chị Quyên chở 1 đứa nhỏ 19 tháng và 1 bé gái 6 tuổi trên xe, mình thấy cũng thật nguy hiểm có sự cố chỉ 1 người lớn sao mà xoay sở được?
em cũng có 1 mối tình suýt nữa thì tiến tới hôn nhân... nói thật là em yêu người đó, thứ tình yêu mà ko thể lí giải được...yêu như phát điên ấy...hồi ấy, cả anh và em chưa ai có sự nghiệp, bố anh ngăn cản vì sợ em cản trở con đường tiến thân của anh, bố anh còn gọi điện nói rất nhiều điều xúc phạm em và gia đình em... sau lần đó, em quyết tâm chia tay anh, ngày anh di, em biết, chỉ biết đứng ở 1 góc sân bay khóc, chả hiểu thế nào bố anh bắt gặp em lén lút nhìn trộm anh, thế là lại bài ca van xin em buông tha anh, để anh tạo dựng sự nghiệp... anh cũng hay liên lạc về cho em, rồi cũng hay nghi ngờ, ghen tuông, cả với những thằng bạn thân của em... đó là thời điểm em chán chường mệt mỏi nhất... lúc đó em gặp chồng em bây giờ...ko có ấn tượng gì hết, chồng em bây giờ yêu em chẳng nghi ngờ , ghen tuông , không bao giờ hỏi về quá khứ, mặc dù em tin là chồng em biết, em và người đó yêu nhau nhiều thế nào....và khi em thực sự muốn chấm dứt những ngày tháng đâu khổ, dằn vặt mình, em nhận lời cầu hôn của chồng em....và cắt đứt mọi liên lạc với người đó, làm 1 người vợ đúng nghĩa. 2 năm sau khi em kết hôn, lúc em mang thai bé nhà em bây giờ, thì người ấy trở về, tìm em... khi thấy em với cái bụng bầu to tướng, em vẫn còn nhớ, anh ấy đứng bên đường bất động...quả thực lúc đó lòng em có chút rung động...rồi anh ấy liên tục gọi cho em, xin em quay lai( với cái bụng bầu của chồng em!)... cả bố của anh ấy cũng gọi điện hỏi han em( chắc anh ấy không nói đến chi tiết em đang mang bầu, và đã là vợ của người khác)...lúc đó thực sự em cũng rất tiếc....nhưng em lúc đó hài lòng với hạnh phúc của mình, bên 1 người chồng ko bao giờ quan tâm quá khứ em yêu ai, yêu nhiều hay ít hơn anh ấy. em đã nói rõ cho bố anh ấy biết, hình như sau đó nhà cửa cũng ầm ĩ 1 thời gian và anh ấy lại bỏ đi sang bên kia... tết vừa rồi lại về, chỉ xin được làm bạn với em, em nửa muốn nửa không, và cuối cùng em quyết định không bạn bè gì hết....30 tuổi rồi, chả yêu ai, cũng chả lấy ai, bố mẹ anh ấy đang điên đầu lên... hình như bây giờ em đang đắc ý thì phải, tội lỗi, ích kỷ quá... anh ấy cũng chả kém, trù ẻo em bỏ chồng ... nhưng tiếc rằng, em va chồng em luôn hạnh phúc, trù ẻo của anh ấy xa vời lắm... mà chả biết đâu được, nơi phương trời xa nào, anh ấy đang ôm gái qua ngày, ko muốn lấy vợ để khỏi bị buộc chân cũng nên.. hehehe... từ ngày lấy 1 ông chồng hay lo xa nên em cũng bị lây nhiễm..
Chuyện bốc phét nhất ở khoản bà mẹ chồng bênh con dâu lồng lộn lên. Ko có chuyện đó đâu.
