images
Thịnh hành
Cộng đồng
Webtretho Awards 2025
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Đối với chồng, VỢ hay MẸ quan trọng hơn?
Mẹ này bình luận mà không nhận gạch đá thì em mừng cho mẹ.
Em có hỏi ck rồi: " ổng nói ổng cứu con ổng thôi". Nước mắt chảy xuôi mà chị. Nếu giữa mẹ và vợ mâu thuẫn mà cứ nhất nhất chọn mẹ thì bao nhiêu đứa trẻ trên đời này chịu bất hạnh hả chị. Chị suy nghĩ đi con cái mà chồng có đc chính là máu mủ thiêng liêng đó nhưng vợ mới sinh con cho chồng chư mẹ chồng có làm đc ko? Chị đang cổ xuý cho tình trạng những đua con sẽ ở chung với những bà mẹ ghẻ thứ n sao mà chị nói vậy. Bản thân em chưa bao giờ mong Ck trả lời chọn vợ vì em cung chẳng hơi đâu so sánh với mẹ chồng. Em cũng là mẹ rồi em biết rõ mẹ chồng chắc cũng nuôi ck em cực khổ mới có ngày hôm nay. May mắn là em có ong chồng cứng. Ổng nói ko đc so sánh vì nếu chọn bên nào cũng là " bất....." Ổng nói nếu phải chọn ổng sẽ cứu ai gần nhất hoặc sức khỏe ai yếu hơn ( ổng khá lý trí). Ổng thương mẹ ổng nhiều. Nhưng nếu nói người quan trọng nhất trong cuộc sống của ổng thì là vợ...... Ổng so sánh với bản thân rằng : " nếu chẳng may mẹ ổng mất đi ổng sẽ rất rất đau khổ có thể đau đớn nhất trong 3 năm đầu và đau âm ỉ đến cả cuộc đời.
Và cũng vậy nếu vợ mất đi ổng ko thể khóc than như mẹ đc nhưng cả cuộc sống của ổng coi như chấm hết. Thời gian còn lại ổng chỉ lo cho con và đợi chờ ngày gặp lại vợ. Ổng nói tuy sống với vợ con ổng phải làm việc cực nhọc lo cho mấy mẹ con nhưng ổng luôn hạnh phúc ổng thấy có ý nghĩa trong cuộc sống. Mấy năm về quê tết mà không có vợ con ( mới sinh nên vợ phải ở nhà ngoại) ổng đi chơi tết mà ko cảm xúc dù mẹ và các em gái ổng ko để ổng làm gì suốt ngày ăn với nhậu nhưng ổng ko hạnh phúc cái gì đó xé nát lòng ổng trong đêm giao thừa. Mẹ ổng thì thương ổng nhưng nhất nhất vẫn là bố chồng, em ổng thương ổng nhưng nhất nhất vẫn là chồng con và bạn trai. Có hôm nhà tiệc tết ai cũng say ai cũng uống nhiều, bố chồng thì có mẹ chồng, em gái thì lo em rể, đứa thì chăm bẵm bạn trai......pha trà chanh, lau người, cạu gió. Riêng ổng về phòng một mình ngủ tới khuya đói bụng tự dậy bơi cơm ăn....ổng nói nhớ con thương vợ chăm con suốt ngày trớ sữa, suốt ngày khò khè ho khan. Nói chung tất cả mọi người thương ổng nhưng ổng ko phải là tất cả đối với mọi người. Còn tuyệt đối với vợ con ổng là tất cả. Ngày đi vào sài gòn ai cũng luyến tiếc, bố mẹ chồng trách móc sao về có nửa tháng mà ko ở lâu. Ổng cũng bịn rịn cũng buồn cũng thương nhưng cái cảm giác trong lòng thì chỉ có mình ổng hiểu. Lúc máy bay thông báo hạ cánh xuống Tân sơn nhất là lúc lòng ổng nhẹ nhàng hẳn. Trong lúc say ổng đã từng nói rằng " không có tôi mọi người vẫn sống, nhưng không có vợ con thì tôi sống cũng đc mà chết cũng đc...... Vì sống chết có còn ý nghĩa gì đâu". Chia sẻ với mọi người về chồng em. Chắc cả đời em chẳng thể làm gì có lỗi với ổng đc. Nói xui xẻo chứ nỗi sơ hãi nhất đời em là ổng có chuyện gì.
11:55 SA 27/07/2015
Có ai hận mẹ đẻ như tôi???
Đời éo le bạn nhỉ. Mẹ mình chắc cũng ko thương mình mấy đâu. Nhưng đc cái lời lẽ rất ngọt ngào( với hang xóm) với cha con mình thì khác hoàn toàn có thể nói là 180 độ luôn. Nhiều lúc cũng buồn . Mình chồng con rồi sinh xong mập mạp lắm nhưng cũng coi đc chứ ko sồ sề vậy mà về thăm quê ra chợ ngày đau hang xóm kêu dạo này mập quá là mẹ lườm bắt vô nhà luôn..... Mẹ nói sao ko nhịn ăn đi để người ta nói vậy tao xấu hổ với người ta. Giờ đang bầu bé thứ 2 vui mừng báo tin cho mẹ... Tưởng mẹ đi báo với bà con nội ngoại ai ngờ mẹ nói đợi lâu lâu hả nói hỏi ra thì mẹ nói "nói chi mất công người ta thấy mới đẻ đây mà giờ đã bầu thì hơi sớm" mà con gái đau đã gần 2,5 tuổi rồi. Nghĩ lại buồn lắm mẹ em chỉ lo sỉ diện với người ngoài.
03:24 CH 10/07/2015
Hình như các mẹ được chiều chuộng quá đâm hư
Nghe anh kể mà em cũng phát ham. Ck em cũng giỏi Giang có trách nhiệm lắm. Nghe nối hồi xưa còn sinh viên toàn đi chợ nấu ăn cho mấy chục người. Còn biết pha cà phê sinh to vì bán quán nước dùm người quen. Hazzz vậy mà cưới vợ thì chẳng để vợ hưởng chút diễm phúc nào hết. Gần 4 năm lấy nhau mà em nhớ có một lần vào bếp rán gà cho vợ vì vợ bệnh mà vợ đã đi chợ và chế biến sẵn rồi, thấy lui cui rán gà tội nghiệp nên em dành làm. Va đó là lân đầu tiên và cuối cùng Ck nấu cho ăn đến giờ. Hazzzz bây giờ mà vợ có bệnh nằm liệt giường chồng cũng càu nhàu tối nay ăn gì? Sao em không ngồi dậy rồi đi ăn?? Nói chung là mua về cho ăn còn ko có huống chi phải nấu cho vợ ăn. Được cái ck em thương con gái lăm toàn dẫn con đi chơi nên em cũng có time làm việc nhà :)
01:08 CH 09/07/2015
Sốc tâm lý sau khi sinh con đầu lòng
Chắc mấy chị này đi làm về quen được người khác "hầu hạ" nên giờ sinh con ra chỉ biết ngồi than thân trách phận chứ các bà mẹ khác còn vất vả hơn nhiều mà có nghe họ than nửa câu đâu.

Bạn có phải phụ nữ ko vậy? Nếu ko phải thì tôi mừng cho bạn. Chứ phụ nữ chịu quá nhiều thiệt thòi rồi. Tại sao bạn còn đòi hỏi họ đủ thứ như vậy. Bạn có trải qua sinh nở bao giờ chưa? Tôi thấy bài viết này phản ánh chưa đủ sự vất vả khi lần đầu làm mẹ đâu. Mấy chị này còn đủ mạnh mẽ để ko làm những việc điên rồ đó. Tôi đã từng một thời tưởng phải vào ở viện tâm thần suốt đời đây... Chỉ vì trầm cảm sau sinh thôi đó.
