images
Thịnh hành
Cộng đồng
Webtretho Awards 2025
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Ý Lan trẻ đẹp bất chấp tuổi 60 cận kề
bạn totochan

dòng nhạc tiền chiến ,nhạc xưa bạn nghe chú Duy Trác , Tuấn Ngọc , Ngọc Lan , nay nghe Sĩ Phú nhe

07:45 CH 11/08/2014
Ý Lan trẻ đẹp bất chấp tuổi 60 cận kề
2 clip NLan , topic về YLan nhưng ai ai cũng mến NLan nhiều hơn

08:15 SA 11/08/2014
Ý Lan trẻ đẹp bất chấp tuổi 60 cận kề
công nhận Ý Lan ngày càng điệu đà quá nên ảnh hưởng tới giọng hát , khán thính giả cũng đã than phiền YL nay mình ko còn nghe YL nữa , chỉ nghe KH , NLan , Kiều Nga

08:03 SA 11/08/2014
Ý Lan trẻ đẹp bất chấp tuổi 60 cận kề
tình cờ tìm được video có Mai Linh -con gái lớn của YLan , vì Mai Linh ngoài đời là bác sĩ nhi khoa có gia đình và con cái nên bận rộn ,MLinh thỉnh thoảng mới tham gia văn nghệ hải ngoại .

04:38 CH 08/08/2014
Ý Lan trẻ đẹp bất chấp tuổi 60 cận kề
ca sĩ Khánh Hà ,Thúy Anh ,Anh Tú -tam ca Thúy -Hà - Tú lk nhạc Pháp


chống spam : anh Tuấn Ngọc có vợ là ca sĩ Thái Thảo con gái cố NS Phạm Duy , Thái Thảo vai chị họ của YLan , mẹ Thái Thảo là Thái Hằng là chị ruột cô Thái Thanh .
12:56 CH 08/08/2014
Ý Lan trẻ đẹp bất chấp tuổi 60 cận kề
chỉ vì top này nhắc đến 2 ca sĩ YLan + K.Hà , 2 ca sĩ mình yêu mến nên phải login tham gia topic
đồng ý với bạn rằng chị YLan giao lưu với khán giả trong nước và hải ngoại khéo và dễ thương
12:26 CH 08/08/2014
Bất ngờ vì nhan sắc mỹ nhân hải ngoại
tình cờ mình lạc vào topic này cũng góp lời với các mẹ chuyện ăn uống
chống spam ,:
các cô ca sĩ sống về đêm , ngủ ngày chạy show đêm , lại son phấn mỹ phẩm quanh năm
nếu không khéo chăm sóc ,như chích botox , đi spa ,dùng mỹ phẩm cao cấp thì nhanh xuống sắc lắm nhất là khi bước qua U 40 .
Ca sĩ Ý Lan dù có 6 con , 55-56t , nhưng YLan trông trẻ hơn người cùng tuổi ,chị Kỳ Duyên ,cũng 46,47 t ,nhưng make-up và ăn mặc đẹp trông vẫn trẻ & đẹp vậy
Về chuyện ăn uống giữ gìn sắc đẹp theo kinh nghiệm từ trong g/đình ,bạn bè mình thì :
- Phụ nữ qua 30t -40t : nên hạn chế ăn chất béo ,chất ngọt như chè ,bánh ngọt .... nên duy trì 3 bữa chính ,tránh ăn vặt , sau giờ cơm tối nên vận động nhẹ ,như đi bộ ,đi dạo quanh khu nhà mình
Nếu có thời gian nên đăng ký lớp thể dục ở các câu lạc bộ phụ nữ ,hay phòng tập đa năng ,lớp belly dance ...---> vận động cơ thể , tránh béo phì , mà giúp tiêu mỡ ,giữ eo đẹp nữa
-Ăn trái cây tươi : nhiều vitamin A,C như cam , bưởi , đu đủ ,thanh long ,ăn nhiều rau xanh ,hấp ,luộc tốt hơn chiên ,xào ...
Ngủ đủ giấc 8hr/ngày
Uống đậu nành , sữa tươi , sinh tố trái cây , ăn yaour hàng ngày
Trà xanh ,trà artiso túi lọc cũng tốt
chúc các mẹ wtt luôn giữ được vẻ đẹp tự nhiên của độ tuổi 30,40 nhé
07:00 CH 22/11/2013
Truyện ngắn Phan Hồn Nhiên (+ audio nhiều t/g )
04:01 CH 05/11/2013
Truyện ngắn Phan Hồn Nhiên (+ audio nhiều t/g )
01:13 CH 04/11/2013
Truyện ngắn Phan Hồn Nhiên (+ audio nhiều t/g )
01:10 CH 04/11/2013
Truyện ngắn Phan Hồn Nhiên (+ audio nhiều t/g )
Nguyên - không được ngoảnh lại

Trong ngày, thời khắc đáng căm thù nhất đối với tôi rơi vào buổi sáng, lúc thay đổi trang phục chuẩn bị rời nhà, tới công ty làm việc. Gương mặt đối diện trong gương khủng khiếp, hoàn toàn thuộc về một kẻ khác. Mái tóc cắt ngắn gần sát da đầu. Vầng trán cao in mờ vết nhăn.

Tia sáng mờ nhạt hắt ra từ hốc mắt u tối. Tôi bôi lớp kem bọt tràn kín nửa dưới gương mặt. Hệt như tôi đang chìm trong làn nước biển nặng trĩu sủi bọt trắng. Chiếc dao cạo lia đi.

