images
Thịnh hành
Cộng đồng
Webtretho Awards 2025
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
nhật ký cho mỗi ngày ^^
Hôm nay có 2 việc không vừa ý, toán nhân sự đã không làm đúng kế hoạch, mình không buồn anh trưởng nhóm mà chỉ buồn anh trai mình, những việc anh thích thì dù thiệt hại gì anh cũng cố gắng làm đàng hoàng, những việc của tập thể thì anh rất vô trách nhiệm, câu nói cha chung không ai khóc quả chẳng sai.
Trễ tiệc nhà hàng 2 ngày vì nhận thông báo trễ, mất đi bữa ăn miễn phí được nhà quảng bá mời ở khách sạn 5 sao, cảm thấy tiếc vì bình thường mình chưa từng nghĩ đến việc bỏ 2 triệu chỉ để ăn ở một nhà hàng hạng sang.
07:01 CH 09/06/2012
Em không hề ham sống
Có lẽ bạn quá cầu toàn? Muốn ôm đồm nhiều thứ nhưng năng lực chưa thể kiểm soát được tất cả những mong muốn của bản thân.
Một phần do bạn không thực sự hiểu bản thân muốn gì và cần gì? Tâm bạn tìm những ý nghĩa của cuộc sống để neo đậu, nhưng chợt nhận ra tâm hồn trống trải không nơi bám víu.
Lúc mới trưởng thành mình cũng bị trầm cảm 5 năm, do cuộc sống khó khăn, sáng khi mặt trời chưa mọc mình đã đạp xe 10km đi làm lao động phổ thông ở xa trung tâm, đường phố nơi ấy ổ gà ổ voi, nhiều hôm mưa nước ngập đến bụng, tối vào lớp học bổ túc gần 10 môn ở một trường tương đối nghiêm túc nên giáo viên và các bài kiểm tra khá nghiêm túc. Nhiều lúc học về gần 11h tối mệt lả người không còn thời gian học bài chỉ nằm vật xuống ngủ, những ngày kiểm tra trong lớp thì hầu như không còn thời gian ăn tối mà phải dành thời gian ôn bài, những hôm mưa lớn có khi phải mặc đồ ướt sũng ngồi trong lớp học khiến những bạn học nhìn ái ngại, những ngày đóng học phí là ám ảnh lớn vì lương dư ra không đủ đóng tiền học.
Một lần làm việc quá mệt, trên đường đạp xe về mình ngã vật ra lề đường, sắc mặt tái nhợt, miệng rất khát, lục lọi hết túi chỉ còn 1 nghìn đồng để mua trà đá ven đường uống đỡ mệt. Ngồi trên lề đường với cơ thể tàn tạ, mình nghĩ cuộc đời thật bất công, những bạn khác có người lo cho học phí, được lo cho ăn sáng, còn mình nhiều ngày không dám ăn sáng vì còn dành tiền để đóng học phí, mua tập viết. Ngày hôm ấy về nhà mình bệnh 1 tuần vì kiệt sức, nghỉ làm, không còn lương nên buộc phải bỏ học, lang thang nhiều tháng trời khiến mình trầm cảm bỏ ăn bỏ cả vui chơi, cuộc sống như một thây ma mất hồn, mặt suốt ngày chẳng nở nổi nụ cười, người ốm nhom suy dinh dưỡng.
Bây giờ mình đã đi làm, công việc phải coi sóc thêm những nhân viên cấp dưới, coi sóc nhiều việc dang dở của công ty, nên chẳng còn dư thời gian đi học, ước gì có thời gian như bạn để hoàn thành ước mơ tấm bằng tốt nghiệp phổ thông từng mong đợi bấy lâu nay.
Có lẽ bạn may mắn nhưng lại chưa cảm nhận sâu sắc được sự may mắn đó và biết ơn nó, nên bạn đã tiếp tục đi tìm kiếm những gì mà tâm trí bạn cho rằng có ý nghĩa.
06:35 CH 08/06/2012
Ăn gì để sống?
Do tiêu chuẩn vệ sinh an toàn thực phẩm của VN chưa hợp lý, những người phụ trách của họ cũng chưa dư thừa năng lực để sử lý vấn đề an toàn thực phẩm. Lúc trước công ty em có xuất lô hàng thực phẩm sang Nhật, vượt qua mọi tiêu chuẩn theo yêu cầu của bên VN, qua đến Nhật bên Nhật nói rằng đồ ăn này chỉ có người nghèo, người tiêu chuẩn sống thấp bên Nhật mới dám ăn, vì không đủ tiêu chuẩn của họ nên họ không đưa vào lưu hành ở thị trường tiêu dùng phổ thông.
05:48 CH 08/06/2012
Đối tác chửi thề
ủng hộ với ý kiến này ,đã gặp gỡ đối tác 2 bên dù là ngta nhờ cậy mình hay mình nhờ cậy ngta nên để lại ấn tượng tốt 2 bên ,chửi thề đệm từ nếu như mấy ông đàn ông tụ họp ,bạn bè gặp thì thoải mái ,
đây là công việc nó khác ,chửi thề chỉ làm giảm giá trị bản thân mình,khiến ngta coi thường ,
ko phải cứ ỷ là làm lớn ,sếp là được chửi thề như thế ,muốn nhân viên nghe lời thì cứ nói chiện nhẹ nhàng ,nhưng từ ngữ thấm ,làm cho nó nghe phải nhức nhối nhớ dai những lời mình nói
đối tác như thế nếu là mình thì mình cảm thấy coi thường

