images
Thịnh hành
Cộng đồng
Webtretho Awards 2025
Thông báo
Đánh dấu đã đọc
Loading...
Đăng nhập
Bài viết
Cộng đồng
Bình luận
Giới thiệu sách "Hành trình đi tìm hạnh phúc"
Thời gian làm con người thay đổi cả về thể xác và sự suy nghĩ. Tôi ước gì chúng tôi mãi mãi là trẻ con bởi vì đối với trẻ con có thể sự thiếu thốn về vật chất không quan trọng bằng sự thiếu thốn về tinh thần.
(Hành trình đi tìm hạnh phúc).
11:05 SA 17/04/2012
Giới thiệu sách "Hành trình đi tìm hạnh phúc"
Thực ra không có phép màu nào hết. Chỉ có tình yêu của một người đàn ông và nghị lực của một cô gái nhỏ đã biết vỗ cánh bay để hóa thân thành thiên nga như thế nào. Và chỉ có một người mẹ, người vợ biết đủ, biết dừng, biết cảm nhận hạnh phúc tự tâm khi hài lòng với hiện tại trong lòng bàn tay của mình – yêu và được yêu – Hà Anh đang là người đàn bà hạnh phúc. Và văn Phan Hà Anh, trải dài nỗi buồn và sự cố gắng từng bước đi qua hết, bền bỉ dằn day để nắm chặt hạnh phúc của mình.
11:53 SA 05/04/2012
Giới thiệu sách "Hành trình đi tìm hạnh phúc"
Có một điều tôi vẫn thường nói với Hà Anh, là bạn ấy chân thật quá. Mặc dù tôi nghĩ rằng mình đã chân thật rồi nhưng có nhiều điều trong đời sống, tôi không thể trải lòng được bằng ngôn từ, con chữ. Những gì tôi thể hiện ra, chỉ là những lát cắt rời rạc và đôi khi chỉ là bóng gió xa xôi những điều mình nghĩ. Nhưng Hà Anh không ngần ngại giãi bày chân thực đời sống nội tâm của mình. Bởi thật ra suy cho cùng, nếu điều gì làm ta thấy hạnh phúc thì ta nên làm. Và với sự chân thực đó, ta sẽ có những sự chân thực khác đến với mình. Và suy cho cùng, việc thích sẻ chia, mong muốn được sẻ chia, khao khát được sẻ chia, thuộc về phạm trù "phụ nữ học".
(Đoàn Minh Hằng)
03:30 CH 04/04/2012
Giới thiệu sách "Hành trình đi tìm hạnh phúc"
Đọc cuốn Hành trình đi tìm hạnh phúc rất dễ chịu, cách viết rất gần gũi mà dí dỏm. Với 1 người xa xứ thì cứ cảm thấy như hình ảnh của mình hiện hữu đâu đó trong cuốn sách.
(Hoàng Mai Anh)
08:27 SA 03/04/2012
Giới thiệu sách "Hành trình đi tìm hạnh phúc"
Xa xứ
Mình đang sống ở Việt Nam, mình yêu Việt Nam vì nơi đây có Bố, mẹ, anh chị và gia đình nhỏ bé của mình. Thực ra, mình cũng chẳng hiểu "độ" yêu Việt Nam của mình đến đâu?, mình cũng chẳng thể nào so sánh được, nhưng kể từ khi mình biết chị ấy, mình mới hiểu tình yêu Việt Nam của mình chỉ như con sâu, cái kiến.
Chị ấy làm dâu bên Đức và mình biết chị ấy kể từ hồi chị ấy mới bắt đầu viết blog, và cái thời blog của yahoo đang thịnh hành (chứ không như blog plus bây giờ), lúc ý chị mới có một cháu gái, bé bỏng chưa được 1 tuổi và mình còn là một đứa con gái vô lo, vô nghĩ, vô cả người yêu.
Chị ấy có một tình yêu Việt Nam sâu sắc, bền chặt, mình chưa thấy một người xa xứ nào có tình yêu "xứ nhà" như thế. Chị ấy yêu món ăn Việt Nam. Mình cá rằng, ngày chị ấy ở Việt Nam, mình chắc chị ấy không biết nấu những món ăn như thế, nhưng từ ngày sang Đức, chị ấy lùng xục bằng được, tham khảo và tưởng tượng lại bằng được các món ăn Việt Nam để nấu cho anh Uwe, bé Sophia Linh và Tim Long.
