images
Thịnh hành
Cộng đồng
Webtretho Awards 2025
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Mứt tết
Nếu đun 3 lần mà chưa hết đắng thì nên đun - sả tiếp bạn ah. Ngoài ra cũng nên ngâm vỏ bưởi với nước lạnh pha chút muối cho bớt đắng. Khi sên mứt cũng nên để lửa nhỏ và đun lâu để mứt dẻo và đường thật ngấm. Bạn thử lại theo công thức mứt vỏ cam mà mình giới thiệu ở trên xem sao nhé. Mình làm chưa bao giờ bị đắng cả. Chúc bạn thành công :)

Cám ơn bạn nhá, mình vừa đọc kỹ phần bạn giới thiệu làm mứt vỏ cam ở trên, rất là kỹ và khả thi, mình sẽ áp dụng với mứt vỏ bưởi xem sao, hy vọng thành công. Mình không muốn sử dụng vỏ cam vì thực ra hơi e ngại việc có thể bị ngâm thuốc. Mình chọn vỏ bưởi cho an toàn, tuy nhiên việc khử đắng sẽ lâu hơn đây :) Cuối tuần sau sẽ thử lại ^^
06:30 CH 18/12/2011
Mứt tết
Mình đã làm thử công thức của bạn Zic đưa link rất ngon nhé, vỏ bưởi bạn đã làm chưa mà biết không phù hợp, mình làm ở nhà thì bớt lượng đường hơn ngoài hàng mới ngon bạn à. Nếu thích ăn ngọt nhiều thì có thể tăng thêm lượng đường, mình làm 300gr vỏ cam mà dùng 150gr đường vẫn ổn và ngon.

Ui, mình vừa làm thử thì thất bại mất rùi, huhu...vì vỏ bưởi tuy mình đã cẩn thận đun 3 lần như hướng dẫn, rửa rất sạch, tinh dầu ra rất nhiều rồi, thế nhưng cuối cùng vẫn bị đắng không ăn nổi. Mình phải đổ gấp đôi lượng đường + nhúng socola thì mới ok đấy. Không biết vì sao mình lại không khử đắng được như các bạn nhỉ? (làm theo đúng chỉ dẫn nhé, và còn đổ cả rượu trắng vào nữa, không sai bước nào). Các bạn tư vấn lại giúp cách khử đắng nhé (ngoài việc tăng lượng đường, vì mình không thích ngọt, thấy vị ngọt theo công thức là cũng vừa phải).
Cám ơn các bạn nhiều :)
06:59 CH 17/12/2011
Mứt tết
Ôi giời ơi, WTT thiệt là....
Cám ơn bạn nhá, mình đã vào được rồi :)
04:48 CH 12/12/2011
An gì để không bị nhiệt
Mình cũng rất hay bị nhiệt. Cứ mỗi lần trời hơi lành lạnh một chút hoặc thậm chí chuẩn bị lạnh thôi là đã có hiện tượng nổi mụn, nóng trong người. Mình có 2 phương pháp mà thấy rằng khá hiệu quả (trộm vía :D)
1, Sử dụng bột sắn (quấy dạng bột): Hòa bột sắn vào nước, tỷ lệ ước chừng khoảng 1 thìa bột sắn thì cho 3-4 thìa nước, cho 1 chút đường cho dễ ăn (chút thôi, mình thì không cần đường), quấy tan rồi đun lên bếp, quấy luôn tay, khi nào sôi, bột quánh lại và trong suốt là được).
2. Sử dụng lá mơ: Khi nào thực sự quá cấp bách, mình sử dụng lá mơ đúc trứng, hiệu nghiệm vô cùng. Các bạn rửa sạch lá mơ (nhiều 1 chút, để khi thái nhỏ ra cũng được 1 bát tô ý), rồi thái nhỏ, sau đó cho 1 quả trứng gà vào (giống như các bạn làm món trứng gà ngải cứu). Nếu ai muốn dễ ăn thì cho nhiều trứng gà, nhưng với mình thì chỉ cần 1 quả. Trộn đều lên, rồi tráng lên thôi. Khi ăn, chấm với gia vị chanh. Mình thấy ngon và hiệu nghiệm vô cùng. Có lần cái mụn của mình sắp nổi to lên rồi, mình ăn hết 1 chảo lá mơ đó thì mụn lặn (trộm vía, hihi). Còn bình thường chỉ thấy hơi nóng nóng thì mình quấy bột sắn ăn (1 bát tô) thì cũng thấy mát hơn nhiều.
Chúc các bạn cũng tìm ra được phương pháp phù hợp cho mình!
01:05 CH 12/12/2011
Mứt tết
Bạn ơi, vào link này nhé: http://***********/an-ngon/2009121171134598/Mut-vo-buoi/
Nhìn ngon đấy chứ nhỉ. Năm nay phải thử mới đc

Bạn ơi, sao mình vào link không được, vẫn bị "page load error". Bạn xem được thì paste giúp mình ra *doc và gửi cho mình với được không? Cám ơn bạn rất rất nhiều!