12:12 CH 28/06/2015
Lấy chồng gia trưởng
Cho em góp vui với. Chẳng qua tối nay em cùng ông chồng quý báu đi ăn cháo vịt. Em thì đang bầu gần 3 tháng mà đau bụng dọa sẩy thai. Bác sĩ thì dặn dò đủ kiểu thuốc thang dưỡng thai đủ đường mà bé con đầu nhà em thì thích nhất nhảy ồm lên bụng mẹ. Nó mà khóc thì em có ẵm kiểu gì nó cũng đạp bụng thùn thụp.2vc ăn cháo mà ông chồng em phải vưa ăn vừa ôm con vừa dỗ. Mấy bác ngồi bàn bên cạnh thì cứ suýt xoa như thương hại chồng em ak. Nào là có con khổ thế đấy con ạ. Nào là lại đây ông bế cho bố đc ăn. Rồi cứ chăm chăm nhìn Ck em như thương hại lắm vậy. Trong khi ngồi chung bàn họ chị con dâu bế con suốt buổi chẳng ăn đc gì. Con chị ấy thì khóc ngăn ngặt mà cả nhà bố mẹ chồng với ông chồng ngồi ăn ngon lành còn quay sang suýt xoa chồng em. Họ thấy em nhàn hạ họ ghét em cũng chẳng quan tâm vì họ ko biết hoàn cảnh của mình nhưng họ đối xử với con dâu như thế có đúng ko, có đạo đức ko? Chắc anh Ck của chị đó cũng là thứ gia trưởng suốt buổi thấy con khóc quá trời mà ảnh cứ khen gỏi vịt ngon.
11:45 SA 28/06/2015
Bà mẹ nhắn tin kể khổ chăm con "dài cả cây số"...
Eo!!!! Đọc dòng tin nhắn của chị này mà em rùng mình. Nghĩ tới thời gian đó thôi là em muốn chết cho xong. Đẻ mổ nhức lưng ghê gớm mà suốt ngày phải ngồi tập cho con bú. Ko đủ sữa thì con khóc ngăn ngặt phải bế đứng lên đi đi lại lại, mà cái cảm giác lúc đứng lên mẹ nào mổ là biết liền. Em thì tê tái. Con gái lại bị khóc dạ đề đêm là khóc thét dỗ dành lắm lắm cũng ko nín gần sáng mới thim thíp ngủ nhưng tuyệt đối đặt xuống nệm là khóc thét nên 2 mẹ con ôm nhau tựa vách tường ngủ ngồi luôn. Lớn xíu thì ọc sữa, ăn xíu là ọc cả mấy bình sữa trước đó luôn, ra cả miệng cả mũi lắm lúc còn ra chung với máu cam. Sinh non nên bệnh thì khỏi phải nói...1 tuần đi bệnh viện hết 5 ngày. Uống thuốc lần nào cũng ói ra mật xanh luôn í. Từ ngày sinh con xong là chồng đi công tác xa gần nửa năm mới về. Em chẳng biết ở cữ là cái gì luôn. Thấy nhà buôn bán lu bu nên tư mình làm hết. Ở 1 tuần trong bệnh viện là về quê với mẹ, sản dịch chưa hết mà giặt đồ cho 2 mẹ con và cho ba mẹ em luôn. Rưa chén quét nhà nấu cơm là chuyện thường tình ( dù mới đẻ chưa đến 10 ngày ) vưa làm vừa nhìn con mệt quá nóng quá thì đi tắm bình thường. Ban ngày thì vậy chứ đêm tới là 2 mẹ con ôm nhau khóc, khóc vì con khóc mà cũng khóc vì tủi thân, Ck ko có bên cạnh mà nhà chồng thì suốt ngày soi mói trách móc chuyện ko sinh thường đc ( em là mổ cấp cứu, tim thai ngưng) chứ ko phải sợ đau mà đẻ mổ, có giấy tờ hẳn hoi mà nhà chồng cứ trách móc bảo ko đẻ đc nhiều con. Ck thì trước khi đi có nói vì căng thẳng giưa vợ và nhà chồng quá nên quyết định đi mấy năm. Em tress quá nên mất sữa luôn. Nghĩ lại em thấy kinh khủng quá nhưng giơ lại vỡ kế hoạch đang bầu 3 tháng rồi. Nhớ viễn cảnh xưa mà khóc ròng mấy tháng , nhưng bây giờ chẳng biết làm sao. Em cũng đang bế tắc lắm nên thông cảm với chị ấy ghê.
02:18 CH 24/06/2015
Tỉnh dậy cho mẹ nói xin lỗi đi con
Cảm giác nếu ko comment bài này chắc em ko sống nổi. Nói thiệt chị đừng giận chứ người mẹ như chị ko xứng đáng có đc pé Sam. Em cũng đang bầu bì con trai, con đầu cũng là con gái mà em cưng hơn mạng sống em nữa. Ba với dì út dứt khoát cho pé ngủ riêng vì pé rất thích nhảy ào lên bụng mẹ nhưng em kiên quyết ko chịu. Em ko thể ngủ thiếu con. Bụng ì ạch nhưng em vẫn chạy tới chạy lui mỗi khi con chơi đùa nghịch phá. Em là người kiếm chế rất giỏi ai cũng nói thế. Nhưng em ko thể chịu nổi bài chia sẻ của chị. Em ko dám nói em là người mẹ tốt nhưng em thẳng thắn nói chị là người mẹ tồi tệ. Chỉ vì muốn người ta cung phụng yêu thương mình mà chị đánh đổi tuổi thơ pé Sam. Chị còn ít kỷ còn trọng nam khinh nữ hơn mẹ chồng chị rất nhiều. Em ko biết sau chuyện này chị sẽ yêu thương con gái mình hơn ko nhưng em tin chắc sẽ ko có sự công bằng giữa con trai và con gái trong lòng chị đâu. Người ta ngu dốt một chữ cắn làm đôi còn chưa biết mà người ta còn biết thương con biết bảo vệ con. Chị ăn học cho đoàng hoàng làm chi mà cư xử với con mình như vậy. Đáng buồn cho chị. Đáng thương cho pé Sam.
08:11 SA 18/06/2015
Thư gửi cô em chồng!
Vài lời tâm sự với chị!!!
Em ko có nhiều kinh nghiệm nhưng thật lòng khuyên chị.... Dù thế nào cũng đừng gởi bức thư cho cô em chồng chị nhé, ko giải quyết được vấn đề gì đâu. Càng nói mọi chuyện càng tồi tệ. Chuyện chị dâu và em Ck lúc nào cũng bằng mặt ko bằng lòng chị à. Nếu chị muốn thắng thì chị nên biết cái gì là quan trọng và cái gì là ko? Điều quan trong lúc này và mai sau luôn luôn là Ck chị. Dù ko đc nhà Ck thương yêu nhưng chị vẫn hạnh phúc như thường nếu ck chị yêu chị. Em biết chắc chắn chị biết cách làm ck chị yêu thương ....nhưng nhiều khi sống lâu với nhau rồi nên chị cũng ngại thôi. Hoặc chị hãy khác hẳn với thường ngày ..... Em nói ví dụ nha: nếu hằng ngày chị nói nhiều hay giận dỗi ck hay cáu gắt thì chị hãy khác hoàn toàn đi em chắc chắn ck chị sẽ ngạc nhiên và chú ý đến chị, nhiều khi anh ấy sẽ nghĩ có vấn đề gì đó làm chị thay đổi....nghĩ rằng chị sẽ có quyết định gì quan trọng và sẽ tu mình thay đổi tích cực hơn. Chắc ck chị chán nản gia đình và thấy cái chị Hiền gì đó giúp đỡ gia đình trong lúc khó khăn nên mang ơn người ta thôi. Nhưng để lâu cũng hok nên thật. Em nói lang mang quá nhưng chủ yếu là chị làm sao cho ck chị thương chị hoặc sợ và nể phục chị thì chị thắng hết. Đừng nói chị Hiền gì đó, cả nhà chồng cũng ko thành vấn đề.
06:47 CH 01/06/2015
Cay đắng vì là con gái miền Tây
Cám ơn các chị đã đồng cảm với em!!!