Và chị ấy viết nhiều về Việt Nam, về ký ức khi xưa, cái thời chị ấy sinh sống ở đây, tất cả tập trung trong cuốn sách tựa đề "Hành trình đi tìm hạnh phúc", vô hình, chị ấy đã kết nối được bạn bè khắp nơi, vô hình chị ấy đã làm cho những người con xa xứ thêm yêu Việt Nam hơn.
Mình ngưỡng mộ chị ấy mặc dù chị ấy chỉ là một người Việt Nam bình thường, một người vợ bình thường, một người mẹ bình thường.
Sao cũng là người Việt Nam mà mỗi người lại có tình yêu quê hương khác nhau đến vậy?
Ngô Thái
11:10 SA 28/03/2012
Giới thiệu sách "Hành trình đi tìm hạnh phúc"
Tôi có một cuộc sống thật yên bình, yên bình đến nỗi tôi cũng phải ngạc nhiên. Tôi thấy mình như một con chim trong chiếc lồng son. Hàng ngày người ta mang thức ăn nước uống đến cho nó, nó đứng trong chiếc lồng ấy, ngửa cổ nhìn theo những bóng con chim khác vụt bay ngay qua bầu trời. Tôi đón nhận những tin buồn và tin vui một cách bình thản, một người họ hàng chết, bà dì mới sinh, thằng em họ mới lấy vợ…Tôi đứng ngoài dòng chảy cuộc đời mà nhìn vào sự ồn ào ấy, tôi đang trở nên lạnh lùng với chính cảm xúc thật của mình hay sao?
...
(Hành trình đi tìm hạnh phúc)
09:21 SA 20/03/2012
Giới thiệu sách "Hành trình đi tìm hạnh phúc"
Cuộc đời cho ta những tháng ngày sống để yêu nhau, nên em biết mình phải sống từng ngày cho có ý nghĩa, yêu thương và được yêu thương. Em luôn biết rằng ngày mai là một ngày mới, cho dù nó tốt hơn hay xấu đi thì nó cũng sẽ khác với ngày hôm nay. Vì thế hôm nay em yêu anh được bao nhiêu thì em sẽ yêu hết mình, ngày mai nằm ở một thì tương lai xa vời vợi, em không bao giờ nghĩ về nó.
(Hành trình đi tìm hạnh phúc).
09:30 SA 16/03/2012
Giới thiệu sách "Hành trình đi tìm hạnh phúc"
Cuộc đời một con người giống như một cuộc hành trình của con tàu nhiều sân ga. Mỗi khi đỗ lại con tàu ấy lại đón thêm những người khách mới. Khách cũ không cần nhớ đến con tàu mình đã đi tên là gì hoặc mình đã đi qua những sân ga nào. Họ chỉ vội vàng bước xuống rồi nhanh chóng hòa vào dòng người đang mải miết trôi kia. Tôi không phải là người đầu tiên so sánh cuộc đời một con người với một con tàu, tôi có thể là người thứ một nghìn, người thứ một trăm nghìn hay một triệu nghìn, cũng vì thế mà tôi không cảm thấy tôi đang lẻ loi và đơn độc trong cuộc hành trình đi tìm cảm xúc.
(Hành trình đi tìm hạnh phúc)
11:32 SA 15/03/2012
Giới thiệu sách "Hành trình đi tìm hạnh phúc"
Anh đang ở một vùng đầy nắng, chắc anh sẽ nhớ cái lạnh như mùa đông giữa những ngày mùa hạ này lắm. Em đã kể cho anh nghe câu chuyện hoàng tử ở Bắc cực gửi tuyết cho một nàng công chúa ở miền nhiệt đới. Nàng mở quà ra bên trong toàn nước và nàng đã giận lắm nghĩ rằng hoàng tử nói dối mình. Nàng đã gửi lại món quà về chỗ cũ. Khi hoàng tử mở ra thấy toàn băng tuyết nên nghĩ công chúa từ chối tình cảm của mình nên hai người giận nhau nên họ xa nhau mãi mãi.
Anh cười rồi nói em thật là ngớ ngẩn khi tin vào những chuyện ấy, nhưng anh lại rất thích nghe những câu chuyện ngớ ngẩn của em. Em không ngốc thế đâu, em không tin vào chuyện cổ tích. Em không gửi gì cho anh hết. Mưa cũng không, gió cũng không, em chỉ gửi nỗi nhớ của em đi mà thôi. Nó hiển hiện và thực tâm hơn. Em có thể đong đo cân đếm được, em đựng nó đầy căn nhà rồi, không còn chỗ trống nữa, anh mau về nhé anh.
