cảm ơn các bạn đã có lời khuyên rất chân tình. Tớ cũng biết là phải mời rồi dưng tại cứ thấy ấm ức nên mới muốn đăng lên diễn đàn xem có ai nhỏ mọn như mình không, hóa ra có mỗi mình nhỏ mọn thôi, còn mọi người đều suy nghĩ thấu đáo cả, hì hì. Vậy thì tớ sẽ bảo bố tớ sang nhà chồng mời vậy @lumup: nhà bạn cũng lạ ghê nhỉ, không có bất hòa gì mà sao không có tí liên lạc nào vậy, thường thì nhà trai bao giờ cũng phải chủ động mấy vụ thăm hỏi nhà gái chứ?
Em thật không hiểu chị lấy đâu ra sức khoẻ mà quay cuồng trong bao nhiêu là việc như thế. Có một thực tế là những gì chị cố gắng đã không được chồng chị nhìn nhận. Chị là phụ nữ nhưng chị đâu thua kém gì chồng chị. Chị cũng đi làm, kiếm tiền (thậm chí công việc của chị còn vất vả hơn do phải đi lại xa hơn, tiền chị kiếm ra cũng hơn chồng). Chị đã không than vãn mệt mỏi, cũng chẳng chê trách chồng mà chị còn cố gắng làm tốt vai trò của một người mẹ, người vợ, người con dâu. Chắc chắn là sẽ có việc này, việc kia không như ý, không làm hài lòng chồng và gia đình nhà chồng, nhưng theo những gì chị viết thì em thấy chị thất đáng thương. Tuy nhiên, chị cũng thật đáng trách, đáng trách vì chị lành quá. Bị đối xử như thế mà chị chỉ biết khóc lóc rồi lo bị bệnh không ai chăm con. Chị là phụ nữ tri thức, giao tiếp xã hội rộng thì sao chị lại phải im lặng trước sự đối xử tệ của chồng? Chị phải lên tiếng, phải phân tích cho chồng hiểu là chị đã vất vả thế nào, cố gắng thế nào. Nếu anh ta nghe và hiểu ra thì tiếp tục duy trì cuộc hôn nhân, còn không thì nên chia tay chị ah. Có thể nhiều người sẽ nói thật vớ vẩn khi khuyên chị chia tay, làm phá hoại một gia đình hoàn chỉnh. Bản thân chị cũng vì con, vì dư luận và có lẽ vì tình cảm với chồng nên không muốn chia tay. Nhưng chị hãy nghĩ lại mà xem. Chồng chị ngoài gia trưởng, ích kỷ ra thì còn không biết thương yêu vợ nữa. Đêm hôm đuổi chị ra khỏi nhà, bỏ mặc 2 mẹ con ôm nhau đi trong đêm mà không bận tâm gì. Anh ta còn không ngại kể tội chị trước mặt ba mẹ chị, không quan tâm tới sự hiện diện của ông bà tại nhà mình, như thế là anh ta không còn yêu chị cũng chẳng tôn trọng gì ông bà nữa. Một người chồng, người con rể như thế thì có nên giữ hay không? Chỉ có thể níu kéo nếu người ta còn tình nghĩa hoặc ít nhất cũng có trách nhiệm. Ly dị không hẳn là xấu hoàn toàn cho con chị, bởi sống cùng ba cùng mẹ nhưng suốt ngày bé nghe cãi nhau, thậm chí là những lời như "ly dị mẹ đi" của chồng chị thì có tốt hay không?Chị hãy lắng nghe những lời chia sẻ trên diễn đàn để tham khảo, nhưng trên hết hãy hỏi chính mình xem còn muốn tiếp tục cuộc hôn nhân này. Nếu muốn thì theo em chỉ có 2 cách: 1 là chị hãy thay đổi suy nghĩ của chồng về mình, 2 là thay đổi mình để hoà hợp với cách suy nghĩ của chồng. Nếu phải chọn cách ly dị thì chị còn cần phải chuẩn bị nhiều hơn. Đó là tâm lý đối mặt sự thật với chính mình, gia đình họ hàng, dư luận..., đó là quyền nuôi con, là tài chính. Em nghĩ hãy lựa chọn quyết định khiến chị thấy nhẹ nhàng hơn, nhưng vẫn đảm bảo cho con một cuộc sống tốt. Vài ý kiến chia sẻ cùng chị.
