Bị RFE hả em? Theo kn những ngươì bị RFE trong thơì gian gần đây thì trung bình sẽ mất từ khoảng 3 đên 4 tuần nếu moị việc suôn sẻ. Mà 1 phần cũng tuỳ vào RFE về việc gì, đon giản hay phức tạp
À Sau khi biết là sẽ có RFE thì từ Cali gưỉ qua Texas cũng mất 3 ngaỳ rồi, sau đó Fiance em bổ túc hồ sơ xong còn phải đợi họ duyệt nữa. Bây giờ USCIS process gì cũng lâu chứ ko mau như mấy năm trước chỉ 1-2 tuần. Mong rằng trường hơp cuả em đơn giản thôi thì sẽ mau hơn.
À vậy thì mình giải thích thôi. Tóm lại có RFE trong cái ko tốt vì phải chờ đợi thêm 1 thơì gian ngắn thì cũng có cái tốt là họ đã chính thức đang duyệt hồ sơ cuả em chứ ko bị bỏ xó :)
Theo anh biết thì có những ngươì nộp đơn từ tháng 11/2017 mà giờ vẫn chưa có NOA2 nhưng chắc đó là số it thôi. Ai cũng cằn nhằn là USCIS lúc này làm gì cũng lâu mà ko thât sự làm theo thứ tự như họ noí
Theo như Washingpost thì điều kiện để không bị phí hàng tháng cho checking account là phải có direct deposit tối thiểu 250 đô mỗi tháng hoặc phải duy trì tối thiểu 1,500 đô trong tài khoản. Như vậy chỉ cần duy trì 1 trong 2 điều kiên bên trên là được chứ ko đoì hỏi tài khoản lúc nào cũng phải có 250 đô trờ lên. (no-minimum-balance checking account)
NEW YORK, New York (AP) – Cựu luật sư riêng của Tổng Thống Donald Trump, ông Michael Cohen, mới đây xác nhận rằng ông đã trả tiền cho một công ty điện toán để gian lận kết quả trong hai cuộc thăm dò trên mạng cho ông Trump.
Trong bản tweet gửi ra hôm Thứ Năm, 17 Tháng Giêng, ông Cohen nói rằng “Điều tôi đã làm là theo lệnh và cho lợi lộc của riêng cá nhân ông Trump.”
Ông John Gauger, chủ công ty điện toán RedFinch Solutions LLC, nói với tờ The Wall Street Journal rằng ông Cohen hứa hẹn sẽ trả cho ông số tiền $50,000 cho công việc dùng các máy điện toán để bỏ phiếu giả cho ông Trump trong các cuộc thăm dò trên mạng của CNBC.
Vào năm 2014, CNBC mở cuộc thăm dò trên mạng, kêu gọi mọi người cho biết ai là nhà lãnh đạo doanh nghiệp hàng đầu ở Mỹ, và một lần nữa là vào năm 2015 để hỏi về việc ai được coi là ứng cử viên tổng thống có khả năng nhất.
Ông Gauger nói với tờ Wall Street Journal rằng ông đến Trump Tower một ngày vào năm 2015 để đòi số tiền công $50,000 và được ông Cohen đưa cho một túi ni lông Walmart màu xanh, trong có chứa từ $12,000 đến $13,000 tiền mặt. Ông Gauger nói ông Cohen không trả hết số tiền đã hứa hẹn.
Ông Cohen nói không trả ông Gauger bằng tiền mặt mà bằng chi phiếu.
Trong cuộc bầu cử năm 2016, ông Cohen yêu cầu được bồi hoàn $50,000 cho “các dịch vụ kỹ thuật” và ủy ban tranh cử của ông Trump trả số tiền này.
(V.Giang) Nguoiviet Online
07:08 03/01/2019
Sau khi đẩy Bộ trưởng Mattis đi sớm, TT Trump tiếp tục công kích một vị tướng khác qua Twitter, cho thấy quan hệ xấu đi giữa người đứng đầu Nhà Trắng và những vị tướng quân đội.
Khi ông Trump trở thành tổng thống vào năm 2017, bước cùng ông vào chính quyền là 3 cựu tướng quân đội, với Bộ trưởng Quốc phòng James Mattis, Bộ trưởng An ninh Nội địa John Kelly (sau này trở thành Chánh văn phòng Nhà Trắng) và Cố vấn An ninh Quốc gia Michael Flynn (được thay thế bởi tướng H.R McMaster).
Thành tích nổi bật và kinh nghiệm lâu năm của ba vị tướng này đã khiến nhiều người, trong và ngoài Nhà Trắng, tin rằng họ sẽ trở thành những cố vấn tin cậy cho ông Trump, người không có kinh nghiệm cả về ngoại giao lẫn quân sự. Những vị cố vấn này được hy vọng sẽ giúp tổng thống có được chính sách ngoại giao bình tĩnh, ổn định và hợp lý hơn so với những gì ông Trump nhắc tới khi tranh cử.