06:46 CH 10/12/2011
Chuẩn bị cho Tết - món ăn vặt tiếp khách
Song_ngư: bạn chia sẻ công thức làm mứt dẻo đi ;;)

Mình làm cứ mỗi năm lại 1 kiểu (vì không có công thức chính xác về lượng, nhưng thấy năm nào cũng được đón nhận và bạn bè khen nên chắc cũng không quan trọng quá vấn đề chính xác tỷ lệ, hì) và mỗi lần lại cũng phải tự mò mẫm lại tiếp vì hay quên :D
Mình chia sẻ với bạn cách làm nhé, rất đơn giản nhưng hơi mất thời gian một chút thôi :)
1. Chuẩn bị:
Cái này linh hoạt, tùy theo sở thích mỗi người, nhưng nên chọn đa dạng màu sắc để khi lên mứt bày cho đẹp nữa. Mình chọn như sau:
- Cà chua bi (mua nhiều hơn các loại khác 1 chút vì nó sẽ teo lại)
- Cà rốt (không cần nhiều)
- Đu đủ (không cần nhiều)
- Dứa (nhiều hơn 1 chút so với đu đủ và cà rốt vì ăn rất ngon)
- Chanh (chỉ mục đích lấy nước)
- Vôi trắng
Ngoài ra, cần chuẩn bị thêm đường trắng (nên cho đủ độ ngọt thì sẽ bảo quản được lâu hơn)
2. Sơ chế:
- Cà chua bi: Dùng kim hay tăm nhọn châm thủng xung quanh quả
- Cà rốt: Nạo sợi nhỏ
- Đu đủ: Nạo sợi nhỏ
- Dứa: cắt mắt và thái lát
- Chanh:bỏ hột, vắt lấy nước cốt (sao cho cảm nhận đủ vị hơi chua trong mứt)
3. Chế biến:
Pha loãng nước vôi, lọc lấy phần nước trong
- Dứa và cà chua cho ngâm vào nước vôi trong này với thời gian 2 tiếng (hoặc có thể lâu hơn tùy loại vôi. Có năm mình phải ngâm qua đêm mới thấy nó hơi cứng lại)
- Đu đủ, cà rốt ngâm vào nước vôi với thời gian khoảng 15 phút (sờ thử thấy cứng cứng là được)
Sau khi ngâm xong, vớt ra, xả nước lã thật sạch cho hết nước vôi trong, rồi ngâm nước lã sạch trong vòng 1 tiếng. Sau đó rửa sạch, để vào rổ.
Tới đoạn này, những người làm chuyên nghiệp thì sử dụng phèn chua như sau:
Đun nước lã cho tới lúc nóng thì cho phèn chua vào với tỉ lệ: 1 lít nước – 2 gam phèn. Sau đó đun sôi lên rồi cho cà chua vào. Khi sôi lăn tăn thì đặt nồi xuống, chờ cho nguội đi 1 chút (thấy ấm ấm) thì vớt ra rửa sạch, để ráo nước.
Mình thì bỏ qua công đoạn phèn, mình ngâm nước vôi cho nó cứng lại thôi, thời gian có thể tăng lên chứ không sử dụng phèn.
• Sau đó tới công đoạn ướp đường: Trộn chung toàn bộ các loại củ vào với đường (tùy theo tỉ lệ mỗi người). Ví dụ, tổng số lượng củ của mình là 5kg thì mình ướp khoảng 1.5 kg đường.
Thời gian ướp đường khoảng 2 tiếng (khi thấy nó tan ra và ngấm vào củ là được), nhưng ít nhất cũng phải 2 tiếng.
• Công đoạn đun mứt:
Cho toàn bộ hỗn hợp vào 1 cái nồi hoặc chảo thật to, đặt lên bếp. Bật lửa to cho tới khi sôi thì vặn nhỏ lại cho sôi liu riu, luôn tay đảo mứt. Công đoạn này rất mất thời gian. Khi nào thấy mứt gần cạn nước, có độ dẻo của mứt và đường rồi thì luôn tay đảo tiếp. Tới khi nào cảm giác đã thành công (có độ dẻo và khô) thì cho nước cốt chanh vào, và đảo đều thêm 1 lúc nữa là được.
Cái này chủ yếu do cảm quan của từng người quyết định các lượng đường/chanh cho phù hợp với lượng hoa quả, mình không có lượng chính xác, toàn áng chừng thôi. Bạn có thể ăn thử lúc cho cốt chanh vào, thấy nó có vị ngọt pha lẫn vị hơi chua là đạt yêu cầu. Bạn lưu ý, đường phải đủ độ ngọt sẽ bảo quản được lâu hơn (tránh bị mốc), đồng thời độ dẻo sẽ nhiều hơn, đẹp mắt hơn. Nhưng ăn ngọt sẽ nhiều người không thích, do đó phải áng chừng lượng đường sao cho phù hợp nhất.
Các bạn có thể mua các lọ nhỏ nhỏ bằng thủy tinh hoặc bằng nhựa (loại mà có in hình hoa quả màu mè ở ngoài lọ, nắp nhựa đỏ/vàng/xanh ý), cho mứt vào trông rất đẹp mắt. Mứt mình làm sẽ tăng giá trị bởi những cái hộp nhựa xinh xắn đó. Màu của mứt rất bắt mắt, vừa có màu trắng xanh của đu đủ, màu đỏ cam của cà rốt, màu vàng của dứa và màu đỏ của cà chua. Mình thì thích nhất moi quả cà chua bi bị teo tóp lại tẹt dí để ăn (vì mình thích cà chua :D) Cả dứa nữa cũng là loại mình thấy ngon nhất trong lọ mứt, hihi. Bạn có thể làm trước Tết 1 tuần và gửi tặng bạn bè, đồng nghiệp trước khi họ về nhà ăn Tết. Nhớ nhắc họ ăn trong Tết thì sẽ ngon nhất nhé, để qua Tết dễ bị lãng quên và hỏng sẽ uổng công lắm
Chúc các bạn thực hành thành công!
07:25 CH 09/12/2011
Mứt tết
Sắp đến Tết rồi, kéo cái topic này lên cho mọi người cùng ngâm kíu. Năm nay em cũng quyết tâm làm vài món mứt để ghi điểm với mẹ chồng, hihii. Năm rồi em có làm món mứt vỏ bưởi, tuy không đẹp mắt nhưng ăn cũng rất thú vị, mọi người ai có kinh nghiệm về món này thì chia sẻ cùng em nhé. Em làm theo công thức này nè:
http://***********/kheo-tay/2009121171134598/Mut-vo-buoi/
nhưng mà chẳng đc đẹp mắt thế đâu, hichic.

Bạn ơi, link bị lỗi, mình không vào được. Bạn paste công thức ra giúp mình được không? mình đang muốn có loại mứt là lạ như vậy lắm :D Cám ơn bạn rất nhìu
07:04 CH 07/12/2011
Em muốn cài từ điển Lạc Việt vào Vista thì làm...
Xảy ra lỗi? Lỗi gì?
Nếu có thì chỉ có thể là lỗi bị mất ownership thôi, ngay trong khung advanced -> owner -> Add user của bạn vào, nhớ click chọn replace owner....