(Hành trình đi tìm hạnh phúc)
08:55 SA 10/03/2012
Giới thiệu sách "Hành trình đi tìm hạnh phúc"
Mỗi buổi sáng, khi thức giấc việc đầu tiên tôi làm đó là vén rèm nhìn ra ngoài cửa sổ, thói quen ấy bắt dầu từ ngày đầu tiên tôi đặt chân đất nước lạnh lẽo, mùa đông tưởng chừng như bất tận này. Anh ngạc nhiên.
- Em tìm gì vậy?
Tôi trả lời một cách hết sức thật thà:
- Em tìm mặt trời.
.......
♥ ♥ ♥
(Hành trình đi tìm hạnh phúc)
03:38 CH 09/03/2012
Giới thiệu sách "Hành trình đi tìm hạnh phúc"
Đây lan lần thứ 2 tôi đọc lại quyển sách nhỏ này.
Lần đầu là khi H.A gửi tôi đọc ngấu nghiến,còn lần này,thư thái,từng dòng chữ.
Tôi tin,với tất cả những ai xa xứ,nhất là các chị,em,các mẹ làm dâu gia đình TÂY thì ít nhiều đều thấy hình bóng của mình,của những đứa con,gia đình trong mỗi trang viết của H.A.
Tôi mới biet H.A chưa lâu,cảm nhận của tôi về cô ấy,rõ ràng là 1 con người nhạy cảm nhưng chân thật,những câu từ trong sách đầy chất đời thường.
Mỗi 1 bước chân đi qua là 1 dòng suy nghĩ,có những kỷ niệm vui,buồn.Làm ta dễ dàng cảm nhận về sách của cô ấy,gần gũi,thân thương.
Khi đọc hết quyển sách nhỏ,tôi khám phá ra nhiều điều khá thú vị.Tuy tôi chưa biết cô ấy,nhưng những bài cô ấy viết,mà tôi tung được đọc cách đây khá lâu thì rất nhiều,tôi không có thói quen nhìn và tìm hiểu về tác giả lắm.
Tôi dám chắc rằng,các bạn sẽ thấy ở đâu đó,thấp thoáng trong những hàng chữ của H.A 1 chút nói hộ tâm tư,tình cảm,cảm xúc của mình.
Hành Trình Đi Tìm Hạnh Phúc,tôi rất thích đề tựa sách này,goi nhớ cho ta về 1 quãng thời gian đã qua,những thăng,trầm của 1 người phụ nư nhỏ bé nhưng nghị lực thì không đi cùng với vóc dáng đó của cô.
Để kết cho những cảm nhận của mình.Mong các bạn hãy đọc những gì tôi viết.
Cảm ơn H.A đã cho cá nhân tôi và nhiều người khác nữa,món ăn tinh thần,ngon,bổ rẻ.Chúc cho H.A và gia đình sức khoẻ,thành công.Mong cho cô sớm có nhiều sách hơn nữa để chúng ta tiếp tục được thưởng thức nó nhiều hơn nữa.
Tôi không giỏi viết văn,nên nếu các bạn thấy lủng củng,khó đọc,thì thông cảm nhé.
Chúc các bạn và gia đình buổi tối vui vẻ và hạnh phúc.
(Thu Heinze)
10:01 SA 07/03/2012
Giới thiệu sách "Hành trình đi tìm hạnh phúc"
Tôi không còn biết nói gì hơn, cố gắng kìm chế để nước mắt không tuôn ra bởi vì tôi biết trước có một ngày điều đó sẽ đến. Trong lúc ấy tôi đinh ninh rằng bạn không yêu tôi chỉ vì lý do duy nhất: Tôi không biết đẻ. Tôi về đến nhà khóc như mưa như gió, khóc mãi, đợi cho trời đất sụp đổ nhưng đợi hoài không thấy trời đất sụp đổ nên thôi. ;))
(Trích Hành trình đi tìm hạnh phúc)
12:14 CH 03/03/2012
Tôi lại buồn khi con tự lập
Sai lầm thứ nhất của người mẹ trong bài viết này là không biết chọn sách mà đọc. Mình đọc cực nhiều sách về nuôi dạy con và mình thấy rằng có nhiều quyển rất giáo điều và nhảm nhỉ chứ không phải cái gì "viết thành sách" đều đáng đọc. Trong số những quyển sách mình đọc, mình đánh giá cao quyển sách có tựa đề "Mười điều tốt nhất mà cha mẹ nên làm cho con" của một tác giả người Anh. Quyển này viết thực tế và rất "đời". Sách Tây viết nhưng lại rất đề cao việc cha mẹ cần phải gần gũi con như thế nào chứ không phải cái gì liên quan đến Tây đều đồng nghĩa với...công thức. Tây cũng là người, mà đã là người thì phải có những cung bậc cảm xúc bất kể xuất thân, xuất xứ.
