Thịnh hành
Cộng đồng
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Đăng nhập
Tạo tài khoản
Đăng nhập qua Facebook
Đăng nhập qua Google
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Dạy con - các bài viết sưu tầm
Sự phát triển của trẻ: Nuôi dưỡng bởi Tình yêu hay Trưởng thành nhờ Tự nhiên?
Tranh luận về "tự nhiên hay được nuôi dưỡng", một cái tên hiện đại cho lý lẽ mãi mãi đúng về tầm quan trọng của học tập trong quá trình phát triển của trẻ em. Trong khi một phía cho rằng sự phát triển của trẻ em chủ yếu là quá trình chín dần lên, mà học tập chỉ đóng vai trò khuyến khích, phía còn lại lại ủng hộ quan niệm rằng học tập đóng vai trò quyết định toàn bộ tương lai của đứa trẻ.
Vị vua thông minh Solomon rất ủng hộ vai trò của nuôi nấng, khi ông phát biểu trong câu tục ngữ 22:6, "Hãy dạy đứa trẻ theo con đường mà chúng nên đi, và khi chúng lớn lên, chúng sẽ không tự tách khỏi con đường đó." Nhà triết học nổi tiếng người Pháp Jean Jacques Rousseau, ngược lại, ủng hộ sự phát triển tự nhiên của trẻ em. Trên thực tế, ông muốn đứa trẻ cần được bảo vệ khỏi những ảnh hưởng của xã hội để có thể lớn lên theo cách tự nhiên đã sắp đặt cho nó.
Một nghiên cứu đầy đủ về trẻ em hoang dã, và những trẻ được nuôi nấng hay giữ ở nơi cách biệt hoàn toàn, đã cho thấy thật khó để không ủng hộ vai trò của nuôi dưỡng.
Trẻ em hoang dã và những điều chúng ta biết
Có lẽ câu chuyện nổi tiếng nhất về những đứa trẻ hoang dã là về hai cô gái, Amala và Kamala, được nuôi bởi một con sói cái. Năm 1920 Đức cha tôn kính J.A L. Singh đã nhìn thấy một con sói mẹ và đàn con, hai trong số đó có tóc dài và màu xỉn, và trông giống loài người. Sau những khó khăn và chuẩn bị kỹ lưỡng, hai sinh vật người này đã được bắt lại. Hóa ra đây là hai cô gái, và theo đánh giá của Singh thì chúng khoảng 8 tuổi và 1 tuổi rưỡi.
Hai sinh vật người này được đưa đến trại trẻ mồ côi ở Mindapore, Ấn Độ, nơi Đức cha và vợ ngài sinh sống. Singh miêu tả chúng là "giống sói" về ngoại hình cũng như cách ứng xử. Chúng đi bằng bốn chi và do vậy có chai ở gối và gan bàn tay. Chúng rất thích thịt sống và lấy trộm nó khi có cơ hội. Chúng dùng lưỡi liếm tất cả các chất lỏng, và ăn thức ăn ở trạng thái cúi mình. Lưỡi chúng đặt cố định ngoài đôi môi dày và đỏ, và chúng thở hổn hển giống như sói vậy. Chúng không bao giờ ngủ sau nửa đêm, và hú lên, đi lảng vảng trong đêm. Chúng có thể di chuyển rất nhanh giống như sóc, và rất khó bắt kịp. Chúng lảng tránh xã hội loài người. Nếu bị đến gần, chúng thay đổi khuôn mặt và đôi khi nhe răng. Chúng rất thính và có thể ngửi được mùi thịt ở khoảng cách rất xa. Thêm nữa, trong khi chúng không thể nhìn tốt vào ban ngày, thì lại tự định hướng rất giỏi vào ban đêm. Vào tháng 9 năm 1921, cả hai bé gái này đều bị ốm, và Amala, đứa ít tuổi hơn, đã bị chết.
Có rất nhiều câu chuyện khác về những trẻ em hoang dã trong văn học, như một bé trai sống ở Syria, ăn cỏ và có thể nhảy như loài linh dương, hay một bé gái khác sống trong rừng ở Indonesia trong 6 năm sau khi bị ngã xuống sông. Bé đi giống như khỉ và răng sắc như dao cạo.