Còn muốn cụ thể hơn thì tham khảo google với từ khóa "take ownérhip vista"

Mình cũng không rõ vì sao nữa. Cảm ơn bạn nhiều nhé. Bây giờ mình dùng thử của Babylon cũng tốt lắm, vì nó tích hợp cả Lạc Việt được trong đó :)
Cám ơn mọi người đã giúp em trong topic này ạ!
@ Kamisma: Bạn cũng thử dùng Babylon xem nhé. Mình giống bạn, hì hụi cài Nero mấy lần mà không được. Nhưng cuối cùng mình lại kiếm được cái đĩa Nero 7 dành cho ổ ghi Samsung thì lại cài được. May thế không biết :D
Bạn thử sử dụng các Version khác nhau của Nero xem cái nào tương thích với máy của bạn nhé. Good luck!
05:46 CH 16/10/2009
Em muốn cài từ điển Lạc Việt vào Vista thì làm...
bạn thử dùng bản lạc việt mới ấy. bản lạc việt cũ một số win vista ko chạy dc ( mình thường gặp trên mấy máy laptop dùng bản premium ko sử dụng lạc việt cũ dc), lâu này mình chuyển qua dùng hẳn từ điển Babylon là từ điển sử dụng data từ rất nhiều nguồn từ điển và nhiều ngôn ngữ thấy rất lợi

Wow, đúng là hiệu quả thật! Cám ơn bạn rất nhiều, mình đã cài xong và sử dụng rất tốt. Sẽ nghiên cứu thêm để tăng tiện ích của nó :)
05:28 CH 16/10/2009
Em muốn cài từ điển Lạc Việt vào Vista thì làm...
Chữ nhỏ quá, ko đọc được lỗi, hình như là "Operation not permit" fải ko?
Nếu vậy thì do vấn đề phân quyền NTFS trên ổ đĩa giữa 2 HĐH. Bạn add tài khoản của bạn bạn vào và đặt full control cho nó là xong thôi.
Cách làm sơ sơ thì là: Nhấp chuột phải vào các ổ đĩa (làm lần lượt từng cái) -> Propertes -> Security -> Edit -> Add -> Gõ tên account -> click vào full control -> Ok
Nếu vẫn ko đc thì lại Security -> Advanced -> Permission -> Click vào tên account của bạn -> Click chọn Edit -> Chọn "Replice all...." -> OK

Cám ơn bạn rất nhiều vì đã phản hồi cho mình. Mình thử làm theo cách bạn hướng dẫn rồi nhưng không được, vì ngay trong quá trình đặt "Full control" cho account cũng đã xảy ra lỗi rồi :Sad: Mình vẫn chọn "continue" để tiếp tục thử xem mặc dù báo lỗi, nhưng khi vào Lạc Việt lại thì vẫn hiện lên cái thông báo "Operation not permitted"
Mình thử cách 2 cũng vậy luôn. Bạn có thể giúp mình tiếp không?
Cám ơn bạn nhiều!
04:24 CH 15/10/2009
Kiếp trước - kiếp sau
Nhờ nhà ngoại cảm, tìm được em trai 60 năm thất lạc
Ông Thật và ông Thà.Năm 1945 hai anh em ông Thật và ông Thà thất lạc nhau trong nạn đói khủng khiếp. 60 năm sau người anh đã tìm lại được người em không phải bằng các phương tiện truyền thông hay do sự tình cờ mà là do… chỉ dẫn của một nhà ngoại cảm.Tổng kết các đề tài của Liên hiệp Khoa học công nghệ tin học ứng dụng, Viện Khoa học hình sự - Bộ Công an, Trung tâm Bảo trợ văn hóa truyền thống cho thấy, có đến trên 60% các cuộc tìm kiếm thành công. Với số lượng và tỉ lệ hài cốt tìm được như trên có thể nói rằng, việc tìm được hài cốt mất tích không thể là ngẫu nhiên.
Họ đã phối hợp với các nhà ngoại cảm tìm được trên 10 ngàn hài cốt liệt sĩ. Ba cơ quan là Liên hiệp Khoa học công nghệ tin học ứng dụng, Viện Khoa học hình sự - Bộ Công an, Trung tâm Bảo trợ văn hóa truyền thống cũng đã phối hợp với nhau thực hiện các đề tài nghiên cứu các nhà ngoại cảm từ hơn 10 năm nay.
Tổng kết các đề tài cho thấy, có đến trên 60% các cuộc tìm kiếm thành công. Với số lượng và tỉ lệ hài cốt tìm được như trên có thể nói rằng, việc tìm được hài cốt mất tích không thể là ngẫu nhiên. Ngoài việc tìm thấy hài cốt thất lạc, các nhà khoa học cũng đã ứng dụng khả năng của các nhà ngoại cảm vào những công việc khác.
Một chuyện gây sửng sốt trong giới khoa học diễn ra gần đây là việc nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện đã tìm được một người còn sống sau 60 năm thất lạc.
Trong căn nhà đơn sơ ở thôn Trung Thịnh (Trường Thịnh, Ứng Hòa, Hà Tây) ông Vũ Đức Thật, 70 tuổi, không nén được xúc động khi kể về hành trình đi tìm người em trai vẫn còn sống sót sau 60 năm thất lạc.
Ấy là năm Ất Dậu 1945, cả nước phải hứng chịu cảnh tang thương đói khát. Dù khi đó mới chưa đầy 9 tuổi, song ký ức về những ngày đói khát vẫn còn hằn in trong ông rõ mồn một. Nạn đói đã cướp đi mạng sống của cha và 2 người trong số 5 anh em nhà ông.
Người cha đã chấp nhận chết đói để ông và mấy anh em có được mẩu củ chuối, mẩu rãi khoai giành giật cuộc sống với tử thần. Để tiếp tục sống, ông Thật và người chị gái là Vũ Thị Quặng (77 tuổi, hiện đang sống ở thôn Họa Đống) phải đi làm thuê, ở đợ mỗi người một phương cho nhà giàu.
