Thịnh hành
Cộng đồng
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Đăng nhập
Tạo tài khoản
Đăng nhập qua Facebook
Đăng nhập qua Google
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Bất bình bs Dũng -Phan đình giót
Thực sự mà nói, các mẹ khi có bé ốm thường có tư tưởng "làm quá" lên mọi chuyện.
Đối với một người trưởng khoa nhi, họ phải đc đào tạo bài bản thậm chí còn hơn với bác sĩ bình thường do sức đề kháng của trẻ yếu, không phải thuốc nào cũng nã được.
Con gái mình bị viêm phổi do sinh thiếu tháng. Con vào viện nhi như đi chợ và bác sĩ khoa nhìn con và mình nhẵn mặt đến mức mẹ ôm con đến, bác sĩ nhìn rồi bảo " Thế lại đến ah?"
Con em nằm ở đó liên miên đến năm 3 tuổi thì từ phổi tiến triển thành hen. Mà hen thể nặng luôn. Sau đó may sao tình cờ đc ng quen chỉ cho địa chỉ nhà bác sĩ Dũng. Khác với các bác sĩ ở bênh viện, em bị hen là bắt xịt thuốc, uống đủ loại kháng sinh rồi khí dung này nọ. Bác khám cho con mình xong, kê đúng một lọ thuốc xịt hen rồi bảo.
"Bệnh hen không phải ngày một ngày hai chữa là được. Phải chiến đấu liên tục,không phải một tháng hai tháng mà là mấy năm liên. theo được phải theo đến cùng, tôi không cho phép bệnh nhân của tôi bỏ dở. Theo tôi thì theo đến cùng. Thấy không theo được thì tôi chỉ khám, chỉ nói chính xác bệnh.không nhận chữa. Mang tiếng tôi ra, sau rồi quay ra chửi tôi này nọ"
Nhà em nghe xong cũng thấy hợp lý nên nghe theo. Bác đưa thuốc xịt, bảo 3 ngày sau quay lại khám tiếp. Cứ như vậy 1 tháng liên tiếp nhà em cứ đúng ngày bác hẹn đưa con đến khám rồi lại về. Phí mỗi lần khám là 50k. Ban đầu cũng khiếp lắm vì vừa đắt, nhà em lại xa... Nhưng nghe lời bác lại cắn răng tiếp tục.
Đợt đầu là 3 ngày/ tuần, sau dần là 1 tuần/ lần, rồi 1 tháng 1 lần, 2 tháng/ lần. Tính đến nay con mình đã theo bác được gần 9 năm. Một thời gian không ngắn để hiểu bác là một người thế nào.
Đặt mình là bác đi rồi hãy kêu ca. Một ngày làm việc ở bệnh viên 10 tiếng ( chưa kể hôm trực), bệnh viện là nơi ko nhàn hạ như văn phòng. Đó là nơi hàng ngày các bác sĩ phải căng óc ra để khám, để chữa, để chấn an bệnh nhân và cả...người nhà bệnh nhân. Là nơi hàng ngày bác sĩ phải làm việc với những lời kêu, lời than, lời trách móc vì vô vàn những lí do ba lăng nhăng... Nói đó là nơi làm việc áp lực nhất cũng chả sai.
Rồi về nhà, bác lại chữa cho bao nhiêu đứa trẻ. Bác bận khám, bận chữa, bận kê đơn nhưng k quên nhắc mọi người nhường cho trẻ sơ sinh khám trước. Các mẹ đừng trách vì sao bác cáu. Tiên trách kỉ, hậu trách nhân. Các mẹ thấy con ốm, con sốt là quýnh quáng lên. Các mẹ là người sai đầu tiên khi để con bị ốm, là người sai đầu tiên khi con ốm nhưng cố cứng đầu chăm sóc theo những "hiểu biết" của bản thân. Chăm con còn sai cách...Để rồi khi con nặng hơn mới lo đi đến bác khám.
Nhiều mẹ cũng biết bác luôn hạn chế tối đa kháng sinh. Mà các mẹ thấy có bệnh j ko kháng sinh vào mà khỏi nhanh ko? Đến ng lớn cảm, nã kháng sinh cả tuần mới đỡ nữa là trẻ con ko dùng kháng sinh? Vì sao bác ko dùng kháng sinh á? Vì dùng kháng sinh thì khả năng làm việc của hệ miễn dịch trẻ nhỏ càng ngày càng yếu. Càng lớn càng nhờn thuốc, càng lắm bệnh. Vậy nhưng mấy mẹ ôm con về, một hai ngày ko thấy đỡ là gào ầm lên bác sĩ lởm này nọ lọ chai. Rồi thì nào bác khám qua quýt? Xin hỏi mấy mẹ, mấy mẹ học lớp 12, đưa toán lớp 2 cho các mẹ giải, các mẹ làm mấy tiếng? hay bác phải ngồi mân cả tiếng đồng hồ rồi để cho những đứa trẻ sau ngồi khóc hét vì mệt?
Nói chung đến nay con mình đã dậy thì. Cháu đã gần như ko phải dùng đến thuốc. Vẫn cảm ơn bác sĩ lắm. Và con ai hỏi cũng đều chỉ ngay đến bác. Ăn quả nhớ kẻ trồng cây. Đừng vì phút tức giận bản thân làm ô danh một người bác sĩ có tài và có tâm!