Những câu chuyện này làm được nhiều hơn là chỉ xác nhận vai trò của giáo dục. Chúng thực sự chỉ ra rằng một con người không những có thể mà phải được dạy dỗ để trở thành người. Một con gấu không cần phải học để trở thành gấu, đơn giản nó đã là gấu rồi. Một con vịt không cần bài học nào trong thế giới loài vịt. Và một chú kiến sẽ sống một cuộc sống hoàn hảo mà không cần chỉ dẫn của bất kỳ con kiến nào khác. Thậm chí khi bị cách ly từ lúc mới sinh, loài vật thường giữ lại những đặc điểm bẩm sinh dễ nhận biết nhất. Khi một con mèo được nuôi giữa những con chó, nó vẫn sẽ có những biểu hiện như một con mèo. Nó sẽ không cắn người lạ. Chỉ có một vài trường hợp ngoại lệ, như sư tử con sẽ không có khả năng săn mồi khi bị nuôi tách biệt.
Con người, tuy vậy, lại bước vào thế giới với trang bị rất nghèo nàn. Kiến thức mà đứa trẻ cần biết để trở thành người hoàn chỉnh lại không tiềm tàng. Mọi thứ mà đứa trẻ biết được, hay làm được, đều phải qua học hành. Tất nhiên điều này không bao gồm các chức năng tự nhiên của cơ thể, như thở, hay phản xạ, chẳng hạn như nhắm mắt tự nhiên khi có vật lạ rơi vào. Tất cả những thứ khác đều phải do học tập mới có được.
Đứa trẻ phải học mới biết cách đi thẳng người, biết nói chuyện, biết dùng dĩa và dao để ăn, biết bắt quả bóng, biết đi xe đạp, biết bơi, vv... Khả năng làm chủ được những kỹ năng này không phải từ trên trời rơi xuống. Đứa trẻ cũng phải học để duy trì tập trung, lắng nghe khi người khác nói với mình, làm theo hướng dẫn, điều khiển hành động của mình, và ngồi yên một chỗ khi được yêu cầu. Những khả năng này đóng vai trò quyết định trong việc học tập ở trường, song không tự động có được. Điều này cũng đúng với bản tính thân thiện, lòng biết ơn, bản tính lương thiện, tính trung thực, không ích kỷ và tôn trọng chính quyền. Tất cả những phẩm chất và kỹ năng này - và nhiều thứ khác nữa - đều phải học để đứa trẻ có thể sống cuộc sống hạnh phúc và thành công khi trưởng thành.
Cha mẹ là những nhà giáo dục quan trọng nhất
Con đường dẫn đến sự trưởng thành có thể được so sánh với một người du lịch muốn đi từ địa điểm này tới địa điểm khác, nhưng lại không biết đường đi. Vì thế, người đó cần sự hướng dẫn. Nếu nhận được sự hướng dẫn sai lầm, người đó sẽ không bao giờ đi tới đích. Đứa trẻ bước vào thế giới ở trong tình huống y hệt như vậy. Chúng cũng có đích đến - chúng phải trở thành một người đàn ông hay phụ nữ trưởng thành - song lại không biết làm thế nào để được như vậy. Kết quả là, chúng cần được chỉ bảo bởi người lớn, những người đã từng đi qua con đường đó, và vì vậy có thể chỉ dẫn chúng tới sự trưởng thành.