Mối quan hệ giữa ông Trump và các tướng lĩnh quân đội tiếp tục căng thẳng khi ông không ngần ngại dành lời lẽ gay gắt nhất để công kích cựu tướng 4 sao Stanley McChrystal, người trong một cuộc phóng vấn với kênh ABC đã chỉ trích ông Trump là người "vô đạo đức" và không trung thực.
Đáp lại, tổng thống Trump đăng trên Twitter: "Tướng McChrystal bị Obama sa thải như một con chó. Lần cuối cùng thực hiện nhiệm vụ đã thất bại hoàn toàn. Được biết đến với cái miệng to và ngu ngốc. Người yêu mến Hillary!".
Tướng McChrystal từng phục vụ trong quân đội 34 năm trước khi về hưu, ông từng là chỉ huy Bộ tư lệnh tác chiến chung trong cuộc chiến Iraq và giúp nó trở thành một trong những "cỗ máy chiến tranh" hiệu quả nhất lịch sử. Ông McChrystal từ chức năm 2010 sau khi tạp chí Rolling Stones công bố bài báo cho thấy một số cấp dưới của ông đã có bình luận không hay về các lãnh đạo Washington, trong đó có Phó tổng thống Joe Biden.
Ông Trump từ lâu đã nổi tiếng với việc đáp lại các chỉ trích một cách mạnh mẽ, vì vậy xét về khía cạnh này thì việc ông Trump chỉ trích tướng McChrystal không phải là điều bất ngờ. Tổng thống Mỹ cũng từng công kích đáp trả Đô đốc William McRaven vào tháng 11, sau khi bị ông này chỉ trích về chính sách ngoại giao. Đô đốc McRaven chính là chỉ huy trưởng của chiến dịch tiêu diệt trùm khủng bố Osama bin Laden vào năm 2011.
Nếu nhìn rộng ra, mối quan hệ của ông Trump với các vị tướng quân đội đang ngày càng xấu đi, khác hẳn so với khởi đầu tưởng chừng ngọt ngào khi ông Trump bước vào Nhà Trắng.
Xung đột về quan điểmPhe quân đội luôn muốn giữ sự hiện diện quân sự ở nước ngoài để đảm bảo một trật tự thế giới mà họ cho là có lợi ích chiến lược với Mỹ, cho dù mục tiêu là tiêu diệt ISIS, kiềm tỏa Iran hoặc \Triều Tiên hay là tránh cho Afghanistan lại rơi vào tay Taliban một lần nữa.
Tuy nhiên ông Trump với chính sách "đặt nước Mỹ lên trên hết" tin rằng nhiệm vụ của mình là chấm dứt sự hiện diện ở nước ngoài, rút khỏi các mối quan hệ đồng minh truyền thống như NATO vì cho rằng nước Mỹ đang bị lợi dụng bởi các đồng minh này.
Sự khác biệt này được thể hiện rõ ràng nhất từ lá đơn từ chức của Bộ trưởng Quốc phòng James Mattis, khi trong đó ông Mattis viết rằng tổng thống "xứng đáng có một cấp dưới với quan điểm tương đồng". Điều này cho thấy mâu thuẫn giữa ông Trump và người đứng đầu Lầu Năm Góc diễn ra ở một tầng khá sâu và sẽ rất khó để có thể san bằng khoảng cách này.
Vào tháng 11/2016 sau khi thắng cử, ông Trump tỏ ra rất hào hứng khi chia sẻ với các phóng viên về việc phỏng vấn tướng Mattis cho Bộ trưởng Quốc phòng. "Ông ấy là một người xán lạn và tuyệt vời. Đúng là một sự nghiệp xuất sắc! Chúng ta sẽ xem xét, nhưng ông ấy là ứng cử viên đích thực".
Vào tháng 10/1963, giữa thời điểm cuộc khủng hoảng tên lửa Cuba đang ở mức căng thẳng, Tổng thống Mỹ khi đó là John F. Kennedy đã có cuộc điện thoại với người tiền nhiệm là Tổng thống Dwight Eisenhower, người từng là đại tướng 4 sao trong Thế chiến 2, để tư vấn về tình hình. Cả hai người đều biết vị trí của người kia, và thể hiện sự tôn trọng với người còn lại. Eisenhower mặc dù nhiều hơn Kennedy gần 30 tuổi nhưng vẫn gọi tổng thống là ngài, và Kennedy thì gọi Eisenhower bằng "đại tướng".
Có vẻ như ông Trump đã không thể hiện một sự tôn trọng như vậy với các cựu tướng quân đội trong nhiệm kỳ của mình. Tổng thống bây giờ đã thể hiện sự mâu thuẫn và xung đột với tướng Kelly, tướng Mattis, tướng McChrystal, tướng McRaven và tướng McMaster, tất cả đều là những vị tướng xuất chúng của quân đội Mỹ.
Từng có thời thể hiện sự ngưỡng mộ với các tướng lĩnh quân đội, nhưng giờ đây Tổng thống Trump dường như đang đứng ở một bên khác khi liên tục chỉ trích và mâu thuẫn với những người này. Khi ông Trump nhậm chức vào năm 2016, từng có những lo ngại về việc nhiều vị tướng xuất hiện ở Nhà Trắng và những người này sẽ có ảnh hưởng đến quyết định của tổng thống, nhưng 2 năm sau, điều đáng lo ngại lại là việc ông Trump chẳng muốn nghe ai cả.
