trẻ, bé sẽ được một sao trong bảng của mình. Khi bé được năm sao liền, bé sẽ được thưởng.
Tất nhiên, những miêu tả chung chung như thế này chưa thể nói lên tất cả. Không phải kỉ luật giới hạn không bao gồm những phương pháp ngăn ngừa, trên thực tế, nó có. Và kỉ luật nhẹ nhàng có bao gồm việc sử dụng hậu quả.
Trên thực tế, tất cả các phong cách đều pha trộn lẫn nhau. Sự khác nhau chỉ là ở chỗ chúng nhấn mạnh cái gì hơn mà thôi. Hãy nghĩ về những màu sắc cơ bản - đỏ, xanh lam, và vàng, chúng không chứa yếu tố nào chung cả. Các phương pháp kỉ luật giống như màu cam, màu tía, và màu xanh lá cây, những màu này là sự pha trộn của các màu kia. Có màu nhiều màu đỏ, cũng có màu nhiều màu xanh da trời. Vậy còn bạn, phong cách kỉ luật của bạn là gì?
Theo BabyCenter
04:19 CH 29/07/2011
Dạy con - các bài viết sưu tầm
'Cha mẹ phương Đông nên học gì từ giáo dục phương Tây'
Được ca tụng, ngưỡng mộ nhưng cũng bị nhiều người "ném đá" sau khi ra hồi ký nuôi con, chị Amy Chua, giảng viên đại học Mỹ gốc Trung Quốc - "bà mẹ hổ" từng gây xôn xao dư luận - đã giải thích rõ thêm và chỉ ra sự khác biệt mà phương Đông nên học từ cách giáo dục phương Tây.
Dưới đây là những tâm sự mới nhất của chị đăng trên Chinadaily, sau hàng loạt phản hồi quá khích của dư luận về tự truyện của mình: Battle Hymn of the Tiger Mother.
"Cuốn sách của tôi, Battle Hymn of the Tiger Mother, xuất bản 6 tháng trước, đã làm dấy lên cuộc tranh cãi trên toàn thế giới, làm đảo lộn cuộc sống của tôi. Có lúc, tôi nhận được đến 500 email mỗi ngày. Một số người tỏ vẻ hằn học, nhưng nhiều người khác lại rất ngưỡng mộ và ấn tượng. Cuốn sách đã được dịch sang 30 thứ tiếng, chứng tỏ việc làm thế nào để nuôi dạy con cái tốt nhất vẫn là mối quan tâm của tất cả các bậc cha mẹ, dù họ ở đâu đi nữa.
Hầu hết những phản ứng quá khích nhằm vào cuốn sách đều xuất phát từ sự hiểu nhầm. Hai ngày trước khi xuất bản, tạp chí Wall Street đã đăng trích dẫn từ cuốn sách của tôi dưới tựa đề "Tại sao các bà mẹ Trung Quốc lại giỏi hơn" - một tựa đề không phải do tôi nghĩ ra và tôi cũng chưa đồng ý. Tôi tin rằng có rất nhiều cách để trở thành cha mẹ tốt, và phụ thuộc nhiều vào cá tính của đứa trẻ.
Bản thân tôi đã được nuôi dưỡng trong sự nghiêm khắc ngặt nghèo, nhưng cũng đầy tình thương, của cha mẹ mình, những người đã tới Mỹ từ năm 1960 khi còn là những sinh viên nghèo. Cha mẹ đã rất khắc nghiệt với 4 chị em tôi.
Mặc dù vậy, giờ đây tôi rất kính yêu và vô cùng biết ơn cha mẹ. Tôi nhận ra rằng họ đã tin tưởng vào tôi biết bao và hy sinh rất nhiều thứ vì tôi. Họ đã cho tôi những cơ hội tuyệt vời - tôi vào Harvard, tôi yêu thích công việc là một giáo sư về Luật tại Đại học Yale - và khiến tôi tự hào về nền văn hóa và các giá trị Trung Hoa của mình.
Đó là lý do tôi đã cố gắng nuôi dạy 2 cô con gái theo cách tương tự. Nhưng điều đó không dễ dàng. Tôi đang ở Mỹ, nơi mà thái độ làm cha mẹ rất khác biệt. Ở Mỹ, nuôi một đứa trẻ "biết vâng lời" được xem là cách tiêu cực và hai giờ tập violon mỗi ngày được nhiều người cho là bạo hành trẻ.
Với con gái lớn, Sophia, mọi thứ đều trôi chảy. Nhưng đến đứa thứ hai, Lulu thì tôi đã nhận ra rằng điều này rất khó khăn. Lulu ra đời với cá tính dữ dội, và ở tuổi 13, nó đã nổi loạn. Sau một đêm khủng hoảng, tôi nhận ra rằng tôi có nguy cơ mất con mãi mãi. Vì thế tôi đã thay đổi, mặc dù không hoàn toàn. Tôi từ chối thỏa hiệp về điểm số phải đạt xuất sắc ở trường và những thứ khác, nhưng tôi cho phép Lulu từ bỏ violon để chơi tennis và tôi cho bé được theo đuổi đam mê của mình.
Mỉa mai thay, so với nhiều bậc cha mẹ ở Trung Quốc, tôi thậm chí còn chưa được coi là rất nghiêm khắc. Chồng tôi là người Mỹ lai Do thái, và anh luôn khẳng định rằng con gái tôi đã nhận quá nhiều tự do cũng như chơi đùa. Cuốn sách của tôi không phải là bản hướng dẫn làm cha mẹ, mà là một câu chuyện kể lại về sự khám phá của tôi khi làm mẹ, nhằm tìm kiếm sự cân bằng giữa những điều tốt đẹp của văn hóa phương Đông và phương Tây.
Thật thú vị, khi nói đến cách nuôi dạy trẻ, tôi nghĩ phương Đông và phương Tây có những vấn đề đối lập. Vì thế có lẽ những gì người Trung Quốc học được từ cuốn sách của tôi là sự đối lập mà người phương Tây có thể làm.
Về tổng thể, tôi nghĩa các bậc cha mẹ phương Tây cho trẻ con quá nhiều tự do ở tuổi còn quá nhỏ. Trung bình trẻ con Mỹ dành thời gian xem tivi nhiều hơn 70% so với việc đến trường. Trong cuộc kiểm tra quốc tế PISA gần đây, người Mỹ đạt kết quả đáng ngại là thứ 23 về khoa học và 34 về toán - trong khi trẻ em Thượng Hải xếp thứ nhất. Trẻ em phương Tây có tỷ lệ lạm dụng rượu và ma túy cũng như mang thai ở tuổi vị thành niên đáng báo động. Mặc dù vậy, các trường đại học Mỹ tiếp tục là sự thèm muốn của cả thế giới, và Mỹ cũng vượt trội trong việc dạy cách sáng tạo, cải tiến và tinh thần lãnh đạo.
Cái gì sẽ là bài học cho Trung Quốc ở đây? Và đây là vài điều nhỏ mà Trung Quốc có thể học được từ phương Tây.
- Đầu tiên, trong khi trẻ em phương Tây có quá nhiều lựa chọn, thì trẻ cùng lứa với chúng ở Trung Quốc lại có quá ít. Giữa việc học ở trường, học thêm và làm bài tập, nhiều trẻ em Trung Quốc không hề được nghỉ, có quá ít cơ hội chơi đùa với bạn bè, khám phá bản thân và khám phá những điều chúng thực sự yêu thích. Điều tôi học được là khi trẻ lớn lên, cha mẹ nên lắng nghe sự lựa chọn của chúng một cách quan tâm hơn và dần dần cho chúng nhiều tự do hơn để thực hiện đam mê của mình.
- Thứ hai, cha mẹ Trung Quốc nên dành nhiều chú ý hơn đến cá tính của trẻ. Mỗi đứa trẻ là một sự khác biệt. Vì thế dựa vào thiên hướng của mỗi đứa con, những nghề nghiệp khác nhau sẽ khiến chúng hạnh phúc. Một số người có thể cảm thấy khó khăn để trở thành nhà nhiếp ảnh hay thiết kế thời trang, nhưng lại thích làm bác sĩ. Nếu các bậc cha mẹ Trung Quốc cởi mở hơn trong việc đánh giá sự "thành đạt", nó sẽ làm giảm sự cạnh tranh và áp lực khốc liệt mà các con họ phải chịu đựng.
- Cuối cùng, cha mẹ Trung Quốc rất thành công trong việc ép con họ ghi nhớ, thực hành và tập luyện - những kỹ năng mà tôi tin là phương Tây cần nhiều hơn nữa - nhưng họ cũng nên tìm cách khuyến khích sự sáng tạo và chủ động. Con gái tôi thật may mắn vì chồng tôi đã dạy cho chúng các giá trị của sự tư duy độc lập. Anh ấy luôn luôn hỏi "vì sao". Đó chỉ là vì người khác nói với bạn như vậy, còn bạn có thấy nó đúng không?
Làm cha mẹ là công việc nặng nhọc nhất tôi từng làm. Nhiều người chỉ trích tôi thực ra chưa hề đọc sách và không nhận ra rằng tôi đã viết lại thời kỳ khủng hoảng, khi Lulu nổi loạn và tôi bắt đầu cân nhắc lại mọi thứ từng làm.
Tôi đã rất may mắn vì điều chỉnh mình kịp thời - giờ đây các con gái và tôi là những người bạn gần gũi - và tôi muốn chia sẻ câu chuyện của mình với các bà mẹ khác, vì tất cả chúng ta đều đang phải vật lộn với vấn đề giống nhau: làm thế nào để nuôi con khỏe mạnh, hạnh phúc và tự lập? Tôi không có câu trả lời, nhưng tôi sẽ tiếp tục tìm kiếm sự kết hợp tốt nhất giữa phương Đông và phương Tây.
Theo Vnexpress.net
05:12 CH 28/07/2011
Dạy con - các bài viết sưu tầm
Trẻ con luôn luôn đòi hỏi. Và cách bạn phản ứng lại sẽ dạy chúng về cách giao tiếp hiệu quả trong tương lai - lịch sự và dễ thỏa hiệp.
Phản ứng lại những đòi hỏi.
Hãy thử những bước sau đây khi con bạn nêu ra đòi hỏi, bất kể là bạn định đồng ý hay không.
1. Phản ứng đầu tiên của bạn phải dựa vào cách thức mà con bạn đưa ra yêu cầu.
Nếu con bạn yêu cầu 1 cách lịch sự, thì hãy khen ngợi chúng vì điều đó. Điều này sẽ gửi 1 thông điệp tới bọn trẻ rằng bạn sẽ luôn luôn chú ‎ý khi chúng có cử chỉ đúng đắn, thậm chí nếu chẳng phải lúc nào bạn cũng chấp nhận những đòi hỏi của bọn trẻ. Cách phản ứng như thế này chắc chắn sẽ góp phần hình thành cử chỉ, thái độ tích cực trong tương lai.
Nếu con bạn nhũng nhiễu, than vãn, yêu sách hay đe dọa thì hãy để cho con bạn biết rằng bạn cần chúng có thái độ tốt. Ví dụ như, bạn có thể nói: Sascha, hãy thôi đừng than vãn, rên rỉ nữa. Con hãy nói cho nghiêm túc xem nào. Hoặc " Con có thể hỏi mẹ 1 cách nhẹ nhàng hơn không?".
2. Lắng nghe
Nếu con bạn yêu cầu 1 cách lịch sự thì bạn hãy dành chút thời gian để hiểu những gì con bạn đang đòi hỏi. Hãy thể hiện rằng bạn lắng nghe và hiểu, có như thế con bạn sẽ dễ dàng chấp nhận câu trả lời của bạn. Và nó cũng hữu ích nếu bạn thể hiện sự thông cảm của mình. Ví dụ như, bạn có thể nói: ờ, mẹ cũng hiểu tại sao con thích nó. Trông nó thật dễ thương.
3. Dừng lại và quyết định
Hãy cẩn thận với tác động ngược của việc nói "không". Dừng lại dù chỉ 1 chút cũng là cho bạn cơ hội để suy nghĩ về lời đề nghị và nó có thể giúp bạn giải tỏa áp lực. Điều này cũng cho con bạn thấy rằng bạn đang suy xét mọi việc. Hãy tự hỏi mình rằng: bạn có cần thiết phải nói "không" hay vẫn có thể nói "có". Nếu ko thể chấp thuận thì liệu có thể thương lượng ko? Thực tế có thể có trường hợp mà tốt nhất bạn ko nên nói "không" mà hãy thương lượng với con bạn để đưa ra giải pháp tốt nhất cho tất cả.
Thường thì bạn sẽ có thể đồng y với đòi hỏi của con bạn. Những lúc khác bạn lại có thể đàm phán với bọn trẻ và đưa ra giải pháp cả 2 bên đồng thuận. Một trong 2 cách đó, cách trả lời nhất quán và công bằng sẽ giúp con bạn học cách đưa ra yêu cầu tích cực và hiệu quả.
Nói không
Thường là khó để nói không với bọn trẻ vì bạn luôn muốn con mình vui. Nhưng đôi khi bọn trẻ không thể có tất cả những gì chúng muốn. Và đây là cách làm sao để nói "không" thuyết phục hơn.
- Đưa ra lí do của bạn trước: nếu bạn quyết định là ko đồng y với yêu cầu của bọn trẻ thì hãy đưa ra lí do trước. Điều này sẽ giúp bọn trẻ hiểu với quyết định của bạn. Ví dụ như " chúng ta không có thời gian để chơi vòng quay ngựa gỗ. Chúng ta sẽ chơi lần khác vậy". Nếu con bạn đang thấy thất vọng vì câu trả lời là"không"thì chúng sẽ không quan tâm tới lí do đằng sau nữa.
- "Không" nghĩa là "không" không phải là "có thể": nếu bạn nói "không" và sau đó nhượng bộ, bọn trẻ sẽ càng nhũng nhiễu những lần sau đó với hi vọng sẽ may mắn thêm lần nữa.
- Đưa ra giải pháp thay thế: nếu có thể, bạn hãy đề nghị 1 lựa chọn khác. Ví dụ như "mẹ ko thể mua cái này cho con vì nó quá đắt nhưng chúng ta có thể về nhà và tự làm bánh sô cô la."
- Giữ vững quyết định: nếu bạn thay đổi quyết định của mình thì bọn trẻ sẽ học được rằng bạn nói "không" thì không phải đã là quyết định cuối cùng và sẽ không đáng để chúng tranh luận với bạn nữa. Đặc biệt là bạn không được nhân nhượng khi con bạn cư xử xấu.
- Đưa ra phản hồi có tính xây dựng: nếu con bạn chấp nhận câu trả lời là "không" thì hãy khen ngợi chúng thật nhiều. Ví dụ như, " mẹ thật sự thích cách con nói "vâng" khi mẹ không đồng y. Hoặc là " thật là tuyệt khi chúng ta cùng tìm ra được giải pháp". Nếu cần thiết bạn có thể nhắc nhở con bạn cách ứng xử tốt hơn ở những lần sau. Giả dụ như "Brendan, lần sau con nhớ là chỉ hỏi 1 lần thôi nhé."
Để có thể chấp nhận câu trả lời là "không" là cả 1 kĩ năng xã hội và xúc cảm quan trọng. Trẻ con phải học làm thế nào để điều khiển sự thất vọng. Nói "không" với trẻ con cũng là 1 cách để thể hiện với chúng khi nào và làm thế nào để quyết đoán.
Giảm sử dụng "không"
Một trong những cách tốt nhất để giúp con bạn học cách đương đầu khi bị nói "không" là không nói nó quá nhiều. Khi "không" được dành cho những quyết định quan trọng, bọn trẻ sẽ coi trọng hơn.
Sau đây là 1 vài y kiến để giảm số lần nói "không" của bạn:
- Đặt ra 1 vài nguyên tắc cơ bản: ví dụ, trước khi bạn đi mua sắm, hãy nói với con bạn về lí do bạn đi. Hãy để con bạn biết về điều mà bạn mong đợi và những nguyên tắc khi đòi hỏi thứ gì đó. Điều này có thể làm giảm số lần bạn phải nói "không". Ví dụ như "con chỉ có thể chọn 2 túi xách." Hoặc " đừng đòi hỏi trong chuyến mua sắm này"
- Dừng lại và suy nghĩ: về câu trả lời của bạn khi con bạn đòi hỏi thứ gì đó. Bạn ko cần phải trả lời ngay. Hãy cẩn thận về tác động ngược của câu trả lời "không"
- Nói "có" : nếu có thể và ko có hại gì cả, tại sao không?
- Thương lượng thay vì nói "không": hãy suy nghĩ về câu trả lời của bạn vì biết đâu "có lẽ" sẽ có thể đổi thành câu trả lời là "được" nhưng chỉ với điều kiện là con bạn sẵn sàng thương lượng và thỏa hiệp. Ví dụ như, "mẹ sẽ trả 1 nửa số tiền nếu con chi 1 nửa từ số tiền tiêu vặt của con", hoặc " chúng ta không thể ra công viên hôm nay nhưng chúng ta sẽ tới vào ngày mai." Nó cũng sẽ có ích khi suy nghĩ về điều sẽ xảy ra và cảm giác như thế nào khi người lớn yêu cầu trẻ con điều gì đó và trẻ con học được cách làm thế nào để thương lượng với những yêu cầu đưa ra.
Phát hiện ra 1 đòi hỏi
Thường thì trẻ con chỉ đòi hỏi những gì chúng muốn. Nhưng khi chúng thực sự muốn có theo cách của mình chúng sẽ có thể dùng nhiều kế, nhiều mẹo. Tốt hơn hết là bạn nên chuẩn bị để phản ứng lại khi bạn có thể nhận ra mẹo của bọn trẻ.
Cách bọn trẻ có thể hỏi