Một tôi khác dần dần hiện ra. Tôi của những cuộc điện thoại từ Việt Nam tới các cấp trên ở trụ sở chính, trung tâm Melbourne. Tôi của những cuộc đấu trí căng thẳng với khách hàng, của mối quan hệ thường nhật với các nhân viên Red Sun. Tôi của vô số cuộc gặp gỡ chớp nhoáng với các cô gái trẻ, đến rồi đi, lướt qua như những viên bi sặc sỡ, lăn qua các khối vuông trong trò chơi thư giãn... Mọi thứ đều vận hành ổn thỏa.
Chẳng có gì đáng phàn nàn. Thậm chí khối kẻ còn cho rằng tôi là gã trai trẻ thành công, một gã có bàn tay Midas, chạm vào thứ gì cũng hóa thành vàng. So sánh hàm chứa ngợi khen ấy chỉ khiến tôi ghê tởm. Tất cả hình ảnh trong gương kia, cái bộ cánh trị giá bạc triệu là ủi thẳng nếp được chuẩn bị sẵn tôi sắp khoác lên người kia thật ra chỉ là một lớp vỏ bọc mà tôi phải mang trên người, ngày này sang ngày khác. Đó là lựa chọn của tôi.

Chính tôi, chứ chẳng ai khác đồng ý ký vào bản hợp đồng ấy. Một khi đã đồng ý bước vào con đường, dù biết mình đã sai lầm, dù cay đắng đến mấy, tốt nhất là cố gắng thực hiện những nhiệm vụ mỗi ngày một cách hoàn hảo.

Năm nay tôi 29 tuổi. Khá trẻ để đứng đầu một công ty như Red Sun - nhận xét cửa miệng của hầu hết những kẻ tiếp xúc với tôi lần đầu. Nhưng, nếu đặt mình vào vị trí này, hay chính xác hơn là nhấn chìm bản thân vào khối lượng công việc cần phải đảm trách, bất kỳ ai cũng sẽ phát hiện ra vấn đề tuổi tác chỉ là một khái niệm ngớ ngẩn, một thứ rào cản người ta vẫn tự đặt ra cho chính mình và mọi người chung quanh. Công việc có thể biến đổi con người ta, trong khoảng thời gian ngắn ngủi.
Làm sao ngờ nổi chưa đầy 7 năm trước, tôi còn là anh chàng phóng túng, tóc dài, chạy một chiếc xe phân khối lớn có tiếng nổ khôi hài.

Như tất cả những sinh viên kiến trúc, tôi mê heavy metal rock, đọc sách có mùi vị triết lý của Hesmann Hesse hay Kenzaburo Oe, ngồi trong rạp cả ngày để xem một bộ phim ưa thích đến bốn lần chẳng biết chán. Tương lai được hoạch định rõ ràng: Tốt nghiệp, đi làm công ty, thu hoạch kinh nghiệm, một ngày đẹp trời nào đó sẽ mở văn phòng kiến trúc, thực hiện các đồ án hấp dẫn và đáng giá tạo nên danh tiếng cho chính mình.

Khi tôi nhận tấm bằng tốt nghiệp, bất ngờ, gia đình đề nghị tôi thu xếp đi du học thêm hai năm. Tất nhiên, chẳng có lý do để từ chối. Giai đoạn đó, được ra nước ngoài học hỏi vẫn còn là chuyện đáng để ước mơ.

Tôi chuyển sang ngành học thiết kế, theo yêu cầu của cha tôi. Đồng thời, trong thời gian du học tại Úc, tôi đăng ký học thêm chương trình Truyền thông, một ngành học hấp dẫn và lạ lẫm với một tên ngơ ngẩn như tôi thời bấy giờ. Tôi vững tin mình sẽ khá hơn nếu có nhiều hiểu biết mới mẻ. Tôi vẫn xác định kiến trúc là mục tiêu lớn nhất, cơ hội học tập bên ngoài chỉ trang bị thêm những kiến thức bổ trợ mà thôi...

Thời gian tôi kết thúc các chương trình học, đột ngột cha tôi xuất hiện tại Úc. Những cuộc gặp gỡ dồn dập. Các điều khoản được ký kết. Các dự án lớn lao đầy choáng váng. Cùng với cha, tôi dự các cuộc họp hội đồng quản trị. Trong sáu tháng, tôi tham dự các khóa làm việc theo hình thức thực tập tại tổng hành dinh của Red Sun. Quá nhiều thứ phải đương đầu và học hỏi.

Quá nhiều kế hoạch cần tính toán và theo đuổi. Guồng máy cuốn đi, không cho phép tôi một giây dừng lại để suy nghĩ. Trở về nước, cùng với cha và Peter Yeo, một gã chuyên viên dân Úc gốc Macau, tôi thiết lập được chi nhánh của Red Sun ở Việt Nam. Tiếp đó, lại tiếp tục hàng trăm dự án lớn nhỏ.
Thoạt đầu, khi công việc đang trong giai đoạn khởi sự, toàn tâm toàn ý với công việc, tôi không nghĩ ngợi nhiều. Gặp những người bạn cũ thời đại học, quả là tôi đã từng đôi chút tự hào.
Trong khi họ còn vất vả, bươn chải với những công việc bé mọn, tôi được quyền triển khai những hoạch định lớn, được thử thách đầu óc với những cạnh tranh khắc nghiệt.
Tôi không một mình làm nên thành công vượt trội của Red Sun. Nhưng nếu thiếu đi óc liều lĩnh, thậm chí sự can đảm thực hiện các thủ đoạn cần thiết mà chính tôi vạch ra, chắc chắn Red Sun đã chẳng tìm thấy vị trí hôm nay. Cho tới một ngày, nhìn vào gương, thình lình tôi chết lặng.

Không chỉ hình dáng, cách thức ăn mặc bên ngoài, mà cả thần thái, ánh nhìn, khóe miệng, tất cả toát ra vẻ lạnh lẽo, tham lam và đầy m** mai.
Tôi choáng váng. Hệt như tôi đang đối diện một kẻ khác. Là tôi. Một chân dung nằm ngoài dự định. Khi chạy đuổi trên từng chặng công việc, tôi đã biến hình mà chẳng thể nhận ra.
Chưa bao giờ tôi rơi vào trạng thái tồi tệ như cái buổi chiều khốn kiếp ấy. Tôi không thể nói hay cười mà không tính toán. Trong tôi không còn chỗ cho các cảm xúc bột phát tự nhiên.
Nghe có vẻ hay đấy chứ. Sâu xa, vì kiểm soát mình quá chặt chẽ, tôi đã mất khả năng phản ứng, cảm nhận đời sống một cách bình thường. Đó cũng là giai đoạn các cô gái bắt đầu đổ xô vào tôi. Nghe có vẻ ngạo mạn và rởm đời khi tuyên bố như thế. Nhưng sự thật là vậy.

