images
Thịnh hành
Cộng đồng
Webtretho Awards 2025
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Sống chung khi không còn tình yêu
Mẹ chồng mình vẫn khuyên mình: "là phụ nữ thì phải biết chịu đựng con ạ". Mình ko dám nói gì, cũng ko vâng dạ gì hết, chỉ cười thầm trong bụng. Tại sao phụ nữ thì cứ phải chịu đựng, còn đàn ông là gì được quyền hành hạ phụ nữ? Phụ nữ cũng là con người chứ có phải là thánh đâu.
Mình đã tập sống khác đi, tập yêu thương và chăm sóc bản thân mình và con nhiều hơn là chăm sóc chồng. Rồi mình tập trung vào công việc, dành ít thời gian cho xã hơn. Mình thấy vui hơn, thoải mái và chủ động hơn trong cuộc sống. Đúng là chạy tình, tình theo. Bây giờ thì ox quay ra chăm vợ đến nghẹt thở, nhưng tình cảm trong mình đã lạnh, chẳng biết bao giờ mới hâm nóng trở lại.
01:59 CH 27/01/2011
Phát hiện BCS trong balô của chồng.
Thật là buồn khi phải sống trong 1 gia đình mà phụ nữ thì cố gắng hết sức để gìn giữ gia đình, còn đàn ông thì đàng điếm mà lúc nào cũng sẵn sàng tung hê mọi thứ.
Đọc trong box tâm sự - gia đình này, có đến gần 98% là các topic nói về việc chồng ngoại tình. Trong số các comment chia sẻ, có không ít các bà mẹ, thậm chí là các bạn trẻ khuyên người phụ nữ phải cố gắng, lạt mềm buộc chặt, nên tha thứ...
Các diễn đàn nói chung, WTT nói riêng không chỉ là forum dành riêng cho phụ nữ chúng mình. Các mẹ nghĩ gì khi các ông chồng, các ông bố vào mục tâm sự WTT đọc và thấy rằng phụ nữ chúng mình thật dễ dàng tha thứ, rồi thì cứ đi lang chạ, cứ ngoại tình... vợ sẽ lên WTT kêu ca để tìm niềm an ủi và rồi lại tha thứ ấy mà.
Hàng xóm nhà mình, hôm qua, vợ con đi vắng nên lôi bạn bè về nhà tụ tập, uống rượu, sau đó là đi Ka-ra-o-ke. Trong "cuộc nhậu", toàn đàn ông với nhau nên họ nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, cứ toang toác không cần biết có ai ngoài cuộc nghe được hay không. Các lão ấy nói chuyện và cười hô hố với nhau: "Ôi dào, phụ nữ mà, cứ tỏ ra hối lỗi một chút, cần thiết nữa thì xin lỗi, nịnh cho vài câu nữa là xong ngay ấy mà".
Ôi, đàn ông! Nghĩ mà buồn quá các mẹ ạ.
05:02 CH 07/11/2009
Xin trời hãy cứu lấy em con
Các mẹ ơi em trai mình bị bệnh về đường tiêu hoá và hệ thần kinh thực vật, đã đi chữa khắp nơi và đi ra cả nước ngoài nhưng hok không tìm ra bệnh gì cụ thể, họ chỉ nói là bị về hệ thần kinh thực vật gây ảnh hưởng đến tiêu hoá.Giờ tình hình càng ngày càng xấu đi và không thể uống được thuốc tây do gan và thận đã yếu rồi, hầu như không ăn được gì vì ăn toàn đau bụng thôi. Các mẹ có biết bác sỹ nào giỏi chỉ cả trong sài gòn và HN chỉ giúp mình với.
Ngoài ra có mẹ nào biết về mảnh đất thánh chữa bệnh ở Long An không? Mình cảm ơn trước nhé.
-------------------
Xin trời hãy cứu lấy em con, bố mẹ con không đủ sức để chịu thêm một lần nữa đâu

Bạn ơi, bạn chuyển topic qua mục thông báo tới các thành viên, sẽ có nhiều người quan tâm hơn đấy.
Theo mình biết thì mảnh đất thánh ở Long An chỉ nổi tiếng nhờ PR thôi, rất nhiều người đến chữa ko qua khỏi. Bạn nên tìm phương pháp khoa học bạn ạ.
Chúc em bạn mọi điều tốt lành!