Thế tóm lại bạn muốn gì?Nếu cuộc sống với chồng và gia đình chồng nặng nề đến thế với bạn, và chồng bạn lại còn chủ động đề nghị ly hôn, thế thì bạn còn chờ gì nữa?Nếu bạn còn yêu chồng bạn, tớ nghĩ bạn nên cân nhắc chính xác liệu tình yêu ấy có đủ để bạn vượt qua những gánh nặng mà bạn kể trên không (chồng coi trọng nhà chồng và ít thương vợ con; chạy đi chạy lại nhiều km hàng tuần để về phục vụ nhà chồng; không có ngày nghỉ vì cuối tuần còn phải dọn dẹp ở nhà chồng; nhà chồng không coi bạn như người trong gia đình....).Nếu bạn cảm thấy tình yêu với chồng đủ mạnh để vượt qua những điều trên, thế thì bạn phải thay đổi thôi. Chấp nhận bỏ việc, về sống với nhà chồng như chồng đề nghị. Chấp nhận lương 3 triệu/tháng, và việc chính của bạn sẽ là cơm nước chợ búa dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc bố mẹ chồng (bố mẹ chồng bạn sẽ càng ngày càng già yếu và cần nhiều chăm sóc hơn, chứ chẳng trẻ ra khỏe lên mà giúp bạn đâu). Và quan trọng nhất là, một khi đã chọn con đường nào, thì bạn cũng phải cố học cách vui vẻ chấp nhận nó. Chứ vừa làm vừa bực bội, trách móc chồng, khó chịu vì sự thiếu ngăn nắp vệ sinh của mẹ chồng... thì dù bạn có làm gì, hi sinh đến thế nào vì chồng và gia đình chồng, tớ sợ là một ngày nào đó chồng bạn sẽ lại tiếp tục đuổi bạn ra khỏi nhà. Và mẹ chồng tiếp tục: con muốn đi thì cứ đi đi, để cháu lại.Còn nếu bạn cảm thấy tình yêu với chồng ko đủ mạnh, thì thôi, dứt khoát lên, đau một lần rồi thôi. Ông bà ngoại còn đang khỏe mạnh còn hỗ trợ bạn chăm cháu được, bạn tranh thủ làm lụng kiếm tiền để dành; mở rộng quan hệ, nghỉ ngơi chăm sóc sắc đẹp, biết đâu tình yêu và hạnh phúc lại tìm đến với bạn.Đừng nghĩ cố vì con mà giữ gia đình. Con cần hạnh phúc chứ ko cần cái vỏ gia đình đầy đủ mà bố mẹ nó bất mãn nhau.
chính xác,kinh nghiệm của em luôn,nhưng ko phai là chồng mà là trong gia đình,chị nên thương bản thân chị và con trước khi nghĩ đến ông " chồng " nhà chị,thía lày thì bảo làm sao topic " chê chồng việt " ko hot cơ chứ,phụ nữ lấy chồng rồi thì ko còn là người mà thành osin cao cấp ah?vừa phải kiếm $ nuôi con vừa phải chiều lòng tất cả mọi người trong gia đình nhà chồng?người chứ có phải là thánh đâu,chồng có cha mẹ thì vợ cũng có cha mẹ vậy,hay vợ lấy chồng rồi thì phải đoạn tuyệt với cha mẹ?chả cần các chú vào xem mà chỉ thấy phụ nữ chúng ta dạy nhau thôi thì đã thấy trai sò đánh nhau ngư ông đắc lợi rồi.phải biết thương cái thân mình chị à
[Nói chung mình nên thương bản thân mình đã rồi mới thương đến chồng và những người khác được,cuộc sống nên có đi có lại ,k thể có ng` nao` có thể hy sinh cho ng` khác tất cả cho dù đó là con cái hay vợ chồng ,vì điều đó khiến những ng` đc nhận thêm ích kỷ thôi ,đó là kinh nghiệm của m
Con người ta ai cũng mong muốn mình kiếm đc thật nhiều tiền, tôi cũng vậy, lúc nào cũng thấy lương mình sao thấp thế, chẳng lo được cho gia đình đàng hoàng đầy đủ. Nhưng giờ đọc bài của bạn này, mình lại nghĩ có nhiều tiền để làm gì nhỉ? khi mà chỉ biết hùng hục lao vào kiếm tiền để rồi cũng chẳng có hạnh phúc. Bạn thử nghĩ một gia đình có mấy người, mà bạn thì sáng sớm đi, tối mịt mới về, rồi tắm rửa, ăn uống rồi ôm con ngủ. Một người đàn ông mà như vậy còn không chấp nhận đc chứ nói gì đến một người phụ nữ. Tại sao bạn kiếm được nhiều tiền, muốn nhà cửa luôn sạch sẽ, muốn có nhiều thời gian hơn mà bạn không thuê người giúp việc nhỉ?
