Tôi chỉ muốn nói 1 điều là thường các sếp to ở VN lúc nào cũng như bố tướng, bắt nhân viên phải phục tùng và phải ơn huệ. MỒm thì nói là có năng lực, giúp đỡ này nọ nhưng thấy nó hơn mình chút là quay ra nói xấu, chơi đểu. Nhiều bạn trẻ xin được học bổng cực ngon nhưng sếp nhất quyết không cho đi. Tôi thì thiên về phía ủng hộ các bạn trẻ đó dám dứt khoát và lựa chọn con đường bước ra và hòa nhập với thế giới. DO vậy, ông Long khi đã có cả Visa Canada và Mỹ thì ông ấy chọn như thế nào là chuyện của ông ấy. Tôi thấy, các sếp cùng cơ quan đang chơi đểu chính nhân viên của mình , với kiểu sống như vậy nó đã bước chân đi rồi thì coi như cắt đứt mọi tình nghĩa, mỗi quan hệ.
Có chồng là luật sư nên vụ gì không đúng ý mình thì em Thuý phải xách đít đi KIỆN cái đã, cho đỡ phí công anh chồng học hành bấy lâu. Qua chuyện này mới lòi ra là trên FB nàng thể hiện là người mẹ tuyệt vời xyz từa lưa hạt dưa, thì cũng trên FB cho mọi người thấy nàng và cha dượng (kéo thêm cha dượng vô vì nàng tự hào anh chồng này lắm, lúc nào cũng cha dượng đối xử với con riêng là số 1) đã quan tâm, chăm sóc cho mấy đứa nhỏ như thế nào? Ai đó còn khen nàng chăm con tốt nữa thiệt là bó tay á.
Có hai kiểu phát ngôn gần đây đã trở thành "hiện tượng", tạm gọi là Kiểu Ngọc Trinh và Kiểu Ngọc Thúy. Sau một hồi suy nghĩ thì mình quyết định theo về đội em Trinh cho bớt hại não :)
Chẳng phải ở VN mà ngay bên Cnd này cu,ngoại trừ những ong sáng cắp cặp lồng cơm đi ,tối cắp về là còn sợ vợ ,ở nhà tử tế ,vì lớ xớ li dị là mất hết vì có tóc cho mấy bà và sở thuế ,tòa án nó nắm ,còn những ông làm ăn ngoài,buôn bán hay mở cửa hàng ,nói chung những nghề làm tiền mặt thì đa phần đửng nói là chung thủy nha ,matxa ,du học đầy cám dỗ kia kia ,chẳng qua là ,ong nao khg muốn li dị thì kín đáo ,còn khg thì bỏ nhau đầy kia kìa .mặt bằng chung đà bà vn ở nước ngoài thất thế khg còn có giá như 20 năm trước khi mà làn sóng du hoc chưa nhieu ,bảo lãnh thân nhân cũng chua nhiều ,rồi lớp tre em sang từ nhỏ cũng chưa đủ tuổi trưởng thanh ,hơn nữa lúc đó người vn kinh tế chưa vững ,vn lại chưa dễ về ,thì đàn bà già trẻ ,xấu đẹp đều có giá ,các ông tranh nhau lấy.chỉ lo đi làm rồi về với vợ.Giờ XH bên này cũng loạn vậy thôi ,ông nào được được ,kiếm ra tiền chút ,chịu chi 1 chút ra ngoài là bị mất ngay ,gái trẻ nó tranh nhau đó.nói chung gái bên này cũng ế đầy vì bị chồng bỏ về vn lấy vợ ,hoặc ở bên này lấy du hoc .Còn khg bỏ thì cũng bồ bịch ở ngoài ,matxa nha ,gai Nhat ,Han ,VN ,TQ đi tua giá có 100 thôi bo them 20 $ nua tre dep tu 19den 25 .Hazzz chuyện thời đai bây giờ nó vậy chẳng phải chỉ riêng VN đâu mẹ nó ạ
Trời ơi chỉ vì một bài báo "Trục xuất vì quá đẹp trai" gì đó mà ảnh được mời sang Dziệt Nam rồi đó hả????Ai fan anh này đừng ném đá mình nha, cái dzụ này mình thấy hài và nhảm quá chừng :)
Thành thật mà nói đến 35 tuổi thì không còn hi vọng gì đâu. Các chị đó không "ngây thơ trong trắng" như chị nghi đâu... Các chị đó khôn quá, tính toán quá kĩ lưỡng mọi chuyện, lúc nào cũng muốn đàn ông hoàn hảo. Nhưng mấy anh hoàn hảo thì lại không care lắm nên độc thân bất đắc dĩ. Kể ra cũng đáng tiếc cho mấy chị đó.
