images
Thịnh hành
Cộng đồng
Webtretho Awards 2025
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Cần tìm một quán ăn ấm cúng và lãng mạn cấp cứu
hix, không mẹ nào giúp em được vụ này à :(, sắp noel rồi, chắc không kịp mất :(
02:29 CH 22/12/2013
Đặt bánh sinh nhật ý nghĩa, ngon và đẹp ở đâu cho...
Phần thưởng có vẻ không hấp dẫn cho lắm nhỉ .
05:09 CH 14/12/2013
Đặt bánh sinh nhật ý nghĩa, ngon và đẹp ở đâu cho...
Các mẹ ơi, bé nhà mình sắp tròn 1 tuổi rồi, muốn làm thôi nôi cho con... và tặng con 1 chiếc bánh kem sinh nhật đầu tiên trong đời thật đẹp, ý nghĩa, dễ thương.
Các mẹ cho em ý kiến chỗ nào có bánh kem ngon, đẹp, giá đẹp luôn ạ ... hihi
Em cảm ơn các mẹ nha

Nếu ở hà nội mẹ nó đặt thử của bên Biết Đâu Bất Ngờ xem sao. Em hay đặt bên đấy làm bánh vì họ làm decor khá là đẹp và nhiều ý tượng. Ở ngay chỗ đội cấn đấy.
09:35 SA 29/11/2013
Mua chiếu điều hòa ở đâu rẻ đẹp
Mấy hnay trời nóng, nhà e đang tìm mau cái chiếu điều hòa. Có mẹ nào biết địa chỉ nào hàng chất lượng ko ạ?

Nếu bạn quan tâm chiếu điều hòa bạn có thể tham khảo tại bên mình. Đợt này bên mình đang có chương trình khuyến mại dành cho sản phẩm này trong ngày 18/05 và 19/05 :
www.2tmark.com
02:49 CH 18/05/2013
Milan Clinic & Spa - Cẩn thận
hixxxxx, mọi người cho mình hỏi nếu là con trai thì ở các spa có dịch vụ giảm cân không nhỉ ?
03:48 CH 29/10/2012
Làm thế nào để tự tin khi trình bày trước đám...
Sợ nói trước đám đông là một biểu hiện của tâm lý, vì vậy chúng ta có thể dùng những mẹo nhỏ để chữa căn bệnh này.
Có một thông tin thực sự khiến nhiều người bất ngờ, ngay cả những Diễn giả chuyên nghiệp trước mỗi buổi nói chuyện vẫn luôn cảm thấy hồi hộp. Vì vậy, trước khi xuất hiện trước đám đông, chúng ta hãy làm những việc mà mình cảm thấy thoải mái nhất để có thể quên áp lực của bài nói chuyện. Có Diễn giả đã mang cả máy tập thể dục vào hậu trường để tập chạy, trong khi cũng có Diễn giả liên tục uống nước lạnh để giảm áp lực.
... có thể tham khảo thêm phương pháp như hít sâu, thở đều khi chuẩn bị cuộc diễn thuyết, hay có thể gọi điện, nhắn tin cho một ai đó, bất kể cách nào khiến bạn cảm thấy thoải mái và tạm thời quên đi buổi diễn thuyết của mình.
Bên cạnh đó, trong buổi nói chuyện, chúng ta không thể nhớ hết nội dung phần trình bày của mình, vì thế, slide sẽ là cứu cánh tuyệt vời để đi đúng với logic bài nói chuyện. Ngoài ra, mỗi khi quên nội dung, cũng có thể kéo dài thời gian bằng cách đặt câu hỏi cho người nghe, chúng ta sẽ nhớ lại nội dung của bài nói.
Chúc bạn tự tin và thành công với khả năng trình bày của mình!
05:36 CH 20/07/2012
Dạy con - các bài viết sưu tầm
Trẻ em ở Mỹ đi học ra sao ? Nhiều cha mẹ châu Á tỏ ra lo ngại về cách dạy và học ở Mỹ. Nhưng hãy thử xem, biết đâu chúng ta rút ra được những kinh nghiệm.