Sai lầm thứ hai của bà mẹ trong bài viết là khi dạy con thì thiếu sự nhạy cảm nhưng khi con lớn hơn thì nhạy cảm quá mức cần thiết về cái gọi là khoảng cách với con (cô ấy nêu ví dụ về việc mình buồn khi thấy thằng con nhỏ bé không muốn mẹ nắm tay khi nó đi ị). Nuôi con thì phải biết đặc tính của con mình, con mình nó cần gì, nó muốn gì để cả mẹ cả con có thể "hòa hợp" (nhưng vẫn đảm bảo tiêu chí dạy con tính tự lập). Con mình được chính thức ngủ riêng khi nó 3 tuổi (một mình một phòng) còn trước đó mình cho con ngủ cùng phòng nhưng bé nằm giường của bé. Có những khi bé nhõng nhẽo bảo con nhớ mẹ, con muốn ngủ với mẹ bọn mình vẫn cho bé ngủ cùng. (Phải nói là cái cảm giác ôm con, hít hà cái mùi mồ hôi con, ngắm con ngủ là cái cảm giác rất tuyệt vời) Tuy nhiên, mình có những nguyên tắc và thỏa thuận với con về việc con có phòng riêng của con, chỉ thỉnh thoảng mới sang ngủ cùng bố mẹ chứ không phải lúc nào muốn là được. Đương nhiên là mình không nói với con mình rằng: con phải ngủ một mình, mẹ không đồng ý con ngủ cùng mẹ đâu. Nếu nói vậy con sẽ bị tổn thương rất nặng nề. Thiếu gì cách để dỗ dành con chứ.

Mình là tác giả của bài viết. Cám ơn bạn đã phân tích những sai lầm của mình trong việc dạy con. Bạn nói rất đúng, mình là người nhạy cảm vì thế mình cũng nhận ra ngay những sai lầm ấy để mà sửa sai, hy vọng sau này con cái mình sẽ không bị tổn thương nặng nề.
02:29 CH 01/03/2012
Giới thiệu sách "Hành trình đi tìm hạnh phúc"
Nếu bạn đang có trong tay cuốn sách "Hành trình đi tìm hạnh phúc" thì xin hãy đọc nó hai lần. Vì lần thứ hai mới cảm nhận được nỗi buồn sâu thẳm của cuốn sách.
***
"Chúng tôi bước theo các ngã rẽ cuộc đời khác nhau, không chỉ ngã ba mà đôi khi là ngã bảy, ngã tám hay bùng binh vòng tròn, chúng tôi bước đi về phía của mỗi đứa, chúng tôi vấp ngã rồi lại đứng lên đi tiếp, sau bao lần trật trầy với cuộc sống mỗi đứa cũng tìm được đích đến của cuộc đời và hài lòng với những gì tôi đã bỏ ra và thu hoạch được. Trong chặng đường đời dài mãi này, tuổi thơ và những kỉ niệm về tình luôn ở bên chúng tôi. Để cho chúng tôi nhìn về ngày xưa yêu dấu, một ngày xưa có những cánh hoa nhỏ li ti trên con đường hoa sữa, có ngã ba lòng, có bài thơ tình mà chúng tôi chưa hiểu hết. "
***
12:07 CH 20/02/2012
Giới thiệu sách "Hành trình đi tìm hạnh phúc"
"Tôi không đủ can đảm một mình đến dự đám cưới anh. Tôi sợ phải đối diện với sự mất mát, mà thật ra tôi đã mất anh từ lâu rồi, từ những ba năm về trước.