Mục đích
Nếu mẹ không..con sẽ....

‎ Dùng lời đe dọa để thuyết phục
Bà nói...

Con bạn đang cố thuyết phục bạn bằng cách đưa ra dẫn chứng về sự đồng ‎ý của ai đó
Con sẽ dọn dẹp phòng ngủ mỗi sáng ...

Ngược lại bạn được hứa hẹn điều gì đó
Tất cả chúng con đều muốn...

Bọn trẻ tạo thành nhóm để thuyết phục bạn
Mẹ là người mẹ tốt nhất ....

Bạn đang được nịnh nọt để chắc chắn rằng bạn đang có tâm trạng tốt khi nghe yêu cầu của chúng
Nhưng nó có ý nghĩa

Đây là nỗ lực dùng sự lo gic để thuyết phục bạn
Nếu mẹ thực sự yêu con...

Con bạn đang "tống tình" bạn để gây ảnh hưởng tới quyết định của bạn
Mẹ nghĩ sao?

Con bạn chuyển lời đề nghị thành câu hỏi
Tuổi tác và sự phát triển ảnh hưởng thế nào tới yêu cầu của bọn trẻ.
Khả năng đưa ra đề nghị của trẻ con cũng như khả năng gây ảnh hưởng nói chung phát triển khi chúng lớn dần. Điều này có nghĩa là các bậc cha mẹ hầu như sẽ phản ứng lại 1 cách tích cực những yêu cầu được đưa ra từ trẻ lớn.
Trẻ nhỏ thường dùng các cách như gây ồn và chỉ trỏ. Chúng hay kêu ca hoặc giận dỗi khi không được thứ chúng muốn. Lúc này cha mẹ thường nói "không" và không thay đổi y kiến đối với trẻ nhỏ.
Khi đứa trẻ học tiểu học, chúng học được cách thương lượng và thỏa hiệp. Chúng bắt đầu hiểu về quan điểm của bạn. Điều này nghĩa là chúng đang dần có khả năng tranh luận tốt hơn để thuyết phục bạn. Một vài nhà nghiên cứu tìm ra rằng kĩ năng gây ảnh hưởng phát triển nhanh chóng khi trẻ khoảng 8 tuổi.
Trẻ con học cách phán đoán những gì cha mẹ sẽ đồng ‎ý dựa trên kinh nghiệm trong quá khứ. Nó có nghĩa là chúng trở nên có sức thuyết phục hơn và cũng có nghĩa là bạn cần chú ý hơn và chắc chắn về những gì bạn nói đồng ý.
Theo Babycenter.com
03:58 CH 26/07/2011
Dạy con - các bài viết sưu tầm
Tạo gắn bó với trẻ ở tuổi nhà trẻ
Vì trẻ ở tuổi nhà trẻ có rất nhiều thái độ nhưng ít từ ngữ để diễn đạt, nên để hiểu được trẻ ở lứa tuổi này cần rất nhiều sự giúp đỡ của các bậc cha/mẹ.
Trẻ ở giai đoạn này lắng nghe tất cả mọi lời nói của chúng ta (cho dù chúng ta không để ý đến điều này). Trẻ hiểu được hơn rất nhiều so với những điều chúng ta nghĩ về khả năng của chúng. Trẻ có thể rất nhạy cảm, gắt gỏng và khóc nức nở khi bị người lớn nói hay cười chê điều gì. Thế giới của trẻ ở lứa tuổi này là một hỗn hợp những xúc cảm lớn với các kĩ năng giao tiếp vẫn còn rất khiêm tốn. Đối với các bé, đôi khi có quá nhiều cảm xúc, nhưng lại không có đủ ngôn ngữ để cho người lớn biết có điều gì xảy ra. Chúng bị giành giật giữa sự sợ hãi không được ở bên bố mẹ và niềm khao khát được tự do. Ngoài ra, trong giai đoạn này, trí não của trẻ đã nắm bắt được ý tưởng rằng trẻ có thể thay đổi được thế giới. Vì thế, trẻ bắt buộc phải giao tiếp để có thể nhận được sự giúp đỡ cho các nhu cầu hàng ngày, đồng thời để được cảm thấy an toàn, được gia đình hiểu và chấp nhận.
Trẻ nhỏ thực sự cần được lắng nghe, và sau đó là, được mọi người hiểu. Điều này có thể rất khó khăn với trẻ ở lứa tuổi nhà trẻ, khi mà chúng chưa có khả năng thể hiện chính mình một cách đầy đủ. Vì thế, rất có khả năng trẻ thấy thất vọng, và bực dọc, cáu kỉnh dẫn đền cơn hờn hay cơn phẫn nộ.
Các cách để giao tiếp hiệu quả với trẻ ở giai đoạn nhà trẻ
Thật sự chú ý đến những gì con đang muốn nói. Đồng thời, hãy để ý đến những xúc cảm đằng sau đó.
Thường xuyên giao tiếp với con theo cách riêng của mình. Thậm chí chỉ hai phút trong mỗi nửa giờ đã làm nên sự khác biệt.
Khi con cần bạn, hãy tạm gác mọi việc đang làm để nói chuyện cùng bé - có thể bé chỉ cần bạn chú ý hoàn toàn đến bé trong khoảng một, hai phút mà thôi.
Hạ mình xuống tầm của con bằng cách quỳ xuống hay ngồi xổm xuống cạnh con.
Để con nói hết câu rồi mới nói, cho dù con nói lắp bắp, vòng vo như thế nào đi chăng nữa.
Đọc và kể chuyện cho con nghe. Sách có tranh ảnh sẽ giúp trẻ học được nhiều về ngôn ngữ.
Luôn trung thực. Trẻ thông minh hơn người lớn nghĩ về chúng nhiều. Khi chúng ta nói dối, chúng ta sẽ đánh mất lòng tin nơi trẻ.
Nói chuyện của trẻ ở tuổi nhà trẻ
Khi bị mắc từ, trẻ ở tuổi nhà trẻ sẽ dùng hành động để truyền đạt điều mình muốn. Bé có thể kéo quần bạn để được bế, lắc hay gật đầu và dùng các cử chỉ rõ ràng để nhắc bạn tránh xa bé ra. Nếu bạn đã dạy bé một vài tín hiệu ngôn ngữ dành cho trẻ nhỏ, bé có thể sử dụng chúng khi được 18 tháng tuổi và thậm chí sẽ tự tạo thêm cho riêng mình - hãy tìm ra những khoảnh khắc sáng tạo như thế của bé và cho bé cùng tham gia để bạn có thể chia sẻ với bé điều bí mật của riêng bạn. Một tín hiệu được yêu thích là "Mẹ/Con yêu Con/Mẹ" giúp làm dịu mỗi lần chia tay và có thể "nói" từ xa.
Khi con bạn dùng ngôn ngữ cơ thể, bạn có thể giúp bé phát triển ngôn ngữ nói. Nhắc lại với bé những gì bạn nghĩ là bé muốn bằng lời và giải thích cho bé hiểu phản ứng của bạn. Chẳng hạn như, "Con muốn mẹ bế nhưng một tay mẹ lại đang bận rồi, con cầm tay kia của mẹ nhé', hay ‘Mẹ biết con không muốn cái đó. Thế cái này thì sao?'
Nói chuyện tích cực
Bằng cách nói lên tiếng về tất cả mọi thứ, ngay cả công việc nhà bạn đang làm, bạn có thể giúp phát triển từ vựng và các kĩ năng ngôn ngữ của con.
Chúng ta ai cũng thích được nói về những gì mình có thể làm, hơn là những gì không nên làm. Và con bạn cũng như vậy. Chẳng hạn như, thay vì nói câu ‘Đừng chạy trong nhà', bạn có thể nói ‘Hãy đi khi ở trong nhà', hay "Đừng la hét" có thể được thay bằng ‘Nói nhẹ nhàng thôi con nhé'.
Theo raisingchildren.net.au
04:41 CH 22/07/2011
Hoa quả nào thì mát & quả nào thì nóng
Những hoa quả màu đỏ tốt cho sức khỏe
Đã bao giờ bạn tự hỏi tại sao thực phẩm sặc sỡ? Chúng có nghĩa là gì? Thực ra, mỗi màu của hoa quả đều có lý do của nó. Vì thế, bữa tối nên có nhiều màu sắc, chứ không chỉ một màu đơn điệu, điều đó rất tốt cho bạn. Hãy bắt đầu từ màu đỏ.
Cà chua
Màu đỏ của cà chua xuất phát từ sắc tố tự nhiên lycopene. Nó là một thành phần trong họ carotene, giúp chuyển hóa ánh sáng thành đường mà thực vật có thể sử dụng. Lycopene không phải là chất dinh dưỡng chủ yếu đối con người, nhưng chúng ta ăn nó rất nhiều.
Lycopene là một chất chống oxi hóa tiềm năng, giúp loại bỏ các gốc tự do sinh ra khi chúng ta bị stress hoặc tiếp xúc với tia cực tím. Nó cũng có đặc tính chống lại các chất sinh ung thư. Chưa hết, nó còn có tác dụng làm đẹp, nhờ ngăn ngừa quá trình lão hóa, sự mất da và đổi màu.
Lycopene được hấp thụ tốt nhất khi ăn chung với một ít dầu mỡ. Súp cà chua, salad cà chua trộn dầu ăn là những lựa chọn tuyệt vời.
Dưa hấu
Là loại quả chính trong mùa hè, dưa hấu thơm ngon, giàu dinh dưỡng và dễ hấp thụ. Nó là nguồn vitamin C rất dồi dào.
Màu đỏ của loại quả này cũng do lycopene, nhưng nó còn cung cấp lượng lớn beta-carotene. Nó khá lợi tiểu, vì thế bạn không nên ăn quá nhiều.
Phần cùi đỏ là tốt nhất. Nhưng phần cùi trắng, gần với vỏ cũng có thể ăn được, bằng cách chế biến thành món nộm.
Táo
"Một quả táo mỗi ngày đuổi bác sĩ đi". Nhiều người từng nghe mẹ nói câu này. Mặc dù ăn một quả táo mỗi ngày không đủ để bạn tránh hoàn toàn bác sĩ, nhưng đó là một hướng đi rất đúng đắn.
Táo rất giàu chất xơ, giúp ngăn ngừa hiện tượng tích lũy cholesterol trong mạch máu, giảm nguy cơ bị xơ vữa động mạch và bệnh tim. Chất xơ cũng giúp thức ăn di chuyển nhanh hơn trong hệ tiêu hóa.
Táo cũng rất giàu sắt, là thành phần quan trọng tạo nên hồng cầu của chúng ta.
Cách tốt nhất khi ăn táo là ăn cả vỏ. Hầu hết vitamin C nằm ngay dưới lớp vỏ này. Ăn vỏ cũng giúp tối đa hóa lượng chất xơ hấp thụ. Nhớ rửa táo dưới vòi nước chảy hoặc ngâm trong nước 30 phút để loại trừ thuốc trừ sâu bám ngoài.
Ớt chuông đỏ
Còn điều gì để không yêu quý loại quả này nhỉ? Chúng rất sặc sỡ, giòn, ngọt và giàu dinh dưỡng. Dù cho bạn ăn tươi hay xào nấu, đây vẫn là một trong những loại rau quả lành nhất.
Ớt chuông dồi dào chất dinh dưỡng, ít béo và cholesterol. Chúng chứa vitamin A, C, E và tất cả các chất chống oxi hóa tiềm năng. Chúng cũng giàu vitamin K, axit folic.
Cách tốt nhất để ăn loại quả này là dùng tươi. Dùng trong salad hoặc các món nộm.
Quả chà là
Bạn thường thấy chúng ở dạng khô, nhưng chúng giàu dinh dưỡng hơn bạn tưởng. Đây là nguồn lớn vitamin C, các vitamin nhóm B, vitamin A. Nó cũng giàu chất xơ. Nó còn chứa lượng lớn kali, nguyên tố chủ chốt cho hoạt động của hệ thần kinh.
Chinadaily cho biết, còn rất nhiều hoa quả màu đỏ có ích, như dâu tây, nho hồng, quả lựu, củ cải đỏ. Hãy ăn chúng thật nhiều để giúp cho các tế bào, trái tim và làn da của bạn khỏe mạnh nhé!
04:37 CH 22/07/2011
Linh tự đan hỗ trợ điều trị hiếm muộn - vô sinh....
Có ai đã dùng LTD hay FertilAid thành công chưa vậy các mẹ ui. CK của mình rất là đều nhưng mình thả đến tháng thứ 10 rùi mà chưa thấy được 2v bùn quá. 2vc đặt online thuốc FertilAid rồi nhưng nghe nói là CK đều k được uống vì sẽ làm rối loạn, ôi lo quá mình đã đăt thuốc rùi. Có mẹ nào hiểu về FertilAid cho mình xin chút kinh nghiệm với.........