03:41 CH 04/11/2009
Dạy con không nên nói tục, chửi thề.
Mai Thanh hồi 5 tuổi, một lần về quê nhà ngoại chơi. Gần nhà có con bé Nhàn học lớp một. Lớn hơn Mai Thanh một tuổi, nhưng con bé nhỏ con hơn, nhìn nó ốm tong, khuông mặt tròn những nhỏ thó, tay chân khẳng khiu, vậy mà tính tình rất ngang ngạch, dữ tơn. Tiếng nói thì chanh chua, đanh đá.
Đứng ven đường, nó trông thấy con chuồn chuồn đang đậu trên một cành cây.Nó rón rén bước lại gần, đưa tay nhè nhẹ đinh chụm con chuồn chuồn để cho Mai Thanh chơi…Thì có tiếng “Hù”, người chị bà con cô cậu với Mai Thanh ( 15 tuổi) đi qua phá bé Nhàn. Con chuồn chuồn vụt bay mất. Cơn bé giận dữ bổng nó gào lên chửi xối xã :
- ĐM. mày, ĐM bà nội, ông nội mày, Cha mày. Làm gì hù tao để con chuồn chuồn bay mất tiêu rồi.
Chưa chịu thôi con bé tiếp tục chửi một tràng dài không thể kể xiết. Mai Thanh đứng chết trân, con mắt tròn xoe nhìn bạn, không hiểu gì hết, hình như nó chưa từng nghe câu chủi thề này.
Về nhà tối đó Mai Thanh hỏi mẹ:
- Mẹ ơi! ĐM. là sao hả mẹ? sáng nay con nghe bạn Nhàn chủi chị Ly như vậy nhiều lắm.
Tôi lúng túng, nhưng kịp trấn an, giải thích cho con hiểu:
- Bạn ấy nói vậy là nói tục, chửi thề đó con ạ! Như vậy là xấu lắm, biết không?
- Nói tục, chửi thề là sao hả mẹ?
- Thì nói những lời xấu xa, thiếu văn minh, thiếu lịch sự? con nít mà nói vậy là không ngoan đâu con ạ!
Con bé không hỏi gì nửa.
Sau khi về lại nhà (thị xã Bến Tre), tuần sau Mai Thanh nó đang chơi, trái banh lọt vào kẹt tủ, lấy hoài không được, nó vụt buông miệng:
- ĐM. Trái banh này!
Tôi đang làm cơm, nghe con nói vậy, trong lòng vừa mắc cười, nhưng cũng buồn lắm, con bé lại bắt chước thói hư tật xấu của người khác nhanh thế. Cha bé nghe qua liền hỏi:
- Ai dạy Mai Thanh chửi thề kiểu đó vậy cà?
Tôi liền kể cho cha bé nghe câu chuyện ở quê. Cha Mai Thanh liền ẳm con đi vòng vòng xóm vừa cho con chơi, vừa phân tích, dạy con không nên nói tục, chửi thề như vậy nửa. Con bé nghe lời cha lắm, từ đó không dám hé môi, nói lời nào tương tự như vậy nửa.
Ông xã tôi nói, lúc nghe Mai Thanh chửi thề,
anh ấy muốn bạt tay vào miệng nó một cái cho hả giận, nhưng anh đã kịp bình tỉnh hiểu ra vấn đề
. Không thể dạy con như vậy là con nghe đâu, nên anh đã thủ thỉ, khuyên giảng cho con hiểu. Và điều đó có kết quả tốt.

Đúng rồi ạ. Em cũng bao giờ nghĩ rằng đòn roi là cách giáo dục con tốt đâu ạ. Trẻ em rất dễ nhiễm thói xấu nên khi bé phạm lỗi bố/mẹ cần tìm cách giải thích, dạy dỗ con để con hiểu rằng điều đó là sai trái và không nên làm như vậy.
Không hiểu tại sao chị 3 sao và mẹ L lại nói đến vấn đề đòn roi ở đây
. Liệu có khi nào 2 chị hiểu nhầm ý của em khi nói rằng "bé sẽ được mẹ dạy cho một bài học về nói bậy đấy" không? Ý em là em sẽ ngay lập tức dạy bảo con bằng cách đưa ra một bài học là một ví dụ điển hình về việc nói bậy sẽ có tác hại thế nào để con không lặp lại thôi.