Những tiêu chuẩn “dễ ợt”
Tốt nghiệp mẫu giáo: Có thể nhận biết và phân biệt con số, có thể biểu đạt khái niệm toán học trừu tượng bằng những vật thể cụ thể như hòn sỏi, mẩu giấy, cái que…;
Nhận biết bảng chữ cái, phân biệt nguyên âm và phụ âm; phân biệt được các ngành nghề khác nhau đại ý làm những gì, ví dụ như bác sĩ, giáo viên, người đưa thư, cảnh sát, cảnh sát phòng cháy chữa cháy… hiểu được quá trình diễn biến của cuộc đời sinh vật, bao gồm sinh, lão, bệnh, tử của con người, sâu biến thành bướm,…
Học địa lý từ địa cầu, bản đồ; hiểu được rằng trên trái đất có rất nhiều cư dân, rất nhiều quốc gia và những màu da khác nhau, hiểu được rằng người cần ở trong nhà, trẻ em cần đến trường, người trưởng thành cần đi làm…
Lớp 1: Có thể đếm từ 1 đến 100, có thể đếm số có hai chữ số hoặc thế nào là bội số của 5, biết số lẻ và số chẵn, biết phép cộng trừ đơn giản; học cách quan sát, chia ngành phân loại đối với những sự vật và vật phẩm khác nhau;
Có thể lấy dẫn chứng về quá trình diễn biến của sự sống, hiểu được quan hệ sống tương trợ giữa động thực vật trong thiên nhiên; học sử dụng tranh ảnh để biểu đạt ý; hiểu tính tất yếu của việc mặc, ăn, ở và mái ấm gia đình; hiểu rõ quan hệ giữa các thành viên trong gia đình, giữa những người làng xóm.
Lớp 2: Biết đọc, viết số có ba chữ số, từ năm số tùy ý chọn, có thể đếm xuôi hoặc đếm ngược; vận dụng thành thạo phép cộng trừ đối với số có hai chữ số, biết dùng những đơn vị đo lường như inch (tấc Anh) hoặc centimet để đo độ dài, biết xem đồng hồ;
Đọc sách, duy trì đều đặn việc viết (nhận xét, bình luận) sau khi đọc sách, học cách viết tổng kết, hiểu và phân biệt được những hình thức văn học khác nhau như: thơ, tản văn, tiểu thuyết, truyện ký…,
Biết được sự khác nhau giữa tác phẩm hư cấu và tác phẩm phi hư cấu; bắt đầu học nghiên cứu độc lập về động vật, ví dụ như vấn đề sinh thái của côn trùng…
Lớp 3: Học được cách biến tư liệu thành biểu đồ; biết so sánh sự lớn nhỏ và cộng trừ trong phạm vi 100.000, thành thạo phép cộng, trừ, nhân, chia đối với số có ba chữ số; có thể lấy những tài liệu tại chỗ trong môi trường xung quanh, sưu tập, tổ chức tài liệu, hiểu được cách giữ gìn sức khỏe của con người, hiểu rõ quá trình diễn biến cuộc đời của những động vật nhỏ như:
Ếch, bướm, gà con, chuột bạch…; hiểu cách sử dụng từ điển; có thể hiểu tư tưởng của những tác phẩm và các nhà văn, họa sĩ mình yêu thích biểu đạt, hiểu được các tác phẩm văn học trong các bối cảnh văn hóa khác nhau.
Lớp 4: Dùng máy tính để tính toán những con số rất lớn, so sánh lớn nhỏ trong phạm vi 1.000.000, học số thập phân và phân số, vẽ biểu đồ; có thể giải thích sự khác nhau của khí hậu giữa các vùng đất trên thế giới nhờ bản đồ, hình ảnh, biểu đồ; thông qua việc đọc, hiểu thêm một bước về những thể loại văn học khác nhau, ví dụ như tác phẩm khoa học viễn tưởng, truyện ký,…
Lớp 5: Biết điền, đọc các loại bảng biểu, thành thạo các phép tính cộng, trừ, nhân, chia phân số; có thể vận dụng hệ thống thư viện và các tư liệu để tiến hành nghiên cứu; tiến hành so sánh và tổng hợp các loại tin tức thông qua việc viết bút ký; bắt đầu tự viết những bài văn dạng tả thật (phi hư cấu) và những đoản văn theo thể thức năm đoạn;
Học được cách viết chính thức, không chính thức và cách viết thư cho bạn bè; hiểu việc chia ngành phân loại những sách báo khác nhau, có thể nắm được nội dung chủ yếu của một cuốn sách, đồng thời tiến hành bình luận về cấu tứ, bối cảnh, cách xây dựng nhân vật, phương thức biểu đạt, nghệ thuật ngôn ngữ.