Tôi vội vàng bay đi, ở sân bay có một người yêu tôi hơn anh đang đứng đợi. Giữa xứ người tôi gục đầu vào lòng người ấy mà khóc, dùng nước mắt rửa sạch những gì phiền muộn đã qua. Anh vuốt tóc tôi, ôm lấy tôi an ủi vỗ về. Tôi bắt đầu học cách sống mới, quên đi nhiều thứ đáng quên để được yêu thương để được giận hờn"
09:59 SA 20/02/2012
Giới thiệu sách "Hành trình đi tìm hạnh phúc"
Nếu đặt tình yêu của em và nước mắt của em dành cho anh lên bàn cân thì nó sẽ nghiêng về bên nước mắt. (Hành trình đi tìm hạnh phúc)
04:08 CH 15/02/2012
Giới thiệu sách "Hành trình đi tìm hạnh phúc"
Hạnh phúc là điều có thật
Tôi nhớ cách đây hơn một năm, khi giới thiệu Hà Anh với nhà văn Đoàn Thạch Biền chú đã email và cảm ơn tôi vì „đã có công giúp Áo Trắng có thêm một bạn đọc ở Đức viết văn hay“. Và kể từ khi truyện ngắn „Mùa hoa ớt“ của Hà Anh được đăng trên Áo Trắng trong chuyên mục „Giới thiệu cây bút trẻ“, chị đã viết đều đặn và cũng nghiêm túc hơn trong việc cầm bút, điều mà những ai theo dõi và yêu mến những tác phẩm của Hà Anh sau này đều nhận thấy rất rõ.
Biết Hà Anh đã lâu, từ khi Blog yahoo 360 vẫn còn nhưng hồi đó tôi “không dám“ kết bạn với chị mặc dù biết chị cũng sống trên bầu trời nước Đức cùng với mình. Sau này khi gặp Hà Anh tôi vẫn nói đùa với chị: „Lúc đó em sợ chị quá“ mặc dù thực tình lúc đó tôi cũng không biết mình „sợ“ chị vì điều gì nữa. Nhưng đó là chuyện của năm xưa, bây giờ thì tôi không còn sợ Hà Anh nữa, mà tôi cảm phục chị vì tất cả những gì chị đã làm được cho đến ngày hôm nay. Những điều đó có thể không là gì đối với người khác, nhưng với Hà Anh và những ai yêu mến chị thì đều hiểu, đó là một chặng đường không dễ dàng để có mà chị đã trải lòng trong cuốn tiểu thuyết „Hành trình đi tìm hạnh phúc“ của mình.
Trong cuốn sách của mình, Hà Anh viết: „Và tôi, một người đàn bà bình thường như bao người đàn bà khác trên thế gian này, luôn mong ước yêu thương và được yêu thương, đang ghi lại những gì tôi đã đi qua, đã sống và cảm nhận“. Với vai trò của một người cầm bút, chị đã thành công khi lấy được „nước mắt“ của tôi, ví dụ như khi chị viết về người đàn bà Bát đa. „Hai ngày sau Ishara về nước, lần cuối cùng chia tay bạn, bạn không khóc. Bạn bảo nếu khóc thì những người đàn bà Bát đa phải khóc cả đời. Mỗi lần nghe tin về Bát đa, tôi lại nghĩ về Ishara…cô đang ở đâu trong những người đàn bà đang mải mê trốn chạy kia?“. Có lẽ, nếu không đọc tác phẩm của Hà Anh, tôi sẽ không hiểu hết được số phận của những người đàn bà, hóa ra ở thế giới ngoài kia, vẫn còn nhiều những số phận và những mảnh đời nhiều buồn đau như thế. Để rồi khi nhìn lại mình, tôi mới thấy hóa ra mình vẫn còn hạnh phúc biết bao.