FertilAid là sản phẩm điều hòa hoocmon nên có thể ảnh hưởng đến CK. Bạn xem trên Amazon sẽ thấy có mẹ CK đều uống bị lộn xộn nhưng có mẹ uống vẫn không ảnh hưởng gì. Việc thay đổi chu kỳ không phải là điều quá quan trọng.
Nếu chu kỳ của bạn đều, rụng trứng đều thì mình nghĩ bạn không cần dùng FertilAid, nhỡ cơ địa của bạn không hợp, nó thay đổi, mất công phải đợi thời gian điều chỉnh lại. Bạn chỉ cần uống thêm vitamin cho bà bầu như ProCare hay Pregnancy Plus để đủ chất và nâng cao sức khỏe nói chung thôi, cần thiết lắm thì dùng FertileCM, cơ thể vẫn rụng trứng đều mà, dùng FertilAid làm gì.
Nếu chu kỳ của bạn không đều hoặc CK đều mà không rụng trứng (nhiều người cũng bị như vậy) thì bạn nên thử sử dụng FertilAid vì nó có thể điều hòa rụng trứng. Nên cân nhắc vì hơi tốn tiền, còn lại thì có gì để mất đâu :) được thì tốt, không được cũng không có hại.
03:08 CH 21/02/2011
Làm thế nào để sống sót trong đám đông chạy loạn?
Làm thế nào để bạn thoát khỏi ôtô đang chìm?
Bất kỳ tai nạn xe hơi nào cũng đều đáng sợ. Nhưng bị tai nạn trong hoàn cảnh chiếc xe của bạn bị rơi xuống nước trong khi bạn đang mắc kẹt trong xe thì còn khủng khiếp hơn nữa. Những tai nạn như vậy thì luôn đặc biệt nguy hiểm vì bạn sẽ đối mặt với nguy cơ bị chết đuối. Nhưng sự thật là hầu hết những cái chết đều là kết quả của sự sợ hãi và hoảng loạn khi không có kế hoạch và kỹ năng để thoát hiểm, khi bạn không ý thức được điều gì sẽ xảy ra khi ô tô bị rơi xuống nước.
Trong giới hạn bài viết này chúng tôi sẽ hướng dẫn bạn tư thế an toàn khi xe của bạn bị rơi xuống nước và ngay cả khi bạn bị kẹt khi xe đang chìm thì việc thoát ra ngoài là điều hoàn toàn có thể.
Bước1: Tư thế an toàn khi xe rơi xuống nước
Nếu bạn ý thức được rằng chiếc xe bạn đi đang bị cuốn khỏi đường bộ và rơi xuống nước, hãy ngay lập tức thực hành tư thế an toàn để chuẩn bị cho việc va chạm có thể xảy ra khi xe tiếp xúc với nước. Hãy bắt chép hai tay bạn trước ngực. Lòng bàn tay phải ôm chặt vai bên trái và ngược lại. Bạn nên biết rằng sự va chạm của ô tô lúc rơi xuống nước có thể lớn nhưng có thể không gây chết người, nhưng nếu bạn không áp dụng tư thế này thì tay của bạn sẽ dễ bị chấn thương trong quá trình xe bị rơi tự do và tiếp xúc với nước và điều này sẽ gây khó khăn cho bạn rất nhiều khi bạn thoát hiểm bằng cửa sổ hay cửa của xe.
Bước 2: Mở cửa sổ của xe ngay khi bạn có thể
Ngay sau khi xe tiếp xúc với nước, bạn chỉ có vài giây không đáng kể để rồi chìm xuống nước. Trong vài giây quý giá đó, hãy ưu tiên cho việc mở cửa sổ hoặc cửa xe ngay khi bạn có thể khi mà chúng vẫn ở trên mặt nước. Khi xe bắt đầu chìm trong nước, bạn sẽ không thể mở bất kỳ cửa nào của xe cho đến khi áp suất bên trong và bên ngoài xe được cân bằng (tức là bên trong xe hoàn toàn ngập nước). Nếu tất cả cửa sổ vẫn bị đóng thì quá trình cân bằng áp suất trong và ngoài xe sẽ kéo dài lâu hơn và hậu quả là bạn sẽ chết vì thiếu ôxy khi bên trong xe ngập nước. Hãy cố gắng bình tĩnh và mở cửa sổ bằng bất kỳ cách nào có thể. Nếu bạn không thể mở được cửa sổ bằng tay, hoặc xe của bạn trang bị hệ thống cửa sổ đóng mở bằng điện và hệ thống này không hoạt động trong nước, hãy cố gắng dập vỡ cửa kính xe bằng chân, vai hay những vật nặng bạn có thể có trong tay vào thời điểm đó. Điều này nghe có vẻ vô lý vì làm như vậy tức là nước sẽ vào trong xe nhanh hơn. Nhưng thực tế là cửa sổ hoặc cửa xe càng được mở sớm bao nhiêu thì cơ hội bạn thoát ra được càng lớn bấy nhiêu khi áp suất bên trong và bên ngoài xe được cân bằng.
- Có rất nhiều vật dụng sử dụng trong trường hợp khẩn cấp để đập vỡ kính ô tô. Búa khẩn cấp là một trong những vật dụng như vậy. Búa có đầu nhọn thậm chí có thêm lò xo để gia tăng lực khi sử dụng. Búa nhỏ, nhẹ và tiện sử dụng khi cần. Thông thường, búa khẩn cấp được trang bị kèm theo xe và được gắn trên thành xe, bên trong khoang hành khách. Nếu không có búa khẩn cấp, hãy sử dụng bất kỳ vật dụng nào bạn có trong tay như: kìm, tuốc-nơ-vít, giày cao gót, cục chêm bánh xe,… thậm chí cả chìa khóa.
- Kính cửa sổ bên thân xe và kính phía sau là những vị trí phù hợp nhất để thoát hiểm. Kính phía trước thường được làm bằng ‘kính an toàn’ và các lớp kính được gắn chặt với nhau để bảo vệ tài xế và người ngồi phía trước khi có va chạm. Vì vậy nếu bạn đập vỡ kính trước thì bạn cũng khó có thể lấy chúng ra. Ở một vài chiếc xe đắt tiền, kính an toàn cũng được trang bị cho các cửa sổ ở thân xe.
Bước 3: Hãy cố gắng bình tĩnh và mở khóa cửa xe
Sẽ rất khó để bạn giữ bình tĩnh và không hoảng loạn trong hoàn cảnh này. Điều đó là bình thường vì khi phải đối mặt với cái chết, lượng Adrenaline trong máu sẽ tăng cao và bạn sẽ có cảm giác hồi hộp, sợ hãi và hoảng loạn. Nhưng hãy đừng sợ. Bản phải luôn ý thức rằng bạn cần phải thoát ra khỏi tình trạng này và bạn sẽ làm được điều đó. Khi bạn vẫn đang ở trong xe, bạn hãy hít thở sâu và chú ý vào những hành động bạn đang và sẽ làm. Hãy mở cửa xe bằng điện (nếu vẫn hoạt động) hoặc mở bạn và sau đó hãy hít sâu để chuẩn bị cho việc bạn sẽ nín thở khi nước ngập hoàn toàn trong xe.
Bước 4: Hãy giữ dây an toàn (seatbelt) được cài chặt
Theo bản năng thì bạn sẽ tháo dây an toàn. Nhưng đây là một hành động sai. Khi xe chìm vào nước, bạn sẽ rất dễ bị mất phương hướng và nếu bạn tháo dây an toàn thì rất có thể bạn sẽ bị đẩy xa ra khỏi vị trí cửa sổ hoặc cửa xe là những nơi bạn sẽ thoát ra ngoài. Bạn nên biết, khoảng vài tấn nước sẽ đổ vào xe của bạn, và bạn không thể thoát ra khi nước đang vào xe, thậm chí bạn còn bị đẩy ra xa khỏi vị trí hiện tại khi nước tràn vào xe. Vì vậy, hãy thắt chặt dây an toàn ở vị trí hiện tại của bạn.
Nếu công việc tiếp theo là đẩy cửa xe để thoát hiểm thì việc vẫn cài dây an toàn còn cho bạn thêm điểm tựa để tăng lực đẩy khi bạn đang ở trong nước.
Vẫn cài dây an toàn còn giúp bạn định vị được vị trí, đặc biệt khi xe bị lộn ngược khi rơi tự do xuống nước hoặc khi đang ở trong nước và nước đang tràn vào xe.
Bước 5: Nếu bạn có thể quan sát, hãy đặt tay gần cửa nhất vào tay nắm của cửa
Khi bạn đang ở trong nước và bạn không thể nhìn được gì. Hãy bình tĩnh và tự định vị xung quanh bằng cách sử dụng tay phía ngoài (tay gần cửa nhất) bắt đầu di chuyển từ hông của bạn dọc lên phía trên cho đến khi bạn sờ vào được tay nắm cửa. Đừng cố gắng mở cửa vào lúc này vì khi nước đang tràn vào xe, nước sẽ tạo áp lực lên cửa và lực này rất lớn. Bạn sẽ không đủ sức mở cửa vào lúc này và việc này thậm chí còn làm bạn mất sức và tạo ra cảm giác hoảng sợ. Bạn hãy kiểm tra để chắc chắn rằng cửa này không bị khóa.
