Chuyện mắc cỡ thì mình nhiều lắm, kể cả ngày chả hết í. Hôm nay bận nên kể một chuyện thôi, mai kể tiếp. Chuyện thứ nhất, Chồngmình vốn giai quê nên chọn gà tinh lắm, mỗi lần nhà ăn gà toàn chồng đi mua. Hum nọ bận nên chồng sai mình đi, chồng dặn nhớ phải mua con gà mái còn zin để thắp hương.Mình ờ ờ gật gật nhưng trong lòng cũng lo lo, vì chả biết như thế nào là gà mái, lại là gà mái zin cả. Quan sát chán chê, mình nhìn thấy một con lông lá óng mượt, chắc mẩm đấy đích thị là gà mái zin, mình bảo: “chị cho em xem con gà này”, mụ bán hàng cứ giơ lên giứ giứ trước mặt mình “ngon đấy, ngon đấy, em mua đi”, mình lèm bèm “ngon gì, con này chắc đẻ rồi ấy chứ”. Thế là mụ bán hàng há hốc miệng nhìn mình “Con này là gà trống, làm sao mà đẻ được hả em?” Èo, lúc í mà có cái lỗ nẻ nào chắc mình chui xuống luôn á.:Silly::Silly::Silly:
Minh cũng xấu lam. Ôm nhom, da đen, răng hô,nhưng minh dc cai hoc gioi, hoa đong nên dc nhiêu ng quý. Mình wen a dc 2 nam, a cung chê mình ôm, xấu. Co lẽ vì thê nên a k bao giơ gthiệu mình vs gdinh, ban bè. Mình k bit mqh cua minh se di toi dau nua. Nhà mình nghèo nên k co tiền đê niêng răngBun lam.
Là con gái, ai không mong muốn mình được xinh đẹp, nhưng đâu phải ai sinh ra cũng được may mắn như thế...Mình là một cô gái không có j nổi trội về nhan sắc,nhưng mọi người khen mình có duyên và cười rất tươi nhưng không hiểu sao mình cứ luôn rơi vào những hoàn cảnh dở khóc dở cười, chẳng biết phải làm sao, chỉ biết buồn và khóc, dù cố gắng tự tin và cải thiện mọi thứ nhưng đâu vẫn vào đấy... Vào đầu năm cấp 3, khi cũng biết ăn dọn 1 tý, bạn bè mình làm mai cho mình 1 a, khi ra gặp mặt, a ấy kéo theo cả đám bạn trai, và mình cũng đi cùng với các cô bạn của mình..tối hôm đó về nhà, cô bạn mình gọi dt cho mình và kể tụi con trai đó chê mình xấu quá trời, nghĩ sao mà làm mai mình cho bạn tụi nó ( dù cái a bạn mình làm mai cũng chẳng đẹp đẽ j)...Mình k hiểu sao con bạn thân mình lại thiếu tế nhị như thế,nhưng mình cũng k giận được ai cả, chỉ biết buồn rất buồn, là con gái, bị chê xấu tủi thân biết nhường nào, mình đã khóc suốt cả đêm hôm đó...Sau này, mình cũng như bao bạn gái khác, chăm chút điệu đà cho bản thân, cũng có khối a theo đuổi, mình dần quên đi nỗi buồn năm nào,có một hôm mình đạp xe đạp về chung với thằng bạn, gặp bạn của nó chạy chung, hôm sau thằng bạn mình vào lớp nói sao con nhỏ bạn của mày nó xấu quá vậy? Lúc đó mình cứng đơ hết cả người, k biết làm gì...nghĩ lại mình thật dở ứng xử... sau này, cậu bạn chê mình xấu đó tự dưng quay sang xin sdt và cua mình,và tất nhiên là mình cũng chả thèm để tâm làm gì... Một thời gian sau mình có bạn trai, tụi mình quen nhau cũng khoảng 3,4 năm, anh ấy rất yêu thương mình. Có lần đám cưới bạn của anh ấy, anh ấy dẫn ra mắt đám bạn lâu la hay đi chơi chung, vừa gặp mình thì đám bạn của a ấy trêu chọc, mình biết là đùa nên cũng cười giỡn theo, tụi nó trêu mình móm xọm, còn hùa nhau cả đám cười giỡn, làm mình cũng rất mất mặt, bạn trai mình ngồi kế bên cũng chỉ cười trừ. Sau lần đó mình nói bạn a thật vô