Ck em tuy ko buột vk phải gọi đt. Nhưng thấy ảnh có vẻ buồn.Em thấy ck tình nghĩa với mình mà giờ phải đau khổ vì chữ hiếu em cũng tội.
Lúc trước em có nói với Ck : " em khó lòng tha thứ cho nhà anh nen chuyện gì em làm đc sẽ làm nhưng tuyệt đối anh ko có quyền ép buột. Mình là vc nhưng anh vẫn phải giữ chữ hiếu với bố mẹ anh. Em ko muốn anh bất hiếu phải chịu quả báo. Nên anh muốn giúp đỡ gia đình thế nào là quyền của anh, em ko ý kiến miễn sao đừng lấy hết tiền để mẹ con em phải đói là đc. Còn em thì ko muốn liên quan ko muốn dính dấp với nhà anh" vậy đó. Nghe Ck em nói bố mẹ ko còn nói xấu gì em nữa kêu em cũng bỏ qua đi. Cách đây mấy tháng Ck em về nhà chửi em chuyện ko gọi về quê. Em sốc....( chuyện là bố me ck nói số ông bà bất hạnh, có dâu mà cũng như không, có cháu nội mà phải qua nhà hàng xóm ẵm cháu người ta cho đỡ thèm) em nghe xong mà bũn rủn. Nghe tội quá nên em cũng im im,chẳng hiểu ông bà ghét em thế thì nói chuyện với em vài ba câu đc cái gì. Em cũng hay mơ mộng mấy chị ơi, tưởng ông bà nội thương cháu nên cũng thương mẹ luôn.... Ai ngờ. Con pé em họ của chồng ngoài băc nhắn tin nói chuyện:
Pé: bố mẹ em hỏi thăm chị, nói chị vất vả mà ko ai chịu hiểu. Nhà Bác thì khó tính, thích hành con dâu thương con gái. Bố em cũng khuyên nhưng chẳng đc. Lấy anh ấy chị khổ nhiều rồi.
Chị còn có Phước anh ấy thương chị nên cũng hok khổ nhưng khổ với nhà anh ấy quá. Phải chi nhà chồng thương chị thì làm cỡ nào chị cũng chịu. Đằng này ......
Pé: vầng! Thương mình thì vất vả mấy cũng bỏ
Em: bố mẹ chị có hay lại nhà chơi ko ?
Pé: hoài ah chị ơi. Đi đâu cũng kể lễ chị ghê gớm....ko kể ko đc hay sao ý. Em nghe thấy chán.
Em thấy chị làm tốt trách nhiệm rồi mà. Bác thì ko chịu nghe ai cả, ý kiến chút la chửi um lên.
Em nhắn tin nhiều nhưng tóm gọn là thế. Xong em đưa tin nhắn cho Ck coi. Ck im im. Phá sản cái vụ bố mẹ ck thương con dâu.
09:59 SA 30/05/2015
Anh chia tay vì em là con gái miền Nam
Em cũng trong hoàn cảnh đây chị ơi! Em thấy chị quên đc anh ấy em mừng thay chị đó. Biết là cũng nên cố gắng nhưng ít nhất bạn trai dám đấu tranh vì mình thì cũng đỡ. Đằng này anh ấy cũng xuôi theo gia đình luôn thì chia tay cho bớt đau khổ chị ơi. Em cũng gái miền Tây đây. Sưc chịu đựng cũng thuộc dạng trâu bò lắm nhưng nhà người ta ko thích thì ko sống nổi đâu. Em đây bằng chứng sống chị ah. Cũng một thời tưởng bỏ chồng con vô trại tâm thần sống đây mà ai thương tiếc mình. Hãy vì bản thân vì ba mẹ mà trân trọng mình chị à. Sẽ có người yêu quý và trân trọng chị hơn thôi. Ôm chị !
05:20 CH 29/05/2015
Cay đắng vì là con gái miền Tây
Hazzz đi xem lòng vòng diễn đàn em thấy mình đặt tựa đề sai lầm rồi.
11:46 SA 29/05/2015
Cay đắng vì là con gái miền Tây
ruby168
Cám ơn chị rất nhiều!!!
Gia đình Ck em từ tết đến nay luôn gọi đt nói nhớ cháu thương con..... Kêu ck em đừng nghĩ gia đình thương con gái ghét con dâu. Bảo rằng con dâu là con trong nhà thì có mất đi đâu mà lo. Còn con gái sau này lấy ck ở ngoài đó nên rất khổ, bố mẹ chỉ muốn bù đắp cho các em ngày nào hay ngày đó. Đoại loại là như vậy ( ck em cương quyết ko cho vợ về ngoài bắc nữa, anh nói bố mẹ anh cưng con gái ko phải động tay chân vào cái gì. Người lớn lại nhà mà khen cháu dâu một cái là khách về con dâu bị chửi . Con dâu thì ko cãi lại một câu mà suốt ngày hành hạ chửi bới)
Nhất là đợt tết vừa rồi. Con em mới 19 tháng ra ngoài đó gặp trời rét và mưa nên sốt cao ko khỏi. Em thì xót con muốn khóc. Cố giành con lại cho uống sữa uống thuốc cho ăn cháo. Thề có Trời em ôm con chưa đc 1 phút ông bà với mấy cô em đã giành lại, " mày đi làm việc nhà đi, con mày để tao lo" con em mà bệnh là ôm mẹ cả ngày lẫn đêm. Nhìn theo con khóc thét mà em đứt từng đoạn ruột. Hàng xóm lại nhà hỏi tại sao thì bố mẹ chồng em bảo nó toàn ôm con để trốn việc nhà. Vậy là con em đc ôm đi khắp xóm trong tình trạng sốt hầm hập, mặt thì ngơ ngơ. Thấy con cháu hàng xóm ăn cháo thì cũng xin một miếng cho con em ăn, nói chung là tới giờ thì xin cơm cháo của người ta cho con em ăn (con em thì chỉ mẹ đút mới chịu ăn). Có lần em hớt hải đi tìm con thì thấy con em ở truồng trong cái lạnh Tết miền bắc đang lang thang trước sân với mấy con gà. Chị chồng thì đang ngồi ăn cơm với bác hàng xóm. Nhà đó có một bé trai đc mẹ đút cháo trong nhà.... Nhìn thấy con ..... Mấy chị ơi em mà giết người ko ở tù em cũng giết. Mới 5h30 sáng con em đang ngủ thì bị vựt dậy bảo ẵm đi chơi nó khóc thét đầu ngoặt ngẹo một bên đòi ngủ. Vậy mà đc ẵm đi chơi như vậy đó. Ở nhà giờ này con em đc mẹ ủ ấm, cho uống sữa cho ăn cháo nóng........ Em chạy vô ẵm con thì bà chị chồng thấy vậy đặt cái chén xuống đất bảo rằng đút cho con mày đi, tao xin một ít của thằng bo đó, đút hoài mà ko chịu ăn đồ làm phản. Trời đất ơi em ko chịu nổi nữa chị ơi, tay em mà có con dao chắc em đâm bà này mấy nhát. Ôm con về nhà mà ko nói câu nào em dọn đồ cho 2 mẹ con rồi bay vào sg trong sự ngỡ ngàng của nhà ck. Vô sg em đi thẳng bv nhi đồng 1....... Con em bị viêm tiểu phế quản cấp. Em mà ở đó thêm 5 ngày nữa chắc con em ko còn sống. Nhìn con nhỏ xíu mà phải thông ống thở, măt mày tái xanh, thở thoi thóp mà em muốn chết đc. Chồng em thì điên tiết thề sống thề chết ko cho mẹ con em về đó nữa ( trước tết mẹ ruột tuyên bố sẽ từ mặt nếu em về đó, vì mẹ biết mấy năm trước em về bị đối xử tệ nhưng vẫn vì chồng mà đi. Năm nay mẹ kiên quyết..... Ngoặt nổi ck em van xin, hứa đủ kiểu rồi còn viết giấy cam kết nhưng tình hình là như vậy đó) Ngày vào sg mẹ nghe tin tức tốc ngồi xe lên thẳng bệnh viện, nhìn cháu ngoại mà mẹ em tái mặt, bà tát ck em 2 bạt tay như trời giáng.