Vấn đề là hầu hết mọi người cho rằng khái niệm "giáo dục" và "học tập" thuộc về nhà trường và sự dạy dỗ ở nhà trường. Nhà trường trưởng thành từ tổ chức khiêm tốn nhất vào thế kỷ 19 tới nay là cái mà bị đổ lỗi cho toàn bộ những điểm yếu của xã hội, và được xem như có khả năng thay đổi những điểm yếu đó. Ảnh hưởng và chức năng của nhà trường đã được mở rộng - nhiều người có thể cho rằng đã bành trướng - và vì thế trường học rất dễ bị phê phán. Tuy nhiên, việc hiểu rằng toàn bộ quá trình giáo dục không xảy ra ở nhà trường là điều rất quan trọng. Trường học đặc biệt chịu trách nhiệm các mặt chính thức của giáo dục, đó là những hướng dẫn theo môn học, với mục đích cung cấp cho xã hội lực lượng lao động có khả năng. Ngược lại, cha mẹ lại là những nhà giáo dục căn bản và quan trọng nhất của con em mình. Và, khi đã là những nhà giáo dục căn bản thì họ phải có trách nhiệm lớn nhất trong việc dẫn dắt con mình đến tuổi trưởng thành.
Được làm cha mẹ thực sự là một đặc ân vĩ đại. Song, đó cũng là trách nhiệm rất nặng nề. Vì thế các bậc cha mẹ cần đảm bảo chắc chắn rằng họ đã trang bị đầy đủ cho nhiệm vụ này, như nhà giáo violin Shinichi Suzuki đã nói "Số phận của con trẻ nằm trong tay cha mẹ chúng".
Theo learninginfo.org
Dịch bởi MedShop.vn
Xem bài gốc:
http://www.medshop.vn/Chia-se/Su-phat-trien-cua-tre-Nuoi-duong-boi-Tinh-yeu-hay-Truong-thanh-nho-Tu-nhien.html
09:49 SA 25/10/2010
Dạy con - các bài viết sưu tầm
Dạy trẻ từ nhỏ: "Số phận của trẻ em nằm trong bàn tay cha mẹ chúng"
Giáo dục trẻ em sớm: Chìa khóa để thành công trong cuộc sống
Viết bởi tiến sĩ Jan Strydom và Benetta Strydom
Nelson Mandela, một chính trị gia lão thành, đã từng nói, "Giáo dục là chìa khóa quan trọng trong sự phát triển của mỗi cá nhân. Nhờ có giáo dục mà con gái của một tá điền có thể trở thành bác sĩ, con trai của một thợ mỏ có thể trở thành người cai mỏ, và con của một người làm trang trại có thể trở thành tổng thống của một nước lớn."
Tính xác thật của câu nói trên chỉ có thể được hiểu đầy đủ khi chúng ta hiểu được tầm quan trọng của giáo dục tiền tiểu học. Nhà giáo dục đồng thời cũng là giáo viên dạy violin nổi tiếng người Nhật, Shinichi Suzuki, có lần đã nói rất rõ ràng như thế này: "Số phận của trẻ em nằm trong bàn tay cha mẹ chúng". Số phận của trẻ em được quyết định phần nhiều bởi cha mẹ chúng - trong vòng bảy năm đầu cuộc đời của trẻ.
Một nghiên cứu được thực hiện bởi Trung tâm nghiên cứu giáo dục tầm cao Ypsilanti, Michigan, đã cho thấy tầm quan trọng của việc giáo dục sớm. Từ năm 1962-1967, 123 trẻ Mĩ gốc Phi, tuổi từ 3-4, sinh ra trong nghèo khó, chính vì thế có nguy cơ thất học cao, đã được chia thành hai nhóm một cách ngẫu nhiên. Một nhóm được tham gia vào một chương trình mẫu giáo chất lượng cao, trong khi nhóm còn lại không được tham gia và bất kì chương trình nào. Chương trình nhóm thứ nhất tham gia vào được dựa trên phương pháp học tích cực của High/Scope. Trong giai đoạn gần đây nhất của nghiên cứu, 95% người tham gia được phỏng vấn khi đang ở tuổi 27. Ngoài ra, dữ liệu còn được thu thập từ trường học của các đối tượng, công tác xã hội và tỉ lệ bị bắt. Những kết quả thu được đáng chú ý nhất của nghiên cứu là:
* Số người được học mẫu giáo tốt nghiệp từ các trường thông thường và trường học dành cho người lớn, hay nhận được bằng phát triển giáo dục chung nhiều hơn 1/3 so sánh với số người không được học mẫu giáo (71% và 54%)
* Ở tuổi 27, số người đạt mức lương từ $2,000 trở lên/tháng trong những người được học mẫu giáo gấp bốn lần so với những người có thu nhập tương tự nhưng thuộc nhóm người không được học mẫu giáo (các con số lần lượt là 29% và 7%). Nhóm này cũng có tỉ lệ sở hữu nhà và ô tô cao hơn.