Đây đàn ông đểu đây :14:
Chân thành cảm ơn RoseQueen! Đây là ngững suy nghĩ tôi muốn nhận khi set topic này.Bạn đã suy nghĩ tỉnh táo, thấu đáo như thế thì mình tin bạn sẽ treasure được hạnh phúc mình đang có. Tuy nhiên, be careful.. 1 ngày nào đó Ex của bạn có thể quay lại và khóc lóc với 1 kịch bản máu trắng kiểu Hàn Xẻng: anh xa em để cho e hạnh phúc thì có thể bạn sẽ bị lung lay...
Công nhận chị cũng cao tay đấy chứ... lấy được anh tử tế kém hơn 5 tuổi. Đùa chút, không biết ai đểu hơn ai đây... Có khi đàn ông cũng cần một ít phụ nữ đểu!
Vậy mà chưa yên, mình về nhà thì nhận được yêu cầu của khoa hôm sau lên họp với ban giám hiệu trường và ban chủ nhiệm khoa về vấn đề đó. Trong cuộc họp có Hiệu Phó, trưởng Phòng Hành Chánh Nhân Sự, Phòng Đào tạo và có mời cả sinh viên của mình (đã ra trường, hiện làm thư ký khoa) tham dự. Mục đích của cuộc họp là sa thải mình vì không đủ tư cách đạo đức và cấm không cho mình lên lớp nữa. Các thầy thay nhau trù dập mình với rất nhiều tưởng tượng bệnh hoạn và không cho mình được phát biểu phản bác lại.
Cuối cùng mình mới được phát biểu thì mình chỉ đơn giản nói là "Thứ nhất, em không còn là giảng viên cơ hữu của trường, trường không có lý do gì mà ra quyết định sa thải em; Thứ hai, nếu muốn em chấm dứt giảng dạy cho trường thì cứ quy chiếu theo hợp đồng giảng dạy mà tiến hành. Đây là hợp đồng giảng dạy theo học kỳ của em và em không thấy em vi phạm bất cứ mục gì để có thể chấm dứt hợp đồng của em trước thời hạn. Em sẽ dạy đến cuối học kỳ và trường có quyền không ký tiếp hợp đồng với em vào học kỳ tới; Thứ ba: Nếu các thầy cô cho là em không đủ tư cách đạo đức thì đưa bằng chứng ra. Các thầy cô nhìn nhau, sau đó hỏi 2 em sinh viên, hiên là thư ký khoa, rằng hồi lúc các em học với mình, cách mình dạy thế nào? Mình biết hai em rất ngại nếu đứng về phí mình trong hoàn cảnh của 2 em nhưng cũng nói "Cô HH dạy rất tốt và rất nhiệt tình ạ".
Thế là cuộc họp từ 8am đến gần 1pm vẫn chưa xong nên tạm gác lại lần sau. Và lần sau đó không bao giờ xảy ra. Mình vẫn đến trường dạy bình thường nhưng mình không bao giờ ghé khoa vì mình biết mình không được chào đón.
Chuyện đến tai sinh viên nên cũng lùm xùm một thời gian ở trường. Sau đó, vì thầy trưởng khoa có nhiều sai phạm bị sinh viên của khoa phát hiện, báo chí lên tiếng, và sinh viên yêu cầu nên cuối cùng trường có cuộc họp với sinh viên của khoa. Mình không được tham dự cuộc họp nên không biết rõ thế nào. Chỉ biết cuối cùng, theo nguyện vọng của sinh viên thì thầy trưởng khoa không còn làm trưởng khoa nữa, mà đổi sang vị trí khác, không được tiếp xúc với sinh viên. Lúc này trường lại mời mình làm phó khoa phụ trách khoa, giống như là quyền trưởng khoa (khoa bị sát nhập vào khoa cũ, vốn từ đó mà tách ra) nhưng mình sợ quá, chạy dài luôn.
Hôm nay tự nhiên lại kể lể dài dòng. Bạn nào có thời gian thì đọc chia sẻ, không thì thôi. Mình không định phản biện hay tranh cãi gì ở đây. Mỗi người một suy nghĩ, một hoàn cảnh, thấy vậy mà không phải vậy huống chi là mình ở ngoài. Mình mong là anh Long sẽ đạt được tâm nguyện của anh ấy. Thế thôi. Vì không ai sống thay cuộc đời của anh ta cả.