http://www.gocnhinalan.com/blog-cua-alan-va-bca/huyt-ca-nim-tin.html Tử huyệt của niềm tin Bong bóng đầy hơi helium thì sẽ bay bổng trông rất ngoạn mục. Nó mang theo ước mơ tươi đẹp của bao đứa trẻ muốn bay cao qua bầu trời, nhẹ lướt gió như con diều trên ngọn cây mái ngói. Nhưng người lớn thì thực tế hơn. Họ hiểu rằng helium trong quả bóng sẽ xì hơi hay nổ tung theo thời gian, tùy vào áp lực và sức nóng. Nhiều người lớn không chấp nhận định luật vật lý này. Họ muốn “trẻ mãi không già”. Thế giới gọi đây là hội chứng Peter Pan. Tuần qua, các người “rất lớn” tổ chức hội thảo để giải quyết cục nợ gọi là “bong bóng BDS”. Họ cố tìm ra một lý giải chính đáng để kết luận là bong bóng sẽ tiếp tục bay nếu chúng ta (người dân) có chút niềm tin vào chánh phủ và các công ty BDS (xem bài của VN Express đăng lại nơi web site GNA này). Tin vào chánh phủ và các công ty BDS? Nếu đây là “tử huyệt” như vài chuyên gia nhận định, thì “tử” là cái chắc. Như một bà vợ bắt gặp chồng ngoại tình lừa gạt không biết bao lần trong quá khứ, nhưng lần này ông chồng xin bà vợ hãy “tin anh đi”, anh mới cởi quần áo nó ra, chưa làm gì cả. Bỏ qua chuyện niềm tin, đây là những lý do tôi cho rằng một melt-down (chảy tan) của BDS Việt trước tháng 6 năm 2013 là điều khó tránh (trong bài phỏng vấn với VTV, họ cắt phần lớn những biện giải này): 1. Chánh phủ đã hết tiền, ngân hàng đã hết tiền, các công ty BDS đã hết tiền. Người dân còn khoảng 50 tỷ USD (vàng và ngoại tệ) và Việt kiều có thể rót thêm 15 tỷ mỗi năm, nhưng không ai có “niềm tin” để vất tiền tốt theo đống tiền xấu. Giải pháp in tiền bừa bãi không khả thi vì sẽ gây lạm phát phi mã và kết cuộc sẽ đến nhanh hơn dự đoán. 2. Khi giá BDS xuống dưới 50%, nợ xấu ngân hàng sẽ tăng gấp 3 lần hiện nay vì 67% dư nợ của ngân hàng dựa trên thế chấp BDS. Các con nợ thường ngưng trả tiền vay khi tài sản họ mất có trị giá thấp hơn tổng số tiền vay. 3. Nếu bong bóng BDS không nổ vì bất cứ lý do gì, sự trì trệ cho nền kinh tế sẽ kéo dài ít nhất 8 năm nữa. Số lượng căn hộ tồn kho và các căn hộ đang xây dở dang phải mất đến 10 năm mới thanh lý hết. 4. Ánh sáng le lói dưới đường hầm là gói cứu trợ của IMF (chánh phủ đã bác bỏ giải pháp này) hoặc tín dụng từ đàn anh “lạ”. Không ai ngoài chánh phủ có thông tin để dự đoán chính xác hướng đi sắp tới của chúng ta. 5. Chúng ta vẫn đang cố gắng làm những gì chúng ta đã làm trong quá khứ (khó mà thay đổi thói quen xin-và-cho); nhưng chúng ta đang hy vọng là kết quả sẽ khả quan và tốt đẹp (như lời các ngài quan chức đã tuyên bố gần đây). Các quan đang muốn chứng minh là Einstein không biết gì về toán hay vật lý? Chúng ta mới là bậc trí tuệ? Bản chất tôi là một người lạc quan và có niềm tin cao độ vào tôi cũng như vào những người chung quanh. Tôi luôn nhìn tương lai với cặp kính mầu hồng. Gần đây, khi về lại Việt Nam, các Peter Pan cũng không còn đeo kính nữa. Có lẽ vì chúng ta đang ở Never-Land? Alan Phan