07:02 CH 23/10/2014
y
YuMiho
Hóng
419
Điểm
·
1
Bài viết
Gửi tin nhắn
Báo cáo
Lên đầu trang
Đối với một người trưởng khoa nhi, họ phải đc đào tạo bài bản thậm chí còn hơn với bác sĩ bình thường do sức đề kháng của trẻ yếu, không phải thuốc nào cũng nã được.
Con gái mình bị viêm phổi do sinh thiếu tháng. Con vào viện nhi như đi chợ và bác sĩ khoa nhìn con và mình nhẵn mặt đến mức mẹ ôm con đến, bác sĩ nhìn rồi bảo " Thế lại đến ah?"
Con em nằm ở đó liên miên đến năm 3 tuổi thì từ phổi tiến triển thành hen. Mà hen thể nặng luôn. Sau đó may sao tình cờ đc ng quen chỉ cho địa chỉ nhà bác sĩ Dũng. Khác với các bác sĩ ở bênh viện, em bị hen là bắt xịt thuốc, uống đủ loại kháng sinh rồi khí dung này nọ. Bác khám cho con mình xong, kê đúng một lọ thuốc xịt hen rồi bảo.
"Bệnh hen không phải ngày một ngày hai chữa là được. Phải chiến đấu liên tục,không phải một tháng hai tháng mà là mấy năm liên. theo được phải theo đến cùng, tôi không cho phép bệnh nhân của tôi bỏ dở. Theo tôi thì theo đến cùng. Thấy không theo được thì tôi chỉ khám, chỉ nói chính xác bệnh.không nhận chữa. Mang tiếng tôi ra, sau rồi quay ra chửi tôi này nọ"
Nhà em nghe xong cũng thấy hợp lý nên nghe theo. Bác đưa thuốc xịt, bảo 3 ngày sau quay lại khám tiếp. Cứ như vậy 1 tháng liên tiếp nhà em cứ đúng ngày bác hẹn đưa con đến khám rồi lại về. Phí mỗi lần khám là 50k. Ban đầu cũng khiếp lắm vì vừa đắt, nhà em lại xa... Nhưng nghe lời bác lại cắn răng tiếp tục.
Đợt đầu là 3 ngày/ tuần, sau dần là 1 tuần/ lần, rồi 1 tháng 1 lần, 2 tháng/ lần. Tính đến nay con mình đã theo bác được gần 9 năm. Một thời gian không ngắn để hiểu bác là một người thế nào.
Đặt mình là bác đi rồi hãy kêu ca. Một ngày làm việc ở bệnh viên 10 tiếng ( chưa kể hôm trực), bệnh viện là nơi ko nhàn hạ như văn phòng. Đó là nơi hàng ngày các bác sĩ phải căng óc ra để khám, để chữa, để chấn an bệnh nhân và cả...người nhà bệnh nhân. Là nơi hàng ngày bác sĩ phải làm việc với những lời kêu, lời than, lời trách móc vì vô vàn những lí do ba lăng nhăng... Nói đó là nơi làm việc áp lực nhất cũng chả sai.
Rồi về nhà, bác lại chữa cho bao nhiêu đứa trẻ. Bác bận khám, bận chữa, bận kê đơn nhưng k quên nhắc mọi người nhường cho trẻ sơ sinh khám trước. Các mẹ đừng trách vì sao bác cáu. Tiên trách kỉ, hậu trách nhân. Các mẹ thấy con ốm, con sốt là quýnh quáng lên. Các mẹ là người sai đầu tiên khi để con bị ốm, là người sai đầu tiên khi con ốm nhưng cố cứng đầu chăm sóc theo những "hiểu biết" của bản thân. Chăm con còn sai cách...Để rồi khi con nặng hơn mới lo đi đến bác khám.
Nhiều mẹ cũng biết bác luôn hạn chế tối đa kháng sinh. Mà các mẹ thấy có bệnh j ko kháng sinh vào mà khỏi nhanh ko? Đến ng lớn cảm, nã kháng sinh cả tuần mới đỡ nữa là trẻ con ko dùng kháng sinh? Vì sao bác ko dùng kháng sinh á? Vì dùng kháng sinh thì khả năng làm việc của hệ miễn dịch trẻ nhỏ càng ngày càng yếu. Càng lớn càng nhờn thuốc, càng lắm bệnh. Vậy nhưng mấy mẹ ôm con về, một hai ngày ko thấy đỡ là gào ầm lên bác sĩ lởm này nọ lọ chai. Rồi thì nào bác khám qua quýt? Xin hỏi mấy mẹ, mấy mẹ học lớp 12, đưa toán lớp 2 cho các mẹ giải, các mẹ làm mấy tiếng? hay bác phải ngồi mân cả tiếng đồng hồ rồi để cho những đứa trẻ sau ngồi khóc hét vì mệt?
Nói chung đến nay con mình đã dậy thì. Cháu đã gần như ko phải dùng đến thuốc. Vẫn cảm ơn bác sĩ lắm. Và con ai hỏi cũng đều chỉ ngay đến bác. Ăn quả nhớ kẻ trồng cây. Đừng vì phút tức giận bản thân làm ô danh một người bác sĩ có tài và có tâm!