„Hành trình đi tìm hạnh phúc“ của Hà Anh có 14 chương, mỗi chương là mỗi một phần đời trong quá khứ mà Hà Anh đã đi qua, có khi là nụ cười, có khi là nước mắt, nhưng tất cả những con chữ ấy đều được Hà Anh tô bằng những nét yêu thương, chân thành và giản dị. Có lẽ, cái lối viết giản dị ấy của chị đã chinh phục được tôi và những ai yêu mến tác phẩm của chị. 14 chương là 14 bản tình ca và tôi vẫn nghe đâu đây những khúc nhạc mùa đông vang vọng, cuộc sống nơi xứ người của Hà Anh được bắt đầu từ một mùa đông lạnh, nhưng với chị, đó lại là mùa của ấm áp, yêu thương. Nơi mà nơi ấy, chị đã được sánh vai với người đàn ông yêu thương của mình. „Hành trình đi tìm hạnh phúc“ của Hà Anh vẫn còn dài lắm, nhưng tôi biết trên chặng đường ấy, chị đã tìm được một phần quí báu của đời mình, đó là ông xã của chị, người đã dạy cho chị nhiều bài học không có trong sách vở, dạy chị cách sống, cách đấu tranh để tìm niềm hạnh phúc trọn vẹn. Dẫu biết rằng để có được cái hạnh phúc trọn vẹn ấy của ngày hôm nay, chị và ba mẹ chị cũng đã phải chịu những „lời ra tiếng vào“ của dư luận vì „yêu Tây“. Tây hay Ta thì tất cả đều là những con người với những khát vọng yêu thương, nhưng ở xã hội Việt Nam ngày đó thì đó là một điều không dễ, cộng với cái sự tự ti sẵn có nên đã bao lần Hà Anh định bỏ cuộc, nhưng ơn trời, nhờ tình yêu của anh mà chị đã vượt qua được những khó khăn ấy và mở rộng vòng tay chào đón hạnh phúc đến với mình. Đôi khi tôi tự hỏi, nếu không cùng người cha hiện tại của hai đứa con chị sánh bước thì Hà Anh bây giờ sẽ về đâu. Có lẽ gặp được ông xã mình là món quà mà ông trời đã ưu ái dành cho chị và chị đã không mất nhiều thời gian để nhận ra rằng cái hạnh phúc đó không phải ai cũng may mắn có được, bởi thế nên chị càng nâng niu và trân trọng nó nhiều hơn.
„Hành trình đi tìm hạnh phúc“ của Hà Anh là những gom nhặt yêu thương từ cuộc đời, từ những trải nghiệm mà chính trị đã đi qua. Tôi đã tìm thấy rất nhiều những yêu thương chị gửi gắm trong tác phẩm của mình, có lẽ đó là những con người đã và đang làm đầy cuộc sống của chị ngày hôm nay. Những năm tháng sống xa nhà đã cho Hà Anh có những cái nhìn mới mẻ về cuộc đời và cũng giúp chị thấu hiểu được những điều mà khi còn ở nhà, chị đã không thể hiểu hết được. Chị viết: „Khi ở bên mẹ con không biết để dành những tình thương yêu của mẹ nên khi xa mẹ rồi con mới thấy thiếu thốn đến như vậy. Nhưng mẹ ạ, con như một cánh hoa của cây bồ công anh, có bay xa con mới trở thành một cây khác được, nếu mãi ở bên mẹ con sẽ không bao giờ có thể nở hoa. Mẹ đừng lo cho con, tuy con không bao giờ trở thành người lớn trong mắt mẹ nhưng con đủ lớn để tự lo cho bản thân mình“. Có lẽ khi cầm trên tay và đọc những dòng chữ thân thương do chính con gái mình viết ra, dù người mẹ có mạnh mẽ đến bao nhiêu thì cũng khó có thể cầm được nước mắt. Nhưng có hề gì, vì đó là những giọt nước mắt hạnh phúc cơ mà.
„Hành trình đi tìm hạnh phúc“ của Hà Anh là những gì tinh hoa mà suốt ba mươi năm qua chị đã dày công gom nhặt. Nơi đó có tình cha, tình mẹ, tình chị em và cả với những gã trai đi qua cuộc đời chị. Đọc những gì Hà Anh viết về em trai mình, tôi lại càng thấy nhớ em trai mình nhiều hơn, nhớ những năm tháng tuổi thơ ngày còn bên nhau. Có những điều mãi mãi đã trở thành máu thịt và chỉ khi xa rồi ta mới thấy nó quan trọng biết nhường nào. Có thể ở phương trời xa ấy, cậu em của Hà Anh mỗi lần ăn đậu phụ đều luôn nhớ tới chị mình, hoặc có thể khi nhìn ai đó „chổng mông tát nước“ trong nhà, hình ảnh người chị thân yêu sẽ lại ùa về, như em trai tôi, nhiều năm về trước trong lá thư gửi tôi, cậu ấy viết: „ Nhìn hai đứa trẻ nhà hàng xóm vui đùa với nhau, em nhớ chị biết bao. Biết đến bao giờ mình lại mới có dịp ngồi bên nhau chị nhỉ? Em hứa lúc đó sẽ không cãi chị nhiều nữa đâu“. Những tình cảm ấy, có lẽ chỉ có tôi, có Hà Anh và những người đang có những yêu thương đang ở quê nhà xa xôi ấy mới thấu hiểu hơn bao giờ hết.