Hihi, mẹ ếch ộp nhạy cảm quá. Là các mẹ đang bàn luận vấn đề giáo dục bằng phương pháp nào tốt hơn cho con thôi mà .
Đọc bài của mẹ ếch ộp nhiều nên mọi người chắc chắn sẽ hiểu được phương pháp dạy con của mẹ nó, yêu lắm í :LoveStruc:
07:14 CH 02/11/2009
Mình tin tưởng chồng cho đến khi...
Không biết có mẹ nào có
phần mềm nghe lén điện thoại
không nhỉ? Mình cũng đang nghi vấn nhưng chưa có chứng cứ rõ ràng.

Đang nghĩ đến chuyện ly dị chứ k thể sống chung kiểu này. Về nhà vẫn yêu thương vợ con nhưng ra đường thì chả biết thế nào mà lần.

Ui, cái này hay quá. Chồng mình cũng chỉ dùng ĐT thôi, không biết chát chít, mail miếc gì hết.
Mà ĐT thì inbox lúc nào cũng hoặc thì chỉ có tin nhắn của vợ, hoặc là trống trơn. Mình biết là ông í có edit, nhưng ko biết làm cách nào mà kiểm tra.
05:58 CH 02/11/2009
Khi đã ly hôn, có nên quay lại???
Đọc những gì bạn tâm sự, mình thấy bạn còn yêu anh ta nhiều lắm. Trong mọi trường hợp, bạn vẫn cố gắng giải thích cho anh ta.
Mình thấy việc anh ta sử dụng vũ lực với bạn không chỉ dừng lại ở lần 1, lần 2. Đã đến lần thứ 3 được thì không có ai đảm bảo rằng nó không xảy ra lần thứ 4, thứ 5... và rồi, trở thành thói quen cố hữu. Không thể đổ lỗi rằng tôi đánh vợ tại tôi say, tại rượu... hay bất kỳ lý do nào cả.
Ông xã mình cũng hay rượu chè lắm, chưa hôm nào xã thoát khỏi rượu. Nhưng được cái, say là về nhà, leo lên giường ngủ. Lấy nhau 5 năm rồi nhưng xã chưa bao giờ đánh vợ.
Cũng có lần xã say, mình giận dỗi, đòi bỏ đi. Mình cũng lớn tiếng la lối, ông í cũng giận nhưng vẫn biết ôm vợ thật chặt và nói "em im lặng cho anh ngủ rồi mai vợ chồng mình nói chuyện" rồi quay mặt vào tường nằm ngủ. Sáng hôm sau mình đòi nói chuyện thì ông í cười khì khì "hôm qua anh say quá, em chấp người say làm gì" rồi lảng mất.
Mình cũng cùng ý kiến với một số mẹ ở trên, rằng bạn nên học xong đã. Dù sao chuyện gia đình của bạn, cho đến thời điểm hiện tại, cũng đang dang dở rồi. Đừng để việc học, tương lai của bạn cũng dang dở nốt.
Sau 1,5 năm, bạn học xong, về nước. Nếu anh ta còn đủ yêu thương, còn đủ kiên nhẫn để chờ. Bạn cũng còn đủ yêu, cả hai cùng sẵn sàng làm lại. Anh ta cũng phải tìm cách mà chinh phục lại tình yêu và niềm tin của bạn.
1,5 năm tuy dài, có thể làm nhiều thứ thay đổi, nhưng không quá dài để chuẩn bị cho một cuộc sống hạnh phúc về sau.
Chúc bạn hạnh phúc!
05:48 CH 02/11/2009
Kể chuyện và hiểu cách suy nghĩ của con
Hihi, bé gần 3 tuổi là bắt đầu bướng bỉnh và thích tư duy theo cách của mình rồi. Bé nhà mình hồi 3 tuổi cũng thế, dù bé biết cái gì là đúng nhưng cứ cố tình nói chệch cho thành sai. Thế nhưng, mẹ mà cố tình nói sai thì bé sửa đúng lại ngay.
Các bé ở độ tuổi này đang muốn thể hiện để được người khác quan tâm nhiều hơn nữa đấy, mẹ Cà rốt ạ. Mà đúng là, nếu không biết trước chuyện nàng BT và 7 chú lùn, thì các bé cũng sẽ đoán rằng nàng BT vào rừng sẽ gặp chó sói:Laughing:.