duyên, lần đầu gặp mặt nhưng bất lịch sự quá...Mình cũng ko thuộc dạng thanh niên nghiêm túc, nhưng nhận xét trêu chọc về nhan sắc của 1 cô gái là khách trong lần đầu gặp mặt thật là quá đáng.... Và cũng một lần khác, lần này thật sự làm mình rất hụt hẫng, khi đi ăn cùng a ấy và gia đình, vô tình gặp đám bạn tập gym chung với a ấy, ngồi kế bàn nhau, a ấy giới thiệu mình là bạn gái, mình cũng quay ra chào rất lịch sự, Khi mình đứng lên đi vệ sinh, một trong số những người đó bỗng thốt lên : "ghệ của m xấu quá" . Lần đó, mình ấm ức k chịu nổi, nhưng cũng k dám nói với bạn trai, mỗi lần mình nói a ấy lại nói rằng họ nói j sao e lại đổ hêt lên đầu a...Lần này mình im lăng nhưng mình cảm thấy bị tổn thương lòng tự trọng nặng nề, mình đã khóc rất nhiều sau đó, tự trách mình k làm j được để bảo vệ bản thân trước những con người hết sức vô duyên và ác khẩu như thế.... Thật sự lúc này mình rất tuyệt vọng, mình chẳng hiểu vì sao cứ luôn gặp phải những con người như thế này, dù bãn thân tự nhận thấy mình chưa đến mức xúc phạm ánh mắt người nhìn...mình đã từng nghĩ đến PTTM...những lời nói đó, dù mạnh mẽ đến đâu cũng cảm thấy thật mệt mỏi, nó ám ảnh mình đến nổi giờ mình rất sợ đến nơi đông người...Các mẹ có thể cho e lời khuyên được không ạ?
Bố chồng mình cũng ảo lắm, mình làm truyền hình 5 năm nay rồi, còn sang Anh du học về truyền hình, bố mẹ mình mất cả tỷ bạc cho mình đi học, về mình cũng chỉ mong tìm đc công việc về truyền hình để làm. Mình ở Hn giờ phải chuyển vào HCM ở với chồng, nên phải nghỉ làm ở đài truyền hình VN, giờ đang nghỉ đẻ nhưng cũng có nhiều chỗ truyền thông ngon ngon gọi đt mời mình đi làm, luowng tháng hơn 1000$. Bố chồng cứ ép mình phải đi dạy học (vì nhà có chú là giảng viên ĐH bảo xin cho dạy ở Khoa báo chí, mà lương thì 2 triệu/tháng =))), khi biết tin mình định đi làm truyền hình bố chồng mình gặp nói thẳng là bố ko thích con đi làm TH, con phải đi dạy học =)), ôi ôi mình đến chết mất, việc mình làm cũng bị can thiệp, bố mẹ đẻ mình bỏ ra bao tiền cho mình ăn học giờ coi ko ra gì, bắt phải theo ý bố mẹ chồng, lúc mình ko nghe vẫn đi làm TH bố chồng mình tức lắm, tỏ vẻ hậm hực khó chịu luôn. Chưa hết, bố chồng mình chẳng bao giờ hiểu cho ai, biết thừa con bé nhà mình thính ngủ mà chuyên gia đập cửa ầm ầm đòi cho thằng cháu (con ông anh trai, 2 tuổi) vào chơi :(, mình ra mình bảo cháu nó đang ngủ bố ạ, rồi bảo thằng cháu nói nhỏ cho em nó ngủ, bố chông bảo "em bé đang ngủ à, thế thôi ông cháu mình sang phòng ông chơi" (thở phào nhẹ nhõm ^^), vừa đóng đc cái cửa đi chưa đc 2 bước lại thấy đập cửa rầm rầm, ông bố chồng lại bảo "thế phòng có điện tử ko cho cháu vào chơi điện tử" :((, huhuh khổ ơi là khổ, tính mình lại cả nể mình đành ngậm ngùi cho thằng cháu vào cho vừa lòng bố chồng, vừa vào đến phòng nó gào ầm lên thế là con mình lại khóc lóc thảm thiết mình lại phải bế dỗ phát khổ, đến lúc cháu khóc bố chồng mới bảo "em dậy rồi à thôi cháu sang phòng ông đi " rồi bỏ đi :((, mình đến nản, mỗi lần bố chồng về là mình xác định con mình khỏi ngủ rồi haizzzzz...