Cái vụ này mình cũng thấy ở nhà mình. Nhà chồng k bao giờ gọi điện hỏi thăm xui gia và nhà vợ của 2 người Anh chồng. Têt nhất cũng thế, dù biết số điện thoại cũng chả gọi. Mình chẳng biết người miền nam họ thế hay sao ấy. Đôi khi có cảm giac, họ chỉ lấy vợ cho con trai họ (nhà chồng mình 3 con trai), còn nhà vợ thế nào, tạo mối quan hệ ra sao đó là việc của con trai họ, họ chả quan tâm.... Mình thấy hơi lạ. Có đôi lúc ba mẹ mình nói để gọi điện hỏi thăm, chúc tết, nhà mình có giỗ chạp, cúng bái cũng hay mời nhà chồng, nhưng lúc đầu 1-2 lần đến, sau đó thì lý do nhà xa, già, bệnh (trog khi họ về quê họ đi 3-4 tiếng đồg hồ ngồi xe máy đc, đến nhà mình chỉ khoảng 20phut xe máy). Riết rồi mình nói nhà mình thôi ba mẹ khỏi quan tâm, khỏi cần tạo mối quan hệ nữa..... chán cảnh xui gia quá.... cũng là người lớn....nhưng khi vc cãi nhau, chồng tỉ tê với mc, thế nào bà cũng gọi lên nói mình thế này thế kia với mẹ mình. Mình cũng k biết mối qhe này ra sao nữa. Trong khi nhà mình chỉ muốn tạo mối qhe thân thiết xui gia, để hiểu nhau, thông cảm nhau, nhắc nhở dâu, rể sống cho hợp lẽ để cháu đc chăm sóc đầy đủ, nhưng.... ngoài ra nhà mình, ông bà ngoại nuôi con mình từ hồi đẻ tới giờ đấy nhé, vậy mà còn k gọi điện hỏi thăm cháu, hoặc cảm ơn ông bà ngoại kìa.... nhưng thôi, cs miễn sao mình sống để thấy thoải mái là đc rùi, cũng k quan tâm đến người khác n wa
Cảm ơn loakentraivu rất nhiều. Mình cũng thật sự muốn gọi chồng để nói chuyện phải, trái, đúng, sai và A ta muốn gì lúc này, nhưng vì lòng tự ái, tự trọng của mình, mình k thể làm đc. 1thang trôi qua, A k gọi hỏi thăm mình ra sao, A đến nhà mình thăm con mà chỉ ôm, hôn vài phút lại đi ngay. Đôi khi nhìn con bé, mình thấy thương quá, mình gọi điện cho A để con bé và A nói chuyện. Mình đã làm thế 2 lần, dù chả bao giờ A gọi cho mình để hỏi thăm con bé cả. Ngày mai là dỗ Anh 2 chồng, hnay mình gọi cho mẹ chồng để nhờ thắp nhang dùm, bà chỉ hỏi vài câu khách sáo, như chưa có chuyện gì, ngoài ra cũng chả đá động đến rằng, sao lâu rồi 2 mẹ con mình k về...trước đó, chồng mình có viết cho mình 1 lá thư, nói rằng vẫn iu 2 mẹ con mình lắm, nhưg thà 1 lần đau như thế này còn có thể nhìn nhau sau này nữa. Rồi trong thư chồng mình bảo bà nội bệnh chỉ nằm thôi, cviec của A giờ cũng k tốt..... Lúc đọc thư mình thấy thương A, muốn bỏ qua tự ái A đuổi mình để về đỡ đần A.... Nhưng sau cuộc điện thoại nghe MC nói vẫn khỏe, và mình nghe giọng cũng thấy thế, bỗng Mình thấy thương con bé nhà mình quá! Sau khi cuộc gọi với MC xong, tự nhiên mình thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt, mình khó thở và nước mắt trực trào, mình thương con bé con quá! nó đâu có tội gì đâu, tại sao ông bà nội và cả ba nó hắt hủi, chả dòm ngó gì nó hết thế..... Giờ này ngồi viết những dòng này, mình cũng mệt mỏi lắm, nhưng cũng dặn mình phải mạnh mẽ để đối đầu những khó khăn phía trước vì con nữa... Trẻ con chẳng có tội gì cả, và chẳng có quyền lựa chọn bố mẹ. Chỉ do mình sai, lựa chọn sai.....