Bước 6: Thoát ra ngoài bằng cửa sổ hoặc cửa xe
Nếu xe vẫn đang nổi trong nước, hãy cố gắng làm điều này trước khi nước tràn vào trong xe, Nếu bạn bị chìm quá nhanh, tuy nhiên bạn sẽ vẫn phải đợi cho đến khi nước ngập vào toàn bộ xe. Khi điều này xảy ra, lúc đó bạn có thể thoát ra ngoài bằng cửa sổ hoặc cửa xe bằng tay gần cửa nhất. Sau đó hãy tháo dây an toàn. Khi bạn rời xe, đừng đạp chân xuống phía dưới vì có thể bạn sẽ làm người khác bị thương.
Phía đầu xe nơi để động cơ có thể sẽ chìm nhanh hơn vì nặng, vì thế đuôi xe sẽ ở trên mặt nước lâu hơn. Bạn có thể mở cửa hoặc đập kính từ phía này.
Nếu trong xe có trẻ em, hãy khuyên bé bình tĩnh và hít thở sâu cho đến khi mức nước ngang ngực bé. Sau đó nói bé hít thật sâu và nín thở bằng cách bóp vào cánh mũi. Ngay sau khi nước đã ngập toàn bộ xe, bạn hãy tháo dây an toàn và giúp bé tháo dây an toàn. Bạn hãy giúp bé thoát ra trước và sau đó đến bạn.
Bước 7: Bơi lên phía bề mặt càng nhanh càng tốt
Hãy rời chiếc xe và bơi về phía bề mặt càng nhanh càng tốt. Nếu bạn không biết bơi hướng nào hãy tìm hướng có ánh sáng và bơi về phía đó. Bạn cũng có thể bơi theo hướng những bọt nước. Bọt nước nổi lên phía trên và cũng có thể giúp bạn nổi lên phía trên bề mặt. Tuy nhiên hãy cẩn trọng xung quanh của bạn vì bạn có thể gặp phải những vật cứng như đá, trụ cầu hoặc thuyền, ca nô đi ngang qua với tốc độ cao. Ngay sau khi nổi lên trên mặt nước, hãy ra dấu hiệu yêu cầu giúp đỡ càng sớm càng tốt.
Bước 8: Hãy yêu cầu sự trợ giúp y tế càng sớm càng tốt
Lượng Adrenaline tồn tại trong máu sẽ khiến bạn mất đi cảm giác đau, nó sẽ khiến bạn không cảm nhận được những tổn thương bạn đang gặp phải trong quá trình thoát hiểm. Vì vậy, hãy yêu cầu sự trợ giúp y tế ngay khi bạn có thể.
Rất có thể bạn sẽ chỉ có duy nhất một cơ hội để học những điều này. Đừng bỏ phí vì điều đó có thể cứu tính mạng của bạn.
Bác sĩ Quản Hồng Đức dịch
Theo Vnexpress
11:49 SA 10/01/2011
Dạy con - các bài viết sưu tầm
Nguyên tắc 'vàng' khi dạy con kỹ năng sống
Ảnh minh họa: P.N.
Nhiều cha mẹ lúc nào cũng áp đặt con phải làm cái này, phải làm cái kia, phải chào, phải đánh răng... Nếu trẻ làm theo thì bảo "Ui, con ngoan quá", không làm theo thì lại bảo con hư. Trong khi đó, những bé đối phó mới là khôn.
Nhiều cha mẹ vì quá yêu thương mà bao bọc, làm hết tất cả mọi việc cho trẻ mà không biết rằng điều đó vô tình dẫn đến việc trẻ thiếu hụt kỹ năng sống, không biết cách tự phục vụ bản thân. Bên cạnh đó, việc giáo dục kỹ năng sống cũng chưa được quan tâm. Điều này khiến trẻ gặp phải khó khăn khi trưởng thành trong việc sống độc lập, nhà giáo Vũ Thị Diệu Lý, Hiệu trưởng Tiểu học và Trung học cơ sở Dream House chia sẻ.
Theo cô, hiện nay dạy kỹ năng sống cho trẻ đang là vấn đề được rất nhiều cha mẹ quan tâm. Họ đua nhau đưa con đến các lớp dạy kỹ năng sống mà không biết rằng đáng lẽ nếu chú ý hơn mình đã có thể dạy con ngay khi còn nhỏ.
"Cha mẹ có thể tận dụng tất các cơ hội, các hoạt động, sự kiện để dạy kỹ năng sống cho con. Vấn đề ở đây là chúng ta cần dạy con kỹ năng gì và dạy như thế nào?", cô Diệu Lý cho biết.
Những kỹ năng cha mẹ cần dạy cho trẻ như: biết làm chủ bản thân, kiềm chế cảm xúc, tự lập, tự bảo vệ mình; kỹ năng tự tin vào bản thân, sai thì làm lại, biết bảo vệ chính kiến, biết trình bày và biết phản biện, biết thuyết phục. Bên cạnh đó là kỹ năng làm việc hiệu quả, lập kế hoạch như đặt mục tiêu cho năm học, hợp tác lập nhóm học, giải quyết các vấn đề cá nhân xung đột...
Dưới đây, cô Diệu Lý chia sẻ về một số kinh nghiệm trong việc dạy kỹ năng sống cho con:
- Kiến thức chỉ cần đủ để trẻ học những điều khác
Có một thực tế là mỗi khi trẻ từ trường về nhà, một câu nói quen thuộc cha mẹ hay hỏi con mình là "Hôm nay con được mấy điểm?". Trong khi đó đáng lẽ điều mà họ nên hỏi là "Hôm nay con học được cái gì?".
Cha mẹ đang quá quan trọng hóa chuyện điểm số, kiến thức mà không biết rằng kiến thức chỉ là một phần nhỏ trong cái con người muốn, chỉ cần đủ để học cái khác. Có thể mượn những kiến thức đó làm cái cớ để dạy con kỹ năng sống.
- Không áp đặt con phải làm gì, không được làm gì
Một sai lầm mà nhiều phụ huynh hay mắc phải là lúc nào cũng áp đặt con phải làm cái này, phải làm cái kia, phải chào, phải đánh răng... Nếu trẻ làm theo thì bảo "Ui, con ngoan quá", những trẻ cá tính không làm theo thì lại bảo con hư. Trẻ không làm theo thì bị phạt, mắng. Trong khi đó, những trẻ đối phó mới là trẻ khôn.
Thực tế, có những việc cha mẹ cấm nhưng trẻ vẫn làm. Lý do là vì trẻ làm theo là bị ép buộc chứ không phải tự giác làm, mà điều gì không phải do bản thân mỗi người tự giác làm thì sẽ không có tính bền vững. Hôm nay trẻ làm theo những gì người lớn bảo nhưng không ai đảm bảo rằng khi lớn hơn, trẻ cũng sẽ làm theo.
Cha mẹ không biết rằng chính sự áp đặt của mình có thể khiến bé khi lớn lên làm gì cũng sợ sai, không sáng tạo.
- Cho con biết tại sao phải làm cái này
Để con nghe và làm theo thì trước hết chúng ta cần cho con biết tại sao chúng ta phải làm thế. Cha mẹ hãy bỏ qua những quy định tồn tại trước đó, tự đặt tình huống cùng bàn luận với trẻ, hãy để trẻ tự nói lên, tự viết ra những lý do vì sao phải làm thế. Chẳng hạn từ những việc đơn giản như tại sao phải đi vệ sinh, uống sữa đến học bài, rửa tay, đánh răng...
Khi đã hiểu, trẻ sẽ tự ra quyết định, tự viết nội quy, tự giác làm và tự giám sát. Trẻ làm không phải vì sợ mà vì đó là điều đúng, cần thiết. Kết quả đạt được là tập cho trẻ kỹ năng tự đưa ra quyết định, kỹ năng tự nguyện, tự giác.
- Chọn việc dễ nhất để yêu cầu con làm
Cha mẹ hãy vứt hết những điều con mình chưa làm được, mà chọn ra một thứ dễ làm nhất để yêu cầu con thực hiện như: ăn xong phải cất bát. Việc này có thể rất lâu mới đi vào quy củ, thế nhưng một khi con đã thực hiện được thì những việc sau trẻ sẽ làm dễ dàng hơn.
Cô Diệu lý cũng nhấn mạnh, việc giáo dục kỹ năng cho con cần có kế hoạch, từ từ, chậm chạp, không được nóng vôi. Bên cạnh đó, cần tỏ ra tôn trọng con, ghi nhận và khuyến khích những gì trẻ làm được. Điều cha mẹ cần lưu ý là trẻ được quyền mắc lỗi, khi đó cha mẹ có thể giúp con tìm giải pháp tiếp theo chứ không đi vào việc tìm lỗi của ai.
"Đặc biệt không đổ lỗi tất cả cho trẻ. Trong 10 lỗi của trẻ, người lớn cũng cần tìm ra lỗi của mình. Mình đã quan tâm đến con chưa, đã lường trước được hành vi của trẻ chưa, đã tinh tế chưa...", cô Lý nói.
Theo Vnexpress
11:46 SA 10/01/2011
Dạy con - các bài viết sưu tầm
Trẻ biết tôn trọng: Dạy con biết tôn trọng như thế nào