Mình với ex phải chia tay 2 lần mới ... thành công. Khi biết ko thể đi cùng nhau được ( lý do khách quan) bọn mình đã quyết định chia tay rồi. Lúc đó còn yêu nên mình đau đớn vật vã ghê lắm. Gần 1 năm ko gặp, ko điện thoại, lảng tránh bạn bè chung .... nhưng lúc nào mình cũng quay quắt, cũng nhớ nhung, lúc nào cũng tự hỏi ng đó đang làm gì, có nghĩ tới mình ko .... Vô tình gặp lại trong sinh nhật 1 người bạn, chỉ cần 1 câu hỏi " 1 năm qua với em có gì vui ko?" thế là lại ôm chầm lấy nhau, lại ko dứt ra được nữa. Tình yêu kéo dài thêm 2 năm với nhiều sóng gió, đến khi người ấy đi du học. Chẳng hiểu sao trước đấy dù đã chia tay mình cũng ko có ý định quen ai khác để thay thế ng ta. Lúc nào cũng nhốt mình trong phòng, đi làm về là chui vào phòng thôi. Ai đó có ý làm quen hay tiến tới chút là mình rụt đầu rụt cổ lại ngay. Thế mà lúc ex đi du học, vẫn đang yêu chứ, vẫn hẹn hò ngày về và vẽ vời đám cưới nữa, mình lại cứ bay bay nhảy nhảy. Cuối cùng là quen ông xã bây giờ và quyết định cưới nhanh chóng. Ex mới đi được hơn 6 tháng mình đã lấy chồng. Ko 1 lời chia tay, ko hề nuối tiếc 6 năm bên nhau. Bạn bè nhiều người cũng trách mình, nhưng thực sự mình cũng ko biết nói sao nữa. Cứ như thể cái duyên với nhau đã hết ấy. Lúc ex về nước, con mình đã gần 2 tuổi. Ex vẫn ghé thăm nhà, mua đồ cho con gái và ăn cơm với vc mình. Lúc mới mình cũng hơi ngại, giờ thì OK rồi. Ex có bạn gái cũng mang qua giới thiệu với mình. Con bé ấy ko biết cứ rối rít anh G. thế này, anh G. thế kia. Mình chỉ cười chả dám bàn luận gì. Ai đó bảo ko yêu có thể làm bạn. Có thể. Nếu như lúc còn yêu nhau ko có ai làm tổn thương người còn lại, lúc chia tay cũng đàng hoàng. Hết duyên nợ với nhau thì thôi thôi. Vì tình bạn ấy chẳng trong sáng tẹo nào nên thật sự phải rất sáng suốt và có lập trường, nếu ko dễ xảy ra những việc ngoài ý muốn. Dù sao cũng đã có 1 thời yêu nhau cơ mà.
Mẹ này khó tính quá. Con của chị hay em gái mình, mình cũng hay gọi là con như kiểu con nuôi ấy, xưng mẹ có sao đâu? Có gì mà gian với nổi da gà? Chị em gái thân nhau thì hay yêu quý con của nhau như con ruột thôi mà...TT giờ mà xưng mẹ với con của BM thì mới nổi da gà chứ :))
Nguyên văn bởi tuanbacsy Thật ra tôi đã ko có hứng thú trong chủ đề này lắm,đã có lần rất lâu rồi có hướng dẫn nhưng ko biết có ai khỏi ko?cũng chẳng thấy ai hỏi lại.Nay đành viết lại vậy.Những nguyên nhân bệnh tái phát:1-Môi trường âm đạo dư thừa Axit.2-Ko điều trị bạn tình.3-Chắc chắn chị bị nấm cả đường ruột.4-Sức đề kháng giảm&loạn khuẩn đường ruột do chị dùng nhiều kháng sinh.Để giải quyết vấn đề này chị làm như sau:-cho chồng uống 1 viên DIFLUCA,1 viên POLTINI 0,5 gam.Chị cũng uống như vậy 1 lần thôi &làm thêm những việc sau:-Thuốc muối NABICA pha 5 gam với 100ml nước sôi để nguội hoà với 8 viên BERBERIN(loại 100mg) lấy xi lanh bỏ kim đi hút 2 ml để riêng ra,còn lại rửa âm đạo hàng tối,đạt 1 viên POLCOSEPTIN 10 ngày,sau đó lấy phần 2ml nói trên bơm vào âm đạo 30 ngày,gối mông cao đi ngủ.-LACTOCOL 6v/ng chia 3 lần lúc đói 3 tháng,BERBERIN 100mg uống 2 v/ng sau ăn 1 tháng.Chị làm như vậy chị sẽ khỏi bệnh,khoẻ mạnh,ko tái phát.-ENTEROGEMINA 1 ống/ngx 20 ngày.