Bao nhiêu điều muốn nói, muốn viết, muốn sẻ chia sau khi đọc xong tác phẩm của Hà Anh, nhưng lại không dễ dàng để viết ra được thành lời, dù có những điều tôi cảm nhận rất rõ. Chị viết cho chị nhưng đôi khi người đọc vẫn có cảm giác như chị đang viết cho cả những nỗi lòng của họ. Vậy thì bạn nhé, hãy cùng Hà Anh tiếp tục chặng đường đi tìm hạnh phúc, để yêu hơn, biết hơn và thấu hiểu hơn những yêu thương từ cuộc đời. Để thấy rằng hạnh phúc vẫn luôn là điều có thật dù có hơi muộn màng. Và biết đâu, bạn sẽ tìm thấy chính mình trong những lời viết ấy của Hà Anh, như tôi, khi gấp sách lại rồi mà vẫn còn tủm tỉm cười khi nhớ lại những lời chị viết trong chương tám của cuốn tiểu thuyết: „Những lời của một người đàn ông đang yêu và những lời của một thằng say không có gì khác biệt. Hôm nay nói, ngày mai quên, đơn giản như sau khi tỉnh rượu sẽ chẳng đọng lại trong đầu một điều gì“. Biết vậy rồi nhưng ta vẫn tin và vẫn yêu, phải chăng đó là những gì đã thuộc về bản năng của phụ nữ?
Đồng hành cùng „Hành trình đi tìm hạnh phúc“ của Hà Anh để thấy cuộc đời là những chuỗi ngày yêu thương, đáng sống và những điều kì diệu là những điều có thật, dù đôi khi ta chẳng dám tin, dù đôi khi ta vẫn cứ hoài nghi…
Hoàng Yến Anh
09:42 SA 10/02/2012
Giới thiệu sách "Hành trình đi tìm hạnh phúc"
Trong cuộc đời này ai cũng có ít nhiều kỷ niệm thuộc về quá khứ để làm hành trang tâm hồn cho tương lai. Cuộc sống vốn dĩ bộn bề và gấp gáp khiến người ta cần có đôi lúc quay đầu nhìn lại để tìm thấy chính mình. Vẫn biết rằng ta không thể sống mãi với quá khứ nhưng những gì thuộc về quá khứ làm nên bản ngã của ta ngày hôm nay. Không phải tự nhiên mà ai trong đời cũng từng ước mong một lần được quay trở về với ngày xưa yêu dấu, với mối tình đầu tiên, với mái nhà khi ta còn thơ dại, với bao người thân thương. Có những kỷ niệm vui, buồn xen kẽ nhưng nó là một phần trong ta, có những kỷ niệm không bao giờ quên vì nó là bước ngoặt đánh dấu cuộc đời bước sang trang hoàn toàn khác. Và tôi, một người đàn bà bình thường như bao người đàn bà khác trên thế gian này, luôn mong ước yêu thương và được yêu thương, đang ghi lại những gì tôi đã đi qua, sống và cảm nhận.
Khi bắt đầu lớn lên tôi thấy tất cả những người đàn bà xung quanh phải chịu đựng ít nhiều đau khổ và thiệt thòi, từ cụ bà, bà nội, các dì, các mợ, các thím, các cô, cho đến mẹ, người sinh ra và nuôi dưỡng mình. Để viết về họ có lẽ tôi viết cả đời tôi cũng không thể hết, mỗi người có một nỗi khổ riêng nhưng họ sống rất bình thản như chẳng có việc gì xảy ra. Tựu chung họ đều có một điểm giống nhau đó là sự chịu đựng bền bỉ, đến mức nó trở nên bình thường hơn cả bình thường.
Tôi đã từng hỏi mẹ tôi:
- Tại sao đàn bà giỏi chịu đựng sự hà khắc và cay nghiệt đến thế?
Tôi chỉ nhận được một lời đáp.
- Đàn bà ai cũng vậy.
- Vậy nghĩa là sao? Nghĩa là nhịn nhục, nhịn nhục và nhịn nhục?