Viết bởi Mary VanClay
Nên mong đợi gì ở tuổi này
Mong đợi những cử chỉ tôn trọng của trẻ hai tuổi giống như lấy máu từ đá vậy. Điều đó một phần là do các kĩ năng ngôn ngữ của trẻ hai tuổi vẫn còn đang trong giai đoạn phát triển. Vì thế, khi bạn thông báo với con đã đến giờ đi ngủ, bé không thể nói, "Ôi, con thực sự đang chơi rất vui, và con băn khoăn không biết mẹ có thể cho con chơi thêm năm phút được không?" Bé rất có thể sẽ lờ bạn đi, lè lưỡi ra, hay hét lên, "Con ghét mẹ!". Điều này không có nghĩa là bé hư- chỉ là do bé còn quá nhỏ và vẫn cần được dạy dỗ và thực hành nhiều năm nữa để biết cách thể hiện sự tôn trọng.
Bạn có thể làm gì?
Hãy thể hiện những hành vi biết tôn trọng người khác. "Chúng ta thường không thể hiện sự tôn trọng đúng mực mà bạn mong muốn con thực hiện" Jerry Wyckoff, một nhà tâm lí học và là đồng tác giả của cuốn Hai mươi đức tính tốt có thể dạy được, nói. "Chúng ta lẫn lộn vì thường chúng ta đã lớn lên bằng sự giáo dục đánh đồng tôn trọng và sợ hãi. ‘Tôi thực sự tôn trọng bố tôi vì tôi biết ông sẽ đánh tôi nếu...' Đó không phải là tôn trọng - đó là sợ hãi." Thay vì như thế, hãy bắt đầu bằng việc lắng nghe. Có thể rất khó khăn để kiên nhẫn chờ đợi đứa con hai tuổi của mình nói hết, nhưng nên làm như vậy. Cúi xuống ngang tầm người của con, nhìn vào mắt con, và cho bé biết bạn đang chăm chú nghe những gì bé nói. Đó là cách tốt nhất để dạy con biết chú ý lắng nghe khi bạn nói.
Dạy con biết cách phản ứng lịch sự. Con bạn có thể thể hiện sự quan tâm và tôn trọng người khác thông qua những hành động đẹp. Ngay khi biết nghe, nói, bé có thể học cách nói "làm ơn", và "cảm ơn". Giải thích với con rằng bạn sẽ sẵn sàng giúp bé khi bé lịch sự với bạn, và rằng bạn không thích bé cứ ra lệnh cho bạn như thế. Và khi bạn tỏ ra biết tôn trọng con, như vậy sẽ có tác dụng tốt hơn là giảng giải. Hãy thường xuyên nói "làm ơn", "cảm ơn" với con và những người khác, bé sẽ hiểu rằng những cụm từ đó là một phần của giao tiếp bình thường, cả trong gia đình và ngoài xã hội.
Tránh phản ứng quá mức. Nếu con bạn đánh bạn, hoặc gọi bạn là đồ dở hơi, cố gắng đừng quá buồn (thật ra thì bạn đâu có dở hơi). Đứa trẻ nào muốn khiêu khích thường sẽ sẵn sàng chịu đựng mọi điều để có thể có được điều nó muốn. Vì thế, hãy nhìn thẳng vào con và nói nhẹ nhàng nhưng cương quyết với con rằng, "Chúng ta không đánh nhau, hay nói chuyện kiểu đó trong gia đình mình." Sau đó, hãy chỉ cho con cách có được thứ mình muốn một cách biết tôn trọng người khác: "Khi con muốn mẹ chơi với con, hãy nói với mẹ thật nhẹ nhàng. Hãy nói, "Mẹ ơi, con muốn mẹ đến đọc chuyện cho con nghe bây giờ."
Hãy chuẩn bị cho sự bất đồng. Cuộc sống sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu trẻ luôn luôn vui vẻ nghe lời sai bảo của chúng ta, nhưng như thế thì không phải con người. Hãy cố gắng nhớ rằng, khi con không nghe lời, đó không phải là bé không tôn trọng bạn - đó chỉ là vì con có ý kiến khác mà thôi.
Dạy con rằng con sẽ trở nên tốt hơn nếu con học cách dừng những phản ứng thiếu tôn trọng người khác như "Mẹ không bao giờ đưa con ra công viên, mẹ thật là một người mẹ tồi". Thay vào đó con cần học cách diễn đạt tích cực "Mình có thể ra công viên sau khi đi siêu thị không mẹ? Khi khả năng diễn đạt ngôn ngữ của bé tốt hơn, bé sẽ có thể tự nghĩ ra những câu yêu cầu lịch sự. Trong thời gian chờ đợi điều đó, bạn cần cung cấp những câu ví dụ cho con.
Đặt ra những giới hạn. "Một trong những cách tốt nhất để giải thích về sự kính trọng là phải tỏ ra tử tế và cương quyết trong kỉ luật," chuyên gia giáo dục và đồng tác giả của cuốn Kỉ luật tích cực cho trẻ mẫu giáo, Jane Nelsen nói. "Tử tế cho con bạn biết rằng bé được tôn trọng, trong khi cương quyết thể hiện sự tôn trọng đối với những gì cần làm." Vì thế, nếu bé 2 tuổi nhà bạn tỏ ra rất bực mình trong siêu thị, và không có biện pháp nào hiệu quả, bạn sẽ làm gì? "Nhẹ nhàng nhưng kiên quyết đưa bé ra ô-tô, ngồi và đọc tạp chí cho đến khi bé hết bực," Nelsen khuyên. Sau đó bạn hãy nói bình tĩnh, "Bây giờ mẹ con mình đã sẵn sàng đi siêu thị tiếp được rồi," và trở lại siêu thị. Cuối cùng, bé sẽ hiểu rằng nổi cơn thịnh nộ không thể thay đổi được thực tế.
Khen ngợi những hành vi biết tôn trọng. Hãy khuyến khích các biểu hiện lịch sự bột phát càng nhiều càng tốt. Nhưng phải cụ thể. "Lời khen nên miêu tả hành vi một cách chi tiết. Wyckoff nhấn mạnh như vậy. "Chúng ta thường nói, ‘một bé gái ngoan,' ‘một bé trai ngoan,' ‘làm tốt đấy'. Thay vì như vậy, hãy nói, "Cảm ơn con vì đã nói từ làm ơn khi xin quà," hay "Cảm ơn con vì đã chờ đến lượt trong khi các bạn khác lấy kem." Hãy nói thật rõ ràng, chi tiết, để con bạn biết rằng nỗ lực của mình đáng giá và được đánh giá cao.
Theo Babycenter.com
Dịch bởi Medshop.vn:Rose::Rose::Rose::Rose::Rose:
11:05 SA 30/12/2010
Dạy con - các bài viết sưu tầm
Viết bởi Mary VanClay
Những điều nên mong đợi ở lứa tuổi này
Đối với một đứa trẻ hai tuổi, ranh giới giữa trung thực và dối trá là một khái niệm rất mù mờ. Chỉ đến khi trẻ được 3-4 tuổi, bé mới có thể hiểu khái niệm của từ trung thực - một khái niệm dần được nhận ra từ thực tế - và vì thế, cũng phải đến lúc đó bé mới hiểu được về dối trá. Trong khi bé có thể bị ràng buộc trách nhiệm về hành vi của mình, bé vẫn chưa thực sự có thể bị ràng buộc trách nhiệm về việc nói dối của mình về hành vi đó vì bé vẫn chưa hiểu nói dối là gì.
Ở tuổi này, trí tưởng tượng ngự trị và mơ tưởng đóng vài trò chính. Nếu một điều xuất hiện trong ý nghĩ tưởng tượng của bé, nó coi như trở thành hiện thực. Khi bé ra sức từ chối đã kéo gẫy chân người lính trò chơi của em mình, cho dù thực tế là bạn bắt quả tang bé đã làm, bé từ chối như vậy một phần do mong muốn tưởng tượng, một phần do sợ. Bé biết bạn sẽ tức giận với bé vì những gì bé làm, và bây giờ bé ước rằng bé đã không làm điều đó. Thú nhận lúc này không quan trọng bằng việc giúp bé nhận ra lỗi mình vừa mắc là đã làm hỏng đồ chơi của em.
Những điều bạn nên làm

Tránh hỏi những câu hỏi bạn đã biết câu trả lời.
Thâm chí với trẻ hai tuổi, việc tránh tạo ra các tình huống bắt bé phải nói dối là rất quan trọng. Tất nhiên, khi thấy có chữ viết nguệch ngoạc trên tường bếp, tất cả chúng ta thường cáu tiết nói với cô con gái hai tuổi rằng, "Con vẽ bậy lên tường bếp phải không?" Con bạn có thể sẽ trả lời "Không ạ,", cho dù lúc đó trên tay bé vẫn cầm phấn màu, vì bé sợ rằng nếu nói "Đúng ạ" sẽ làm bạn bực hơn. "Thay vì như vậy, hãy thử nói, "Mẹ thấy buồn vì điều đó đã xảy ra! Bây giờ mẹ con mình cùng tìm hiểu về bức tường nhé," Jerry L.Wyckoff, một nhà trị liệu gia đình, đồng thời là đồng tác giả của cuốn Kỉ luật không đánh, mắng, nói. "Hãy đi lấy một chậu nước, miếng vải thấm nước, và bắt đầu cọ rửa, hướng dẫn con làm để con có thể giúp bạn. Khi làm xong, bé ‘sở hữu' bức tường, và bé nghĩ, ‘Ôi, đây là tường của chúng ta, và chúng ta muốn giữ nó sạch sẽ!' Không có sự giận dữ với việc nói dối và bé học được việc tự chịu trách nhiệm. (Tuy vậy, đừng ngạc nhiên khi ngày hôm sau bé tiếp tục vẽ lên tường chỉ vì bé muốn được lau tiếp - không giống như cha mẹ, trẻ hai tuổi thường cho rằng làm việc nhà là công việc thú vị. Bạn cứ yên tâm, ảo tưởng đó sẽ nhanh chóng biến mất.)

Khen thưởng cho hành vi trung thực.
Nếu con bạn thú nhận đã làm điều gì sai, hãy phản ứng tích cực lại vì bé đã trung thực ("Cảm ơn con đã nói cho mẹ biết! Mẹ biết điều đó rất khó mà."), sau đó sẽ giải quyết vấn đề. Nếu bạn chỉ phản ứng lại bằng sự bực tức và sự trừng phạt, liệu bé có dám trung thực lần sau nữa hay không?