Zing.vn
Một hệ thống chính quyền vốn chọn ưu thế cho nhóm thiểu số da trắng và nông thôn so với đa số đa dạng ở thành thị sẽ sớm mất chính nghĩa trước mắt những công dân của mình.
Câu chuyện ở Hoa Kỳ hiện nay xoay quanh một cuộc khủng hoảng hiến pháp. Nó đã hiện diện kể từ khi có cuộc điều tra của Công Tố Viên Đặc Biệt Robert Mueller về sự tình nghi đồng lõa giữa ban vận động Trump và cố gắng của điện Kremlin để ảnh hưởng đến cuộc bầu cử năm 2016. Vào lúc nào đó -có lẽ khi ông Mueller đưa ra trát đòi Tổng Thống Donald Trump phải trả lời những câu hỏi của ông – một sự đụng độ sẽ không tránh được. Nhưng cuộc khủng hoảng đó có thể đã xảy ra.
Đó là vì một hành động của tổng thống đưa ra chỉ vài giờ sau khi thấy đảng của ông mất quyền kiểm soát Hạ Viện, trong khi bên Dân Chủ đã có những thắng lợi đáng kể. Tổng thống cách chức ông bộ trưởng tư pháp và thay thế ông bằng một nhân vật trung thành là ông Matt Whitaker, một người đã từng lập lại luận điệu của tổng thống là cuộc điều tra của ông Mueller là một cuộc “săn phù thủy.” Đây sẽ là người nay được trao cho việc kiểm soát một cách công bằng và không thiên lệch cuộc điều tra của ông Mueller. Ông sẽ có được mọi điều mà cuộc điều tra đã tìm ra, và ông có thể thông báo cho tổng thống biết, và ông ta cũng có quyền chặn ông Mueller, kể cả việc không cung cấp ngân sách cho cuộc điều tra tiếp tục.
Sự lên án cho hành động này đến rất nhanh, kể cả hai luật sư về hiến pháp viết một bài đóng góp trong tờ New York Times lên án là “bất hợp pháp” việc chỉ định này vì ông Whitaker chưa qua được việc chuẩn thuận của Thượng Viện theo tiến trình pháp định. Điều còn mỉa mai hơn là một trong hai tác giả của bài này là ông George Conway, chồng của bà Kellyanne, một cố vấn của tổng thống vốn thường được ông đưa ra để bênh vực cho lập trường của mình trong những vụ gây tranh cãi.
Sự chống đối đó là một điều khích lệ cho nền dân chủ Hoa Kỳ. Nhưng có một vấn đề. Bởi vì sau cùng quyền có những quyết định tối quan trọng này, hoặc là chuẩn thuận ông Whitaker trong chức vụ của ông hay là thông qua một đạo luật để bảo vệ Công Tố Viên Mueller khỏi bị cách chức, không ai khác là Thượng Viện nơi đảng của tổng thống nắm đa số.
Cũng vậy, nếu cuộc đối đầu giữa tổng thống và công tố viên đặc biệt sau cùng dẫn đến tòa án và Tối Cao Pháp Viện, như vụ Watergate cách đây 44 năm thì Tối Cao Pháp Viện nay cũng nằm trong tay những vị thẩm phán được các tổng thống Cộng Hòa chỉ định, kể cả Thẩm Phán Brett Kavanaugh mà Tổng Thống Trump mới chỉ định. Như vậy là nay những tranh chấp đảng phái không còn có một trọng tài trung lập để bảo vệ cho cuộc chơi không có kẻ ăn gian như là các vị “cha già” của dân tộc Hoa Kỳ đã dự định nữa.
Tình hình như vậy cho thấy quả là có một cuộc khủng hoảng hiến định trong nền dân chủ Hoa Kỳ. Sự việc ông Donald Trump là tổng thống và sự việc là cả Thượng Viện lẫn Tối Cao Pháp Viện, nếu không phải nằm trong tay tổng thống, thì ít nhất cũng sẵn sàng ủng hộ ông, không phải là lý do tạo nên cuộc khủng hoảng này – mà chỉ là triệu chứng.
Vấn đề là một sự kiện có thể nói là thiếu đại diện và do đó thiếu dân chủ. Và biểu lộ rõ ràng nhất chính là Tổng Thống Trump. Năm 2016, ông thắng cử với 3 triệu lá phiếu, ít hơn Ngoại Trưởng Hillary Clinton, nhưng ông ở trong Tòa Bạch Ốc trong khi bà thì không. Điều đáng nói hơn đây không phải là một hiện tượng đơn độc. Cách đây bốn cuộc bầu cử, ông George W. Bush thắng với ít phiếu hơn là ông Al Gore, nhưng ông ta là người trở thành tổng thống. Đó là vì hệ thống cử tri đoàn của Hoa Kỳ, vốn trao chức vụ tổng thống cho người thắng số cử tri đoàn đại diện cho các tiểu bang thay vì là phiếu do dân bầu trực tiếp.