Em bé tư duy logic đấy, mẹ nó ạ. Chỉ là ko đúng với nội dung của truyện thôi.:LoveStruc::Drooling:
04:02 CH 02/11/2009
Gió và các "vì sao"
Mẹ nó giải thích hay quá! Nhưng tự nhiên thấy buồn quá, nếu có cơn gió nào cuốn hết nỗi buồn của con người thì hay nhỉ?

Mẹ nó ơi, người ta có thể đo được gió, đo được tốc độ gió nhưng có ai đo được nỗi buồn. Nỗi buồn nặng lắm lắm.
Tuy nhiên, mẹ nó hãy cùng gia đình mình tạo một luồng gió mới, thổi sự tươi vui, mát mẻ vào từng thành viên trong gia đình.
Hi vọng một cơn gió như vậy sẽ sớm đến với mẹ nó nhé!:LoveStruc::Rose:
Cách giải thích của Bà và của mẹ hay quá :Smiling:

Cảm ơn chị! Hôm đó cháu hỏi bất ngờ nên quên mất nội dung: trong gió chỉ có 1% là hơi nước, chỉ đủ làm mát thôi chứ ko đủ để làm ướt cái gì cả. May là không bị bé bắt lỗi:Smiling:.
03:48 CH 02/11/2009
Dạy con không nên nói tục, chửi thề.
Đúng là để học cái tốt mất cả đời nhưng thói xấu thì sao mà dễ nhiễm đến thế. Mình nghĩ các ông bố, bà mẹ chúng ta nên dạy cho con ý thức tự giác, để làm sao chính bản thân con nhận thấy rằng một việc nào đó là xấu, là không nên áp dụng hơn là việc mắng mỏ hoặc đưa đòn roi ra để đe. Nếu bé phạm lỗi, mình cần nhắc nhở, chỉ bảo để lần sau con không tái phạm.
03:34 CH 02/11/2009
Duyên nợ
Mây ơi, cuộc đời có bao giờ hoàn hảo đâu, thôi thì cứ hi vọng trăng khuyết rồi lại tròn. Cố mà yêu quý lấy bản thân và yêu quý những gì đang có như Mây đã từng cố gắng. Cuộc sống không phải lúc nào cũng mầu hồng, nhưng hãy hi vọng những cái gì mình đang nắm giữ là mầu hồng, Mây nhé! Còn những vết bụi, những vết ố, trong cuộc sống này nhiều lắm. Tớ không khuyên ấy gắng lòng cho qua cơn bão mà tớ thật lòng mong muốn ấy hãy nhảy múa dưới cơn mưa :LoveStruc:.
Chúc ấy sớm lấy lại tinh thần! :LoveStruc::LoveStruc::LoveStruc::LoveStruc::LoveStruc::LoveStruc::LoveStruc::LoveStruc::LoveStruc: (người ta nói con số 9 là con số may: chúc cho ấy thật nhiều may mắn!)
04:05 CH 29/10/2009
Nhờ các mẹ chỉ giúp kinh nghiệm để bé thích đi...
Xin chia sẻ với mẹ cà rốt. Có khi nào bé vui vẻ hay tinh thần thoải mái mẹ cà rốt thử nói chuyện với con xem nội tình của chuyện con không muốn đi học là sao. Có thể hỏi con một số câu hỏi như: Cô giáo nói lừa con à? Hay mẹ chuyển cho con sang học lớp khác, không học lớp cô... nữa nhé? để mai mẹ hỏi tội cô giáo nhé? hay có bạn nào trong lớp bắt nạt con?... Dựa vào câu trả lời cũng như thái độ của bé rồi mẹ nó hãy tìm cách giải quyết tiếp nhé hoặc có thể chia sẻ cùng mọi người trên diễn đàn để tìm cách thuyết phục cháu một cách hợp lý nhất.

Theo mình, thay vì hỏi "cô giáo lừa con à?", thì mình hỏi câu khác như "con có yêu cô giáo không, vì sao?", con kể về bạn bè trong lớp con cho mẹ nghe nhé, lớp con có bạn nào hư không? bé của mẹ ở lớp hư hay ngoan nè..., đặc biệt càng không nên nói "mẹ hỏi tội cô giáo", nếu bé không thích cô giáo, bé sẽ sinh ra tâm lý không tôn trọng cô, có gì thì cậy "mẹ sẽ hỏi tội cô" nên không sợ....