Hãy làm gương tốt cho con
. Cách tốt nhất để dạy con trung thực là chính bạn phải trung thực, vì thế, hãy thực hiện lời hứa của mình. Nếu bạn nói với đứa con hai tuổi của mình rằng, "Chúng ta sẽ đi công viên sau bữa trưa," thì bạn hãy chuẩn bị ít đồ chơi nghịch cát, và ra khỏi nhà sau bữa ăn - và tránh hứa khi bạn không chắc có thực hiện được hay không.
Hãy để cho bé mơ. Trên đường đưa con lớn đi học múa bale, bé hai tuổi nhà bạn nói, "Con cũng đi học múa bale, ở trường dạy múa của con." Bạn biết đấy, bé chỉ đang cố gắng bắt chước chị gái của mình thôi, vì vậy, thay vì giảng giải cho bé tầm quan trọng của việc trung thực, hãy trả lời, "Thật á?" và cho phép bé tự dựng lên chuyện đó. Nếu chị bé phản ứng, hãy nói với con rằng khi con còn nhỏ như em, bạn cũng cho con được tưởng tượng như thế.
Theo BabyCenter.com
06:20 CH 21/12/2010
Dạy con - các bài viết sưu tầm
Giống như những cha mẹ luôn muốn điều tốt nhất đến với con mình, Trish Bragg đã làm tất cả những gì có thể để đảm bảo rằng Isabel, Charlie, và Madeline khỏe mạnh, có thật nhiều hoạt động thú vị trong ngày, và được yêu thương vô điều kiện. Nhưng, giống như rất nhiều người khác, chị luôn băn khoăn với câu hỏi đáng giá hàng triệu đô la của các bậc cha mẹ: Liệu con mình có hạnh phúc không? Bragg nói "Tôi và tất cả bạn bè của mình đều muốn biết điều này."
Bạn có thể thấy ngạc nhiên về những điều làm cho trẻ em hạnh phúc. Các chuyên gia về sự phát triển của trẻ em nói rằng hạnh phúc không phải là thứ bạn có thể mang cho con mình như là một gói quà được bọc xinh xắn. Trên thực tế, Edward Hallowell, nhà tâm lý học, cũng là tác giả của cuốn "Ngọn nguồn trẻ thơ của hạnh phúc người lớn", cho rằng những đứa trẻ được nuông chiều quá mức - như được tặng thật nhiều đồ chơi hay được bao bọc để tránh khỏi những muộn phiền về tình cảm - lại dễ trở thành những đứa trẻ dễ chán nản, hay hoài nghi, và ít thấy niềm vui. "Những điều dự báo tốt nhất về hạnh phúc nằm ở bên trong, chứ không phải bên ngoài", Hallowell nói, và ông cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc giúp con trẻ có những kỹ năng sống trong tâm hồn để giúp con vững chãi suốt cả cuộc đời sau này.
Tin tốt lành là bạn không cần phải là chuyên gia tâm lý trẻ em mới có thể dạy con sự thông minh và sức mạnh tâm hồn cần thiết để vượt qua sóng gió trong đời. Bằng sự kiên nhẫn và linh hoạt, cha mẹ có thể tạo ra nền tảng cho cuộc sống hạnh phúc của con.
Hãy học cách tìm hiểu các dấu hiệu
Khi bé của bạn còn bé xíu hay mới biết đi thì bạn vẫn có thể đoán được là bé có hạnh phúc hay không, như mặt bé sáng lên khi thấy bạn về, hay lại khóc không ngừng khi chú chó xé nát cái mảnh chăn yêu thích của mình.
Khi bé lớn hơn, những cảm xúc cũng trở nên phức tạp hơn. Nhưng may mắn là, khả năng điều khiển cảm xúc của bé đã tốt hơn. Và cũng không hề khó để nhận ra những biểu hiện cho thấy bé có hạnh phúc hay không. Một đứa bé hạnh phúc sẽ cười, chơi, thể hiện sự ham hiểu biết, quan hệ với bạn bè, và không cần sự khuyến khích liên tục.
Ngược lại, Hallowell nói, biểu hiện của một đứa trẻ không hạnh phúc lại rất rõ ràng: Đứa bé thường "thu mình, trầm lặng, ăn ít, không tự động tham gia chơi cùng các bạn khác, không chơi, không hỏi, không cười, và nói rất ít."
Nếu con bạn là đứa bé nhút nhát tự nhiên hoặc sống nội tâm, không cười và giao tiếp nhiều thì không có nghĩa là bé không hạnh phúc. Sự nhút nhát không giống với buồn rầu, nhưng bạn sẽ phải cố gắng nhiều hơn để nhận biết các biểu hiện của con. Hallowell cho rằng cần nhận biết được những thay đổi lớn trong cách ứng xử của con - như trở nên biệt lập hơn hay sợ hãi hơn - đều cho thấy con đang gặp vấn đề mà bạn cần để tâm tới.
Tiến sỹ tâm thần học Paul C. Holinger, người đang làm việc tại trung tâm y tế Rush-Presbyterian-St. Luke's ở Chicago đã chỉ ra 9 dấu hiệu bẩm sinh mà con trẻ dùng để thể hiện cảm xúc. Bạn cũng có thể nhận ra những dấu hiệu này với trẻ ở tuổi mẫu giáo. Hai trong số những dấu hiệu này, "sự quan tâm" và "sự thích thú" là cảm xúc tích cực, trong khi những dấu hiệu tiêu cực như "sự đau buồn" "giận dữ" và "sợ hãi" lại dần tạo thành một đứa bé không hạnh phúc.
Hầu hết các bậc cha mẹ nhận ra rằng đứa trẻ hay sợ hãi, và dễ đau khổ thì không hạnh phúc; song Holinger nhận thấy nhiều cha mẹ không biết rằng những đứa bé hay giận dữ lại thường biểu hiện sự buồn phiền. Dù ở lứa tuổi nào thì "tức giận cũng thể hiện đau buồn cực độ", ông Holinger nói. Khi con bạn đánh em hoặc hét lên "Tao ghét mày" thì có nghĩa là bé thấy tức giận quá khả năng giải quyết của mình.
Có thể con bạn có những cách riêng để chỉ cho bạn biết khi nào nó đang phải đối mặt với khó khăn. Một số bé sẽ tự thu mình, một số lại nổi cơn thịnh nộ, còn một số lại mắc cỡ. Khi bạn biết được tính khí của con mình, bạn sẽ giỏi hơn trong việc nhận ra các dấu hiệu cho thấy có điều gì không ổn với con. Để biết thêm các cách hiểu được tính cách tự nhiên của con trẻ, xem thêm bài "Có phải trẻ em sinh ra đã hạnh phúc?"
Hãy tạo không gian cho niềm vui

Nếu con bạn dành một phút để nghĩ về những khoảnh khắc hạnh phúc nhất của bé, có thể bé sẽ nhận ra rằng điều làm cho bé thấy hạnh phúc nhất chính là bạn. Và đó là chìa khóa đầu tiên để tạo nên một đứa bé hạnh phúc. Hallowell khuyên: "Hãy gắn bó với con, hãy chơi với chúng". "Nếu bạn chơi đùa với chúng, chúng sẽ có niềm vui. Nếu bạn có thể tạo ra được cái gọi là "tuổi thơ gắn bó" cho trẻ, và đó chắc chắn là bước tốt nhất để đảm bảo con bạn sẽ hạnh phúc."
Chơi đùa mang lại niềm vui, và cũng là cách con bạn phát triển các kỹ năng cần thiết cho cuộc sống hạnh phúc trong tương lai. Vui chơi tự do giúp bé khám phá những điều nó muốn làm - xây dựng thành phố bằng những mẩu gỗ, dạy thú nhồi bông đếm- những điều này có thể hướng bé tới những mơ ước nghề nghiệp mà vẫn giống như chơi vậy, Chơi không có nghĩa là những bài học sau khi ở trường, những môn thể thao, hay những hoạt động theo khuôn khổ khác. Chơi là khi trẻ phát minh, sáng tạo và mơ mộng.
Kim Orr (Atlanta) cho biết khi đứa út được sinh ra, hai anh chị lớn hơn đã phải bỏ một số những hoạt động thường ngày của chúng. "với nhiều thời gian tự do hơn," "thực sự bản thân chúng hạnh phúc hơn. Tôi thấy con mình có khả năng điều khiển cuộc sống của chúng tốt hơn, và điều này mang lại hạnh phúc bên trong cho chúng."

Hãy giúp con phát triển năng lực của chúng

Biện pháp tạo ra hạnh phúc lâu dài mà Hallowell đưa ra bao gồm một điều rất đáng ngạc nhiên: Những người hạnh phúc thường là người đã thành thạo một kỹ năng nào đó. Ví dụ như, khi con bạn tập bắt bóng, nó sẽ học được từ những lỗi khi chơi, sẽ nâng cao tính kiên trì và tính kỷ luật, và sau đó sẽ tận hưởng niềm vui khi thành công nhờ vào những cố gắng của chính bé.
Bé cũng nhận được phần thưởng là sự thừa nhận về khả năng từ những người xung quanh. Quan trọng nhất là, bé khám phá ra rằng mình đã có chút quyền năng trong cuộc sống. Nếu bé cố gắng làm điều gì đó, bé thấy thỏa mãn vì tìm ra điều đó, cùng với lòng kiên trì, cuối cùng bé sẽ làm được điều ấy. Nghiên cứu đã chỉ ra rằng cảm giác có được quyền năng qua tập luyện và biết kiên trì chờ đợi thành công là điều quan trọng trong việc quyết định hạnh phúc của cuộc sống trưởng thành.
Hallowell cảnh báo rằng, trẻ em, cũng giống như người lớn, cần theo đuổi niềm yêu thích riêng của chúng, nếu không sẽ không có niềm vui trong thành công của chúng. Rebecca Marks (Cleveland Heights, Ohio) cho biết yêu thích số một của cậu con trai 3 tuổi Zachary là xây dựng. "Bé rất thích kiến trúc mọi vật và giúp bố làm một số công trình đặc biệt. Nó làm cho bé thấy tự hào về bản thân. Chúng tôi cố gắng giúp bé tập trung vào những việc bé có khả năng tự nhiên, và chúng tôi thấy bé thực sự rất vui".
Những cơ thể khỏe mạnh, những đứa bé hạnh phúc
Tập luyện, ngủ nhiều và một chế độ ăn khỏe mạnh là điều quan trọng với bất kỳ ai, đặc biệt là với trẻ em. Đối với tập luyện, bé của bạn không cần phải là thành viên của đội bóng": chỉ cần chạy loanh quanh bên ngoài cũng giúp cho tâm tính của bé. Và hãy chú ý đến nhu cầu về trật tự của bé: Trong khi một số bé rất thoải mái trong cuộc sống, hầu hết lại phát triển mạnh và hạnh phúc hơn nếu hoạt động theo một kế hoạch có trật tự đã xếp đặt sẵn để bé biết mình sắp phải làm gì tiếp theo.
Bạn cũng cần chú ý đến mối quan hệ giữa tâm tính của con mình với một số loại thức ăn. Một số cha mẹ thấy rằng trong khi đường có thể làm tăng năng lượng cho trẻ, nó cũng có thể gây nên thay đổi về tính khí hay ứng xử hung hăng. Nhạy cảm hay dị ứng với thức ăn cũng đóng vai trò quan trọng trong tính cách và cư xử của trẻ.
Hãy để trẻ đối mặt với khó khăn
Có thể bạn sẽ nói: Nhưng tôi đang muốn tạo nên một đứa con hạnh phúc! Tại sao tôi không nên sà xuống bao bọc và làm mọi chuyện tốt hơn? Trên thực tế, Carrie Masia-Warner, nhà tâm lý học trẻ em và phó giám đốc viện Lo lắng và những rối loạn tâm lý - đại học Y New York, cho rằng đây là một lỗi rất lớn mà rất nhiều cha mẹ yêu con, có chủ định tốt đã phạm phải.
Masia-Warner khuyên "Cha mẹ luôn cố gắng làm mọi thứ tốt hơn cho con, và luôn làm chúng hài lòng. Điều đó không thực tế. Đừng lúc nào cũng nhảy vào và làm mọi việc". "Con trẻ cần học để biết chịu đựng một số buồn phiền, một số điều không vui. Hãy để chúng đối mặt, tự mình khám phá ra cách giải quyết, vì điều đó sẽ giúp chúng học cách đương đầu với khó khăn."
Hallowell đồng ý với quan điểm rằng để trẻ trải nghiệm thật nhiều, thậm chí với những thứ khó khăn hay đáng sợ, sẽ giúp tạo được sức mạnh bên trong, và điều này sẽ mang lại hạnh phúc cho trẻ. Dù một đứa bé mới 7 tháng tuổi đang tập bò hay đã 7 tuổi phải vật lộn với phép tính trừ, đều sẽ giải quyết những điều bất lợi tốt hơn bằng cách tự làm nhiều lần.
Bọn trẻ học được rằng dù có điều gì xảy ra đi chăng nữa, chúng vẫn sẽ tìm ra cách giải quyết. Điều này không có nghĩa là chúng không nên hỏi sự giúp đỡ nếu chúng thực sự cần, nhưng vai trò của bạn là giúp chúng tìm ra hướng giải quyết, chứ không đưa sẵn cách làm cho chúng. Học cách đối mặt với những thất bại, và khó chịu tất yếu của cuộc sống là điều then chốt với hạnh phúc tương lai của trẻ.