Ck em có gọi thông báo cháu nội bệnh năng thì ông bà phán câu " thời tiết này ai mà không bệnh" .
09:32 SA 29/05/2015
Cay đắng vì là con gái miền Tây
ruby168
Cám ơn chị rất nhiều!!!
Gia đình Ck em từ tết đến nay luôn gọi đt nói nhớ cháu thương con..... Kêu ck em đừng nghĩ gia đình thương con gái ghét con dâu. Bảo rằng con dâu là con trong nhà thì có mất đi đâu mà lo. Còn con gái sau này lấy ck ở ngoài đó nên rất khổ, bố mẹ chỉ muốn bù đắp cho các em ngày nào hay ngày đó. Đoại loại là như vậy ( ck em cương quyết ko cho vợ về ngoài bắc nữa, anh nói bố mẹ anh cưng con gái ko phải động tay chân vào cái gì. Người lớn lại nhà mà khen cháu dâu một cái là khách về con dâu bị chửi . Con dâu thì ko cãi lại một câu mà suốt ngày hành hạ chửi bới)
Nhất là đợt tết vừa rồi. Con em mới 19 tháng ra ngoài đó gặp trời rét và mưa nên sốt cao ko khỏi. Em thì xót con muốn khóc. Cố giành con lại cho uống sữa uống thuốc cho ăn cháo. Thề có Trời em ôm con chưa đc 1 phút ông bà với mấy cô em đã giành lại, " mày đi làm việc nhà đi, con mày để tao lo" con em mà bệnh là ôm mẹ cả ngày lẫn đêm. Nhìn theo con khóc thét mà em đứt từng đoạn ruột. Hàng xóm lại nhà hỏi tại sao thì bố mẹ chồng em bảo nó toàn ôm con để trốn việc nhà. Vậy là con em đc ôm đi khắp xóm trong tình trạng sốt hầm hập, mặt thì ngơ ngơ. Thấy con cháu hàng xóm ăn cháo thì cũng xin một miếng cho con em ăn, nói chung là tới giờ thì xin cơm cháo của người ta cho con em ăn (con em thì chỉ mẹ đút mới chịu ăn). Có lần em hớt hải đi tìm con thì thấy con em ở truồng trong cái lạnh Tết miền bắc đang lang thang trước sân với mấy con gà. Chị chồng thì đang ngồi ăn cơm với bác hàng xóm. Nhà đó có một bé trai đc mẹ đút cháo trong nhà.... Nhìn thấy con ..... Mấy chị ơi em mà giết người ko ở tù em cũng giết. Mới 5h30 sáng con em đang ngủ thì bị vựt dậy bảo ẵm đi chơi nó khóc thét đầu ngoặt ngẹo một bên đòi ngủ. Vậy mà đc ẵm đi chơi như vậy đó. Ở nhà giờ này con em đc mẹ ủ ấm, cho uống sữa cho ăn cháo nóng........ Em chạy vô ẵm con thì bà chị chồng thấy vậy đặt cái chén xuống đất bảo rằng đút cho con mày đi, tao xin một ít của thằng bo đó, đút hoài mà ko chịu ăn đồ làm phản. Trời đất ơi em ko chịu nổi nữa chị ơi, tay em mà có con dao chắc em đâm bà này mấy nhát. Ôm con về nhà mà ko nói câu nào em dọn đồ cho 2 mẹ con rồi bay vào sg trong sự ngỡ ngàng của nhà ck. Vô sg em đi thẳng bv nhi đồng 1....... Con em bị viêm tiểu phế quản cấp, tiền sử hở van tim. Em mà ở đó thêm 5 ngày nữa chắc con em ko còn sống. Nhìn con nhỏ xíu so với cái giường, phải thông ống thở, từ thái dương đến sống mũi có màu đen sậm mà em chết đi đc. Chồng em thì điên tiết thề sống thề chết ko cho mẹ con em về đó nữa ( trước tết mẹ ruột tuyên bố sẽ từ mặt nếu em về đó, vì mẹ biết mấy năm trước em về bị đối xử tệ nhưng vẫn vì chồng mà đi. Năm nay mẹ kiên quyết..... Ngoặt nổi ck em van xin, hứa đủ kiểu rồi còn viết giấy cam kết với ba mẹ em nhưng tình hình là như vậy đó) Ngày vào nam mẹ nghe tin tức tốc ngồi xe vào thẳng bệnh viện, nhìn cháu ngoại mà mẹ em tái mặt, bà tát ck em 2 bạt tay như trời giáng.
Ck em có gọi thông báo cháu nội bệnh năng thì ông bà phán câu " thời tiết này ai mà không bệnh" .
09:21 SA 29/05/2015
Cay đắng vì là con gái miền Tây
Cảm ơn bạn
truongthidieulinh . Trong thời gian viết bài này mình như sống lại thời gian đó. Nhưng từ khi kết thúc câu chuyện mình nhẹ nhõm hơn nhiều. Giờ đây mình ko thầm lặng như trước nữa. Nhưng ngặt nỗi bố mẹ chồng ko còn gì để nói nên lôi chuyện con dâu ko gọi đt về hỏi thăm khiến hàng xóm bà con cười chê , xầm xì.... Bắt mình phải gọi về nói chuyện. Mà mình nói thiệt bố mẹ chồng là nguyên nhân mình bị bệnh, lúc trước mình cứ bị tiếng bố chồng chửi văng vẳng bên tai, mình cứ giật mình suốt lâu lâu lại khẳng định là bố ck đang đứng dưới nhà( trong khi ông vẫn ở ngoài bắc). Đi đâu mà nghe giọng băc là sợ sệt nói với Ck " anh ơi bố vào sài gòn rồi". Giờ kêu mình gọi nói chuyện với bố chồng chẳng khác nào đung đến nổi đau của mình. Mà ông có thương yêu gì mình chỉ vì mất mặt với hàng xóm nên buộc mình làm vậy thôi.
05:05 CH 28/05/2015
Cay đắng vì là con gái miền Tây
Em biết bác sĩ đang làm gì, em rất tỉnh. Em biết bác lấy em be ra rồi nhưng ko thấy khóc, lát sau mới khóc. Y tá cho em nhìn con, kêu em đọc chữ trên miếng băng keo ở tay con.. Em thấy tên em...2,3kg. Con ko giống em, giống hệt ba nó....là con gái.
Hết thuốc tê em bắt đầu khóc, sốt cao, tắt sữa. Bà ngoại thì ôm khư khư cháu như cục vàng. Chồng em thì lăng xăng mua đồ, mua nước nóng mua coca. Chồng gọi về nhà báo tin em sinh xong. Câu đầu tiên bà nói " đẻ hay mổ". Chồng em bảo mổ cấp cứu.
Mẹ chồng: nhìn thế mà cũng ko đẻ đc à. Sao ko kêu nó ráng đợi đẻ, vậy là chỉ đc 2 móng.
Chồng nghe vậy bảo đang bận nên cúp máy. Anh nghĩ chia sẻ niềm vui nhưng chắc nhà anh đang buồn nên thôi. Kể đến những ngày nằm viện thì em đúng chất khùng. Mẹ và em gái thì thương yêu vô cùng mà em thì chỉ đòi về. Em ko quan tâm gì đến con chỉ nhìn nó vô hồn. Con em thì đc khen là ngoan nhất phòng uống sữa xong là ngủ. Chưa bao giờ thấy khóc. Mẹ em nghĩ đến em cũng hơi run run lén lén ôm cháu lên phòng hỏi bác sĩ ( sợ nó vô cảm như em). Mẹ nói sao ko thấy nó khóc chỉ toàn ngủ.... Bác sĩ búng cái chân....nó khóc.... Mẹ ôm nó về.