“Hỏng bét”?
Nhìn vào những tiêu chuẩn trên, có lẽ nhiều người trong chúng ta sẽ có cảm giác rằng, một học sinh học lớp 5, chuẩn bị tốt nghiệp tiểu học mà yêu cầu về năng lực toán học chỉ là biết cộng, trừ, nhân, chia, thì trình độ… thấp quá.
Có thể thấy, người Mỹ coi trọng nền tảng làm người, quan niệm này đã được bồi đắp từ nhỏ. Cơ sở mà học sinh ở Mỹ cần tạo dựng là ý thức tự tin, thành thực, lương thiện, công bằng, bao dung và độc lập tự chủ để làm người, cũng có nghĩa là, ngay từ nhỏ, họ đã học được giá trị cơ bản của văn hóa Mỹ, chứ không phải là tri thức để phục vụ giá trị cơ bản này.
Trước đây và ngay cả hiện nay, vẫn còn không ít cha mẹ người châu Á, đặc biệt là người gốc Hoa ở Mỹ cho rằng giáo dục trung tiểu học ở Mỹ là “hỏng bét”, mà nhiều nhất trong số đó không ai khác chính là những giáo viên trung tiểu học ở Trung Quốc.
Cái mà họ đắc ý là những học sinh đứng đầu trong danh sách đoạt giải thưởng toán quốc tế hàng năm luôn là những học sinh Trung Quốc, giáo dục trung tiểu học ở Mỹ không thể so sánh được với Trung Quốc.
Có lần, trên một tờ báo tiếng Hoa ở Mỹ còn có một bài viết mang tên: “So về toán học, Mỹ chỉ có thể được coi là nước đang phát triển”.
“Độ khó” trong bài tập của học sinh tiểu học Mỹ
Một người cha gốc Hoa đưa cậu con trai chín tuổi tới Mỹ, cho con vào học một ngôi trường ở Mỹ thì trong lòng lo lắng vô cùng, không hiểu đó là trường học kiểu gì!
Trong lớp học sinh tự do tùy ý thảo luận, có thể cười ầm ĩ; giáo viên và học sinh thường xuyên cùng ngồi bệt trên mặt đất không phân biệt lớn bé; vào giờ học mà cứ như đang chơi trò chơi; Ba giờ chiều đã là tan học; lại không có sách giáo khoa thống nhất.
Ông đem cho giáo viên xem bài học tiểu học lớp 4 mà con ông đã học ở Trung Quốc, giáo viên nói với ông, cho tới lớp 6, con trai ông không phải học thêm môn toán nữa. Lúc đó, ông bắt đầu hối hận vì đem con đến Mỹ mà làm lỡ việc học của con.
Ở Trung Quốc, cặp sách của học sinh nặng trịch những tri thức, còn nhìn con mình bây giờ, mỗi ngày mang cái cặp nhẹ tênh đến trường, đi học như đi chơi. Một học kỳ nháy mắt đã hết, ông không khỏi nghĩ ngợi, hỏi con, ấn tượng sâu sắc nhất khi đến Mỹ học là gì? Cậu bé đáp: “Tự do”.
Lại một bận, cứ tan học, đứa trẻ lại chạy tới thư viện rồi mang một lô sách về nhà, thế mà chưa tới hai ngày đã trả. Ông lại hỏi, mượn sách nhiều như thế để làm gì? Con trai đáp: “Làm bài tập”.