* Ở tuổi 27, trong nhóm những người được học mẫu giáo, số người bị bắt từ năm lần trở lên chỉ bằng 1/5 so với số đó của nhóm không được học mẫu giáo (7% và 35%) và trong nhóm thứ nhất rất ít người bị bắt do liên quan đến ma túy (7% và 25%)
* Tỉ lệ có con ngoài giá thú trong nhóm được giáo dục mẫu giáo cũng thấp hơn rất nhiều (57% và 83%)
Có một câu thành ngữ với ý nghĩa "học không bao giờ là muộn". Tuy nhiên, điều này chỉ đúng một phần nào đó. Trên thực tế, ở một vài khía cạnh, việc học chỉ có thể đạt hiệu quả cao trong 7 năm đầu của cuộc đời. Chính vì thế, các bậc cha mẹ nếu muốn con mình con mình được giáo dục một cách đầy đủ trước tuổi đến trường, nên quan tâm tập trung vào những khía cạnh này. Dưới đây xin được trình bày một vài kĩ năng và khía cạnh quan trọng nhất:
1. Ngôn ngữ
Khả năng ngôn ngữ được cho là một phương tiện quan trọng giúp dự đoán trước khả năng đọc của trẻ. Chính vì vậy, việc cha mẹ nên làm tất cả mọi thứ có thể để đảm bảo cho con mình có tối đa các cơ hội tiếp thu ngôn ngữ là rất quan trọng, quan trọng hơn nữa là bởi vì, trước 7 tuổi trẻ em thường có khả năng học ngôn ngữ phi thường. Từ tám tuổi trở đi, khả năng học ngôn ngữ của trẻ chỉ như người lớn mà thôi. Vì vậy, thật lãng phí nếu các bậc cha mẹ không tận dụng cơ hội ngàn vàng, chỉ có một mà lại rất ngắn trong cả cuộc đời như vậy.
Cha mẹ nên nói với con mình càng thường xuyên, càng nhiều càng tốt. Trẻ được tiếp xúc với ngôn ngữ càng nhiều, sẽ càng hiểu nhanh hơn, và sẽ biết nói sớm hơn. Việc đặt ra một khoảng thời gian trong ngày để đọc hay kể chuyện là rất quan trọng. Tuy nhiên, nên đọc/kể nhiều lần một câu chuyện qua các ngày. Bạn nên đọc đi đọc lại một câu chuyện khoảng vài tháng trước khi chuyển sang một câu chuyện mới phức tạp hơn một chút. Câu chuyện mới này cũng phải được đọc đi đọc lại trong nhiều tháng.
Việc thu nhận ngôn ngữ đạt hiệu quả phụ thuộc vào sự nhắc lại nhiều lần các từ, cụm từ, và các câu giống nhau.