Ba tháng sau khi cha mất, trên đường đưa người em út đi tha phương cầu thực, mẹ ông đã qua đời vì không chống lại được cơn đói. Mấy chị em ông Thật cũng mất mẹ và cậu em út từ lúc đó luôn. Khi đó, người em tên Thà của ông mới có 4 tuổi.
Người ta mang xác mẹ ông đi đâu cũng không rõ. Trong thâm tâm ông, cậu em út chắc chết đói ở đâu đó và được người ta đem chôn vào hố chôn tập thể rồi.
Gần đây, khi một người trong làng Trung Thịnh tìm được hài cốt liệt sĩ thất lạc qua các nhà ngoại cảm thuộc sự quản lý của Liên hiệp Khoa học công nghệ tin học ứng dụng, đã nhen lên trong ông niềm hy vọng. Ông cũng thử tìm đến cơ quan này để nhờ với hy vọng mong manh.
Được sự hướng dẫn của các nhà khoa học, ông Thật cùng người con trai cả được tiếp xúc với nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện. Trước nhà ngoại cảm, ông Thật trình bày nguyện vọng muốn tìm hài cốt người mẹ và em trai thì cô Nguyện nói với ông: “Cứ tìm xong mẹ đã rồi hãy tính đến em”.
Nhà ngoại cảm thắp nén nhang, rồi như chăm chú nhìn vào khoảng không, cô nói với ông Thật: “Năm 1945, khi mẹ ông dắt theo người em út từ quê ra đến Thanh Trì (Hà Nội), qua ngôi chùa thuộc thôn Triều Khúc, xã Tân Triều thì qua đời do mệt và đói. Người dân qua đường đã chôn cất mẹ ông vào bãi tha ma của làng, nhưng sau này người ta di chuyển bãi tha ma đi để xây dựng khu nhà cao tầng tái định cư. Xương cốt mẹ ông hiện nằm trong khu đất ở của một người có tên chữ cái đầu là C”.
Ông Thật nghe vậy thì thực sự kinh hoàng. Ông chưa nói bất cứ thông tin nào về người mẹ và em trai mình, kể cả các nhà khoa học, vậy mà chị Nguyện nói rất chính xác. Ông cảm tưởng như chị đang nhìn vào màn hình chiếc tivi vô hình đặt trong khoảng không đang phát ra những gì diễn biến tại ngôi chùa làng Triều Khúc cách nay 60 năm.
Sau khi mô tả xong, chị Nguyện lấy giấy bút vẽ lại rất tỉ mỉ sơ đồ nơi có hài cốt của mẹ ông Thật. Cầm tấm sơ đồ khá chi tiết trên tay, lòng ông không khỏi nghi ngại, phấp phỏng: Liệu gia đình có may mắn tìm được hài cốt mẹ mình hay không?
Nhưng rồi, sự việc cứ thế trôi chảy, sau hai ngày tìm kiếm theo sơ đồ và sự hướng dẫn thêm qua điện thoại, ông Thật đã tìm được hài cốt của mẹ mình dù chỉ còn những mẩu nát vụn do khi chôn không có quan tài và đã 60 năm không được sang cát.
Kỳ lạ thay, những thông tin như ngôi mộ nằm dưới gốc cây hồng xiêm, cạnh ngõ, chân nằm dưới tường nhà anh Triệu Văn Cường… đều đúng như chỉ dẫn của nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện. Trong niềm xúc động lẫn vui mừng, ông Thật lại tìm gặp các nhà khoa học với những hy vọng sẽ tìm được… hài cốt em trai mình.
Sau khi trình bày kết quả tìm mộ mẹ mình, ông Thật nhờ chị Nguyện tìm tiếp mộ người em trai như lần trình bày trước. Sau một thoáng chau mày, nhìn vào không gian, chị Nguyện nói với ông Thật: “Không thể tìm được hài cốt em trai ông, vì ông… chưa chết”.
Nghe chị Nguyện nói thế, ông Thật và người con trai cả lặng đi, không nói nên lời. Sau khi trấn tĩnh, ông hỏi lại chị Nguyện rằng ông nghe lời chị chưa rõ: “Cô vừa nói gì thế ạ?”. Chị Nguyện tiếp: “Em trai ông hiện nay vẫn còn sống. Năm 1945, ông ấy đi cùng mẹ, khi bà chết, một người đã bế ông ấy đi theo hướng Cao Bằng - Lạng Sơn”.
Khi nghe được thông tin này, các nhà khoa học lập tức vào cuộc, theo dõi sát sao và ghi nhận lại khả năng “nhìn” xuyên không gian, thời gian để tìm người còn sống của nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện. Nếu khả năng này có thật thì đây sẽ là kỳ tài, các nhà khoa học sẽ phải bỏ nhiều công sức nghiên cứu, theo dõi tiếp.
Tiếp tục nhắm nghiền mắt như trạng thái “xuất hồn”, chị Nguyện đã xác nhận người em trai của ông Thật hiện đang sống ở một vùng đất thuộc thành phố Thái Nguyên. Sau đó, chị Nguyện bật băng ghi âm và nói rằng: Vì người còn sống nên không vẽ sơ đồ mà chỉ cần tả đường đi, rồi cứ theo lời tả mà tìm sẽ thấy.
Cầm cuốn băng về, ông Thật và con cháu nghe đi nghe lại. Thật khó có thể tưởng tượng nổi vì sao chỉ ngồi một chỗ mà nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện lại có thể tả chi tiết đến từng cây cầu, con suối, từng kilômét đường đi. Trong niềm khấp khởi người em còn sống, ông và con cháu sắp xếp lên đường nhanh chóng tìm lại em mình.
Hôm sau, ông Thật và một số người thân lên đường. Lần đi đầu tiên này, ông đi với mục đích chủ yếu là tìm hiểu địa bàn. Từ trung tâm thành phố Thái Nguyên đi theo hướng nhà ngoại cảm chỉ, ông cũng gặp “hai cầu cao và một cái cống nhỏ” có hình dáng, đặc điểm giống như lời mô tả trong băng.