Trước đây, mỗi lần nhìn vào những mảnh đời ấy, tôi vừa thấy thương vừa thấy sợ. Tôi thương những người đàn bà của tôi, tôi sợ cho bản thân mình. Rồi tôi cũng sẽ phải lớn lên và cũng phải trở thành một trong những cái bóng ấy. Tôi thấy làm đàn bà sao mà khổ thế.
Đầu tiên tôi học được câu tục ngữ „một điều nhịn, chín điều lành“ trong tất cả mối quan hệ. Tôi nhịn nhiều đến nỗi trở thành một khối u lỳ, không cảm xúc. Có đôi lúc tôi muốn tung hê tất cả thì tôi lại phải ôm vào lòng vuốt ve và gặm nhấm một mình. Mẹ tôi bảo làm đàn bà thì phải chịu hy sinh. Nhưng đến một ngày tôi chợt nhận ra sự hy sinh của mình thật ngu xuẩn, người mà mình dâng tặng sự hy sinh đó không hề xứng đáng. Những người đàn bà xung quanh tôi không dám đi ngược lại số phận để tìm cho mình một hạnh phúc riêng. Họ sống vì người khác nhiều hơn vì bản thân. Đôi lúc tôi cũng thấy giận họ vì sự hy sinh mù quáng ấy, nhưng xét cho cùng đó là bản năng của người đàn bà mà thôi.
Bây giờ tôi đã làm vợ, làm mẹ tôi hiểu thêm được phần nào những công việc trong hành trình của một người đàn bà. Tôi không trách cứ, không xót thương cho các thím, các mợ, các cô tôi nữa mà tôi đồng cảm với những suy nghĩ của họ. Bởi tôi biết để làm được đàn bà không dễ dàng, điều đó được đánh giá bằng cả cuộc đời. Bởi tôi biết sự hy sinh của mỗi người đàn bà được trân trọng như thế nào. Điều quan trọng hơn nhất tôi biết được, đó là mỗi người đàn bà đều mong muốn đem lại hạnh phúc cho người mà họ yêu thương.
Phan Hà Anh
(Hành trình đi tìm hạnh phúc)
08:06 SA 08/02/2012
Giới thiệu sách "Hành trình đi tìm hạnh phúc"
Một cuốn sách chân thực đến từng câu chữ....Một cuốn sách rất đơn giản, nhiều khi hiện tại đan xen với quá khứ, nhưng bạn vẫn thích thú theo dõi. Một cuốn sách mà đối với mỗi người Việt Nam lấy chồng xa xứ, bạn thấy thấp thoáng đâu đó hình ảnh của mình. Cuốn sách của người vợ, người mẹ Việt Nam, vẫn là đức hy sinh và chịu thương chịu khó, vẫn là những tình cảm vô bờ bến dành cho chồng cho con, nhưng đây lại là quyển sách của mẫu phụ nữ hiện đại, của người phụ nữ biết vươn lên và biết làm cho cuộc sống của mình thêm tốt đẹp và tròn đầy.
(Đặng Thanh Trúc)
10:11 SA 07/02/2012
Giới thiệu sách "Hành trình đi tìm hạnh phúc"
...
Anh cười rơi cả kính vì giấc mơ vĩ đại của một con bé ngớ ngẩn nhất trần gian.
- Nếu có nhiều tiền em sẽ làm gì?
Tôi mơ màng.
- Nếu có nhiều tiền em sẽ muốn một cái giường thật tốt vì trên cái giường ấy là cuộc sống vợ chồng, con cái em sẽ được sinh ra trên cái giường ấy nên sau này em muốn cuộc sống mình cũng chắc chắn như một cái giường tốt.
- Vậy sau này anh sẽ làm một cái giường bằng gỗ mun, tha hồ chắc.
Tôi tự hỏi mình đó có phải là một lời tỏ tình không nhỉ? Một câu hỏi để ngỏ đến bây giờ cả anh và tôi vẫn chưa tìm được câu trả lời.
......
Trái đất tròn, tôi biết có ngày anh và tôi sẽ chạm mặt nhau, tôi sẽ nói với anh rằng, giường nhà em không bằng gỗ mun nhưng nó vẫn chắc lắm, chắc hơn mọi thứ gỗ khác ở trên đời.
(Trích Hành trình đi tìm hạnh phúc)
10:47 SA 05/02/2012
h
Haanh_Effenberger
Bắt chuyện
612Điểm·2Bài viết
Báo cáo