Cơ chế này có lý do lịch sử của nó. Khi Hoa Kỳ thành lập nó là một liên minh phải nói là của 13 quốc gia với đầy đủ quyền hành. Muốn cho các tiểu quốc nhỏ cảm thấy an toàn để tham gia một liên bang và hơn thế để nhượng một số quyền cho liên bang đòi hỏi một sự bảo đảm là tiểu bang phải có một tiếng nói. Và tiếng nói quan trọng nhất nằm trong việc Hoa Kỳ không bầu cử trực tiếp mà qua một cử tri đoàn. Trên nguyên tắc, khi người Mỹ đi bầu, họ bầu cho các thành viên của cử tri đoàn và ra lệnh cho các vị này bỏ phiếu theo ý họ. Trong lịch sử Hoa Kỳ, việc này đã xảy ra bốn lần và lần nào cũng gây tranh cãi.
Trường hợp nổi bật nhất và cũng gây nhiều tranh cãi nhất xảy ra năm 1876 trong cuộc bầu cử giữa Thống Đốc Samuel Tilden của New York chống lại Thống Đốc Rutherford Hayes của Ohio. Đây cũng là cuộc bầu cử duy nhất trong đó ứng cử viên thất cử có đa số phiếu thực sự thay vì chỉ có nhiều phiếu hơn, nhưng ông Tilden thiếu một phiếu cử tri đoàn để thắng khi còn có tranh chấp ở bốn tiểu bang. Ông Hayes sau cùng được quốc hội cho thắng vì đây là giai đoạn hậu nội chiến ở Hoa Kỳ và hai miền muốn giảng hòa.
Vấn đề này trước đây không mấy quan trọng vì sau hai lần năm 1876 và 1888, chuyện phải đến năm 2000 mới xảy ra lần thứ ba. Điều đáng nói là cơ chế nhằm giảng hòa giữa 13 quốc gia nguyên thủy lập nên Hoa Kỳ nay đang trao quyền quá mức cho những tiểu bang nhỏ và nông nghiệp hơn.
Nếu cử tri đoàn là một hình thức thiếu tính dân chủ thì thượng nghị sĩ cũng vậy, bởi vì mỗi tiểu bang dầu lớn hay nhỏ, dầu dân số đông hay ít đều cũng chỉ có hai thượng nghị sĩ. Thành ra tiểu bang Wyoming chẳng hạn với dân số chỉ vỏn vẹn có 580,000 người có cùng số đại diện bằng tiểu bang California, dân số 39 triệu người. Đó chính là lý do tại sao bên đảng Dân Chủ có thể có 11 triệu phiếu nhiều hơn bên đảng Cộng Hòa trong cuộc bầu cử vừa qua nhưng bên Cộng Hòa giành nhiều ghế hơn.
Các vị “cha già” của nền cộng hòa Mỹ sống trong một thời đại mà các nhà trí thức sợ điều mà họ gọi là “độc tài của đa số,” và vì thế họ muốn tạo ra một viện trong quốc hội với nhiệm kỳ lâu hơn và để bảo vệ quyền của tiểu bang cũng như bảo vệ ý kiến của các nhóm thiểu số.
Một trong những vị “cha già” đó, James Madison, giải thích là vai trò của Thượng Viện là “để bảo vệ dân chúng chống lại người cầm quyền và thứ nhì để bảo vệ dân chúng chống lại những suy nghĩ phiến diện mà họ có thể bị hướng dẫn đi vào.” Phải nói các lãnh tụ Thượng Viện muốn Thượng Viện trở thành một thứ như Viện Bô Lão của những nhân vật chín chắn để đối chọi với Hạ Viện nơi phản ảnh nhạy bén hơn với ý dân.
Thời gian cho thấy những gì các lãnh tụ Thượng Viện muốn đã không xảy ra và Thượng Viện ngày nay cũng bị áp lực của những “suy nghĩ phiến diện” trong khi ngày càng trở thành một thành trì của những khuynh hướng bảo thủ, và không phản ảnh suy nghĩ của toàn dân. Trong vấn đề kiểm soát súng chẳng hạn, 94% dân chúng Hoa Kỳ ủng hộ việc cưỡng bách kiểm soát lý lịch những người sở hữu súng nhưng năm 2013 Thượng Viện bác bỏ với 54 chống 46 thuận.
Vả lại, chính các lãnh tụ Thượng Viện cũng đã có những tranh cãi về việc này. Ông Alexander Hamilton đã hết sức chống lại việc mỗi tiểu bang chỉ có được hai thượng nghị sĩ bất chấp dân số và ông đã tiên đoán là “chuyện có thể xảy ra là sự đa số của các tiểu bang sẽ là một thiểu số nhỏ của nhân dân Hoa Kỳ.” Nếu Hamilton còn sống đến nay thì ông hẳn sẽ còn tức giận hơn trước sự mất thăng bằng. Hồi đó, tiểu bang đông dân nhất là Virginia chỉ lớn có 20 lần hơn tiểu bang ít dân nhất là Tennessee. Ngày nay, so California với Wyoming thì đó là 67 lần lớn hơn.