Tuy nhiên, đi thêm một đoạn thì có đến 5 cái cống nhỏ nữa, cái nào cũng có hình thù giống nhau. Ông Thật và các con cháu chia nhau thành nhiều ngả, vào các làng xóm quanh khu vực hỏi han, song không ai biết chút thông tin gì về người em Vũ Văn Thà của ông. Mất phương hướng cộng với việc không liên lạc được với nhà ngoại cảm, bố con ông đành quay về.
Tìm gặp chị Nguyện để báo cáo kết quả của ngày tìm kiếm đầu tiên, ông được chị cho biết rằng ông đã đi sai hướng. Theo nhà ngoại cảm, hướng đúng phải là Thái Nguyên - Bắc Kạn. Vậy là cuộc tìm kiếm lại quay về điểm xuất phát.
Lần này, ông Thật và người con trai cả lên đường từ rất sớm theo đường chính từ trung tâm thành phố Thái Nguyên đi Bắc Kạn. Khi nhận thấy các thông tin về địa hình, địa vật đã khá chính xác, ông cẩn thận liên lạc với chị Nguyện thì được chị chỉ dẫn ngay: “Bác đã đi quá 5km, phải lùi lại rồi rẽ phải vào khu vực gần ga ấy”.
Trong thâm tâm ông nghĩ rằng, mọi chuyển động của bố con ông đều được nhà ngoại cảm đặc biệt kia nhìn thấy. Quay lại khoảng 5km, hai cha con ông rẽ phải theo hướng dẫn thì đến ga Quán Triều. Theo lời nhà ngoại cảm, trên đường đi sẽ gặp một doanh trại bộ đội. Đi tiếp 3km thì vào địa phận xã Cù Vân, thuộc huyện Đại Từ, Thái Nguyên.
Lúc ấy đã là giữa trưa, các ngả đường bố con ông đã đi qua hết để tìm kiếm dấu hiệu như nhà ngoại cảm miêu tả, song tin tức về người em trai vẫn bặt vô âm tín. Bao nhiêu hy vọng trong ông đã vơi đi rất nhiều.
Có thể, ông không có duyên tìm được em trai mình dễ dàng như tìm thấy hài cốt mẹ. Nếu người em ông còn sống mà ông lại không tìm được thì những ngày cuối đời ông sống cũng không an lòng.
Buổi chiều, ông Thật tiếp tục gọi điện cho nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện để xin thông tin điều chỉnh và trình bày cả những băn khoăn trong lòng thì thật bất ngờ khi được chị hướng dẫn: Vẫn còn một con đường nhỏ bên trái dẫn vào chân núi. Loay hoay mãi rồi bố con ông Thật cũng tìm thấy một con đường nhỏ lẫn vào những tán cây mà bố con ông không để ý.
Đi sâu 1km vào phía chân núi, ông nhận ra một ngôi nhà đúng như lời chị Nguyện mô tả, chỉ khác là bên trái không có cái ao nào. Tim đập thình thịch, ông Thật lò dò bước vào căn nhà đó với bao nhiêu hình dung về khuôn mặt người em trai đã thất lạc từ hơn 60 năm trước.
Tuy nhiên, người chủ nhà đó lại là ông Nguyễn Văn Chắc. Qua trò chuyện được biết ông Chắc là người còn cả bố mẹ và anh em. Vừa thất vọng, vừa không giấu được lòng mình, ông Thật đem câu chuyện về người em trai đã mất tích mấy chục năm kể cho ông Chắc.
Không ngờ, ông Chắc cho biết trong vùng cũng có một người chừng tuổi như thế, được một người ở đây đưa về làm con nuôi từ khi còn nhỏ. Thế nhưng, người đàn ông đó tên là Khương Văn Thông chứ không phải Vũ Văn Thà.
Nhận lời dò hỏi giúp, ông Chắc khuyên hai cha con ông Thật nên quay về đợi tin vì theo ông việc này không chắc chắn lắm, vả lại cũng không thể kết luận ngay được.
Suốt 10 ngày ở quê, ông Thật sống trong thắc thỏm lo âu và hy vọng, song không thấy tin gì báo về. Không có tin của người đàn ông tên Chắc thì coi như hết hy vọng. Đúng dịp đó thì có một chị cùng xóm tên là Cần bảo rằng sắp tới sẽ về xã Cù Vân (Đại Từ, Thái Nguyên) thăm mẹ đẻ. Chị Cần mới làm dâu ở làng ông Thật mấy năm nay.
Ông Thật vội vàng lấy mảnh giấy viết mấy chữ: “Tháng 12/1945, mẹ Trương Thị Vòng có đưa em Vũ Văn Thà đi, sau khi mẹ mất có người đã nhận và đưa em lên Thái Nguyên làm con nuôi…”.
Về xã Cù Vân, chị Cần đưa cho người đàn ông tên Thông mảnh giấy ghi mấy dòng chữ đó. Đọc những dòng chữ đó, ông Thông rơm rớm nước mắt. Ngày đó ông còn quá nhỏ, không nhớ được điều gì, nhưng khi lớn, trong những buổi sum họp gia đình, cha mẹ nuôi ông thường hay kể rằng, ông bà mua ông bằng một thúng gạo của một người lạ mặt.
Người lạ mặt đó cũng kể rằng họ “nhặt” được ông dưới Hà Nội, khi mẹ ông chết đói. Cha mẹ nuôi ông không có con, đã nhận ông làm con nuôi, đặt tên cho ông là Khương Văn Thông và lấy năm khai sinh là 1945. Nặng ân nghĩa với cha mẹ nuôi, ông Thông coi họ như cha mẹ ruột của mình, hết lòng phụng dưỡng khi sống và hương khói thờ tự khi họ qua đời.
Nhưng tuổi càng cao, nỗi mong ngóng tìm về quê quán, cội nguồn càng xót xa. Ký ức đau thương thời thơ ấu dù lớn thế nào cũng không còn chút gì trong ông. Nhận được lá thư của người đàn ông lạ, nhưng như có linh tính mách bảo, ông Thông lập tức hồi âm với những lời lẽ tha thiết mong sớm được gặp mặt ông Thật.