2. Sự tập trung:
Tập trung vừa là hành động của ý chí, vừa là kĩ năng cần được tiếp thu. Vì lí do này, việc cha mẹ tạo cho con mình có đủ cơ hội luyện tập kĩ năng này là rất cần thiết, để sau này bé có thể ngồi trật tự và tập trung được ít nhất 20 phút khi đến trường. Khi bé được hai tuổi, cha mẹ có thể đọc truyện cho bé nghe. Tuy nhiên, việc bắt bé ngồi im và nghe truyện là rất quan trọng. Bé không được phép chạy loanh quanh hay chơi trong khi cha mẹ đang đọc truyện. Để làm điều này dễ dàng hơn, hãy bắt đầu với những câu chuyện ngắn khoảng năm phút, sau đó từ từ tăng dần lên. Bằng cách này, khả năng tập trung của bé sẽ dần dần được nâng cao
3. Thái độ làm việc:
Ý tưởng về sự sẵn sàng cho trường học là khái niệm được chấp nhận rộng rãi. Tuy nhiên, có lẽ sẵn sàng cho công việc còn quan trọng hơn sẵn sàng cho trường học. Trong các thập kỉ vừa qua có khuynh hướng cố gắng làm cho việc học trở nên vui vẻ. Đó chắc chắn là lí do tại sao học hành ngày nay lại thất bại nhiều như vậy, bởi vì, trên thực tế, học không phải là niềm vui, nó là công việc. Nói theo cách tự nhiên, công việc-cũng giống như việc học-thông thường có thể rất thú vị, và thậm chí có thể rất đáng chú ý. Hơn nữa, trong công việc cũng như trong học tập, luôn có những khía cạnh không thú vị. Mặc dù vậy, chúng vẫn phải được thực hiện. Vì thế, điều quan trọng nhất là phải dạy cho trẻ hiểu được rằng công việc là thứ phải được làm, và phải làm bằng khả năng tốt nhất của mình. Nếu trẻ không được cha mẹ dạy dỗ thấu đáo về vấn đề này, sẽ gặp rất nhiều khó khăn trong tương lai.
4. Sự phối hợp:
Ngày nay, có hai trong số các triệu chứng của trẻ gặp khó khăn trong học hành và đọc, đó là cơ bắp không rắn chắc, và không biết bò. Cả hai vấn đề này có thể được giải quyết theo cách rất dễ dàng và đơn giản.
Cơ bắp không rắn chắc chủ yếu là vì cơ yếu, và trẻ chỉ biết bò khi được cha mẹ dạy. Trẻ chỉ có thể làm những điều được dạy.
Sức khỏe cơ bắp nói chung của cơ thể được quyết định phần nhiều bởi độ khỏe mạnh của các cơ sau. Cơ yếu khi chúng không được tập luyện. Các bậc cha mẹ nên tạo cơ hội cho con mình được tập luyện cơ bắp từ khi bé còn nhỏ, đặc biệt là các cơ sau. Điều này có thể và nên được thực hiện khi bé được một hai tháng tuổi.
Bằng cách tuân thủ các bước rất đơn giản, cha mẹ có thể tạo điều kiện cho con sau này có cơ bắp khỏe mạnh và biết phối hợp tốt. Khi con được khoảng một tháng tuổi, nên đặt bé xuống sàn nhà ở vị trí mặt úp xuống càng nhiều càng tốt. Bé sẽ ngẩng mặt lên, điều này sẽ giúp phát triển các cơ sau. Khi được đặt ở vị trí như vậy cũng khuyến khích bé di chuyển về phía trước, giúp bé tự tập bò.
Sau đó, khi bé lớn hơn một chút, việc phối hợp mắt-tay có thể được phát triển bằng cách chơi các trò ném bắt bóng hoặc túi đậu. Việc điều khiển vận động, sẽ giúp bé viết đẹp sau này, có thể được thực hiện bằng cách cho bé vò nhàu giấy. Hãy bắt đầu bằng việc xé những trang giấy trong cuốn danh bạ điện thoại cũ, đưa cho bé mỗi lần một tờ, để bé vò lại thành một quả bóng chặt, chỉ bằng một tay.
5. Các bộ phận trên cơ thể
Hãy đeo một cặp kính với mắt kính màu xanh lam lên. Mọi thứ bạn nhìn vào sẽ có màu xanh lam.
Triết gia vĩ đại người Đức, Immanuel Kant (1724-1804) đã từng nói rằng chúng ta "nhìn sự vật không như bản thân chúng, mà là theo cách chúng ta nhìn". Câu nói đầy châm ngôn này dựa trên thực tế rằng con người chúng ta thường tiếp cận và hiểu thế giới từ bản thân cơ thể chúng ta. Cũng giống như mọi thứ có màu xanh khi ta đeo kính xanh, nhận thức về thế giới của chúng ta sẽ được quyết định bởi kiến thức của chúng ta về cơ thể mình. Chính vì thế, nếu trẻ không có đủ kiến thức về cơ thể mình, sẽ rất dễ hiểu sai thế giới xung quanh.