Kiểm tra con bạn

Điều tốt nhất và đơn giản nhất để biết được con bạn có hạnh phúc hay không là hãy nói chuyện với con. Thậm chí Hallowell cho biết, quan trọng hơn là hãy lắng nghe. "Đây là một cách kiểm tra, và để cho chúng biết rằng bạn rất quan tâm.". Nhưng bạn nên lắng nghe tích cực, đừng hỏi trống rỗng: "Khi tôi thường xuyên hỏi các con mình là có hạnh phúc hay không thì chúng đều xoay lòng đen mắt trêu tôi".
Masia-Warner đồng ý rằng trò chuyện cởi mở là điều thiết yếu để hiểu được tâm trạng của con mình. "Ví dụ như, hãy nói với con, ‘Trông con buồn thế. Có điều gì con muốn nói với mẹ không? điều gì làm phiền con như vậy?' Rồi, hãy để cho con nói." Nếu con bạn gạt đi, bạn hãy thử vào ngày tiếp theo xem sao.
Nhưng Orr (Atlanta) cho biết rằng có thể con bạn sẽ "xả" ngay khi bạn ít để ý nhất. "Giống như một lần khi chúng tôi đang ở siêu thị và thật bất ngờ khi ở kho sản xuất thì con gái tôi bật khóc về một điều gì đó đã xảy ra ở trường từ đầu tuần."
Hãy cho phép con buồn rầu hay bực dọc
Lúc con bạn hờn dỗi trong một góc ở một bữa tiệc sinh nhật nào đó, chắc chắn phản ứng tự nhiên của bạn sẽ là "Lẽ ra con phải vui vẻ như các bạn kia chứ!" Nhưng điều rất quan trọng là bạn phải cho phép bé buồn rầu. Hallowell cho biết một số cha mẹ tỏ ra lo lắng mỗi khi con họ bị gạt bỏ như chúng không được mời dự tiệc sinh nhật, hay chúng khóc khi không nhận được những gì chúng muốn.
Trẻ con cần phải biết rằng đôi khi buồn bực cũng không sao - đơn giản đó là 1 phần của cuộc sống. Và nếu chúng ta cố gắng xoa dịu bất cứ sự buồn bực nào, có thể chúng sẽ hiểu rằng cảm giác buồn bực là sai. Chúng ta cần để chúng trải qua những cảm xúc của mình, kể cả nỗi buồn.
Bạn có thể khuyến khích con mình nói tên cảm xúc đang có và thể hiện chúng bằng lời, như thế sẽ giúp con bạn điều chỉnh được cảm xúc. Đừng cố gắng giải quyết vấn đề hộ con bạn. Thay vào đó, hãy chỉ lắng nghe và giúp con bạn nói ra cảm giác của con.
Sharon Cohn đến từ West Orange, New Jersey, tin rằng đối với đứa con gái 5 tuổi, Rebecca của cô, nên học cách thể hiện cảm xúc hơn là giữ chúng trong lòng. " Nó sẽ nói, ‘Mẹ, con cảm thấy rất tức giận với mẹ' hay là ‘ con rất buồn khi chúng ta không thể đến đây'. Tôi cố gắng xác nhận cảm giác của nó. Tôi nói, ‘Mẹ xin lỗi là con thấy giận' hay ‘mẹ cũng thấy buồn' và chúng tôi nói chuyện về điều đó."
Tuy nhiên, Masia - Warner cảnh báo, bạn không nên phản ứng thái quá đối với những cảm xúc tiêu cực của con trẻ. "đối với trẻ con việc đôi khi trở nên quá nhạy cảm hay mắc cỡ, lo lắng vì điều gì đó trong cuộc sống là rất bình thường, nhưng nó không phải là sự buồn rầu."
Hãy làm gương
Theo Dora Wang, phó giáo sư tâm thần học của trường đại học Y New Mexico và là mẹ của cô bé Zoe 3 tuổi, nghiên cứu cho thấy rằng bạn có thể truyền tính khí cho con bạn - không nhất thiết là qua gen, mà có thể qua cách cư xử và cách bạn nuôi dạy trẻ. Dù tốt hay xấu, con trẻ đều bắt chước tâm trạng của cha mẹ. Thậm chí những đứa trẻ sơ sinh cũng bắt chước cung cách cảm xúc của cha mẹ, điều này kích hoạt một số đường dẫn truyền thần kinh.
Nói cách khác, khi bạn cười, con bạn cũng cười và não trở nên "bắt sóng" với tiếng cười. Nhưng hãy chân thật - con bạn sẽ cảm nhận được nếu bạn giả vờ. Nếu bạn tỏ ra thật thích thú với những việc dù rất nhỏ và nói ra vì sao bạn lại có những cảm xúc như vậy, bạn sẽ là một tấm gương mẫu mực cho con mình.
Bạn có thể giúp con mình biết nhìn vào chiếc cốc nửa đầy hơn là nhìn vào chiếc cốc vơi 1 nửa. Ví dụ, nếu trận bóng chày phải hoãn lại vì trời mưa, bạn hãy chỉ cho con biết đây sẽ là một cơ hội tuyệt vời để đi xem buổi biểu diễn ban chiều. Cohn thường nói với con mình "Hãy vui vì những thứ con có thay vì buồn rầu vì những thứ mình không có." Thời gian ăn tối có thể là lúc tuyệt vời nhất để mỗi thành viên trong gia đình thổ lộ điều tốt đẹp nhất trong ngày là gì.
Peggy O'Leary (Montara, California) thấy rằng khi cô căng thẳng cực độ thì các con phản ứng ngay lập tức. "Chúng im lặng, và thu mình lại." Một lần khi O'Leary thấy buồn bực, con trai của cô, August đã nói, "Mẹ con mình lại chơi trò đuổi bắt đi, giống như lúc mẹ vui ấy." Điều đó đã làm cô nhận ra rằng con mình thật nhạy cảm với cảm xúc của mẹ nó. Hiện giờ cô đang cố gắng để biểu lộ nhiều thái độ tích cực hơn.
Tuy vậy, bạn cũng không cần phải giấu giếm nỗi muộn phiền của mình. Bạn có thể cho con biết bạn đang buồn vì người bạn thân nhất đã chuyển đi, và nếu bạn tiếp tục bằng cách nói rằng hai người sẽ giữ liên lạc, và sẽ thật vui khi đi thăm người đó, bạn sẽ dạy cho con mình biết được nỗi buồn cũng là một phần của cuộc sống và cách tìm ra con đường thoát khỏi nó.
Tuy nhiên, nếu bạn thấy căng thẳng liên tục, hay thậm chí thất vọng, thì tìm kiếm sự giúp đỡ là điều rất quan trọng. "Những bậc phụ huynh hay phiền muộn thường không kiên định với việc đưa ra khuôn mẫu và những kỷ luật mà họ đặt ra, hoặc biết khen ngợi, vui vẻ với con mình. Tất cả những điều này có thể gây ra những vấn đề về xúc cảm," Masia-Warner nói.
Hãy dạy con làm những việc có ý nghĩa
Khoa học đã chỉ ra rằng những người thấy mình có ý nghĩa trong cuộc sống sẽ thấy ít muộn phiền hơn. Cohn, bà mẹ đến từ New Jersey, nói rằng làm từ thiện và giúp đỡ những người khác là một phần rất lớn của gia đình họ. Thậm chí những đứa trẻ nhỏ cũng có thể học được nhiều từ điều này.
Cohn nói rằng sau khi con gái cô Rebecca biết về Trận bão Katrina, bé và các bạn cùng lớp đã thu thập dụng cụ học tập và ba lô để tặng cho các bạn nhỏ đã mất đồ dùng của họ. Thậm chí chỉ cần tham gia vào những công việc nhỏ trong gia đình, như lấy quần áo ra khỏi máy sấy, cũng làm cho bé thấy mình có ích.
Hãy tìm sự giúp đỡ
Nếu bạn lo lắng rằng con mình đang trải qua một giai đoạn khó khăn, hãy nói chuyện với cô giáo của bé và cha mẹ của con bạn để xem họ đã quan sát được những gì. O'Leary cho biết thời gian ở mẫu giáo của bé Jean nhà cô thật sự rất căng thẳng. "Tôi biết ngay từ trong cái nhìn trong mắt Jean, và những giọt nước mắt sau đó, là bé đã bị quá tải." Cô đã nói chuyện với cô giáo của Jean để tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra ở lớp, và xem có thể giúp bé bằng cách nào để vượt qua giai đoạn chuyển tiếp đó.
Hầu hết thời gian con trẻ thấy buồn phiền và lo lắng do những điều khó khăn trong môi trường của chúng, như đánh nhau với bạn, căng thẳng ở trường, hay ở nhà. Nhưng đôi khi nguyên nhân của những bất bình đó có thể nghiêm trọng hơn.
Nếu bạn thấy con mình có những biểu hiện dai dẳng của buồn phiền - như giận dữ, khóc lóc, hung hãn, phàn nàn liên tục, thất vọng dễ bị kích động, thường xuyên đau đầu, đau bụng, khó ăn, khó ngủ - thì đừng ngại xin tư vấn của chuyên gia sức khỏe để biết mức độ sự việc. Dù bạn tới gặp nhà trị liệu, tâm lý học, tâm thần học, thì cũng cần chắc chắn là người đó phải là chuyên gia về trẻ em. Hãy nhớ rằng: Masia-Warner đã nói trầm cảm ở trẻ em là rất hiếm.
Theo BabyCenter.com
07:12 CH 17/12/2010
Dạy con - các bài viết sưu tầm
Viết bởi Saral Henry
Duyệt bởi Ban tư vấn y tế trung tâm trẻ em
Nuôi dưỡng sự tự tin cho trẻ tuổi mẫu giáo dường như là một nhiệm vụ nặng nề đối với tất cả các bậc cha mẹ. Trên hết, biết tự nhận thức giá trị bản thân sẽ tạo nền tảng cho tương lai của con bạn vì bé tự mình sẵn sàng trải nghiệm những điều mới mẻ. Theo nhà trị liệu gia đình tại California, Jane Nelsen, đồng tác giả của Kỉ luật tích cực, "Tự tin bắt đầu từ cảm giác là một phần của thế giới xung quanh, tin rằng mình có khả năng, và biết rằng những đóng góp của mình có giá trị và được đánh giá cao,"
"Như mọi bậc cha mẹ đều biết, tự tin là một trải nghiệm không bền," Nelsen nói. "Đôi khi chúng ta cảm thấy tốt về bản thân, đôi khi lại không. Những gì chúng ta cố gắng dạy con mình là các kĩ năng sống giống như sợi dây đàn hồi." Mục tiêu của bạn là đảm bảo con mình phát triển được lòng tự hào và thái độ tự trọng - ở chính bản thân mình và ở cội nguồn văn hóa của mình - đồng thời với đó là sự tin tưởng vào khả năng xử lý trước các khó khăn trong cuộc sống của mình (đối với một đứa trẻ chưa đi học đó có thể là chép lại chính xác các chữ cái in hoa). Dưới đây là mười cách đơn giản giúp nâng cao lòng tự tin của con bạn:
Yêu không điều kiện. Sự tự tin của một đứa trẻ phát triển nhờ sự hi sinh không tính toán, "Mẹ yêu con, cho dù con là ai, hay con làm gì." Con bạn được hưởng lợi nhiều nhất khi bạn chấp nhận bé, không quan tâm đến điểm mạnh, điểm yếu, tính cách, và khả năng của bé. Vì thế, hãy yêu thương bé thật nhiều. Hãy âu yếm, hôn, và vỗ về bé thật nhiều. Và đừng quên nói rằng bạn yêu bé biết bao nhiêu. Khi bạn bắt buộc phải chỉnh sửa bé, hãy luôn nhớ rằng cách cư xử của bé là điều không thể chấp nhận được, chứ không phải là bản thân bé. Chẳng hạn như, thay vì nói, "Con thật là hư! Tại sao con không thể ngoan chứ?", hãy nói, "Đẩy Gabriel như thế không hay đâu con ạ. Nó có thể làm bạn bị đau đấy. Đừng đẩy nữa con nhé."
Chú ý. Hãy dành thời gian dành cho con bạn sự chú ý hoàn toàn. Điều đó thực sự là điều kì diệu đối với lòng tự tin của bé bởi vì nó gửi đến bé thông điệp rằng bạn nghĩ bé quan trọng. Điều này không cần phải mất nhiều thời gian; đó có thể chỉ đơn giản là ngừng vài phút gõ thư điện tử khi bé đang cố nói chuyện với bạn, hay tắt tivi một lúc để trả lời câu hỏi của con. Hãy nhìn con để con biết rằng bạn đang thực sự lắng nghe con nói. Nếu bạn đang bận, hãy cho con biết nhưng không phớt lờ nhu cầu của con. Hãy nói, "Hãy nói cho mẹ nghe về bức tranh con vẽ nhé, và khi con nói xong, mẹ cần phải đi nấu bữa tối."
Dạy con về giới hạn. Đưa ra một vài quy tắc phù hợp với con bạn. Ví dụ, nếu bạn đã nói rằng con phải ăn đồ ăn vặt trong bếp, đừng cho bé cầm bánh quy và hoa quả đi lại trong phòng khách. Hay nếu bạn đã nói bé phải để quần áo bẩn vào rổ để quần áo sắp giặt, đừng nói với bé rằng để chúng trên sàn cũng được. Khi bé biết một số quy tắc trong gia đình phải được thực hiện nghiêm túc, bé sẽ thấy an toàn hơn. Có thể phải mất thời gian nhắc đi nhắc lại, nhưng bé sẽ nhanh chóng bắt đầu sống theo sự mong đợi của bạn. Bạn chỉ cần rõ ràng, chắc chắn và cho bé thấy rằng bạn tin tưởng bé sẽ làm được đúng.
Ủng hộ những mạo hiểm có lợi. Khuyến khích con khám phá những điều mới mẻ, chẳng hạn như ăn một loại thức ăn mới, tìm một người bạn, hay đi xe đạp. Mặc dù luôn có khả năng thất bại, nhưng nếu không mạo hiểm sẽ ít có cơ hội thành công. Vì thế hãy cho con khám phá một cách an toàn, và không nên can thiệp. Ví dụ như, cố gắng không "cứu" con nếu con thấy bực mình khi chưa tìm hiểu ra cách chơi một đồ chơi mới. Thậm chí chỉ nói xen vào một câu như "Mẹ sẽ làm cho" có thể làm tăng tính phụ thuộc và làm giảm sự tự tin của bé. Bạn sẽ xây dựng được sự tự tin cho bé bằng cách cân bằng nhu cầu bao bọc con với nhu cầu giải quyết các nhiệm vụ mới của con.
Cho phép con mắc lỗi. Tất nhiên, việc có lựa chọn và mạo hiểm khám phá cũng có mặt trái của nó, đó là đôi khi con bạn sẽ mắc lỗi. Đó là những bài học quý báu cho sự tự tin của con bạn, vì thế, nếu con bạn đặt chiếc đĩa quá gần mép bàn và nó bị rơi, hãy khuyến khích bé nghĩ xem sẽ làm khác thế nào trong lần tới để đĩa khỏi rơi. Bằng cách đó, sự tự tin của bé không bị giảm sút và bé sẽ hiểu ra rằng đôi khi mắc lỗi là điều có thể chấp nhận được. Khi bạn mắc lỗi, hãy thú nhận, Daniel Meier, phó giáo sư giáo dục tiểu học ở Đại học Bang San Francisco, nói. Thú nhận và sửa lỗi của mình sẽ giúp gửi một thông điệp đến con bạn - sẽ dễ dàng hơn cho bé thừa nhận những điểm yếu của chính mình.
Trân trọng những điều tích cực. Mọi người đều phản ứng tốt đối với sự khuyến khích, vì thế, hãy cố gắng thừa nhận những điều tốt con bạn làm hàng ngày để bé nghe thấy. Ví dụ, hãy nói với cha bé, "Joshua rửa tất cả rau cho bữa tối hôm nay đấy." Bé sẽ rất vui khi nghe được lời khen của bạn và sự cổ vũ khích lệ của cha. Ngoài ra, hãy nhớ là phải cụ thể, chi tiết. Thay vì chỉ nói "Làm tốt đấy," hãy nói, "Cảm ơn con vì đã xếp hàng chờ rất kiên nhẫn." Điều này sẽ giúp bé nhận biết rằng mình có khả năng hoàn thành công việc, mình có ích, ngoài ra, còn giúp bé biết chính xác mình đã làm đúng những việc gì.