Nếu dân chủ là điều mà nhà chính trị học Rober Dahl có lần gọi là “sự tiếp tục đáp ứng của chính phủ cho sự lựa chọn của các công dân của họ” thì nền dân chủ Hoa Kỳ càng ngày càng mất tính dân chủ. Về lâu về dài một chế độ như vậy khó bền vững.
(Lê Phan) Nguoi Viet online
Chuyện naỳ coi bộ hơi khó vì bây giờ là "Party before Country" mà , chứ như những điều Trump đã từng làm thì nhóm Republican nếu đúng lương tâm đã phải lên tiếng từ lậu. Một chuyện rõ như ban ngaỳ là Trump hết sa thải James Comey rồi bây giờ đến AG Jeff Session mà ai cũng thấy là Trump làm vậy chỉ với một mục đích duy nhất là cản trở sự thật việc Trump có hợp tác vơí Nga trong lần bầu cử tt vuà qua.
http://www.visajourney.com/forums/topic/661466-i-129f-february-2018-filer/?page=212
Theo anh biết thì có những ngươì nộp đơn từ tháng 11/2017 mà giờ vẫn chưa có NOA2 nhưng chắc đó là số it thôi. Ai cũng cằn nhằn là USCIS lúc này làm gì cũng lâu mà ko thât sự làm theo thứ tự như họ noí
It was also in his inaugural address that John F. Kennedy spoke his famous words, "ask not what your country can do for you, ask what you can do for your country."
BÀ VÂN ANH GIÁM ĐỐC CSAGA XIN LỖI SAU TALK VỚI PHẠM ANH KHOA
Trước khi trao đổi với bà Nguyễn Vân Anh, Giám đốc CSAGA về buổi talkshow với ca sĩ Phạm Anh Khoa, tôi đã nêu quan điểm cá nhân là rất không đồng tính và cảm thấy cực kỳ phẫn nộ với Phạm Anh Khoa. Sở dĩ có cảm xúc đấy vì trước thời điểm takshow diễn ra, những thông tin hoàn toàn là một phía. Nhưng sau lời xin lỗi của Khoa, thì tôi tin rằng các cáo buộc là chính xác, có cơ sở, và cảm thấy ghê tởm rocker này.
Nội dung trao đổi dưới đây không liên quan Phạm Anh Khoa nữa (vì tôi rất khinh thường con người này), mà chỉ muốn tìm hiểu rõ động cơ của bà Vân Anh, cũng như CSAGA là gì khi thực hiện talkshow đang được coi là tiếp tay cho anh ta để "đánh tráo khái niệm" như vậy?
(?) Chào chị, tôi cảm thấy rất phẫn nộ và hoàn toàn không đồng tình với cách mà PAK trả lời trong talkshow của chị, chị nghĩ sao?
Tôi cũng không đồng tình
(?) Mục đích của CSAGA khi làm talk này là gì?
Khi sự việc xảy ra, tôi theo dõi rất sát. Tôi nhiều lần bảo PAK rằng em phải xin lỗi đi chứ, tại sao em không xin lỗi. Khi ấy Khoa có nói với tôi rằng nhưng mà em có lỗi đâu mà cần xin lỗi?
Tôi đã ngồi với Khoa rất lâu để phân tích và nói rằng em có lỗi chứ tại sao lại không có lỗi. Trước đây em đã từng tham gia những cái sự kiện như thế và chị đã dạy cho em về bạo lực gia đình, bây giờ chị cảm thấy rất buồn.
Cuối cùng sau rất nhiều vận động và tư vấn thì cậu ấy đã đồng ý. Nhưng cá nhân tôi biết đây là một người rất bản năng nên sẽ chỉ xin lỗi với cái gì mà cậu ta thấy tâm phục khẩu phục, còn cái gì mà cậu ta tự cho rằng không có lỗi sẽ không xin lỗi đâu.
Trước khi vào talk Khoa cũng ra ra vào vào rất nhiều lần và nói rằng rất khó khăn cho cậu ấy. Vì Khoa vẫn nói rằng "vụ khóa tay" là không có, nên cậu ta cùng với các luật sư vẫn đang soạn đơn để kiện một số cơ quan truyền thông và kiện cái cô đó.
Tôi hỏi đi hỏi lại Khoa rất nhiều lần rằng em có chuyện này không? Vì nếu đúng là em có thì dù ngàn lần xin lỗi em cũng chẳng giải quyết được điều gì, em chỉ có ra pháp luật và đi tù thôi. Tôi cũng liên tục hỏi lại những người mà tôi biết bên phía Khoa thì họ cũng nói rằng đang khởi kiện và phía Khoa cũng bảo rằng "không hề có" và không biết động cơ là gì.
Tôi bảo OK nếu cái gì em chắc chắn là không có, thì em kiện, còn cái gì em thấy là có, thì chị sẽ phân tích cho em thấy như vậy đã là quấy rối tình dục hay không. Nếu câu trả lời là đúng, em đã quấy rối tình dục thì em phải lên xin lỗi.