Cách đây ba năm, một cô gái trẻ đến với tôi. Tôi tin đó là tình yêu. Thế rồi mọi việc cứ dần dần hỏng hóc. Những ảo giác ban đầu bay biến, thay thế vào là những dằn vặt quái gở.
Hẹn hò trở nên uể oải. Cảm xúc say mê mất sạch. Hệt như rượu vang để ngỏ dưới gió và ánh sáng. Thời gian lê dài sau đó khác nào đôi chân buộc chặt một quả tạ xích, thật mệt mỏi. Sau khi chia tay, tôi nhận ra không nên đặt hy vọng vào mối liên hệ tốt đẹp dài lâu với các cô gái trẻ.
Họ chỉ là một phần rất nhỏ của cuộc sống. Có thể gia tăng đôi chút hương vị. Nhưng hãy giữ khoảng cách an toàn. Để khi cần, ta bước đi, không vướng bận. Các mối quan hệ của tôi sau đó dễ dàng và chóng vánh.
Đôi khi, tôi cũng thoáng gặp một bóng dáng nào đó, gợi nhớ xúc cảm nào đó đã chôn vùi. Thật kỳ quặc, Peter Yeo thường xuyên có mặt bên tôi vào những thời điểm đặc biệt này. Không, anh ta luôn giữ đúng chừng mực trong quan hệ giữa sếp và trợ lý. Chẳng nói gì. Nhưng đôi mắt sau cặp kính trắng ánh lên, tia nhìn nhắc nhở lạnh lẽo nguy hiểm.

Tuần vừa rồi, do mở rộng hoạt động, tôi tuyển thêm nhân viên cho các phòng ban trong Red Sun. Cuối cùng tôi cũng lựa chọn được các nhân viên mới, thật sự có khả năng. Một số ứng viên bị trượt rất thất vọng.

Cuộc sống là vậy, phải biết chấp nhận thất bại. Tuy nhiên, một trong số các ứng viên, cô ta thi vào bộ phận thiết kế, hoàn toàn không có một mảy may ý niệm về điều ấy. Lim, cái cô gái quái vật đã tông xe vào ô tô của tôi, nhất định không chấp nhận việc bị loại. Tôi không hề thành kiến. Thật sự, việc cô ta lao vào xe tôi sáng sớm hôm đó không hề tác động đến quyết định lựa chọn. Cô ta bị loại vì cô ta hoàn toàn thiếu kinh nghiệm. Red Sun cần người có khả năng làm việc lẫn tinh thần phối hợp. Cô ta mới chỉ là sinh viên năm ba.
Bản vẽ phác thảo của cô ta ý tưởng cũng được đấy. Nhưng kỹ thuật chưa cao. Rõ ràng cô nhóc đầy ảo tưởng về bản thân. Đó là chưa kể cá tính quái vật, luôn luôn tranh cãi của cô ta sẽ phá nát bầu không khí hợp tác cần thiết giữa các designer. Buổi trưa hôm đó, khi tôi rời văn phòng, cô nhóc bám sát gót, tuôn ra hàng đống hứa hẹn về những khả năng tiềm ẩn, xin tôi cho cơ hội bộc lộ. Thật khôi hài. Không bao giờ tôi thay đổi quyết định.
Dù sao, cái vẻ mặt kinh hoàng nhận ra tôi là nạn nhân trong vụ tông xe, đôi mắt tròn đen cụp xuống buồn so khi biết mình bị loại, dáng đi tiu nghỉu chạy theo cũng làm tôi tội nghiệp chút đỉnh.
Nhưng lòng thương hại thì chẳng có hiệu lực gì ở đây.
Hôm nay, sau khi ghé văn phòng và xem qua một vài hợp đồng với một công ty thực phẩm, tôi phải ghé qua phòng trưng bày trang thiết bị in màu mới nhập về. Sắp bước vào thang máy, cảm thấy khát, tôi tấp sang phòng nước, tự pha một tách cà phê cho tỉnh táo. Trong phòng, có một bóng người.
Một cô gái lạ mặt, cao dong dỏng, hơi gầy gò, ăn mặc giản dị. Mái tóc cô ta mềm và thẳng, buông đều trên hai bờ vai. Thấy tôi, cô ta giật mình, hơi lùi lại. Đôi mắt to dịu dàng. Quầng mắt xanh xao.

- Chào anh! - Cô gái lạ lên tiếng.
- Cô là ai nhỉ?
- Tôi tò mò.
- Em là nhân viên mới, tập sự ở phòng Sales. Tên là Hoàng Anh.
- Giọng nói nhẹ nhàng nhưng không mềm yếu quỵ lụy.

- Hy vọng cô làm việc tốt với chị Bảo. Chị ta là trưởng phòng giỏi!
- Tôi uống nhanh ngụm cà phê và bước ra khỏi phòng nước.Thang máy xuống thẳng tầng hầm cao ốc, nơi tôi để xe. Tôi cho tay vào túi áo. Ồ, sáng nay lơ đễnh, tôi quên không rút khóa.
Chìa vẫn còn nguyên trong xe. Tôi ngồi vào ghế, mở máy lái đi.
Lúc ra cổng, tín hiệu camera chớp đỏ, nhấp nháy. Đường phố qua giờ cao điểm rộng thênh. Có thể nhìn thấy các trận gió qua các vệt lá khô chạy dọc theo v** hè. Tôi với tay bật một đĩa nhạc.
Thình lình, tôi chết sững. Tay lái loạng choạng. Trong kính chiếu hậu, là một gương mặt kinh hoàng: Vầng trán trắng bệch. Đôi mắt nhìn tôi đăm đăm vằn lên tia sáng xanh biếc lạnh cóng, đầy đe dọa...