Em bé nào cũng quấn mẹ cả thôi. Như bé nhà tớ, bây giờ thích đi học lắm nhé, ốm cũng đòi đi học, nhưng với điều kiện là mẹ đi làm trước, ông bà đưa bé đi sau. Chứ mà hôm nào mẹ được nghỉ ở nhà, mẹ đưa bé đến lớp mà bảo mẹ về trước thì đừng hòng bé nghe.
Mình đoán có vẻ như bé nhà mẹ cà rốt không hòa nhập được môi trường lớp học, mẹ nó cứ tìm hiểu thêm xem nhé. Nhiều khi cái ta nhìn thấy chưa chắc đã là đúng đâu mẹ nó ạ.
Mình nhớ có đọc một câu chuyện với nội dung như sau:
Gia đình nọ rất giàu có, thuê người làm trong nhà cũng khá nhiều, có một cô chuyên chỉ chăm sóc bé và cho bé ăn. Bình thường bé vốn rất lười ăn, mà bố mẹ đi làm suốt ngày nên giao phó mọi việc cho cô giúp việc.
Con 4 tuổi rồi mà vẫn không nói được. Nhưng thấy người giúp việc đút cho con ăn thì con há mồm rõ to và ăn rất nhanh. Nhìn cử chỉ chăm sóc, nựng nịu bé của người giúp việc, chị chủ thấy cũng yên tâm. Chị hào phóng quà cáp, tăng lương cho người giúp việc. Mặc dù người làm trong nhà cũng xa gần bắn tiếng cho chị, nhưng chị chỉ nghĩ đơn giản rằng người ta ganh ghét nhau thôi.
Rồi một hôm, bỗng nhiên con chị cất tiếng nói: mẹ ơi, cô Liên (tên người giúp việc) đánh con. Đó là tiếng nói đầu tiên của con nhưng chị chưa kịp vui sướng thì đã đau thắt tận đáy lòng, vì chị vừa hiểu ra một sự thật.
Rồi còn rất nhiều, rất nhiều câu chuyện "tưởng vậy mà không phải vậy".
Mình chẳng biết bé nhà mẹ Cà rốt thuộc trường hợp nào, nên chỉ có thể khuyên mẹ nó: Hãy gần gũi với con hơn, tâm sự với con nhiều hơn để tìm hiểu nguyên nhân, và có nguyên nhân rồi mới tháo gỡ được.
Chờ tin vui của mẹ nó nhé! :Rose::LoveStruc:
09:19 SA 29/10/2009
Tại sao trẻ con phải nghe theo lời của người lớn...
Tối về mẹ đã đưa cho con trai một tình huống thế này để con học cách giải thích, chứng minh vấn đề con đưa ra là đúng:
Mẹ: Con trai ơi. Con xem này mẹ có con voi này đẹp không con? (thực ra là mẹ đưa cho con xem hình con trâu)
Con: Mẹ ơi. Đây là con trâu mà có phải là con voi đâu ạ?
Mẹ: Đâu có con. Đó là con voi đấy chứ con. Bây giờ con hãy nhớ lời mẹ dặn con hãy chứng minh cho mẹ biết tại sao con nói đây là con trâu chứ không phải con voi. Nếu con nói đúng mẹ sẽ nghe lời con còn không đúng thì đấy chính là con voi nhé.
Con lấy bình tĩnh và nói một cách chậm rãi rằng: Mẹ ơi, con voi thì phải có cái vòi dài như thế này này (con vừa nói vừa làm hành động để chứng minh).
Mẹ chỉ tay vào cái sừng con trâu nói: Thế đây là cái gì vậy con?
Con: Dạ đó là cái sừng của con trâu mẹ ạ. (Nói rất chậm nhé)
Mẹ: Vậy à con. Thế mà mẹ lại nghĩ đây là cái vòi của con voi chứ. Thế con trâu và con voi thì khác nhau như thế nào nhỉ?
Con: Con voi có vòi dài còn con trâu có 2 sừng mẹ ạ.
Mẹ: A, đúng rồi. Mẹ đồng ý và nghe theo lời con rằng đây là con trâu vì con nói rất đúng. Con voi thì có vòi dài còn con trâu thì có 2 sừng con nhỉ.