Cái này lượm được trên fb https://www.facebook.com/longvelo?ref=ts&fref=ts Nguyễn Ngọc Long 5 October near Ho Chi Minh City, Vietnam via Mobile Tôi không muốn lên tiếng về việc của Phước Sang nhưng vì quá nhiều anh chị em báo chí hỏi nên xin được nói một lần duy nhất: - Việc Phước Sang bị tố giựt tiền của ông Chung Minh nếu có thì chỉ là chuyện cá nhân, không liên quan đến công ty. - Việc ông Minh đưa tiền cho ông Sang thì tôi biết còn sau đó ông Sang có hành vi "giựt" hay không thì tôi không liên quan đủ sâu để kết luận. Có ít nhất mộ t lần tôi chuyển cho ông Minh hơn 2 tỷ và theo như tôi biết thì để cho ông Sang mượn; mấy lần nữa thì khoảng vài chục ngàn đô ông Minh nhận từ tôi cũng qua đưa ngay cho ông Sang. - Ông Sang rất giỏi trong việc dụ ngon dỗ ngọt ông Minh. Ông Sang cũng thông qua ông Minh để ép tôi ký hợp đồng sản xuất phim trị giá hơn 60 tỷ nhằm thông qua đó hợp thức hoá giấy tờ giải trình vay vốn ngân hàng nhưng tôi đã kiên quyết không ký những hợp đồng "khống" như vậy vì gây nguy hại tiềm ẩn cho công ty. Kế toán của tôi khi ấy cũng phải chịu nghe điện thoại khủng bố liên tục của ông Sang để ép ký. - Đêm hôm ngồi ở 57 Hàm Nghi ăn xôi chiên đúng là Lê Hiếu đã xuất hiện và một lúc sau ông Minh phát hiện chiếc xe Mes của ông Minh đậu ở khu vực "chỗ ngồi của Lê Hiếu". Khi ấy ông Minh thắc mắc thì tôi nói Lê Hiếu đi chiếc xe khác chứ tôi chưa thấy Lê Hiếu chạy con Mes này bao giờ. Tôi nói nếu cần thiết để tôi ra hỏi Lê Hiếu cho rõ nhưng ông Minh không chịu mà cho người ở lại canh me Lê Hiếu theo dõi. Khúc sau thì tôi chịu vì tôi đi về sớm. - Mặc dù đã nghỉ cộng tác với ông Minh gần 2 tháng nhưng tôi biết ông Chung Minh là người tốt, rất tin người và khoái nghe nịnh nên bị nhiều nghệ sĩ "thức thời" bu lấy kiếm chác. Ngoài Phước Sang còn rất nhiều nghệ sĩ tên tuổi khác mà tôi thấy chưa cần thiết phải nói ra cụ thể. Tóm lại là như vậy đó, xin hết. Còn thông tin ngoài hành lang chiều nay nghe được từ một TGĐ cty sản xuất phim khác kể lại thì LH thuê giang hồ đến xử PS và xiết được "con xe PS đang đi". Tin hành lang không biết đúng sai nên nghe thế biết thế thôi. (LH có thể Lê Hùng và PS có thể là Phi Sơn nhen, ha ha)
Cái vụ mặc đồ như vầy không phải là lần đầu tiên của ông Thành, ổng từng mặc như vậy mấy lần lúc giảng bên ĐH BK nhưng trong khuôn khổ lớp học để minh họa cho "think out of the box"nên không ai nói
Lúc ổng để nguyên quần đùi áo thun đi dự buổi họp giới thiệu (chứ không phải khai giảng như mình nói ở comment trên, chỗ này cho mình xin lỗi vì viết sai) chương trình thạc sỹ ngôn ngữ Anh người ta mới bực mình thôi