bạn lan chi ơi, mình nghĩ ko nhầm thì bệnh này qh rồi mới dính, chứ bt ko qh thì ko dính đâu ạ, nên bạn đừng nói dỗi kiểu ấy bs biết ngay là nói dối, :((
mình cũng như bạn,qh đc 1 năm thì đi khám mìnhđc bác sĩ kết luận viêm ltctc, u nang buồng trứng, mình cũng cực kì hoàng mang và khóc rất nhiều, những lúc ý chính bạn trai mình là ng đã rang tay ra ôm mình, an ủi mình nhiều kinh khủng, nên mình dấu ng nhà hết , cùng bạn trai lẳng lặng đi khám, lẳng lặng chữa, giờ thì mình ổn r, chỉ là lười chưa đi chữa u nang thôinên mình tin, chuyện zì cũng có cách giải quyết, tìm ng mình đã tin tưởng trao thân mờ khóc cho đã để lấy tinh thần đi chữa ạ
Vâng em cảm ơn chị :( Em định gửi mail cho mẹ nhưng ngại quá. Hiện tại vừa bị bệnh như thế, lại thiếu thốn sự quan tâm nên buồn chán quá. Nghĩ là chuyện gì cũng giải quyết được, cũng qua nhưng mà cũng cứ buồn. :( Em và bạn trai chia tay lâu lắm rồi, bệnh này chắc do vệ sinh không sạch thôi ạ :(
Tớ nằm mơ thấy rắn suốt, có lần còn thấy mình lạc vào cả 1 cánh đồng đầy rắn, lần khác thì nằm mơ thấy rắn cắn hoặc rắn đuổi chạy bở hơi tai. Hôm qua cũng nằm mơ thấy 2 con rắn hoa.THường thì tớ hay tra giấc mơ trên vietshare, tiếc là hôm nay trang đó ko vào được. Nhớ mang máng là: mơ thấy rắn là điềm gian nan, mơ thấy rắn trắng hay vàng là liên quan đến tụng đình, mớ thấy rắn xám hay lục là điềm tốt lành .... gì gì đó nữa.
đọc gần hết trang 5 em không cười mà đọc đến cái của chị em không nhịn được nữa :)):)):)) quá đáng mà
chị ơi chị không đăng hình chị lên thì em cũng chẳng biết được chị có xấu thật hay không. nhưng mà những kẻ chỉ vừa gặp lần đầu đã chê người khác xấu này xấu kia thì cái mặt họ có đẹp đến đâu chăng nữa cũng không che được cái xấu trong họ. nhất là con trai mà vô duyên. em thấy chẳng cần bận tâm đến họ, chỉ cần anh bạn trai chị không để ý đến những gì họ nói là được rồi, chỉ cần anh í yêu chị thì chẳng có gì phải ngại hết. em cũng béo quay mà ny em bảo không được giảm cân đâu nhé, em phải béo anh mới ôm vừa í. hihi tự tin lên chị ơi
không phải, bệnh này khi chưa quan hệ thì chưa phát hiện ra chứ không phải không mắc, tại vì lúc đó bạn còn màng trinh thì bác sĩ không dám khám thôi.
mình cũng thế hihi, không có bạn trai mình chắc mình tuyệt vọng rồi quá
mình nghĩ cũng đúng, tại vì mình cũng từng bị rồi bạn ạ. họ nói là tình trạng bệnh của mình chắc phải bị từ nửa năm rồi, nhưng mà mình mới quan hệ vs bạn trai cách 3 tuần thôi, không thể nhanh thế được. cái này giờ chữa trị cũng đơn giản, chi phí hơi cao một chút nhưng mà cố gắng là sẽ qua thôi. bạn cố gắng lên, mẹ nào cũng thương con mà, hihi mong là bạn sớm khỏi bệnh và mẹ sớm hết giận nha