Con thấy không. Nếu con nói mà dì không nghe theo là do con không chứng minh cho dì biết con voi và con trâu khác nhau thế nào thì làm sao dì nghe theo con được. Như mẹ đấy. Con biết phân tích như vậy là mẹ nghe theo con rồi đó thôi. Con người dù là người lớn hay trẻ con thì cũng có lúc đúng lúc sai con ạ. Nhưng khi hiểu ra vấn đề thì một người thông minh sẽ là người phải biết nhận khuyết điểm để lần sau sẽ không mắc sai lầm nữa con hiểu không?
Con: Dạ vâng. Con hiểu rồi ạ. Mà sao mẹ biết dì nói chuyện với con về con voi ạ?
Mẹ: À, con thấy mẹ thông minh không? (Là vì mẹ gọi điện hỏi dì về chuyện con nói mà)
Con cười hihi rồi nói: Mẹ thông minh lắm.

Con voi còn khác con trâu ở điểm là con voi có 2 cái ngà, còn con trâu thì không. Hai cái ngà voi dài và nhọn chĩa ra khỏi mồm trông như hai cái răng nanh í :LoveStruc:
03:32 CH 28/10/2009
Phép tính ( + ) và phép tính ( x )
Về nguyên tắc chung, nếu cộng một số a với một số b khác sẽ cho kết quả là c, c sẽ lớn hơn a và b; Nhân một số a với một số b sẽ cho kết quả c lớn hơn a gấp b lần. Song, cũng ngoại trừ một số trường hợp đặc biệt.
Ví dụ như cộng một số dương với một số âm, hoặc cộng hai số âm với nhau thì sẽ cho kết quả nhỏ hơn số hạng ban đầu (a).
Về phép nhân cũng thế, và trường hợp ngoại lệ đó là:
- Nhân bất kỳ số nào với 1 sẽ cho kết quả bằng chính nó (không lớn hơn, không bé hơn).
- Nhân bất kỳ số nào với không cũng sẽ cho kết quả bằng 1.
- Nhân bất kỳ số dương nào với một số âm sẽ cho kết quả âm, nhỏ hơn chính số số nhân.
Toán học cũng giống như cuộc sống, không có một nguyên tắc chung nào cho cả 100% các trường hợp, mà luôn có những trường hợp ngoại lệ.
12:06 CH 28/10/2009
Tại sao con chó không phải mặc quần áo?
Mỗi con vật, loài vật đều được tạo hóa ban cho một cái gì đó để tự bảo vệ mình trước thiên nhiên: cún, mèo, chuột, gà... thì có lông để bảo vệ cơ thể; Rùa, ốc sên, ba ba... được tạo hóa ban tặng cho một ngôi nhà di động ngay trên chính cơ thể của mình; Những con vật thân mềm như con sâu sẽ giấu mình trong tổ; con rắn, con giun,... cơ thể có thể thay đổi nhiệt độ tùy theo môi trường để thích nghi với thời tiết, và hang (đất) sẽ là nơi bảo vệ chúng. Con cá sống trong môi trường nước thì có nước bảo vệ.
Con vật nào cũng có cái bảo vệ.
Nhưng con người là thông minh nhất nên con người biết tạo ra quần áo để mặc, có nhà để che nắng, che mưa, có quạt để đem gió về mỗi khi hè tới...
Nếu con còn bé thì chỉ giải thích được thế thôi mẹ nó ạ.
11:15 SA 28/10/2009
Dạy con ý thức về tiền bạc
Chúng mình làm được đấy và nên làm. Khi còn nhỏ, thời bao cấp, đồng tiền là cái gì đó quý hiếm và cũng hết sức cấm kỵ. Mẹ mình dị ứng với tiền lắm, không bao giờ cho con tiêu tiền cả. Bạn mình mà có tiền là mẹ mình đánh giá ngay. (Ôi một thời cực đoan, mình nghĩ cũng nhiều cô bác ngày xưa dạy con giống mẹ mình). Những hạn chế của một đứa trẻ xa vời với khái niệm đồng tiền giúp mình hiểu và cần thay đổi cách dạy với các con.