Hãy cùng xem xét hiện tượng đảo chiều như là một ví dụ cho điều này. Cơ thể chúng ta có bên trái và bên phải. Vì thế, việc chúng ta tiếp cận mọi thứ bắt gặp theo hai bên là điều hiển nhiên. Trừ khi bé đã biết phân biệt hai bên, sẽ có nguy cơ rất cao là bé sẽ tiếp cận nhầm về các bên của các sự vật khác nhau - như hai chữ b và d chẳng hạn.
Thời gian tắm cho bé là cơ hội tốt để dạy bé về các bộ phận của cơ thể và về các phía, cạnh. Ngay khi bé biết tự ngồi khi tắm, hãy bắt đầu dạy bé ngay. Đừng đơn thuần nhấc chân bé lên kì cọ, thay vì thế, hãy để nguyên tay, và nói, "Giơ chân phải của con ra nào", và đợi con đặt chân phải của bé lên tay bạn. Nếu bé giơ chân trái, hãy nói, "Không, chân phải cơ mà," sau đó chỉ kì cọ bàn chân này thôi. Tiếp theo, chuyển sang bộ phận khác, bên trái hay phải, và kì cọ chúng. Tương tự như vậy, tắm cho bé các bộ phận khác, và theo hai bên trái-phải ở những chỗ có thể.
Nếu cha mẹ t iếp tục làm như thế trong hai, ba năm, chắc chắn bé sẽ nhận ra bên trái, phải, và hiểu thêm về hình dáng cơ thể. Nhờ vậy, bé sẽ không gặp khó khăn trong việc phân biệt b và d.
6. Đếm:
Đếm có thể được coi là ngôn ngữ của toán học. Chính vì thế, việc dạy trẻ đếm ngay từ khi còn nhỏ cũng rất quan trọng. Cách dễ nhất để dạy trẻ đếm là bắt đầu với ngón tay của bé, lúc đầu là ngón tay trên một bàn tay, sau đó là cả hai bàn. Hãy nhớ rằng, cũng giống như những thứ khác, cần phải có sự lặp đi lặp lại.
7. Màu sắc:
Màu sắc là một điều rất quan trọng, rất cơ bản, vì thế nên dạy trẻ về chúng càng sớm càng tốt. Việc dạy những màu sắc cơ bản đầu tiên như trắng, đen, đỏ, xanh lá cây, xanh da trời, và vàng là rất quan trọng. Tương tự như trên, cần phải có sự lặp đi lặp lại. Các bậc phụ huynh có thể chơi trò chơi với màu sắc, chẳng hạn như : "Đặt tất cả các khối màu vàng vào hộp màu xanh lá cây."
Theo learninginfo.org
Dịch bởi MedShop.vn
Xem bài gốc:
http://www.medshop.vn/Chia-se/Page-58.html
11:40 SA 14/10/2010
b
banbechiase
Bắt chuyện
581
Điểm
·
3
Bài viết
Gửi tin nhắn
Báo cáo
Lên đầu trang
Tranh luận về "tự nhiên hay được nuôi dưỡng", một cái tên hiện đại cho lý lẽ mãi mãi đúng về tầm quan trọng của học tập trong quá trình phát triển của trẻ em. Trong khi một phía cho rằng sự phát triển của trẻ em chủ yếu là quá trình chín dần lên, mà học tập chỉ đóng vai trò khuyến khích, phía còn lại lại ủng hộ quan niệm rằng học tập đóng vai trò quyết định toàn bộ tương lai của đứa trẻ.
Vị vua thông minh Solomon rất ủng hộ vai trò của nuôi nấng, khi ông phát biểu trong câu tục ngữ 22:6, "Hãy dạy đứa trẻ theo con đường mà chúng nên đi, và khi chúng lớn lên, chúng sẽ không tự tách khỏi con đường đó." Nhà triết học nổi tiếng người Pháp Jean Jacques Rousseau, ngược lại, ủng hộ sự phát triển tự nhiên của trẻ em. Trên thực tế, ông muốn đứa trẻ cần được bảo vệ khỏi những ảnh hưởng của xã hội để có thể lớn lên theo cách tự nhiên đã sắp đặt cho nó.