Phan Hồn Nhiên
07:46 CH 06/10/2013
Truyện ngắn Phan Hồn Nhiên (+ audio nhiều t/g )
cảm ơn bạn ủng hộ truyện Phan Hồn Nhiên ,
capri có xem buổi phỏng vấn t/g trẻ PHN trên VTV do nhà văn kiêm nhà báo Lê Hoàng & Thùy Minh phụ trách
theo ý riêng capri rất cảm mến và yêu thích văn của Phan Hồn Nhiên ,
mới bạn đọc tiếp nhé
07:41 CH 06/10/2013
20 tuổi, 700 USD và đi khắp thế gian
mình tàu ngầm nay lại trồi lên còm ủng hộ các bạn WTT

3 con bé cháu cũng 9x cả :
đứa 93, kế 95, & 96 trước cũng phục HC số 1 ,sau mình dẫn link WTT cho đọc giờ sáng con mắt biết rõ r ai sai ,ai đúng rồi .
Ừ mình đồng ý với bạn dâule



Xinh đẹp: KHÔNG
Tài giỏi: KHÔNG
Trình độ học vấn: KHÔNG
Máu liều và khả năng gian dối: BẬC THẤY
Khả năng ngoại ngữ: mấy bài viết với thư trên blog chưa chắc tự viết à nha, có thể ekip viết dùm lắm à!
Đề nghị bạn nào giỏi tiếng Anh trong buổi họp báo dùng tiếng anh tranh luận với bạn ấy xem khả năng giao tiếp của bạn này như nào đi!


spam :
đọc blog thichdibui của bạn Dung mới biết Dung là người thật ,phượt đến đâu ghi chép cẩn thận
,có hình ảnh rõ ràng , hướng dẫn tỉ mỉ ,cặn kẽ ...có đâu như chip chip
Về khả năng giao tiếp comunicate chip =O ,
trong khi các tác giả ra sách khác ,gặp gỡ độc giả cởi mở ,dễ mến
04:39 CH 06/10/2013
Truyện Nguyễn Ngọc Tư ( audio và tạp văn )
Người đi chợ

Năm trước đưa thằng nhỏ đầu lòng thẳng vô lớp một chỉ tốn chai rượu nhập khẩu màu hổ phách, năm nay nhà trường nhận chuẩn quốc gia nên phải lót đường năm triệu cho con nhỏ em qua cỗng.
Nói gì xa, góp tiền cúng đình cũng phải tăng gấp đôi coi mới được.
Thằng em học đại học Mỹ thuật xong rồi, giờ ngồi vẽ bảng hiệu, xui nó ra mở quầy bán chữ nhiều tiền hơn, ai cũng muốn treo mấy chữ Tài Lộc trong nhà. Đá Bạc bị đem bán cho tư nhân làm du lịch rồi, họ sẽ san núi bạt rừng trồng mấy con rồng xi măng lên, sơn màu hàng mã cho coi. Vườn chùa ngoại thành đang bán mấy chỗ nằm đẹp, nhà có người già nên mua để sẵn, sau này biết đâu không còn đất.

Những câu chuyện bán mua rời rạc này chúng ta vẫn thường nhặt nhạnh từ buổi ăn vặt, cuộc cà phê hay trong lúc chờ xe rời bến. Cái giọng điệu của người góp chuyện cũng bình thản như cảm giác của người nghe. Dù hàng hóa trong những cuộc mua đi bán lại đó không phải mấy món thông dụng kiểu như gạo, rau, hay nắm xôi, cái áo.
Bất cứ gì cũng là hàng hóa, lạ gì. Sống trong tâm thế của một kẻ đi chợ, và cả nước là một cái chợ khổng lồ, hàng họ đa dạng đến mức mua gì cũng có, kể cả mua thần bán thánh, chức tước, trinh tiết, thận người… chúng ta bớt bỡ ngỡ đi. Giống như câu mà trẻ con hay đùa, “trước còn mắc cỡ giờ đỡ nhiều rồi”.
Người ta có thể mua dặm dài bờ biển để làm khu nghỉ dưỡng, mua một vùng đất để khai khoáng, mua cả dòng sông làm thủy điện, thậm chí biết đâu còn mua lại được mạng sống từ cái án tử hình...
Dừng lại vài phút ở chương trình tiêu dùng chán ngắt của truyền hình địa phương, thấy được lý do vì sao nó chán ngắt.
Người xem bây giờ đâu chỉ quan tâm tới giá vàng thế giới, và mặt hàng thiết yếu đâu chỉ gạo với xăng.
Họ rất muốn biết giá của bằng tiến sĩ, vị trí kế toán của một sở cấp tỉnh hay phó phòng cấp huyện… để mà nuôi nấng những giấc mơ, thứ giấc mơ mà chỉ cần đủ tiền sẽ thành sự thật. Sống chết cùng cái chợ khổng lồ này, ít nhiều chúng ta cũng thắc mắc giá thành thật sự của một công trình xây dựng trụ sở sau những rơi rụng, con đường nhập nhoạng trở về thành phố của một cô giáo vùng sâu, hay cánh cửa phía sau của cuộc đề bạt cán bộ…

Đôi lần chúng ta thấy giật mình, vô lý một chút, “Ủa, chỉ vì muốn con mình học ở cái trường tử tế, sao mình lại lọt vô chợ này ?”
Trong cái không khí ngờm ngợp mặc cả, cái chợ mấy chục triệu người tồn tại bằng những điều vô lý cỏn con như vậy cộng lại. Cỏn con như vài thứ giấy tờ tùy thân sai, một bữa nọ rảnh rỗi muốn đi làm lại bỗng một người hỏi muốn nhanh lẹ không, mua thời gian đi, cũng rẻ. Cỏn con như chạy vào đường một chiều, anh cảnh sát ngoắc lại, nói anh cũng bán làm ngơ. Cỏn con như vào viện nằm, chị hộ lý bảo muốn chị cười thì phải mua. Vậy là thành người đi chợ.
Lơ vơ vậy mà chuyên nghiệp lúc nào không hay. Không phải chỗ nào cũng trưng bày sáng loáng cũng treo bẹo cũng cất giọng rao ngọt lịm ai mua hong, cuộc bán chác đôi khi chỉ là cái nháy mát, cái bắt tay lặng lẽ, cùng với những thầm thì.
Không giống như cái chợ má hay ngồi bán mớ ngò gai, rau cần hái được trong vườn nhà để mua lại dầu hôi nước mắm, như một cuộc trao đổi cho nhau những gì mình có. Trong cái chợ hình chữ S buổi tranh tối tranh sáng này, có một thứ trật tự riêng của nó. Không phải ai cũng có cơ hội để bán mua.
Chịu khó nghiêng ngó chút sẽ thấy có những đám người vào chợ phiên chẳng mua bán gì. Trôi dạt ra từ con sông đã bán làm thủy điện, từ cánh rừng đã bạt phẳng để đào quặng, từ vạt đồng sắp trở thành sân golf sang trọng bậc nhất nhì (của cái gì không cần biết, cứ nhất nhì là sướng)…
Ngồi thành chùm thành bầy suốt phiên này đến phiên khác, họ xác nhận lại cái sự vô hình của mình là có thật.