Chỗ em thì mọi nhân viên đều được đặt chỉ tiêu làm việc, bảo vệ, bốc xếp, tài xế, kế toán, marketing, ...vv, tất cả đều được giao chỉ tiêu công việc. Làm đạt chỉ tiêu thì được đãi ngộ theo lộ trình, còn không đạt tiêu chuẩn thì sếp nói chuyện cũng gay gắt lắm, nhưng chưa bao giờ chửi thề hay sỉ nhục nhân viên. Có lần phó giám đốc công ty em phỏng vấn một nhân sự, sau đó phó giám đốc không nhận, lí do duy nhất là nhân sự đó bị tật cơ thể, phó giám đốc còn dè bỉu và chê cười sự tàn tật của người xin việc kia, sếp nghe thấy nhắc ngay là không nên lấy sự may mắn được lành lặn của bản thân để đi dè bỉu chê bai người tàn tật.
Lần trước có giám đốc một nhà cung cấp nói chuyện với sếp chửi thề linh tinh, sếp cắt hợp đồng luôn, sếp nói thẳng với vị giám đốc nọ là mọi người đều chủ công ty và dân có tiền mà ăn nói thiếu văn hóa, bên em mất lợi nhuận ngành hàng đó nhưng bên đối tác cũng thiệt hại, sau này tình hình kinh tế khó khăn vị giám đốc nọ gọi điện năn nỉ hứa là nói chuyện không chửi thề.
Nhưng cũng như anh/chị gì ở trên có nói, thời buổi này khó tìm được nhiều người chú trọng văn hóa ăn nói.
02:06 CH 08/06/2012
Đối tác chửi thề
áp lực nhiều, mỗi người chon cho mình 1 cách xả

Cách xả stress cảm thấy không được hay lắm, giống như người nói chuyện văng nước miếng lung tung vào người xung quanh, không chịu điều chỉnh cái miệng của mình để bớt văng nước miếng, mà bắt những người xung quanh phải chịu dính nước từ miệng của mình.
Hồi thiếu niên em cũng chửi thề quen miệng, đến nhà một người bạn, nói chuyện chửi thề, bố bạn ấy hỏi là "ở nhà bố mẹ cháu có ai dạy cháu hay không?", em bỏ chửi thề luôn kể từ đó.
Cái khó ở chỗ họ là đối tác, bắt buộc phải tạo quan hệ, nhưng lối chửi thề văng tục em nghe mấy tháng nay vẫn cảm thấy dị ứng, nên cũng mong có cách nào đó chấp nhận thói xấu của họ, cách chấp nhận sống chung với lũ???
07:06 CH 07/06/2012
Đối tác chửi thề
tùy quan niệm của mỗi người thô, người phóng khoáng thì cho rằng đó là bình dân dễ gần, người cổ điển thì cho rằng đó là vô văn hóa, thiếu giáo dục. còn mình quan niệm, chẳng ảnh hưởng gì đến mình

Về mặt này có lẽ em thuộc dạng cổ điển.
Chắc bạn này còn trẻ và chưa va vấp nhỉ? Nếu không chịu được thì thay đổi bạn ạ, nhưng thay đổi không dễ đâu nhé, trong thời buổi này.

Đúng là em còn trẻ và chưa có va vấp nhiều.
Em làm qua vài công ty tài chính, siêu thị, trung tâm phân phối hàng điện tử, hàng tiêu dùng, ...vv, chủ yếu công việc ở phòng tài chính hoặc bộ phận hỗ trợ giấy tờ sổ sách thông tin cho ban giám đốc, chưa từng đi tiếp khách nhiều, trong phòng cũng chẳng ai chửi thề.
Đợt trước nhân viên ở bộ phận bán hàng công ty em sỉ vả thầm sau lưng khách hàng "không có tiền mà bày đặt mua đồ sang", giám đốc đi ngang tình cờ nghe được đuổi việc ngay vì coi thường quyền của khách hàng, phòng em tuy không có quy định cấm chửi thề nhưng ai chửi thề trong phòng làm việc sếp nghe được là bị đưa ra trước đám đông nhắc nhở ngay vì ảnh hưởng đến hình ảnh công ty.
Có lẽ không quen nghe chửi nên cảm thấy có gì đó dị ứng với việc đó.
06:00 CH 07/06/2012
Đối tác chửi thề
ồ nếu bạn là đối tác mà cần người ta thì bạn phải chấp nhận thôi, còn nếu người ta cần bạn thì bạn mới bắt người ta sửa được

Nghĩ lại cũng đúng, họ biết họ có vị thế nên mới nói chuyện thoải mái như vậy, một bác tiến sĩ tỷ phú bên tập đoàn F cũng mắc tật này, người ta than phiền ổng thì ổng nói ổng vừa giàu vừa có tiền, thích chửi ai thì chửi, ổng bảo tập đoàn lớn như vậy cần gì phải hạ mình với mấy khách hàng hay bắt bẻ, không mua thì ổng bán cho người khác.
Ban đầu tưởng giao du công việc với những người có chức có học thức sẽ không nghe chửi thề như một số công nhân bốc xếp không có điều kiện học hành ở xưởng sản xuất, bây giờ thì vỡ mộng vì làm manager của mấy công ty tương đối có thương hiệu, họ là những nhân viên đại diện cho thương hiệu công ty mà họ vẫn quen miệng chửi thề oang oảng.
11:16 SA 07/06/2012
n
NamNguyenT
Hóng
0Điểm·1Bài viết
Báo cáo