Sau đó, ông nhìn thấy tên bài tập mà cậu bé đang làm trên máy vi tính “Trung Quốc hôm qua và hôm nay”, ông kinh ngạc suýt ngất, đây là chủ đề môn học gì vậy? Thử hỏi vị nào đang làm tiến sĩ dám “ôm” đề tài lớn như thế?
Ông chất vấn con trai, đây là chủ ý của ai, cậu bé hồn nhiên đáp: “Thầy giáo nói, Mỹ là một nước di dân, mỗi học sinh đều cần viết một bài về đất nước mà tổ tiên mình đã sinh sống, còn phải phân tích sự khác biệt so với nước Mỹ dựa trên địa lý, lịch sử, nhân văn, đồng thời phải đưa ra quan điểm và cách nhìn của mình”. Người cha im lặng.
Mấy ngày sau, ông thấy bài tập của con trai đã xong, một tập gồm hơn 20 trang giấy, từ Hoàng Hà chín khúc đến văn tự tượng hình; từ con đường tơ lụa tới lá cờ ngũ tinh…
Cả bài văn được viết với một khí thế hào hùng, có lý lẽ, có căn cứ, phân chương phân tiết, đặc biệt là một danh sách thư mục tham khảo ở phần cuối khiến người cha không khỏi bàng hoàng, cái cách thức của một luận văn tiến sĩ này, ngoài ba mươi tuổi ông mới học được.
Đến khi sắp kết thúc học kỳ lớp 6 của con, ông lại được một phen cứng lưỡi, giáo viên đưa ra một loạt câu hỏi liên quan đến “Chiến tranh thế giới thứ hai”, nghe như một kỳ huấn luyện trước khi ứng cử của một thượng nghị sĩ tương lai:
“Bạn cho rằng ai nên chịu trách nhiệm đối với cuộc chiến tranh này?”
“Theo bạn, nguyên nhân thất bại của đảng Nazi (Đức) là gì?”
“Nếu bạn là cố vấn cao cấp của tổng thống Truman, bạn sẽ tỏ thái độ gì đối với việc Mỹ ném bom nguyên tử?”
“Bạn có cho rằng, biện pháp tốt nhất để kết thúc chiến tranh khi đó chỉ là ném bom nguyên tử?”
“Theo bạn, cách tốt nhất để tránh chiến tranh ngày nay là gì?”
Lịch sử nước Mỹ mới chỉ có vẻn vẹn 200 năm, nhưng đã đủ sức mở cánh cửa trí tuệ của các em học sinh.
Sự khác biệt
Người cha này vẫn nhớ rằng khi con trai ông tốt nghiệp tiểu học, cậu bé đã có thể sử dụng thành thạo hệ thống máy vi tính và vi phim của thư viện để tra cứu tư liệu và hình ảnh.
Có lần, hai bố con tranh luận về tập tính săn mồi của sư tử và báo, ngày hôm sau, cậu con trai mượn từ thư viện tập phim về động vật của Hội Địa lý quốc gia Hoa Kỳ, hai cha con vừa xem vừa thảo luận.
Học sinh tiểu học của Mỹ lúc này đã học được phương pháp tìm đáp án ở đâu mỗi khi có nghi vấn. Ngoài thư viện, học sinh trung tiểu học ở Mỹ cũng tìm tài liệu trên các trang web liên quan khi làm bài tập và một số báo cáo nghiên cứu.
Lưu học sinh Trung Quốc tới Mỹ làm tiến sĩ, từ lúc vào học tới lúc tốt nghiệp, giành được học vị tiến sĩ cần năm năm.
Trong viện nghiên cứu sinh, rất nhiều người có cảm giác rằng người Mỹ thường không phải là đối thủ của lưu học sinh Trung Quốc trong chuyện thi lấy học bổng, nhưng cứ đụng tới lĩnh vực thực tiễn, làm một vài vấn đề có tính nghiên cứu, thì người Trung Quốc không thể linh hoạt được bằng người Mỹ, không có tính sáng tạo dồi dào như họ.
Tới khi cầm được bằng tiến sĩ để đi tìm việc, viết sơ yếu lý lịch, họ lại lạc hậu một bước lớn, không biết tự quảng bá cho bản thân mình. Không thể “viết về bản thân mình” không phải vì họ không biết, mà là vì không có đủ bản lĩnh để thể hiện cái “tôi” của mình.