Tiền Việt nhà mình với các bé dễ tính hơn một số tiền nước ngoài, ví dụ như Sing có các đồng xu. Chính vì thế các con mình khoảng 5 tuổi biết cộng trong phạm vi 10 rồi là mình cho tiêu tiền. Các khoản tiền nhỏ chỉ khoảng trên dưới 1 đô thôi cho những đồ lặt vặt như đồ chơi nhỏ hay các đồ dùng cá nhân của con bút chì, tẩy, thuốc đánh răng. Mình đưa con ra hàng tạp hóa, cho con ngắm nghía chọn đồ, giao hẹn con chọn đồ rẻ hơn 2 đô chẳng hạn. Sau đó thì đưa tiền, lúc đưa thì nói mẹ đưa con bao nhiêu tiền, bao gồm bao nhiêu đồng xu. Nhắc con cộng lại xem tổng cộng mẹ đưa bao nhiêu. Bé trả tiền xong đưa lại mẹ, mình cũng nói con kiểm tra lại bao nhiêu đồng xu, tổng cộng bao nhiêu tiền, có đúng tiền mẹ đưa và tiền trả lại đúng chưa? Vì thế các bé nhà mình rất dễ hiểu cách tính tiền, học về tiền bằng thực tế luôn chứ không cần làm bài tập sách vở làm gì.
Từ lớp 1, con trai 7 tuổi, có tính cẩu thả và không tập trung. Làm bài không bao giờ kiểm tra lại bài và luôn không bao giờ đúng hết bài làm. Mình quy ước với con nếu con làm đúng hết bài cô giáo ở trường và ở lớp học thêm được full mark, mẹ sẽ ký thưởng 1 chữ ký. 5 chữ ký được chuyển thành tiền. Con mình vui vì nó có thu nhập (earn money) dù chỉ là chút tiền, nên chú tâm làm bài cẩn thận hơn. Và đó đúng thực sự là cố gắng của cháu. Có thu nhập rồi mình chuyển hết khoản chi tiêu cá nhân và mua đồ chơi cho bạn ấy phải lo. Mình không can thiệp vào chuyện chi tiêu của cháu, để cháu tự quyền quyết, nhưng thỏa thuận là tiêu gì con báo trước cho mẹ. Mua đắt mua rẻ, đồ xấu đồ tốt mình không ngăn cản. Nhưng bao giờ cũng phân tích trước khi mua và sau khi mua rồi. Mua tốt thì mẹ khen, mua dở thì mẹ không chê, chỉ phân tích cho cháu dở ở chỗ nào, thực ra nó biết hết nhưng nhắc lại để lưu tâm rút kinh nghiệm. Muốn mua một món đồ lớn thì cháu cũng phải để dành tiền, đôi lúc quên mất mục tiêu để dành thì mẹ nhắc cho nhớ thì cũng đắn đo và quyết để dành hơn. Các con tiêu tiền sớm với số tiền chưa lớn, chúng tuy chưa biết sự cực nhọc để kiếm tiền, nhưng riêng sự kiên trì tích lũy và những tiếc nuối của tiêu pha những thứ vô nghĩa thì chúng hiểu được phần nào và rút cho chúng những bài học riêng. Thà chấp nhận mất chút tiền lúc bé và học được từ sớm, bé sẽ có cách tiêu tiền đúng đắn hơn khi trưởng thành.
Bé nhà mình tham gia Hướng đạo sinh theo nhà trường (Scout). Cháu xung phong đi bán vé số để lấy tiền quyên góp. Mức bán bao nhiêu là tùy các bé tình nguyện. Trẻ con để bán được chúng phải tính toán. Chúng sử dụng các mối quan hệ có thể giúp chúng và cũng không ngại ngần đi mời những người lạ hoặc hàng xóm. Qua những việc như thế, chúng cũng phải tìm mọi cách thuyết phục mọi người mua cho. Bé nhà mình đợt đó chưa biết gì, thấy các bạn nhận nhiều vé, cũng nhận giống các bạn, nên vẫn còn thừa một số vé mặc dù đi bán cật lực. Nó cứ phải nghĩ làm cách nào giải quyết nốt, mình ướm thử sao con không lấy tiền để dành ra mua nốt đỡ phải nghĩ. Nó nói nó không muốn như vậy và cứ nghĩ mãi và kết quả cuối cùng là chẳng còn cách nào khác khi đã đến hạn phải nộp, cháu gọi điện nhờ ông bà nội mua giúp cháu:D, đó cũng là giải pháp cực chẳng đã của cháu. Đợt đó mình có dặn con là, ông bà chỉ giúp được một lần, từ lần sau con cần ước lượng chính xác để có kế hoạch và nhận mức bán cho phù hợp. Qua những việc như thế cũng giúp con trẻ học được nhiều thứ.