Con em 1 tháng nữa là đc 2 tuổi. Thời gian trôi nhanh quá. Nhiều lúc nghĩ lại thấy em khùng điên quá. Nếu đc quay trở lại chắc em không để người ta chà đạp mình và gia đình mình như vậy. Giờ gia đình em sống ở sài Gòn, đã có nhà. Em thì mở shop quần áo và chăm con ( chưa gửi trẻ )doanh thu hàng tháng thì bằng lương chồng. Chồng em cũng như xưa và nhà chồng thì cũng vẫn vậy. Có khác là họ ko dám tuỳ tiện muốn chửi thì chửi. Mấy đưa em chồng thì chỉ lại nhà lấy quà bánh ( mẹ em gửi dưới quê lên em chia cho nó) hoặc mượn tiền (ko bao giờ trả) ngoài ra cũng hok đến làm gì. Em thì cũng thường xuyên gửi quà , trái cây ( mẹ em mua giúp) về ngoài đó cho nhà chồng. Nhà chồng kêu chi cái gì thì cũng đưa ( hok gửi tiền hàng tháng vì đang lo tiền cho mấy đưa em chồng đi học mỗi đứa 2tr/ tháng). Nói chung mấy khoản này thì nhà chồng em hài lòng nhưng có một điều:
Thà em chi bao nhiêu cũng không tiếc nhưng tuyệt đối em ko gọi đt về cho bố mẹ chồng. Có lẽ em cũng ko nên.....nhưng em ko thể tha thứ đc.
Mấy cô em chồng lại nhà thì cái gì em cũng ko tiếc nhưng em chỉ trả lời câu hỏi rồi lo bán hàng, ko bán hàng em cũng ko nói chuyện. Nhà chồng bây giờ ko ai dám nhắc lại chuyện cũ nhất là trước mặt em. Còn em thì nhìn gia đình chồng ko một chút cảm giác. Nhiều lúc em cũng muốn vì chồng mà nói chuyện lại với bố mẹ chồng nhưng sao cái câu " Con đàn bà đó..." dành cho mẹ em cứ văng vẳng bên tai.
01:45 CH 28/05/2015
Cay đắng vì là con gái miền Tây
1 tuần sau ngày cưới vc em và mẹ ruột bay ra Bắc tổ chức đam cưới. Ko biết trời xui đất khiến thế nào mà mẹ em bị trục trặc giấy tờ phải hoãn chuyến bay sang ngày hôm sau nên mới có thể chứng kiến cảnh nhỏ em chồng đang kéo cả bà cụ và những người trọ xung quanh ngồi nói xấu em trước nhà. Mẹ em tức giận kêu nó lên nhà nói chuyện.
Mẹ em: bác không hiểu sao cũng là đàn bà mà con nỡ lòng nào hại nó như vậy, con đặt điều nói xấu nó vậy sau này nó làm sao ở đây đc nữa. Sau này con cũng có chồng cũng sẽ ít nhiều gặp cảnh này sao ko thông cảm cho nó. Dù sao nó cũng nhỏ tuổi hơn con. ( mẹ em chưa nói xong nó đập bàn )
Em chồng: bác im đi, bác tưởng nói vậy là con bác sẽ sống hạnh phúc sao, nếu muốn chị ấy sống yên thì tốt nhất bác đừng xen vô chuyện gia đình con.
Nói xong nó nói tới giờ phải đi làm rồi xuống nhà. Gặp mấy người hàng xóm nó còn nói " bà đó hung dữ lắm đừng nói chuyện với bả"
Tích tắc là gia đình ngoài kia biết chuyện. Nó kể lể khóc lóc nói mẹ em chửi mắng nó, xúc phạm gia đình nó. Mẹ chồng em bật loa cho cả nhà nghe có vợ chồng em nữa ( vừa mới về đến nhà). Em cũng gọi cho mẹ để kiểm chứng thì mẹ em nói hoàn toàn ngược lại (có 2 người làm chứng là nó hỗn láo với mẹ em).
Khỏi phải nói ngày mẹ em ra ngoài đó gia đình chồng em đối xử với xui gia như thế nào , mấy đưa em chồng còn nhỏ tuổi chưa biết trắng đen thế nào cũng hùa với gia đình hỗn láo với mẹ em. Chúng nó ko chào hỏi, mẹ em hỏi cái gì thì nó lắc đầu rồi bỏ đi. Rất nhiều lần em nhắc lại " mẹ chị hỏi em đó em có nghe ko? Nghe sao không trả lời?". Nó miễn cưỡng trả lời chứ đi cái là nó dặm chân đùng đùng. Em cũng không hiểu bố mẹ chồng em thấy vậy cũng không nói gì. Em với mẹ lủi thủi với nhau suốt mấy ngày ở nơi đó. May mắn đc các ông bà cô chú thương em toàn kêu 2 mẹ con với anh chồng lại nhà ăn cơm. Hầu như ngày 3 bữa toàn ơ nhà bà con nên mẹ em cũng đỡ buồn. Buổi tối thì về ngủ là xong.( ngoại trừ gia đình chồng thì gần như tất cả bà con dòng họ ai cũng thương em hết, lại nhà mà thấy em làm một mình là thương lắm toàn kêu tội nghiệp chắc em lạnh lắm ( nhà anh có 4 chị em gái mà chỉ một mình em làm, ai cũng lên phòng đắp chăn) mà nhà chồng em thì khoảng cách giữa con gái với con dâu xa lăm. Em thấy mẹ chồng nói người ta nói vậy thôi chứ cũng không ưa gì em đâu, người ta bề ngoài lắm nên kêu em đừng tưởng bở. Riêng em thì thấy ai cũng dễ gần, có gì ngon là mang qua cho em, nhà ai ăn tiệc là kêu vc em qua cho bằng đc. Em kể trong kia vc em hay ăn cháo gà vậy là hôm sau nhà cô gọi qua nói là thấy con thèm nên nấu cho ăn. Nói chung em thấy không tưởng vở gì đâu, không lẽ ai thật lòng em ko biết sao. Nhưng vì ai cũng thương nên mấy đứa em chồng ghét lắm. Mẹ chồng thì chửi em nói đừng làm ra vẻ cho người ta thương, nhà này các chị các em ai cũng cực khổ chứ ko phải chỉ có mình mày.
Ngày đãi tiệc gia đinh chồng ban đầu dự tính 50-60 măm. Sau đó thì nghe nói nếu nhà chồng em đãi tiệc sẽ bị một số người ơ làng lại phá đám cưới, còn bị hăm doạ là ko ai đi đe ông bị lỗ ( nghe nói trước đo ông có làm cỗ Thông báo cưới vợ cho con, trong tiệc thì ông cãi lộn với một số người, vấn đề là ông kêu người dọn thưc ăn vào trong khi đang tiệc, ông nói không cho thằng nào ăn hết rồi đuổi họ về) nên lần này ông ko dọn đám sợ người ta phá. Cuối cùng thì chỉ dọn đám 5-6 măm thôi. Chủ yếu là bạn bè ở xa.