Ngay sau ngày nhận được thư của ông Thông, hai cha con ông Thật lại lên đường đi Thái Nguyên. Thật kinh ngạc khi cảnh vật nơi ông Thông ở đúng như lời mô tả trong băng ghi âm: “Từ mặt đông bắc trông ra, tay phải là bếp, tay trái là ao. Tiến vào một chút là vườn cây, vườn rau. Có hai nếp nhà và lên nhà phải qua bậc thang”.
Lòng trào dâng xúc động, nhưng ông Thật vẫn có phần e ngại vì hình dạng ông Thông khá khác biệt so với dự đoán của nhà ngoại cảm. Ông Thông cao hơn và khắc khổ hơn chứ không “trẻ hơn và thấp hơn”.
Qua chỉ dẫn, người con ông Thật tìm gặp bà Tiễn (84 tuổi, là con nuôi lớn của bố mẹ ông Thông, thường tắm cho ông Thông khi nhỏ, hiện sống ở làng cạnh), và được bà kể mọi chuyện về thời thơ ấu khổ đau, lưu lạc của ông Thông y như nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện mô tả.
Không còn nghi ngờ gì nữa, anh vừa khóc vừa chạy về với chú ruột của mình. Trong lúc anh con cả của ông Thật đi “điều tra”, ông Thật cũng “kiểm tra” tiếp bằng cách điện thoại về cho nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện.
Kỳ lạ thay, ông Thật chưa kịp trình bày nỗi băn khoăn, chị Nguyện đã nói ngay: “Ông Thông chính là người em trai bị thất lạc của ông hơn 60 năm trước, ông không phải lăn tăn, điều tra gì nữa”.
Bao nhiêu tình cảm và mong chờ trong những ngày tìm kiếm chợt vỡ òa. Hai anh em ông Thật và ông Thà ôm chầm lấy nhau trong nước mắt chứa chan. Hôm sau, hai anh em về quê. Đón họ là những giọt nước mắt mừng mừng tủi tủi của con cháu, xóm làng.
Sau khi thắp nhang khấn vái bên mộ cha mẹ, trước bàn thờ tổ tiên và họ hàng thân thiết, ông Thông đã được nhận lại tên họ, quê hương, bản quán của mình sau hơn nửa thế kỷ lưu lạc. Cả gia đình ông Thật còn bàng hoàng khi nghe lại đoạn cuối trong cuốn băng ghi âm lời hướng dẫn của nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện: “Tìm một mà được mười ba”. Ông Thà có cả thảy 13 người con và cháu.
Sau khi tìm được em trai Vũ Văn Thà, ông Thật tiếp tục tìm được mộ chị gái Vũ Thị Quắng ở giữa cánh đồng xã Phương Tú (Ứng Hòa). Bà Quắng bị chết đói năm 1945, khi 11 tuổi và được người ta chôn luôn ngoài cánh đồng.
Đặc biệt, trong một chuyến đi vỏn vẹn một tuần, bằng sự chỉ dẫn của nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện, bố con ông Thật còn tìm tiếp được 2 liệt sĩ nữa, là anh vợ và em vợ ông Thật. Hài cốt liệt sĩ Vũ Hồng Quân được tìm thấy ở xã Nghĩa Thương (Tư Nghĩa, Quảng Ngãi) và liệt sĩ Vũ Hồng Quang được tìm thấy giữa nông trường cà phê bạt ngàn thuộc xã Đắk Sắk (Đắk Nông).
Đi tìm lời giải của những nhà ngoại cảm Việt Nam
Bích Hằng và mẹ tại nhà riêng.Hầu hết các nhà ngoại cảm ở nước ta có được khả năng kỳ lạ là do một biến cố trong đời. Ly kỳ nhất phải kể đến câu chuyện của nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng, cô đã có được khả năng phi thường sau một lần bị chó dại cắn suýt chết…Theo ông Vũ Thế Khanh, Tổng Giám đốc Liên hiệp Khoa học công nghệ tin học ứng dụng, ở Việt Nam hiện có gần 100 người có khả năng đặc biệt, trong đó chỉ có hơn chục người có khả năng tìm mộ thực sự xuất sắc. Còn con số lừa bịp để trục lợi, hoặc hoang tưởng mình có khả năng đặc biệt thì phải đến hàng ngàn.
Chính vì thế, ông cũng cảnh báo rằng, tất cả những người chưa được các nhà khoa học cũng như những cơ quan có chức năng thẩm định, đánh giá bằng các đề tài nghiên cứu cụ thể thì không thể tin tưởng được.
Qua các cuộc nghiên cứu, đánh giá, các nhà khoa học tổng kết được 4 con đường dẫn đến khả năng ngoại cảm: Thứ nhất là bẩm sinh, tức sinh ra đã có khả năng ngoại cảm. Thứ hai, sau những trận ốm thập tử nhất sinh bỗng phát hiện ra khả năng này. Thứ ba, các thiền sư tu hành lâu năm, đắc đạo. Thứ tư, do được đào tạo.
Theo ông Khanh, trường hợp trở thành nhà ngoại cảm do bẩm sinh là rất hiếm, do tu hành đắc đạo thì có nhiều, song đối với các nhà tu hành, ngồi một chỗ biết chuyện thiên hạ chỉ là một bậc nhỏ trên con đường đến cõi niết bàn.
Các thiền sư chuyên tâm tu hành, không màng đến thế sự, tiếng tăm, danh phận và rũ bỏ hết việc đời nên họ không bao giờ công bố khả năng của mình. Họ muốn giữ tâm tịnh để tiếp tục tu hành khổ hạnh, do vậy, người đời thường không biết được khả năng của họ.
Người tiêu biểu về khả năng tu hành rồi trở thành nhà ngoại cảm là anh Nguyễn Văn Nhã. Anh Nhã hiện đang sống ở TP Hồ Chí Minh. Anh thường ít khi tiếp xúc, gặp mặt người tìm mộ. Những ai muốn tìm được hài cốt người thân thường gọi điện hỏi anh, anh sẽ chỉ dẫn qua điện thoại.