Sau đấy, tôi hỏi lại từng câu một là em có nói câu này không, câu kia không. Thì Khoa bảo rằng cái câu "sờ soạng cơ thể bằng ánh mắt" là có. Rồi cậu ta miêu tả lại tình huống và bối cảnh lúc đó. Khoa bảo rằng khi ấy đang thảo luận về cảm xúc. Tôi lại phân tích cho Khoa thấy rằng kể cả thảo luận về cảm xúc người ta cũng không bao giờ được phép nói những câu này. Như vậy là sai bét ra rồi, em đã quấy rối tình dục.
Tôi phân tích thêm nhiều cái khác thì cậu ấy cũng ngồi nghe. Tôi có nói nếu bây giờ em có làm như thế mà không xin lỗi thì đồng nghĩa với việc em mặc nhiên thừa nhận những điều đấy và em bất chấp tất cả. Thế thì chị nghĩ em nên xin lỗi và bạn ấy đồng ý xin lỗi.
Nhưng bởi vì cậu ta vẫn không hết tâm phục khẩu phục và chưa nhận ra hết lỗi lầm nên trong lời xin lỗi rõ ràng là không chân thành. Khi ấy tôi có nói rằng chị không muốn em xin lỗi mồm mà cái xin lỗi phải đến từ trong lòng em, và chị sẽ hỗ trợ em trong quá trình tới để em hiểu thế nào là QRTD và mình sai ở đây. Còn việc gì em thấy oan ức thì xin mời đi kiện. Còn việc của chị là vận động và muốn nhìn thấy cái thay đổi của em. Đó là mục đích của chương trình talk mà chúng tôi tổ chức.
(?) Tại sao bà không đứng về phía nạn nhân, là phụ nữ, lại đứng về phía Phạm Anh Khoa.
Tôi đang làm về vấn đề nam giới, chúng tôi không phải làm với một mình PAK mà làm với rất nhiều người nam giới , kể cả những người đã giết vợ. Và cách làm của CSAGA là tìm ra những phần ánh sáng tốt đẹp nhất để họ thay đổi.
Xã hội của chúng ta phải thay đổi. Tôi làm với phụ nữ bao nhiêu năm rồi tôi biết. Nếu chỉ có phụ nữ đi gào, rồi được tập huấn có ý thức về quyền của mình rồi nhưng cuối cùng về vẫn bị đánh. Chúng ta phải thay đổi người đàn ông. Đây là một trong những hoạt động của chương trình và định hướng như vậy.
(?) Nhưng dư luận có cảm giác bà làm talk này để bảo vệ Phạm Anh Khoa thay vì phụ nữ, là các nạn nhân, bà giải thích thế nào?
Có thể họ chưa nghe kỹ talk này. Còn để bảo vệ phụ nữ chúng tôi làm liên tục. Nhưng có lẽ những chương trình đó không được quan tâm chú ý nhiều như vậy.
Riêng trong trường hợp này vẫn còn có những tranh cãi, phía Khoa nói rằng Phạm Lịch có mâu thuẫn khác nên mới tố cậu ta nên chúng tôi không mời nạn nhân được. Còn nếu mời nạn nhân thì rất dễ, và chắc chúng tôi đã được khen suốt từ hôm qua đến giờ. Việc đó cũng đơn giản cho chúng tôi hơn. Tôi không chọn cách đấy. Và tôi nghĩ mình sẽ bị phản đối, bị chửi nhưng sự việc vượt ngoài tưởng tượng và ngoài tầm kiểm soát của chúng tôi rồi.
(?) Nhưng nếu để xác định đúng sai nhưng chỉ lắng nghe từ một phía thì có công bằng?
Không. Chúng tôi không phải quan tòa để xác định đúng sai. Chúng tôi chỉ lắng nghe và cố "tấn công" để cậu ấy tự thừa nhận xem đã làm những gì. Và với những thừa nhận đó, chúng tôi phân tích cho cậu ấy biết cậu ấy đã làm sai ở đâu.
Ngay như trong trường hợp này, có rất nhiều cái Khoa đã thừa nhận có làm nhưng vẫn nói rằng "em không QRTD", tôi thì liên tục nói như thế chính là QRTD. Và cậu ấy hỏi lại tôi thế nào là QRTD? Tôi đã giải thích cho cậu ấy định nghĩa ấy. Vì trong thực tế, có rất nhiều vụ mà thủ phạm không bao giờ nhận tội như vụ ông Thủy là một điển hình. Họ không bao giờ nhận tội nhưng bằng chứng cho thấy rõ ràng rằng họ đã có tội dâm ô. Vậy nếu như Khoa một mực không nhận tội mà có 10 người cùng đưa bằng chứng và các bằng chứng đó đủ cơ sở chứng minh Khoa có tội dâm ô thì Khoa phải chịu sự xử lý của pháp luật chứ.
Còn cá nhân tôi không thể xác định thay quan tòa được. Tôi chỉ tư vấn trên những sự thật mà họ đã thừa nhận. Còn ngày hôm nay, nếu phía Khoa thừa nhận sự thật nhưng chưa nhận ra cái sai, thì chúng tôi bằng kiến thức của mình hỗ trợ để cậu ấy nhìn ra rằng cậu ấy đã sai.