Lúc tiệc vc em cũng xuống chào hỏi nhưng ko thấy ai nói gì nên đứng giữa nhà chút là vô bếp ngồi. Sau anh chồng kêu lên phòng ngồi đỡ lạnh rồi có bưng tô cơm lên bảo em ăn. Vừa nhận tô cơm thì bố chồng đằng sau tát bốp vô đầu chồng :
" mẹ mày ông bà ngồi dưới mà không chào hỏi lên đây làm gì? Địt mẹ thằng mất dạy mày còn là đàn ông không" chính xác là bố chồng nói vậy đó. Mấy bà cô cũng sợ em buồn an ủi. Nhưng giờ chắc em ko còn sợ nữa rồi. Xong tiệc mẹ thấy em một mình nên phụ giúp rửa chén, mẹ chồng thấy vậy cũng nhào vô. Mấy cô em chồng từ sáng đã năm trên phòng ko xuống giờ mới thấy xuất hiện. Cô em thứ 4 bảo sao mẹ phải rửa chén, lên phòng nghỉ đi để con làm. Vậy là 3 người cùng làm trong im lặng, lúc lấy cái rổ úp chén chính em thấy nó cố ý rẩy mấy cọng rau vô người mẹ em. Em đứng phắt dậy nhìn nó trừng trừng, nó quăng cái rổ xuống đất rồi lên phòng luôn. Từ giờ phút đó em ko còn ngu nữa mấy chị ơi. Em thấy mình đáng sợ hơn nhiều. Chính bản thân em cũng ko tin mình thay đổi nhanh quá. Hàng ngày em đi theo mẹ và lặp lại tất cả những câu mẹ hỏi tụi nó 10-20 lần cũng đc. Nhưng phải nghe tụi nó trả lời mới thôi. Em ko còn nghe tụi nó sai phải rửa chén hay cọ nhà tắm....vv. Em nói ko phải việc của chị. Em nói thật to rằng nó hỗn láo với mẹ nếu nó có thái độ mất dạy. Tụi nó bị em làm vậy riết bà con lối xóm nhìn ngó , cũng răn dạy mấy câu. Cuối cùng bố mẹ chồng cũng chịu dạy dỗ nó, nhưng kêu tụi nó gặp mẹ con em là đi chỗ khác.
Cái ngày về lại Sài gòn cũng tới vc em vui lắm. Cuộc sống cũng trở lại bình thường chỉ riêng cô em chồng thư 3 là ko bình thường. Ko biết chồng em nghe ai nói đùng đùng tuyên bố không ở chung với nó nữa. Chồng em nói chuyện riêng với nó trong phong rồi chỉ ra kêu em tim chổ khác thuê trọ. Ai ngờ mấy hôm sau cô em chồng lục đục chuyển đi ko nói gì với 2vc. Tương sẽ đc sống yên ko ngờ khổ đau mới bắt đầu. Liên tục những cú điện thoại tư gia đình chồng chửi mắng vc em đuổi nó đi. Nói vc em ác độc...vv. Sau này em mới biết em chồng nó đi nói với người khác ( giấu tên) rằng sẽ sống trong nhà cho em niếm mùi đau khổ, rằng nếu em chịu ko đc thì ly dị chồng chứ nhất định nó ở lì trong nhà cho biết. Chồng em thấy vậy suy nghĩ như thằng điên, cuối cùng quyết định vc em sẽ tự dọn ra khỏi nhà ( vì nếu đuổi nó đi thì gia đình sẽ ko để yên). Nhưng ai ngờ nhỏ em chồng cao tay quá, nhân lúc vc em ko ở nhà nó dọn đi rồi lu loa nói em xúi chồng đuổi nó.
Dù có giải thích bao nhiêu lần nhà chồng em cũng ko chịu hiểu. Vc em định dọn đi nơi khác nhưng vì em có bầu đành ở lại căn nhà đó ( ít nhất có bà cụ với hàng xóm cũng thương, em o nhà một mình gap chuyện gì cũng có người giúp).
Lúc có bầu đc 3 tháng một hôm vc em chuyển đồ đạc cho đứa em ruột vô o ký túc xá(vc em ko chịu nổi áp lực gia đình, nhà chồng nói phải đuổi em gái đi cho công bằng). Từ sáng tơi chiều lu bu Ck mới hoảng hồn thấy tin nhắn của chị chồng bảo chiều tối ghé qua nhà, kêu chuẩn bị cơm. Tụi em chạy riết về nhà thì thấy cảnh tượng chị chồng em chồng đang ra sức thiết phục hàng xóm tin em là đứa xấu xa bất hiếu, rằng quê em có nhiều thầy bùa nên em đã dùng bùa ngãi với Ck em. Vc em như chết đứng trước những câu nói đó.
Vào nhà thì cuộc đối thoại như vầy:
Chị chồng: 2 đứa ko biết chị đến nhà hay sao mà đi giờ này mới về? Cơm nước gì xong chưa dọn ra.
Em: hôm nay đưa bé út vô ký túc xả nên nhà ko nấu cơm.
Chi chong: em ko an thì cũng để chồng em ăn, thế ko định ăn cơm ah. Chồng em bảo ăn ngoài tiệm rồi.
Chị chồng: thật ko ? Mày đừng bao che cho con vợ mày. Từ ngày lấy vợ mày học tính lừa dối gia đình từ khi nào? Quay qua em : gia đình chị ko ngại em là gái miền Tây, ko quan trọng học thức em thấp mà cho em làm dâu trong nhà thi em cũng phải biết điều chứ. Nhà chị tính hủy đám rồi nhưng thấy em quỳ lạy bố mẹ van xin dc sống với nó gia đinh chị mới đồng ý chứ quê chị thiếu gì đứa hơn em mong ước đc làm dâu nhà chị. Chị không nói quê hương em xấu nhưng tư nay em nên sống theo lối sống của chồng em, em đừng hở cái gì cũng nói quê em ko có như vậy . ( nghe tới đây là em sùng máu rồi)
Cái tựa đề bài viết của em cũng từ đây mà ra.
Chồng em: chị lại đây chơi thì em vui chứ kiếm chuyện vậy hoài em ko tiếp. Nó đang có bầu chị đừng có ác vậy. Nếu nó có chuyện gì thì coi như nhà mình ko có phúc.
Chị chồng: nhà này không cần cái phúc đó
Chồng em: rất đáng sợ " nhà này không cần nhưng tôi cần, chị với nó đi về đi". Bả bạt tay chồng em một cái.
Em: em ko muốn hỗn láo nhưng chị đừng quá đáng. Chị coi thường em đc nhưng chị đừng có sỉ nhục miền Tây. Em sinh ra ở đó thì suốt đời cũng là người miền Tây. Ai kêu chị từ bỏ gốc bắc từ bỏ quê hương từ bỏ cha mẹ chị làm đc ko? Vậy mà chị và bố băt buộc em phải làm. Em mà hứa thì chẳng khác nào là đứa trời đánh, bất hiếu với cha mẹ nên chị hoang tưởng rồi, em ko van xin quỳ lạy gì bố mẹ hết em chỉ im lặng nghe bố mẹ chửi thôi, em đã hứa bao giờ ? Em đã tuyên bố ko đám cưới nữa nhưng chính em trai chị đã van xin quỳ lạy em lấy ảnh. Em trai chị đòi sống chết nếu em hủy hôn đó chị có biết ko? Chị vưa kể với hàng xóm rằng em bỏ bùa em chị. Nói cho chị biết em ko cần ác độc vậy. Chồng em ko phải quen biết em ngày một ngày hai, anh ấy hiểu rõ tính tình của em nên mới sống chết mà cưới em. Chị nói em xấu xa học thức kém sao em chị lại lấy em...anh ấy đâu có ngu. Còn em chị học cao hiểu rộng, xinh đẹp thánh thiện quá sao năn nỉ mà người ta cũng không chịu cưới. Nhỏ em chồng nghe đến đây liền xông vô nhà định đánh em, em nhanh tay chụp đc tay nó vặn ra phía sau.
Em nói: cô đừng tưởng ăn hiếp đc tui hoài, tôi ko khờ như lúc trước nữa đâu.. Nó tru tréo cái gì em ko nghe rõ mà chỉ thấy nó giãy giụa lên la hét. Chồng em nắm nó ra ngoài rồi đóng cửa lại. Em ko thấy đc nó nữa chỉ nghe nó lấy đá đập khoá cửa , quăng mấy cái nồi của bà cụ.
Chị chồng thì đứng như trời trồng vì chưa bao giờ nghĩ em phản kháng lại như vậy. Chị ấy nghĩ em là đưa bị chửi chỉ biết khóc như ngày xưa ở cùng chị.... Chị đã lầm. Các chị ko biết lúc đó chồng ngạc nhiên thế nào đâu nhưng anh ko che trách mà kêu em nói tiếp, anh nói em có quyền tranh cãi với nhà anh ấy nếu họ sai, anh ko muốn em chịu đựng hoài.