Đương nhiên, điều này có liên quan tới sự bất đồng giữa giáo dục và toàn bộ hệ thống giáo dục cơ sở. Người Trung Quốc chỉ quen phát huy bản lĩnh trong một khung quy định nào đó.
Một khi không còn quy định, mất đi sự chỉ đạo, không nhìn thấy hệ thống quy chiếu vốn có nữa, thì với người Mỹ là giành được tự do, còn với người Trung Quốc, có lẽ chỉ còn lại cảm giác mất phương hướng, khủng hoảng, trống rỗng, không biết dựa vào đâu.
Khi đã công tác được năm năm, mười năm, thực tế ấy lại càng rõ ràng hơn. Người Trung Quốc thường chỉ có thể làm kỹ thuật, cùng lắm là lên quản lý một bộ phận kỹ thuật nào đó, dường như không mấy ai làm được giám đốc công ty lớn.
Người Trung Quốc không phục những ông chủ không giỏi về kỹ thuật và thường băn khoăn: bản lĩnh của họ rốt cục nằm ở đâu?
Bản lĩnh đó là: hiểu được sở trường của từng thành viên trong công ty, giúp họ phát huy tận lực sở trường của mình, nhân viên và công ty cùng hợp tác, nâng cao giá trị của công ty mình trong mắt nhà đầu tư và khách hàng, không ngừng thu hút thêm vốn đầu tư và tăng thêm đầu ra cho sản phẩm…
Hiển nhiên, đây là tác phẩm của một ông chủ, chứ không phải của một công nhân.
Anh Sa (Theo Văn cảo báo) theo Phunutoday
06:19 CH 11/07/2012
Làm thế nào để tự tin khi trình bày trước đám...
:D Cái này luyện tập được các bạn à. Giống như mình trước đây cũng như thế. Hồi cấp tiểu học, trung học, hay phổ thông mình cũng thế, cái này là do môi trương bên mình, tạo nên cảm giác. Mình luôn bị lo sợ, cô giáo, hay giáo viên gọi lên trả bài , hay hỏi bài, nên từ đấy tạo cho mình tâm lý ngại nói trước đám đông. Mà ngay cả khi hồi cấp 3, mình có đi thi học sinh giỏi được phát biểu cảm tưởng trước trường, cô giáo cũng bê nguyên kịch bản để mình đọc. Nên mình cảm thấy cái mình muốn nói mà chả được nói, chả được khoe. Và thành ra từ đó mình càng ngày càng ngại nói trước đám đông, hay phát biểu ý kiến riêng. Nhưng sau khi mình vào đại học, cũng một phần chả biết là may mắn hay rủi ro, thi trượt đại học chui vào trường liên kết nước ngoài học, ở đó mình tham gia hoạt động đoàn trường, cũng từ hồi năm thứ 2, mình có cơ hội được phát biểu, chả hiểu sao lúc đó thế nào, nói 1 hồi dài hơn 15 về ước mơ của chính bạn thân mình. Mặc dù nói năng còn lủng củng, nhưng mình nói bằng cả trái tim của mình bằng cảm xúc của mình, nên lúc nói xong, được các bạn sinh viên hưởng ứng nhiệt tình, lúc đó mình mới hiểu rằng khi nói chuyện trước đám đông hãy dâng hiến hết cảm xúc, truyền năng lượng hết cho người nghe. Lúc đó mọi người nghe sẽ dâng hiến hết trái tim cho mình. Từ đó mình rât thích chia sẻ trước đám đông. Đến giờ ra trường cũng bao nhiêu năm rồi, mình vẫn thích , mình với 1 nhóm có 7 người hàng tuần, vẫn tụ tập với nhau, mỗi người làm slide về 1 chủ đề, để tập chia sẻ với nhau. Lúc đấy sẽ nâng cao được khả năng trình bày của mình. Khả năng trình bày rất quan trọng trong mọi công việc , và sự nghiệp.
04:48 CH 11/07/2012
b
buzzbaotrung
Hóng
481Điểm·3Bài viết
Báo cáo