Anh Nhã làm thế là vì không muốn mang tiếng kiếm tiền từ việc chỉ dẫn người đời đi tìm mộ. Chính vì thế, nhiều gia đình tìm thấy mộ thân nhân qua sự chỉ dẫn của anh, muốn tìm anh hậu tạ nhưng không biết anh ở đâu, hỏi địa chỉ thì anh không cho, thậm chí mang quà đến anh cũng không nhận.
Đã có cả ngàn người tìm được mộ nhờ sự chỉ dẫn của nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Nhã, song vẫn không biết mặt mũi nhà ngoại cảm này như thế nào. Việc có khả năng ngoại cảm do đào tạo bài bản chính là nét độc đáo ở Việt Nam mà các nhà khoa học đang chuyên tâm nghiên cứu, áp dụng.
Đã có một số người sẵn có khả năng đặc biệt, lại được các nhà khoa học rèn luyện nên trở thành nhà ngoại cảm có khả năng tìm mộ cũng như nhiều khả năng có ích khác, tuy nhiên, những người này còn đang trong giai đoạn nghiên cứu nên các nhà khoa học chưa cung cấp thông tin.
Hầu hết các nhà ngoại cảm ở nước ta có được khả năng kỳ lạ là do một biến cố trong đời. Có người bị điện cao thế giật (ông Nguyễn Văn Chiều), có người qua trận sốt hoặc trận ốm thập tử nhất sinh thì trở thành nhà ngoại cảm.
~ Còn tiếp ~

Giá mà chương trình "Như chưa hề có cuộc chia ly" của chị Thu Uyên mời được nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện kết hợp thì tốt quá nhỉ :Angel:
07:22 CH 09/10/2009
Kiếp trước - kiếp sau
Trong số những người trải qua biến cố thành nhà ngoại cảm thì ly kỳ nhất phải kể đến Phan Thị Bích Hằng. Con đường trở thành nhà ngoại cảm của Bích Hằng vô cùng gian nan, kỳ lạ và nhiều nước mắt.
Phan Thị Bích Hằng sinh ra và lớn lên ở một ngôi làng nghèo thuộc xã Khánh Hòa, Yên Khánh, Ninh Bình. Năm 1990, khi 17 tuổi, vừa thi đại học về, Hằng cùng một cô bạn gái đang đi trên đường bỗng có một con chó nhảy xổ ra cắn. Hằng bị cắn vào chân trái, cô bạn gái bị cắn vào tay trái.
Cũng như người dân ở các vùng nông thôn, Hằng và cô bạn cảm thấy chuyện bị chó cắn rất bình thường, rồi quên ngay sau đó. Vài ngày sau khi bị chó cắn, Hằng nhận được giấy báo đỗ đại học.
Khoảng một tháng sau, cô bạn đột nhiên không nói được nữa, hàm răng cứng lại. Nghĩ là bị đau răng, Hằng đưa cô bạn đi khám. Bác sĩ nha khoa kiểm tra và khẳng định không phải do đau răng. Hai người lại đèo nhau đến Bệnh viện Quân y 5 Ninh Bình.
Sau khi khám xét, bác sĩ bảo bạn gái của Hằng có triệu chứng của người bị bệnh dại. Tưởng như đất dưới chân sụt xuống, tử thần đã nắm tay mình dắt đi, Hằng nói như người mất hồn: “Đúng như vậy. Cháu và cô bạn đều bị một con chó cắn”. Sau hôm đó, Hằng cũng hôn mê bất tỉnh. Cô bạn thân thì đã qua đời.
Gia đình đưa cô đi chữa trị nhiều nơi, bằng cả Đông y lẫn Tây y, song các bác sĩ, thầy lang đều lắc đầu, bởi bệnh này từ xưa đến nay không ai chữa khỏi. Khi đến nhà một ông thầy lang theo Thiên Chúa giáo, ông xem xét kỹ biểu hiện cơ thể rồi nói một câu an ủi: “Chúa lòng lành sẽ che chở cho con”.
Sau đó, ông bảo người con trai ra nghĩa địa lấy một mảnh ván mà người ta vừa bốc lên hôm trước, rồi bào chế với vài vị thuốc. Để giành giật giữa sự sống và cái chết, gia đình Hằng liền cho cô uống ngay vị thuốc khủng khiếp này.
Sau khi uống thuốc, ông thầy lang bảo với bố mẹ Hằng: Sau 3 tiếng đồng hồ cháu sẽ cảm thấy nóng khắp người, lên cơn sốt mê man, nói sảng, thậm chí lên cơn điên cắn xé. Nếu 3 ngày sau cháu hết cơn thì cháu sống được còn nếu lên cơn trở lại thì cháu không sống được nữa. Tôi rất muốn cứu cháu nhưng khả năng của tôi chỉ có vậy.
Đúng như lời ông thầy lang nói, 9h tối Hằng lên cơn cắn xé điên cuồng, đến 11h đêm mới thiếp đi. Ngày thứ nhất, ngày thứ hai không thấy triệu chứng gì. Ngày thứ ba, khi cùng người anh trai của cô bạn gái đã mất ra mộ thắp hương thì đột nhiên Hằng cảm thấy có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hằng liền nói: “Anh đưa nhanh em về, em sắp lên cơn điên rồi”. Từ đấy, Hằng không còn biết gì nữa.
Đến 1h sáng hôm sau, gia đình không còn hy vọng bởi Hằng đã hoàn toàn tắt thở. Bình thường, những người trẻ tuổi như Hằng ở quê được khâm liệm rất nhanh rồi đem chôn, không tổ chức lễ tang, kèn trống.
Thế nhưng, có một ông cụ dạy chữ nho ở làng rất giỏi tử vi vào nhà Hằng, sau một hồi tính toán, ông bảo: “Thứ nhất, chưa qua giờ Thìn không được khâm liệm cháu; thứ hai, cứ để nó nằm như thế, không được thắp hương”.
Lúc đó, một ông bác sĩ nói: “Tốt nhất đậy mặt cháu lại, để gia đình đi chuẩn bị cho cháu, tại sao cụ lại nói vậy”. Ông cụ đó nói tiếp: “Các anh thì có cả một nền y học hiện đại, còn tôi chỉ là tàn hương nước thánh, nhưng tôi khẳng định nó không chết”.