(?) Tại sao việc trao đổi, dạy dỗ này không diễn ra ở hậu trường mà phải lôi nhau lên talk?
Những ngày trước đây tôi đã nhiều lần trao đổi với Khoa và thuyết phục cậu ta xin lỗi. Trước thời điểm diễn ra talk tôi cũng lại phải thuyết phục thêm lần nữa vì bản thân cậu ta vẫn cho rằng mình không sai. Đến khi talk thì cậu ta tiếp tục vòng vo như vậy nữa và tôi phải tấn công cậu ta để cậu ta nhận ra cái sai. Có thể điều đó khiến dư luận cho rằng chúng tôi đang dẫn dắt để Khoa chạy tội.
(?) Tức là, phản ứng của Phạm Anh Khoa trên talk là ngoài dự đoán của bà?
Chúng tôi đã làm với đối tượng đàn ông nhiều rồi. Nhưng với đối tượng người nổi tiếng này chúng tôi chưa làm bao giờ và khi lên talk Khoa vẫn vòng vo như vậy thì đúng là trách nhiệm của chúng tôi là có.
Tôi vẫn nghĩ mình sẽ phải chịu nhiều rủi ro khi làm talk này với Khoa nhưng chúng tôi buộc phải làm. Vì hình ảnh ngày trước của Khoa là biểu tượng chống QRTD mà bây giờ cậu ấy lại như vậy thì ảnh hưởng quá lớn đến niềm tin, người ta còn biết tin vào ai nữa? Nếu cậu ấy không thay đổi thì là một sự thất bại vô cùng.
Tôi muốn cậu ta phải thay đổi, từ thực sự trong lòng chứ không phải thay đổi môi mép hay xin lỗi vòng vo. Và tất nhiên mọi thứ cần phải một quá trình. Tôi vẫn tin vào sự phục thiện của con người.
(?) Nếu lựa chọn giữa 2 phương án là chỉ đăng tải lời xin lỗi của Phạm Anh Khoa với đăng tải một talk có mặt bà Nguyễn Vân Anh của CSAGA ngồi dạy dỗ, dẫn dắt ca sỹ này đến khi mở lời xin lỗi, bà có cho rằng mục đích cuối cùng sẽ đạt được vẫn giống nhau?
Đúng là về mục đích cuối cùng thì vẫn như nhau cả.
(?) Vậy tại sao bà không cắt đoạn "dạy dỗ" đó đi rồi chỉ đăng tải lời Phạm Anh Khoa xin lỗi, bà muốn thông qua việc này để đánh bóng tên tuổi của bản thân bà và CSAGA sao?
Đây là một gợi ý mà bản thân tôi phải nghiêm túc nhìn nhận. Có lẽ cách làm của chúng tôi đã có thể tốt hơn.
(?) Theo như bà nói, bà đã thuyết phục ca sỹ này trước đây rất lâu về việc phải xin lỗi. Trước khi talk diễn ra cũng lại phải thuyết phục thêm lần nữa vì cậu ta không muốn xin lỗi, rồi cuối cùng trong buổi talk cậu ta vẫn vòng vo. Vậy bà đánh giá như thế nào về "sự phục thiện" mà bà đề cập?
Tôi hiểu câu hỏi này. Tôi làm với nam giới, ví dụ với những người nông dân, có khi phải 3-4 năm họ mới nhìn nhận ra vấn đề và thay đổi. Tôi hiểu rằng mọi thứ không phải đến từ việc một sớm một chiều.
(?) Nếu câu chuyện không phải một sớm một chiều, vậy có mâu thuẫn với việc bà tìm mọi cách đưa cậu ta lên talk 15-20 phút để nói xin lỗi, khi mà chính bà nói rằng ngay thời điểm đó bản thân Phạm Anh Khoa cũng chưa đủ nhận thức để thay đổi được?
Cũng có thể, về mặt truyền thông thì... Câu hỏi này khiến tôi phải suy nghĩ. Nhưng tôi cho rằng Khoa không thể cứ im lặng mãi như vậy được nên coi như đây là lời xin lỗi cho những nhận thức đầu tiên mà cậu ta nhìn nhận vấn đề.
Có thể giữa cách làm và mục đích của chúng tôi đã có vấn đề, gây phản cảm. Tôi phải nghiêm túc xem lại, và điều chỉnh cho những kế hoạch tiếp theo. Nếu được làm lại tôi sẽ làm khác đi. Đúng là vẫn một mục đích nhưng chúng tôi đã làm chưa giỏi.
(?) Có nhiều người đặt vấn đề về và nghi ngại tôn chỉ và sứ mệnh hoạt động của CSAGA đang chệch hướng, họ cho rằng bà đang bảo vệ cho kẻ quấy rối thay vì quyền của phụ nữ và trẻ em gái, bà nghĩ sao?
Bảo vệ cho quyền của phụ nữ và trẻ em gái là hoạt động xuyên suốt của CSAGA. Nhưng hơn 10 năm làm để bảo vệ cho quyền của phụ nữ và trẻ em gái thì việc chỉ tác động đến phụ nữ đã cho chúng tôi thấy có những cái thất bại nhất định và chúng tôi quyết định phải có những chương trình làm việc với nam giới.