Họ buồn. Cái buồn gần như không giải tỏa được. Nỗi buồn kiểu đó thường sinh ra vài tình cảm tiêu cực như muốn chết, không thì uất ức giận dữ, muốn đập phá. Chính quyền không sợ vì nghĩ vô hình thì làm được gì mà lo.
Ai mà nghĩ đám đông buồn phiền ấy từng làm nên bao nhiêu cuộc cách mạng động trời, chỉ vì muốn được người ta nhìn thấy.

Nguyễn Ngọc Tư
06:48 CH 02/10/2013
Việt kiều Canada tiếp tục tố: "Thanh Hằng đã...
04:07 CH 28/09/2013
Việt kiều Canada tiếp tục tố: "Thanh Hằng đã...
nhà mình có 2 gia đình đổ vỡ vì đám sô chậu ,chân dài chân ngắn mới theo dõi thớt này

chời , đọc reply qua lại của Tigon , bạn Hưng ,bạn Tình ,bạn Lành ...cười đau bụng , xả stress thiệt

lang thang coi clip video này thấy em TH giả nai pro quá ,share cho wtt xem chung

04:05 CH 28/09/2013
Truyện Nguyễn Ngọc Tư ( audio và tạp văn )
Lời Khói


Lúc khóa cổng thấy trời kéo mây, hơi nước rười rượi. Lên xe mà gặp mưa thì may, bốn bề nước bôi trắng. Rèm mưa che đi cái cảnh nhà mình nhỏ dần nhỏ dần rồi mất hút, như đoạn kết thường nghe từ những bài hát bolero.

Sào phơi đã gom hết quần áo, nhưng mưa qua biết đâu nhà nảy ra vài chỗ dột. Năm nào tắm mưa đầu mùa xong, cái mái nhà đã khô cong suốt một mùa nắng cũng hớ hênh để nước chảy xuống nhà. Lấy xô chậu đón nước, phân vân không biết có nên nói chồng hay.
Anh ơi nhà dột. Bốn chữ gọn đeo. Mà ngập ngừng đến hết bảy cơn mưa tương đương với bảy lần rải xô chậu đầy nhà, chồng muốn vào nhà tắm phải lượn hình số chín để tránh. Anh đảo chân cũng khéo, không vấp lần nào. Bữa mượn cái thang bên xóm để trèo lên mái trét mấy chỗ thủng, tôn gỉ cào rách gối, nghĩ bụng thôi thì lần sau sẽ nói. Cũng đã nuốt hết nhụy của chữ ‘dột”. Cổ họng còn nhân nhẩn.
Nhưng không phải chuyện gì cũng có lần sau.
Hôm cưới, lúc ông chủ lễ kêu trao nhẫn trước bàn thờ, tự dưng muốn nói hay là thôi, anh ! Ý nghĩ xuất hiện đột ngột, nên tay bất giác níu chặt bó hoa vải đỏ, anh không thấy chìa ra nên tự kéo lấy, lồng nhẫn vào cái rụp. Người lớn hai bên bồi hồi vỗ tay mừng chuyện gia thất tụi nhỏ cũng xong. Tấm ảnh chụp giây phút đó, cô dâu chú rễ mắt mũi có vẻ bàng hoàng.
Mười tuổi đã biết gặm nhấm lời của chính mình. Tưởng dứt được khi bắt đầu yêu anh. Hồi hai đứa đang chờ việc, hình như đã từng nói chuyện vô cùng dễ, kiểu như em vừa dầm mưa nên bị cảm rồi. Đôi giày mua ở chợ đêm không ngờ đi ba bữa đã sứt quai. Hôm qua em run quá, đến nỗi không còn biết mùi vị ra làm sao, thấy ân hận vì nụ hôn đầu là thứ không thể làm lại…
Líu lo lúc ở cạnh nhau, qua điện thoại, tin nhắn. Chuyện mình, chuyện hàng xóm và cả những chuyện tào lao trên báo. Sau này chạy vạy được một chỗ làm, anh chỉ có thời gian nói “ừ”, “vậy hả ?”, “rồi sao ?”.

Hoặc gom ba món đó thành một câu năm chữ cùng một dấu câu mà âm thanh của nó khó phân biệt là chấm than hay chấm hỏi. Có lần nửa đêm gọi điện để kể mẹ - người chưa từng bật ra câu nào kiểu mọi người mẹ thường nói với con, chỉ những lời mà xe ôm cũng lên tiếng được, thí dụ như “Dậy, tới giờ đi học rồi”, “thi không đậu thì đừng về nhà nữa”, “đầu óc để đâu mà không khóa cửa, hay hẹn trước với thằng ăn trộm nào ?” – người mẹ ấy vừa vào phòng và bảo thương ai thì kêu người ta cưới cho rồi, đừng để lỡ lầm như mẹ.
Cái vuốt tóc kèm theo làm em muốn khóc. Anh nói, “ừ, vậy hả, cưới thì cưới !”.
Giọng anh chìm nhanh trong tiếng gõ bàn phím lách tách. Chắc phải ngoẹo cổ giữ điện thoại. Lại một công trình gấp gáp nào đó phải làm xuyên đêm. Có thể hình dung căn phòng bị rách bởi ánh sáng từ hành lang len qua khe vách cắt vào, quần áo rối nùi đầu giường, khăn ướt ròng nhỏ nước xuống kệ ti vi.
Những bàn phím trước mặt anh tróc lở mặt chữ, khe phím đầy những tàn thuốc lá, màn hình chờ là một cái mê cung trình chiếu bằng hình ảnh ba chiều một người bạn anh cài cho hôm chủ nhật, ngày mười ba tháng sáu.