Nghe cụ già và bác sĩ tranh cãi, gia đình Hằng rất hoang mang, không biết xử trí thế nào. Thế nhưng, ai đi mua gỗ đóng quan tài cứ đi, ai ngồi chờ xem lời ông cụ linh ứng thế nào thì cứ chờ.
Hồi khắc khoải chờ chết, Hằng có hỏi bố (bố Hằng là quân nhân): “Vì sao những vị lãnh đạo khi chết người ta lại bắn 7 loạt đại bác”, bố Hằng trả lời: “Để linh hồn mau siêu thoát”. Nghe bố nói vậy, Hằng liền bảo: “Khi con mất bố bắn cho con bảy phát đạn để con mau siêu thoát trở về với gia đình mình”.
7h sáng hôm đó bố Hằng mới về đến nhà. Trông thấy đứa con gái tội nghiệp tắt thở nằm đó ông không kìm được nước mắt. Nhớ lời hứa với đứa con gái, ông lôi súng ngắn ra bắn. Tiếng súng nổ làm Hằng bật tỉnh dậy và phản xạ đầu tiên là lao ra phía tiếng súng gọi “Bố ơi!”.
Hằng đạp phải những chiếc vỏ đạn và ngã rất mạnh xuống sân. Mọi người liền khiêng cô vào trong nhà. Sau khoảng nửa tiếng, Hằng tỉnh lại hoàn toàn. Khi đó, một cảm giác rất kỳ lạ đến với cô. Thân thể dường như mất trọng lượng, như đang bay và nhìn mọi người như ở một thế giới khác.
Theo lời Hằng, trong thời gian 30 phút bất tỉnh do trượt ngã đập đầu xuống sân, cô thấy bà nội và bà ngoại (cả hai đều đã mất) gọi cô. Hằng thấy mình đang đi qua một cây cầu bắc qua con sông lớn với mây mờ sương khói bao phủ. Phía bên kia cầu, bà ngoại cùng rất nhiều người đứng vẫy tay, bà nội thì đứng bên bờ này kéo lại.
Cố vùng vẫy, Hằng tuột khỏi tay bà. Đúng lúc đó thì tiếng súng làm Hằng giật mình tỉnh dậy. Mọi người đều vui mừng khôn xiết, coi việc Hằng sống lại là chuyện thần kỳ.
Vài tháng sau, khi khỏe mạnh hẳn, Hằng thường đi lung tung, không có định hướng. Điều kỳ dị là nhìn mặt mọi người Hằng có thể biết được họ còn sống lâu hay sắp chết. Một số người đang khỏe mạnh song lại cứ như có ai đó nói với cô rằng họ sắp chết, thế là cô tìm họ nói cho họ biết rằng họ sắp chết.
Không ít lần cô bị ăn đòn vì… độc mồm, độc miệng. Ngày đó, trong làng có ông Vũ Văn Trác, 50 tuổi, rất khỏe mạnh và quý mến Hằng. Ngày Hằng còn bé, có cái bánh, cái kẹo ông đều dành cho.–PageBreak–
Một hôm, gặp ông Trác đi làm đồng về, Hằng bảo: “Ông ơi, chắc là ông sắp mất rồi. Ông đừng đi làm nữa cho khổ!”. Nghe Hằng nói thế, ông Trác cầm cái roi trâu quát: “À, tưởng là con cô giáo mà tao không dám đánh à? Bố mày có là đại tá thì hôm nay tao cũng phải cho mày một trận”.
Khi ông Trác cầm roi trâu đuổi, Hằng còn vừa chạy vừa quay lại bảo: “Ông sẽ chết thật mà”. Ông Trác tức sôi máu đánh Hằng một trận, cô đau phát khóc, nhưng vừa khóc vừa khẳng định vài ngày nữa ông sẽ chết.
Hôm ấy những người chứng kiến được bữa cười ra nước mắt. Nhưng rồi, vài ngày sau loa truyền thanh xã thông báo ông Trác chết thật. Thông tin ấy làm cả làng sợ hãi.
Tiếp sau ông Trác là ông Bùi Văn Trai, Chủ nhiệm HTX thêu xuất khẩu xã Khánh Hòa. Ông Trai là bạn rất thân của mẹ Hằng. Hôm đó, giữa hội trường UBND xã, rất nhiều người chứng kiến, Hằng nói: “Đến tháng giêng là chú chết đấy, có bao nhiêu hợp đồng xuất khẩu chú bàn giao hết đi, nếu không đến lúc ấy lại không kịp”.
Ông Trai bực mình nói với bố mẹ Hằng rằng: “Anh chị phải về dạy bảo con, chứ cứ để nó huyên thuyên như thế là không được”. Không ngờ, đầu tháng giêng ông Trai chết thật. Sau chuyện đó cả làng bảo Hằng bị ma ám, nói ai chết là người ấy chết. Người ta cứ nhìn thấy Hằng là tránh xa.
Mọi người trong gia đình Hằng đều đau khổ. Mẹ Hằng là giáo viên dạy giỏi nhiều năm, các phụ huynh đều rất tin tưởng khi con cái họ học lớp bà chủ nhiệm, nhưng biết chuyện của Hằng thì đều xin cho con chuyển lớp.
Hằng ra sức thuyết phục mọi người rằng cô không bị thần kinh, những chuyện đó là do cô nhìn thấy, nhưng không ai tin. Cha mẹ Hằng đưa cô đi hết bệnh viện này đến bệnh viện khác khám thần kinh, rồi đưa đi gặp hết “cậu nọ, cô kia” cúng bái.

Em thấy topic rất thú vị và đang theo dõi câu chuyện, tự nhiên k thấy bác viết tiếp, mất hứng quá ạ vì đang rất tò mò xem diễn biến tiếp theo thế nào. Bác có thể post tiếp được không ạ? :D Tks bác nhiều!
07:09 CH 09/10/2009
s
Song_Ngư
Bắt chuyện
636Điểm·2Bài viết
Báo cáo