Cảm ơn CHị nhiều. Mấy nay E cũng đã suy nghĩ rất nhiều. Vì ra ngoài ở riêng là k thể, mà ở chung với tình hình này, với sự k thông cảm, chia sẻ, thì chẳng chóng thì chày, tụi EM lại bùng phát nữa thôi. E đã quyết định đồng ý chia tay, vì níu kéo cũng chả ích gì nữa, chỉ tội con bé con lại thấy bố mẹ suốt ngày cãi nhau. Thế nên, chia tay là cách tốt nhất trong lúc này, cho cả 2. 2 tuần nay chồng E cũng k gọi điện hỏi thăm ít nhất là con em nữa, thế nên E cũng chẳng cần níu kéo người cha như thế cho con em làm gì nữa. Cảm ơn các chị nhiều đã chia sẻ cùng em.... Đó là 1 con đò cho em đi, nhưng đi chỉ nửa đôi giòng nước thôi ạh... cảm ơn các chị nhiều
Từ ngày lấy chồng, tôi cũng chả biết gì giỗ chạp họ hàng nhà tôi cả. Mỗi lần có giỗ, Anh toàn biện lý do, mẹ Anh ốm, con tôi nhỏ để k đi. Tôi bảo thôi để tôi tự ẵm con đi, Anh cũng k chịu. Tôi thấy buồn lắm, vì tôi k phải trên trời rơi xuống, hay tôi ở đầu đường góc chợ nào đến ở nhà Anh. Tôi có gốc gác, có nguồn cuội. Nhưng đối với chồng tôi, lấy chồng phải theo chồng, và dường như bắt tôi cắt mọi quan hệ nhà chồng. Khi mẹ chồng tôi ốm, tôi chỉ chạy lên chạy xuống nấu ăn, nhưng hình như như thế đối với anh chưa đủ, Anh nói với anh họ tôi rằng: tôi k vào ngủ với mẹ chồng tôi đêm nào.... Trong khi mẹ tôi ốm, nói mãi anh mới lên thăm mẹ tôi.Dường như những gì tôi làm là chưa đủ với anh.... Tôi đã sai vì k đủ sức cáng đáng việc nhà tôi, việc con tôi, và cả việc nhà anh nữa. Tôi tệ quá!!!! Giờ tôi muốn ai ôm tôi thật chặt, vì lòng nặng nề, muốn khóc mà k khóc đc.... tôi cô đơn.....
Từ khi lấy chồng, thời gian đầu, tôi cũng buồn, và khóc n. Nhưng dần dần, với sự lạnh lùng, thờ ơ của chồng, tôi cũng nhận ra nước mắt k làm đc gì cả. Tôi có nằm xuống, có bệnh xuống, cũng chẳng ai thương tôi ngoài ba mẹ tôi, và người khổ là ba mẹ tôi và con tôi. Nhưng để níu giữ gia đình này, tôi biết, cả tôi và chồng tôi cùng thay đổi. Nhưng sự thay đổi này hơi khó với chồng tôi, vì sự bảo thủ của Anh ấy.....
Mình đã từng yêu cầu thuê người, nhưng chồng và nhà chồng k muốn. Mình biết, mình phải nhập gia tùy tục, 2 vợ chồng phải ở cùng nhau. Nhưng cái cách chồng và nhà chồng xem mình như người ngoài, làm mình thấy lạc lõng lắm. Nhất là khi về nhà chồng mìh cần sự chia sẻ của chồng, thông cảm của chồng, là chỗ dựa tinh thần cho mình là chồng. Nhưng khó quá! Mình thấy hay do mình k khéo ăn khéo nói, hay do mình tệ vì k biết cách sống quá! Hnay mình đau đầu quá, k muốn nghĩ gì nữa, k muốn suy nghĩ gì nữa. Đôi khi nghĩ sao mình k đủ dũng cảm để biến khỏi cuộc đời này, khỏi bon chen, khỏi tham, sân, si, để lòng thanh thản. Bên tình, bên hiếu, gia đình nhỏ, gia đình lớn, làm sao phải cân bằng đây??? Mình đã thất bại trong cuộc đời này.