Một ngày chẳng có ý nghĩ gì trong cuộc tình nhưng không quên được, đúng trưa ấy nói nhớ anh quá, giọng bên kia rạo rực lạ lùng, “Ờ, đang ở trong cái mê cung mà không muốn ra chút nào. Đẹp quá, tụi công nghệ giỏi thiệt
Sau đó chắc là không nói nhớ anh lần nào nữa, vì đám cưới chấm hết sự xa xôi. Chung nhà thì nảy ra nhiều chuyện khác cần nói hơn. Áo em lại bị tàn thuốc anh làm cháy. Chắc phải đóng lại hàng rào, tụi con nít quỷ bẻ mấy chùm khế trong sân đã làm sập bẹp.
Em không thích kiểu cừu hay nhện gì đó, lần nào cũng thấy không thoải mái với ý nghĩ hai đứa giống hệt những đôi chó rên ư ử ngoài đường.
Một bữa quờ quạng tìm áo để mặc lại, phát hiện ra mớ lời ấy vẫn đang trong miệng mình. Ngậm lâu nên chúng bợt bạt, tả tơi. Hèn gì cứ muốn hứ hư hứ hự cùng anh cho vui mà răng nghiến sít.
Hèn gì bữa sửa rào búa đóng đinh nhằm tay, nghe miệng mặn và tanh mùi máu. Anh về hơi ngà say, hỏi mướn ai làm mà hàng rào xấu vậy ?
Bệnh cũ trở lại, lời nói vừa chực trào ra lưỡi giữ rịt, liếm láp, mút mát đến sạch bách. Hương vị chúng bao giờ cũng xộc vào thật gắt, rồi bả lả dần cho đến khi mòn đến lỏi. Chữ ơ của “bơ vơ” với chữ g của “nguội” vị khá giống nhau : giữa ngọt là chua, cạn đến hạt thì chát, sau chót lại bùi. Nhưng không phải lời lẽ nào cũng dễ tách bạch mùi vị, chúng râm ran thoắt hiện thoắt tan, dắt ta đi vào những ngõ ngách xa lạ.

Một bữa chóng mặt không mở mắt được vì lỡ ngậm từ “chia tay”, nghĩ chắc phải nói với chồng về chứng bệnh có từ hồi nhỏ. Áo rách không kêu mẹ, tự vá chằng đụp vụng về.
Bụng đói không kêu mẹ, trèo nóc tủ lấy mì tôm ăn sống. Chưa từng kể anh nghe vì hình dung anh sẽ phá lên cười khi biết vợ (trước đây là người yêu) bị cái tật nhai lời, lúc chúng chưa thành tiếng nói, chưa thấy mặt trời. Hoặc anh sẽ bảo ừ, rồi sao?
Cơm trưa giữa chừng, quyết định nói “anh ơi, em đang bị bệnh kỳ lắm, như con mối gặm sách”, bỗng mớ từ đó vỡ ra giữa hai hàng răng ê ẩm. Mùi vị của cà pháo quá lứa đem muối xổi, thừa ớt thiếu chua.
Thỉnh thoảng cũng trông anh hỏi em dạo này sao mà mặt mũi cứ vơ vất đâu đâu, chỉ cần vậy chắc câu nọ ríu câu kia ngay lập tức sẽ tuôn ra hàng thúng.
Hoặc anh chỉ việc nhìn thẳng vào vợ bằng ánh mắt ân cần. Đơn giản hơn, chẳng phải hỏi han hay nghiêng ngắm, anh cứ về nhà đúng giờ đúng lúc câu nói nào đó tanh tách búng mình. Nhưng những gì muốn nói y hệt mâm cơm, dọn nửa giờ đã mỏi mòn nguội lạnh. Giờ thì thôi hy vọng, nghĩ chẳng ai chết vì ngậm lời, sợ khỉ quéo gì.

Coi kiếng thấy xương quai xanh cao sắp chạm cằm. Không có cảm giác đói cồn cào nữa. Bạn cùng cơ quan dần ít rủ ra ngoài ăn vặt, vì cái mặt mình coi bộ lạc lõng, họ tưởng đối phương tách bầy. Tự dưng nhận ra những cuốn gỏi chấm tương hay xoài ngâm nhấm nháp không mê hoặc bằng lời. Chúng bảng lảng và chậm rãi len vào từng kẻ răng, cạnh lưỡi, đắng nhẹ kiểu như khói. Thơm ngọt thì không, nhưng bùi ngùi khó tả.
Mẹ hỏi có thèm chua không, tưởng con gái ốm nghén. Qua nhà mẹ một chút thì thấy một người thanh niên trẻ từ trong buồng trễ nãi bước ra. Nói vói theo tấm lưng dài thượt, giọng mẹ ướp đường phèn “dọn cơm sẵn rồi đó, ngủ gì mà quên trời đất, đói vậy mà không chịu dậy, bụng dạ nào chịu nổi ?!”. Không biết lúc nhà vắng khách mẹ xưng hô sao với Lưng Dài. Nghĩ tới đó bỗng miệng tê mê một vị ngọt tội lỗi. Ngập ngừng muốn kể mẹ nghe chuyện nhỏ sinh viên ở trọ trong hộp diêm gần nhà mình có bồ. Hai đứa hay rúc rích ôm nẹo ngoài băng đá vào những ngày hộp diêm bốc khói vì nắng nóng.
Thằng đó tay chân lanh lợi sờ soạng khắp người con bồ, chứ không uể oải như ở với mẹ, mỗi lưng dài là không thay đổi. Giữa đường lấy điện thoại ra nhắn cái tin, lúc gửi đi rồi mới kịp
nghĩ những chữ chạy đi chỉ là dư vị, xác chúng mình đã nhấm nháp sạch rồi. Người ta có từ bỏ những cái cầm nắm được vuốt ve rạo rực được vì một vài dư vị không ?
Câu hỏi đó lại rực rỡ trong đầu khi thả chìa khóa nhà vào túi rác. Ngập ngừng không biết có nên gởi anh cái tin. “Cổ áo anh thường vướng mấy sợi tóc, em đo hoài mà chúng vẫn dài hơn tóc của em. Kể cả khi em để tóc dài thì tóc ấy vẫn dài hơn”.
Ngậm hai câu cứng đanh ấy không biết bao nhiêu lần, rồi nuốt trộng, lần nào cũng mắc nghẹn muốn nín thở. Tối qua cắn nhằm chữ “tóc”, mẻ luôn miếng răng cùng.
Lên xe rồi, cái tin nháp nằm nán trong điện thoại. Hay là xóa chúng để viết ba chữ “em đi đây”. Có khi chẳng cần viết gì, chẳng cần nói gì. Căn nhà vắng sẽ cất lên tiếng nói, bằng khói của lời.