Em nói luôn: chị nói nhà chị học hành đoàng hoàng mà lễ phép với người lớn còn ko biết. Em tuy ko đc nhà chị hài lòng nhưng tự thấy mình chưa bao giờ vô phép hỗn hào với bố mẹ. Còn nhà chị thì có hỗn láo với mẹ em. Đừng tưởng em ko biết. Nhà chị chửi em gì cũng đc em ko cãi, nhưng đụng tới ba mẹ em xúc phạm gia đình em thì suốt đời này em ko bỏ qua .
Bà chị chồng trợn mắt chửi em láo, mất dạy ghê gớm.....vv Em cũng thấy mình ghê gớm thật nhưng em ko thấy hối hận. Từ đó em đc nhà Ck nói là con dâu ghê gớm. Nhưng cũng từ đó những cuộc điện thoại chửi mắng ít hơn ( nghe chồng em gọi về nhà vụ em có bầu mà lại đòi chửi đòi đánh chồng tuyên bố sẽ dọn đi nơi khác ko cho ai biết, mà chồng em là người nuôi mấy cô em gái ăn học nên nhà chồng em cũng im)
Kể từ hôm đó em trở thành con người khác, ít khóc lóc hơn, ai chửi gì cũng biết nói lại chứ hok ngu như trươc. Với chồng thì em trầm lắng hơn ít nói chuyện. Em chỉ ở nhà lo việc nhà và bán hàng trên mạng đoi ngày sinh. Chồng em ko cho biết mọi thông tin về nhà chồng sợ em kích động. Lâu lau có xem trộm đt Ck thì tin nhắn gần như bị xoá hết. Em chỉ đọc đc những tin nhắn của chồng và 4 cô em chồng trên tin nhắn facebook. Khỏi phải nói mỗi lần đọc là em hoa cả mắt, chẳng còn lời lẽ nào hay hơn để chửi em, chửi gia đình em (chủ yếu nói nhà vợ giàu nên chỉ biết nhà vợ) chửi mẹ em về Bắc nói xấu gia đình chồng( em nói thiệt mẹ em đi đâu cũng có vc em nhất là chồng em đi cùng, vì là họ hàng chồng em mà. Nên mẹ có nói xấu hay không tụi em biết rất rõ.còn Nhà chồng em ở làng không ai thích từ xưa rồi)
Em có bầu nhưng gia đình chồng chưa bao giờ hỏi thăm dù một tiếng, mỗi lần gọi vào chỉ nghe bố chửi, mẹ thì thuyết giáo gia đình mình mới là ruột thịt.... Cái điệp khúc này em nghe hoài riết chán. Lâu dần em cũng nghĩ em chẳng là ruột thịt gì với nhà chồng em luôn. Chồng em thì vẫn vậy im lặng nghe máy, lâu lâu thì nói " bố/ mẹ cho con nói.... Bố/ mẹ cho con... Bố / mẹ cho......" Bố mẹ chồng thay phiên nhau nói , chồng em thì ko thể xen vô câu nào. Chồng ko vặn loa còn bật volume nhỏ nhất nhưng em vẫn nghe đc bố mẹ chồng chửi liên hồi.
Gần cuối thai kỳ em có triệu chứng trầm cảm nhưng ko thể uống thuốc. Em sợ tiếng gõ cửa, sơ điện thoại có ai gọi đến dù là bạn bè thân của chồng, nói chung các cuộc gọi của chồng em điều sợ ko bắt máy. Hay có ý định kết thúc cuộc sống. Có hôm em thất thần chạy xe lại từ dũ năn nỉ mấy cô y tá cho phá thai ( lúc đó gần 7 tháng) bệnh viện giữ lại kêu người nhà lại đón. Nhà bắt em Đi khám thì bác sĩ ghi " rối loạn khí sắt, trầm cảm" rồi kêu điêu trị dạng tâm lý . Ba mẹ khóc hết nước mắt còn nhà chồng thì bảo hèn gì thấy nó cứ khờ khờ ngu ngu. Em thì suốt ngày lơ ngơ quanh quẩn trong nhà, chân tay thì phù như bong bóng, sáng nào cũng lết ra chợ ai thấy cũng tội cũng thương. Bà con nhà chồng o Sài Gòn thì người gửi bánh trái người nấu món ngon xong kêu lại ăn. Ai cũng thương ngoại trừ nhà chồng. Nhiều lúc em lẩm bẩm kêu trả chồng về cho bố mẹ, rằng em và con sẽ trốn thật xa để anh ko còn vướng bận mà quay về bắc. Chồng chửi em khùng ( mà em cũng đang khùng thật)
Em vỡ ối lúc 7 tháng 3 tuần em bé bị ngộp tim thai yếu chỉ định mổ cấp cứu. Em đau đẻ mà bác sĩ cũng ngơ ngàng. Thai sắp chết, vỡ hết ối, đau thúc ngay từ đầu 5 phút 3 cơn đau( bác sĩ nói vậy) mà em thì nằm ko kêu la gì chỉ thấy chảy nước mắt (em đi vội ko mang theo giấy tờ nen bác sĩ ko biết em trầm cảm). Sau bác sĩ Bình chuyên điều trị cho em ( gần nhà em) chạy vô khám thì thấy mấy y tá chạy lại khiêng lên băng ca chuyển phòng mổ. Lúc đó bác Bình nói mở 8 phân. Em biet minh rất đau, em biết em đã bẻ cong thanh sắt đầu giường, em biết mình đã được đẩy qua gần 10 bà mẹ đang chờ mổ. Em biết các bà mẹ ấy tuyệt vọng đến chừng nào khi phải đợi thêm 15 phút nữa. Em biết chồng đc người ta kêu đến gặp em trước khi mổ. Chồng nhìn em với cặp mắt yêu thương, em nhìn chồng với cặp mắt đã đỏ ngầu vì gân máu. Em ko nói gì người ta đẩy em đi.
12:03 CH 28/05/2015
Cay đắng vì là con gái miền Tây
Như đã nói ban đầu em như muốn điên nếu giữ kín chuyện này trong lòng mãi. Em chỉ muốn viết lên đây tất cả để nhẹ nhàng lòng mình chút. Sự thật thì trần trụi lắm chị ơi. Em biết rất rõ mình ngu ( vì em cũng ko hiền lành thánh thiện gì) em biết chứ...nhưng lúc đó em chưa biết ứng xử như thế nào, chị nói em ngu cũng đúng nhiều khi người ta chửi em em tức giận lắm nhưng lúc đó ko biết chửi lại như thế nào, đêm nằm ngủ em mới suy nghĩ mình phải chửi lại thế nào rồi ráng mà nhớ để ai nói em sẽ nói lại.... Vậy đó. Lên đây em cũng ko phải than thở gì đâu, nếu muốn thì em đã kể hết người này đến người khác mong nhận đc sự cảm thông và bênh vực mình. Em chọn cách im lặng cho yên, cho chồng em đỡ kho xử .dù đến giờ nhà chồng em vẫn noi xấu về em cho tất cả mọi người. Em không sống chung nhà chồng mà sao họ biết chuyện của em mà kể nhiều vậy ( hỏi ra thì toàn bịa chuyện).