Một nghiên cứu đầy đủ về trẻ em hoang dã, và những trẻ được nuôi nấng hay giữ ở nơi cách biệt hoàn toàn, đã cho thấy thật khó để không ủng hộ vai trò của nuôi dưỡng.
Trẻ em hoang dã và những điều chúng ta biết
Có lẽ câu chuyện nổi tiếng nhất về những đứa trẻ hoang dã là về hai cô gái, Amala và Kamala, được nuôi bởi một con sói cái. Năm 1920 Đức cha tôn kính J.A L. Singh đã nhìn thấy một con sói mẹ và đàn con, hai trong số đó có tóc dài và màu xỉn, và trông giống loài người. Sau những khó khăn và chuẩn bị kỹ lưỡng, hai sinh vật người này đã được bắt lại. Hóa ra đây là hai cô gái, và theo đánh giá của Singh thì chúng khoảng 8 tuổi và 1 tuổi rưỡi.
Hai sinh vật người này được đưa đến trại trẻ mồ côi ở Mindapore, Ấn Độ, nơi Đức cha và vợ ngài sinh sống. Singh miêu tả chúng là "giống sói" về ngoại hình cũng như cách ứng xử. Chúng đi bằng bốn chi và do vậy có chai ở gối và gan bàn tay. Chúng rất thích thịt sống và lấy trộm nó khi có cơ hội. Chúng dùng lưỡi liếm tất cả các chất lỏng, và ăn thức ăn ở trạng thái cúi mình. Lưỡi chúng đặt cố định ngoài đôi môi dày và đỏ, và chúng thở hổn hển giống như sói vậy. Chúng không bao giờ ngủ sau nửa đêm, và hú lên, đi lảng vảng trong đêm. Chúng có thể di chuyển rất nhanh giống như sóc, và rất khó bắt kịp. Chúng lảng tránh xã hội loài người. Nếu bị đến gần, chúng thay đổi khuôn mặt và đôi khi nhe răng. Chúng rất thính và có thể ngửi được mùi thịt ở khoảng cách rất xa. Thêm nữa, trong khi chúng không thể nhìn tốt vào ban ngày, thì lại tự định hướng rất giỏi vào ban đêm. Vào tháng 9 năm 1921, cả hai bé gái này đều bị ốm, và Amala, đứa ít tuổi hơn, đã bị chết.
Có rất nhiều câu chuyện khác về những trẻ em hoang dã trong văn học, như một bé trai sống ở Syria, ăn cỏ và có thể nhảy như loài linh dương, hay một bé gái khác sống trong rừng ở Indonesia trong 6 năm sau khi bị ngã xuống sông. Bé đi giống như khỉ và răng sắc như dao cạo.
Những câu chuyện này làm được nhiều hơn là chỉ xác nhận vai trò của giáo dục. Chúng thực sự chỉ ra rằng một con người không những có thể mà phải được dạy dỗ để trở thành người. Một con gấu không cần phải học để trở thành gấu, đơn giản nó đã là gấu rồi. Một con vịt không cần bài học nào trong thế giới loài vịt. Và một chú kiến sẽ sống một cuộc sống hoàn hảo mà không cần chỉ dẫn của bất kỳ con kiến nào khác. Thậm chí khi bị cách ly từ lúc mới sinh, loài vật thường giữ lại những đặc điểm bẩm sinh dễ nhận biết nhất. Khi một con mèo được nuôi giữa những con chó, nó vẫn sẽ có những biểu hiện như một con mèo. Nó sẽ không cắn người lạ. Chỉ có một vài trường hợp ngoại lệ, như sư tử con sẽ không có khả năng săn mồi khi bị nuôi tách biệt.