Hãy lắng nghe.
Nếu con bạn muốn nói, hãy dừng việc đang làm lại và lắng nghe những gì con muốn nói. Bé cần biết rằng ý nghĩ, cảm xúc, niềm mong muốn, ý kiến của bé quan trọng. Hãy giúp bé thấy yên tâm với cảm xúc của mình bằng việc nêu chúng ra. Hãy nói, "Mẹ hiểu con buồn vì phải chia tay với bạn ở trường." Bằng cách chấp nhận cảm xúc của bé một cách không phê phán, bạn đã công nhận cảm xúc của bé và cho bé biết rằng bạn đánh giá cao những gì bé nói. Nếu bạn chia sẻ cảm xúc của chính mình ("Mẹ rất vui vì sắp được đi vườn thú"), bé sẽ tự tin hơn khi bày tỏ cảm xúc của chính mình.
Tránh so sánh. Những so sánh kiểu như "Sao con không giống chị con hơn nhỉ?" hay "Sao con không thể ngoan như Peter?" sẽ chỉ làm tăng sự xấu hổ, ghen tị, và cạnh tranh trong bé. Cho dù những so sánh tích cực, như "Con là người chơi giỏi nhất" cũng có thể có hại, vì một đứa trẻ có thể thấy khó khăn khi phải sống theo hình ảnh đó. Nếu bạn cho con biết bạn trân trọng chính bản thân con người bé, bé cũng sẽ biết trân trọng bản thân mình.

Hãy thấu hiểu con.
Nếu con bạn so sánh chính mình với anh/em hay các bạn ("Sao con không thể bắt bóng giỏi như Sophia?"), hãy cho con thấy bạn thấu hiểu con và sau đó nhấn mạnh một trong những điểm mạnh của con. Ví dụ như, hãy nói, "Con nói đúng. Sophia giỏi bắt bóng. Còn con lại giỏi vẽ tranh." Điều này có thể giúp con hiểu rằng chúng ta ai cũng có điểm mạnh, điểm yếu, và rằng bé không phải hoàn hảo để thấy hài lòng về bản thân.

Hãy động viên con.
Mọi trẻ em đều cần sự ủng hộ từ những người yêu thương như, "Mẹ tin con. Mẹ nhìn thấy con đang cố gắng. Hãy tiếp tục con nhé!" Khuyến khích là thừa nhận quá trình hành động - không chỉ là khen thưởng thành quả. Vì thế, nếu con bạn đang phải cố gắng cài khóa của bé, hãy nói, "Con đang rất cố gắng và gần làm được rồi đấy!" thay vì "Không phải như thế. Để mẹ làm cho"
Có sự khác nhau giữa khen ngợi và khuyến khích, một cái là khen thưởng công việc, trong khi một cái là khen thưởng người làm ("Con làm được rồi đấy!" thay vì "Mẹ tự hào về con". Khen ngợi có thể bé cảm thấy rằng bé chỉ "tốt" khi bé làm điều gì hoàn hảo. Trái lại, khuyến khích là thừa nhận nỗ lực. "Nói cho mẹ nghe về bức tranh của con đi. Mẹ thấy con thích màu tía" sẽ có ích hơn là nói "Đây là bức tranh đẹp nhất mẹ đã từng xem." Quá nhiều lời khen có thể hủy hoại sự tự tin bởi vì nó có thể tạo ra áp lực cho bé phải thực hiện và luôn phụ thuộc vào sự khen ngợi từ những người khác. Vì thế, hãy khen con một cách thận trọng và khuyến khích con thật nhiều, nó sẽ giúp con bạn dần dần biết cảm thấy tốt về bản thân.
Theo Babycenter

Dịch bởi MedShop.Vn
06:51 CH 16/12/2010
Dạy con - các bài viết sưu tầm
Ảnh:
Dạy con tự phục vụ cá nhân ngay từ khi còn nhỏ là một cách giúp con tự lập, trưởng thành. Ảnh: Hoàng Hà.
Một đám cháy bất ngờ xảy ra ở ký túc xá. Trong khi các sinh viên Việt Nam 18 tuổi luống cuống không biết xử trí ra sao, thì sinh viên nước bạn lại biết dấp khăn ướt buộc vào mặt để chống ngạt khói và dùng bình xịt chống cháy.
Câu chuyện là sự trải nghiệm của chính Tiến sĩ giáo dục học Nguyễn Thụy Anh, Chủ nhiệm Câu lạc bộ “Đọc sách cùng con” khi còn là sinh viên tại Nga.
“Đến bây giờ nhớ lại tôi vẫn cảm thấy một nỗi khó chịu dâng lên vì mình đã ‘gà công nghiệp’ quá thể như thế. Chung quy là chúng tôi đều thiếu kỹ năng sống”, tiến sĩ Thụy Anh chia sẻ trong buổi tọa đàm về kỹ năng sống cho trẻ vừa được tổ chức tại Trung tâm Văn hóa Pháp L'Espace Hà Nội.
Theo chuyên gia, kỹ năng sống hiểu đơn giản là những kỹ năng để con người có thể sống và sống sót. Đó là khả năng làm việc thành thục dựa trên cơ sở nắm bắt được kiến thức và nguyên lý của hành động.
Thực tế, nhiều cha mẹ cho rằng không cần thiết phải dạy kỹ năng sống cho con bởi mỗi người sinh ra đều tự học theo bản năng sinh tồn. Cũng vì thế, họ chỉ chú tâm dạy con kiến thức với mục tiêu cuối cùng là đỗ đạt, điểm cao để rồi khi trẻ lớn lại mất nhiều tiền cho con đi học những kỹ năng để sống.
“Bây giờ như một cái mốt, người người, nhà nhà, trường trường… đều nhắc đến cụm từ ‘kỹ năng sống’ như một khái niệm đẹp đẽ, thần kỳ, đem lại cho trẻ những điều hay ho. Thế nhưng, cha mẹ đang bỏ tiền ra mua những kỹ năng sống cho con mà đáng lẽ ra nếu quan tâm mình đã có thể dạy con từ khi còn nhỏ”, tiến sĩ Thụy Anh lý giải.
Theo tiến sĩ, đứa trẻ từ khi mới được sinh ra đã bắt đầu học kỹ năng như: thở, nhìn, nghe, dùng tay nắm bắt, cách tự phục vụ bản thân, kỹ năng ứng xử, kỹ năng đối phó với nhiều tình huống trong cuộc sống... Nhưng hiện nay, nhiều phụ huynh lại vô tình ngăn cản việc học kỹ năng của trẻ bằng cách làm thay cho con quá nhiều việc.
Chẳng hạn, một em bé một tuổi rưỡi có thể làm quen với việc tự xúc cơm ăn, những việc lặt vặt phục vụ bản thân. Thế nhưng thay vì để trẻ tự xúc ăn thì bà, mẹ lại ngồi đút, cố nhồi nhét cho đủ lượng thức ăn vào người trong thời gian ngắn nhất.
“Trẻ có ăn chậm, rơi vãi lung tung đó cũng là một cách giúp trẻ trải nghiệm. Vì thế, nếu cha mẹ làm thay con là đã tước đi của con cơ hội tự chăm lo cho bản thân”, tiến sĩ Thụy Anh nói.
Hay khi trẻ đi học, vì muốn ngay từ đầu con đã phải học giỏi nên mỗi ngày con ngồi học đều có mẹ kèm bên cạnh. Người mẹ đã vô tình làm mất quá trình luyện tập kỹ năng tự học, tự suy nghĩ, tự hành động… của con. Về sau, khi mẹ không giục, bố không mắng thì trẻ sẽ không tự mình lôi sách vở ra được.
“Đến khi trẻ lớn hơn, khối lượng bài vở nhiều lên, kỳ thi đại học sắp đến cha mẹ lại giải phóng việc nhà cho con. Và như thế, con mất hết thói quen làm việc nhà, chăm gia đình hay đơn giản là rửa bát, lau nhà, tự nấu một bữa cơm… Nhiều em khi rời gia đình không biết tự xoay sở ra sao với cuộc sống tự lập”, bà Thụy Anh phân tích.
Cũng theo tiến sĩ, nếu thiếu nhiều kỹ năng đơn giản để sống sót thì một người trẻ thông minh, học giỏi bỗng nhiên thuộc vào nhóm nguy cơ cao, dễ rơi vào trầm cảm, không điều chỉnh được tâm lý của mình hoặc rơi vào hoàn cảnh nợ nần, lô đề, cầm đồ… Nếu chỉ đến lúc đó cha mẹ mới tá hỏa lên, cho rằng con mình hư thì thực sự là một điều sai lầm.
"Bố mẹ là những người thầy đầu tiên quan trọng nhất của con trong cuộc sống. Ngay từ khi còn nhỏ, cha mẹ không nên bỏ qua những cơ hội giản dị hằng ngày để cùng con học kỹ năng sống. Đó là cách ứng xử trong những tình huống khẩn cấp (cháy nổ, mất điện, đứt tay, tai nạn...), kỹ năng viết, đọc, nghe, nói, bày tỏ cảm xúc, nhận biết cảm xúc của người khác, tự phục vụ bản thân, tạo niềm vui cho mình và những người xung quanh… để trẻ vững vàng bước vào cuộc sống", chuyên gia nhấn mạnh.
Theo Vnexpress
04:57 CH 15/12/2010
c
chamegioi
Bắt chuyện
714Điểm·8Bài viết
Báo cáo