05:26 CH 27/05/2015
Cay đắng vì là con gái miền Tây
Ngày cưới là ngày buồn nhất trong cuộc đời em.làm cô dâu mà em cười như mếu, chỉ lo phụ giúp ba mẹ và giúp các cô dì nấu nướng. Ai cũng thương vì lo em có chồng khác miền sẽ khổ nhưng bây giờ thì nói đc gì. Các bà cô dì dòng họ có người còn mếu khi nghe ai đó nói chuyện cô kia cô nọ làm dâu khổ thế nào. Rồi ai cũng kêu em đi làm mặt đi trang điểm đi làm tóc. Em bảo còn sớm nhưng có ai biết đc lòng em chết lâu rồi. Nhà trai đến đầu hẻm em mới vào mặc áo dài cưới cũng qua loa tự trang điểm cho mình. Chồng em nhìn vợ với ánh mắt yêu thương nhưng em nhìn chồng với cái nhìn ko hồn ko vía. Em ko biết tương lai mình đi về đâu cứ bồng bềnh như lục bình trôi. Nhớ ngày quen Ck 2 đứa đi làm từ thiện phát quà cho trẻ em miền quê rồi thương mến nhau cũng ròng rã 6 năm. Chưa bao giờ thấy tình cảm nhạt nhoà mà ngày càng hiểu càng thương càng nhiều gắn bó. Tưởng cuộc đời êm điềm ai ngờ chuyện trái ngang đến lúc chúng em thật sự đc ở bên nhau. Em có ngờ đâu chỉ vì cuộc cãi vã của 2 đứa con nít mà ra nông nổi này. Để giờ này xui gia không nhìn mặt nhau ghét nhau như mặt trời mặt trăng.
Lễ cưới diễn ra mặc dù xui gia không nói với nhau câu nào, bố mẹ chồng ko nói gì với vợ chồng em. Em gái chồng thì ko đi dự. Chỉ có bố mẹ chồng và bà con trên sài gòn. Hôm sau vì chồng em làm căng rằng ko dự lễ cưới thì ko anh em chị em gì hết, lúc đó em chồng mới đón xe về quê em dự, mà cũng ko nói gì chỉ nhìn em liếc liếc rồi bám theo mẹ chồng to nhỏ suốt. Mẹ chồng thì đi đụng em em chào nhưng bà cũng đi luôn. Nói chung em ko biết nói gì về đám cưới của em nữa chỉ biết đó là kỷ niệm em ko bao giờ muốn nhớ .
12:49 CH 27/05/2015
Cay đắng vì là con gái miền Tây
Tối đó em lên đường ra bến xe về quê. Anh chồng đưa đi mà mới ra cửa nhà nhỏ em chồng thủ thỉ "anh đi cẩn thận nhé" mà ko nói gì với em ko hiểu em đi hay chồng em đi xa nữa, cảm giác như nó tội nghiệp vì anh trai phải đưa em ra bến xe vất vả vậy (ôi thì cũng tình thương ruột thịt). Một cuộc chia ly đầy bạo lực tại bến xe em nói với anh ấy em sẽ ko quay lại kêu anh lo liệu nhà hàng và bà con, em ko muốn làm khổ anh làm gia đình anh ko vui vì xuất hiện em và em cũng nói rõ luôn là em ko thể là đứa bất hiếu, em đã đi lấy chồng khi chưa trả hiếu gì cho ba mẹ em ko thể thực hiện lời hứa với bố chồng là từ bỏ gia đình đc. Anh giằng co níu kéo rồi ngồi giữa đường xe khách chạy..xung quanh ai cũng hiếu ky nhìn ngó, em bực mình nên xách valy lên xe. Ko hiểu sao anh cũng lò mò mua vé đi chung về. Anh nói anh muốn về với em để phòng ngừa có chuyện gì và cũng xin lỗi ba mẹ em nếu em dứt tình nghĩa. Em buồn nhưng cũng cảm động lắm. Đón con gái về mà còn có thêm chàng rể khỏi phải nói ba mẹ em sửng sốt thế nào vì còn 2 ngày nữa thôi.
Ba mẹ ngồi nghe câu chuyện mà như người mất hồn. Vậy là cuối cùng đám cưới vẫn đc diễn ra với lời xin lỗi chân thành ko đến từ ba mẹ chồng mà từ một bác đáng kính trong dòng họ chồng. Nhớ lúc chuẩn bị cưới em có mua cho bố chồng bộ vest, giầy, sơmi trắng và cả cà vạt. Còn mẹ chồng thì mẹ em may cho bà một bộ áo dài rất đẹp (mẹ em phải thức lúc 3g sáng đi lấy áo dài cho mẹ chồng mới kịp) vậy mà bố chồng em chê đồ ko đẹp ko chịu mặc dù em mua cho ba ruột cũng bộ y như vậy cùng giá tiền mẫu mã nhưng khác màu thôi. Ba em thì vui lắm vì đc con gái mua đồ cho, còn ba chồng em thì nhất quyết ko mặc kể cả chiếc cà vạt ông cũng ko chịu đeo. Mẹ chồng em khi vừa đến nhà em thì đc mẹ em đưa cho bộ áo dài nên miễn cưỡng mặc, vừa làm lễ xong là bà thay ra ngay và ko bao giờ mặc nữa (sau này mới biết bà chê đồ mẹ em may xấu). Em thấy nhà em làm gì cũng bị nhà chồng chê bai hết, hok có cái gì hài lòng mặc dù nhà em là đại lý bán vải áo dài, chính anh chồng em chọn vải áo dài cho mẹ chồng và năn nỉ mẹ em may giúp (mấy lần mẹ em gọi cho mẹ chồng hỏi thích may như thế nào nhưng mẹ chồng em nói bận ko nghe máy đc). Mấy chị đừng chê nhà em nghe, ba mẹ em là vậy đó ưa làm chuyện bao đồng giúp người ta nhưng người ta đoi xử lại tệ lắm mà ba mẹ em luôn quan niệm " kệ sau này người ta sẽ biết sẽ hối hận sẽ cắn rứt lương tâm" nhưng em chưa thấy ai cắn rứt lương tâm hết, chỉ thấy tội ba mẹ thôi.
12:21 CH 27/05/2015
Cay đắng vì là con gái miền Tây
Chồng em đòi tự tử rồi nhảy lên lan can sân thượng. Em im lặng rồi ngồi sụp xuống đất. Chồng em kêu em im lặng đừng có nói gì hết để anh giải quyết. Em bắt đắt dĩ phải nghe theo. Lại một cuộc họp gia đình diễn ra. Bố chồng em ko hề nhắc lại lời hứa đó mà chỉ kêu em có hứa ko? Có thấy những điều ông nói là đúng đắn ko? Em nói thật lòng với các anh các chị là em ngu lắm nhưng lời bố chồng em nói với em có sai chữ nào thì trời phạt Chúa phạt em. Sau này bố chồng em cứ noi rằng ko hề nói vậy, chỉ dạy dỗ phép tắt trong nhà ko hề nói đến chuyện ko dc liên quan đến nhà mẹ đẻ. Nhưng sự thật vẫn là sự thật thôi. Em ko phải ko thương mến gia đình chồng nhưng đối với ba mẹ sinh em ra nuôi em khôn lớn thì như vậy chẳng khác nào em bất hiếu.
Ba mẹ chồng ngồi nói suốt 2 tiếng ,em ko nói gì chỉ ngồi như tượng đá, trong lòng em ko còn chút cảm xúc gì nữa rồi em chỉ nghĩ về ba mẹ thôi. Mẹ chồng em thì vô sau ko chứng kiến cái gì nhưng nghe con gái kể thì như ăn tươi nuốt sống em vậy. Em kêu bà bằng mẹ bà nói không dám nhận bà xưng bác cháu với em. Nghe bố chồng giảng bài xong bà nhào vo măng em là cô ko có cái quyền đó, cô làm sai thì các em nó nói cho thì biết mà sửa chữa mà biết nhục, còn nếu em nó có làm gì sai hay hỗn láo với cô thì cô cũng ko có cái quyền mà nói lại còn tôi ở đây này có gì cô gọi cho tôi chứ cô ko có cái quyền cãi nhau với các em, cô làm anh làm chị thì phải lo lắng nhường nhịn các em, phải rộng lượng......nhiều lắm em nhớ ko hết. Ông bà và mấy cô em xuống nhà hả he vì làm dạy dỗ đc em.... Nhà chồng em đâu hề biết em im lặng để đc về quê và xa rời mãi mãi chốn này.
10:53 SA 27/05/2015
l
Lamvolamme
Hóng
360Điểm·1Bài viết
Báo cáo