Con người, tuy vậy, lại bước vào thế giới với trang bị rất nghèo nàn. Kiến thức mà đứa trẻ cần biết để trở thành người hoàn chỉnh lại không tiềm tàng. Mọi thứ mà đứa trẻ biết được, hay làm được, đều phải qua học hành. Tất nhiên điều này không bao gồm các chức năng tự nhiên của cơ thể, như thở, hay phản xạ, chẳng hạn như nhắm mắt tự nhiên khi có vật lạ rơi vào. Tất cả những thứ khác đều phải do học tập mới có được.
Đứa trẻ phải học mới biết cách đi thẳng người, biết nói chuyện, biết dùng dĩa và dao để ăn, biết bắt quả bóng, biết đi xe đạp, biết bơi, vv... Khả năng làm chủ được những kỹ năng này không phải từ trên trời rơi xuống. Đứa trẻ cũng phải học để duy trì tập trung, lắng nghe khi người khác nói với mình, làm theo hướng dẫn, điều khiển hành động của mình, và ngồi yên một chỗ khi được yêu cầu. Những khả năng này đóng vai trò quyết định trong việc học tập ở trường, song không tự động có được. Điều này cũng đúng với bản tính thân thiện, lòng biết ơn, bản tính lương thiện, tính trung thực, không ích kỷ và tôn trọng chính quyền. Tất cả những phẩm chất và kỹ năng này - và nhiều thứ khác nữa - đều phải học để đứa trẻ có thể sống cuộc sống hạnh phúc và thành công khi trưởng thành.
Cha mẹ là những nhà giáo dục quan trọng nhất
Con đường dẫn đến sự trưởng thành có thể được so sánh với một người du lịch muốn đi từ địa điểm này tới địa điểm khác, nhưng lại không biết đường đi. Vì thế, người đó cần sự hướng dẫn. Nếu nhận được sự hướng dẫn sai lầm, người đó sẽ không bao giờ đi tới đích. Đứa trẻ bước vào thế giới ở trong tình huống y hệt như vậy. Chúng cũng có đích đến - chúng phải trở thành một người đàn ông hay phụ nữ trưởng thành - song lại không biết làm thế nào để được như vậy. Kết quả là, chúng cần được chỉ bảo bởi người lớn, những người đã từng đi qua con đường đó, và vì vậy có thể chỉ dẫn chúng tới sự trưởng thành.
Vấn đề là hầu hết mọi người cho rằng khái niệm "giáo dục" và "học tập" thuộc về nhà trường và sự dạy dỗ ở nhà trường. Nhà trường trưởng thành từ tổ chức khiêm tốn nhất vào thế kỷ 19 tới nay là cái mà bị đổ lỗi cho toàn bộ những điểm yếu của xã hội, và được xem như có khả năng thay đổi những điểm yếu đó. Ảnh hưởng và chức năng của nhà trường đã được mở rộng - nhiều người có thể cho rằng đã bành trướng - và vì thế trường học rất dễ bị phê phán. Tuy nhiên, việc hiểu rằng toàn bộ quá trình giáo dục không xảy ra ở nhà trường là điều rất quan trọng. Trường học đặc biệt chịu trách nhiệm các mặt chính thức của giáo dục, đó là những hướng dẫn theo môn học, với mục đích cung cấp cho xã hội lực lượng lao động có khả năng. Ngược lại, cha mẹ lại là những nhà giáo dục căn bản và quan trọng nhất của con em mình. Và, khi đã là những nhà giáo dục căn bản thì họ phải có trách nhiệm lớn nhất trong việc dẫn dắt con mình đến tuổi trưởng thành.
Được làm cha mẹ thực sự là một đặc ân vĩ đại. Song, đó cũng là trách nhiệm rất nặng nề. Vì thế các bậc cha mẹ cần đảm bảo chắc chắn rằng họ đã trang bị đầy đủ cho nhiệm vụ này, như nhà giáo violin Shinichi Suzuki đã nói "Số phận của con trẻ nằm trong tay cha mẹ chúng".
Theo learninginfo.org
Dịch bởi MedShop.vn
Xem bài gốc: http://www.medshop.vn/Chia-se/Su-phat-trien-cua-tre-Nuoi-duong-boi-Tinh-yeu-hay-Truong-thanh-nho-Tu-nhien.html