10 năm làm với nam giới chúng tôi đã có những thành công. Tổng cộng CSAGA đã có 20 năm làm trong lĩnh vực này với nhiều đối tượng khác nhau để họ biết hành vi nào là hành vi văn minh, hành vi nào là không được phép cả về văn hóa, đạo đức lẫn luật pháp. Nhưng đây là lần đầu tiên có đối tượng là nam giới lại nổi tiếng mà bị cáo buộc như vậy thì CSAGA cũng nghĩ rằng mình phải làm điều gì đó để tác động đến bạn ấy để thay đổi.
Có thể cách làm của chúng tôi đã có những phản cảm nhất định. Nhưng thời điểm này khi chưa đủ bình tĩnh để xem lại thì tôi tạm thời chưa xem lại clip đó vì tôi sợ rằng mình không công bằng với chính bản thân mình, mình sẽ có những cái bao biện cho mình và vơ vào. Nhưng chắc chắn sau đây chúng tôi phải xem lại để điều chỉnh và thay đổi.
(?) Vẫn về việc lợi dụng sự việc này để PR tên tuổi, tôi muốn hỏi thông tin CSAGA phát động phong trào #metoo tại Việt Nam có chính xác hay không?
Cá nhân tôi đã hơi cẩu thả nên sau khi mọi người sửa chữa TCBC nhiều thì tôi đã chán cũng không coi lại. Nếu trong TCBC cuối cùng đưa lên có đề cập việc đó thì là không chính xác. CSAGA chỉ đồng hành, ủng hộ, tham gia và hưởng ứng phong trào này tại Việt Nam.
(?) Từ phía Phạm Anh Khoa nói rằng mình không hòan toàn có lỗi. Từ phía bà và CSAGA thì nói rằng việc thay đổi phải diễn ra sau vài năm chứ không nhanh được, vậy tại sao lại mời cậu ta làm đại sứ cho các chương trình chống Quấy rối tình dục, điều đó khác gì trêu ngươi dư luận?
Không phải như vậy. Có thể mọi người đã hiểu lầm. Trong Thông cáo báo chí phát đi, chúng tôi nói rằng mong muốn và kêu gọi Khoa đồng hành với chúng tôi trong các chương trình này theo nghĩa vì Khoa chưa hiểu đúng, chưa nhìn nhận ra cái sai của mình thì nên và phải đồng hành cùng chúng tôi để hiểu đúng về QRTD. Đây là cách để chúng tôi coi như là buộc cậu ấy phải tham gia để tác động và thay đổi Khoa, chứ không phải mời Khoa làm đại sứ cho các hoạt động này của CSAGA.
(?) Ngay sau talk của bà với Phạm Anh Khoa lên sóng thì các "nạn nhân" đều thấy họ bị tổn thương, bà thấy thế nào?
Tôi thấy đó là một điều vô cùng đáng tiếc. Nếu Khoa không làm cho Phạm Lịch và các bạn nữ thấy thỏa mãn, dễ chịu hơn mà lại tổn thương hơn sau clip này thì tức là công việc sẽ còn phải làm rất nhiều. Đây là điều tôi không mong muốn.
(?) Bà cảm thấy có lỗi và cần xin lỗi các cô gái này không hay chỉ cảm thấy đây là điều đáng tiếc?
Thực ra việc xin lỗi là điều rất dễ, nhưng cá nhân tôi vẫn nghĩ bây giờ mình phải xin lỗi như thế nào để nó không phải là một câu cửa miệng, mà là hành động thực sự và để mọi người nhìn được cái mong muốn của mình mới là điều đó khó khăn hơn.
Nhưng thực sự từ trong lòng mình, tôi cho rằng với Phạm Lịch, Nga My, MP hay với tất cả những ai cảm thấy tổn thương từ sau khi theo dõi talk này thì tôi đều muốn nói lời xin lỗi rất chân thành. Và tôi, chúng tôi phải xem lại cách mình làm để làm sao vẫn đạt được mục đích mà không bị gây ra những phản cảm, những tổn thương cho các bên liên quan như vậy. Đây hoàn toàn là việc nằm ngoài ý định của cá nhân tôi, tôi vô cùng xin lỗi.
Tôi thấy BofA làm vậy cũng ko có gì quá đáng vì mình dùng dịch vụ free checking của họ mà tuần nào , tháng nào nhân viên cuả họ cũng tốn kém thơi gian processing những cái check này thay vì electronic processing (số lương naỳ khá nhiều) thì họ charge phí cũng phải thôi. Hiện tại cũng có 1 số nhà bank hoặc Credit Union cho mở free checking account mà ko đoì hoỉ môt điều kiện nào cả. Vấn đề là ngươì ta thich BofA vì nó có nhiều chi nhánh giúp cho ngươì ta thuận lơị rút tiền ở ATM của Bof A vì nếu dùng ATM cuả nhà bank khác thì sẽ bị cả BofA và nhà bank kia charge phí.