Nguyễn ngọc Tư
01:50 CH 28/09/2013
20 tuổi, 700 USD và đi khắp thế gian
3 bạn tiểu cô nương ,poka ,gapladie ....

mình vẫn theo dõi và đọc ,mình ủng hộ các bạn & đã share link , làm luôn phần khảo sát & giới thiệu bạn bè
chả hiểu sao mỗi lần nhấn nút Thank y như rằng lại bị out ra lại phải làm lại
bọn cháu 9x của mình chỉ đọc thoáng qua -ebook : Đừng khóc ở C.Phi , bọn chúng lại cười hahaha ,non-stop ,cười còn hơn xem hài Hoài Linh và chúng phán 1 câu

- HC này dối trá thuộc hàng cao thủ , chỉ có ai dở hơi mới bỏ $ mua sách , tụi cháu chả dại cô à ,hehe
:D:)):))
02:43 CH 27/09/2013
20 tuổi, 700 USD và đi khắp thế gian
lần đọc chuyện tình Nyork của em Hà Kin nghe nói em này trình tự sướng và chém gió không ít ,nào ngờ đọc xong những phân tích của các bạn wtt & voz ,các fb, bloger .... mới thấy trình chém gió lẫn tự sướng của HC thật khủng ,bó toàn tập với em ấy

Giả dụ HC & ê kíp đứng sau lưng ko bị scandal & vạch trần trườc bàn dân thiên hạ ,như vậy theo kế hoạch của HC & NXB

- C.3 : Xách ba lô khám phá châu Mỹ
- C4 :----------------------------------châu Âu
- C/5 :---------------------------------châu Úc

Nếu scandal HC xảy ra ở nước ngoài ,ví dụ như bên Nhật ,hay 1 quốc gia nào khác ,có thể cả tác giả ,lẫn NXB , lảnh đạo như Cục trưởng cục xuất bản- thông tin cũng bị đình chỉ công tác , bị phạt ,hay đóng cửa NXB không chừng

Nghiêm trọng là gây hình ảnh xấu về tư cách người Việt đối với thế giới , ko riêng dân phượt ,người du lịch tự do ...
mời các bạn đọc thêm bài viết sau , người bạn cho link nguồn

Trong con mắt của các anh, người Việt Nam chúng tôi xấu lắm sao?"

Cứ mỗi lần đi du lịch Thái Lan là bị gặp rắc rối, mà chỉ gặp rắc rối tại cửa khẩu PoiPet- Thailand hoặc tại quầy check in sân bay Tân sơn Nhất. Tôi chỉ muốn viết để nhẹ nhõm cái bực tức và chia sẻ chút kinh nghiệm với các bạn có ý định tự túc đi Thái Lan mà không đi theo tour.

Vì có nhà ở Thailand, nên tôi thường xuyên đi lại giữa 2 nước Việt nam và Thái Lan. Có lúc lượt đi thì bằng đường bộ qua cửa khẩu PoiPet, có lúc lượt về thì đi máy bay hoặc ngược lại.
Trong mỗi chuyến đi, Vì không biết chính xác ngày về nên tôi không muốn mua vé máy bay khứ hồi.



Ngày 14/3/2013 tôi khởi hành từ Saigon đi Thái Lan bằng đường bộ và phải đi qua Cambodia. Sau khi làm thủ tục tại cửa khẩu Bavet, nhân viên hải quan Cambodia hỏi mình 20,000 VNĐ. Tôi nói, tôi đi du lich bằng xe bus của hãng Sorya thì họ cho qua mà không đóng phí. Nhân tiện, tôi cũng xin chia sẻ nếu các bạn cũng bị hỏi tiền như vậy, thì trả lời tôi đi hãng: Sapaco, hay Sorya, hay hãng xe bus gì đó thì sẽ cho qua, nếu không sẽ phải đóng phí hối lộ qua cổng.

Ngày 15/3/2013, từ Phnom Penh tôi đến Thái bằng cửa khẩu Poipet: đến cửa khẩu Poipet địa phận Cambodia (Arrival terminal). Hải quan Cambodia cũng hỏi từ 100 baht Thai đến 200 baht Thái tiền hối lộ qua cổng. Có lúc họ nói tiếng Anh, có lúc họ nói tiếng Việt. Nếu mình không cho, họ rất thô lổ, họ sẽ không đóng dấu, hoặc sẽ đóng dấu không ngay ngắn trong hộ chiếu, hoặc yêu cầu mình đứng ra chỗ khác, hoặc sắp hàng rồng rắn trở lại.

Tôi đến Thái nhiều lần, nên ít hay nhiều gì thì cũng có chút ít mẹo vặt gởi đến các bạn . Mặc dầu họ yêu cầu cho họ tiền hối lộ từ 100 baht đến 200 baht, cứ trả lời lịch sự , vừa nói vừa cười rằng tôi không có tiền, đừng thô lổ với hải quan Cambodia, chịu khó đứng sắp hàng ngay thẳng, không xoay ra đằng sau nói chuyện, họ sẽ đóng dấu và cho qua cổng.