Bạn đi làm công nhân trước đi nhé, rồi hãy nói người ta. Con người chả ai thích phải lao động cực khổ mà giá trị lại bị chà đạp và rẻ mạt cả. Rõ ràng sang nước ngoài lao động dù bấ thợp pháp vẫn hơn là về VN. Còn bạn chả phải lo xa gớm thế 3 triệu ngừoi VN đi tị nạn nước ngoài - đến nỗi từ điển Oxford nó phải có từ boat people để chỉ người VN tị nạn, thì đẹp mặt cho VN từ trước đến nay lắm à ? Gớm gái đĩ mà bày đặt chuyện trinh tiết :))Nghèo thi đi tị nạn có cái gì đâu mà bày đặt cao sang.
Việt Nam hiện nay bị cộng sản cai trị, đời sống lầm than, thì hai bạn kia bỏ trốn cũng là hợp lẽ trời vậy!Và theo bạn này, làm công nhân ở Việt Nam thì cuộc sống tốt à?
Tớ tính sơ sơ thế này;-Xăng xe: chỉ đi làm và về k tạt ngang tạt ngửa hết 400k/tuần x 4 = 1.600.000 đ-Gửi xe ; 700 k/tháng- Rửa xe : 200k/thángTổng cộng 2.500.000 đĐấy là tớ tính tối thiểu đấy, coi như nhà tớ nuôi thêm 1 bác giúp việc:(
Em cũng thấy đi xe máy thì cơ động, nhưng em sợ nhất cái vụ va quẹt, tai nạn giao thông. Nhà có con nhỏ hay bà bầu, hoặc 2 con nhỏ mà đi xe máy, em nói thiệt là chẳng an toàn chút nào với kiểu đường xá ở Việt Nam. Nhất là với thời tiết thất thường bây giờ, ở Hà Nội chẳng hạn, mùa hè thì nắng cháy da, mùa đông thì rét mướt rồi mưa phùn. Nhà gần không sao, chứ nhà xa mà đi xe máy dưới thời tiết khắc nghiệt kiểu này thì cũng mệt phếtLâu nay em ở - đi làm cứ quanh quanh khu Hoàn Kiếm, đi xe máy chả thấy vấn đề gì. Giờ em chuẩn bị chuyển ra ở xa hơn, cách chỗ làm hơn 10km. Rồi gia đình lại chuẩn bị có thêm thành viên nữa... Em đang tính mua 1 con 4 bánh (loại cùi, giá rẻ thôi) để an toàn và tiện cho cả nhà cùng đi. Nhưng mà đọc bài này xong cũng thấy ngán ngẩm.Thôi, em cứ đi taxi cho nó linh động, vừa an toàn cho ba mẹ con mà chẳng phải lo chuyện tìm chỗ gửi xe. Tính ra chi phí đi taxi hàng tháng cũng chả đắt hơn chi phí nuôi 1 con 4 bánh.
Chuyện này quá thường bạn ạ. Hỏi bao nhiêu mẹ trên đây nếu phải đưa con đi học buổi sáng thì làm thế nào ? Chở từng đứa một đi ah? Đừng bới bèo ra bọ. Đây chỉ là điều k may mắn thôi. Trách làm gì c Quyên, c ấy còn đau khổ không kém gì người mẹ mất con kia đâu