Cảm ơn chị nhé! Chị có nhiều kinh nghiệm thật hay:Rose::Rose:
03:27 CH 27/10/2009
Sao lòng trứng màu vàng mà mẹ lại bảo màu đỏ, mẹ...
Em bé nhà bạn thắc mắc giống bé nhà mình ghê. Vấn đề này đã có mẹ giải đáp rồi, mẹ nó à. Mẹ nó xem ở đây nhé!
http://www.webtretho.com/forum/showthread.php?p=8765417
11:33 SA 27/10/2009
Tại sao trẻ con phải nghe theo lời của người lớn...
Đúng là người lớn sinh ra trước, biết nhiều thứ hơn, có nhiều kinh nghiệm hơn nên thường là đúng hơn. Tuy nhiên, không phải người lớn lúc nào cũng đúng và trẻ con lúc nào cũng sai. Vì thế nên mẹ con mình cần trao đổi để có thêm kinh nghiệm nhé!
Ngay cả các nhà khoa học nổi tiếng trên thế giới, khi đưa ra một công trình gì đó cũng phải tìm tòi nghiên cứu, mất rất nhiều thời gian và công sức để chứng minh (giải thích) cho mọi người thấy công trình (sản phẩm) của mình là đúng, là hữu ích, chứ không phải tôi tin anh, vì anh là người nổi tiếng đâu nhé.
Mẹ ếch ộp hướng dẫn con phải biết giải thích là đúng rồi đấy. Mẹ nó lại nêu lên ví dụ rất cụ thể nữa, rất dễ hiểu. Chúc hai mẹ con có một buổi tối vui vẻ và con thì thêm bài học, mẹ thì có thêm kinh nghiệm bổ ích nữa, rồi lại share để các mẹ cùng học hỏi nhé!
10:50 SA 27/10/2009
Tại sao cún bố không ở cùng cún con?
Chị cho bé nuôi cún thật hả chị. Thích nhỉ. Cơ mà em không thích nuôi cún hoặc mèo chứ.:Smiling: nên con trai em chắc sẽ không được làm chủ rồi.

Nhà mình có vườn, khá rộng rãi nên có nuôi một con cún nhỏ rất dễ thương.
Nhà bạn không nuôi cún hay mèo thì bé nhà bạn sẽ được làm chủ các em thú nhồi bông, các đồ chơi của bé...
Con người có thể làm chủ nhiều thứ, người thông minh thì có thể làm chủ mọi thứ mà. Chúng ta hãy cố gắng phấn đấu thật nhiều để con chúng ta làm chủ mọi thứ mẹ nó nhỉ :LoveStruc:
10:30 SA 27/10/2009
Thế nào là người quan trọng, VIP?
Mình có câu chuyện nhỏ này đã chia sẻ ở bên box giáo dục, tại thấy mọi người đề cập đến từ VIP là một từ viết tắt tiếng Anh. Mẹ nào biết tiếng Anh có thể dịch giúp các con về một cách nhìn các về vấn đề này nhé:









Câu chuyện rất hay và ý nghĩa! :Rose::LoveStruc:
06:51 CH 26/10/2009
Bé hay thắc mắc
Bé mới 32 tháng tuổi mà đã để ý như vậy chứng tỏ tư duy của bé tốt quá. Kiểu này thì mẹ sẽ vất vả dài dài với bé đây :Smiling::Drooling:
Chắc là các bà mẹ chúng mình, ngoài việc chăm sóc con còn phải "học thêm" thật nhiều mới mong vượt qua được kỳ thi "sát hạch" của các bé, mẹ nó nhỉ.
Từ ngày vào WTT, mình đã học hỏi được nhiều kinh nghiệm thú vị và bổ ích, tích lũy được khá nhiều kinh nghiệm để trả lời các thắc mắc của bé yêu.:LoveStruc:
06:37 CH 26/10/2009
l
L'amourenrose
Bắt chuyện
1.1kĐiểm·13Bài viết
Báo cáo