Lượt đi hay lượt về cũng giống vậy( Arrival Terminal hoặcQua được cổng Poipet Cambodia, đến cổng checkpoint của Thailand: thật là bất ngờ, khi hải quan Thailand yêu cầu người Việt Nam xuất trình tiền. Có lẽ luật này mới, nên mình không biết.

Lúc đầu, hải quan Thailand nói tiếng Việt không rõ, tôi không hiểu họ nói cái gì, nên họ bực mình lắm, họ dơ tấm giấy to lớn có hàng chữ, " Xuất trình tiền 20,000 baht hay 700USD" , viết bằng chữ tiếng Việt và tiếng Anh. Sự cố bất ngờ, làm sao bây giờ , vì không có đủ tiền?

Tôi thật sự ngạc nhiên, Tôi cố gắng giải thích, tôi có visa về hưu 1 năm đi lại nhiều lần nước Thái, nhưng họ vẫn thô lổ, họ đuổi tôi ra khỏi quầy kiểm tra. Họ không thèm nghe tôi giải thích.

Hải quan Thailand không quan tâm tới cái điều mà tôi giải thích. Họ nói, khi nào có 20,000 baht hoặc 700 USD, họ sẽ đóng dấu nhập cảnh vào Thailand.
Thật lòng tôi không có mang nhiều tiền, bởi vì 20,000 baht hoặc 700 USD không phải là ít, mang như vậy rất nguy hiểm. Quãng đường đi từ Saigon đến Thailand xa vời vợi, tôi có thể bị cướp – giết bất cứ lúc nào nếu kẻ gian biết tôi có số tiền như vậy, hơn nữa tôi có thẻ ATM sử dụng các nước.

Trong lúc đang loay hoay không biết phải làm sao thì có 1 cô gái Thai, cùng đi xe bus với tôi từ Phnom Penh cũng làm thủ tục. Tôi bèn nhờ cô giúp. Tôi trình bày với cô và nhờ cô phiên dịch tiếng Thái để nói chuyện với hải quan Thái.

Khoảng 15 phút sau khi cô gái nói chuyện với hải quan, cô quay ra hỏi tôi có bao nhiêu tiền mang theo và kêu tôi hãy xuất trình hết cho hải quan kiểm tra.
Thế là tiền USD , tiền Thái, tiền Indonesia ,tiền Hongkong, tổng cộng khoảng 400 USD. Hải quan bảo tôi xòe tiền như xòe bài tứ sắc để họ chụp ảnh. Lúc đó chẳng khác gì, hải quan đang chụp hình tội phạm bắt quả tang đang ăn cắp tiền.

Cuối cùng họ đóng dấu và cho vào Thailand.

Tôi có hỏi cô gái Thái, vì sao hải quan Thái Lan có luật mới như vậy?
Cô trả lời, có quá nhiều người Việt Nam sang Thai Lan làm việc bất hợp pháp, sau đó họ kéo thân nhân sang đây, rồi cướp của giết người, trộm cắp, nẫng hàng siêu thị, khắp đất nước Thailand, nơi đâu cũng có.

Tôi nghe cô giải thích mà cảm thấy ngượng ngùng. Lúc đó, tôi ước gì, tôi có thể nói và viết được tiếng Thái Lan, tôi sẽ nói với quan chức Thái Lan rằng,” chẳng lẽ trong con mắt các anh, người Việt nam chúng tôi xấu lắm sao?”.

Sau này tôi được biết, nhiều người nhập cảnh mà không có đủ tiền xuất trình theo yêu cầu của nhân viên an ninh Thái Lan, thì cứ kẹp vào 500 baht hoặc 1000 baht vào trong hộ chiếu, họ sẽ không hỏi gì hết, rất vui vẻ. Nếu muốn thuận tiện hơn thì đưa cò mồi ở ngoài cổng làm giúp cho, sẽ được ưu tiên và đi ngõ sau, không phải chờ đợi.

Tôi hay được đi ra nước ngoài. Tôi rất hãnh diện là người Việt nam, đi đâu ai hỏi quốc tịch là gì, tôi cũng nói tôi là người Việt Nam, nhưng sau đó, nhìn gương mặt của họ, hình như không thiện cảm với người mang quốc tịch Việt Nam, còn tại các sân bay quốc tế, cầm hộ chiếu mang quốc tịch Việt Nam là bị hải quan tại các sân bay quốc tế, nhìn ngắm săm soi, phỏng vấn, kỹ vô cùng.

Chẳng khác gì , người Việt nam xấu lắm, hãy cẩn trọng.

Nếu các bạn găp trường hợp giống như tôi , các bạn sẽ nghĩ gì đây?

- ko rõ t/giả chỉ ghi yeudulich

link nguồn

http://didau.org/forum/nhat-ky-cac-chuyen-di/98168-trong-con-mat-cua-cac-anh-nguoi-viet-nam-chung-toi-xau-lam-sao.html
01:19 CH 27/09/2013
20 tuổi, 700 USD và đi khắp thế gian
mình cũng trong trường hợp của nick Red Bean , chỉ làm tàu ngầm & đọc là chính ,chưa còm trên trang DBDB bao giờ
Nhưng nay bức xúc quá ,phá lệ , lý do nữa trong gia đình còn lũ cháu tuổi teen đang mơ với mộng xách ba lô lên và "go" giống t/g HC nên mình cũng phụ 1 tay với cả nhà

-->đây là 2 đường link của 1 bloger người Việt nick Aisa sinh sống tại Hoa Kỳ &
1 link dẫn dân phượt nước ngoài du lịch khám phá Nam Mỹ -Crossing from Bolivia to Chile
các bạn wtt tham khảo thêm để biết HC viết đúng bao nhiêu phần % nhé .
http://globetrottingonashoestring.wordpress.com/2012/12/05/splendid-morning-mountain-view-of-antigua-from-my-hostel-balcon

http://blog.yampu.com/2012/05/less-traveled-south-america-crossing-from-bolivia-to-chile.html
07:31 CH 26/09/2013
c
capri-capri
Bắt chuyện
2.7kĐiểm·20Bài viết
Báo cáo